I Fixed a Gyaru’s Bicycle and She Became Attached to Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 45

WN - Chương 21 Tôi được Gyaru cưng chiều

“T-Trước hết… tớ xin lỗi vì đã quên và mãi đến bây giờ mới nhận ra. Cậu giận vì chuyện này đúng không?”

Tôi đối mặt với cô ấy và cúi đầu thật sâu. Với tôi, cô ấy chỉ là người mà tôi kết bạn sau khi tặng cô ấy mô hình, nhưng với cô ấy, nó có ý nghĩa hơn nhiều. Khi nghĩ đến cuộc gặp gỡ của chúng tôi, và nhìn vào Kururu-chan được cô ấy gìn giữ cẩn thận như thế này, tôi hiểu được—even nếu tôi không muốn hiểu.

“Xin lỗi.”

Tôi lại cúi đầu lần nữa.

“Không, tớ cũng xin lỗi. Thật ra chính tớ cũng chỉ chắc chắn lại vào cái ngày ở trung tâm thương mại thôi, còn hồi còn nhỏ, chúng ta chỉ gặp nhau vài lần, và tớ cũng chỉ nhớ biệt danh của cậu. Trong hoàn cảnh đó thì cậu không nhận ra cũng dễ hiểu.”

Những lời tử tế ấy khiến tim tôi nhẹ hẳn.

“Ờ thì, chuyện cậu không nói chuyện đó với tớ thì cũng đành chịu… nhưng việc cậu quên tớ hoàn toàn mới là thứ làm tớ sốc.”

Tôi ngẩng mặt lên nhìn. Tôi thấy cô ấy đang cười, nhưng đôi mắt thì không thật sự cười.

“Lời của Kou-chan ngày đó thực sự đã cứu tớ, và ngay cả khi tớ buồn, chỉ cần nhìn mô hình này là tớ lại thấy khá hơn. Tớ chưa bao giờ quên cậu, Kou-chan. Nhưng biết làm sao được, đúng không? Tớ chỉ là một trong rất nhiều người mà cậu đã làm mô hình cho? Không đời nào cậu nhớ hết được từng người.”

Rõ ràng là cô ấy đang để bụng. Tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi.

“V-Vậy tớ phải làm gì để cậu tha thứ?”

“Xoa đầu tớ.”

“Hả?”

“Hồi nãy cậu định vỗ lưng tớ, đúng không?”

Cô ấy phát hiện rồi. Và còn yêu cầu làm lại nữa.

“Nn.”

Mizoguchi—không, Seika-san—đứng dậy và dang tay về phía tôi.

“C-Chúng ta thật sự làm chuyện này luôn hả?”

Tôi cũng đứng dậy, làm theo cô ấy, nhưng vì vị trí y hệt khi nãy nên điều đó có nghĩa là…

“Nn.”

Kiểu gì thì chúng tôi cũng sẽ phải ôm nhau, tay vòng ra sau lưng đối phương. Không đời nào tôi có đủ can đảm để—khoan đã, woah.

Trong chớp mắt, Seika-san lao vào tôi. Không kịp do dự, tôi vòng tay ra sau lưng cô ấy và ôm cô ấy lại.

Uwah, mềm quá. Tôi tưởng cô ấy khá mảnh mai, nhưng dù sao cũng là con gái. Chết thật. Tim tôi đập nhanh chưa từng thấy. À, nhưng ngực trái của Seika-san đang chạm vào ngực phải tôi cũng đang đập mạnh như vậy. Khoan… ngực trái? Độ mềm này… chẳng lẽ, hay đúng hơn là chắc chắn—

“Thấy sao? Ngực tớ khá to đúng không?”

Cô ấy nói bằng một nụ cười trêu trọc, nhưng mặt lại đỏ bừng. Cơ thể cũng hơi run nữa. C-Cô ấy cũng không quen chuyện này. Y như tôi. Nghĩ vậy giúp tôi bình tĩnh lại một chút… ư không, không hề!

T-Tôi phải xoa đầu cô ấy. Đó là việc chúng tôi đang nói mà. Tôi di chuyển tay đang đặt sau lưng cô ấy. Và đột nhiên, tôi chạm phải thứ gì đó giống như một cái dây.

“Ah.”

Đ-Đừng phát ra tiếng kỳ lạ như vậy chứ. Khi tôi định liếc nhìn mặt cô ấy, cô ấy lại ngượng ngùng quay đi. Với phản ứng đó, tôi hiểu ngay. Dây áo ngực. Đ-Đương nhiên rồi. Là con gái thì phải mặc thứ đó. Tất nhiên, tôi biết về nó, nhưng khi thật sự chạm vào bằng chính tay mình, cảm giác nó sống động đến choáng váng.

T-Tôi sắp chảy máu mũi mất. Không ổn. Sau lưng không ổn. Tôi đổi ý, đặt tay lên đầu cô ấy, ngay sát bên. Tròn và ấm. Khi tôi xoa nhẹ, một mùi thơm dễ chịu từ tóc cô ấy lan tới.

“Đầu.”

“T-Tớ làm vậy không được sao?”

“Được, hoàn toàn. Dễ chịu lắm.”

Giọng cô ấy chạm vào tai tôi như tiếng thì thầm ngọt đến mức khiến ngực tôi như bị đổ đầy dung nham. Hình ảnh ôm chặt cơ thể mềm mại và mong manh này hiện lên trong đầu. Phần lý trí còn sót lại của tôi ngạc nhiên khi biết ngay cả một đứa “ăn cỏ” như tôi cũng có ham muốn mạnh đến vậy.

Lúc nào không hay, tôi đang xoa tóc cô ấy thay vì chỉ xoa đầu. Dù tóc cô ấy nhuộm khá sáng, nhưng ít hư tổn và hầu như không rối. Tôi nghĩ chắc cô ấy phải tốn rất nhiều công sức và tiền bạc để chăm tóc.

Chắc chắn không chỉ tóc, mà cả cơ thể và khuôn mặt cô ấy đều được chăm sóc bằng một nỗ lực mà đàn ông không thể tưởng tượng nổi. Và tôi được phép chạm vào chúng. Nghĩ đến đó làm tôi choáng váng.

Tôi lại hạ tay về sau lưng cô ấy. Tôi muốn ôm cô ấy thật sự. T-Tôi chắc cô ấy sẽ không ghét chuyện đó.

“Seika-san.”

Ngay lúc ngón tay tôi sắp chạm vào vòng eo thon của cô ấy, tiếng cửa mở mạnh vang lên từ lối vào, và Seika-san bật ra khỏi vòng tay tôi như bị kéo mạnh.

“Chết! Mama về rồi!”

Wawawa. Nếu mẹ cô ấy thấy cảnh vừa rồi, chắc sẽ kể về thời trẻ của bà mất. Tôi cũng nhanh chóng lùi lại, chỉnh áo sơ mi, rồi đứng thẳng để chào chủ nhà.