Chương 35 Màn trình diễn xuất sắc của nàng Gyaru
Cuối tuần này, sự kiện tồi tệ nhất của trường — đại hội thể thao — sắp diễn ra. Cùng với đó là buổi tuyển chọn nhân sự cho ban điều hành đại hội. Với tôi, việc được miễn tham gia thi đấu nếu vào ban điều hành thật sự rất hấp dẫn, nhưng thời gian phải bỏ ra cho đến ngày diễn ra sự kiện thì đúng là tồi tệ.
Cuối cùng, tôi quyết định không ứng cử và chọn tham gia kéo co và bóng chày. Nghe nói trường tôi gộp chung đại hội thể thao với giải bóng. Đây là một trường dự bị khá có tiếng, nên có lẽ họ cũng không quá coi trọng thể thao.
Trên đường về nhà, tôi nhờ Seika-san gửi cho tôi tài liệu tham khảo để làm thú nhồi bông của Douguchi-san — chuyện mà hôm qua tôi quên nói. Cô ấy gửi ảnh qua Rine. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy có lỗi. Vì dù sao thì tôi cũng đang trao đổi ảnh của một cô gái khi chính chủ không có mặt.
“Đại hội thể thao sắp tới rồi, nên cậu cũng không cần phải vội đâu?”
“Không tốn nhiều thời gian đâu. Lần này tớ không còn bị rối như trước nữa, với lại cũng đã nắm được cách làm thú nhồi bông theo người thật rồi.”
Vì tôi được trả lương theo giờ, nên tôi muốn làm xong trong khoảng một tiếng.
“Ừ, vậy tớ giao cho cậu. Nhưng nhớ đừng cố quá đấy nhé? Mà đại hội thể thao à…”
“Thể lực của Seika-san thế nào?”
“Bình thường thôi. Trước đây tớ hay ốm nên không vận động được, nhưng khi thử lại thì thấy cũng khá ổn.”
“Nghe mấy câu chuyện như vậy tự nhiên làm tớ thấy vui.”
“Tớ là con của cậu à?”
Dù nói thế, nhưng Seika-san vẫn trông có vẻ ngượng ngùng.
Tiện thể, cô ấy tham gia bóng rổ và còn tham gia kéo co với tôi. Nếu tôi không tự ý thức quá mức, có khi tôi đã nghĩ rằng cô ấy cố tình chọn những môn thi chung nam nữ để trùng với tôi rồi.
.
.
.
Và rồi chẳng mấy chốc, ngày đại hội thể thao đã đến. Nhân tiện thì thú nhồi bông của Douguchi-san tôi đã làm xong và giao từ mấy ngày trước rồi. Không chỉ Seika-san mà chính Douguchi-san cũng đã kiểm tra thành phẩm, và tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt khó tả mà cô ấy nhìn tôi trong lớp học.
Thôi, quay lại chuyện chính.
“Rồi, tất cả mọi người~! Ra sân nào~!”
Oba-chan-sensei, giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi, dẫn đầu với thân hình tròn tròn của thầy lắc lư theo từng bước. Aah, cuối cùng cũng bắt đầu rồi.
Có vẻ học sinh sẽ thi đấu tính điểm theo đội, không phân biệt khối lớp, các lớp chẵn là đội đỏ, lớp lẻ là đội trắng. Lớp tôi là lớp 2, nên thuộc đội đỏ.
Nội dung đầu tiên là thi đấu bóng rổ nam nữ. Với lớp chúng tôi, nữ đấu với lớp 1-3, còn nam đấu với lớp 1-5. Tôi chẳng quen ai ở đội nam cả nên cũng không có lý do gì để sang đó cổ vũ, thế là tôi đi xem đội nữ. Mà đúng hơn là nếu tôi không đi, chắc Seika-san sẽ gọi điện tra hỏi tôi.
“Seika!”
Doguchi-san và Sonoda-san liên tục chuyền bóng đầy nhịp nhàng khiến đối phương rối loạn. Cuối cùng, một đường chuyền bật đất được đưa đến cho Seika-san, lúc này đã hoàn toàn trống trải ở phía đối diện.
Seika-san bật người tại chỗ như một chiếc lò xo. Mái tóc bạc pha xanh lục được buộc sau đầu khẽ tung bay trong không trung. Và trong tư thế đó, đầu ngón tay cô ấy thả quả bóng đi.
Xoạt.
Âm thanh khô khốc vang lên khi bóng chui gọn vào rổ.
“KYAAA!”
Nghe thấy tiếng reo hò, tôi nhìn sang bên cạnh thì thấy vài nữ sinh đang phấn khích nhìn về phía Seika-san. Họ chắc là học sinh lớp khác, vì đang mặc yếm đỏ nên hẳn là cùng đội đỏ với chúng tôi.
Có lẽ khi họ đến cổ vũ với tư cách đồng đội, rồi chứng kiến sức ghi điểm áp đảo của Seika-san, họ đã bị cuốn hút mất rồi. Cô ấy vốn đã rất ngầu, nên cũng chẳng lạ. Có khi cũng có không ít độc giả của tạp chí đã trở thành fan vì bị trúng phải khí chất này.
“Nhưng cô ấy cũng có một mặt khá trẻ con.”
Hoặc có lẽ đó là gương mặt chỉ thể hiện với tôi— người đã quen biết cô ấy từ tám năm trước. Nếu là vậy, thì có phải là cô ấy tin tưởng tôi đến mức ấy không…
“KYAAA! Lại vào nữa rồi!”
Giữa những tiếng reo hò, cú ném của Seika-san một lần nữa vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp rồi làm rung lưới. Thật sự là giỏi quá. Để cô ấy ở câu lạc bộ về nhà đúng là quá phí.
Và đúng lúc đó, Seika-san nhìn quanh nhà thi đấu. Khi ánh mắt cô ấy chạm phải tôi, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ và giơ tay làm dấu chữ V. Chói mắt quá!
“Uwaahhh là tớ sao?! Lúc nãy là tớ hả?!”
Cô gái đứng cạnh tôi bật nhảy lên và hét to.
“Không đâu, chắc chắn là tớ.”
Hai cô gái bên cạnh vẫn còn đang cố tranh cãi, nhưng có lẽ cả hai đều nhầm. Dạng âm khí mờ nhạt như tôi thì làm sao lọt vào mắt mấy cô gái đó được, nên cũng đành chịu.
Cuối cùng, lớp tôi thắng áp đảo trận bóng rổ nữ nhờ màn trình diễn xuất sắc của Seika-san.
Sau trận đấu, tôi gửi tin nhắn qua Rine: [Chúc mừng nhé], và cô ấy trả lời: [Tiếp theo là đến lượt Kousei rồi. Cố lên!]
Khác với Seika-san, tôi không giỏi thể thao lắm, nên dù có cố gắng thì chắc cũng chẳng làm được gì nhiều…
