I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 45

WN - Chương 22 Tôi gặp mẹ của Gyaru

Cánh cửa phòng khách mở ra và mẹ của cô ấy bước vào. Đôi mắt hơi sắc của bà giống hệt Seika-san. Bà trông ở độ tuổi khoảng bốn mươi. Bà không có vẻ quá ngạc nhiên khi thấy tôi, có lẽ vì đã thấy đôi giày ở cửa vào.

“Seika, bạn của con à?”

“Vâng.”

“À, rất hân h— à không, đã lâu rồi không gặp. Cháu là bạn cùng lớp của Seika-san, cháu tên là Kutsuzawa Kousei.”

“Kutsuzawa… Kousei-kun.”

Bà nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm khắc. Có lẽ thôi, nhưng tôi không nghĩ bà có ác ý gì với tôi. Thật ấn tượng khi sức mạnh trong ánh mắt bà còn vượt cả Seika-san.

“Hồi trước, khi Seika-san nhập viện, cháu đã đến thăm vài lần, và lúc đó…”

Lẽ ra tôi đã gặp bà một lần, nhưng thành thật mà nói, tôi hoàn toàn không nhớ. Tôi nghĩ tôi sẽ không quên nếu thấy đôi mắt mạnh mẽ như vậy, nhưng chắc lúc đó bà tiếp xúc với một đứa trẻ, còn bây giờ bà thấy một thằng con trai “inkya” bí ẩn vào nhà con gái bà khi không có ai ở nhà. Có lẽ sức mạnh trong ánh mắt bà bây giờ khác rồi.

“A–aah! Cháu là Kou-chan à! Cô cũng muốn cảm ơn cháu nữa!”

Giọng nói thật mạnh mẽ. Bà bước nhanh đến gần tôi bằng những bước dài. Đáng sợ, đáng sợ. À, không còn nghi ngờ gì nữa, Seika-san đúng là giống mẹ.

“Hình như hồi đó cháu đã giúp đỡ Seika rất nhiều, nên thật lòng, cô cảm ơn cháu rất nhiều.”

Hóa ra tôi là “nguồn động viên lớn”, huh. Tôi cũng nghĩ vậy. Dù phần lớn chắc là nhờ cái figure tôi làm.

“Đáng lẽ cô phải đến nhà cháu để cảm ơn, nhưng… gia đình cô lúc đó bận rộn vì chuyển Seika sang bệnh viện khác, cháu biết không? Mọi thứ đều rất bận rộn, đúng không?”

Khi bà nói vậy… Tôi mỉm cười lịch sự trong khi bà nói không ngừng, có vẻ bà quyết định rằng khoảng cách giữa cả hai đã thu hẹp lại, và cách nói chuyện “kính ngữ” của bà bắt đầu biến mất. Mà, cũng khó xử nếu bố mẹ bạn cùng lớp cứ dùng kính ngữ với tôi, nên vậy cũng được.

“Không đâu, lúc đó cháu cũng bận tập luyện, nên xin cô đừng bận tâm ạ.”

“Ồ, thật sao? Nghe cháu nói vậy cô thấy nhẹ nhõm hẳn.”

Giống như bà đã chờ câu nói đó vậy. Thật là… Nhưng người lớn tuổi thường vậy mà.

“Nhưng tốt quá còn gì, Seika. Con có thể gặp lại Kou-chan yêu quý mà con tìm bao lâu nay.”

 Kou-chan yêu quý gì cơ? À không… là “beloved”… khoan, HẢ?!

“Nàyy! Mama! Không phải vậy đâu! Kou-chan, không phải vậy đâu, này?! Đ–đúng! Con giống Mama thôi, còn chỉ muốn cảm ơn đàng hoàng lại! Lúc con chuyển sang bệnh viện khác, con chưa nói được tử tế mà!”

Dù cô ấy có nói thế…

“Không sao. Tớ sẽ không hiểu lầm đâu.”

“À…”

Tôi nói vậy để trấn an cô ấy, nhưng không hiểu sao cô ấy nhìn tôi với đôi mắt ngân lệ. Môi cô ấy hé mở một nửa. Tôi tự hỏi liệu cô ấy định nói gì đó.

“Dù thế, tớ nghe nói cậu chuyển đến đây khi vào cấp ba, nên tớ cứ nghĩ cậu từ nơi khác đến, hóa ra là cậu quay lại, ra vậy.”

Tôi hoàn toàn nghĩ thế nên ý nghĩ rằng chúng tôi có thể từng gặp nhau khi nhỏ chưa từng xuất hiện dù chỉ một lần. Nghĩ lại mới thấy, cái lần cô ấy nổi cáu với tôi ở trung tâm thương mại đúng là game bất khả thi.

Đồng thời, tôi cũng thấy khá cảm động khi họ chuyển nhà lần nữa chỉ để cảm ơn tôi vì chuyện ngày xưa… nhưng có vẻ còn lý do khác, vì cả Seika-san và Oba-san đều hơi gượng gạo.

“À thì, cũng vì hoàn cảnh gia đình lúc đó. Tất nhiên, chuyện muốn cảm ơn cháu nếu gặp lại cũng là thật.”

Oba-san giải thích. Tôi không biết hoàn cảnh gia đình họ, nhưng có lẽ họ buộc phải chuyển đi. Và nếu vậy, chọn Sawamigawa — nơi họ từng sống và nơi họ có thể gặp lại người đã giúp đỡ họ (tự nói mà thấy ngượng) — cũng hợp lý.

“Một lần nữa… tớ xin lỗi. Từ góc nhìn của cậu, việc cậu không biết cũng là bình thường thôi, Kou-chan.”

Có lẽ đã bình tĩnh lại sau khi mọi chuyện được giải thích, Seika-san dường như có thể nhìn nhận tình hình một cách khách quan. Giờ cô ấy đã xin lỗi, tôi không còn chút khó chịu nào nữa. Như cô ấy nói, việc tôi không kết nối được giữa Sei-chan với Seika-san là điều không tránh được, nhưng đúng là tôi đã vô tâm khi quên mất Sei-chan.

“Năm ngày vừa rồi tớ thật tệ, nhỉ?”

“Không không ,tớ hiểu cảm giác của cậu.”

Người mà mình mang ơn bao năm trời lại hoàn toàn không nhớ mình —— chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ choáng.

“Nhưng tớ đã để Rine của cậu ở chế độ đã đọc.”

“Tớ sẽ gửi thêm. Gửi mấy thứ linh tinh… ví dụ như một võ tướng.”

“Kou-chan… cảm ơn. Nhưng tớ xin từ chối võ tướng.”

Dù hai đứa vẫn còn hơi gượng gạo, nhưng vẫn cùng nhau bật cười.