I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

WN ( 1-100) - Chương 30 Nàng Gyaru vô cùng ngây thơ

Chủ nhật.

Sau khi trở về từ chuyến giao đồ nội thất hôm qua, tôi cứ nghĩ mãi về việc làm mô hình diorama. Vì Seika-san thích con tàu đắm đó, chẳng lẽ điều đó có nghĩa là cô ấy thích kiểu fantasy như vậy?

Khi nhìn thấy vẻ mặt cô ấy lúc khen nó đẹp, trong đầu tôi tự nhiên nảy ra suy nghĩ rất hiển nhiên là: “À, đúng là con gái.” Tôi vốn có ấn tượng mơ hồ rằng những gyaru hardcore đại loại như vậy thì sẽ không chấp nhận mấy thứ nhỏ nhỏ, mang tính để trong nhà thế này.

Nhưng đó là thành kiến. Dù gyaru có ăn mặc giống nhau, cũng không có hai người nào hoàn toàn giống nhau. Dĩ nhiên cũng có những người như Seika-san nói rằng thứ tôi làm rất tốt. Ngược lại, ngay cả trong số những người trông như inkya điển hình, chắc chắn cũng có không ít người chẳng hiểu giá trị của diorama là gì.

Hay đúng hơn, ngay từ nhỏ Seika-san đã thích figure rồi, còn từng nói là muốn mấy món điêu khắc bằng gỗ nữa. Vậy mà đôi lúc tôi vẫn bị kéo đi bởi cái định kiến dựa trên ngoại hình gyaru của cô ấy. Xem ra vẻ ngoài đúng là có ảnh hưởng lớn hơn tôi tưởng.

Nghĩ như vậy, thành thật mà nói, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hoàn toàn vượt qua được cảm giác rằng một thằng nhàm chán như tôi lại được một gyaru xinh đẹp như vậy để ý—dù chỉ là vì tình bạn cũ đi nữa. Kiểu như, “Đây có phải là trò đùa không?” vậy.

Đúng lúc tôi đang nghĩ vậy thì chuông cửa reo lên. Hôm nay là Chủ nhật, bố mẹ và em gái tôi đều đi ra ngoài. Nói cách khác, dù phiền thì tôi cũng không còn cách nào khác ngoài việc ra mở cửa.

Tôi đi xuống tầng một, ấn nút trả lời trên intercom. Người xuất hiện trên màn hình chính là người mà tôi vừa mới nghi ngờ nửa đùa nửa thật là đang trêu mình—và lần này thì tôi thực sự bị “chơi khăm”.

“Ummm, cháu là bạn cùng lớp của Kousei-kun, cháu tên là Mizoguchi.”

“Seika-san, là tớ đây. Tớ ra ngay.”

Vừa hướng về phía cửa trước, tôi đã có linh cảm rằng hôm nay công việc của mình sẽ chẳng tiến triển được bao nhiêu. Trước đây thì có lẽ tôi sẽ thấy bực bội, nhưng bây giờ thì tôi cũng không ghét điều đó.

.

.

.

Khi tôi mở cửa ra, đó không phải là nhầm lẫn hay ảo giác—là Seika-san thật. Cô ấy mặc áo phông đen trễ vai và quần short jean. Vẫn sành điệu như mọi khi.

“Tớ đến rồi.”

“À, ừm. Nhưng đáng ra cậu nên nhắn cho tớ trước.”

“Thì hôm trước Kousei tới đột ngột mà. Tớ nghĩ là, tới lượt tớ rồi chứ?!”

Tớ thấy cũng chẳng phải kiểu “tới lượt” như thế.

“Ừm. Trước mắt thì, mời cậu vào trong.”

Tôi dẫn cô ấy vào phòng khách, và mời cô ấy ngồi xuống ghế sofa. Tôi lấy một chai trà trong tủ lạnh, rót cho mình một ly. Trước đó Seika-san đã uống nước vải một cách rất khoái chí, nên tôi rót thứ đó vào ly cho khách.

Khi đặt lên bàn, gương mặt cô ấy nở nụ cười.

“Ồ, đúng loại tớ thích nè. Cậu đoán từ lần trước tớ tới hả?”

“Ừ, thấy cậu uống ực ực nên tớ nghĩ chắc là vậy.”

“Ồ—được điểm cao nha~.”

“Ha ha.”

Trong lúc tôi đang cười, Seika-san lại uống một hơi giống hệt lần trước và uống cạn. Ngoài trời chắc là nóng lắm.

“Tớ có thể uống thêm trà không?”

“ Được, không vấn đề gì.”

Ngay lúc tôi đứng dậy để rót một ly khác, bàn tay Seika-san vươn ra trước mặt tôi, cầm lấy cái ly tôi đang uống dở, rồi nhấp một ngụm.

“Cảm ơn.”

Cô ấy nói vậy rồi trả lại cho tôi. Trong ly vẫn còn khoảng hai ngụm, và trên miệng ly có vết son đỏ nhàn nhạt. Không còn nghi ngờ gì nữa—Seika-san đã uống từ đó.

Không kịp suy nghĩ, tôi cứ thế nhìn chằm chằm vào mặt cô ấy. Cô ấy không nhận ra sao? Hay là cô ấy không để ý đến chuyện hôn gián tiếp? Tôi nhìn cô ấy tầm mười giây. Cuối cùng, Seika-san quay hẳn người đi chỗ khác. Ngay cả nhìn từ phía sau, dái tai cô ấy cũng đỏ bừng.

“Đừng nhìn.”

Giọng cô ấy yếu ớt, làm cho mặt tôi cũng nóng lên vì ngượng. Có lẽ cô ấy định trêu tôi, nhưng bản thân cô ấy lại còn ngây thơ hơn cô ấy nghĩ. Nhận ra điều đó sau khi sự việc đã xảy ra đúng là rất giống Seika-san.

“C-cậu định uống tiếp chứ?”

Dù sao thì tôi cũng không thể vứt đi. Như vậy sẽ phí và tôi cũng thấy áy náy. Lẽ ra tôi nên khéo léo hơn, giả vờ như không có gì và cứ uống tiếp.

Nhưng bây giờ thì hối hận cũng muộn rồi. Tôi nghĩ mình đành phải làm thôi, rồi bắt đầu uống từ phía đối diện với vệt son của Seika-san.

“…”

Không biết từ lúc nào, ánh mắt của tôi và Seika-san đã chạm thẳng vào nhau. Gương mặt cô ấy vẫn hơi đỏ, và trên môi là nụ cười trêu chọc.

Tôi uống cạn trong một hơi, rồi—

“Làm ơn đừng nhìn.”

Cuối cùng tôi lại phát ra đúng cái lời phản kháng yếu ớt y như cô ấy.