I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 131

WN - Chương 24 Ước mơ về tương lai với cậu bạn hướng nội

<Góc nhìn Seika>

Tôi cũng đã rối bời suốt năm ngày ấy. Mối tình đầu mà tôi chỉ định nói lời cảm ơn thì lại hóa ra là một cậu con trai mà dạo gần đây tôi bắt đầu thấy… hơi được được. Không, ngay từ đầu, tôi có thật sự chỉ định nói cảm ơn thôi không? Lỡ như Kou-chan lớn lên thành một chàng trai đẹp trai thì sao? Ngược lại, nếu Kousei lại là một người hoàn toàn khác với Kou-chan, có khi tôi đã dừng lại ở mức “hơi được được” ấy rồi.

Nhưng giờ tôi đã thông suốt rồi. Tôi yêu cậu ấy, cả quá khứ lẫn hiện tại. Đứa trẻ mà tôi từng yêu ngày trước đã lớn thành một người tuyệt vời, vẫn giữ nguyên sự tử tế và chân thành ấy, và tôi lại yêu cậu ấy thêm lần nữa. Chỉ vậy thôi. Tóm lại, cậu ấy là định mệnh hoàn hảo của tôi. Vì bản năng đã dẫn tôi đến bên cậu ấy dù tôi còn chẳng biết tên thật của cậu ấy.

Tôi ngừng suy nghĩ rối tung lên và hít một hơi thật sâu.

Sau khi về nhà, tôi đã qua loa né tránh mấy câu hỏi tra tấn của Mama rồi nằm ngửa gục xuống giường — chuyện đó cách đây vài chục phút.

“Kou-chan… Kousei.”

Không biết tôi đã gọi tên cậu ấy bao nhiêu lần rồi.

“Kutsuzawa… Seika.”

Tôi bị ngốc à? Bị ngốc thật à? Bọn tôi còn chưa chính thức hẹn hò nữa, ngủ mớ thì để lúc ngủ hãy nói.

Nhưng, nhưng mà. Nếu bọn tôi có thể kết hôn và sống chung, tôi sẽ được nhìn nụ cười dịu dàng của cậu ấy bất cứ khi nào tôi muốn. Được nghe giọng nói ấm áp mà lại khiến tim tôi rung lên bất cứ lúc nào tôi muốn. Còn mấy ông tướng thời chiến… tôi chẳng cần họ, nhưng chắc sẽ vui nếu thỉnh thoảng mấy câu đùa kỳ quặc của cậu ấy lại xuất hiện.

“Bình tĩnh, thật sự bình tĩnh lại. Tự nhiên nghĩ đến chuyện kết hôn thì nặng nề quá rồi.”

Nhưng, ừ thì… tôi vốn là kiểu con gái nặng tình như thế. Rốt cuộc, tôi đã theo đuổi cậu ấy suốt tám năm nay rồi còn gì. Tuần trước tôi mò tới tận nhà cậu ấy đâu phải làm màu. Tôi từ lâu đã trở thành một stalker chính hiệu.

“Không biết gọi cho cậu ấy giờ có phiền không. Tin nhắn Rine của tôi vẫn chưa được xem… cậu ấy không thấy tôi phiền đâu, đúng không?”

Mặc dù tôi cũng để tin của cậu ấy ở trạng thái “đã xem” không trả lời đấy thôi. Tôi đúng là ích kỷ thật sự. Nhưng tôi không dừng lại được.

“Hay là cách tôi nhắn nghe khó ở quá! Có khi tôi còn gõ như đang nói chuyện trong group ấy… nên cậu ấy mới chưa đọc.”

Uu, sao vẫn chưa đọc?

“AAH! Có rồi!”

Tôi dán mắt vào màn hình điện thoại suốt hai phút. Rồi bong! Một khung chat màu xanh hiện lên. Đến rồi!

[Rất mong được cậu chiếu cố. Ngoài ra, tớ nghĩ sẽ gây rắc rối ở trường, nên xin hãy hạn chế tương tác với tớ.]

“Guoh!?”

Tôi bật ra một tiếng kỳ lạ. Thật sao trời? Đúng là phải như vậy rồi. Tôi quên mất. Mà nhắc mới nhớ—

[Thật sự xin lỗi vì đã xem mà không trả lời. Đừng vì vậy mà xa lánh tớ, hãy thân với tớ nhé. Cảm ơn trước. Với lại, lên trường mình sẽ đi chơi với nhau thật nhiều. Chuẩn bị tinh thần đó, được chứ?]

Đấy là tin nhắn mà cậu ấy trả lời.

“Kiểu… không phải hơi nặng à?”

Nếu không được nói chuyện với cậu ấy ở trường thì làm sao mà thân hơn được? Mà cuối tuần rủ đi chơi liên tục chắc sẽ làm phiền, với tôi cũng còn lịch chụp nữa.

Hay là tôi tỏ tình luôn? Không, không được không được không được!!!. Tôi không thấy chuyện đó suôn sẻ chút nào.

Việc tích cực nhất tôi làm cho Kousei chắc là… đãi cậu ấy bữa ở “Hanakara Udon”? Còn ngoài ra… tôi vô tình đăng video lên tài khoản công việc, gọi cậu ấy giữa chỗ đông người chẳng đọc không khí, theo dõi cậu ấy, rồi còn lén chụp ảnh nữa.

Và còn cú chốt hạ chí mạng khi tôi nổi nóng vào cuối buổi hẹn. Nhưng mà… tôi chịu không nổi. Khi tôi xúc động đến mức muốn khóc vì cuối cùng cũng tìm lại được cậu ấy, thì cậu ấy lại đối xử với tôi như thể tôi chỉ là phần phụ của một người khác. Và giờ tôi nhận ra rồi. Tôi đã ghen với cô gái tên Meguru ấy. Thật ra, bây giờ tôi vẫn còn ghen.

Nhưng nghĩ từ phía Kousei, tất nhiên là chẳng hiểu nổi. Cậu ấy xin lỗi và tôi đã tha thứ, nhưng chuyện đó khác hoàn toàn với tình cảm.

A, nhưng mà, nhưng mà. Cậu ấy nói những lời đó lúc cuối mà. Vậy chắc là… có cơ hội, đúng chứ? Nhất định là có đúng không? Vì lúc cuối cùng—

Tớ mừng vì được gặp lại cậu.

Cậu ấy nói thế.

“NN~~ NN~~.”

Tôi úp mặt xuống gối và lăn qua lăn lại như mất trí. Nếu không làm vậy chắc tôi chạy đi đâu mất. Không, không phải “đâu đó”. Mà là chạy thẳng đến xưởng Kutsuzawa.

“Aah, ước gì tôi đã ghi âm lại. Không mà khoan. Nếu mà nghe được bất cứ lúc nào chắc tôi chết mất.”

Chỉ nghĩ đến thôi mà mặt tôi nóng bừng đến mức không tưởng.

“Đúng hơn là… tôi chẳng nghĩ ra cách gì hay ho cả. Không được nói chuyện ở trường đúng là tra tấn.”

Không không, tôi đâu phải kiểu dễ bỏ cuộc vậy. Kousei cũng nói rồi mà. Cứ tiến lên phía trước.

“Đợi đấy~, đừng xem thường tám năm của tớ.”