Chương 23: Luyện (2)
“Kim huynh.”
“Có chuyện gì sao?”
“Tại sao những kẻ tu tiên giả ấy lại vô tâm đến vậy?”
“...Làm sao mà anh biết được?”
Tôi cau mày suy nghĩ về hành động của tu tiên giả.
Từ những con quái vật chúng tôi chạm trán vào những ngày đầu tiên của lần hồi quy, những kẻ phớt lờ mọi điều chúng tôi nói.
Cho tới những kẻ của Mạc Ly gia với phương pháp luyện đan tàn nhẫn.
Và còn những tu sĩ Trần gia hăng hái lục lọi thi thể của người đã chết để kiếm đồ rồi còn chê trách chúng tôi vì chôn cất cho họ.
‘Tôi có thể hiểu việc lượm đồ, vì đó là thứ tôi đã làm cả trăm lần.’
Nhưng tại sao chôn cất người chết lại là việc lãng phí thời gian?
Tại sao tư duy của họ lại khác biệt đến vậy?
“...Có lẽ là vì họ đã luôn nhìn thế giới qua tầm nhìn của Ngũ Khí Triều Nguyên từ khi sinh ra, nên lối suy nghĩ của họ về cơ bản đã khác biệt với phàm nhân. Hơn nữa, suốt cả đời họ cũng đã quen việc coi phàm nhân không phải là con người rồi.”
Tôi trút sự uất ức vào một tiếng thở dài.
Những tu tiên giả Trần gia thông báo về địa điểm tập hợp tiếp theo và chúng tôi rời khỏi ngôi làng. Họ đóng lại pháp trận của Mạc Ly gia rồi cưỡi pháp khí bay đi.
Hiện tại chúng tôi đang đi theo họ.
“...Thế giới quan khác nhau sao?”
Hay là do bản tính ngạo mạn bẩm sinh đã có?
Hay đó là thứ mà tất cả tu tiên giả rồi sẽ trở thành?
Tôi bắt đầu nghi ngờ về dự định tu tiên của mình.
Và thế là chúng tôi theo sự chỉ dẫn của tu sĩ Trần gia đi phá hủy thêm một căn cứ của Mạc Ly gia.
.
.
.
Năm năm trôi qua từ lúc tôi rời khỏi hoàng cung.
“Haha, nhìn kìa, Eun-hyun! Mặt em đấy!”
“...”
Tôi thấy mặt mình trên một tấm truy nã khi đang đi dạo trong chợ.
Không chỉ có mình tôi.
Kim Young-hoon và vô số võ giả khác đi theo anh ấy cũng được dán thành một hàng dài.
Tội danh là phản quốc.
“Phản quốc à. Vớ vẩn thật. Chỉ là tôm tép của gia tộc chúng thôi mà. Mà kể cả truy nã thì chúng ta vẫn đang đi dạo trên đường phố bình thường đây thôi. Đều nhờ thuật cải trang của cậu đó!”
“Em mừng là nó hữu ích.”
Trong vòng năm năm qua, tôi đã phát triển một kỹ thuật gọi là Nghịch Dung Thuật, sử dụng kiến thức y học và thuật cải trang để thao túng cơ mặt và thay đổi diện mạo.
Nhờ vậy mà chúng tôi có thể hiên ngang đi dạo trên phố sá mặc dù đang bị truy nã.
“Vậy thì, căn cứ tiếp theo là ở đâu, anh Young-hoon?”
“Phía tây Luyện Sơn Thành, trên một ngọn đồi. Một trong các lò luyện đan của gia tộc Mạc Ly tọa lạc ở đó. Căn cứ này của chúng cực kỳ lớn, nên quân số của Mạc Ly gia sẽ lớn hơn nhiều.”
“Có vẻ là vậy.”
“Và theo như anh nghe được, Mạc Ly gia cũng bồi dưỡng thêm khá nhiều cao thủ tuyệt đỉnh. Không phải cương thi, là võ giả tuyệt đỉnh hẳn hoi đó. Nên chúng ta phải cẩn thận hơn.”
Võ giả tuyệt đỉnh.
Tôi nhìn lên trời.
Ba mươi lăm năm kể từ lúc hồi quy.
‘Tôi mất mười năm để đạt tới tuyệt đỉnh trung kỳ, và giờ đã hai mươi lăm năm sau...’
Cảnh giới của tôi vẫn đứng yên tại chỗ.
‘Liệu có phải tài năng của tôi không đủ để đạt tới Tam Hoa chăng?’
Tam Hoa Tụ Đỉnh.
Kim Young-hoon và những cao thủ cảnh giới này đã luôn đưa ra những lời gợi ý cho tôi.
“Màu thứ ba.”
Màu đỏ là sát ý của kẻ địch.
Màu xanh là sát ý của bản thân.
Và để vượt qua nó, cần phải xác định và đọc được loại ý thứ ba.
Tuy nhiên...
‘Trong một trận giao đấu giữa hai võ giả, còn có thứ gì khác ngoài ta và ngươi?’
Ấy vậy mà, vẫn có một thứ khác tồn tại ngoài bản thân và đối phương.
Bằng chứng là sự tồn tại của cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh.
Gạt đi cơn đau trên bàn tay phải, tôi cầm chắc kiếm và cảm nhận ý định của mọi người xung quanh trong khi đi dọc con phố.
Tôi có thể thấy ý định của những người khác.
Tôi có thể thấy ý định của mình.
Nhưng ngoài hai thứ đó ra, tôi chẳng thể thấy thêm gì khác dù có tập trung đến đâu.
“Giác ngộ vẫn chưa tới.”
Kể cả khi có hỏi Kim Young-hoon về Tam Hoa Tụ Đỉnh, tôi cũng không thể hiểu lời giải thích của anh ấy.
Ban đầu khi Kim Young-hoon đạt tới tuyệt đỉnh, anh ấy không phải trải qua sơ kỳ hay trung kỳ mà nhảy cóc tới Tam Hoa Tụ Đỉnh.
Hỏi anh ấy về quá trình từ tuyệt đỉnh trung kỳ lên Tam Hoa là vô ích.
Tất nhiên, những cao thủ Tam Hoa khác cũng có một vài câu trả lời, nhưng đó là:
“Hãy chìm vào trạng thái vô ngã.”
“Hãy hiểu rằng không có ta và không có ngươi.”
“Hãy suy nghĩ về bản chất của võ thuật.”
Đây đều là những câu trả lời ở mức độ siêu hình.
“Tôi kẹt lại ở đây không phải vì không muốn chìm đắm trong trạng thái vô ngã hay gì đó đâu á!”
Mặc kệ cơn đau đăng giằng xé bàn tay tôi, tôi đã vung thanh kiếm hàng chục năm trời.
Không quan trọng tôi đã duy trì Nhân Kiếm Hợp Nhất trong bao lâu, hay trải qua bao nhiêu lần cận kề cái chết.
Phép màu giúp tôi tự nhiên nhảy cóc tới cảnh giới tiếp theo không bao giờ xảy đến.
Mặc dù lần này không vô vọng như lúc đạt tới tuyệt đỉnh, leo lên những cảnh giới cao hơn vẫn cần sự nỗ lực và tài năng khổng lồ.
‘Ở đó có nhiều cao thủ tuyệt đỉnh, nhỉ…’
Căn cứ của Mạc Ly gia ở phía tây Luyện Sơn Thành.
‘Nếu có nhiều cao thủ tuyệt đỉnh như vậy, có lẽ mình sẽ học được gì đó khi chiến đấu với chúng.’
Tôi cảm giác căn cứ lần này của Mạc Ly gia giống như một cái bẫy hơn.
Đó là kết luận từ việc nghe những tu sĩ Trần gia thảo luận về cách họ tìm ra địa điểm này và mức độ canh phòng của nó.
‘Mạc Ly gia cũng muốn bắt giữ Kim Young-hoon cùng với Trần gia.’
Và cả tôi nữa, một kẻ phản bội hoàng tộc.
Vì thế tôi cho rằng lần này chúng sẽ chuẩn bị kỹ càng để đối đầu với chúng tôi.
‘Nhưng tôi không hề lo lắng.’
Tôi liếc sang Kim Young-hoon đang đi bên cạnh.
Anh ấy gần đây đang bắt đầu viết sách.
Tiêu đề của nó là ‘Thiếu Tu Việt Võ Quyết’,
‘Anh ấy nói quyển sách này tổng hợp lại sáu quyển Thiếu Tu Việt Võ Kinh vào một quyển duy nhất, đồng thời cũng tinh gọn và đào sâu hơn vào những giác ngộ phi thường trong cuốn kinh.
Giống như Việt Tu Cùng Võ Lục, Thiếu Tu Việt Võ Lục, và Thiếu Tu Việt Võ Kinh, đây cũng là một cuốn sách quá cao siêu mà tôi không thể hiểu nổi một chữ nào.
Nhưng có một điều chắc chắn.
Kim Young-hoon đã vượt qua trình độ của kiếp trước.
Và giờ đây, anh ấy có thể gây ra sát thương đáng kể lên một tu sĩ Kết đan và nhanh chóng chạy trốn!
‘Dù có bẫy cũng chẳng khó khăn gì.’
Lần này chúng tôi cũng sẽ phá hủy căn cứ của chúng.
.
.
.
Luyện Sơn Thành.
‘Đây là địa điểm chúng tôi rơi xuống ban đầu, trước khi khả năng hồi quy xuất hiện.’
Và cũng đã lâu từ khi tôi quay trở lại nơi này.
‘Tại đây tôi đã làm xà phòng, hái thuốc, nấu rượu, và cả cầu xin những kẻ ăn mày để được sống…’
Ký ức về quãng thời gian khốn khổ ấy ùa về.
“Khởi hành về phía tây thôi.”
“… Vâng.”
Liệu đứa con gái nhà họ Chu đã được sinh ra chưa?
Liệu điền trang của Kim lão gia vẫn đầy ắp những gia nhân hống hách chứ?
Liệu cây hồng của nhà họ Thành vẫn còn đơm hoa kết trái không?
Sau khi đi quanh Luyện Sơn Thành một lúc lâu, tôi đi về phía tây với Kim Young-hoon.
Những ký ức mà không một ai ngoài tôi nhớ.
Những ký ức mà chỉ có tôi biết, và chưa từng thực sự tồn tại bởi vì khả năng hồi quy.
Đúng, đó là một phép màu, là một khả năng kỳ diệu.
Nhưng chính vì vậy mà nó cần phải bị loại bỏ.
Những ký ức mà chỉ có tôi biết sẽ tiếp tục chất lại thành núi, và ngọn núi ấy càng cao thì tinh thần của tôi sẽ càng vụn vỡ.
Vậy nên tôi sẽ quay trở về thế giới cũ và loại bỏ năng lực này.
Và…
‘Cho tới lúc đó, tôi sẽ luôn sống như một con người.’
Chắc chắn là vậy.
Tôi sẽ không bị tha hóa và rơi vào con đường tà đạo như Mạc Ly gia, hay làm những điều mà lương tâm không cho phép.
Và đương nhiên rồi.
‘Tôi cũng sẽ không để cho lũ ma tu ác ôn đó được phép hoành hành.’
Những kẻ lệch lạc khỏi con đường chính đạo sẽ phải trả giá, nếu như tôi đủ khả năng trừng phạt chúng.
vút!
Tôi và Kim Young-hoon tới nơi, và các tu sĩ Trần gia cùng cao thủ tuyệt đỉnh đang chờ đợi chúng tôi.
“Hội đồng trưởng lão của bổn gia đã kết luận, căn cứ này của Mạc Ly gia là một cái bẫy. Vì vậy, một phần ba thành viên của hội đồng sẽ đích thân xuất trận ở tiền tuyến.”
“Vậy nên, võ giả các ngươi cũng phải chiến đấu toàn lực.”
Trong số những tu sĩ áo đỏ, một số lượng đáng kể tu tiên giả Trúc cơ kỳ với thần thức lớn hơn bình thường đang trà trộn vào.
“Ta hiểu rồi. Đừng lo, ta lúc nào cũng đánh toàn lực.”
“Hừm, thế thì được. Vậy thì, mở trận!”
vùuuuuuuuu
Một trưởng lão của Trần gia kết ấn, và không khí xung quanh bắt đầu trở nên méo mó.
Chúng tôi đi theo các trưởng lão Trần gia vào trong trận và không lâu sau một ngôi làng hiện ra trước mặt.
Kích thước của nơi này phải lớn hơn gấp đôi bất kỳ căn cứ nào của Mạc Lý gia từng thấy trước đây, với không chỉ nhà tranh mà còn khá nhiều trang viên lợp ngói.
Và rồi.
“…Đây quả thực là một cái bẫy!”
Những tu sĩ Mạc Ly gia kết trận và phong tỏa toàn bộ ngôi làng.
“Kết(結)!”
Chúng đồng thời kết ấn và hét lên một pháp chú.
Một rào chắn khổng lồ không giống những gì từng thấy trước đây bao phủ toàn bộ khuôn viên Mạc Ly gia.
“Thủy!”
Hàng tá tu sĩ nữa kết một thủ ấn khác và thi triển một pháp thuật khác.
àààààooo
Từ đằng sau bọn chúng, một cơn lũ lụt dâng trào từ trong làng và lao tới phía chúng tôi đang ở bên ngoài rào chắn.
Dòng nước sặc mùi tử thi, cảm giác như chỉ cần một giọt chạm vào người cũng rất nguy hiểm.
“Các trước lão, tiến lên trước!”
Những tu tiên giả Trúc cơ của Mạc Ly gia bước lên phía trước và đồng thời kết ấn.
“Viêm(炎)!”
phùuuu!
Một bức tường lửa khổng lồ chặn đứng dòng nước và liên tục bốc hơi phần nước chạm vào.
“Đẩy về phía trước!”
vùuuuuu!
Các tu sĩ Trần gia tiến từng bước một về phía trước, và bức tường lửa khổng lồ cũng di chuyển một cách đồng bộ.
“Phàm nhân! Chúng ta sẽ mở đường. Các ngươi mau phá vỡ rào chắn!”
“Đã rõ!”
ung!
Kim Young-hoon đưa tay về phía trước, và nội lực ngưng tụ lại, không lâu sau một Cang Khí Cầu hiện ra từ bàn tay anh ấy.
‘Đó hẳn là cảnh giới mà Kim Young-hoon đạt được từ việc tinh gọn sáu tập Kinh thư.’
Cang Khí không chuyển động hỗn loạn trong không khí rồi mới ngưng tụ lại, mà chúng ngay lập tức được giải phóng từ cơ thể anh ấy dưới dạng một quả cầu.
Tôi không biết rõ, nhưng anh ấy hẳn đã vượt qua cảnh giới mà Kim Young-hoon trước đó đã bước vào.
‘Hơn nữa, so sánh với lần trước, thời gian vận Cang Khí ngắn hơn nhiều.’
Trước khi trận chiến bắt đầu, tôi nhớ lại quyển Thiếu Tu Việt Võ Quyết mà Kim Young-hoon đã đưa cho.
‘Nếu tôi trao lại chúng cho Kim Young-hoon của kiếp sau…’
Anh ấy sẽ một lần nữa vượt qua bây giờ.
Một âm thanh trầm bổng vang lên.
Kim Young-hoon phóng quả cầu vào pháp trận phòng ngự.
Một vụ nổ lớn vang lên, và theo sau là gió lốc dữ dội.
Tuy nhiên, lần này rào chắn chỉ khẽ rung lên một chút và ổn định lại như chưa có chuyện gì xảy ra.
‘Đúng như tôi đoán, lần này lũ Mạc Ly gia đã chuẩn bị kỹ càng.’
Tuy nhiên, Kim Young-hoon không có chút gì ngạc nhiên. Anh ấy lại giơ tay ra đằng trước.
Và thêm một Cang Khí Cầu được phóng ra.
keng!
Rào chắn tiếp tục bị một quả cầu nữa đánh vào.
Trên bề mặt, những vết nứt bắt đầu hình thành.
Kim Young-hoon lại giơ tay ra.
keng! keng! keng!
Vết nứt ngày càng lan rộng ra trên rào chắn.
Và tới một điểm nào đó.
vụn vỡ, vụn vỡ
Không thể chịu đựng được màn dội bom liên tục từ Kim Young-hoon, một lỗ hổng lớn vỡ ra trên pháp trận phòng ngự.
“Toàn quân, xông qua pháp trận!”
“Đốt sạch cơ nghiệp của lũ cẩu Mạc Ly cho ta!”
Các tu sĩ Trần gia bay qua lỗ hổng vừa được Kim Young-hoon tạo ra, và các cao thủ tuyệt đỉnh cũng theo họ tiến vào trong.
“Chết đi, lũ ma đạo khốn kiếp!”
Và khi đến lượt tôi tiến qua pháp trận phòng ngự,
vút!
Âm thanh xé gió vang lên, và một thứ gì đó dài dài bay tới.
Đó là môt cây kích.
keng!
Tôi rút kiếm và chặn lại đòn tấn công. Người cầm kích trước mặt tôi là một khuôn mặt rất quen thuộc.
Đồng tử của tôi khẽ run rẩy vì ngạc nhiên.
“…Đ-Đội trưởng?”
Đội trưởng của Đội Ảnh Vệ.
Cựu cấp trên đang chặn đường tôi.
Đằng sau ngài ấy là các thành viên của Ảnh Vệ xếp thành hàng, trên tay cầm vô sô vũ khí khác nhau.
“…Lâu rồi không gặp ngài.”
“…Ta không quen biết tên phản bội nhà ngươi.”
vụt!
Đội trưởng vung cây kích.
Bảy đường màu đỏ tỏa ra từ mũi kích.
Tôi chặn đòn bằng những đường màu xanh.
Những đường xanh từ tôi va chạm vào đường màu đỏ trong không khí.
“Phản bội, sao… Đội trưởng, ngài có biết hoàng tộc hiện tại đang làm cái gì không?”
“…Ta biết.”
vụt!
Ngài ấy lại vung kích.
Tôi nhanh chóng né và dùng Kiếm ti phản đòn.
“Ngài đã biết mà vẫn còn trung thành với chúng sao? Ngài còn có nhân tính không vậy?”
“…Trước khi chúng ta là con người, chúng ta là tay chân của Hoàng đế Bệ hạ. Chân tay thì không biết suy nghĩ. Chân tay chỉ di chuyển theo mệnh lệnh. Bệ hạ đã lệnh cho ta bắt giữ ngươi, nên ta sẽ không ngần ngại mà làm theo!”
“Thật nực cười! Lão hoàng đế làm gì coi phàm nhân chúng ta là con người giống lão đâu? Ngài và tôi đâu phải tay chân? Chỉ là những con gia súc mà thôi!”
Đội trưởng xoay kích, đâm ba lần, rồi phóng Kích ti về phía tôi.
Tôi thi triển Việt Nhạc Bộ để né đòn và phản công bằng Sơn Thủy Họa, bao phủ lưỡi kiếm bằng Kiếm ti, và phóng nó về phía Kích ti.
“Lòng trung thành nên được trao cho kẻ xứng đáng, không phải cho hắn. Những gì ngài nhận được chỉ là vô số dân thường bỏ mạng mà thôi!”
Những đường xanh đỏ quấn lấy nhau.
Bỗng Đội trưởng đột phá qua phòng ngự và đá gối vào hông tôi.
“Hộc!”
Tôi bị đá trúng và bay lên không trung, nhưng kịp thời xoay một vòng trước khi tiếp đất an toàn.
‘Ngài ấy đã mạnh hơn rồi. Đội trưởng đã…’
Ngài ấy đang ở rìa của Tam Hoa Tụ Đỉnh.
“…Còn đám các ngươi có gì khác không?”
Đội trưởng mặt lạnh như băng hỏi lại.
“Trần gia mà các ngươi đang hợp tác… lũ cựu hoàng tộc khốn kiếp đó có khác gì không?”
“So với đám ma tu của ngài…”
“Sai rồi. Cựu hoàng tộc, Trần gia đi cùng các ngươi, bọn chúng cũng là tu tiên giả. Sự khác biệt duy nhất chỉ là mức độ, còn về bản chất cả hai bên đều coi phàm nhân chúng ta là sâu bọ! Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu cho chính nghĩa sao? Sai! Đó chỉ là giới hạn mà ngươi có thể chấp nhận mà thôi.”
“Lũ khốn đó rồi cũng sẽ ăn thịt người dân Diên quốc. Tất cả tu tiên giả đều như nhau cả!”
“…”
vung! vung! vung!
Khi Đội trưởng vung kích, gió bị hút vào phía ngực ngài ấy.
Kích ti xoắn lại và bắn về phía tôi.
‘Không thể chặn được.’
Cũng giống như Khí Sơn Tâm Thiên, đây là một đòn dù có biết trước cũng không thể chặn.
“Nếu như tất cả bọn chúng đều không có gì khác biệt, vậy thì ta sẽ không quay lưng với hoàng tộc mà ta đã trung thành cho tới giờ!”
Chuyển động của cây kích hội tụ tại một điểm và lao về phía tôi.
Kích ti bắt đầu được cường hóa.
quang!
Ánh sáng chói lóa xuất hiện.
Cang Khí!
“...Nếu đó là tấm lòng của ngài.”
Thấy Cang Khí đang lao lên như vũ bão, tôi thả lỏng thanh kiếm.
“Vậy thì ta tôn trọng điều đó.”
Tôi loại bỏ toàn bộ ý định, Kiếm ti theo đó cũng bị giải trừ, và thứ còn lại là nội lực thuần khiết.
Trong trạng thái này, thanh kiếm của tôi va chạm với cây kích đang lao tới, và hút lấy sức mạnh từ nó.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp
Chiêu thứ mười tám
Không Cốc Truyền Thanh!
“…!”
Đội trưởng mở to mắt ngạc nhiên.
Tôi xoay người một vòng và trả lại Cang Khí trong thanh kiếm về hướng ngài ấy.
lóe sáng
Ánh sáng bùng lên.
Và khi khung cảnh trở lại bình thường, Đội trưởng đang đứng như trời trồng, tay phải ngài ấy đứt lìa.
“…Ta thua rồi. Quả thực, dù cho ta có chiêm ngưỡng kiếm thuật ấy của ngươi bao nhiêu lần, ta vẫn không tài nào hiểu được.”
“…Võ công này quá hào nhoáng với một kẻ như ta.”
“Hào nhoáng sao? Tại sao ngươi lại nghĩ như vậy? Chỉ chiêu vừa rồi đã ẩn chứa một chút giác ngộ về Tam Hoa Tụ Đỉnh bên trong nó đấy. Đây là chiêu thức đẹp đẽ nhất mà ta từng thấy trong suốt cuộc đời.”
Ngài ấy khẽ cười.
“Ta đã dành cả đời tập luyện võ thuật, với hy vọng sẽ đạt tới cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh. Nhưng một khi tới được đây, ta nhận ra rằng thế giới mà mình nhìn thấy này chỉ là một phiên bản thấp kém hơn của tầm nhìn mà những tu tiên giả bẩm sinh sở hữu. Trừ khi là cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên chỉ có trong truyền thuyết, võ giả sẽ luôn luôn kém hơn tu tiên giả ít nhất một bậc. Ha ha ha,...Seo Eun-hyun à, ngươi có hiểu không? Trước mặt những tu tiên giả, võ học của ta và ngươi chẳng có ý nghĩa gì cả!”
“…”
“Và nếu như võ học không có ý nghĩa gì, vậy thì ý nghĩa của nó sẽ do ta quyết định. Và vậy ta đã quyết định trao đi lòng trung thành, còn kẻ mà ta trao lòng trung thành ấy cho là hoàng tộc đương nhiệm.”
Ngài ấy cười với khuôn mặt đượm buồn.
“Chỉ là, lý tưởng của cậu khác biệt hoàn toàn với ta… nên ta… hối hận…”
khụ, khụ…
Đội trưởng ho ra máu và ngã xuống.
Mạch của ngài ấy ngưng đập.
Ngài ấy đã chết.
“…Tại sao các ngươi không tham gia cùng ngài ấy?”
Tôi hỏi các thành viên còn lại trong Ảnh Vệ.
Nếu họ hợp lực cùng với Đội trưởng, tôi có thể đã chết rồi.
“…Đây là yêu cầu của Đội trưởng. Nếu như chúng tôi tham gia, ngài Phó đội trưởng sẽ chuyển sang dùng ám khí và độc. Thứ ngài ấy muốn là một trận tỉ thí võ thuật thuần túy.”
“…Các ngươi vẫn gọi ta là Phó đội trưởng.”
“Một lần là cấp trên, mãi mãi là cấp trên. Lòng trung thành bọn tôi trao cho ngài sẽ không bao giờ thay đổi.”
“Ừm, các người hẳn cũng trung thành với hoàng tộc hiện tại.”
Tôi nở một nụ cười buồn bã với những hậu bối thân yêu.
“Ta xin lỗi.”
Rằng hôm nay có thể ta sẽ phải tự tay giết các ngươi.
cạch cạch cạch
Ngay khi vừa dứt lời, toàn bộ thành viên của Ảnh Vệ cầm vũ khí lao tới tôi.
phụt!
Đầu tiên, tôi rải độc ra xung quanh và rút ám khí.
Vô Tận Chiến Ám Khí Thuật.
Song Sát Xà.
vút vút!
Tôi ném hai cây châm tẩm hai loại độc khác nhau vào Ảnh Vệ.
Toàn bộ mười một thành viên Ảnh Vệ né tránh ám khí tẩm độc bằng chuyển động tối thiểu.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp
Sơn Thủy Họa.
Nhập Sơn.
Lưu Lăng.
Thâm Sơn.
Sau khi tung ra Sơn Thủy Họa, tôi hạ thấp người để nhắm vào thăng bằng của họ, dùng những đòn đâm để điều khiển những chuyển động từ các thành viên.
Rồi áp sát và vung kiếm.
“Ah!”
Tuy nhiên, Ảnh Vệ nhanh chóng né tránh và chuẩn bị phản công.
Vô Hạn Chiến Ám Khí Thuật
Tam Đầu Xà.
vung!
Tôi cầm ba ám khí trên tay trái và dùng chúng như móng vuốt để chém vào kẻ gần nhất.
Sau khi vung ba lần để tạo khoảng cách, tôi phủ độc lên những ám khí và lần lượt ném chúng ra.
vút vút vút!
Ba thành viên Ảnh Vệ phía trước né những ám khí, còn những kẻ đằng sau nhảy lên cao và tấn công về phía tôi.
Kiếm, Đao, Loan Đao, Xích Kiếm, Đoản đao.
Các loại vũ khí khác nhau nhắm vào tôi.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp
Chiêu thứ năm.
Khối Nham.
bùm! bùm! bùm!
Tôi xoay người, vung thanh kiếm theo tư thế phòng thủ và tấn công đan xen nhau.
Cùng lúc đó, tôi lấy ra bột độc từ trong túi và rải ra khắp nơi.
Vô Hạn Chiến Ám Khí Thuật.
Ảo Ảnh Lộ Xà.
Ẩn trong màn sương độc là những cây kim độc bay tới Ảnh Vệ.
Lợi dụng thời cơ bọn họ đang bị ám khí làm phân tâm.
Đoạn Nhạc Kiếp Pháp.
Nhập Sơn.
Tôi tấn công vào tư thế đứng của họ.
“Ưhh!”
“Khốn nạn, đây mà là võ giả đồng cấp với chúng ta sao?”
“Đúng là Phó đội trưởng có khác!”
rộp
Tôi cắn một viên thuốc giải, và nắm chặt thanh kiếm đến mức chuôi kiếm giống như sắp gãy làm đôi.
Cơn đau từ bàn tay gào thét như thể xương cốt đang bị nghiền nát, nhưng tôi mặc kệ nó.
“Đừng có mở miệng. Nếu các ngươi muốn sống thì hãy mau nín thở. Chất độc này không xâm nhập qua da.”
Nhanh chóng đổ bột tê liệt vào một mảnh vải, tôi sau đó lau lên thanh kiếm và chuẩn bị tung ra một chiêu nữa.
‘Mặc dù đây là đao pháp’
Nhưng vì cả hai đều có chung một nguồn gốc, tôi vẫn có thể dùng được.
Đoạn Mạch Đao Pháp,
Phong Sơn.
Ngũ Liên Kích.
Đòn đâm xé gió năm lần với tốc độ thần sầu khiến các thành viên Ảnh Vệ trở tay không kịp.
“Ư, ặc…!”
Năm người ngã xuống sau khi bị thanh kiếm sượt qua.
‘Còn sáu người nữa.’
Trong khi lao tới sáu kẻ còn lại, tôi rút ra thêm ám khí.
Vô Hạn Chiến Ám Khí Thuật.
Huyết Xà.
Ba phi châm bay tới một thành viên cầm song kiếm vào ba điểm khác nhau.
Cái đầu tiên nhắm vào trán,
Cái thứ hai theo ngay sau, nhắm vào mắt cá chân,
Cái thứ ba nhắm vào bụng dưới.
Quỹ đạo của các đường ý định giống như một con rắn màu đỏ.
phụt!
Song kiếm đánh bật hai ám khí, nhưng hắn ta không thể chặn được cái thứ ba.
Tôi nhẹ nhàng bước lên bằng Việt Nhạc Bộ và tung ra Việt Nhạc.
sượt
Phần ngực hắn ta bị thanh kiếm sượt nhẹ qua, để lại một vết xước nông.
Và thêm một người nữa nhanh chóng ngã xuống bởi bột tê liệt.
“Các ngươi còn muốn tiếp tục nữa không?”
Tôi hỏi các thành viên còn lại.
“Phó đội trưởng đúng là tài thật.”
“Trình độ của võ giả lành nghề có khác.”
“Khác biệt về kinh nghiệm thực chiến là một trời một vực…”
Năm người bọn họ mỉm cười, trên tay là những giáo, nguyệt đao, song kiếm lớn, vòng, và kiếm.
“Nếu như bản chất của tất cả tu tiên giả là như nhau, thì chúng tôi xin lựa chọn đi theo Đội trưởng, và phục vụ người chúng tôi đã thề trung thành cho tới cuối đời.”
Tôi cười khan.
“Được rồi.”
Kể cả nếu Trần gia có lấy lại ngai vàng, cuộc sống của phàm nhân có lẽ cũng không khác biệt mấy.
Nhưng biết đâu, chỉ có lẽ thôi, rằng mọi thứ sẽ tốt hơn một chút xíu.
Hy vọng mong manh đó là động lực để tôi tiến lên phía trước.
“Lao lên hết đi, tất cả các ngươi.”
Một chiếc vòng bay tới tôi.
Một mũi giáo cũng đâm tới cùng lúc.
Nguyệt đao vung đến từ hướng đối diện chiếc vòng.
Tên cầm song cự kiếm chém tới tôi từ ngược hướng với cây giáo.
Còn tên cầm kiếm nhảy lên trời và tung một đòn từ không trung.
Vô số đường ý định nhắm và tôi.
Những đường màu đỏ và xanh đan chằng chịt không gian xung quanh.
Cảm giác như não tôi sắp cháy.
Làm thế nào tôi có thể thoát được đây?
Làm thế nào đây!
Và chỉ khi đó, tôi trong vô số sợi xanh đỏ, tôi thấy có một ‘màu thứ ba’.
thục!
Cây giáo sượt qua hông tôi.
Nội lực từ mũi giáo xé toạc da thịt.
Vô Tận Chiến Ám Khí Thuật
Tam Đầu Xà.
tinh!
Tôi rút ra ba ám khí tẩm độc tê liệt và ném một cái về phía thành viên cầm giáo.
Phi đao dễ dàng xuyên qua những đường phòng ngự của hắn và găm vào vai.
Cái vòng nhắm đang nhắm vào đầu tôi,
Tôi ném thêm một cái để làm chệch quỹ đạo bay, và ném ám cái cuối cùng về phía tên ném vòng.
Lại lần nữa, nó dễ dàng xuyên qua những quỹ đạo phòng thủ và xuyên sâu vào đùi.
Hai người đã gục.
Còn ba người.
Tôi nhìn thấy một thứ gì đó.
Nằm giữa những đường ý định của họ và tôi,
Một màu thứ ba, không phải đỏ hay xanh.
vung!
Hai thanh đại kiếm vung tới từ góc phải bên trên.
Tôi uốn cong người và né chúng.
Nhưng kiếm khí trên thanh đại đao để lại một vết cắt kéo dài từ trán tới hàm bên trái của tôi.
Thanh nguyệt đao nhắm vào hông.
Nếu né lên trên, tôi sẽ bị chém bởi kẻ cầm kiếm đang ở trên không, còn nếu né xuống dưới, tên cầm đại kiếm sẽ kịp thời thi triển chiêu tiếp theo và chém tôi làm hai.
Tuy nhiên, giữa những đường xanh đỏ, trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, sự tập trung của tôi dồn hết vào màu thứ ba kia.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp
U Cốc.
Thiên Trì.
Sử dụng U Cốc, tôi vặn người và phản đòn từ tên cầm kiếm đang chém xuống, rồi tạm thời ngừng mọi chuyển động của kẻ cầm nguyệt đao bằng Thiên Trì.
Trong thời gian đó, tên cầm đại kiếm đã chuẩn bị tung đòn tiếp theo.
Ngay lập tức, tôi ném ám khí vào tay và chân của hai thành viên còn lại.
Rồi tôi nhanh chóng vung kiếm vào kẻ cầm song đao.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp
Không Cốc Truyền Thanh!
Giữa xanh và đỏ
Màu thứ ba là tím.
Ý đồ của Ảnh Vệ và tôi.
Và cái ý đồ màu tím đó, thứ mà không biết là của ta hay của địch, cho thấy một con đường hoàn toàn mới.
Tôi vung kiếm theo đường màu tím và chặn thanh đại đao bằng Không Cốc Truyền Thanh.
phăng!
Thanh kiếm của tôi cắt gọn qua thanh đại đao.
Thấy vũ khí của mình đã gãy làm đôi, hắn định rút dao găm và lao lên, nhưng tốc độ của ám khí trên tay tôi nhanh hơn nhiều.
“Hộc… hộc… Chuyển động đó.. Giống hệt như Đội trưởng vậy.”
“…”
“Ngài đã có thể giết toàn bộ chúng tôi. Cách ấy dễ dàng hơn rất nhiều, và ngài sẽ không phải chịu vết thương nào. Tại sao ngài phải chọn một con đường khó khăn tới vậy…? Kể cả khi ngài không muốn giết chúng tôi, chẳng phải cắt đứt một hai chân tay trên người chúng tôi là cách dễ hơn sao?”
Trước câu hỏi ấy, tôi chỉ đưa ra một câu trả lời ngắn gọn.
“Vì các ngươi đã gọi ta là Phó đội trưởng.”
“…Hự. Ngài đúng là một con người đáng kính mà.”
“…”
“Chuyển động của ngài… giống như khi đánh nhau với Đội trưởng… Một đòn tấn công vượt qua những đường ý định… Tôi không hề thấy đường màu đỏ từ ngài, nhưng ngài có thể xuyên qua những đường màu xanh và chạm tới tôi... Ngài đã nhìn thấy thứ gì đó mà chúng tôi không thể, đúng không? Ngài đã đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh sao?”
Tôi lắc đầu cay đắng trước câu hỏi ấy.
“Không. Ta xin lỗi, nhưng ta vẫn còn chưa đạt tới cảnh giới ấy…”
“Vậy thì…”
“Ta mới chỉ có được một ít cảm giác. Và đang từ từ tiến lại gần hơn thôi.”
Màu thứ ba.
Ý định màu tím lúc ẩn lúc hiện.
Có vẻ như không phải lúc nào tôi cũng nhìn thấy nó.
Vì vậy, để đường màu tím luôn luôn xuất hiện.
Tôi phải tiếp tục đánh cược mạng sống trong những trận chiến sinh tử.
Bỗng nhiên, có ai đó tiếp cận tôi từ đằng sau.
Đó cũng là một khuôn mặt quen thuộc từ thời gian còn làm việc ở Ảnh Vệ. Hắn ta là kẻ mà tôi đã hộ giá một vài lần.
Thái tử điện hạ.
Mạc Ly Hiền.
“Thật phi thường. Chỉ là Phó đội trưởng mà có kỹ năng tới bậc này… Phụ hoàng gửi ta tới đây quả là sáng suốt mà.”
“Đã lâu không gặp, thưa điện hạ. Nếu người đã chứng kiến màn kịch này từ lâu, vậy thì tại sao ngài không tham gia cho vui?”
“Tại sao ta phải tham gia? Thế thì chẳng còn gì vui nữa. Và đừng có gọi ta là ‘Điện hạ’. Hôm nay ta ở đây dưới danh nghĩa tộc nhân của Mạc Ly gia, không phải thành viên của hoàng tộc.”
“Vui… Toàn bộ Đội Ảnh Vệ có thể đã chết dưới tay ta. Như vậy mà là vui sao, thưa ‘điện hạ’?”
“Ta đã bảo đừng có gọi là ‘điện hạ’… Thôi kệ, vì ngươi cứ liên tục gọi ta bằng danh xưng đó, để ta nói cho ngươi một điều. Ngươi có biết vì sao phụ hoàng chọn ta làm Thái tử không?”
Thái tử bắt đầu khai mở thần thức.
Những đường màu đỏ bao phủ không gian xung quanh.
“Bởi vì ta đã đạt tới cảnh giới Luyện khí tứ tinh, bằng với vua cha hồi trẻ! Dù cho ngươi có là Tam Hoa Tụ Đỉnh hay gì đi chăng nữa, những kẻ như ngươi chỉ có thể đánh với lũ tôm tép nhất tinh, nhị tinh, tam tinh. Ngươi nghĩ rằng một kẻ thậm chí còn chưa phải Tam Hoa như ngươi có thể đánh lại được ta sao?”
“…Ta hỏi lại một lần nữa. Ngươi thấy như vậy là vui sao?”
“Chậc, chẳng vui tí nào. Nói chuyện đủ rồi, lên đi.”
Như mọi khi, hắn ta là gã phiền phức luôn quấy rối Ảnh Vệ mỗi khi tôi canh gác cho hoàng đế.
Hắn là một tên khốn ngạo mạn lúc nào cũng mở mồm kêu rằng Ảnh Vệ là không cần thiết.
Nhưng hắn ta có quyền để được kiêu ngạo.
Vì hắn mạnh.
Mạnh tới mức dù có bao nhiêu võ giả hợp lực, hắn vẫn có thể chiến thắng.
Kể cả các cao thủ Tam Hoa Tụ Đỉnh cũng sẽ phải liều mạng để chiến đấu với hắn.
Tuy nhiên, tôi chưa đạt tới Tam Hoa, mà chỉ hơi hơi tiến vào ranh giới của nó.
Chiến đấu với hắn chắc chắn sẽ dẫn tới cái chết.
Nhưng tại sao?
Tại sao tôi đang mỉm cười?
‘A, đúng rồi.’
Bởi vì dù tôi có chết thì cũng không sao.
Tôi đã nắm được manh mối cho sự giác ngộ, nên có chết thì mọi chuyện cũng chẳng còn quan trọng nữa!
“…Hãy bảo trọng, Ảnh Vệ. Bây giờ… ta sẽ chết.”
Tôi đã ngộ được đạo vào buổi sáng.
Giờ có chết cũng cam lòng.
Để hoàn toàn nắm lấy giác ngộ này.
Tôi sẽ chết vào hôm nay.
Tôi lao tới thái tử với thanh kiếm trên tay.
Nhìn thấy con đường màu tím nhạt ấy, vì một lý do nào đó, tôi cảm thấy mình có thể thực hiện một thứ mà những lần hồi quy trước chưa từng dám làm.
Tôi vung kiếm.
Môn võ công mà tôi đã học thuộc làu trong đầu, mà chưa bao giờ hiểu được một chữ.
Cuốn sách có thể đưa võ thuật chạm tới trời cao!
Tôi tiến vào vùng thần thức của thái tử, và thi triển võ công mà tôi đã ấp ủ bấy lâu nay.
“Việt Tu Cùng Võ Lục.”
Vào khoảnh khắc tiếp theo, Seo Eun-hyun biến mất như một bóng ma.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
tiếng Hàn là Makli Hyun tiếng Anh là Reverse Appearance Technique. Đảo nghịch dung mạo note: Giống Chakram của Ấn Độ tiếng anh là Illusionary Misty Snake. Rắn sương mù ảo ảnh note: đao cong, kiếm dạng xích tiếng Anh là Triple Headed Snake tiếng Anh là Double Killing Snake Quyết là bí thuật