Chương 4: Yêu đương thật khó với gia súc
Chương 4: Yêu đương thật khó với gia súc
Gió buổi sáng thổi mạnh. Jess vẫn mặc chiếc áo khoác lông xù quen thuộc, vai đeo chiếc cặp có vẻ nặng trĩu, lặng lẽ bước đi trên con đường lát đá. Tôi lon ton theo sau.
Khung cảnh dòng sông mang một ấn tượng khác hẳn khi nắng lên. Những ngọn đồi dọc bờ sông với hàng cây khô phản chiếu ánh nắng ban mai, tỏa sáng một màu nâu đất đượm buồn. Mặt nước in bóng bầu trời trong vắt, mang màu xanh thẫm. Những ngôi nhà rực rỡ ánh đèn đêm qua giờ đây lặng lẽ chìm vào bức tranh phong cảnh tĩnh mịch.
Chúng tôi bước lên một con tàu gỗ lớn sơn trắng, hai bên gắn guồng quay nước trông như tàu hơi nước. Đó là một con tàu hai tầng rộng rãi và bằng phẳng, trên đỉnh trang trí một lá cờ tam giác nhỏ màu đỏ. Xét về kích thước thì có thể chứa gần một trăm người, nhưng khách khứa lại thưa thớt.
Tôi và Jess chiếm chỗ ở ghế trong nhà tầng hai, nơi có thể ngắm cảnh mà tránh được gió. Những chiếc ghế dài bằng gỗ đơn sơ có tựa lưng được xếp quay về hướng tàu chạy. Tôi ngồi bên cửa sổ, Jess ngồi bên cạnh. Nếu ngồi ngoan trên ghế và vươn cổ ra, thì dù với cơ thể lợn, tôi vẫn có thể nhìn thấy bên ngoài qua khung cửa.
Tiếng còi tàu "Tuuu—" vang lên.
Con tàu từ từ chuyển động. Có thể nghe thấy tiếng mái chèo đập nước "bì bõm, bì bõm" như tiếng cối xay nước. Con tàu đón ánh nắng ban mai bên mạn phải, rẽ sóng tiến ra giữa dòng sông rộng lớn.
「Có vẻ như tàu chạy bằng đá Lista. Chuyến đi sẽ thoải mái lắm đây.」
Jess nói bằng giọng nhỏ nhẹ.
〈Chỉ ngắm cảnh thôi cũng thấy vui rồi.〉
「Vâng. Nhìn kìa, đằng kia có những ngôi nhà thật lộng lẫy.」
Không biết là cô ấy đang cố quên chuyện tối qua hay vốn dĩ chẳng nhớ gì, Jess đã quay lại với vẻ vui tươi thường ngày.
Nhìn theo hướng ngón tay Jess chỉ, tôi thấy những dinh thự hào nhoáng xếp theo hình xoắn ốc bao quanh một ngọn đồi nhỏ. Có lẽ những ngôi nhà được xây dọc theo con đường uốn lượn lên đỉnh đồi. Trên đỉnh đồi, một tòa tháp nhọn sừng sững trông có vẻ là nơi ngắm cảnh tuyệt vời. Tại sao lại có những dinh thự tập trung ở ngọn đồi đó nhỉ? Tôi hơi tò mò.
Jess luyến tiếc nhìn ngọn đồi đang trôi về phía sau con tàu.
「Trông có vẻ là một nơi thú vị nhỉ. Đã mất công đến đây, giá mà chúng ta ghé qua đó thì tốt biết mấy.」
〈Chẳng phải lại có lý do để quay lại đây lần nữa sao?〉
Jess nhìn tôi có chút ngạc nhiên, rồi gật đầu 「Vâng」.
「Chúng ta sẽ cùng quay lại nhé. Lần tới đi vào mùa hoa táo nở là đẹp nhất.」
Jess cùng tôi ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ, rồi như chợt nhớ ra điều gì, cô ấy lấy từ trong cặp ra một tờ giấy. Tôi nhìn theo những dòng chữ, thấy cô ấy dùng ngón tay đánh dấu vào một mục.
〈Danh sách những việc muốn làm hả?〉
Nghe tôi hỏi, Jess cười.
「Vâng.」
〈Việc muốn làm là gì thế?〉
「Du lịch bằng tàu thủy ạ.」
〈Hình như hồi đến đảo Miri chúng ta cũng đi tàu rồi mà...〉
「Đúng là anh chàng trai tân hay để ý tiểu tiết nhỉ.」
Jess làm mặt bất mãn.
「Hồi đó mục đích là chiến đấu chứ đâu phải du lịch đâu ạ.」
〈Ừ thì, nói vậy cũng đúng.〉
「Đúng là như thế mà.」
Khẳng định chắc nịch xong, Jess cất danh sách những việc muốn làm vào cặp. Lúc đó, bên trong chiếc cặp thoáng lộ ra bìa đỏ của một cuốn sách lớn. Cơ hội để ngồi ở vị trí có thể nhòm vào cặp của Jess không nhiều. Nhìn kỹ thì, bên cạnh cuốn sách đỏ là một tấm vải nhỏ gấp gọn gàng, lấm lem màu nâu đỏ——
「Này Buta-san, tự tiện nhìn vào cặp của con gái là hư đấy nhé!」
Ngón trỏ dựng lên ngay trước mắt, tôi vội lảng mắt đi như muốn nói lời xin lỗi.
Thời tiết đẹp, chuyến đi diễn ra suôn sẻ.
Con tàu vừa đi vừa ghé vào các bến cảng, lặng lẽ đưa chúng tôi tiến về phía Bắc. Cảnh sắc lướt qua đều vô cùng quyến rũ. Tòa lâu đài cổ kính xây trên vách đá ven sông, thị trấn mái đỏ trải rộng xinh xắn, ngôi thánh đường hơi nghiêng nghiêng. Tôi nghĩ rằng chắc hẳn nơi nào trong số đó cũng ẩn chứa những bí ẩn nho nhỏ, những câu chuyện hay sự lãng mạn riêng.
Nếu được cùng Jess đi khắp những nơi như thế mãi thì vui biết bao...
「Được mà.」
Jess cười.
「Một ngày nào đó chúng ta sẽ cùng đi du lịch. Hai người, một chuyến đi không có điểm dừng.」
Đến chiều tối, chúng tôi đổi sang một con tàu khác. Tàu nhỏ hơn một chút nhưng được chia thành các khoang đơn giản, có ghế đệm để chợp mắt. Khi mặt trời lặn, bên trong tàu tối om, yên tĩnh đến mức cô quạnh. Có lẽ gọi là tàu đêm thay vì tàu hỏa đêm cũng đúng.
Con tàu rời khỏi dòng sông lớn, đi vào một con kênh hẹp. Xung quanh là đồng bằng. Từ khung cửa sổ nhỏ có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao rộng lớn. Trên bầu trời theo hướng tàu chạy, có một ngôi sao đỏ tỏa sáng rực rỡ hơn cả. Đó là ngôi sao ước nguyện——Bắc Phương Tinh (Salvia), tương truyền rằng ai nắm giữ nó có thể biến mọi điều ước thành hiện thực. Chúng tôi sẽ đến thành phố cực Bắc của Mesteria vào lúc bình minh, nhưng ngôi sao ước nguyện vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy nó đang đến gần tầm tay với.
Đêm lặng lẽ trôi. Jess ôm chặt chiếc cặp như báu vật rồi chìm vào giấc ngủ.
Tiếng còi tàu đánh thức tôi. Tiếng chim biển kêu "oa oa" ầm ĩ vọng lại.
「Buta-san, đến nơi rồi! Là Muskier đấy!」
Tôi theo chân Jess đang hào hứng thông báo bước ra khỏi tàu.
Trải rộng trước mắt là một thành phố cảng lớn với vô số cánh buồm trắng nằm san sát nhau. Những tòa nhà bằng gạch vững chãi trải dài dọc theo bờ biển. Khu vực quanh cảng thì bằng phẳng, nhưng mặt đất dường như cao dần lên theo hướng xa rời bến cảng.
「Cuối cùng cũng đến rồi, thành phố cực Bắc của Mesteria...」
Vừa nói, Jess như nhớ ra điều gì, lấy thứ gì đó từ trong cặp ra. Cô ấy cầm nó trên tay như muốn che giấu, chăm chú nhìn vào đó. Sau khi mở to mắt một chút, cô ấy thở dài thườn thượt.
〈Em đang nhìn gì thế?〉
Tôi hỏi nhưng Jess lắc đầu.
「Dạ không, không có gì đâu ạ.」
Cô ấy chỉ nói vậy rồi cất ngay vào trong cặp.
Nhưng tôi tinh mắt đã nhìn thấu thứ đó là gì. Một quả cầu thủy tinh to bằng quả bóng golf với những họa tiết trang trí bằng vàng bao quanh. Dù chỉ thoáng thấy một góc, nhưng không thể nhầm lẫn được.
Vật phẩm ma thuật phong ấn con mắt người bên trong.
Đó chắc chắn là "Thiên Nhãn Luta", thứ chỉ dẫn đến vị trí của Khế Ước Chi Tiết.
Jess dẫn tôi đi bộ từ cảng về phía Bắc xa hơn. Con đường lát đá trắng xóa dốc dần lên. Trên mái của những ngôi nhà tường trắng, những lá cờ dài đỏ rực đang tung bay phấp phới trong gió. Những tấm vải trơn màu đỏ như máu đồng loạt bay về cùng một hướng từ hết mái nhà này đến mái nhà khác. Một quang cảnh có chút rợn người.
〈Này Jess, kia là cái gì vậy?〉
Tôi hất mũi về phía những tấm vải, Jess mỉm cười giải thích.
「Đó là phong tục "Kết Niên" đấy ạ. Cứ đến cuối năm, người ta lại treo vải đỏ lên mái nhà như thế này.」
〈Có ý nghĩa gì không?〉
「Ý nghĩa thì... nếu là nguồn gốc thì em có nghe nói qua. Cuối năm là thời điểm gia đình sum họp, trao đổi quà tặng, quây quần bên nhau và đón những người thân đã khuất về nhà. Để người chết nhận ra nhà mình qua mùi hương, ngày xưa người ta treo tấm vải nhuộm máu của gia trưởng lên mái nhà. Vì thế, tàn dư của phong tục đó là việc treo vải đỏ như thế này.」
Cảm giác như gộp cả Lễ Vu Lan, Tết Nguyên Đán và Giáng Sinh vào làm một vậy.
Nghe nói là máu, tôi thử ngửi gió xem sao, nhưng chẳng thấy mùi sắt hay mùi tanh nào cả.
「Bây giờ hầu hết đều là vải nhuộm bằng cây thiến thảo hoặc các loại phẩm nhuộm khác. Ngay cả trong Thời Kỳ Đen Tối khi mạng sống bị đe dọa, khi ý tưởng dùng cây thiến thảo thay thế máu ra đời, nó đã lan rộng trong nháy mắt.」
Chắc là cô ấy vừa đọc được dòng dẫn chuyện, Jess bổ sung thêm một cách cặn kẽ.
〈Thế thì người chết không bị lạc đường sao, vì đâu có mùi máu đâu.〉
「Đúng vậy nhỉ... Ở những ngôi làng bảo thủ thì dường như vẫn còn dùng máu của gia trưởng, nhưng vì quá nguy hiểm nên ở nhiều nơi nó chỉ còn mang tính hình thức. Cũng có nơi dùng máu gia súc, nhưng thế thì lại thành mùi gia súc mất nên chẳng có ý nghĩa gì nữa.」
Nghe đến máu gia súc, tôi phản xạ co rúm người lại.
「Không sao đâu, em sẽ bảo vệ Buta-san mà.」
〈Cảm ơn em.〉
Tôi đáp lại, rồi chợt nghĩ.
〈Cơ mà, sao em lại rành rẽ về phong tục Kết Niên thế?〉
「Vì cũng giống như Buta-san, em là Otaku mà.」
〈Lại dạy hư em mấy từ kỳ quặc rồi...〉
「Em đã đọc trong những cuốn sách dân tộc học cũ ở thư viện hoàng gia đấy ạ.」
Vừa trò chuyện như thế, chúng tôi tiếp tục leo lên con dốc, và chẳng mấy chốc đã đến một bãi cỏ rộng. Mặt đất phẳng lì với những thảm cỏ được chăm chút kỹ lưỡng trải dài như sân golf. Một con đường rải sỏi trắng uốn lượn nhẹ nhàng, và ở phía cuối con đường, một tòa nhà như cung điện sừng sững hiện ra.
「Đằng kia kìa! Chỗ chúng ta sẽ trọ đêm nay!」
Jess vui vẻ chỉ vào tòa dinh thự. Nhìn thế nào cũng không giống nơi mà một cô bé dắt theo con lợn sẽ vào trọ. Tòa dinh thự bốn tầng khổng lồ xa hoa tột bậc này, khéo còn lộng lẫy hơn cả cung điện hoàng gia.
Nếu giá cả tương xứng với vẻ bề ngoài thì chắc chắn sẽ đắt khủng khiếp.
〈Trông hoành tráng thật đấy nhưng mà... không phải mấy cái nhà nghỉ bậy bạ đâu đúng không...?〉
「Nhà nghỉ bậy bạ là cái gì ạ?」
Jess phồng má.
「Em nghe nói đây là nhà trọ cao cấp nhất vùng này đấy. Em đã tìm hiểu kỹ càng rồi mà.」
Ra là muốn chốt lại hành trình phương Bắc bằng sự xa hoa tột đỉnh sao.
Một người lính gác mặc áo đỏ đứng canh cánh cổng sắt cao gấp ba lần chiều cao của Jess. Khi chúng tôi báo là đến trọ, người lính gác dùng chìa khóa mở cổng. Sau cánh cổng là một con đường bao quanh bởi đủ loại cây cảnh kéo dài thêm một đoạn nữa, đi bộ hơn một phút mới tới được lối vào.
Những bức tượng sư tử đá lớn trấn giữ hai bên cánh cửa đồng thau như những con Komainu (Cẩu sư). Bước qua cánh cửa, mở ra trước mắt là một không gian lát đá cẩm thạch được chiếu sáng ấm áp bởi những chùm đèn pha lê.
Nhân viên mặc áo khoác đen sang trọng giải thích gì đó với Jess.
「Thế nên là, phòng chúng tôi có thể chuẩn bị chỉ dành cho hai người trở lên...」
「Không có phòng cho một người ạ?」
「Vì hiếm khi có khách đi trọ một mình lắm ạ...」
Chuyện thường gặp khi đi du lịch một mình. Mà lần này là đi cùng thú cưng.
Jess nhìn xuống tôi vẻ bối rối. Nếu tôi mang hình dáng con người thì chuyện có khác đi không nhỉ?
Nhân viên ném về phía tôi ánh nhìn kỳ lạ. Ánh mắt tò mò mà tôi đã bắt gặp bao lần. Cái nhìn soi mói, nghi hoặc như muốn hỏi tại sao mày lại ở đây.
Mỗi lần bị nhìn bằng ánh mắt đó, tôi lại cảm thấy khó chịu, như thể không biết giấu mấy cái chân giò vào đâu.
Tôi biết chứ. Lợn thì không hợp với nhà trọ cao cấp. Lợn thì không xứng với mỹ thiếu nữ.
Tất nhiên, kể cả khi tôi trở lại hình dáng tên trai tân đeo kính gầy gò ốm yếu, thì cũng chẳng xứng với nơi này, và càng không xứng với Jess...
Cuối cùng, Jess trả tiền phòng cho hai người để trọ lại một mình (cộng thêm một con vật).
〈Cuối năm mà phải ở nhà trọ cao cấp một mình, kể ra Jess cũng tội nghiệp nhỉ.〉
Tôi trêu chọc khi đang trên đường về phòng, Jess cắn môi "ư hư".
「Không có chuyện đó đâu. Em trọ cùng với người quan trọng của mình mà.」
Nói rồi cô ấy hờn dỗi đi trước.
Tôi phải mất một lúc mới hiểu được ý nghĩa câu nói đó.
Căn phòng được trang trí nội thất trang nhã với tông màu trắng và bạc làm chủ đạo. Một chiếc giường khổng lồ có rèm che được đặt ở trung tâm. Đó là cỡ King size mà Jess có thể nằm lăn lóc sáu vòng vẫn thoải mái.
「Lại đây nào Buta-san, nhìn này!」
Mở tấm rèm ren, Jess gọi tôi từ ban công.
Phòng ở tầng hai. Ban công được bao quanh bởi lan can trắng hướng ra biển. Tuy nhiên, từ đây nhìn ra không phải là bãi biển êm đềm. Phía bên kia bãi cỏ, tít dưới vách đá dựng đứng là vùng biển ngoài khơi lạnh lẽo sóng vỗ xanh rì.
〈Cái nhà trọ này xây trên vách đá à.〉
「Đúng vậy ạ. Lúc nãy chúng ta cứ đi lên dốc mãi đấy thôi. Đây là mũi đất cực Bắc của Mesteria, gọi là Mũi Mus. Vách đá dựng đứng này là Vách đá Mus.」
Tôi nhìn biển Bắc qua khe hở của lan can. Đường chân trời phẳng lì. Rốt cuộc phía bên kia có gì nhỉ? Biết đâu lại có Nhật Bản ở đó. Nếu Mesteria nằm ở nơi mà chỉ cần có tàu là đi lại được thì——
「A, Buta-san! Có hòn đảo đằng kia kìa!」
Nhìn lên, tôi thấy Jess đang chỉ thẳng ra biển.
Tôi nheo mắt nhìn. Đưa mắt quét đường chân trời từ trái sang phải. Hửm? Ở chính giữa——
〈Là cái đó hả, cái hình vuông kỳ quặc ấy?〉
「Vâng, là nó đấy! Đảo Saite ạ.」
Trong màn sương trắng, từ đường chân trời đen thẫm, một khối vuông nhỏ màu xám nhô lên trơ trọi. Một hòn đảo có hình thù chưa từng thấy. Như thể ai đó đã dùng thước ê-ke để chỉnh lại hình dáng của nó thành góc vuông vậy.
〈Hình như Mesteria chỉ có hai hòn đảo thôi đúng không. Đảo Saite đó và hòn đảo mà chúng ta đã đến để đánh bại tên thuật sĩ bóng tối——〉
「Đảo Miri ạ. Vâng, chỉ có hai đảo đó thôi. Những đảo còn lại Vatis-sama đã nhấn chìm hết rồi.」
Cô ấy nói những điều đáng sợ với nụ cười trên môi.
Vatis, tổ tiên của triều đại, người đã thành công thu thập Khế Ước Chi Tiết và nắm giữ sức mạnh tối thượng. Để nô dịch hoặc sát hại không sót một pháp sư nào, ông ta đã dùng phép thuật nhấn chìm gần như tất cả các hòn đảo xa bờ có khả năng trở thành nơi ẩn náu. Chỉ còn lại Đảo Miri và Đảo Saite, hai hòn đảo mang nhiều tai tiếng.
Người ta nói rằng trên những hòn đảo còn sót lại có ẩn chứa những thứ đáng sợ.
Jess ngắm nhìn Đảo Saite phía Bắc một lúc, rồi nói lạnh quá nên chúng ta vào phòng thôi, và bước vào trong.
Ngồi phịch xuống mép chiếc giường lớn, Jess cởi giày, vừa đung đưa chân vừa nhìn xuống tôi.
「Ở Muskier này, có lưu truyền một câu chuyện rất cổ xưa từ trước cả Thời Kỳ Đen Tối đấy ạ. Đó là câu chuyện về hai người phụ nữ tên là Aneela và Martha——Này Buta-san, em mới cởi giày nên đừng có ngửi, hư quá!」
Vế sau của câu nói là lời mắng yêu dành cho tôi, kẻ đang phập phồng mũi rón rén lại gần chân Jess. Jess co chân ngồi bó gối trên giường. Nhưng nhờ thế, đường cong tròn trịa của phần đùi hay mông gì đó lại lấp ló qua khe hở của bắp chân. Di chuyển sang ngang một chút, giữa hai chân là màu trắng——
「Cái đó...」
Jess có vẻ bối rối, ôm váy che chặt lấy mặt sau đùi.
〈Xin lỗi, câu chuyện về hai người phụ nữ tên Aneela và Martha nhỉ.〉
「Đúng rồi đấy ạ. Bây giờ xin hãy quan tâm đến câu chuyện này thay vì đồ lót.」
Cả hai không được sao.
〈Tất nhiên rồi. Kể anh nghe đi.〉
Vừa ném ánh mắt nghi ngờ về phía dòng dẫn chuyện chắc là đang vang lên bên tai, Jess gật đầu.
「Ngày xửa ngày xưa, khi các pháp sư còn chung sống hòa bình...」
Căn phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng sóng biển rì rào. Jess bắt đầu kể chậm rãi.
「Tại Muskier này, có hai người bạn rất thân thiết tên là Aneela và Martha cùng sinh sống. Họ lớn lên bên nhau như chị em ruột thịt từ nhỏ, và ngay cả khi đã qua tuổi mười sáu, họ vẫn không rời xa nhau.」
〈Bách hợp hả?〉
「...Bách hợp thì sao ạ?」
Có vẻ cô ấy tưởng là loài hoa. Thấy ánh mắt ngây thơ nhìn lại, tôi lắc đầu.
〈Không, đừng bận tâm, cứ kể tiếp đi.〉
Nói 「Vâng ạ」 rồi Jess tiếp tục.
「Thế nhưng vào một ngày mùa đông, dịch bệnh bắt đầu hoành hành ở Muskier. Đó là căn bệnh nguyền rủa tàn khốc khiến người bệnh sốt cao và toàn thân nở ra những bông hoa máu. Martha cũng ngã bệnh vì căn bệnh đó.」
Jess có khiếu kể chuyện. Giọng kể nhẹ nhàng nhưng rõ ràng và thông tuệ khiến tôi say sưa lắng nghe.
「Aneela đã cầu nguyện mỗi đêm khi trời quang mây tạnh. Từ Vách đá Mus có thể nhìn thấy rõ các vì sao. Cô ấy ngủ vào buổi sáng, thức dậy vào buổi trưa, và cầu nguyện từ lúc hoàng hôn khi sao bắt đầu tỏa sáng cho đến lúc bình minh khi ánh sáng tắt hẳn... Và rồi vào một ngày cuối năm, đêm mà ngọn lửa sinh mệnh của Martha sắp tàn lụi.」
Jess chớp đôi mắt có hàng mi dài thật chậm.
「Giữa muôn ngàn vì sao tỏa sáng, chỉ riêng ngôi sao mà Aneela hằng đêm cầu nguyện là không xuất hiện đêm đó. Đó là một đêm trời quang mây tạnh tuyệt đẹp. Linh cảm thấy điềm chẳng lành, Aneela vội vã chạy đến chỗ Martha. Trên đường đi, Aneela tìm thấy một ngôi sao tỏa sáng rực rỡ rơi bên vệ đường.」
〈Sao rơi xuống đất cơ à.〉
Định tranh luận về kích thước của các hằng tinh, nhưng Jess giơ ngón trỏ lên 「Hư này」.
「Truyện kể là như thế, xin hãy nghe cho hết đã... Thứ mà Aneela nhặt được chính là ngôi sao cô ấy hằng cầu nguyện. Aneela mang ngôi sao đó chạy đến bên Martha. Làn da của Martha đã bị bao phủ hoàn toàn bởi những bông hoa máu đỏ tươi, cứ như thể toàn bộ da thịt đã bị lột sạch. Aneela cầu nguyện cho Martha bình phục và đặt ngôi sao lên ngực Martha. Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Martha đã trút hơi thở cuối cùng.」
〈Câu chuyện buồn thật.〉
「Vâng... nhưng không chỉ có thế đâu ạ. Vẫn còn đoạn tiếp theo.」
Tiếng sóng "ào ào" vang vọng từ xa.
「Aneela mang theo ngôi sao và quyết định đi tìm một pháp sư thân thiết. Để che giấu ngôi sao tỏa sáng quá rực rỡ, Aneela đã mua một tấm vải đỏ được bán cho dịp Lễ Kết Niên và bọc ngôi sao lại. Vừa mở bọc vải ra, vị pháp sư đã kinh ngạc thốt lên: 『Ngôi sao này ẩn chứa phép thuật của sự sống. Nếu sử dụng nó, cô sẽ được bảo vệ khỏi mọi lời nguyền và tai ương, và có được cuộc sống vĩnh cửu』.」
〈Lời cầu nguyện mong Martha bình phục của Aneela đã chạm đến ngôi sao nhỉ.〉
「Em nghĩ là vậy. Tuy nhiên, Aneela đã không định dùng ngôi sao. Cô ấy cứ để nguyên nó trong tấm vải đỏ rồi ném lên trời, còn bản thân thì gieo mình xuống vách đá tự vẫn. Cô ấy nghĩ rằng nếu không có Martha thì cuộc sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Vì thế, ở phía Bắc Mesteria, Bắc Phương Tinh (Salvia)——ngôi sao ước nguyện luôn tỏa sáng màu đỏ.」
Tôi đợi một lúc nhưng không còn đoạn tiếp theo. Có vẻ câu chuyện không kết thúc bằng "hạnh phúc mãi mãi về sau".
〈Một câu chuyện buồn nhỉ.〉
Nói là bách hợp thì cũng đúng là bách hợp, nhưng không phải kiểu bách hợp mà tôi tưởng tượng. Chắc hẳn đây là ngụ ngôn đặc trưng của thành phố cực Bắc nhằm giải thích vì sao ngôi sao ước nguyện tỏa sáng trên bầu trời phương Bắc lại có màu đỏ.
「Vâng. Nhưng Buta-san này. Về câu chuyện này, có một truyền thuyết rất thú vị đấy ạ.」
Jess dựng ngón trỏ vừa làm động tác "hư này" với tôi lên bên cạnh mặt.
「Nó hoàn toàn khác với truyền thuyết về ngôi sao ước nguyện được kể ở các vùng khác, một truyền thuyết chỉ lưu truyền ở Muskier. Rằng ngôi sao ước nguyện được miêu tả trong câu chuyện này——báu vật mang lại sự sống vĩnh cửu, thực sự tồn tại ở Muskier. Nó đang nằm đâu đó gần vách đá nơi Aneela gieo mình, vẫn được bọc trong tấm vải đỏ, chờ đợi được tìm thấy.」
〈Ra là vậy, thú vị thật đấy.〉
Jess nuốt nước bọt cái ực, nhìn thẳng vào tôi.
「Buta-san, chúng ta cùng giải đố lần cuối nhé? Dựa vào câu chuyện này để tìm kho báu.」
Im lặng.
〈...Tất nhiên, thử thì cũng được thôi, nhưng câu chuyện này do Jess kể, liệu có thực sự chính xác không? Anh không yêu cầu đúng từng từ từng chữ, nhưng nếu em không đảm bảo các tình tiết thực tế không bị sai lệch so với nguyên tác thì không thể làm manh mối giải đố được đâu.〉
「Yên tâm đi ạ. Em đã đọc đi đọc lại rất kỹ những cuốn sách có nguồn gốc rõ ràng được bảo quản trong thư viện hoàng gia rồi.」
〈Thế thì chắc chắn chứ?〉
「Vâng. Anh nghĩ em là ai nào?」
Đại thiên sứ tóc vàng ngực lép còn trinh——
「Thôi anh không cần nói nữa đâu ạ.」
Nói một câu dứt khoát, Jess đứng dậy khỏi giường.
「Đi thôi nào. Em muốn tận mắt nhìn thấy Vách đá Mus và thử suy luận xem sao.」
〈Được thôi. Đã quyết thế rồi thì đi thử xem.〉
Tôi bắt đầu đi về phía cửa. Jess gọi với theo từ phía sau.
「Cái nết chiều chuộng sự ích kỷ của người khác ấy của Buta-san... em thích lắm.」
Sóng vỗ ầm ầm. Vách đá Mus được tạo thành từ loại đá trắng đến kinh ngạc. Chúng tôi đi bộ trên đỉnh vách đá, men theo bờ vực sát sạt. Độ cao chắc phải gần một trăm mét. Bên dưới, những tảng đá trắng lớn nằm lăn lóc, nơi nước biển xanh thẫm lạnh lẽo tung bọt trắng xóa. Một nơi mà tội phạm trong phim hình sự hay bị dồn vào đường cùng.
Đứng ở mép vực, cái cảm giác rợn tóc gáy từ móng giò dâng lên. Cảm giác như sắp nhớ ra điều gì đó, nhưng suy nghĩ cứ va phải bức tường trắng xóa, ký ức không chịu ùa về.
Nơi đầu tiên chúng tôi đến là một ngôi thánh đường nhỏ quét vôi trắng nằm trơ trọi gần vách đá. Hình như được gọi là "Thánh đường Otoo". Chúng tôi bước vào.
Đó là một không gian tĩnh lặng, không một bóng người, chỉ có tiếng sóng biển rì rào vọng lại. Những hàng ghế dài bằng gỗ dùng để cầu nguyện được xếp ngay ngắn, trên bệ thờ chính diện là bức tượng điêu khắc một người phụ nữ trẻ. Tay trái đặt lên ngực, tay phải vươn thẳng lên cao——đó là Vatis, tổ tiên của triều đại.
「Thánh đường này do Vatis-sama xây dựng để ca ngợi Aneela và Martha đấy ạ. Vì thế anh nhìn này.」
Jess chỉ lên tường. Trên bức tường trắng là những bức bích họa đầy màu sắc.
「Bích họa mô tả rất trung thực câu chuyện của hai người họ. Đây chắc là cảnh Martha qua đời. Bên cạnh là cảnh Aneela mua tấm vải Lễ Kết Niên trong khi che giấu ngôi sao ước nguyện...」
Cũng có bức bích họa vẽ cảnh Aneela ném ngôi sao từ vách đá, nhưng nhìn vào đó thì có vẻ không thể suy đoán được vị trí ngôi sao ước nguyện——tức là kho báu——được giấu ở đâu. Phong cảnh nền được vẽ là vách đá trắng dựng đứng từ biển. Một phong cảnh có thể bắt gặp ở bất cứ đâu quanh vùng này, đáng tiếc là chẳng tìm thấy đặc điểm nào chỉ dẫn địa điểm cả.
〈Đến mức có cả thánh đường được triều đại bảo trợ. Chuyện về Aneela và Martha chắc hẳn được người dân Mesteria biết đến rộng rãi nhỉ.〉
「Vâng. Nghe nói đến tận bây giờ, những lữ khách tìm kiếm sự sống vĩnh cửu vẫn thường ghé thăm vùng đất này.」
Nhưng có vẻ không có kết quả gì, Jess nói thêm rất nhỏ.
〈Jess cũng muốn có sự sống vĩnh cửu sao?〉
Chuyến đi của chúng tôi là hành trình hướng về phương Bắc đuổi theo ngôi sao ước nguyện——chúng tôi đã thống nhất là như vậy. Phải chăng Jess cũng biết chuyện về Aneela và Martha nên mới nhắm đến nơi này?
「À thì... cũng không hẳn là... như vậy đâu ạ...」
Thấy Jess ấp úng, tôi cũng chẳng còn hứng thú để tiếp tục câu chuyện nữa.
Tôi đổi chủ đề.
〈Nếu chỉ cần tìm từ đầu này đến đầu kia vách đá mà thấy kho báu, thì chắc ai đó đã tìm thấy từ lâu rồi. Vì ai mà chẳng muốn sự sống vĩnh cửu chứ.〉
Vừa quan sát các bức bích họa vừa bước đi, tôi nói ra suy nghĩ thực tế đến phũ phàng.
「Vâng... em cũng nghĩ vậy.」
Đi đến kết luận sớm quá thì thật lãng phí.
〈Nhưng đã mất công đến đây rồi, hay là chúng ta thử xuống dưới vách đá xem sao. Chắc là phải đi bộ khá nhiều đấy.〉
「Chuyện nhỏ ấy mà!」
Rời khỏi thánh đường, chúng tôi tìm đường đi. Men theo mép vách đá một lúc thì thấy đường dốc xuống. Từ chỗ thung lũng, chúng tôi men theo con đường mòn ngoằn ngoèo xuống bờ biển. Nhanh hơn tôi tưởng, chúng tôi đã xuống đến ngang mặt biển. Dưới chân vách đá, vô số hòn đá trắng cỡ nắm tay chất đống.
Cảm giác đúng là nơi tận cùng phương Bắc. Biển xanh thẫm và vách đá trắng. Một vùng biển lạnh lẽo và cô quạnh.
〈Nhìn vào đá... nhìn vào đá vách núi đi.〉
Jess mặt hơi đỏ, thở hổn hển.
「Có manh mối gì sao ạ?」
〈Ừ.〉
Hai chúng tôi quan sát bề mặt đá trắng.
〈Em thử chạm vào tảng đá này xem.〉
Jess ngoan ngoãn chạm vào vách đá trắng. Vừa chạm vào, những mảnh vụn trắng đã rơi lả tả. Jess nắm vào một chỗ hơi lồi ra, một mảng trắng vỡ vụn.
〈Đây là đá phấn——đá vôi mềm. Vì dễ bị nước biển bào mòn nên mới tạo thành vách đá dựng đứng thế này.〉
「Hô hô.」
Lại nhiễm cái tật nói năng kỳ quặc rồi...
〈Giờ thì nhìn ra biển đi. Đằng xa có thể thấy Đảo Saite. Nó có hình dáng thế nào?〉
Jess nhíu mày nheo mắt nhìn. Ở phía bên kia ánh nhìn ấy, có thể thấy một hình dáng kỳ lạ như miếng đậu phụ đặt trên đường chân trời.
「Trông nó hình vuông ạ.」
〈Đúng vậy. Hòn đảo đó cũng được bao quanh bởi những vách đá dựng đứng. Chắc chắn nó cũng được tạo thành từ loại đá mềm giống ở đây. Tuy nhiên, dù vậy thì hình dáng đó chẳng phải rất kỳ lạ sao? Anh chưa từng thấy hòn đảo nào như thế.〉
「Vậy... sao ạ...」
Chợt nhận ra. Do Vatis, tổ tiên triều đại, đã nhấn chìm hầu hết các hòn đảo trong Thời Kỳ Đen Tối, nên Mesteria chỉ còn lại hai hòn đảo. Vì không có khái niệm "hình dáng hòn đảo bình thường", nên người Mesteria không nhận ra hình dáng đó là bất thường.
〈Đúng thế. Vì là đảo làm bằng đá mềm, nên đường viền phía trên của đảo thông thường sẽ bị mưa gió bào mòn và trở nên tròn trịa nếu nằm ở vùng biển xa như vậy.〉
「Đúng là thế thật...」
〈Nhưng hòn đảo đó lại không như vậy. Đỉnh của nó quá phẳng. Cứ như thể chỉ riêng nơi đó được thứ gì bảo vệ vậy.〉
Tôi chỉ nói đến đó và để ngỏ kết luận. Vừa nhìn những hòn đá trắng dưới chân, tôi vừa nói với Jess.
〈Nào, hãy giả định rằng manh mối về vị trí kho báu nằm trong câu chuyện Jess đã kể. Nhưng trong câu chuyện về Aneela và Martha, vốn được cho là truyền lại từ trước Thời Kỳ Đen Tối, có một lời nói dối rõ ràng. Đầu tiên chúng ta phải chỉ ra điều đó.〉
Jess làm vẻ mặt ngạc nhiên.
「Hả? Là gì thế ạ...」
〈Jess chắc chắn cũng hiểu mà. Gợi ý nhé. Bắc Phương Tinh (Salvia) màu gì?〉
「Màu đỏ ạ.」
〈Tại sao lại thế nhỉ?〉
Ở đây chúng ta không bàn về nhiệt độ bề mặt của các hằng tinh.
「À thì... vì nó được bọc trong tấm vải đỏ và ném lên trời.」
〈Tấm vải đỏ đó ở đâu ra?〉
「Aneela đã mua tấm vải được bán cho dịp Lễ Kết Niên... Ơ kìa...?」
〈Nhận ra rồi ha. Quả không hổ danh tóc vàn——cô chủ của anh.〉
Jess mở to mắt, nói nhanh.
「Câu chuyện lẽ ra phải có từ trước Thời Kỳ Đen Tối. Là chuyện khi các pháp sư còn chung sống hòa bình. Thế mà việc mua vải đỏ lại thật vô lý.」
〈Đúng vậy. Vải đỏ cho Lễ Kết Niên bắt đầu được nhuộm bằng cây thiến thảo từ giữa Thời Kỳ Đen Tối. Trước đó, người ta nhuộm bằng máu của gia trưởng. Vì dùng máu của mỗi người để nhuộm tại nhà, nên hành vi bán vải đỏ là không thể xảy ra trước Thời Kỳ Đen Tối. Tức là câu chuyện về Aneela và Martha hoặc được sáng tác sau Thời Kỳ Đen Tối, hoặc ít nhất đã bị sửa đổi.〉
Nếu là cảnh giải đố thì chắc chắn câu thoại này sẽ có dấu chấm nhấn mạnh bên cạnh.
〈Xét đến việc khắp Mesteria lưu truyền một truyền thuyết khác rằng "kẻ nắm giữ ngôi sao ước nguyện có thể thực hiện bất kỳ điều ước nào", thì thay vì nghĩ rằng câu chuyện gốc bị sửa đổi, việc nghĩ rằng ai đó đã sáng tác mới sau Thời Kỳ Đen Tối có vẻ hợp lý hơn. Khó có khả năng hai câu chuyện mâu thuẫn về ngôi sao ước nguyện lại cùng tồn tại song song ở cùng một khu vực trong thời gian dài như vậy.〉
Jess dường như đã nhận ra điều gì đó, cúi mặt nhìn xuống chếch sang một bên. Đã đến lúc đối mặt với sự thật.
Với sự thật nơi tận cùng phương Bắc, thứ có thể đang mang hình hài quái vật.
〈Hòn đảo được thứ gì đó bảo vệ. Câu chuyện bị làm giả sau Thời Kỳ Đen Tối. Cộng những manh mối này lại, anh có thể suy đoán ra vị trí của kho báu.〉
「V-Vậy sao ạ...」
Mắt Jess vụng về nhìn xuống đất. Nắm tay siết chặt đặt lên ngực. Đó là cử chỉ của Jess khi có điều gì bất an.
——Buta-san, chúng ta cùng giải đố lần cuối nhé? Dựa vào câu chuyện này để tìm kho báu.
Tôi nhớ lại lời Jess nói. Đây là giải đố. Đã chấp nhận thử thách thì tôi có nghĩa vụ làm sáng tỏ mọi chuyện.
〈Trước tiên hãy suy nghĩ về bí ẩn của Đảo Saite. Tại sao hòn đảo làm bằng đá mềm lại giữ nguyên được đường viền vuông vức một cách bất tự nhiên như vậy? Về phương diện "bằng cách nào", thì câu trả lời rất đơn giản. Chỉ có phép thuật mới bảo vệ được hòn đảo lớn như thế. Đảo Saite được bảo vệ bởi phép thuật của các pháp sư trước thời Vatis, hoặc bởi chính phép thuật của Vatis.〉
Jess gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc. Chắc cô ấy không ngờ rằng bí ẩn lại được làm sáng tỏ bởi góc nhìn của người dị giới về việc "không phải hình dáng đảo bình thường".
〈Điều này dẫn đến câu trả lời cho phương diện "vì lý do gì". Trên hòn đảo đó chắc chắn có thứ gì đó mà pháp sư muốn dùng sức mạnh vĩ đại để bảo vệ. Vì thế Vatis, dù sợ các pháp sư ẩn náu nên đã nhấn chìm hầu hết các hòn đảo, vẫn không nhấn chìm hòn đảo đó——hoặc là, hòn đảo đó được thứ gì đó bảo vệ nên không thể nhấn chìm.〉
Hòn đảo có hình dáng vuông vức nhô lên khỏi đường chân trời như một vật thể nhân tạo. Jess đang nhìn về phía đó với ánh mắt xa xăm.
〈Vậy trên đảo đó có gì? Theo mạch chuyện này thì chắc em cũng dễ dàng tưởng tượng ra, nhưng đã mất công giải đố thì hãy lần theo manh mối thật cẩn thận. Ở đây xuất hiện lời nói dối trong câu chuyện của Aneela và Martha.〉
「Anh đã chỉ ra rằng câu chuyện chỉ dẫn kho báu ban tặng sự sống vĩnh cửu còn lại ở Muskier không phải là chuyện cổ tích, mà là thứ được sáng tác sau Thời Kỳ Đen Tối.」
Cảm ơn em đã tóm tắt câu chuyện giúp anh.
〈Đúng thế. Vậy thì nảy sinh nghi vấn: ai là người đã làm chuyện đó? Không thể khẳng định chắc chắn, nhưng có thể suy đoán. Nhân vật đã xây dựng thánh đường truyền lại câu chuyện dối trá của Aneela và Martha cho hậu thế. Nhân vật đã chấm dứt Thời Kỳ Đen Tối và sửa đổi lịch sử chân thực cổ xưa một cách thuận tiện cho mình.〉
「...Là tổ tiên của triều đại, Vatis-sama nhỉ.」
〈Ừ. Vatis đã nhấn chìm hết đảo này đến đảo khác ở Mesteria, nhưng lại không nhấn chìm Đảo Saite kia. Vatis chắc chắn biết trên đảo đó có thứ gì. Và rồi là việc sáng tác câu chuyện này. Nào, từ đây dẫn đến hai giả thuyết.〉
Tôi tự tin nói với Jess đang gật đầu.
〈Thứ nhất. Vatis biết trên Đảo Saite có kho báu, nên đã sáng tác câu chuyện như một gợi ý. Thật tốt bụng. Thứ hai. Vatis đã chiếm đoạt kho báu trên Đảo Saite làm của riêng, nhưng lại cố tình sáng tác câu chuyện ám chỉ Đảo Saite để đánh lạc hướng những kẻ tìm kiếm. Cái này thì xấu tính.〉
「Buta-san nghĩ là cái nào?」
Câu hỏi thận trọng đó của Jess nghe như thể đang kể câu trả lời.
〈Manh mối cuối cùng nằm trong cặp của Jess đấy.〉
Jess giật mình phản ứng.
〈Em đang giữ Thiên Nhãn Luta nhận từ Houtiss đúng không?〉
「Buta-san cái gì cũng nhìn thấu nhỉ.」
Vừa nói, Jess vừa lấy quả cầu ra.
Bên trong lớp kính được trang trí bằng vàng chứa đầy chất lỏng trong suốt, con mắt lơ lửng trong đó đang hướng về một phía. Dù Jess có di chuyển tay, tròng đen vẫn nhìn chằm chằm vào một điểm.
Biển Bắc. Một cái bóng hình vuông trôi nổi trơ trọi ở đó.
〈Khi xuống tàu, Jess đã kiểm tra Thiên Nhãn Luta đúng không. Nhưng em lại cất đi ngay. Từ góc nhìn của lợn thì anh không thể thấy chính con mắt đó, nhưng dễ dàng tưởng tượng được tình trạng của nó ra sao.〉
「Vậy sao ạ...?」
〈Ừ. Khi kiểm tra Thiên Nhãn Luta, Jess đã không nhìn về hướng nào cả. Thông thường người ta sẽ nhìn về hướng mà con mắt chỉ dẫn. Tại sao em không làm thế?〉
Cổ họng Jess chuyển động cái ực.
〈Bởi vì tình trạng của con mắt đúng như dự đoán. Vậy đúng như dự đoán là nó đang nhìn đi đâu? Đã cất công đi về phía Bắc rồi mới kiểm tra, thì câu trả lời chỉ có thể là phía Bắc. Thiên Nhãn Luta, đúng như dự đoán, đang chỉ về nơi còn xa hơn cả cực Bắc của Mesteria. Jess dù di chuyển về phía Bắc nhưng đã dự đoán trước được kho báu nằm ở phương Bắc rồi phải không?〉
Jess gật đầu cái rụp.
〈Việc đi về phía Bắc trong suốt hành trình này, không phải là để đuổi theo ngôi sao ước nguyện ngoài tầm với, mà thực ra mục đích chính là kho báu cụ thể đó phải không?〉
Jess không trả lời câu hỏi của tôi một lúc lâu.
Rồi cô thì thầm.
「...Cũng không hẳn là em đi du lịch chỉ vì kho báu... nhưng đúng như Buta-san nói, một trong những mục đích của chuyến đi này là để có được kho báu.」
Hành trình hướng về phương Bắc của chúng tôi. Đó không đơn thuần là du lịch, cũng không phải câu chuyện cổ tích đuổi theo những vì sao, mà là hành trình tìm kiếm một kho báu ẩn giấu tại cực Bắc Mesteria.
Tôi cảm thấy mình đang từng bước tiến gần đến cốt lõi.
〈Tức là kho báu của Vatis hiện vẫn đang nằm ở phương Bắc này, trên Đảo Saite. Do đó, trong các giả thuyết anh đưa ra, cái đúng là giả thuyết đầu tiên. Vatis đã sáng tác câu chuyện như một gợi ý về kho báu trên Đảo Saite.〉
「...Vậy Buta-san nghĩ rằng ngôi sao ước nguyện của Aneela mang lại sự sống vĩnh cửu vẫn còn trên Đảo Saite sao?」
Không phải vậy.
〈Ngôi sao ước nguyện chỉ là ẩn dụ thôi. Nếu suy nghĩ xem Thiên Nhãn Luta là vật như thế nào thì sẽ hiểu. Thứ được giấu trên Đảo Saite chính là báu vật tối thượng của Mesteria, Chén Thánh Cứu Rỗi đúng không?〉
Jess vẻ mặt kinh ngạc, đặt tay lên bộ ngực nhỏ.
「Không ngờ anh biết đến mức đó...」
Nhờ nhìn thấy Thiên Nhãn Luta, tôi đã nhận ra thứ trên Đảo Saite không phải là ngôi sao ước nguyện mang lại sự sống vĩnh cửu. Thứ nằm trên vách đá kia là một báu vật chúng tôi đã biết, tưởng chừng giống mà lại khác.
〈Thiên Nhãn Luta là công cụ chỉ dẫn đến các Khế Ước Chi Tiết rải rác khắp Mesteria. Vatis đã dùng Thiên Nhãn Luta để thu thập các "Chi Tiết" và có được sức mạnh tối thượng nhỉ.〉
「Vâng, đúng vậy ạ.」
〈Thế nhưng Khế Ước Chi Tiết cuối cùng còn sót lại ở Mesteria đã bị dùng để giải lời nguyền cho Ceres khi chúng ta tấn công Đảo Miri rồi. Vậy tại sao cái này vẫn hướng về phía Bắc? Đó là bởi vì vẫn còn sót lại một báu vật tối thượng duy nhất được tạo ra từ Khế Ước Chi Tiết. Đó chính là Chén Thánh Cứu Rỗi.〉
Sự im lặng. Điều đó biểu thị sự khẳng định.
〈Chuyện kể rằng Mesteria có ba báu vật tối thượng. Khế Ước Chi Tiết ban tặng sức mạnh phép màu cho bất kỳ sinh mệnh nào dù chỉ một lần. Thương Phá Hoại tước đoạt bất kỳ sinh mệnh nào dù chỉ một lần. Và Chén Thánh Cứu Rỗi cứu vớt bất kỳ sinh mệnh nào dù chỉ một lần.〉
Tôi nhớ lại lúc cùng Jess say sưa đọc sử sách.
〈Nhưng ba thứ này không phải là những vật phẩm ngang hàng. Khế Ước Chi Tiết vốn dĩ không chỉ có một mà có rất nhiều cái được giấu ở Mesteria, và Thương Phá Hoại đã giết chết Houtiss được tạo ra với lõi là Khế Ước Chi Tiết. Việc nghĩ rằng Chén Thánh Cứu Rỗi còn lại cũng được tạo ra từ Khế Ước Chi Tiết giống như Thương Phá Hoại là điều tự nhiên.〉
Nhìn con mắt kỳ quái cố định về hướng Bắc, Jess nói.
「Vâng... đúng như Buta-san nói. Sau khi Houtiss-san——cha em qua đời, em nhận ra Thiên Nhãn Luta mà mình được nhận vẫn đang chỉ về một điểm. Nó hướng thẳng về phía Bắc.」
Tại sao lúc đó em không bàn bạc với anh chứ?
「Khế Ước Chi Tiết lẽ ra không còn sót lại cái nào, vậy tại sao lại hướng về phía Bắc... Nghĩ vậy, em cũng nhớ đến Thương Phá Hoại giống như Buta-san. Theo phân tích của Shuravis-san, Thương Phá Hoại là vũ khí giết người được tạo ra với nguồn năng lượng là ma lực khổng lồ chứa trong Khế Ước Chi Tiết. Anh ấy suy đoán người tạo ra nó không phải là thực thể cổ đại, mà là Vatis-sama.」
——Thật nghèo nàn, không giống phép thuật cổ đại chút nào. Thương Phá Hoại cái nỗi gì.
Tôi nhớ lại lời của Houtiss, cha Jess. Ra ý nghĩa là như vậy sao. Gã biến thái đó ngay cả khi cơ thể bị phá hủy vẫn phân tích được ngay rằng Thương Phá Hoại không phải là thứ còn sót lại từ thời cổ đại mà là thứ mới được Vatis tạo ra.
「Em không chỉ biết truyền thuyết về ngôi sao ước nguyện thông thường mà còn biết cả truyền thuyết về ngôi sao ước nguyện của Muskier. Ở đó, chuyện về Chén Thánh Cứu Rỗi chưa từng lọt vào tay ai đã trùng khớp. Kho báu ban tặng sự sống vĩnh cửu và kho báu cứu vớt mọi sinh mệnh——có lẽ thực ra chúng đang chỉ cùng một thứ chăng.」
〈Em sáng suốt thật đấy.〉
「...Có vẻ là vậy.」
Giọng điệu như đang sợ hãi điều gì đó.
Tôi tóm tắt lại.
〈Trả lời cho câu đố được đưa ra sẽ thế này. Chuyện Aneela và Martha là câu chuyện từ trước Thời Kỳ Đen Tối chỉ dẫn vị trí "ngôi sao ước nguyện" là hoàn toàn bịa đặt. Thực tế, đó là tác phẩm do Vatis sáng tác để ám chỉ vị trí của Chén Thánh Cứu Rỗi do chính ông ta tạo ra. Và nơi cất giấu nó không phải là Vách đá Mus này. Mà là hòn đảo trôi nổi đằng xa kia——Đảo Saite mà Vatis đã không nhấn chìm.〉
Với vẻ mặt như đã bỏ cuộc, Jess cười.
「Chẳng mấy chốc đã bị giải mã rồi... Từ một câu chuyện cũ mà đoán trúng phóc vị trí kho báu... Quả không hổ danh Buta-san.」
Đừng có để bị mê hoặc bởi lời khen "sasubuta" (quả là lợn).
〈Vậy Jess này, cho anh hỏi một câu được không?〉
Như đã dự đoán trước, Jess nhìn tôi đầy lo lắng. Tôi tiếp tục.
〈Vốn dĩ tại sao Jess lại định đi tìm Chén Thánh Cứu Rỗi một mình? Tại sao lại giấu anh? Tại sao không đi cùng Shuravis hay những người bạn khác?〉
Jess cúi gằm mặt.
「Chuyện đó... sáng mai em sẽ nói. Cơ mà, chúng ta về nhà trọ thôi, được không ạ?」
〈Tại sao——〉
「Chắc chắn sẽ có bữa tối ngon tuyệt đấy ạ. Đêm cuối cùng của chuyến đi, hãy vui vẻ lên nào.」
Tôi bị ngắt lời. Và tôi nhận ra. Jess đang cười với khuôn mặt như sắp khóc òa. Cô ấy đang nghĩ gì? Đang chịu đựng điều gì? Tôi không hiểu được.
「...Em xin anh đấy. Đến ngày mai, em sẽ đàng hoàng đối mặt với quái vật. Nên xin anh hãy đợi thêm một chút được không? Em vẫn... muốn chơi trò 'hài lãng mạn' thêm một chút nữa.」
Một con sóng lớn vỗ mạnh gần đó, tung bọt nước cùng tiếng gầm vang.
Thôi thì, cũng chẳng có việc gì gấp.
Đối mặt với con quái vật mang tên sự thật, chuẩn bị kỹ càng rồi mới làm cũng chưa muộn.
〈Được rồi. Về nhà trọ trước khi người lạnh cóng nào.〉
Ngày đông ngắn ngủi. Trong lúc chúng tôi đi bộ quay lại đỉnh vách đá, xung quanh trời tối dần. Khi leo lên đến đỉnh vách đá với tiếng thở "hì hục, hì hục", mặt trời đã lặn hẳn, bầu trời phía Tây chỉ còn hửng sáng yếu ớt. Trên bầu trời đầy mây không có trăng cũng chẳng có sao.
Sự việc xảy ra khi chúng tôi đang đi trên đỉnh vách đá.
「A.」
Nghe tiếng thốt lên bất giác, tôi nhìn sang Jess. Góc mặt cô ấy đang được chiếu rọi bởi ánh sáng đỏ.
Trong lùm cây phía bên kia Jess, có thứ gì đó đang bốc cháy rực rỡ.
Đó là một con vật to lớn. Toàn thân bao trùm trong lửa, nó đang quằn quại đau đớn. Ban đầu tôi tưởng là hươu. Nhưng không phải. Cổ nó dài bất thường. Chân mảnh khảnh và dài hơn hươu nhiều.
Loài thú tôi chỉ từng thấy ở Mesteria. Hekkuripon.
Loài động vật có vú to lớn kỳ dị đang chết cháy, vặn vẹo bốn cái chân dài, cái cổ dài quằn quại như con giun đất, rồi cuối cùng ngã xuống bất động.
Mùi thịt cháy khét lẹt bay tới.
Dưới ánh lửa tàn, tôi thấy Jess đang cắn môi dưới vẻ hối lỗi.
〈Jess đã... là Jess làm sao?〉
Jess gật đầu chậm rãi, khẽ khàng.
〈Đó chẳng phải là Hekkuripon sao? Là kẻ giám sát của triều đại mà. Tại sao——〉
「Ngày mai em sẽ giải thích tất cả ạ.」
Chỉ nói vậy, Jess bắt đầu rảo bước nhanh về hướng nhà trọ.
Trong sảnh trần cao, Jess ăn bữa tối. Cô ấy ngồi một mình ở chiếc bàn trong góc, nghe tiếng bát đĩa lanh canh vui tai. Những vị khách khác đều đi từ hai người trở lên, đang trò chuyện vui vẻ một cách ý tứ.
Món nào được mang lên đĩa trắng cũng đều là cao lương mỹ vị, nhưng Jess trông ủ rũ, chẳng có vẻ gì là vui. Có lẽ vì ôm giữ bí mật nên không khí trở nên khó xử, cuộc trò chuyện trong đầu với tôi cũng chẳng hào hứng. Tôi cũng chẳng có tâm trạng nào để đùa cợt.
Những lúc thế này, giá như tôi có hình dáng con người. Ngồi đối diện với Jess, ăn uống thoải mái, trò chuyện rôm rả như những người xung quanh...
Điều ước đã bao lần lấp đầy cái bụng lợn, nhưng gần đây, ngay cả việc ôm ấp niềm ao ước đó cũng khiến tôi đau đớn.
Bởi vì thưa quý vị, hãy thử tưởng tượng mà xem.
Ngồi đối diện với một mỹ thiếu nữ hoàn hảo tại chiếc bàn sành điệu trong nhà hàng cao cấp. Là tôi đây. Tên trai tân nhạt nhẽo này đây. Nhìn thế nào cũng không xứng đôi, nực cười chết đi được.
Tôi không phải anh hùng giỏi võ nghệ, cũng chẳng phải hoàng tử một nước.
Chỉ là một tên trai tân đeo kính gầy gò ốm yếu ngu ngốc ăn gan lợn sống.
Nằm bẹp dưới sàn thế này có lẽ mới vừa vặn với tôi.
Tôi ngước nhìn Jess. Cô ấy đang ăn miếng cá trắng cắt nhỏ với vẻ mặt như người mất hồn.
Tôi không biết phải nói gì với cô ấy.
Rốt cuộc, Jess lặng lẽ ăn hết bữa rồi trở về phòng.
Tiếng sóng biển vẫn vang vọng trong căn phòng rộng lớn.
Cởi giày và tất, ngồi xuống chiếc giường khổng lồ, Jess nhìn chằm chằm vào tôi.
〈Sao thế?〉
Tôi hỏi, Jess đung đưa đôi chân trần.
「Hôm nay là kết thúc năm Vương Lịch 129 rồi ạ.」
Phải rồi. Ngày kết thúc chuyến đi cũng là ngày kết thúc một năm dài đằng đẵng.
〈Tính từ lúc rời quê hồi mùa hè thì cũng khoảng nửa năm nhỉ. Một năm vất vả quá rồi.〉
「Vâng. Hồi còn làm người hầu sai vặt, em hoàn toàn không thể tưởng tượng được nửa năm sau mọi chuyện lại thành ra thế này.」
〈Chắc chắn rồi...〉
Đang rón rén lại gần đôi chân trần thì Jess bỗng ngừng đung đưa chân.
「Theo phong tục Kết Niên, vào ngày cuối cùng trong năm, mọi người sẽ dành thời gian bên những người quan trọng nhất và trao đổi quà tặng cho nhau.」
Cô ấy mỉm cười.
「Thế nào ạ? Hay là chúng ta cũng trao đổi quà tặng nhé?」
Thế tức là...
〈Chà, anh rất muốn làm thế, nhưng anh chẳng có gì để tặng Jess cả. Chỉ có nước lóc thịt mình ra tặng thôi...〉
Tên bốn mắt gầy gò ốm yếu không có gì trong tay biến thành con lợn ở dị giới. Thứ duy nhất tôi có bây giờ có lẽ chỉ là sự trong trắng đã gìn giữ suốt 19 năm qua.
Jess có vẻ suy nghĩ một lúc, rồi bỗng cười tinh quái.
「Vậy thì hãy tặng em sự trong trắng của Buta-san đi.」
…………?
Thấy tôi đứng hình, Jess bắt đầu cuống quýt.
「A, không, tất nhiên là không phải bây giờ đâu ạ...!」
Này, rốt cuộc là chuyện gì vậy???
Tôi vắt óc đang hỗn loạn để tìm chủ đề khác.
〈Thế Jess tặng anh cái gì?〉
Bất ngờ thay, Jess trả lời ngay lập tức.
「Khi nào Buta-san tặng quà cho em, em cũng sẽ tặng lại thứ tương tự.」
Có cảm giác não bộ đang từ chối xử lý thông tin.
〈Thế à.〉
「Vâng.」
〈Anh nghĩ em nên thôi đi thì hơn.〉
「Em không thôi đâu.」
Im lặng. Jess làm mặt cực kỳ nghiêm túc khiến tôi không nỡ đùa cợt.
"Phù", Jess thở hắt ra.
「Thế là chúng ta đã tận hưởng phong tục Kết Niên rồi nhé!」
Không biết nghĩ gì, Jess lấy tờ giấy từ trong chiếc cặp để trên giường ra. Tờ giấy quen thuộc. Danh sách những việc muốn làm.
Jess nhìn vào những mục cuối cùng, rồi dùng ngón tay đánh dấu vào một chỗ.
Tôi chợt thắc mắc về một chi tiết nhỏ.
〈Nhưng Jess này, phong tục Kết Niên là việc làm hàng năm mà? Tại sao việc làm hàng năm lại nằm trong danh sách những việc muốn làm?〉
Jess phồng má giận dỗi lườm tôi.
「Chính vì thế nên dù là người tuyệt vời thế này mà anh vẫn mãi là trai tân đấy ạ.」
〈Khen hay chê thì chọn một cái thôi chứ...〉
「Em đang khen mà.」
Vừa khép hai đầu gối trần lại với nhau ngọ nguậy, Jess buông lời.
「...Đây không chỉ là danh sách những việc muốn làm đơn thuần đâu ạ.」
Ý là sao nhỉ. Có danh sách những việc muốn làm không bình thường à?
Jess lảng mắt đi và nói.
「Đây là danh mục những việc em muốn làm cùng với Buta-san đấy ạ.」
Tôi giật mình.
Khi đốt lửa trại. Khi ngắm sao băng. Khi bị lạc đường. Khi đến thung lũng rượu vang Lach. Khi tìm suối nước nóng ở Brahen. Khi đi tàu từ đồng bằng Alte. Tôi từng nghĩ cô ấy toàn đánh dấu vào những lúc chẳng có gì đặc biệt. Và thực tế đúng là như vậy. Nếu làm một mình thì đó chỉ là những việc chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng đối với Jess, đó không phải là "việc chẳng có gì đặc biệt".
Bởi vì tất cả đều là những việc Jess muốn thử làm cùng với tôi.
Tôi không thốt nên lời.
「Em đã sống cô độc suốt bao năm qua, và lần đầu tiên nhận ra điều này khi gặp Buta-san. Trên đời này có những việc không thể làm một mình. Có những thế giới mà nếu chỉ có một mình thì dù làm được cũng không thể nhìn thấy.」
Tôi và Jess nhìn nhau một lúc lâu.
Từ dưới lầu vọng lên những tiếng ồn ào. Cảm giác như có lẫn tiếng nói quen thuộc nào đó. Jess nhận ra giọng nói, đứng dậy khỏi giường với đôi chân trần.
「Nào, chúng ta đi tắm thôi ạ.」
Có vẻ không phải suối nước nóng, nhưng hình như có nguồn nước ngầm dồi dào. Trong nhà tắm lớn được ốp toàn bộ bằng gạch trắng, bồn tắm rộng tràn trề nước nóng trong veo màu xanh nhạt. Trong nước có thả loại thảo mộc gì đó, hơi nước mang mùi hương dịu nhẹ thanh tao lan tỏa khắp phòng tắm.
Tuy là nhà tắm mở cửa cho tất cả khách, nhưng dường như ngoài tôi và Jess ra không còn ai khác. Từ trong làn hơi nước dày đặc, chỉ có tiếng nước chảy róc rách vang lên không ngớt.
Jess đang khỏa thân. Nhờ hơi nước mà sức sát thương trai tân đã bị kìm hãm, nhưng tôi vẫn ngâm mình trong nước với đôi mắt gần như nhắm nghiền. Hé mắt ra, tôi thấy Jess đang ngâm mình đến vai ngay bên cạnh.
Bàn tay cô ấy có vẻ bồn chồn, cứ mân mê cánh tay mảnh khảnh.
〈Nước tắm thơm thật đấy.〉
Tôi nói vậy, Jess đáp 「Vâng」.
「Được ninh với hương thảo, trông Buta-san có vẻ ngon lắm ạ.」
〈Đừng có ăn anh nhé.〉
「Em không ăn đâu mà...!」
Có lẽ do sống cùng Otaku nên cô ấy phản ứng rất nhịp nhàng.
〈Chân trần của Jess chắc cũng thơm lắm nhỉ.〉
「Đừng có ngửi đấy nhé...」
〈Anh không ngửi đâu...〉
Jess cười khúc khích. Cười xong một hồi, cô ấy thở dài một hơi rồi nhắm mắt lại.
「Cùng đi tắm, nói những chuyện vẩn vơ... Buta-san, đây là 'rom-com' nhỉ?」
〈Là rom-com đấy... chắc vậy.〉
「May quá... Cuối cùng em cũng bắt đầu hiểu 'rom-com' là gì rồi.」
Phòng tắm toàn màu trắng, hơi nước trắng xóa trôi lững lờ như sương mù. Nhìn sang phía không có Jess, tôi rơi vào ảo giác như đang bồng bềnh giữa những đám mây.
Cạch.
Có tiếng mở cửa. Nơi khóe mắt, tôi thấy Jess mở mắt ra.
「Hình như có ai đó đến thì phải...」
Từ lối vào phòng tắm, một cái bóng chầm chậm tiến lại gần. Tiếng bước chân trần nhỏ bé vang lên "bạch bạch".
〈Khách khác à?〉
Tôi là lợn mà ngâm mình trong bồn——à không, vốn dĩ vào phòng tắm có được không nhỉ. Bỗng cảm thấy khó xử, tôi duỗi đôi chân đang co lại ra.
Tiếng bước chân vẫn giữ nhịp điệu thận trọng nhưng ngày càng đến gần. Trọng lượng cơ thể chắc nhẹ lắm, tiếng bước chân nghe cũng nhẹ bẫng. Không thấy rõ hình dáng vì hơi nước. Nhưng có thể thấy hình bóng. Nhỏ nhắn. Là thiếu niên sao? Tôi ngẩng đầu chăm chú nhìn về phía đó.
Có lẽ cửa bị mở toang nên một luồng gió lạnh thổi vù vào. Màn sương tan đi như vén bức màn. Ngay trước mắt tôi, gần hơn tôi tưởng nhiều, hình dáng đó hiện ra.
Trên nền gạch trắng ướt át.
Những ngón chân thon dài, móng chân được cắt tỉa gọn gàng. Mu bàn chân xương xương. Cổ chân mảnh khảnh. Đường nét dần trở nên tròn trịa hơn về phía bắp chân. Trên đầu gối có vết sẹo và vết bầm tím. Đùi không chút mỡ thừa——a, có vẻ là thiếu nữ chứ không phải thiếu niên. Tuổi chắc nhỏ hơn Jess một chút. Phía trên xương hông thắt lại, và cao hơn nữa, trước lồng ngực gầy gò lộ rõ xương sườn là bộ ngực nhỏ nhắn đến mức suýt thì nhìn sót. Cổ mảnh khảnh yếu ớt. Và khuôn mặt đó——
Là khuôn mặt tôi biết.
Cô bé dừng lại, nhìn xuống chúng tôi đang ngâm mình trong nước.
「Ceres-san...!」
Jess thốt lên. Có phải do ảo giác của tên con trai bị bối rối trước cơ thể khỏa thân của Ceres hay không mà tôi nghe trong đó có lẫn chút âm sắc như đã dự đoán trước?
「May quá, chị Jess, cuối cùng cũng...」
Với vẻ mặt căng thẳng, Ceres tiến lại gần hơn. Tôi đang ở ngay cự ly gần thế này mà cô bé không hề che đậy những chỗ cần che. Làn da nhợt nhạt. Lông tơ mịn màng. Cái... khẽ rung rinh——
「A, không được Ceres-san, không được lại đây!」
Làm nước bắn tung tóe, Jess đứng phắt dậy chắn trước mặt tôi. Tôi bị kẹp giữa hai thiếu nữ khỏa thân. Đúng nghĩa là bánh mì kẹp thịt giăm bông. Tầm nhìn rộng của loài lợn bắt trọn đôi... đang nảy——
「Aaaa, em xin lỗi ạ! Em phải làm sao đây...」
Ceres luống cuống tay chân quanh vai, lùi lại một bước nhìn Jess.
「A, không, cái đó... khỏa thân là không được. Buta-san đang ở đây...」
Ceres có vẻ ngạc nhiên, lùi thêm vài bước nữa, vội dùng cánh tay phải che đi bộ ngực nhỏ. Cánh tay trái vươn về phía đùi, lờ mờ——à không, không được. Dòng dẫn chuyện này Ceres cũng nghe thấy mất.
Ceres đảo mắt nhìn quanh.
…………?
Trong tầm nhìn của Ceres, chắc chắn phải có hình ảnh của tôi. Vậy mà tại sao ánh mắt cô bé lại lạc đi? Và tôi đã miêu tả Ceres rất nhiều trong dòng dẫn chuyện rồi. Điều đó lẽ ra pháp sư Ceres phải nghe thấy hết. Ceres không thể nào bỏ qua sự tồn tại của tôi được.
Chính vì thế, lời Ceres thốt ra là điều tôi hoàn toàn không ngờ tới.
「Ơ... Anh Lợn đang ở đây sao ạ?」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
