I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

WN - Chương 19 Cậu bạn hướng nội tới rồi!

<Góc nhìn Seika>

Chắc chắn là ý của Chika. Có lẽ cậu ấy cố tình nhắn Kutsuzawa-kun đừng hẹn trước để tôi không bỏ chạy vào phút cuối.

Mà đúng là tôi đang chạy trốn thật. Tôi không thể trả lời dù Kou… Kutsuzawa-kun đã nhắn Rine cho tôi, và tôi cũng không thể lại gần dù trông như cậu ấy muốn nói chuyện với tôi trong lớp.

Vậy mà tôi lại sợ bị bỏ rơi, thậm chí còn âm thầm mong cậu ấy đến một cách mạnh mẽ hơn. Ngay từ đầu, tôi còn chẳng giải thích gì cho cậu ấy, nên làm gì có cách để cậu ấy xen vào chuyện này được. Và dù tôi đã vui đến mức muốn bật ra khỏi chỗ khi cậu ấy đến, cuối cùng tôi lại chùn bước, và rồi chỉ khi cậu ấy sắp cắt đứt với tôi thì tôi mới gắng gượng gom đủ chút dũng khí còn lại. Đúng là một người con gái phiền phức.

Hay đúng hơn… liệu Kutsuzawa-kun có ổn với việc cắt đứt với tôi không? Cậu ấy còn chẳng đuổi theo chỉ vì tôi từ chối một chút… Không, như thế thì gớm lắm. Không phải kiểu tôi thích.

Thì ra Kutsuzawa-kun chính là Kou-chan. Cậu ấy là ân nhân của tôi từ ngày đó. Tôi luôn muốn cảm ơn cậu. Nhưng lúc đó, cái cách cậu ấy nói làm nó nghe giống như cậu ấy làm bức tượng như kiểu làm cho ai khác, nên tôi cáu. Xin lỗi. Mình làm bạn lại nhé.

Bình thường thì tôi luôn như vậy. Vậy mà sao tôi không nói mấy lời đó suốt năm ngày trời và còn khiến cậu phải đến tận lâu đài chính tìm tôi?

“Haa~”

Khi lấy một chai trà ô long từ tủ lạnh và rót vào hai chiếc ly, tôi khẽ thở dài. Tôi đặt ly của mình và ly dành cho khách lên khay rồi chậm rãi quay lại phòng khách.

Tôi nhẹ nhàng đặt khay lên bàn kính và ngồi xuống sofa. Sofa không đặt đối diện mà xếp thành hình chữ L quanh bàn để dễ xem TV hơn, nên tôi ngồi chéo góc với cậu ấy.

Khi nhìn nghiêng Kutsuzawa-kun lần nữa, tôi bắt đầu thấy giống. Thì ra não tôi đã nhận ra điều đó từ đầu. Vì thế nên tôi mới bị ám ảnh bởi cậu ấy như vậy.

Khuôn mặt nghiêm túc của cậu ấy rất ngầu, còn cái cách cậu ấy gãi má một cách vụng về thì dễ thương. Khi tôi ngẩn người nhìn cậu ấy mãi, Kutsuzawa-kun từ từ quay sang phía tôi. Tôi thấy ngượng nên vội cúi xuống.

“...Sao cậu lại tránh ánh mắt tớ?”

“Vì, bây giờ, tớ...không có trang điểm.”

Trời ơi cái ngôn ngữ đứt đoạn này. Tôi thật sự nói không nổi.

“Tớ xấu lắm đúng không?”

Làm gì có chuyện một người tử tế như Kutsuzawa-kun lại nói “ừ” với câu hỏi như thế.

“Không, không hề.”

“Thế, trông tớ thế nào?”

“...Nếu tớ nói thật, cậu sẽ thấy kinh mất, nên…” (Kousei)

“Nói đi.”

Vì chính tôi mới là người kinh đây. Tại sao tôi muốn nghe đến vậy chứ?

“...Nhìn cậu không trang điểm thế này bất công thật đấy, tớ đã nghĩ vậy.”

“Cái đó, nghĩa là gì?”

“Ờ thì… um.”

“Ừ.”

“Tớ nghĩ… cậu thật sự rất xinh.”

“~~!”

Adrenaline xối lên trong đầu tôi như đài phun nước. Mỗi lần có tên con trai nào khen tôi là xinh hay đẹp, tôi chỉ kiểu “biết rồi” và ghê tởm vì ai cũng có ý đồ rõ ràng. Vậy mà cái gì đây? Tôi muốn hét lên mất.

“Tha cho tớ đi. Đây là lần đầu tiên tớ nói kiểu đó với một cô gái.”

Tim tôi như sắp nhảy cẫng vì vui.

“À không. Chắc tớ từng nói rồi.”

“Ể!?”

Với ai, khi nào?

“Nhớ không, lúc tụi mình gặp ở trung tâm thương mại ấy, với Mizoguchi-san.”

Là tôi! Đúng rồi, tôi nhớ lúc đó cậu ấy có nói vậy. Tôi lúc đó cũng đỏ mặt.

Nhưng khoan đã. Khi ấy cậu ấy nói tự nhiên lắm, vậy mà bây giờ lại lo mấy chuyện vô lý như tôi sẽ thấy gớm… Có lẽ khoảng cách giữa hai đứa đã lớn hơn. Tim tôi thật sự đau nhói. Không đời nào tôi thấy ghét khi Kutsuzawa-kun khen tôi cả. Việc tôi khiến cậu ấy nghĩ vậy làm tôi buồn.

Bỏ qua sự bất ổn trong lòng tôi, Kutsuzawa-kun nghiêng ly uống trà ô long. Rồi cậu ấy xoay cả người về phía tôi.

“Ờm, Mizoguchi-san.”

“Nn?”

“Về chủ đề chính…”

“À, đúng rồi.”

Phải. Đó mới là lý do cậu đến đây.

“Ờm, tớ đã đến được tận đây rồi, nhưng thật lòng thì tớ vẫn không hiểu tại sao Mizoguchi lại nổi giận lúc đó, nên tớ muốn nghe.”

“Tớ, nghĩ là...”

Chấm dứt vì chuyện đó thì thật ngớ ngẩn.

“Tớ làm gì sai à?”

“Không-không, không phải thế!”

Tôi cũng phải dũng cảm. Kutsuzawa-kun đã đến dù tôi cứ phớt lờ cậu ấy. Cậu ấy không bỏ rơi một đứa vô lý như tôi mà vẫn đến. Giờ là lượt tôi.

“...Cậu chờ ở đây chút. Tớ có thứ muốn cho cậu xem.”