Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 03 - Chương 01: Cuộc sống tại thành Omi Otsu (1)

Chương 01: Cuộc sống tại thành Omi Otsu (1)

Hai ngày sau khi nghi thức tuyên phong Oda Nobunaga làm Chinh Di Đại Tướng Quân kết thúc, tôi đã nhanh chóng khăn gói trở về thành Omi Otsu.

Cái rét thấu xương ở thành Ginkakuji tại Kyoto quả thực danh bất hư truyền, nhưng khổ nỗi trong thành quá đông người, khiến tôi chẳng thể nào đóng cửa ở ẩn mà run rẩy cho qua ngày được.

Hơn nữa, số lượng võ tướng và công gia chực chờ sơ hở để xin gặp tôi nhiều không đếm xuể.

Gặp một người thì lại buộc phải tiếp những người khác, thế nên tôi quyết định đào tẩu khỏi thành Ginkakuji mà không gặp gỡ bất cứ ai.

Ngay trước khi đi, tôi nhắn lại việc đó với Mori Ranmaru, và Chúa công Oda Nobunaga đã chấp thuận cho tôi trở về một cách dễ dàng.

Đối với ngài ấy, có lẽ xong việc rồi thì đi hay ở cũng chẳng sao cả.

Khi trở về thành Omi Otsu, thấy tôi suốt ngày bám riết lấy cái bếp sưởi Irori không chịu rời nửa bước, Chacha đã tỏ ra ngán ngẩm.

"Xin chàng hãy biết điểm dừng đi ạ. Trong cái tiết trời giá rét này, nhóm Sakurako vẫn đang phải làm việc với nước lạnh mà không hề than vãn một lời nào đấy."

"Thưa Chacha-sama, đó là bổn phận của chúng tôi mà. Được làm việc trong khi ngắm nhìn dáng vẻ Chủ nhân đang sưởi ấm bên bếp lửa là niềm hạnh phúc của chúng tôi rồi ạ."

Cô ấy nói những lời khiến tôi cảm thấy hổ thẹn không sao ngẩng mặt lên được. Tôi xin lỗi.

《Góc nhìn của Chacha》

Thật là, khó khăn lắm ngài ấy mới trở về, mình cũng muốn được âu yếm một chút, vậy mà O-Gou đã nhanh chân chiếm mất vị trí bên cạnh Makoto-sama. Lại thêm đám Sakurako cứ đứng đó mỉm cười nhìn ngắm nữa chứ. Đâu phải tôi không có những lúc muốn làm nũng như O-Gou đâu cơ chứ.

Nếu chàng thấy lạnh, tôi hoàn toàn có thể sưởi ấm cho chàng bằng thân nhiệt của mình mà.

"Chị cứ nhìn chằm chằm cái gì nãy giờ vậy? A, có phải chị Chacha cũng muốn dính lấy Mako không?"

"Em đang nói nhăng nói cuội gì thế hả? Sao chị có thể làm những chuyện thiếu ý tứ như vậy được chứ. O-Gou, em là con gái chưa xuất giá, làm gì cũng phải biết chừng mực một chút đi."

"Ơ hay~, đằng nào Mako cũng sẽ rước em về dinh mà, nên có sao đâu chứ. Đúng không nào, Mako?"

Nghe O-Gou nói vậy, Makoto-sama thoáng lộ vẻ bối rối.

Còn O-Hatsu thì đang lấp ló nhìn trộm từ sau cánh cửa Fusuma. Hành động đó hơi đáng sợ đấy, em mau dừng lại đi.

Lát nữa mình nhất định phải nhắc nhở em ấy mới được.

◇◆◇◆◇

Khoảng một tuần kể từ khi tôi quay lại cuộc sống "ngủ đông", một vị khách đã đến thăm thành Omi Otsu.

"Date Terumune-sama nói rằng ngài ấy đang trên đường trở về quê hương nên muốn ghé qua chào hỏi, ngài tính sao ạ?"

Yagyuu Munenori đến thông báo.

Date Terumune là cha của vị võ tướng mà tôi cực kỳ yêu thích. Trước đây, khi ông ấy lên thành Azuchi để thực hiện nghi lễ thần phục Oda Nobunaga, tôi từng chiêu đãi ông ấy một bữa ăn và có vẻ ông ấy khá hài lòng, nên chắc là ghé qua thăm lại. Tôi cho người dẫn ông ấy vào gian phòng lớn ở Nhị Chi Hoàn (Ninomaru).

Dù sao cũng không thể mặc nguyên bộ lông gấu mà ra tiếp khách được, nhưng vì lạnh, tôi đành bảo Sanada Yukimura bê cái hỏa lò đi ngay bên cạnh mình rồi mới bước vào phòng.

"Đại tướng, thế này thì thật là..."

Gương mặt Yukimura co giật, tỏ vẻ ngán ngẩm.

Trong gian phòng lớn, đập vào mắt tôi là hình ảnh Date Terumune đang quỳ rạp người ở vị trí thấp hơn, bên cạnh là một chàng trai trẻ.

Hửm? Chẳng lẽ, diễn biến này là...? Date Masamune? Katakura Kagetsuna? Hay Date Shigezane? Tôi khấp khởi mong chờ, liệu đó có phải là vị võ tướng mà tôi thích, cực kỳ thích hay không.

Do ảnh hưởng lớn từ phim truyền hình, nên võ tướng thời Chiến Quốc mà tôi thích nhất chính là Date Masamune.

Trước đây tôi cũng từng nói chuyện này với Oda Nobunaga rồi.

Đó là vị võ tướng thời Chiến Quốc duy nhất mà tôi từng đi viếng mộ.

A, tôi cũng từng đến Nikko Toshogu rồi, nên tính ra cũng viếng mộ Tokugawa Ieyasu rồi nhỉ... Nhưng chỗ đó tôi đi với tâm thế tham quan đền chùa nên coi như không tính.

Nhưng mà, chẳng lẽ cái "tuyến truyện thu phục toàn bộ gia thần nổi tiếng cuối thời Chiến Quốc" vẫn đang tiếp diễn sao? Tôi cố nén sự hưng phấn, cất tiếng:

"Xin hãy ngẩng mặt lên và cứ tự nhiên. Date đại nhân. Các vị có thấy lạnh không? Yukimura, thêm than vào lò sưởi đi."

Vì quan vị của tôi cao hơn, lại là người trong gia tộc Oda, nên tôi chào hỏi với tư thế bề trên một chút.

Đành chịu thôi. Đây là lề lối, quy tắc và lễ nghi của thời đại này mà.

Tuy nhiên, cũng không được quá trịch thượng, vẫn phải thể hiện sự quan tâm đúng mực.

Nghe vậy, Date Terumune ngẩng mặt lên.

"Ở đây vẫn ấm áp hơn nhiều so với vùng Yonezawa tuyết phủ dày đặc của chúng tôi. Hôm nay đột ngột ghé thăm, thật thất lễ quá. Thú thật tôi muốn gặp ngài ở kinh đô, nhưng ngài đã về thành từ lúc nào không hay, nên tôi mới mạo muội ghé qua đây. Hôm nay tôi phải lên đường về quê, nên muốn đến chào hỏi ngài, và cũng mạn phép có một chuyện muốn nhờ vả."

Date Terumune nói với vẻ mặt nghiêm nghị.

"Nhờ vả sao? Là chuyện gì vậy? Nếu nằm trong khả năng thì ta sẽ hỗ trợ."

Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng tôi lại thấy lo.

Đa phần mọi người đều muốn nhờ tôi làm cầu nối để tiếp cận Oda Nobunaga nhằm thăng quan tiến chức.

Chính vì vậy, khi tin tức tôi kết hôn với Chacha được công bố, khách khứa kéo đến nườm nượp.

Liệu Date Terumune cũng là một trong số đó sao? Tôi có chút thất vọng, nhưng chuyện ông ấy nhờ vả lại hoàn toàn không liên quan gì đến dã tâm hay chuyện lập thân xuất thế, có thể nói là hoàn toàn trái ngược.

"Vâng, ngài có thể nhận con trai tôi làm gia thần được không ạ?"

Đến rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!

Tuyến truyện thu phục toàn bộ gia thần nổi tiếng cuối thời Chiến Quốc vẫn còn tiếp diễn!

Sự hưng phấn tôi cố kìm nén bấy lâu nay bùng nổ.

Bởi vì nói đến con trai của Date Terumune thì chỉ có thể là Date Masamune thôi đúng không?

Ủa? Nhưng mà, là đích nam thừa kế gia tộc thì có ổn không đấy?

Trước lời thỉnh cầu đột ngột ngoài sức tưởng tượng, tôi thốt lên một tiếng ngớ ngẩn:

"Dạ? Hả?"

"Kojirou, mau chào ngài ấy đi con."

Theo lời Terumune, chàng thanh niên ngồi phía sau bên phải ông ấy ngẩng mặt lên.

Ơ kìa? Không bị chột mắt.

Cậu ta có đủ hai mắt, và con mắt phải cũng đang tỏa ra ánh nhìn đầy nghị lực.

Kojirou? Ủa? Toujirou đâu? Hửm?

Gương mặt hiền lành, hoàn toàn không cảm nhận được khí thế của "Độc Nhãn Long".

Cậu ta mang lại bầu không khí hao hao một nam thần tượng có nụ cười nhân hậu thuộc công ty giải trí nào đó, người mà đến cả các chàng trai Otaku cũng phải thốt lên "Là đồng chí!".

"Tại hạ là con trai thứ của Date Terumune, Date Kojirou Masamichi. Mong nhận được sự chỉ bảo của ngài."

"Là em trai sao?"

"Vâng, thực ra lần này tôi đã quyết định ẩn cư và được Chúa thượng chấp thuận cho nhường lại chức gia đốc cho đích nam là Toujirou Masamune. Nhưng nói ra thật xấu hổ, trong gia tộc lại có những tiếng nói ủng hộ Kojirou, e rằng sẽ trở thành mầm mống của sự tranh chấp."

Đúng là theo sử sách, Date Terumune đã nhường ngôi cho Date Masamune khi còn rất trẻ.

Nhà Date trải qua các đời Tanemune, Harumune, đến Terumune đều xảy ra tranh chấp quyền thừa kế.

Date Terumune vì lo ngại điều đó và cũng vì nhìn thấy tài năng của Date Masamune nên đã sớm chuyển giao quyền lực.

Sau khi nhường ngôi, Date Masamune suýt bị chính mẹ ruột đầu độc. Vì không thể xử phạt mẹ mình, Masamune đã quy tội chủ mưu cho em trai là Masamichi và xử tử cậu ta như một kẻ mưu phản.

Hơn nữa, còn kèm theo hình phạt nặng nề là "lưu đày bảy đời", tức là dù có chết vẫn phải chịu tội.

Thời Chiến Quốc là thời đại bi thương mà chuyện anh em ruột thịt căm ghét, giết hại lẫn nhau xảy ra như cơm bữa.

Tuy nhiên, thời đại này đã bị thay đổi, nên tôi không thể biết trước tương lai sẽ ra sao.

"Nếu là để dập tắt mầm mống tranh chấp gia tộc, sao ông không tiến cử cậu ấy làm tiểu tính (hầu cận) cho Nobunaga-sama?"

Tôi nghĩ làm gia thần cho Oda Nobunaga thì tốt hơn là làm cho tôi chứ.

Vì làm gia thần của tôi thì chẳng có đất dụng võ.

"Nói ra thật xấu hổ, nhưng nhà tôi là Yoshi không đồng ý."

"Hửm? Yoshi? Ý là tốt (Yoshi) hay không tốt?"

"Không phải chơi chữ đâu ạ. Nếu phụng sự Chúa thượng (Nobunaga), chuyện vào sinh ra tử là điều tất yếu. Vì lẽ đó, nhà tôi - Yoshi - vốn cực kỳ cưng chiều Kojirou đã phản đối kịch liệt. Bà ấy nói nếu là Đại Tân Trung Nạp Ngôn (Otsu Chunagon) - người không phải ra trận nhưng vẫn thăng tiến vùn vụt - thì mới chấp nhận."

Vợ của Date Terumune, bà Yoshi, là em gái của Mogami Yoshiaki, được lịch sử lưu danh là một nữ nhân mạnh mẽ không thua kém đấng mày râu.

Nghe đồn khi Date Masamune và Mogami Yoshiaki sắp xảy ra chiến tranh, bà ấy đã đến cắm chốt ngay tại con đèo nối liền tỉnh Miyagi và Yamagata, tuyên bố với cả hai phe rằng "Nếu muốn đánh nhau thì hãy giết ta trước rồi hẵng tiến quân", nhờ đó mà ngăn được cuộc chiến.

Nếu truyền thuyết đó là thật, thì đúng là "nữ cường nhân".

Có lẽ đến Date Terumune cũng không dám phớt lờ ý kiến của bà ấy.

Là "sợ vợ" đó sao?

"Ra là vậy. Tuy nhiên, làm gia thần của ta thì sẽ không có kế hoạch ra trận đâu, nên khả năng thăng tiến là cực kỳ thấp, như vậy có được không?"

"Không sao cả. À không, như vậy lại càng tốt. Nếu Kojirou lập công danh, hiển đạt hơn người thì chuyện đó lại trở thành mầm mống tranh chấp mới. Mà dù không có chuyện đó, nếu cứ để Kojirou ở lại vùng Oshu (Đông Bắc), chắc chắn nó sẽ trở thành ngòi nổ cho cuộc nội chiến trong gia tộc. Vì vậy, xin ngài hãy rộng lượng thu nhận nó. Tôi nghĩ để nó sống ở nơi xa vùng Oshu như ở đây sẽ tốt hơn."

Date Terumune mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm vào tôi đầy áp lực.

Ánh mắt của Date Terumune, trông giống hệt diễn viên Kitaoji Kinya, có uy lực đến mức đáng sợ.

"Ta hiểu rồi. Vậy, cho đến khi gia tộc Date đoàn kết một lòng dưới trướng Masamune đại nhân, ta sẽ nhận trông nom cậu ấy."

Hiện tại, gia thần càng đông càng tốt. Hay nói đúng hơn, tôi đang bắt đầu thiếu người.

Là một lãnh chúa sở hữu lâu đài, nếu không thuê thêm nhiều gia thần thì không thể cai quản hết vùng Omi Otsu được.

Với tôi mà nói, lời đề nghị này đúng là cầu được ước thấy.

Nếu tạo được mối quan hệ với nhà Date, biết đâu sẽ có ngày tôi được gặp thần tượng Date Masamune của mình.

"Trăm sự nhờ ngài giúp đỡ."

Date Kojirou Masamichi cúi rạp đầu.

Lại thêm một gia thần nữa.

Có vẻ như tuyến truyện "gia thần toàn sao hạng A cuối thời Chiến Quốc" đã kết thúc rồi.

Cũng phải thôi nhỉ? Có Maeda Keiji, Sanada Yukimura, Yagyuu Munenori, Gamou Ujisato trong đội hình đã là quá xa xỉ rồi.

Date Terumune nghỉ lại thành Omi Otsu một đêm rồi trở về thành Yonezawa ở Oshu.

Sáng hôm sau, tôi thấy một con chim ưng lớn đang đậu trên cây cột gỗ ngoài sân.

Ánh mắt sắc lẹm, mỏ sắc nhọn, móng vuốt sắc bén, cái gì cũng sắc bén. Con chim ưng lớn này nhìn sợ quá đi mất.

"Oa, cái gì thế này?"

"Bẩm, đây là con chim ưng mà phụ thân đã để lại tặng cho Hitachi-sama ạ."

Date Kojirou Masamichi nói một cách bình thản, nhưng ngay phía sau cậu ta, Umeko đang cầm con dao rựa (dao phay), trong tư thế sẵn sàng "xử lý" bất cứ lúc nào.

"Umeko, con này không ăn được đâu nhé."

"Ơ? Em cứ tưởng là sẽ chiên giòn nguyên con chứ."

Umeko cất con dao đi với vẻ tiếc nuối rồi quay trở vào bếp.

Con chim ưng dường như hiểu tiếng người, nó trợn tròn mắt và bắt đầu vùng vẫy.

"Oa, sao thế hả, Adatara-maru."

Kojirou vất vả lắm mới trấn an được nó.

"Xin lỗi nhé Kojirou, ta không có chơi thú vui săn bằng chim ưng đâu."

"Dạ? Thật sao ạ?"

"Ừm, vào tay ta thì cũng chẳng biết dùng làm gì, cứ nuôi thế này thì phí phạm tài năng của nó quá. Làm sao bây giờ nhỉ? Thật lãng phí... Hay là thả nó về với bầu trời?"

Dù không rành về chim ưng nhưng tôi cũng biết đây là một con chim thượng hạng. Để nó làm thú cưng làm cảnh thì uổng quá.

"Tuy nhiên, loài chim đã được con người nuôi dưỡng một lần rồi thì..."

"Vậy thì, ta sẽ dâng nó lên Nobunaga-sama. Ngài ấy chắc chắn rất thích chim ưng."

Để người có hứng thú nuôi nó là tốt nhất.

Tôi nhờ Mori Rikimaru sắp xếp và gửi tặng con chim ưng cho Oda Nobunaga.

Nếu cứ để nó ở nhà tôi, có khi nó đã bị tẩm bột chiên giòn và nằm trên bàn ăn rồi cũng nên.

Kể ra thì tôi cũng hơi tò mò muốn thử thịt chim ưng xem sao.

Có một dạo, Umeko và Momoko đã thử nghiệm chế biến đủ loại thịt.

Từ thịt sếu, thịt cò quăm (Nipponia nippon) đến đủ loại chim khác đều bị đem đi chiên và dọn lên bàn ăn, nhưng rốt cuộc thịt gà vẫn là ngon nhất.

Săn bằng chim ưng, không biết nên gọi là tập tục của võ tướng hay là một môn võ nghệ, nhưng đó là một nét văn hóa kéo dài đến tận thời Edo. Có điều, tôi chẳng cảm nhận được cái hay của nó.

Nghe nói thời Edo nó còn mang ý nghĩa huấn luyện quân sự nữa.

Hừm, chim chóc à... Nếu nuôi thú cưng thì tôi muốn nuôi thử chim Cò mỏ giày (Shoebill) hơn.

Cùng là chim săn mồi nhưng cú mèo trông còn có nét đáng yêu nên tôi cũng từng mơ mộng nuôi thử, chứ con chim ưng mà Date Terumune để lại thì đáng sợ quá.

Chắc hẳn nó phải là một con chim ưng rất quý.

《Góc nhìn của Date Kojirou Masamichi》

"Date Kojirou Masamichi, để làm việc bên cạnh Đại tướng, ngươi phải tuân thủ một quy tắc bất di bất dịch. Toàn thể gia thần ở đây đều tuân theo quy tắc này."

"Là chuyện gì vậy ạ?"

Tôi bị Mori Rikimaru-sama và Yagyuu Munenori-sama gọi ra một chỗ.

Họ nói rằng có quy tắc khi làm việc bên cạnh Đại Tân Trung Nạp Ngôn đại nhân.

"Tuyệt đối không được có ý đồ dò xét những hành động hay lời nói kỳ lạ của Đại tướng. Và tuyệt đối không được báo cáo những gì mình biết về cho nhà Date, cũng không được tiết lộ cho bất kỳ ai khác. Nếu ngươi dám vi phạm..."

Yagyuu-sama rút thanh thái đao ra nhanh như cắt, lưỡi kiếm dừng lại ngay sát cổ tôi.

Nghe đồn ngài ấy là cao thủ số một của nhà Kurosaka và là người thống lĩnh các ninja.

"Tôi là kẻ thừa thãi của nhà Date. Tôi sẽ không làm chuyện phản bội lại Đại Tân Trung Nạp Ngôn đại nhân, người đã rộng lòng thu nhận tôi."

Rốt cuộc là có bí mật gì? Tôi cũng có thuộc hạ là nhóm ninja Kurohabaki (Hắc Hhabaki).

Làm việc bên cạnh Đại Tân Trung Nạp Ngôn đại nhân, chắc chắn thế nào cũng sẽ nghe được điều gì đó, nhưng mà...

"Tôi cũng sẽ ra lệnh nghiêm ngặt cho các ninja dưới quyền mình."

"Vậy sao? Nhưng nếu ngươi có hành động phản bội, chúng ta sẽ bẩm báo lên Chúa thượng (Nobunaga). Hãy nhớ rằng khi đó, cả gia tộc Date sẽ bị xóa sổ. Tệ nhất là tru di tam tộc, gà chó không tha."

"Mori-sama, chuyện đó nghiêm trọng đến mức ấy sao?"

"Nghe đây, hãy coi sự tò mò là thứ đoạt mạng nhanh nhất. Nhớ kỹ, những gì nghe thấy, nhìn thấy ở đây, tuyệt đối không được hé răng nửa lời."

"Vâng, tôi đã khắc cốt ghi tâm."

Tôi đã bị hai người họ đe dọa.

Nhà Kurosaka... sao mà đáng sợ thế này.

◇◆◇◆◇

Tôi tiếp tục giam mình trong thành Omi Otsu như thể đang ngủ đông, và gương mặt ngán ngẩm của Chacha vẫn cứ tiếp diễn.

Có điều, cô ấy hay sà vào lòng tôi hơn.

Dạo gần đây, có vẻ như cô ấy đang tranh thủ những lúc O-Gou sơ hở thì phải?

"Thật là, nếu chàng lạnh đến thế thì để thiếp sưởi ấm cho chàng nhé."

Vừa nói, cô ấy vừa ôm lấy tôi.

Thấy vậy, O-Gou liền lao vào đùa nghịch phá đám, còn Sakurako thì nhìn chằm chằm với vẻ đầy oán trách.

Riêng O-Hatsu thì nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng như thể đang nhìn rác rưởi vậy.

Chacha, chẳng lẽ cô ấy đang làm nũng sao?

Sắp nổ ra cuộc chiến giữa những người phụ nữ trong nhà này rồi ư?

Sẽ diễn ra mấy màn "drama" tranh sủng gay cấn như lời đồn đại trong phim truyền hình sao?

Xin cho tôi được miễn đi.

Tôi thực sự không chịu nổi cái lạnh nên mới phải thế này mà.

Không, thật sự là ở đây lạnh hơn hẳn so với Ibaraki.

Chỉ cần gió bấc thổi nhẹ một cái là tuyết đã bay lất phất rồi.

Trong lúc tôi đang ru rú trong nhà như thế, Oda Nobunaga đã ghé qua thành Omi Otsu trên đường từ kinh đô trở về Azuchi.

Khi tôi ra đón, ngài ấy vừa nhìn bao quát tòa thành vừa nói:

"Tòa thành hoàn thiện trông cũng khá đấy chứ?"

"Vâng, chỉ có điều lạnh giá là điểm trừ duy nhất thôi ạ."

"Nếu ngươi ghét lạnh đến thế, tùy vào công trạng sau này, ta sẽ ban cho ngươi một vùng đất ấm áp hơn. Cố mà làm việc đi."

Oda Nobunaga nói vậy, nhưng dù tôi có muốn sống ở vùng Ibaraki ấm áp thì hiện tại, xứ Hitachi (Thường Lục) đang là lãnh thổ của Satake Yoshishige, một thần tử của nhà Oda, nên chắc là không được rồi.

Oda Nobunaga luôn đảm bảo quyền sở hữu lãnh thổ cho những kẻ đã quy thuận mà.

Vừa trò chuyện, tôi vừa dẫn ngài ấy đến "Ngự Thành Ngự Điện" - khu nhà nghỉ được xây dựng dành riêng cho Oda Nobunaga nằm sâu trong Nhị Chi Hoàn.

Gian phòng lớn của Ngự Thành Ngự Điện được trải chiếu Tatami toàn bộ, chia làm Thượng đoạn và Hạ đoạn. Tại Thượng đoạn có đặt một chiếc ghế chạm khắc hình chim Phượng Hoàng được dát vàng, sống động như thể sắp bay lên trời cao, tác phẩm của một nghệ nhân điêu khắc bí ẩn.

Oda Nobunaga ngồi xuống đó.

"Chiếc ghế được trang trí rất tinh xảo. Khá đấy."

Được ngài ấy khen ngợi chiếc ghế, lại có vẻ rất ưng ý nên tôi thấy thật may mắn.

"Tuyệt đúng không ạ? Cái đó tôi làm riêng cho Nobunaga-sama đấy. Tôi cũng mới làm xong một chiếc ghế theo sở thích của mình, tay nghề của người thợ này rất tốt nên tôi đang tìm cách thuê hẳn ông ta về đây."

"Hô, Hitachi cũng có hứng thú với mấy thứ trang trí kiểu này sao?"

Câu nói đó của ngài ấy khiến Chacha và Rikimaru - những người biết tỏng về chiếc ghế "Moe-moe" yêu thích của tôi - lộ vẻ mặt khó xử, còn Oda Nobunaga thì tỏ ra thắc mắc.

Chúng tôi ngồi xuống bộ bàn ghế dài đặt ở Hạ đoạn.

"Kiểu Nanban (Nam Vang/Phương Tây) sao?"

"Vâng, dùng bàn ghế thì thoải mái hơn ạ."

"Ở tương lai người ta không dùng chiếu Tatami nữa à?"

"Không hẳn ạ, ở thế hệ cha ông tôi thì chiếu Tatami vẫn có trong các gia đình bình thường. Nhưng đến thời đại tôi sống, những ngôi nhà mới xây đã thay đổi lối sống, người ta chuộng sàn gỗ gọi là 'flooring' hơn, và chiếu Tatami dần bị mai một. Lý do đơn giản là vì dọn dẹp dễ dàng hơn, rẻ hơn, và sinh hoạt trên ghế cũng thoải mái hơn."

Thời Showa (Chiêu Hòa) thì hầu như nhà nào cũng có chiếu Tatami, nhưng sang thời Heisei (Bình Thành), phong cách phương Tây dần xâm nhập, và đến cuối thời Heisei thì sàn gỗ đã trở thành chủ đạo.

Nghe nói những gian phòng trải chiếu Tatami giờ chỉ được xây như những căn phòng đặc biệt.

Nhà bố mẹ tôi khi sửa sang lại cũng lót sàn gỗ cho phòng tôi và phòng khách, nên tôi quen với cuộc sống dùng ghế hơn.

"Ra vậy, lối sống cũng thay đổi theo thời đại nhỉ? Thời đại của Hitachi cũng là một bước ngoặt sao?"

"Vâng, có thể nói thời đại tôi sống là bước ngoặt thay đổi lớn về lối sống. Các loại máy móc cơ quan (Karakuri) sẽ làm hết mọi việc từ dọn dẹp, giặt giũ đến nấu nướng. Thậm chí đến binh lính canh gác cũng bắt đầu áp dụng máy móc, nên người ta cho rằng chỉ vài năm nữa thôi sẽ có những con robot hình người làm việc nhà không chừng."

Nghe tôi trả lời, ai nấy đều tròn mắt ngạc nhiên.

Dọn dẹp thì có robot hút bụi, giặt giũ thì gần như tự động hoàn toàn, tự đổ nước giặt nước xả, thậm chí còn có loại máy giặt dùng sức gió để làm phẳng nếp nhăn.

Dù chưa đến mức phổ cập hoàn toàn trong mọi gia đình, nhưng tôi từng xem trên bản tin truyền hình thấy người ta đã phát triển ra cả máy gấp quần áo.

Dĩ nhiên trong nhà thì chưa có robot nấu ăn, nhưng thực phẩm đông lạnh và thực phẩm chế biến sẵn đa phần đều được làm từ các nhà máy tự động hóa, nên tôi không hề nói dối.

Món ăn chỉ cần bỏ vào lò vi sóng quay là xong.

Một thời đại mà những điều đó là hiển nhiên, người thời Azuchi-Momoyama làm sao tưởng tượng nổi.

Đó là những chuyện không thể tin được, nhưng những người có mặt ở đây như Oda Nobunaga, Mori Ranmaru, Mori Rikimaru, Mori Boumaru, Yasuke và cả Chacha đều biết tôi là người đến từ tương lai.

Dù khó tin, hay nói đúng hơn là vượt quá sức tưởng tượng, nhưng họ không hề cười nhạo hay phủ nhận.

Họ chỉ đang cố gắng suy nghĩ để thấu hiểu, hoặc nhìn lên trần nhà mà mường tượng.

Đặc biệt là Oda Nobunaga, ngài khoanh tay, nhắm mắt và cố sức hình dung.

Khi cuộc trò chuyện tạm lắng xuống, Date Masamichi mang trà lên.

"Hửm? Người này trông lạ mặt quá?"

"Masamichi, hãy chào Nobunaga-sama đi."

"Hân hạnh được diện kiến. Tại hạ là con trai của Date Terumune, Date Kojirou Masamichi."

"Hô, ngươi là con của Terumune sao? Con chim ưng dạo trước là do ngươi tặng à? Đó là một con chim tốt đấy, hãy nhắn lại với Terumune là ta gửi lời cảm ơn."

"Thật là những lời vàng ngọc, tại hạ nhất định sẽ chuyển lời tới phụ thân."

"Xin lỗi vì báo cáo chậm trễ với ngài. Date Terumune-dono nói rằng nếu để cậu ấy trong gia tộc sẽ gây ra mầm mống tranh chấp quyền thừa kế, nên tôi quyết định nhận trông nom cậu ấy một thời gian."

"Chuyện anh em tranh giành quyền thừa kế là chuyện thường tình trong thời Chiến Quốc mà."

Ngài ấy nói như đang nhìn về một quá khứ xa xăm nào đó.

Có lẽ vì chính Oda Nobunaga cũng từng trải qua cuộc chiến tranh giành gia huy với em trai mình.

Thời Chiến Quốc, chuyện này ở đâu cũng có.

"Masamichi, lui ra đi."

Tôi cho Masamichi, người chưa biết bí mật của mình, lui ra ngoài.

"Nào, như Hitachi đã nói, ta nên lấy Azuchi làm căn cứ địa để khai mở Mạc phủ chứ?"

Oda Nobunaga bắt đầu bàn về chuyện chọn nơi đặt thủ đô.

"Vâng, vùng hồ Biwa này tuy xa biển nhưng lại có nguồn nước dồi dào, là một nơi lý tưởng. Tôi đề xuất xây dựng một đô thị không tập trung vào một điểm duy nhất, mà kết nối các thành Azuchi, Otsu, Nagahama, Omizo, Shizugatake, Makino ở các hướng Đông Tây Nam Bắc lại với nhau bằng đường thủy. Mạc phủ của Tokugawa Ieyasu trong dòng thời gian mà tôi biết đã xây dựng một đại đô thị tại Edo thuộc xứ Musashi, nhưng ở đời sau, nó trở nên chật chội, thiếu thẩm mỹ và rất dễ bị tổn thương trước thiên tai. Một thành phố không coi trọng phong thủy và chỉ chăm chăm vào việc phòng thủ sẽ rất khó sử dụng trong thời bình."

Đây là cảm nhận chủ quan của tôi về Tokyo thời Heisei, đường sá chằng chịt, chẳng có chút mỹ quan nào.

Ngước nhìn lên trời cũng chỉ thấy cầu vượt.

Ngay cả cầu Nihonbashi cũng bị đường cao tốc đè lên trên, chẳng còn chút vẻ đẹp hay phong tình nào.

Tôi từng xem một bộ phim, có cảnh nhân vật nhìn bức tượng Kỳ Lân ở cầu Nihonbashi và nói: "Thế này thì làm sao mà bay được, thật đáng thương", quả thật bức tượng Kỳ Lân uy nghi đó đã bị lãng phí.

Không có sự hài hòa với cảnh quan, vẻ đẹp bị giảm đi một nửa.

Nguyên nhân một phần là do hệ thống đường cao tốc nội đô bị xây dựng cưỡng ép trong thời kỳ kinh tế tăng trưởng nóng.

Để tiết kiệm tiền đền bù giải tỏa đất, thời gian và công sức, người ta đã xây đường cao tốc ngay bên trên các con sông, kênh rạch.

Mỗi khi lái xe qua đó, bố tôi lại cằn nhằn:

"Khó đi, khó nhìn."

Ông vừa lái xe vừa bực bội:

"Bố tuyệt đối không muốn lái xe trên cao tốc nội đô đâu. Hết nhập làn rồi lại tách làn, kinh khủng lắm."

Mẹ tôi nghe vậy cũng tuyệt đối không bao giờ cầm lái trên đường cao tốc nội đô.

Bị vây quanh bởi những tòa nhà cao tầng, ngửa lòng bàn tay lên cũng chẳng thấy bầu trời đâu, đó là chuyện bình thường ở nơi ấy.

Cây xanh ít ỏi, sông ngòi tù đọng, vẻ đẹp và phong tình của thành phố đã biến mất.

Để tránh tạo ra một thủ đô như thế, tôi cho rằng nên phát triển cả vùng hồ Biwa, tránh việc tập trung tất cả vào một cực.

Một thủ đô rộng rãi, một đô thị cảm nhận được bốn mùa.

Và bằng cách tránh mật độ dân số quá cao, phân tán các cơ quan hành chính, chúng ta sẽ có một đô thị kiên cường có thể ứng phó với thiên tai.

Hơn nữa, nguồn nước dồi dào cũng là lý do chọn vùng đất này.

Sẽ không cần phải xây đập nước một cách lãng phí.

"Nếu là suy nghĩ của Hitachi, người nắm giữ trí tuệ tương lai, thì không thể phớt lờ được rồi."

"Ngoài ra, ở phía Đông cũng có một hồ nước gọi là Kasumigaura hay Kitaura thuộc xứ Hitachi, tôi cũng xin đề xuất nơi đó làm một cứ điểm."

"Xứ Hitachi sao? Lãnh địa của Satake Yoshishige nhỉ. Hắn ta chắc hẳn rất khó chịu khi ta ra lệnh lên kinh (Thượng Lạc) mà lại cử thằng em trai hỉ mũi chưa sạch đi thay, đã thế ta còn cho phép Hắc Phản (Kurosaka) xưng danh Hitachi no Kami (Thường Lục Thủ)."

"Nghe sao mà... tôi thấy áy náy quá."

"Hitachi không có gì phải xin lỗi cả. Ngươi đã làm việc xứng đáng với danh hiệu đó. Tuy nhiên, Satake Yoshishige... cứ để thế này thì cũng phải xem xét xử lý thôi."

Oda Nobunaga lộ vẻ mặt nghiêm nghị.

"Hiện tại họ đang tỏ ra cung kính, nên chúng ta hãy ưu tiên bình định phía Tây trước phía Đông. Đặc biệt là cái gai trong mắt - Shimazu."

"Sao thế? Hitachi ghét Shimazu à? Còn Chosokabe thì sao?"

"Vâng, tôi không thích họ lắm. Hình ảnh tốt đẹp... tôi không có ấn tượng tốt về họ. Con cháu họ sẽ là những kẻ chủ chốt đặt dấu chấm hết cho thời đại của võ sĩ. Chosokabe vào thời Edo đã không còn là Đại danh (Daimyo) nữa nên tôi không có ấn tượng yêu ghét gì đặc biệt, nhà Mouri vừa bị tiêu diệt hôm nọ cũng thế, nhưng riêng Shimazu thì tôi không ưa."

Việc thời đại của võ sĩ kết thúc có vẻ là một điều gì đó khá kỳ lạ đối với ông ấy.

Nhà Shimazu ở Satsuma, dù theo phe Tây quân trong trận Sekigahara nhưng vẫn được tha tội và bảo toàn lãnh thổ.

Mặc dù mang ơn lớn với nhà Tokugawa, nhưng khoảng 260 năm sau, họ lại đứng đầu phe lật đổ Mạc phủ.

Và đặt dấu chấm hết cho thời đại võ sĩ.

Nếu chỉ là kết thúc thời đại võ sĩ thì còn đỡ, nhưng cuộc đại cải cách Minh Trị còn đi kèm với những phong trào như "Phế Phật hủy thích" (bài trừ Phật giáo), "Phế thành lệnh" (phá hủy lâu đài) và "Phế dao lệnh" (cấm mang kiếm), phá hủy biết bao văn hóa quý báu của Nhật Bản.

Tôi không thích điều đó.

Nói cực đoan hơn là không thể tha thứ.

Lâu đài và chùa chiền, đó là những nét văn hóa mà tôi muốn được giữ nguyên vẹn cho đến thời Heisei.

Việc mang kiếm bên mình cũng vậy, tôi muốn nó được lưu giữ như một nét văn hóa, giống như một số vùng ở Trung Đông ngày nay vẫn còn duy trì.

"Dù thế nào đi nữa, kẻ dám chống đối là Shimazu thì phải diệt."

Oda Nobunaga hiện lên vẻ mặt của một ác quỷ.

Hiện tại, Shimazu đang liên tục gây chiến để mở rộng lãnh thổ nhằm thống nhất Kyushu.

Họ hoàn toàn phớt lờ mệnh lệnh của Chinh Di Đại Tướng Quân Oda Nobunaga.

Vì thế, Hashiba Hideyoshi đang xây dựng căn cứ điểm tấn công Kyushu tại Shimonoseki.

Khi tòa thành hoàn thành, cuộc chinh phạt Kyushu sẽ chính thức bắt đầu.

"Với lại này Hitachi, ngươi có phương án cải tiến đại bác nào không?"

"Đại bác ạ? Tầm bắn? Uy lực? Hay độ tiện dụng?"

"Tất cả những thứ đó."

"Hưm~, không phải là không có điểm cần cải tiến, lát nữa tôi sẽ viết thành thư và cho người gửi đến Azuchi sau ạ."

"Được, nhờ ngươi đấy."

Oda Nobunaga nói xong chuyện thì không ở lại qua đêm mà trở về thành Azuchi ngay.

Sau đó, tôi đã viết các phương án cải tiến đại bác vào thư và gửi đến Azuchi.

Phải sau này tôi mới nhận ra, những khẩu đại bác này sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh.

《Góc nhìn của Chacha》

Kỳ lạ thật?

Rõ ràng là tôi thấy chàng ôm Sakurako mà nhỉ? Hay là tôi nhìn nhầm?

Dù sống chung một nhà nhưng có vẻ chàng không ngủ chung với ai cả?

Hay là chàng lén lút làm chuyện đó ở đâu?

Tôi biết Sakurako là một cô gái tốt.

Dù có nạp làm trắc thất thì tôi cũng chấp nhận.

Nhưng mà, có một người vợ chính thức là tôi ở đây, Makoto-sama cũng nên thể hiện bản lĩnh đàn ông một chút chứ.

Nói đi cũng phải nói lại, đến bao giờ tôi mới được ban cho một mụn con đây?

Hửm? Makoto-sama đang ngại ngùng sao?

Hay là thực tâm chàng ghét tôi?

Không, tôi nghĩ là không có chuyện đó đâu.

Thật là một con người đáng yêu quá đỗi.

Làm cho tôi phải trăn trở thế này.

Hơn nữa, Makoto-sama trước giờ chưa từng ra trận, nhưng nhìn chàng ở bên cạnh ngài ấy, tôi cảm giác chàng đang dần hòa nhập vào thời đại này.

Đương nhiên rồi, vì chàng đang ở bên cạnh Nghĩa phụ đại nhân (Nobunaga) mà.

Nếu vậy thì cũng sẽ có ngày chàng phải ra trận...

Nếu lỡ có chuyện gì xảy ra, nếu không để lại con nối dõi thì nhà Kurosaka sẽ tuyệt tự.

Việc lưu lại dòng máu của Makoto-sama là đương nhiên, nhưng nếu không duy trì được nhà Kurosaka, các gia thần sẽ lâm vào cảnh đường cùng mất.

Chắc là Makoto-sama chưa nhận ra điều đó đâu.

Xem ra tôi phải chủ động tấn công thêm chút nữa rồi nhỉ?

Tuy xấu hổ thật đấy, nhưng phải cố gắng lên thôi.

◇◆◇◆◇

Tôi đã kết hôn.

Với cháu gái của Oda Nobunaga lừng danh, Chacha.

Khi kết hôn với tôi, Chacha đã trở thành dưỡng nữ của Oda Nobunaga, tức là trên danh nghĩa con gái, nên Oda Nobunaga trở thành cha vợ của tôi, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy thật kỳ lạ.

Chacha năm nay mới vừa tròn mười sáu tuổi.

Tuy nhiên, vì chúng tôi đã kết hôn nên dẫu có tính theo luật pháp thời Heisei thì việc sinh con cũng là hợp pháp. Xét theo quan điểm đạo đức của thời Heisei thì cũng chẳng có vấn đề gì, thế nhưng tôi vẫn cứ lần lữa mãi chưa quyết được.

Thực ra, luật pháp thời đại này không có quy định giới hạn độ tuổi.

Vợ của Maeda Toshiie là Matsu-sama nghe đâu đã sinh con khi mới mười một hay mười hai tuổi gì đó.

Maeda Toshiie, ngài cũng khá thật đấy...

Hưm~... thế thì quá sức tưởng tượng rồi!

Tôi thực sự muốn thốt lên như vậy.

Gác chuyện đó sang một bên, tôi vẫn là một gã trai tân.

Chacha lấy căn phòng ngay cạnh phòng ngủ của tôi làm nơi nghỉ ngơi.

Nói là phòng bên cạnh, nhưng thực chất chỉ cách nhau đúng một tấm cửa lùa Fusuma, khoảng cách gần đến mức nghe rõ cả tiếng thở khi ngủ.

Không phải là tiếng thở của Chacha ồn ào, hay cô ấy ngáy ngủ nghiến răng gì đâu, mà vấn đề là có một mỹ nhân đang ở ngay sau tấm cửa lùa kia.

Hơn nữa, đó lại là một mỹ nhân mà tôi được phép ôm ấp, nên bảo không bận tâm là nói dối. Tôi cứ vô thức dỏng tai lên nghe ngóng, và những âm thanh ấy khiến tôi có chút hưng phấn.

Những đêm trằn trọc đầy phiền muộn cứ thế trôi qua. Cho đến một đêm nọ, vài tháng sau, khi gió xuân thổi mạnh bên ngoài.

Như thường lệ, tôi nhìn chiếc đồng hồ giấu trong ngực áo, thấy đã 21 giờ nên chui vào chăn.

Khi vừa mới thiu thiu ngủ, tôi nhận ra có bóng người đang ngồi ngay phía đầu giường.

Cái bóng ấy nhìn tôi chằm chằm. Định thần nhìn kỹ lại, thì ra là Chacha.

"Hả? Chacha đấy à? Có chuyện gì vậy?"

"Chàng định đến bao giờ mới chịu ban cho thiếp một đứa con đây?"

Hình như tôi từng nghe câu thoại na ná thế này ở đâu rồi thì phải, nhưng khi nghe một mỹ nhân nói những lời mang ý nghĩa "hãy cho em tinh trùng đi", sống lưng tôi lạnh toát vì rùng mình.

"Hả, không, cái đó, chuyện là..."

Thấy tôi ấp úng, Chacha nhào tới ôm chầm lấy tôi.

Một mùi hương ngọt ngào như trái đào chín tỏa ra.

Hơi ấm truyền sang, tiếng tim đập thình thịch, cả hai đều cảm nhận rõ sự hồi hộp của đối phương.

Và có vẻ như vì căng thẳng, đôi vai cô ấy hơi gồng lên cứng ngắc.

"Chàng đã ban ân sủng cho Sakurako rồi đúng không? Vậy thì hãy làm thế với cả thiếp nữa."

Có vẻ như cô ấy đang hiểu lầm tai hại chuyện gì đó, tôi vội nắm lấy hai vai Chacha và đẩy nhẹ ra.

"Anh với Sakurako vẫn chưa có gì cả đâu."

"Dạ? Nhưng chẳng phải cô ấy là trắc thất sao?"

"À thì, đúng là anh có hứa như vậy, nhưng anh chưa hề động vào cô ấy. Anh đã trả lời là phải đợi xin phép Chacha đã mà."

Gương mặt Chacha dưới ánh trăng hắt qua khung cửa giấy lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào tôi với vẻ nghiêm túc, như thể tôi vừa nói điều gì đó sai trái lắm.

"Makoto-sama định để nhà Kurosaka tuyệt tự sao?"

"Hả? Tuyệt tự hay gì chứ, như em biết đấy, anh đâu phải người của thời đại này. Đây cũng đâu phải gia tộc do cha mẹ anh để lại."

"Không, Makoto-sama giờ đây đã là một võ tướng của thời đại này rồi. Nếu đã vậy, chàng phải nỗ lực sinh con đẻ cái để duy trì gia tộc Kurosaka chứ."

Phụ nữ thời này đúng là hay nói thẳng thừng những chuyện khủng khiếp thật.

Sakurako cũng vậy, mà Chacha cũng thế.

Nếu ở thời Heisei thì chắc chắn sẽ bị coi là mấy cô nàng lập dị.

Hửm? Hay là đến tận thời Showa, việc duy trì nòi giống vẫn được coi là quan trọng nên đây là chuyện thường tình?

Ngược lại, phải chăng quan điểm của thời Heisei mới là kỳ lạ nếu xét theo chiều dài lịch sử Nhật Bản?

Nghĩ kỹ thì cũng có lý.

Khi quyết định kết hôn với Chacha, tôi đã quyết định sẽ không nghĩ đến chuyện quay về thời Heisei nữa.

Tôi đã quyết tâm sống tiếp ở thời đại này.

Nếu vậy, tôi đã trở thành người của thời đại này rồi.

Là một người có gia thần, lại giữ chức vụ cao như Trung Nạp Ngôn, tôi buộc phải suy tính đến việc duy trì dòng họ Kurosaka đời đời kiếp kiếp.

Nghĩ vậy thì chuyện sinh con đẻ cái là điều hiển nhiên.

Nếu không tạo ra người thừa kế, nhà Kurosaka sẽ biến mất, và bao nhiêu gia thần sẽ lâm vào cảnh đường cùng.

Ví như ở thời Heisei, nếu người đứng đầu công ty biến mất, công ty giải thể thì nhân viên sẽ thất nghiệp hết vậy.

Đây chính là cơ hội để mình dứt khoát đưa ra quyết định.

"Vậy... xin nhờ nàng giúp đỡ."

Tôi chống ba ngón tay xuống chiếu và cúi đầu hành lễ.

"Phufu, chàng đúng là một người kỳ lạ, Makoto-sama ạ. Thiếp cũng xin nhờ chàng giúp đỡ."

Nói rồi Chacha cũng chống ba ngón tay xuống chiếu và cúi đầu đáp lễ y như vậy.

Đêm hôm đó, tôi và Chacha đã hòa làm một.

"Đợi đã, đau đau đau, đau quá màaaaaaa."

Xin lỗi nhé, ta vụng về quá.

《Góc nhìn của Chacha》

"Sakurako, cô có muốn trở thành trắc thất của Makoto-sama không?"

Tôi gọi Sakurako đến phòng trà, lấy cớ là tập pha trà, để hai người có thể nói chuyện riêng.

Để nói những câu chuyện quan trọng giữa những người phụ nữ với nhau.

"Vâng, chị em chúng tôi nguyện muốn phụng sự bên cạnh Chủ nhân suốt đời ạ."

"Ta không hỏi chuyện đó. Ta đang hỏi là cô có sẵn lòng sinh con cho Makoto-sama không?"

Nếu chỉ muốn phụng sự suốt đời thì cứ làm người hầu, làm việc như từ trước đến nay là được.

Mấy chị em nhà này rất chăm chỉ, lại còn học được cả những món ăn mới lạ của Makoto-sama.

Tôi không hề có ý định đuổi họ đi hay gả họ đi nơi khác.

Tôi đang hỏi mong muốn của cô ấy với tư cách là một người phụ nữ.

"Vâng, nếu có thể, tôi muốn được sinh con cho Chủ nhân và được ngài ôm ấp ạ."

Cô ấy cúi gằm mặt xuống, trả lời với vẻ áy náy.

"Vậy thì quyết định thế nhé. Ta cho phép cô trở thành trắc thất. Vì ta không biết liệu một mình ta có thể lưu lại đủ con nối dõi cho Makoto-sama hay không."

"Chacha-sama... xin đa tạ người."

Chuyện ba chị em nhà Sakurako đều có cùng tâm tư này, tôi đã nghe O-Gou kể lại.

Cứ từ từ, tôi sẽ lần lượt cho phép từng người một.

Thật là, Makoto-sama, chàng phải tự mình nói ra chứ.

Giá trị quan của thời đại Heisei gì đó có lẽ rất khác biệt so với chúng ta bây giờ.

Nhưng dù sao đi nữa, phải làm cho chàng ấy coi trọng việc để lại con nối dõi lên hàng đầu.

Có lẽ tôi cần phải thay đổi nhận thức của chàng ấy một chút.

Dù tôi muốn giữ Makoto-sama làm của riêng, nhưng chàng là chủ một tòa thành, sau này chắc chắn sẽ còn thăng tiến hơn nữa. Tôi lo rằng chỉ một mình tôi sẽ không thể sinh cho chàng nhiều con cái.

Tôi cũng chẳng tự tin mình có thể đẻ sòn sòn hết đứa này đến đứa khác như Matsu vợ của ngài Maeda.

Nếu đã vậy, trắc thất của Makoto-sama phải là những người do chính tôi chấp thuận.

Và nếu để họ trong tầm mắt kiểm soát của tôi thì...

Ba chị em nhà Sakurako, và cả O-Hatsu nữa.

Thật tình, Makoto-sama cũng nên hiểu cho tấm lòng e ấp của O-Hatsu chứ.

O-Hatsu cũng vậy, tình cảm của mình thì cứ mạnh dạn thổ lộ với chị đây cũng được mà.

Chắc là em ấy đang ngại ngùng giữ ý đây.

Để tôi thử nhờ Mẫu thân đại nhân xem sao.

Nếu phải chia ly... không, nếu nghĩ đến cảnh các em ấy gả sang nhà khác rồi trở thành kẻ địch trên chiến trường, thì thà để chúng tranh giành "giống nòi" của Makoto-sama trong nhà này còn hạnh phúc hơn vạn lần.

Còn O-Gou thì chắc con bé sẽ tự lo liệu được thôi.

Nó là đứa dính lấy Makoto-sama nhiều nhất mà... O-Gou, chị thấy hơi ghen tị với em đấy.

◇◆◇◆◇

Việc Chacha đứng ra quản lý các trắc thất của tôi và vô tình tạo ra một chế độ giống như "Đại Áo" (Oooku) thời Edo là chuyện tôi phải rất lâu sau này mới nhận ra.

Chuyện nạp Sakurako làm trắc thất vốn bị hoãn lại, nay đã được Chacha chấp thuận, và Sakurako chính thức trở thành trắc thất.

Tôi không muốn có sự phân biệt đối xử với Chacha, nên đã nhờ người may y phục cô dâu cho Sakurako. Dù chỉ là hình thức, tôi vẫn muốn tổ chức một nghi lễ hôn phối đàng hoàng rồi mới động phòng.

Cách gọi theo thời đại này là "trắc thất", nhưng đối với tôi, vị trí của cô ấy chẳng khác gì chính thất cả.

Tôi muốn gọi cô ấy là Đệ nhị phu nhân hơn.

Khi tôi định đặt may y phục cô dâu, Sakurako đã một mực từ chối:

"Sự quan tâm đó của ngài là quá lãng phí đối với tôi."

"Không đâu, em đã trở thành người nhà của anh rồi mà. Chút xa xỉ này, ít nhất là trong dịp kết hôn, cũng là điều nên làm chứ? Hay đúng hơn là anh muốn làm vậy cho em."

"Cảm ơn Chủ nhân. Tôi... tôi thực sự thấy may mắn vì đã được mua về đây."

Sakurako mỉm cười, nhưng nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.

Tuyến truyện Harem đã chính thức mở khóa!

Takashi, Tomoya, chắc hẳn hai cậu sẽ ghen tị với tớ lắm đây.

Chuyến đi thực tập sinh dẫn đến việc lạc vào thế giới này, chắc các cậu không thể nào tưởng tượng nổi tớ lại đi theo con đường Harem, điều mà chúng ta từng chém gió trước khi vào thăm ngôi chùa đó đâu nhỉ.

Tôi vẩn vơ suy nghĩ như vậy.

《Góc nhìn của Sakurako》

Cuối cùng thì tôi cũng chính thức trở thành trắc thất của Chủ nhân.

"Chắc là từ đêm nay nhỉ?" - Vừa nghĩ vậy thì tôi thấy Chủ nhân đã chuẩn bị sẵn y phục cô dâu cho tôi, giống như ngài đã làm cho Chacha-sama.

Đó là một bộ y phục cô dâu tuyệt đẹp, với những họa tiết hoa anh đào nở rộ đúng như cái tên của tôi.

Đối với thân phận như tôi, sự xa xỉ này thật quá đỗi lớn lao.

Trong nghi thức Tam san cửu độ (uống rượu giao bôi), vì quá hạnh phúc nên tôi đã không kìm được nước mắt.

"Ồ, sao thế? Sakurako? Có phải em đang miễn cưỡng không?"

Chủ nhân lo lắng hỏi.

"Dạ không. Chỉ là vì em quá hạnh phúc thôi ạ."

Nghe tôi trả lời vậy, Chủ nhân có vẻ ngượng ngùng.

Đêm hôm đó... Hả! Ngài hút lấy miệng em như thế này sao? Ơ? Ơ kìaaaaa.

"Chủ nhân, chuyện này... xấu hổ quá ạ."

Miệng thì nói vậy, nhưng nụ hôn (tiếp vẫn) mang lại cảm giác dễ chịu đến lạ lùng, khiến tôi cứ muốn làm lại bao nhiêu lần cũng được.

Chủ nhân vừa ôm lấy tôi vừa ân cần hỏi xem tôi có đau không.

"...Đau..."

Tôi đang đón nhận Chủ nhân vào cơ thể mình, nên tôi không muốn than đau chút nào, tôi đã cố chịu đựng.

Thì ra chuyện tạo ra em bé lại đau đến thế này sao...

《Góc nhìn của O-Hatsu》

Nghĩa huynh đại nhân, nói này nói nọ rồi cuối cùng huynh cũng nạp Sakurako làm trắc thất đấy thôi.

Cái gì mà "không động vào" chứ, cứ làm ra vẻ cao thượng lắm.

Trắc thất... không được.

Mình không thể.

Đó là phu quân của chị gái mình, sao mình có thể...

Thấy tôi ngày ngày ủ rũ phiền muộn, Mẫu thân đã nhận ra.

"O-Hatsu, hãy thành thật với lòng mình đi con. Chacha đã nhờ mẹ chuyển lời với con đấy. Chị em cùng thích một người cũng có sao đâu. Hitachi-sama là một người đàn ông vô cùng hấp dẫn. Không phải là người dễ tìm được ai thay thế, nên nếu thích thì cứ nhận là thích, chị em cùng nhau chia sẻ là được mà."

"Chị ấy nói thế sao ạ?"

"Ừ, có vẻ con bé xấu hổ nên không dám nói trực tiếp với con. O-Hatsu, nếu con thích Hitachi-sama thì hãy nói rõ ràng là thích. Nếu đúng là vậy, mẹ sẽ giúp con một tay."

"Mẫu thân... vâng, con thích Nghĩa huynh... con thích Makoto-sama. Con cũng muốn được ở bên cạnh huynh ấy mãi. Muốn ở bên cạnh để đá, đá, đá, đá cho huynh ấy một trận tơi bời."

Vì quá xấu hổ, tôi lỡ miệng nói thêm những điều trái lòng như để phủ nhận cảm xúc thật, khiến Mẫu thân cười lớn.

"Ahahahaha, không được đá người ta nhiều thế đâu nhé. Nào, để mẹ đi nhờ Huynh trưởng (Nobunaga) xem sao. Nhưng mà, bản thân con cũng phải thể hiện ý tứ cho người ta biết, nếu không Hitachi-sama sẽ không nạp con làm trắc thất đâu. Nói gì thì nói, cậu ấy rất dịu dàng với phụ nữ và cũng rất nghiêm túc (khờ khạo) đấy."

"Vâng, con... con hiểu rồi ạ."

Tôi lí nhí đáp lời.

Nói trực tiếp thì khó mở lời quá.

Vậy thì, gửi gắm vào một bài thơ Waka vậy.

"Chị Hatsu, chị đang viết gì thế? Hửm? Thư tình à? A~ gửi cho Mako hả~"

"Đừng có nhìn, O-Gou!"

"Oa~, chị Hatsu giận rồi kìa~"

◇◆◇◆◇

Chacha đã đặt ra một chế độ luân phiên: ba ngày tôi ngủ cùng nàng, và một ngày Sakurako sẽ đến phòng ngủ của tôi.

Nghe nói là do Chacha quyết định.

Nàng có thể sắp xếp chuyện giữa những người phụ nữ với nhau êm đẹp như vậy, tôi thực sự rất biết ơn.

Theo lời Chacha, vấn đề người nối dõi quan trọng hơn chuyện tình cảm nam nữ.

Chắc hẳn Chacha đã phải trăn trở nhiều lắm.

Tôi hiểu rõ nàng đang hỗ trợ hết mình để tôi có thể đứng vững với tư cách là một đại danh thời Chiến Quốc.

Khi những ngày tháng Harem vừa mới chập chững bắt đầu, lại có một nhân vật nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.

Đó là O-Hatsu.

Gần đây tôi có cảm giác mình bị em ấy tránh mặt một cách lộ liễu.

Tuy không bị em ấy đá bay là may rồi, nhưng việc O-Hatsu vốn ngày nào cũng ghé qua chơi nay lại không còn xuất hiện ở Tây Ngự Điện nữa khiến tôi thấy có chút trống vắng.

"Này Chacha, O-Hatsu bị làm sao vậy?"

"Makoto-sama vẫn đần độn (độn cảm) như mọi khi nhỉ."

Tôi nhận lại được một câu trả lời đúng chuẩn "văn mẫu" của phim hài lãng mạn Harem.

O-Gou đang vòng tay ôm cổ tôi từ phía sau để đùa nghịch cũng hùa theo:

"Mako-, đồ đần, đồ đần, Mako là con ma đần độn."

Thật tình, khó khăn lắm tôi mới tiến hóa từ "Ma liếm láp" thành người, giờ lại bị thoái hóa thành "Ma đần độn" rồi sao.

Đần độn (Độn cảm)...

Trong Light Novel hay Manga, nhân vật chính thường xuyên bị nói như vậy.

Tôi đã quá quen với kiểu nhân vật chính "đần độn" hoặc "khiếm thính có chọn lọc" trong các bộ hài lãng mạn thanh xuân.

Không ngờ một người đã đọc qua vô số Light Novel như tôi lại có ngày rơi vào tình cảnh bị gọi như thế...

Nhưng mà, bị nói thẳng là "đần độn" thì tôi cũng lờ mờ nhận ra.

Em ấy thích tôi sao?

Không, nhưng mà tôi đã kết hôn với Chacha rồi, như thế thì không được chứ?

O-Hatsu còn trẻ, chắc chỉ là chút xao lòng của tuổi mới lớn thôi.

Bây giờ cứ để em ấy yên tĩnh một thời gian vậy.

Nếu có chuyện gì thì còn có mẹ của các em ấy là O-Ichi-sama lo liệu.

Chắc không cần phải suy nghĩ quá sâu xa đâu.

Phụ nữ con gái của các gia đình đại danh thời đại này mang trọng trách to lớn là kết hôn chính trị.

Họ không thể kết hôn chỉ vì yêu hay thích, nên tôi không được phép xen vào.

Tuy nhiên, vì O-Hatsu rất thích gà rán, nên tôi sẽ gửi cho em ấy một đĩa gà rán tự hào về độ tươi ngon: vừa cắt tiết, vừa vặt lông, vừa mổ xẻ, vừa chiên giòn nóng hổi.

Tôi đưa cho O-Gou, đứa nhóc suốt ngày lê la ở Đông Ngự Điện nơi tôi ở, mang sang cho chị nó.

Ngày hôm sau, trên chiếc đĩa được trả lại có đặt một mảnh giấy dài (tanzaku).

『Duyên dẫu chẳng thành Tình này gửi gắm Đặt vào nơi đây Hướng về phía trước Thường Lục huynh trưởng』

"..."

"Chacha, làm sao bây giờ?"

Tôi hoảng hốt hỏi ý kiến Chacha.

"Đó là quyền quyết định của Makoto-sama ạ."

"Không không không, nhưng mà, nếu chấp nhận chuyện này, thì em gái ruột của vợ sẽ trở thành trắc thất của anh đấy? Như thế có được không?"

"Makoto-sama, chị em chúng thiếp khi còn nhỏ đã từng nếm trải nỗi đau mất nước nhà tan. Khi đó, em trai của chúng thiếp đã bị giết hại. Vì vậy, việc chị em có thể cùng sống chung trong một tòa thành như bây giờ là niềm hạnh phúc vô bờ bến. So với việc O-Hatsu hay O-Gou phải gả cho một võ tướng xa lạ nào đó, rồi bị cuốn vào chiến loạn, hay tệ hơn là trở thành kẻ địch, thì việc cùng thờ chung một chồng và sống cùng nhau chẳng phải tốt hơn gấp vạn lần sao. Nếu lỡ có xảy ra chiến tranh, chúng thiếp cũng được chết cùng nhau trong một tòa thành dưới tư cách là đồng minh, như vậy thiếp không còn gì hối tiếc."

Chacha nói với đôi mắt rưng rưng lệ.

Không hiểu sao, tôi thấy nàng thật đáng yêu và ôm chặt lấy nàng.

"Anh hiểu rồi, chúng ta sẽ cùng nghĩ cách để chị em các em không phải chia lìa."

Chacha gật đầu nhẹ trong vòng tay tôi.

Nào, giờ phải giải quyết chuyện của O-Hatsu thôi.

『Đã nhận được rồi Hiểu thấu lòng em Thấp thỏm hồi hộp Tim đập thình thịch Tâm trạng lúc này』

Tôi đã gửi lại một bài thơ trả lời ngớ ngẩn hết sức.

Biết sao được, tôi chưa từng làm thơ Tanka (Đoản ca) bao giờ mà.

Tôi đâu có đủ trình độ cảm thụ thơ ca đến mức đọc "Kỷ niệm Salad", và những tiết học về thơ Waka cổ điển luôn khiến tôi buồn ngủ đến mức khổ sở.

Làm thơ Haiku còn thấy thoải mái và thú vị hơn.

Haiku muôn năm, Prebat (chương trình TV) muôn năm, Matsuo Basho muôn năm.

Ngày hôm sau, không hiểu sao O-Hatsu lại xuất hiện ở Đông Ngự Điện như bình thường, nhưng vì quá xấu hổ nên tôi không dám bắt chuyện.

Tôi có chút thắc mắc tại sao em ấy lại chịu xuất hiện trở lại, nhưng nếu chạm vào vấn đề đó nhỡ em ấy lại trốn biệt thì khổ, nên thôi cứ lờ đi vậy.

《Góc nhìn của O-Hatsu》

Bài thơ dở tệ. Thật sự, thơ quá dở.

Thế nhưng, qua những dòng chữ đó, tôi nhận ra Nghĩa huynh không hề ghét tôi, huynh ấy đã nhìn nhận tôi như một người phụ nữ.

Ra là vậy, dù tôi có tỏ thái độ gay gắt, huynh ấy cũng không ghét bỏ tôi.

Khi nhìn thấy huynh ấy thân thiết với nhóm Sakurako, tôi cứ cảm thấy bứt rứt khó chịu và trút giận lên huynh ấy mà không hiểu rõ cảm xúc của chính mình.

Giờ thì tôi đã tự mình nhận ra rồi.

Đó là "Ghen tuông" (Yakimochi).

Tôi đã nướng một chiếc bánh dày (Mochi) cháy đen thui trong lòng mình.

Nhưng mà, nhận được bài thơ dở tệ này xong, tôi lại thấy nhẹ nhõm hẳn.

Nghĩa huynh... không, Makoto-sama cũng đã ý thức về tôi như một người phụ nữ.

Vậy thì, dù xấu hổ nhưng mình phải cố gắng lên thôi.

Chắc mình không thể khéo léo như O-Gou được, nhưng tôi cũng phải cố gắng để có thể làm nũng với huynh ấy.

Tỷ tỷ, Sakurako, liệu mọi người có thể cùng chia sẻ không nhỉ?

Suy nghĩ của huynh ấy khác xa với chúng ta, liệu có ổn không đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!