“Là chỗ này à?”
Đó là một tòa chung cư mới, đẹp đẽ. Tường ngoài lát gạch mosaic. Còn về phương pháp thi công… không, bây giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.
Ở lối vào, tôi bấm số phòng mà Doguchi-san đã cho và gọi. Tôi từng nghĩ nên hẹn trước qua Rine, nhưng theo lời Doguchi-san, “Cậu ấy đến lúc quan trọng thì lại hay nhút nhát nhất. Nếu cậu nói trước, kiểu gì cậu ấy cũng bỏ chạy. Đánh úp, đánh úp,” nên tôi đến mà không báo gì.
Một hồi chuông, hai hồi chuông. Tôi đã sắp quay đi, nghĩ rằng có lẽ cậu ấy không có nhà, thì—
“Vâng.”
Có hồi đáp. Là giọng phụ nữ, nhưng trầm và bình tĩnh.
“À, ờm. Cháu là bạn học của Seika-san, cháu tên là Kutsuzawa. Seika-san có ở nhà lúc này không?”
Dù đang căng thẳng, tôi vẫn cố cẩn thận từng lời.
“Ể?! Kou… Kutsuzawa-kun?!”
Ể, thì ra chính cô ấy. Qua bộ đàm thì giọng ai cũng thay đổi đôi chút, nên thật lòng tôi tưởng đó là người nhà cô ấy.
“Sao cậu lại tới đây… À, Chika ha. Đúng là lo chuyện bao đồng thật.”
“…Tớ xin lỗi. Có vẻ như cô ấy không chịu nổi khi thấy tớ như vậy nên mới đưa tay giúp.”
“…Dù sao thì, vào đi.”
Ngay khi cuộc gọi ngắt bằng một tiếng bíp, cửa tự động trước mặt tôi mở ra. An ninh đúng là hoàn hảo. Khác hoàn toàn với nhà tôi. Có lần tôi về nhà và thấy một ông chú làm công đang lục hộp sơ cứu trong phòng khách. Ổng chẳng có vẻ áy náy gì, còn giơ ngón tay đang chảy máu ra cười bảo, “Lỡ tay rồi.”
Tôi đi thang máy lên tầng 7. Khi bước ra, tôi đi dọc hành lang tìm phòng 707. Ngay cả rãnh nước bên hành lang cũng gần như không có bụi bẩn. Chắc hẳn họ dọn dẹp mỗi ngày rất kỹ. Xưởng nhà tôi từng có nguyên cục phân mèo khô queo… thôi dừng lại. Từ nãy tôi đã nghĩ những thứ kỳ cục rồi. Tóm lại là—
“Tớ căng thẳng muốn chết.”
Tôi hít sâu rồi thở ra. Đến rồi, phòng 707. Ngón tay tôi run run khi đặt lên chuông cửa. Tôi vẫn không biết vì sao cô ấy giận. Có khi tôi lại đạp trúng mìn lần nữa mà không hay. Lẽ ra tôi nên nghĩ xem lý do là gì, rồi tìm câu trả lời đúng trước khi bấm chuông? Đúng rồi, Doguchi-san bảo cô ấy hiểu hết mọi chuyện, vậy có lẽ tôi nên hỏi cô ấy…
“Không, như thế không ổn.”
Có lẽ không ổn thật. Kiểu gì rồi cô ấy cũng biết. Hoặc đúng hơn là Doguchi-san chắc gì đã nói. Tôi cảm giác cô ấy sẽ từ chối rồi bảo, “Muốn hỏi gì thì hỏi Seika trực tiếp.” Vậy nên tôi chỉ còn cách chuẩn bị tinh thần.
Tôi “Eii”— nhắm mắt và ấn chuông.
“…”
Hử? Không có động tĩnh gì bên trong. Tôi chắc chắn mình nghe tiếng chuông tiêu chuẩn rồi, và không phải cô ấy ra ngoài… hay là không nghe thấy? Tôi bấm lần nữa. Vẫn không có phản hồi.
“…”
Ể? Cô ấy thật sự ra ngoài ngay sau khi mở cửa tự động tầng dưới à? Sao làm trò ác thế được? Tôi có làm gì đáng bị vậy đâu.
Tôi thử gọi điện. Vô tình đây là lần đầu tôi gọi cho đó. Rồi âm thanh vang ngay gần đó. Đó là Rock Number của một ban nhạc nữ nổi tiếng. Trước khi câu hát đầu tiên kết thúc, cuộc gọi bị tắt ngay lập tức.
“…”
“…”
“Mizoguchi-san? Cậu ở trong đó đúng không?” (Kousei)
Chắc chắn cô ấy đang ngay phía sau cánh cửa này. Trên sàn trong phòng trống. Có lẽ cô ấy ngồi đó đợi ngay khi mở cửa tự động bên dưới. Nghĩa là cô ấy muốn nói chuyện. Nhưng khi chuông cửa thật sự vang lên thì cô ấy cứng đờ. Doguchi-san bảo cô ấy nhút nhát vào khoảnh khắc quyết định, có vẻ không sai.
“...Gặp tớ khó lắm sao? Nếu vậy… tớ cũng thế. Thành thật mà nói, tớ không hiểu vì sao lại thành ra thế này dù bọn mình từng thân hơn trước. Tớ có làm gì sai không? Cậu vẫn còn giận à? Nghĩ mấy chuyện đó khiến tớ sợ và không giám nói chuyện với cậu.”
“...”
“Ờm, nếu tớ làm phiền thì tớ sẽ về. Tớ cũng sẽ không nhắn Rine nữa.”
“KHÔNG!!”
“Ể?”
Giọng cô ấy vang lên mạnh đến mức tôi giật mình. Cửa mở ra từ phía trong. Suýt đập vào mũi tôi khiến tôi hốt hoảng lùi lại.
“Đợi đã.”
Có lẽ vì hét lớn nên giọng cô ấy hơi khàn. Đã lâu rồi tôi mới thấy mặt cô ấy trực diện. Không trang điểm. Trên người chỉ là áo phông trắng với quần thể thao đen, hoàn toàn là trạng thái ở nhà. Mizoguchi-san cúi đầu như muốn tránh ánh nhìn của tôi. Có lẽ phép lịch sự là không nhìn chằm chằm quá lâu.
“…Mời vào.” (Seika)
Được mời bằng giọng nhẹ lạ thường so với Mizoguchi-san mọi khi, tôi bước vào nhà cô ấy.
