Hồi quy tu tiên truyện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Tập 1: Lần hồi quy từ 1 tới 5 - Chương 22: Luyện (1)

Chương 22: Luyện (1)

Chúng tôi dừng chân tại một trang viên nhỏ ở ngoại ô Tây Nguyên Thành.

Trong đó có một nhóm người, đó là những võ giả đã lựa chọn đi theo Kim Young-hoon.

“Những người này là…”

Tôi bị ấn tượng bởi chất lượng của những thành viên mà Kim Young-hoon thu nạp.

“Thành viên của Tứ Tinh Tam Ma? Còn có cả trưởng lão từ các môn phái lớn nữa.”

Có vẻ anh ấy đã sử dụng những mối quan hệ từ hồi còn là Minh chủ Võ lâm minh để tụ họp toàn bộ Tứ Tinh Tam Ma trong Tây Nguyên Thành và vô số các môn phái lớn khác khắp Diên quốc.

Toàn bộ đều là cao thủ tuyệt đỉnh đã thức tỉnh Kiếm ti, và hơn mười người trong số họ là cao thủ Tam Hoa Tụ Đỉnh.

‘Nếu chúng không có tu tiên giả chống lưng thì chừng này hoàn toàn có thể lật đổ cả hoàng tộc nếu muốn… hửm!’

Trong khi tôi đang cảm thán thực lực của họ, vài người trong số đó phóng sát ý vào tôi.

Những đường màu đỏ nhắm vào họng, ấn đường, và vô số tử huyệt khác nhằm khiêu khích tôi.

‘Cái này, là một bài kiểm tra sao?’

Tôi đáp lại bằng ý định của mình, những sợi màu xanh đâm vào cùng sợi màu đỏ từ họ.

Trong thoáng chốc, tôi đã trao đổi vài chiêu với một số trưởng lão của các đại môn phái.

“Hừm, người này là ai mà được đích thân ngài Cựu minh chủ, thiên hạ đệ nhất nhân đây mang đến vậy? Ta chưa từng thấy cao thủ nào như hắn trong Tây Nguyên Thành.”

“À, đây là Seo Eun-hyun, là đệ đệ của ta. Cậu là một cao thủ tuyệt đỉnh nổi danh ở Thanh Hổ Thành gần hai mươi năm trước. Từ đó trở đi cậu ấy làm việc cho hoàng tộc trong bóng tối, nhưng gần đây đã chọn đi theo sau khi được ta thuyết phục.”

Trước những lời của anh ấy, một vài trưởng lão tỏ ra bất bình.

“Ngài mang một kẻ từ triều đình tới ư? Và trong số bao nhiêu kẻ, lại còn là người có dây dưa với hoàng tộc nữa?”

“Nếu như hắn ta vẫn trung thành với hoàng đế thì sao?”

“Làm sao có chúng ta tin tưởng một kẻ tới từ triều đình được?”

Võ lâm và triều đình luôn có hiềm khích với nhau, nên có những định kiến như vậy cũng không phải điều khó hiểu.

“Mọi người xin hãy bình tĩnh. Đúng là em ấy đã làm việc dưới trướng hoàng đế. Nhưng sau khi nghe ta khuyên bảo, em ấy đã thay đổi và quyết phản bội hắn. Có phải không, Seo Eun-hyun?”

“Đúng vậy đó anh. Nếu mọi người muốn, ta có thể chửi rủa hoàng đế đương nhiệm ngay tại đây.”

Tôi hít một hơi thật sâu và trút ra toàn bộ những bất mãn trong lòng với lão hoàng đế.

“Hoàng đế Mạc Ly Chính, ông là cái đồ con rùa rụt cổ! Ông để lũ tay chân bọn ta làm việc như chó, còn bản thân thì cứ ngồi mát dái trong cái phòng ngủ chết tiệt của mình! Ông đúng là một lão già khốn nạn lười nhác vô liêm sỉ! Ta sẽ vạch trần mọi tội ác của cả nhà ông cho toàn thiên hạ xem!”

Trong thời gian làm thị vệ, tôi không chỉ một hai lần bất mãn với hoàng đế, người mà mặc dù bản thân là một tu tiên giả, lại chẳng đếm xỉa tới đám thích khách. Mà thay vào đó hắn chỉ đơn giản kích hoạt rào chắn cách âm và ngủ yên trong phòng.

Hơn nữa, ngay từ đầu tôi cũng chẳng có cái lòng trung quân ái quốc giống như những thần dân sinh ra trên mảnh đất Diên quốc yêu quý hay gì. Ngược lại, tôi còn có chút không thích sự tồn tại của chế độ quân chủ chuyên chế.

Sau khi chửi rủa hoàng đế được một lúc, ánh mắt của những người trong phòng có vẻ đã dịu đi đôi chút.

“Hừm, nếu dám chửi rủa nặng lời như thế thì kể là gián điệp cũng đủ để lôi ra xử trảm rồi.”

“Nếu hắn thực sự là nội gián thì sẽ dùng lời lẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.”

Và tôi nhận được sự tin tưởng của các cao thủ tuyệt đỉnh.

Sau khi tình hình ổn thỏa lại, Kim Young-hoon bắt đầu mở lời.

“Được rồi, nghe đây. Như ta đã nói trước kia, hoàng tộc hiện tại và tu tiên gia tộc đằng sau chúng, Mạc Ly gia, đã chọn vứt bỏ nhân tính và cắn nuốt máu huyết của vô số phàm nhân. Chúng không khác gì những tu sĩ ma đạo ăn thịt đồng loại.”

“Bây giờ toàn bộ mọi người đã ở đây đông đủ, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta sẽ hợp lực với Trần gia, là kẻ thù của Mạc Ly gia, để tiêu diệt từng cứ địa một của chúng.”

Anh ấy tiếp tục giải thích.

“Trần gia sẽ là hậu phương của chúng ta, và dưới sự chỉ đường của họ, ta sẽ di chuyển tới những căn cứ bí mật của gia tộc Mạc Ly và phá hủy những khu luyện đan nơi chúng biến người dân thành đan được.”

“Ta mong mọi người ở đây sẽ cùng chúng ta chiến đấu vì đại cuộc.”

Không ai trả lời thành tiếng.

Tất cả đều im lặng gật đầu.

“Tốt lắm, hãy cùng khởi hành tới cơ sở đầu tiên ngay lập tức và phá hủy những lò luyện đan càng sớm càng tốt!”

Chúng tôi đi theo Kim Young-hoon rời khỏi Tây Nguyên Thành.

Tại một thung lũng nhỏ ở phía đông bắc, gọi là Lâm Mạch Cốc, một nhóm tu tiên giả mặc áo bào đỏ đang đợi chúng tôi.

‘Họ là...’

Y phục của họ giống với tên đã tấn công hoàng cung khoảng chục năm trước.

“Hừm, tên nào tên nấy thực lực cũng không tệ.”

Một lão già, có vẻ là trưởng lão, nhìn chúng tôi và cất tiếng.

“Ta đã giữ lời rồi. Ta đã mang tới những người cùng chí hướng. Bây giờ hãy cũng tiêu diệt lũ tu tiên giả độc ác đó.”

“Đúng, đúng, tất nhiên rồi. Lũ Mạc Ly ác độc ấy phải bị xóa sổ khỏi Diên quốc này. Ta sẽ mở đường tới lãnh địa của chúng ngay.”

Hắn ta dùng tay kết ấn chú, và hình dạng của thung lũng bắt đầu trở nên méo mó.

“Bám sát theo ta. Từ bây giờ chúng ta sẽ phá hủy pháp trận của chúng.”

Không lâu sau, khung cảnh thung lũng méo mó biến mất, và chúng tôi đã xuất hiện gần một ngôi làng trước khi kịp nhận ra.

Đó là một ngôi làng rất nhỏ và khá đơn sơ, với những ngôi nhà mái lợp tranh ở khắp nơi.

‘Mùi này.’

Tuy nhiên ngay khi tiến vào cổng làng, các cao thủ tuyệt đỉnh trong đó có tôi bỗng cau mày lại. 

Mùi máu và xác chết thối rữa bốc lên khắp ngôi làng.

“Có kẻ đột nhập! Là lũ Trần gia!”

leng keng, leng keng

Tiếng chuông vang lên từ tháp canh.

Đồng thời những tu tiên giả mặc áo bào xanh tiến ra từ những ngôi nhà tranh và bắt đầu kết ấn.

uuuuuu

Một rào chắn màu xanh bao phủ ngôi làng và chặn đường chúng tôi.

“Ha, các ngươi có thể đã chiêu mộ một vài võ giả, nhưng lũ Trần gia các ngươi có gan bước qua không?”

Rào chắn có vẻ rất kiên cố.

Độ dày của vùng ánh sáng xanh dày hơn hàng trăm lần so với rào chắn mỏng như tờ giấy mà tôi đã cắt bằng Cang Khí.

Tuy nhiên.

cộp, cộp

Kim Young-hoon bước lên trước.

“Trưởng lão, tên phàm nhân này là ai? Chúng ta có tin tưởng hắn được không?”

Tiếng những tu tiên giả áo đỏ của Trần gia vang lên đằng sau chúng tôi.

Trưởng lão Trần gia suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

“Hắn có thể là phàm nhân, nhưng sức mạnh thì hoàn toàn khác biệt. Nghe thì khó tin, nhưng hắn đã đánh ngang cơ với ta chỉ bằng cơ thể phàm nhân đó. Hơn nữa, những chiêu thức tấn công của hắn còn có uy lực vượt trội cả thuật pháp phòng ngự của ta...”

phù...

Kim Young-hoon bắt đầu vận công.

Tôi và những cao thủ tuyệt đỉnh khắc, kể cả những lão quái vật Tam Hoa Tụ Đỉnh, đều trố mắt nhìn chiêu thức mà anh ấy đang thi triển.

vùùùùù...

Anh ấy giơ một ngón tay, và nội công bắt đầu ngưng tụ trong không khí.

Khí cô đặc lại dưới dạng Cang Khí.

Uy lực rỉ ra từ Cang Khí khủng khiếp tới nỗi khiến cho các tu tiên giả của Trần gia cũng phải giật mình.

Tuy nhiên, biến hóa này vẫn chưa phải là kết thúc.

‘Đó là...!’

Tôi há hốc mồm ngạc nhiên.

Cang Khí hóa thành thể rắn.

rầm rầm

‘Đó là...!’

Vào những ngày cuối cùng của kiếp trước.

Cảnh giới mà Kim Young-hoon đã điên cuồng theo đuổi và cuối cùng cũng chạm tới.

rầm rầm

‘Cảnh giới bên trên Ngũ Khí Triều Nguyên.’

Cái cảnh giới cần một đời cố gắng mới đạt được giờ đang được tung ra trên tay anh ấy,

Cang Khí nén lại thành hình quả cầu.

Tất cả mọi người ở đây, kể cả các tu tiên giả, đều cảm nhận được.

Nếu bị quả cầu đó đánh trúng trực tiếp, chỉ có một số ít là bình an vô sự.

Đòn đánh đã thổi bay một cánh tay của tu sĩ Kết đan trong kiếp trước.

Chiêu thức giúp anh ấy chiến đấu được với các tu sĩ Trúc cơ chỉ bằng thực của bản thân.

Cang Khí Cầu bay theo hướng ngón tay trỏ tới và đâm vào rào chắn của các tu sĩ Mạc Ly.

bùm!

Ánh sáng chói mắt bùng lên, và một trận cuồng phong tung hoành theo sau.

Những tu tiên giả nhanh chóng thi triển toàn bộ thuật pháp phòng ngự mình có để không bị cuốn vào cơn bão. Còn võ giả tuyệt đỉnh chúng tôi, người thì dựa vào lực chân để trụ lại, kẻ thì chém qua những cơn gió để gắng gượng và chiêm ngưỡng khung cảnh hùng vĩ này.

Chúng tôi đều thấy.

Hàng trăm... không.

Hàng ngàn, hàng vạn Đao Cang nổ ra từ quả cầu và cào xé rào chắn.

Trong tầm nhìn tuyệt đỉnh, hàng vạn ý định nhảy múa theo những quỹ đạo không tưởng.

“Hừ...”

Trưởng lão áo đỏ của Trần gia lộ ra vẻ mặt không thoải mái.

Như thể ngài ấy có một vài ký ức tồi tệ với quả cầu này.

Cơn cuồng phong dần tan, và ánh sáng cũng dần tắt.

Thứ còn lại là một lỗ hổng to bằng cổng thành dẫn tới trung tâm trận pháp.

“Xông lên!”

“Tuân lệnh Trưởng lão!”

Tu sĩ Trần gia cưỡi pháp khí bay vào lỗ hổng Kim Young-hoon đã tạo ra.

Chúng tôi cũng rút vũ khí và tiến vào cái lỗ trên rào chắn.

“Ng-Ngăn chúng lại! Ngăn lũ tặc Trần gia đó lại!”

“Kh-Khoan đã! Chặn lũ võ giả này trước! Võ giả-”

vụn vỡ!

Kiếm khí của một cao thủ Tam Hoa trực tiếp xuyên qua rào chắn phòng ngự của tên tu tiên giả đang ra lệnh và rạch họng hắn.

“Một phàm nhân... đã phá qua rào chắn của tu tiên giả!!!”

“Là võ giả tuyệt đỉnh! Toàn bộ Luyện khí nhất tinh và nhị tinh rút về sau! Thả cương thi ra!”

Đồng thời, những con cương thi màu đen bắt đầu trồi lên từ nhiều nơi trong làng.

rầm!

Chúng lấy đà và lao lên các cao thủ tuyệt đỉnh.

Tốc độ và sức mạnh của chúng vượt xa chúng tôi.

Tuy nhiên...

‘Tôi có thể thấy.’

Quỹ đạo tấn công của chúng rõ ràng như ban ngày.

‘Thật kỳ lạ. Tôi chưa từng nghĩ về điều này trước đây... nhưng mà... những đường đó là ý định. Vậy thì kể cả cương thi đã chết rồi cũng có thể giữ lại được ý định sao?’

Tôi né bàn tay đang vồ tới của một con cương thi, rồi dùng Thâm Sơn cắt một đường chéo khi vẫn chìm trong những dòng suy nghĩ.

‘Hay đó chỉ đơn giản là ý định của kẻ điều khiển chúng? Không, tôi cảm thấy không phải vậy. Nhưng nếu cương thi có ý định, tại sao chúng không thể dùng kiếm khí?’ 

Tôi chém từ trên xuống và tiếp tục suy nghĩ.

Bên trên cương thi là một tu tiên giả đang niệm chú.

phụt!

Tôi nhanh chóng lấy ám khí từ áo và ném vào tu sĩ đang kết ấn.

keng!

Ám khí bật lại khi chạm vào rào chắn, nhưng có vẻ hắn ta không có nhiều kinh nghiệm thực chiến. Tiếng va chạm làm hắn giật mình và ngay lập tức hủy niệm chú.

‘Kích cỡ thần thức này... khoảng Luyện khí nhất tinh.’

Tôi chém qua con cương thi đang cản đường rồi lao tới tên tu sĩ và dùng Kiếm ti chém vào ngực hắn.

keng! 

Kiếm ti va chạm vào rào phép phòng ngự, và những vết nứt bắt đầu hiện ra.

‘Tên này yếu thê thảm so với kẻ Luyện khí nhị tinh mà tôi đã chiến đấu trước đây.’

Tất nhiên, mặc dù hắn ta có dùng bùa chú để tăng cường sức sát thương, nhưng ít nhất rào chắn đó là tự hắn ta tạo ra.

keng! keng! vỡ tan!

Sau vô số nhát chém bằng Kiếm ti, cuối cùng tôi cũng phá nát rào chắn của tên tu tiên giả vẫn còn đang ngơ ngác.

“Hức!.... Xin... xin đại nhân tha mạng....”

Sau khi túm lấy cổ áo của hắn ta, hiện đang cầu xin để được sống, tôi lôi hắn vào ngôi nhà mà hắn chui ra.

Đây là một căn nhà tranh truyền thống, từng ngôi nhà tranh trong làng đều tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc.

toang!

Khi tôi mở cửa, đập vào mắt tôi là một khung cảnh kinh dị không thể diễn tả bằng lời.

Vô số xác người nằm la liệt trên sàn đất. Và máu từ thi thể họ chảy vào một hồ nhỏ ở giữa phòng.

“Cái quái gì thế này?”

“Xin đại nhân... Ta chỉ làm theo mệnh lệnh của gia tộc. Ta không có lựa chọn nào khác, là họ ép ta. Thực sự ta...”

“Ta hỏi đây là cái thứ quái quỷ gì?! Trả lời, không thì chết!”

 “Á!! Vâng.. vâng ta xin nói. Đ-Đây là bước tinh luyện đầu tiên.”

Tôi cau mày.

“Tinh luyện đầu tiên?”

“Vâng ạ. Sau khi máu và sinh lực của phàm nhân được rút ra, chúng sẽ được gom lại trong pháp trận và luyện chế thành bản huyết. Thứ này sẽ được chuyển tới vào một căn cứ cấp cao hơn, nơi chúng được thu gom lại và trải qua bước tinh luyện thứ hai. “

“Quá trình này sẽ tiếp tục qua các bước tinh luyện thứ ba, thứ tư, và thứ năm. Và cuối cùng, bản huyết được điều chế từ máu và sinh lực của hàng ngàn phàm nhân sẽ được luyện chế thành tinh huyết. Tinh huyết có thể được luyện thành đan được, cụ thể là Hồi Nguyên Đan mà các Thái thượng trưởng lão Kết đan kỳ hay dùng.”

“... Đại nhân, ta chưa hề làm điều gì sai trái trong đời cả. N-Nếu ngài muốn, ta sẽ cho ngài toàn bộ bản huyết mà ta có. Thứ này trông vậy nhưng lại là một nguồn nội lực cực kỳ dồi dào đấy. Nếu đại nhân đây dùng chúng, chắc chắn nội công của ngài sẽ tăng thêm...”

“Cảm ơn ngươi.”

Tôi cười khinh.

“Giờ ta có thể không do dự mà giết ngươi rồi.”

“C-Cái gì?”

đoàng!

Thay vì dùng kiếm như thường lệ, tôi truyền nội công vào nắm tay và đấm nát đầu hắn.

Đúng là tôi đã có hơi chút do dự.

Kể cả nếu có là ma tu, có lẽ vẫn sẽ tồn tại những kẻ an nhiên ẩn cư tu luyện.

Tôi từng băn khoăn, giống như vẻ bề ngoài của ngôi làng này, liệu có tồn tại những con người trong sáng hay không.

‘Ở cái chộ này không có ai là người tốt. Toàn là tày tu cả!’

Tôi gạt bỏ mọi nghi ngờ và chĩa kiếm vào những tu sĩ áo xanh đang điều khiển cương thi.

“Các ngươi đều không được phép sống tiếp!”

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp

Khí Sơn Tâm Thiên!

Những đường kinh mạch hoàn toàn khai mở, tôi tung một nhát kiếm ti được cường hóa, chém những cương thi lao tới làm hai, rồi lao tới những tu tiên giả Mạc Ly gia.

“Tất cả các ngươi, chết!”

.

.

.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng.

Đều nhờ có ở trung tâm ngôi làng, tất tu tiên giả Trúc cơ của gia tộc Mạc Ly đều nhanh chóng bị tiêu diệt bởi đòn phối hợp giữa trưởng lão Trần gia và Kim Young-hoon.

Và sau cái chết của những tu tiên giả Trúc cơ, Kim Young-hoon tiếp tục đi quanh ngôi làng và tiêu diệt những cương thi và tu tiên giả khác bằng Cang Khí Cầu.

“Ôiihahahaa, hảo hảo! Đúng là Mạc Ly gia có khác! Giàu phết!”

“Tham gia cuộc đột kích này đúng là sáng suốt mà!”

Các tu sĩ Trần gia đều đang lục soát những thi thể của tu sĩ Mạc Ly gia và lấy đi túi trữ vật.

Kể cả trưởng lão Trần gia cũng đang lục xác những tu sĩ Trúc cơ Mạc Lý gia của.

“Bọn họ đi quá giới hạn rồi.”

“Làm thế nào họ có thể lục soát thi thể sau khi giết chết họ chứ?”

“Thật đáng khinh mà!”

 Trái nghịch với đó, tôi và các cao thủ tuyệt đỉnh khác đang thấy kinh tởm.

Mặc dù tôi từng cướp vũ khí và tiền của từ tà phái sau khi tiêu diệt họ, tôi chưa từng lục lọi thi thể của các võ giả đã chết tới mức độ này.

“Hừ, chỉ là chiến lợi phẩm của kẻ thắng mà thôi. Những tên phàm nhân yểu mệnh các ngươi làm sao hiểu được chứ? Đối với bọn ta thì đây là một cách để tôn vinh những kẻ đã hy sinh đấy.”

Một tu tiên giả Trần gia, có lẽ đã nghe thấy những cao thủ tuyệt đỉnh, đang cố gắng thanh minh với khuôn mặt đỏ ửng.

Nhưng hắn ta càng nói, chúng tôi càng cạn lời.

“Hừ, đủ rồi! Mấy thứ này ta cũng chẳng mong phàm nhân các ngươi có thể hiểu được. Nếu các ngươi không muốn lấy thứ gì hãy chuẩn bị rời khỏi đây.”

Cùng lúc đó, Kim Young-hoon tiến tới.

“Mọi người đi trước đi. Anh vẫn còn chút việc phải xử lý.”

“Hừm? Có chuyện gì sao? À, đúng như mong đợi. Ngươi cũng muốn lục...”

Anh Young-hoon bỏ ngoài tai lời của tên tu sĩ đó và tiếp tục nói với chúng tôi.

“Trong những ngôi nhà này có xác của vô số dân thường từ những nghi lễ của lũ Mạc Ly gia. Chúng ta nên chôn cất họ cho tử tế, mọi người thấy sao?” 

“Ngài nói đúng.”

“Đúng vậy, ta suýt nữa thì quên.”

Chúng tôi đi vào những căn nhà mà những tu tiên giả Mạc Ly gia sinh sống, mang các thi thể của dân thường ra ngoài, và chôn cất từng người một.

“Chậc, cứ để chúng ở đấy đi. Người thì cũng chết rồi mà. Rời đi luôn chẳng phải nhanh hơn sao?”

Trưởng lão Trần gia đã hoàn thành màn lục xác của mình và đang khó chịu nhìn Kim Young-hoon, người đang đào hố để chôn cất thi thể.

Tuy nhiên, kể cả Kim Young-hoon hay chúng tôi đều không chú ý tới hắn và tiếp tục việc chôn cất trong im lặng.

Một khoảng thời gian không biết bao lâu sau.

Sau khi đắp mộ cho toàn bộ thi thể, chúng tôi tụng một bài văn tế, với Kim Young-hoon làm chủ tế, cầu mong những người ấy được an nghỉ và siêu độ. 

Chúng tôi lặng lẽ rời khỏi ngôi làng.

.

.

.

-----

Chúc mừng năm mới mồng 4 Tết :D

Tui có một chiếc nì xì nhỏ dành cho ae để chuẩn bị đi học đi làm :D

Chúc mọi người có đạt được nhiều thành công lớn trong năm nay.

note: chưa hết nì xì đâu, chờ xíu :D

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

là một điểm nằm giữa hai lông mày, bên trên sống mũi một chút tiếng Hàn là Makli Jung tiếng Hàn là Immaek Valley tiếng anh là origin blood