<Góc nhìn của Seika>
Giờ nghỉ trưa. Hôm nay tôi và Chika lại xuống sân trường trong giờ ăn trưa, sau đó nghỉ ngơi một lát. Tôi kể cho cậu ấy nghe về cuộc trò chuyện với Kousei lúc sáng và cho cậu ấy xem con thú bông mà cậu ấy làm cho tôi.
“Ồ, cái này ổn áp phết.”
“Đúng không? Bắt được đặc điểm khá chuẩn đó.”
Mặc dù chính chủ lại không thích mấy.
“Vậy cậu cũng định làm cho tớ một con thú bông hả? Không phải chỉ là lấy cớ chứ?”
“Ừ. Coi như làm luôn vậy.”
Tôi sợ rằng nếu chỉ làm riêng của Kousei rồi không nhờ thêm nữa thì cảm xúc của tôi sẽ bị lộ mất. Với lại,
“Thật ra thì cậu đúng là ân nhân của tớ… Tớ biết ơn cậu lắm.”
Với Chika thì hoàn toàn là trùng hợp, nhưng cậu ấy chuyển đi đúng vào lúc tôi chuyển bệnh viện và trường học, rồi chúng tôi lại học chung lớp ở ngôi trường mới. Tôi vốn mang tâm trạng nặng nề vì phải bắt đầu lại từ đầu dù đã khỏe hơn và có thể đi học, vậy mà lại gặp được may mắn như thế này. Không thân mới là lạ. Sau đó chúng tôi tiếp tục học chung cấp hai rồi cấp ba. Chỉ có điều nhà Chika ở Yokonaka nên hơi vất vả một chút.
Và vì thế mà cậu ấy là ân nhân của tôi. Trái ngược với Kousei, người luôn ở bên ủng hộ tôi dù cách xa, thì cô gái này lúc nào cũng ở cạnh tôi mà chẳng cần lí do gì.
Chika xua tay trước mặt tôi với vẻ không thoải mái, rồi nói:
“Nghe sến quá… Dạo này tính cách cậu bất ổn lắm đấy.”
Tôi biết. Ở trước mặt Kousei thì tôi cứ như trẻ con, tâm trạng cũng thất thường. Tôi chỉ là quá đa cảm thôi.
“Nhưng mà… lần này là cơ hội tốt để nhớ lại quá khứ rồi suy nghĩ nghiêm túc về nó.”
“Ừ, gặp lại mối tình đầu thì kiểu gì cũng vậy thôi, dù có muốn hay không.”
“Rồi tớ nghĩ rằng ‘Hôm nay tớ có thể đứng ở đây là nhờ được rất nhiều người nâng đỡ.’ Thật sự thì tớ cũng được cậu cứu giúp đó.”
“……”
“Cảm ơn cậu. Thật lòng cảm ơn cậu.”
“ Hồi tiểu học tớ cũng nói rồi, tớ chơi với cậu chỉ vì hợp tính thôi. Không phải chuyện để cậu mang ơn.”
Chika với vẻ mặt khó chịu đưa tay vén lọn tóc rũ trước má ra sau tai.
“……Ừ, có lẽ chính vì vậy mà tớ chơi với cậu. Mà tớ nghĩ Kutsuzawa-kun cũng nhận ra một chút đó. Cậu ấy thấy vui khi cậu giữ gìn con figure như thế, đúng không?”
“Ừ thì đúng, nhưng có thật là vậy không? Tớ chỉ trân trọng nó vì nó quan trọng với tớ thôi. Tớ không thấy đó là chuyện đáng để được cảm ơn.”
Khi tôi nói ra nghi vấn đó, Chika bật cười.
“Cậu đang nói y như tớ lúc nãy đó.”
Nghe vậy tôi mới nhận ra. Đúng thật. Dù làm một việc vì bản thân muốn, nhưng người kia vẫn có thể biết ơn.
“À… tớ có nói câu ‘Không phải là bị ghét rồi sao’ hồi nãy, một nửa là đùa thôi.”
Đừng có tiện tay lấy trái tim người ta ra chỉ để đùa như vậy chứ.
“Thật ra tớ nghĩ chắc cậu ấy nhận ra sự tận tâm của cậu đó. Nếu không thì chẳng đời nào cậu ấy lại đến nhà một người vừa mới nổi cáu với mình.”
Ừ… chắc là vậy.
“Cho nên, chỉ cần cậu không đánh mất những điểm tốt của mình thì chắc là ổn thôi. Cố lên. Cậu thích cậu ấy thật mà, đúng không?”
Chika vừa ngượng vừa động viên tôi như thế. Đúng là bạn thân nhất của tôi.
.
.
.
Sau giờ học.
Hôm nay tôi vẫn đi bộ, nên nhanh chóng ra khỏi cổng trường, rẽ trái rồi đứng đợi ở góc tiếp theo. Khoảng hai phút sau thì Kousei đuổi kịp.
Cậu ấy quay đầu nhìn lại với vẻ bồn chồn rồi nhanh chóng nhập vào đi cùng tôi. Thực ra cậu ấy không cần lo như vậy đâu, các bạn trong lớp đều đi về khu dân cư mới ở phía nam hoặc về ga phía tây. Phía đông là khu phố cũ chỉ có tôi và Kousei. Từ khi vào học đến giờ tôi đã nghĩ nhiều lần rằng giá mà nhà gần trường hơn thì tốt, nhưng bây giờ tôi lại thật sự biết ơn vị trí “tốt nhất” này.
“Kousei, nhìn nè, nhìn nè.”
Tôi lấy con thú bông Kousei ra khỏi túi giấy. Tôi thử cài thêm một cái kẹp tóc lên phần tóc bằng vải nỉ.
“U-uwaah.”
“Ể? Không thấy dễ thương hả?”
“Cậu nghĩ tớ có thể chấp nhận sao?”
À ừm, cũng đúng.
“Hôm nay tớ nói chuyện với Chika rồi, cậu ấy cho phép làm thú bông hình cậu ấy. Khi nào rảnh thì làm cho tớ nhé.”
“Hả. Cậu định làm đủ bộ bạn bè luôn à?”
“Hê hê. Kế hoạch kiếm tiền đó, kiếm tiền.”
“Ha ha. Nhưng đừng có quá mức đó. Dù cậu có tiền từ việc làm người mẫu.”
“Ừ. Thật ra tớ còn kiếm được tiền quảng cáo từ YuruTube nữa.”
“Hả! Ghê vậy! Cậu đăng mấy video kiểu gì?”
“Trang điểm với thời trang. Nói đơn giản thì là mở rộng từ công việc của tớ. Tệp khách hàng cũng giống nhau. Với lại vì có thể ném tiền trực tiếp nên có mấy bạn nữ nói kiểu ‘Cảm ơn vì đã stream’, tớ cũng kiểu ‘ Thật sự cảm ơn.”
“Ra vậy… nói cách khác là nhiều cô gái đang donate cho gyaru oshi của mình… rồi số tiền đó lại chảy vào túi một thằng inkya?”
Nghe vậy, cả hai chúng tôi đều bật cười, trong đầu cùng hiện lên suy nghĩ: ‘Cái quái gì thế này?’
Chắc để né bản quyền YouTube:))))