Chương 25: Ngày đầu tiên của lần hồi quy thứ năm
Tôi khẽ mở mắt.
Không khí xung quanh gợi lại một mùi hương quen thuộc.
Là khu rừng của Phi Tiên Lộ.
‘Tôi đã một lần nữa hồi quy.’
Trong kiếp sống mới này, điều đầu tiên tôi làm là điểm huyệt Jeon Myeong-hoon đang định nói gì đó với tốc độ nhanh hơn mắt thường có thể bắt kịp, khiến anh ấy ngủ thiếp đi.
‘Tên thái tử đó đã chết chưa?’
Tôi thấy cơ thể mình đã tự di chuyển, nhưng tôi không nhớ rõ.
‘Liệu tôi có giúp ích được gì không…’
Không ngờ tu tiên giả lại có những chiêu như vậy.
Theo lẽ thường tình, tôi đã có chút tự mãn sau khi đạt tới một cảnh giới mới.
Và tôi đã quên tính tới việc, giống như võ giả thường giấu ba phần thực lực và một số thảo dược quý để bảo toàn tính mạng, những tu tiên giả cũng có thứ gì đó tương tự vậy.
‘Hắn ta để dành tới thời khắc cuối cùng mới dùng thứ đó, khả năng nó là một nguồn sức mạnh không phải từ hắn. Có lẽ là một pháp khí hay gì đó.’
Lần sau tôi nên rút kinh nghiệm và kiểm tra những thủ đoạn hộ thân của các tu tiên giả khi đánh với chúng.
Tôi tổng hợp lại những suy nghĩ đang có, đồng thời cảm nhận nguồn sinh lực dồi dào đang chảy qua các mạch máu.
Chắc chắn là hồi quy rồi.
‘Trong kiếp trước… Tôi đã chân chính bước vào Tam Hoa Tụ Đỉnh.’
Một thành tựu mà trước đây tôi chỉ dám ước mơ.
Nhưng cũng là mục tiêu để tôi khổ luyện cả đời trong kiếp trước.
Nhưng…
‘Mình chết sớm quá.’
Từ trước tới nay tôi đã luôn luôn chết vì tuổi già.
Mỗi lần hồi quy đều sống được năm mươi năm, và trong quãng thời gian đó tôi từ từ luyện tập và mạnh lên.
Tuy nhiên vào kiếp thứ tư, cái chết xảy ra trước thọ mệnh đã định.
‘Tiếc quá.’
Nếu như được sống thêm vài thập kỷ nữa và rèn luyện võ học của mình sâu hơn, rất có thể tôi đã đạt được Ngũ Khí Triều Nguyên trong cùng một kiếp.
‘…Mọi chuyện dù sao cũng qua rồi. Nuối tiếc cũng chẳng có ích gì nữa.’
Khẽ bật ra một tiếng thở dài, tôi lắc đầu và loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực.
Giờ tất cả đều đã là quá khứ.
Kiếp sống mới này là phép màu được ông trời ban cho, tôi nên thấy biết ơn vì có thêm một cơ hội.
“Ôi, cậu nhìn này Phó phòng Seo. Dù chúng tôi có lay Trưởng bộ phận Jeon Myeong-hoon mạnh tới đâu thì anh ấy cũng không tỉnh dậy. Và chúng ta đang ở nơi nào thế này…”
Kim Young-hoon và Trưởng phòng Oh Hyun-seok đang đỡ lấy Jeon Myeong-hoon mặt tái nhợt với vẻ lo lắng.
“Ờm, trong quá khứ tôi có học một chút đông y, hai ngài hãy lùi ra để tôi bắt mạch cho anh ấy.”
“Thật sao? Vậy chúng tôi tin vào cậu!”
Tôi giả vờ bắt mạch cho Jeon Myeong-hoon, đồng thời lén điểm vào cùng huyệt đạo với lúc trước.
“Hở… Đây là đâu…”
Trước khi anh ấy kịp tỉnh táo hoàn toàn, tôi lại đánh vào huyệt đó, và anh ta gục thêm lần nữa.
“Hừm, dựa vào việc anh ấy bỗng nhiên tỉnh dậy vừa rồi, tôi đoán anh ta chỉ buồn ngủ thôi. Chắc là mệt mỏi tích tụ trong người.”
“Thật may quá.”
“Nhưng chẳng phải chúng ta nên gọi cậu ấy dậy sao? Cậu ta còn chẳng biết mình đang ở đâu…”
Tôi nhanh chóng đánh lạc hướng Kim Young-hoon và Oh Hyun-seok khỏi việc đánh thức Jeon Myeong-hoon và chỉ vào một cái cây cao gần đây.
“Để tôi trèo lên kia và quan sát xung quanh xem có gì không.”
“Ờ- Hở?”
Không đợi bọn họ hồi đáp, tôi tới gần gốc cây rồi thi triển võ công mà mình đã ngộ được từ kiếp trước.
Hình thái thực sự của Sơn Quân Võ và Việt Nhạc Bộ.
Sơn Quân Việt Nhạc Phi.
thoắt! thoắt!
Giống như hổ vằn leo núi, tôi nhanh nhẹn trèo lên những cành cây rồi nhảy xuống không lâu sau đó.
“Wow! Phó phòng Seo, cậu ngầu thật đấy.”
“Cậu học cái đó ở đâu vậy?”
“Ha ha…”
Tôi bình tĩnh thông báo rằng quanh đây không có gì đặc biệt, sau đó thuyết phục mọi người đi tới cái hang.
Tôi làm một tấm chắn gió rồi đốt lửa trại trong hang, và tiếp tục ngẫm nghĩ về những giác ngộ trong kiếp trước về cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh.
‘Liên tục giao cảm với đối phương.’
Khi tôi tiến vào Tam Hoa, cuộc giao tiếp chỉ bao gồm đối thủ mà tôi đang chiến đấu. Tuy nhiên, càng quen với cảm giác này, tôi lờ mờ nhận ra rằng có thể giao tiếp với không chỉ đối thủ mà còn cả đồng minh và môi trường xung quanh.
‘Nếu khả năng này được tôi luyện đến cực hạn…’
Đến một lúc nào đó, tôi có thể đọc được ngàn vạn ý định trôi trong thế giới này, cho phép tôi giao tiếp với chính thế giới.
‘Đó có lẽ là cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.’
Trước suy đoán có căn cứ trên, tôi khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy bật thành tiếng cười lớn.
“Hề hề há há ha ha!”
Oh Hyun-seok đang nhặt củi nhìn tôi với vẻ tò mò.
“Cậu đang cười cái gì vậy?”
“À không có gì đâu. Tôi chỉ nhớ về một truyện cười rất buồn cười thôi.”
Tôi đã luôn nghĩ rằng Tam Hoa là kết thúc.
Nhưng hóa ra tôi đã sai.
Đây mới chỉ là bước đầu tiên để tiến tới Ngũ Khí.
Kết thúc này là một khởi đầu của một thứ khác.
Tôi vẫn còn rất yếu.
Tuy nhiên.
‘Một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ chạm tới…’
Khởi đầu của kết thúc!
Đương nhiên, mục tiêu trong kiếp này vẫn là cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.
Sau đó sẽ chỉ còn một bước là trở thành tu tiên giả.
Trời nhanh chóng chuyển đêm.
Toàn bộ đồng nghiệp của tôi đã ngủ say.
Jeon Myeong-hoon sau khi ngủ cả ngày đang muốn tỉnh dậy, nhưng tôi lại đánh ngất anh ấy một lần nữa.
Để lại bọn họ trong hang, tôi đi ra ngoài đào những cây Hoàng Trúc Căn và vận công.
Rồi tôi tìm một cành cây phù hợp và đẽo một cây kiếm.
vù vù!
Khi tôi truyền nội công và ý định, Kiếm Cang màu trắng hình thành trên bề mặt thanh kiếm gỗ.
Cơ thể này của tôi không có hàng chục năm luyện kiếm như kiếp trước.
Nhưng bàn tay phải không còn đau nữa.
‘Cuộc đời mới này, thật tuyệt.’
Ngay sau khi chết, sau khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, được nhìn thấy khởi đầu của kiếp sau làm tôi vô cùng trân quý.
Tôi nhắm mắt tĩnh tâm một lúc.
Nhìn xuống Kiếm Cang trên tay, bỗng cơn gió đưa tới một mùi quen thuộc.
‘Nó đang ở kia.’
thoắt!
Sử dụng Sơn Quân Việt Nhạc Phi, tôi nhảy lên cây và khinh công qua cánh rừng hướng về nguồn cơn của mùi hương.
vút vút!
Mỗi một bước chân là vài cái cây lướt qua tôi trong tích tắc.
Cái mùi không thể quên này,
Trong một khu vực hẻo lánh cách xa cái hang.
Ở đó.
Có một con cáo đang nằm ngủ.
khòòòòòò!
Ngay khi tôi xác định được phạm vi thần thức của con cáo, gai ốc sởn lên khắp người.
Thần thức của nó có bán kính ba mươi trượng.
‘Kết đan kỳ…’
Bây giờ tôi có thể ước lượng cảnh giới của đối phương bằng cách quan sát thần thức của chúng.
Trong kiếp trước tôi từng lén nhìn một tu sĩ Kết đan của Trần gia, và kích thước của hắn ta cũng khoảng chừng đó.
Trong tầm nhìn của cao thủ Tam Hoa, tôi quan sát vùng thần thức tỏa ánh sáng tím của con cáo.
Dường như nó cũng cảm nhận được điều kỳ lạ và bỗng mở mắt ra.
vút!
Tôi kịp thời mài giũa ý định và cắt đi ý thức của con cáo, từ đó xóa bỏ hiện diện của mình.
Con cáo nhìn quanh một lúc nhưng không nhận thấy điều bất thường rồi lại nhắm mắt ngủ say.
‘May mà mình đang ở ngoài thần thức của nó.’
Nếu tôi ở trong đó, mọi chuyện sẽ không dễ dàng tới vậy.
Không giống như thần thức của những tu tiên giả Luyện khí cấp thấp, thần thức của tu sĩ Kết đan dan đày đặc và nhạy hơn nhiều.
Không chắc tôi có thể lén lút cắt được một sợi thần thức nào trong đám đó hay không.
‘…Quả thực, đối mặt với nó vẫn là hơi quá sức.’
Khác biệt về cảnh giới là một trời một vực.
‘Không bàn tới việc giết con cáo, chỉ việc chạy trốn cũng cần cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.’
Và với những cảnh giới yếu hơn, tìm cách xuyên qua những sợi thần thức ấy cũng là một thử thách khó nhằn.
‘…Trước tiên cứ tập luyện một chút đã.’
Tôi tập trung vào vùng màu tím khổng lồ trước mặt, và nó dần chuyển sang màu đỏ đỏ, tách biệt với những ý định từ tôi.
Trong thế giới Tam Hoa này mọi ý định đều có màu tím. Tuy nhiên tô màu đỏ hoặc xanh cho thần thức của những người khác cũng là khả thi.
Sau khi phân tách màu tím thành xanh và đỏ, tôi từ từ tiếp đất.
Và từng bước chậm rãi tiến tới con cáo đang ngủ.
vút!
Với mỗi một bước chân, tôi đồng thời cắt đi ý thức của con cáo.
Một bước.
Rồi bước nữa.
Tôi cũng liên tục mài sắc ý định trong khi tiếp cận nó.
‘Không thể tiến vào bên trong vùng thần thức. Nhưng… tôi có thể tiến càng gần càng tốt.’
Liệu tôi sẽ đi xa bao nhiêu?
Thần thức của con cáo bao phủ dày đặc quanh một vùng không gian, nhưng ranh giới của nó không rõ ràng.
Mặc dù dưới con mắt của cao thủ tuyệt đỉnh, ranh giới là một mặt cầu hoàn hảo, nhưng thực tế vẫn có một ít thần thức tỏa ra bên ngoài.
Tôi đang tiếp cận con cáo bằng cách cắt những sợi thần thức thưa thớt đó.
‘Thực lực của tôi mạnh đến mức nào?’
Tôi có thể đi được bao xa?
Giới hạn của tôi tới đâu rồi!
Đây là một cơ hội để thử thách bản thân, đồng thời luyện tập và thông hiểu Việt Tu Cùng Võ Lục.
vung! vung!
Thanh kiếm gỗ xé gió, nhẹ nhàng chém qua từng sợi thần thức mỏng manh của con cáo.
Với mỗi bước chân, mồ hôi chảy xuống.
Với mỗi nhát chém, tim đập dữ dội.
‘Không, vẫn còn tiến được xa hơn.’
Tôi bước thêm một bước.
Còn ba mươi bước tới vùng thần thức của con cáo.
Khi tôi cắt thêm một sợi và tiến một bước nữa…
ùùùùùùùù
Con cáo bỗng cảnh giác và tập trung thần thức.
Nó đã nhận ra có điều kỳ lạ.
Tôi nhanh chóng cắt đi sợi thần thức này và chui vào điểm mù của nó.
‘Còn xa quá…’
Kim Young-hoon của kiếp trước có thể dễ dàng vượt qua tôi và nhảy vào vùng thần thức của con cáo.
Nhưng đối với tôi, đây là giới hạn.
Hai mươi chín bước tới vùng thần thức của con cáo. Đây là khả năng hiện tại của tôi.
‘Không, vẫn chưa phải đâu!’
Hai hàm răng tôi nghiến chặt.
‘Vẫn có thể tiến xa hơn!’
Với toàn bộ sự tập trung, tôi nhìn thấy nhiều sợi thần thức hơn.
Tôi vung kiếm một lần nữa, mồ hôi nhễ nhại chảy xuống.
vung!
Ý định từ thanh kiếm một lần nữa cắt qua thần thức.
‘Đây là giới hạn sao?’
Tôi phải làm gì đây?
Giới hạn trước đó của tôi không phải là tới gần con cáo như bây giờ, mà là ngồi chờ trong hang để dâng lên cánh tay trái cho nó.
Tôi đã luôn luôn vượt qua giới hạn của bản thân để đạt tới trình độ này.
Và lần này cũng tương tự như trước. Tôi cũng sẽ vượt qua chính mình!
‘Căng não ra mà quan sát đi!’
Cho tới khi bộ não bốc cháy!
Bây giờ khai triển tầm nhìn không còn vấn đề gì nữa sau khi đã quen, nhưng vào lúc mới đạt tới tuyệt đỉnh, cơn đau cháy não luôn xuất hiện mỗi lần thi triển.
Lần này cảm giác trong đầu tôi cũng giống như hồi đó.
Thần thức của con cáo càng ngày hiện lên rõ ràng hơn.
Tôi tiến thêm bước nữa.
Và dần dần tiếp cận vùng thần thức của nó.
Hai mươi bảy bước.
Hai mươi lăm bước.
Hai mươi hai bước.
Hai mươi bước.
Mười lăm bước.
Và…
‘Mười bước!’
Có lẽ vì tôi thúc ép bộ não hoạt động quá tải mà giờ đây nó đang gào thét như điên.
Cơn đau buốt cực hạn làm toàn bộ cơ bắp khắp cơ thể co quắp.
‘Một bước nữa và tôi sẽ bị phát hiện.’
Bước tiếp theo là vùng không gian mà thần thức của nó bắt đầu lan ra.
Nếu tiến thêm một bước, tôi chắc chắn sẽ bị con cáo bắt.
‘… Nhưng điều ấy có quan trọng không?’
Người tôi đổ mồ hôi như suối, nhưng trên khuôn mặt vẫn nở một nụ cười.
‘Nếu có thể tiến thêm một bước thì có chết cũng được.’
Cơ thể tôi như bị giằng xé.
Não tôi như thể sắp nhả khói và bốc cháy.
‘Nếu mày muốn sống thì cố thêm chút nữa đi!’
Tôi là một kẻ ngốc.
Nên khi được trao cho cơ hội để tỏa sáng, nếu không tung ra hết tất cả mọi thứ, tôi sẽ mãi không thể bước tiếp được.
Bước tiếp theo sẽ là cái chết.
Máu dồn lên não.
Đồng thời, tôi có thể di chuyển được thêm một nửa bước.
Nửa bước chân.
Tôi định bước một bước nguyên, nhưng bản năng sinh tồn đã cấm tiệt tôi tiến xa thêm một chút nào nữa.
Tuy nhiên…
‘Tôi đã vượt qua giới hạn của bản thân.’
Mà không bị phát hiện.
Con cáo vẫn đang say giấc nồng, và cơ thể tôi đã vượt xa cột mốc mà tôi từng coi là giới hạn của chính mình.
Tôi khẽ nhếch mép rồi xóa bỏ sự hiện diện của bản thân, đồng thời cắt những sợi thần thức và lùi về sau.
‘Kiếp này chỉ tới được đây thôi.’
Trong kiếp sau chắc chắn tôi sẽ đi được xa hơn.
Sau khi hoàn toàn rời khỏi vùng cảm nhận của con cáo, tôi chạy về hang và suy nghĩ.
‘Kiếp sau…’
Tôi sẽ tới gần hơn nữa!
nhỏ giọt...
Về tới cửa hang, máu rỉ xuống từ hai lỗ mũi tôi.
Hậu quả từ việc ép bộ não hoạt động quá tải.
Nhưng cho dù có đang kiệt sức, trên mặt tôi vẫn là một nụ cười tươi.
“Ha ha… hahaah”
Kiếp này.
Vào ngay ngày đầu tiên!
Tôi đã vượt qua thêm một giới hạn nữa.
Tôi sẽ liên tục phá vỡ những giới hạn của bản thân và đạt tới cảnh giới tiếp theo.
Vào lần hồi quy thứ năm.
Tôi cảm thấy cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên hoàn toàn trong tầm tay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
