I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

WN ( 1-100) - Chương 29 Rơi vào vũng lầy của cậu ấy

<Góc nhìn của Seika>

Bây giờ là 5 giờ chiều. Hôm nay chỉ học đến tiết sáu, vì vậy nên còn rất nhiều thời gian, vậy mà trôi qua nhanh đến không ngờ. Kousei là người lắng nghe rất giỏi, phản hồi cũng thú vị, thường bắt đầu bằng những lời khẳng định, nói chuyện cực kỳ dễ chịu. Thật sự khó tin. Cậu ấy ngầu, là bạn tâm giao của tôi, và bọn tôi rất hợp nhau trong những câu chuyện hằng ngày. Hơn nữa, việc cậu ấy không ép tôi theo những lý tưởng kỳ quặc nào cũng là điểm rất lớn. À, đúng là cậu ấy không biết nhiều về công việc của tôi, cũng không hứng thú với mạng xã hội của tôi, nên chắc là chưa thấy cảnh tôi bị người khác tâng bốc. Nhưng tôi lại muốn cậu ấy quan tâm tới tài khoản riêng tư của tôi cơ.

Và khi đến lúc nên kết thúc, tôi đã mời cậu ấy:

“Ngày mai cậu có muốn đi đâu đó không?”

“Tớ phải giao hàng ngày mai nên không được.”

Đó là câu trả lời của cậu ấy.

“À, vậy sao. Tiếc thật.”

Thật ra là tôi đã nói nhiều đến vậy rồi mà vẫn chưa đủ. Có người nói tình yêu như một vũng lầy, giờ tôi mới hiểu. Tôi đã lún quá sâu trong đó rồi.

“Là đồ nội thất hay gì đó à?”

Tôi nghĩ nếu xong vào buổi sáng thì có khi vẫn kịp.

“Ừ. Nội thất và… cả tác phẩm của riêng tớ nữa.”

“Hả. Đồ Kousei làm cũng bán được à?”

Thú thật thì tôi cứ nghĩ cậu ấy chỉ làm các võ tướng thời Sengoku. Hoặc là chỉ những người thích tướng thời Sengoku mới mua.

“Cậu có muốn xem không?”

Nói vậy xong, Kousei thao tác trên điện thoại rồi đưa về phía tôi. Khi tôi nhận lấy, tôi cảm nhận được hơi ấm cơ thể cậu ấy còn vương lại trên điện thoại, tim tôi bắt đầu đập nhanh. Có lẽ tôi đúng là biến thái thật rồi.

Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhìn vào màn hình… và chỉ trong khoảnh khắc, mọi thứ đều bị cuốn bay.

“Đẹp quá…”

Bố cục giống như đang nhìn ra đại dương xanh ngọc từ cửa sổ của một con tàu đắm. Cá mập và cá đang bơi lội, có thể thấy cả rạn san hô. Tiền cảnh là bên trong con tàu. Một chiếc bàn phủ đầy những lớp vỏ như hàu, cùng với những cỗ máy rỉ sét đã không còn hoạt động.

Khung cảnh thật cô độc, vậy mà lại đẹp đến không thể tin nổi. Đây là cái gọi là vẻ đẹp của phế tích sao? Không, đúng hơn là tôi hiểu rồi. Tất cả đều là nhân tạo. Ban đầu tôi tưởng đó là ảnh chụp thật, nhưng chất liệu khác hẳn. À không, ngay từ khi cậu ấy đưa cho tôi xem, tôi đã biết đó là tác phẩm của cậu ấy rồi, vậy mà trong khoảnh khắc ấy, tôi còn quên mất điều đó. Tôi bị cuốn hút đến mức ấy.

“Ghê thật… cậu có thể làm ra thứ như thế này sao.”

“Cậu thử vuốt sang tấm tiếp theo đi.”

Theo lời cậu ấy, tôi đặt ngón tay lên màn hình rồi vuốt sang.

“A…” – tôi buột miệng thốt ra.

“Nó sáng lên rồi…”

Không gian vừa rồi còn tràn ngập vẻ đẹp hoang tàn giờ đây lại đang phát sáng. Những chiếc đèn lồng trong con tàu tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, khiến cả sắc xanh ngọc bên ngoài cũng ánh lên rực rỡ.

“Tớ muốn xem mặt còn lại của nó.”

“Ừ. Cho tớ mượn lại một chút.”

Khi đưa điện thoại lại cho cậu ấy, tôi vô thức duỗi ngón tay ra thêm một chút và chạm vào đầu ngón tay của Kousei. Gần như là hành động vô thức. “À, xin lỗi,” cậu ấy nói, và tôi cũng sực tỉnh lại. “Tớ cũng xin lỗi,” tôi nói, rồi lại đưa điện thoại cho cậu ấy.

Trong khi Kousei tìm bức ảnh đó, tôi khẽ nắm lại những đầu ngón tay vừa chạm vào tay cậu ấy bằng bàn tay còn lại. Tại sao tôi lại làm thế? Câu trả lời rất đơn giản. Rõ ràng là vì tôi muốn chạm vào. Chính những đầu ngón tay ấy đã tạo ra thế giới mãnh liệt vừa được cho tôi thấy.

“Đây rồi. Mặt còn lại.”

Khi tôi nhìn vào màn hình điện thoại được đưa lại, tôi thấy toàn cảnh con tàu đắm từ phía ngoài đại dương. Kết cấu của những tấm ván gỗ mục nát chân thực đến mức trông như thật. Một lớp dày giống như rêu phủ lên, và cả nó cũng ánh lên một cách tuyệt đẹp.

“Nó giống phong cảnh giả tưởng hơn. Đừng chỉ trích thực tế kiểu như dưới nước mà gỗ vẫn đẹp vậy à, đó là loại rêu gì, vân vân.”

Kousei nói thêm với một nụ cười. Cậu không cần phải lo, tớ không đời nào lại buông ra những lời thô lỗ về một thứ đẹp đến vậy.

“Haa… thật sự rất đẹp. Ghê thật.”

Vốn từ của tôi đúng là quá nghèo nàn. Nhưng tôi hiểu rồi, khi thật sự bị cảm động, người ta không thể nói thành lời.

“Chỉ là tớ thích màu xanh ngọc thôi.”

“Ừm… đúng là đẹp thật.”

“Còn cậu thì sao, Seika-san?”

“Của tớ là màu bạc!”

“À, ra vậy. Màu tóc.”

Ánh mắt của Kousei dịch lên phía trên gương mặt tôi. Tôi khẽ nâng phần đuôi tóc lên để cậu ấy thấy.

“ Màu này, thế nào?.”

Rồi tôi hỏi. Dù sao thì hỏi cũng là diễn biến tự nhiên.

“Tớ nghĩ đó là một màu đẹp. Rất hợp với cậu.”

“Được rồi!” – tôi nghĩ trong đầu, đồng thời nắm tay lại ăn mừng.

“À đúng rồi. Vậy quà mừng cậu hồi phục, một mô hình dạng thế này thì sao?”

“Hả? Cậu tặng cho tớ cái này á?!”

“Không. Cái này bán mất rồi.”

“À, ra vậy. Cái này đã bán rồi. Và ngày mai cậu sẽ giao nó.”

Nghĩ lại thì đó đúng là thứ bọn tôi đang nói ban đầu. Tôi đã quá phấn khích vì nó đẹp đến mức quên mất.

“Thế nên, sẽ không giống cái này, nhưng tớ định làm cho cậu một mô hình. Cậu thấy sao?”

“Có, có! Tớ không thể đòi hỏi gì xa xỉ vì đang ở vị trí người nhận, nhưng tớ thích những thứ đẹp như thế này, tớ vui lắm.”

“Ừ, tớ hiểu rồi. Vậy thì, cậu hãy đợi nhé.”

Đó là một nụ cười rất dịu dàng. Lặp lại nụ cười của tám năm trước khi cậu ấy nói: “Đợi một tuần nhé”, và tôi lại lún sâu thêm một lần nữa vào vũng lầy ấy.