Mở đầu
Một buổi trưa nọ, nơi căn phòng tối tăm
Điều tồi tệ nhất không phải là bản thân không chết được, mà là đã lỡ để người khác phải chết.
Tôi lúc nào cũng chỉ biết chạy trốn.
Định chạy trốn khỏi cuộc đời mình, rốt cuộc lại thất bại.
Định chạy trốn khỏi cuộc đời cô ấy, rốt cuộc cũng thất bại nốt.
Con người ta có lẽ vì yếu đuối nên mới chạy trốn, nhưng cũng chính vì yếu đuối mà lại chẳng thể nào chạy thoát, âu đó cũng là sự phi lý của thế gian này.
Tôi muốn quên hết thảy. Giá như tất cả chỉ là mơ. Giá như cứ mãi là giấc mơ thì tốt biết mấy. Nếu đã không thể chết, thì giá như tôi đừng nghĩ đến chuyện tìm cái chết. Nếu khi đó tôi không tìm cái chết, hẳn tôi đã chẳng gặp gỡ cô ấy. Và hẳn cũng chẳng phải chịu sự dày vò của cảm giác tội lỗi mãi như thế này.
Đến cái sức để chạy trốn cho thoát tôi còn chẳng có, thì làm gì còn lại chút sức mạnh nào để chiến đấu chứ.
Bởi vậy, tôi đã thác gửi tâm tư của mình cho ba người bọn họ.
Cho ba vị dũng giả đeo kính, những người đã chọn chiến đấu thay vì chạy trốn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
