Heat the pig liver

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

435 21686

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

30 96

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

44 1273

Tanaka the Wizard

(Hoàn thành)

Tanaka the Wizard

Buncololi

Thế nhưng, mọi việc không như mong đợi. Ngay khi vừa ra đường, y đã bị lính gác coi là đáng ngờ và tống vào tù.

212 4832

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

152 479

Tập n - Chương 01 Ba chiếc giày

Chương 01 Ba chiếc giày

「Ba chiếc giày」

Đã bốn năm kể từ ngày đó.

Hôm nay chắc chắn là ngày quan trọng nhất trong năm đối với hai người họ.

Tháng Hai, ngày mười bốn.

Đây là sinh nhật của Ceres, cựu pháp sư duy nhất của Cộng hòa.

Đồng thời, đó cũng là sinh nhật của Nott, Chủ tịch Quốc hội đương nhiệm của Cộng hòa.

Sự trùng hợp này không hề ngẫu nhiên.

Nott là một đứa trẻ bị bỏ rơi. Anh không biết sinh nhật thực sự của mình. Vì vậy, để có thể ăn mừng cùng nhau mỗi năm, anh đã chọn ngày sinh của mình trùng với ngày của Ceres. Lý do cho sự trùng hợp đó đơn giản đến mức khi nghe xong người ta chỉ biết thốt lên "chỉ vậy thôi sao".

Hai người đã quen biết nhau suốt mười năm, giữa họ có một sợi dây liên kết bền chặt như vậy. Một mối quan hệ dài lâu và phức tạp.

Giữa họ là một câu chuyện sâu sắc, ngoằn ngoèo mà không ai khác có thể thấu hiểu được.

Cách nhau năm tuổi, hôm nay hai người họ bước sang tuổi mười tám và hai mươi ba.

Khi quyết định tổ chức hôn lễ, Nott nhất quyết chọn ngày này.

Ceres hiểu rất rõ Nott. Vì vậy, cô thừa biết rằng dù anh có mạnh mẽ, dũng cảm, điển trai, phong độ và được phái nữ hâm mộ đến đâu, thì anh cũng không phải là kiểu người lãng mạn cố chấp với những ngày tháng vốn chẳng mang ý nghĩa thực tế nào.

Thực tế là, không ít lần Nott suýt quên mất sinh nhật.

Vốn dĩ do Ceres chúc mừng Nott trước, nên Nott mới nhận ra đó cũng là sinh nhật của Ceres.

Có lần anh đi săn mãi không về, dường như sực nhớ ra khi đang ở bên ngoài nên đã chạy thục mạng về Vapsus lúc đêm muộn. Ceres đã dụi đôi mắt ngái ngủ cố thức đợi Nott về để chúc mừng, dù trong thâm tâm đã nửa phần bỏ cuộc. Khoảnh khắc cánh cửa nhà trọ bật mở và Nott lao vào, nước mắt cảm động trào ra từ mắt Ceres. Câu đầu tiên của Nott lại là: 「Tại sao lại khóc?」.

Năm ngoái, sinh nhật đến ngay lúc Nott đang chỉ huy một chiến dịch trấn áp quan trọng. Trong tình hình căng thẳng kéo dài, Ceres đã không thể mở lời về chuyện sinh nhật. Phải đến khi Itune huých tay nhắc nhở nhiều lần Nott mới nhớ ra, và họ nâng ly chúc mừng bằng thứ rượu vang có sẵn. Lúc đó chỉ còn vài phút nữa là sang ngày mới.

Trong đầu vị anh hùng lập quốc chứa đầy những vấn đề ưu tiên cao hơn nhiều so với thông tin ai sinh ra vào ngày nào, năm bao nhiêu tuổi. Đến mức anh còn suýt quên cả sinh nhật của mình và Ceres. Đương nhiên, sinh nhật của những đồng đội khác anh thường xuyên quên béng.

Nott chọn cùng ngày sinh nhật để không quên chúc mừng sinh nhật Ceres—các đồng đội thường nói đùa như vậy.

Bản thân Ceres cũng nghĩ điều đó không hẳn là sai.

Nhưng với Ceres, thế là đủ.

Dù có suýt quên, dù có vội vàng, hay chỉ là những thứ có sẵn, Ceres vẫn vô cùng yêu quý Nott, người hằng năm vẫn chúc mừng sinh nhật cô chỉ bằng việc hiện diện bên cạnh.

——Chính vì thế.

Chính vì thế, trong lòng Ceres dấy lên một cảm giác không thoải mái mơ hồ. Nó giống như luồng gió lạnh lùa qua khe cửa nhỏ, tuy mong manh nhưng không thể phớt lờ.

Tại sao Nott ấy—người lẽ ra phải nghĩ rằng sinh nhật chẳng có gì quan trọng—lại cố chấp với ngày mười bốn tháng Hai đến mức này?

Ceres suy nghĩ về điều đó hầu như mỗi đêm. Cô không thể không suy nghĩ.

Không nhất thiết phải là ngày này. Không nhất thiết phải trong giai đoạn khó khăn này.

Bốn năm kể từ khi lập quốc, những cuộc tranh chấp vẫn chưa chấm dứt. Những kẻ có quyền lực mất đi lợi ích từ thời vương triều và các thế lực từng kiếm sống bằng những việc làm đen tối liên quan đến Yethma—những kẻ từng là kẻ thù của nhau—đã vượt qua lập trường để bắt tay nhau, tổ chức nên cái gọi là 「Liên minh Xanh (Barnion)」 để chống lại Quốc hội của nhóm Nott. Hoạt động của Liên minh đang làm xấu đi tình hình an ninh ở nhiều nơi, đặc biệt là phía Bắc. Quốc hội buộc phải giải quyết vấn đề đó.

「Duy trì đất nước còn khó hơn cả việc phá hủy hay xây dựng nó.」

Đó là lời của Nott. Nott thậm chí còn cảm thông cho Shuravis, người từng ngồi trên ngai vàng.

Trong thời loạn, công việc của những người lãnh đạo không bao giờ dứt.

Đặc biệt là vào khoảng thời gian tháng Hai này lại càng bận rộn. Tàn dư của thế lực phía Bắc (Northern), nhóm nguy hiểm nhất trong Liên minh, hoạt động mạnh mẽ trở lại khi tuyết tan ở vùng núi phía Bắc. Những nhân vật quan trọng của Quốc hội, vốn giỏi võ nghệ và tài lãnh đạo, đương nhiên phải kiêm nhiệm cả việc thực chiến. Vì thế, tháng Hai thường là lúc họ phải đi trấn áp liên tục.

Tổ chức lễ cưới ở thủ đô vào thời điểm như vậy, dĩ nhiên số người tham dự sẽ bị hạn chế.

Sinh nhật đúng là quan trọng, nhưng chắc chắn còn vô số việc thực tế quan trọng hơn nhiều.

「Em thật sự không câu nệ ngày tháng đâu ạ... nên là, dời lại trễ hơn một chút cũng...」

Vào đêm cuối năm, khi Nott đột nhiên quyết định ngày cưới, Ceres đã thận trọng đề xuất như vậy.

Nhưng Nott quyết định rất nhanh gọn.

「Không nên trì hoãn những chuyện tốt lành. Huống chi trong thời đại bất ổn này. Ngay cả cô cũng muốn làm lễ khi còn đủ tay chân chứ hả.」

Cách nói khá vô tâm, nhưng lời của Nott, người đã thay đổi hoàn toàn thời đại chỉ trong một thời gian ngắn, có sức nặng riêng của nó. Vì vậy Ceres không phản đối mà gật đầu.

Có lẽ cô đã quá hạnh phúc đến mức đầu óc trống rỗng khi nghe anh gọi kết hôn là 「chuyện tốt lành」.

Dẫu vậy, khi hôn lễ đến gần, nỗi bất an cũng tăng lên.

Cuối tháng Một, khi Shuravis liên lạc báo rằng 「Quả nhiên tôi xin phép không tham gia. Đến mùa xuân tôi sẽ tổ chức ăn mừng linh đình bù lại」, nỗi bất an đó càng phình to.

Mùa đông này, Ceres và Nott được giao nhiệm vụ trông coi thủ đô. Nói cách khác, phần lớn đồng đội đều đang chiến đấu ở phía Bắc.

「Bọn họ cũng không đến được, vậy là chỉ có Yoshu sắp xếp được thôi sao.」

Nott lẩm bẩm trong khi ném lá thư vừa nhận vào lò sưởi.

「Chúng ta đổi ngày nhé?」

Dù Ceres có hỏi, Nott vẫn lắc đầu.

「Không, không sao cả. Tôi đã dự đoán trước rồi.」

「Vậy... sao ạ.」

Ceres đồng ý, nhưng không thể xua tan một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu.

Có khi nào, trong thâm tâm Nott lại thấy việc khách mời giảm đi là điều tốt?

Nott là anh hùng lập quốc. Rất được lòng dân chúng. Đặc biệt là phụ nữ. Có lẽ anh thực sự không muốn quá nhiều người nhìn thấy cảnh mình thề nguyện với một người phụ nữ giản dị, đâu đâu cũng có như cô.

Cố tình chọn thời điểm mọi người đều bận rộn—khả năng đó cũng có thể xảy ra.

Một kẻ "vướng chân" theo đúng nghĩa đen như cô, lại đứng cạnh vị anh hùng vĩ đại để thề nguyện tình yêu vĩnh cửu.

Đó là quang cảnh chỉ tưởng tượng thôi đã thấy nổi da gà.

「Ceres, sao vậy?」

Quả nhiên Nott cũng nhận ra vẻ trầm tư của Ceres.

「...Cô thích đông khách và náo nhiệt hơn sao?」

Không phải chuyện đó. Ceres lắc đầu nguầy nguậy.

「Không, em cũng thích ít người hơn. Em không giỏi chuyện bị chú ý lắm.」

「Chắc vậy rồi.」

「Nott-san thì——」

Định nói gì đó, nhưng Ceres lại im bặt.

Thấy Nott quay lại nhìn, Ceres lại lắc đầu. Cô nuốt những lời định hỏi vào trong, giấu kín nơi đáy lòng. Cô ngồi đó và hạ mắt xuống.

Trên đầu gối trơ xương, một dụng cụ kim loại thô kệch được gắn vào. Ký ức đau đớn của một năm rưỡi trước như ùa về, khiến cô vô thức quay đi, nhìn vào đôi tay đang đan vào nhau ở vùng bụng. Dù vậy, cô không thể kìm nén được tâm trạng u sầu.

Ceres không thể nào yêu thích cơ thể của mình được. Trong vài năm qua, cô có cao lên một chút, thể lực cũng khá hơn. Nhưng dù có nhìn xuống thế này, cũng chẳng có gì che khuất tầm nhìn. Cơ bắp thì có thể rèn luyện, nhưng dĩ nhiên có những thứ không thể tăng thêm được.

Những thứ thiếu hụt một cách vô vọng trên cơ thể này, dù có nỗ lực cũng không thể bù đắp.

Nỗi sợ hãi bị chiếc váy nuốt chửng còn lớn hơn cả niềm vui được mặc nó.

Nơi tổ chức lễ cưới là 「Thánh đường Ngân」, vừa mới được xây dựng ở phía Đông thủ đô vào năm ngoái.

Thánh đường Kim ở phía Tây giờ không còn là thánh đường nữa, nó như một lăng mộ lặng lẽ ngắm nhìn hoàng hôn.

Thánh đường Ngân hướng về phía bình minh—sự khởi đầu của một thời đại mới.

Vì còn phải chuẩn bị trang phục, hai người đã vào thánh đường từ khi ánh ban mai còn đang chiếu rọi.

Hai bên lối vào hướng Đông là những bức tranh kính màu khổng lồ vẽ hình Viêm Anh Hùng và chị em Long Tộc (Rachierute). Những mảnh kính rực rỡ sắc màu nhuộm thắm ánh nắng ban mai trong trẻo của mùa đông, tô điểm cho không gian bên trong thánh đường.

「Đừng có nhìn chằm chằm vào cái đó quá. Xấu hổ chết đi được.」

Nott dùng bàn tay còn rảnh khẽ đẩy cằm Ceres đang mải mê ngắm nhìn tranh kính.

「X-Xin lỗi. Nhưng mà, hôm nay trông nó đẹp hơn hẳn mọi khi...」

「Do tưởng tượng thôi.」

Nott nói mà không thèm ngoái lại nhìn bức tranh kính.

Buông tay nhau ra, hai người ngồi xuống ghế dài nghỉ một chút. Thủ đô được xây dựng men theo sườn núi nên đường phố có độ dốc lớn, quãng đường vừa rồi khá vất vả cho hai người hiện tại.

「Đổ mồ hôi rồi kìa.」

Nott dùng tay áo lau mồ hôi chảy dọc trên cổ Ceres.

「...Cảm ơn anh. Xin lỗi, trông lôi thôi quá.」

Ceres lí nhí nói rồi co rúm vai lại.

Nếu người không biết chuyện nhìn vào, chắc chắn sẽ lầm tưởng hai người là anh em.

「Trước khi mặc váy, hay là ra ngoài hóng mát một chút đi.」

「V-Vâng, em sẽ làm thế.」

Ceres lúng túng đứng dậy, bước đi với dáng vẻ không tự nhiên ra khỏi thánh đường.

Vừa mở cánh cửa nặng nề, ánh nắng ban mai rực rỡ lập tức ùa vào cơ thể. Lúc đến đây vì mải tập trung đi bộ nên cô không có tâm trí đâu mà nhìn thẳng lên bầu trời. Cô cứ nhìn chằm chằm vào những bậc thang trên mặt đất để không bị ngã.

Thánh đường Ngân nằm ở vị trí cao trong thủ đô. Từ quảng trường trước thánh đường có thể nhìn bao quát phía Đông của Mestheria. Vịnh biển trông như hình con bọ kẹp kìm xa xa kia có phải là Niabel không nhỉ—Ceres nheo mắt ngắm nhìn trong ánh nắng sớm, mặc cho gió lạnh thổi qua người.

Cảm giác thật không thực chút nào.

Đáng lẽ cô phải đang lâng lâng trên đỉnh cao hạnh phúc, nhưng lại thấy mình mơ màng như đang ở trong mộng.

Sắp tới sẽ kết hôn với Nott, trở thành vợ chồng... đó là điều mà bản thân cô lúc còn đợi anh trên con tàu neo đậu ở cảng Niabel không thể nào tưởng tượng nổi.

Lúc đó, cô còn nghĩ có khi nào Nott sẽ quên mình không. Khi anh quan tâm nói rằng muốn về thì cứ nói bất cứ lúc nào, cô thậm chí còn cảm thấy mình hoàn toàn không được cần đến.

Hơn bốn năm đã trôi qua kể từ đó, liệu mình có thay đổi chút nào không, Ceres tự hỏi.

Cô cảm thấy chẳng có gì thay đổi cả.

Vẫn vô dụng, yếu đuối, vẫn là kẻ "vướng chân" (tàn tật)—được chống đỡ bởi câu nói 「chỉ cần ở bên cạnh là được」 của Nott, cô đã sống cùng anh đến tận bây giờ.

Dẫu vậy, cô vẫn suy nghĩ.

Với anh hùng lập quốc Nott, những người phụ nữ tài năng như Jess hay Itune có lẽ xứng đôi hơn. Ít nhất, không phải là một kẻ đã vứt bỏ ma lực trong ngọn lửa quyết biệt như cô—không còn là pháp sư hay bất cứ thứ gì, chỉ là một người bình thường—mà là một Nuris có thể chữa lành vết thương bằng phép thuật thì có lẽ đã tốt hơn.

Đặc biệt là từ sau sự kiện một năm rưỡi trước, những ý nghĩ tồi tệ đó cứ bám riết lấy cô như những bóng ma, không sao rũ bỏ được.

「A, Ceres. Chào buổi sáng.」

Nghe tiếng gọi, cô quay lại thì thấy Yoshu. Hiếm khi thấy anh khoác áo khoác. Mái tóc dài thẳng được chải chuốt gọn gàng hơn mọi ngày, con mắt phải thường bị che khuất hôm nay cũng lộ ra rõ ràng. trường.

「Chào buổi sáng, Yoshu-san.」

「Sao vậy, cãi nhau hả?」

「Dạ không, do em đổ mồ hôi nên ra đây hóng mát chút thôi ạ.」

「Vậy hả.」

Nói bằng giọng đều đều, Yoshu đứng cạnh Ceres. Hai người cùng ngắm nhìn vùng đất Mestheria. Khu rừng Kim (Hari no Mori) với những hàng cây non vẫn còn phủ sương sớm.

「Nhắc mới nhớ, rốt cuộc có tin gì từ Jess không?」

Ceres lắc đầu.

「Nếu nhận được thư, em nghĩ chắc chắn cô ấy sẽ chạy đến. Vì vậy, chắc là...」

「Không nhận được sao.」

「Em nghĩ vậy. Mong là sẽ có ngày gặp lại...」

Thấy Ceres ủ rũ, Yoshu mỉm cười.

「Thôi mà, cứ kiên nhẫn chờ đợi, rồi một ngày nào đó cho cổ xem mặt con cái cũng được mà.」

「C-Con cái...」

Ceres cúi mặt xuống, mắt mở to. Nhận ra thái độ đó, Yoshu vội vàng xin lỗi.

「Xin lỗi. Anh lỡ lời. Đừng để bụng nhé.」

「Dạ, không có gì...」

Đó là điều Ceres không thể nào tưởng tượng nổi. Ngay cả chuyện kết hôn vào giữa trưa hôm nay, chỉ còn vài tiếng nữa thôi, cô vẫn chưa thể tiếp nhận hết được.

Mồ hôi đã khô, cô bắt đầu thấy lạnh. Đang định quay vào thì Yoshu nói.

「Thiệt tình. Ngốc thật đấy, cả tên Shuravis cũng vậy.」

Ceres quyết định chịu lạnh thêm một chút để lắng nghe. Khi nói chuyện riêng với Ceres, Yoshu thường hay nhảy cóc chủ đề như thế này.

Anh ấy thường tâm sự với Ceres những điều khó nói với người khác.

「Lúc đó nếu nghe lời Lợn xóa ký ức của Jess đi, thì con bé đã chẳng đi đâu cả.」

Ceres không hiểu tại sao bây giờ Yoshu lại nói ra điều đó.

Yoshu tuyệt đối không phải là người cảm thấy cô đơn vì vắng Jess.

「...Yoshu-san nghĩ rằng xóa ký ức đi thì tốt hơn sao?」

「Không. Sao cũng được. Thế nào cũng được mà.」

Vậy tại sao, Ceres thầm nghĩ. Nhưng cô không nói ra. Yoshu tiếp tục.

「Chỉ là anh cảm thấy số chẵn và số lẻ, vì chuyện đó mà bị lệch đi thôi.」

「Dạ, số chẵn và số lẻ, là sao ạ...」

Ceres cố gắng suy nghĩ về ý nghĩa của câu nói đó. Cô biết các khái niệm toán học, nhưng không hiểu Yoshu đang định nói gì.

Thấy vẻ mặt đăm chiêu của Ceres, Yoshu xua tay có vẻ hơi cuống.

「Không, không có gì đâu. Đừng để ý. Chỉ là nghĩ đến việc cuối cùng Ceres cũng kết hôn, nên buột miệng thôi. Dù sao cũng chúc mừng em. Cuối cùng cũng đến ngày này.」

「Cảm ơn anh ạ.」

「Hôm nay em bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Mười bảy?」

「Dạ là... mười tám ạ.」

「Thời gian trôi nhanh thật. Ceres bé bỏng ngày nào giờ đã mười tám rồi. Trưởng thành thật rồi.」

「Dạ không... em thì, vẫn chưa đâu ạ.」

Thấy Ceres vẫn như mọi khi, Yoshu cười khổ.

「Aaa, lại còn 『em thì』 nữa. Anh không bảo em phải cẩn thận lời ăn tiếng nói, nhưng ít nhất hôm nay, em có thể ngẩng cao đầu hơn được không?」

「X-Xin lỗi!」

「Không cần xin lỗi... ý anh là hôm nay là ngày vui, hãy tận hưởng đi.」

Ánh mắt Yoshu liếc nhìn Ceres rồi dừng lại ở vùng cổ cô. Gió mùa đông thổi qua khiến làn da mịn màng của Ceres nổi gai ốc.

「Xin lỗi, nói chuyện nhiều quá. Không thể để cô dâu bị cảm lạnh được. Vào thánh đường thôi.」

「Vâng.」

Hai người sóng vai đi về phía thánh đường. Mỗi bước đi, dụng cụ kim loại gắn trên chân Ceres lại phát ra tiếng lạch cạch khe khẽ. Cả hai đều đã quá quen với âm thanh này, nhưng Yoshu với thính giác nhạy bén tự nhiên hướng chủ đề về phía đó.

「Mà này, hôm nay em có dùng gậy không? Trong lúc làm Nghi thức Tuyên thệ, có cần anh giữ hộ ở phía sau không?」

Ceres lắc đầu.

「Dạ không, hôm nay cũng không đi lại nhiều, chỉ cần chân giả là được rồi ạ. Cảm ơn anh.」

「Vậy à. Đúng rồi ha. Khách khứa cũng chẳng có ai, làm lễ xong là về ăn rồi ngủ thôi mà.」

Vừa nói xong, Yoshu dường như nhận ra mình lỡ lời.

「A, xin lỗi! Ý anh bảo khách khứa chẳng có ai không phải là nói xấu gì đâu...」

「Em hiểu mà. Không sao đâu ạ.」

Ceres vừa cười vừa nói vậy, nhưng trong lòng lại phức tạp, cô cúi xuống nhìn chân mình.

Dáng đi vụng về ngay cả trong mắt chính mình. Trông chẳng giống đôi chân đang bước đi bên cạnh người anh hùng đã luôn chạy tiên phong trong thời đại đầy biến động này chút nào.

Có phải vì mình mà Nott buộc phải chịu sự bất tiện không?

Vấn đề mà Ceres luôn lo sợ đã trở thành sự thật vật lý vào một năm rưỡi trước. Ý thức đó đến tận bây giờ vẫn bám chặt lấy não bộ Ceres như vết trà ố không thể tẩy sạch.

Liệu cứ thế này kết hôn có ổn không?

Ngay trước thềm hôn lễ, những nghi vấn tồi tệ đó không sao xua đi được.

Vì vậy, khi vào thánh đường và mỗi người đi về một phòng riêng để chuẩn bị, Ceres quyết định xác nhận lần cuối.

「Nott-san, ừm...」

Phòng thay đồ nằm cạnh nhau, nhưng bị ngăn cách bởi bức tường đá dày. Bước vào cửa khác nhau là hết. Lần tới gặp mặt sẽ là lúc làm Nghi thức Tuyên thệ.

「Đây là cơ hội cuối cùng để suy nghĩ lại. Vì vậy... vì vậy, nếu anh có điều gì bất an, xin hãy nói ra ngay tại đây, lúc này.」

「Bất an? Về chuyện kết hôn á?」

「Vâng... đúng vậy ạ.」

「Không có đâu.」

Nott trả lời ngay tức khắc. Lúc nào cũng vậy. Anh hầu như không bao giờ đắn đo.

Sự quyết đoán này chính là sức mạnh của Nott, và Ceres cũng thừa hiểu điều đó. Nhưng riêng hôm nay, nỗi lo âu đã chiến thắng. Rằng liệu có quá vội vàng hay không.

「Thật sự... thật sự không có sao ạ?」

「Nếu có thì tôi đã không ở đây rồi. Yên tâm đi.」

Nott vụng về vỗ vai Ceres.

Dù vậy, Ceres vẫn nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh của Nott với vẻ nghiêm túc.

Điều mà cô luôn ôm ấp trong lòng, nhưng vì sự dịu dàng của Nott quá dễ chịu nên không dám nói ra, điều mà ngay cả thời điểm một năm rưỡi trước rốt cuộc cô cũng không thể mở lời, cuối cùng Ceres cũng hỏi.

「Em... có trở thành vật cản trong cuộc đời của Nott-san không?」

Nott mở to mắt. Đó là sự ngạc nhiên đơn thuần.

「Ý cô là sao?」

「Giữa Nott-san và em, mọi thứ đều khác biệt. Từ độ lớn của chí hướng, sự mãnh liệt nung nấu nó, tốc độ tiến bước bằng nhiệt huyết đó, cho đến con đường đã đi qua—mọi thứ đều khác nhau. Dù vậy, anh vẫn đồng ý sao?」

Ceres nói nhanh nhưng với giọng điệu khá mạnh mẽ. Nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Nghe vậy, Nott bật cười.

「Hả, ơ, Nott-san...」

「Đừng có nghĩ ngợi ngu ngốc nữa. Chính vì khác biệt nên mới tốt, không phải sao.」

Nott nở nụ cười trấn an hướng về phía Ceres, rồi bước vào phòng chuẩn bị.

Thánh đường Ngân có cấu trúc gập khúc 90 độ ở giữa.

Đây là sự thỏa hiệp để vừa đáp ứng yêu cầu hướng lối vào về phía Đông của anh hùng lập quốc, vừa thực hiện ý tưởng của vị vua cũ về việc hướng đối tượng cầu nguyện về phía Sao Ước Nguyện (Salvia) ở phương Bắc.

Cách tư duy của vương triều cũ đã bị vứt bỏ như trái cây hỏng.

Thánh đường thứ nhất không còn hướng về hoàng hôn mà hướng về bình minh, đối tượng sùng bái được thay đổi từ tượng Nữ hoàng đầu tiên sang ngôi sao đỏ tỏa sáng ở phương Bắc. Bệ thờ nơi thề nguyện hướng về phía Bắc, mô phỏng theo hình thức trước thời Vương lịch.

Các bước của lễ cưới cũng không theo phương thức thời vương triều, mà áp dụng nghi thức cổ xưa có từ trước đó.

Vị linh mục cấp cao mặc áo lễ giản dị màu xám sẽ hỗ trợ và chứng kiến lời thề của hai người.

Cuối cùng buổi lễ bắt đầu, sự im lặng trang nghiêm bao trùm thánh đường.

Ngay cả khi đứng trước linh mục, Nott cũng không hề tỏ ra căng thẳng. Anh mặc bộ trang phục màu đen đơn giản một cách hoàn hảo, chỉ riêng lúc này là tháo bỏ song kiếm, thả lỏng cơ thể vừa đủ và hướng về phía bệ thờ.

Ngược lại bên cạnh anh, Ceres trong bộ váy trắng đang cứng đờ người vì quá căng thẳng.

Đáng lẽ đây là sân khấu rực rỡ nhất. Chiếc váy tao nhã đã tốn khá nhiều thời gian để mặc vào. Đôi chân thường ngày gây ấn tượng thô kệch, hôm nay được viền bởi những đường nét yêu kiều của tà váy xòe rộng. Dù ai nhìn vào cũng thấy một vẻ đẹp hoàn mỹ. Vẻ đẹp lộng lẫy đến mức dù có chút tự mãn rằng giá như có nhiều người ngắm nhìn hơn nữa thì cũng có thể tha thứ được.

Nhưng Ceres không còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện khác. Cô chỉ ngập tràn suy nghĩ làm sao để kết thúc Nghi thức Tuyên thệ mà không mắc sai lầm nào.

Trong mắt Ceres chỉ có biểu tượng Sao Ước Nguyện được thờ trên bệ thờ, vị linh mục luống tuổi đứng trước mặt, và Nott đang đứng bên cạnh. Não bộ không tiếp nhận thêm thông tin nào khác.

Phía sau lưng chắc hẳn có một số người đang ngồi, nhưng có lẽ hầu hết là những người cô không quen biết.

「Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu Nghi thức Tuyên thệ.」

Linh mục cất tiếng điềm đạm, bắt đầu ngâm nga những lời chúc tụng cổ xưa.

Phục vụ tại thánh đường số một của Mestheria là linh mục cấp một. Những lời xướng lên trôi chảy không vấp váp.

Thực tình, Ceres đang vừa căng thẳng vừa như trong mơ nên không thể hiểu nổi một nửa những lời chúc tụng cổ xưa được xướng lên như hát ấy. Tuy nhiên, mọi trình tự đều được tiến hành theo cấu trúc nghiêm ngặt đúng chuẩn thánh điển, không sai một từ.

——Chỉ trừ một điểm.

Ngay cả Ceres cũng nhận ra điều đó.

Một cách diễn đạt nổi tiếng đến mức được trích dẫn trong hội thoại hàng ngày ngay cả thời vương triều, đã không được sử dụng.

Tại Mestheria từ xưa đã tồn tại quán dụng ngữ 「Bước đi bằng bốn chiếc giày」.

Hai người trở thành vợ chồng cùng nhau bước đi—sánh bước bên nhau, trên bốn đôi chân, mang bốn chiếc giày, để lại bốn dấu chân và cùng tiến về phía trước.

『Từ nay về sau, trọn đời không đổi thay, có thề nguyện sẽ bước đi bằng bốn chiếc giày không?』

Những lời từ xưa đã được xem là khuôn mẫu thề nguyện trong lễ cưới, cũng được sử dụng trong đời sống thường ngày.

Nhưng hôm nay trong lễ cưới này, cách diễn đạt đó không được sử dụng.

Nghi thức Tuyên thệ đi vào hồi kết, linh mục quay từ bệ thờ về phía cô dâu chú rể.

「Từ nay về sau, trọn đời không đổi thay, có thề nguyện sẽ cùng nhau bước đi bằng hai người không?」

Ceres và Nott đồng thanh tuyên bố: 「Tôi thề.」

Tân lịch năm thứ năm, tháng Hai, ngày mười bốn. Tại đây, hai người chính thức kết duyên vợ chồng.

Tuy nhiên, họ sẽ không bước đi bằng bốn chiếc giày.

Ceres và Nott bước đi bằng ba chiếc giày.

Một trong bốn cái chân, đã bị mất trong cuộc chiến một năm rưỡi về trước.

Cuối buổi lễ có phần chụp ảnh, hai người được giải phóng trong bộ lễ phục.

Hôm nay vì vắng mặt những người thân thiết nên không tổ chức tiệc tùng.

Đến lúc này khách khứa còn lại chỉ có mỗi Yoshu, nên Ceres và Nott không cần giữ ý tứ, cứ thế mặc nguyên trang phục ngồi xuống ghế dài. Dù vừa mới lau mồ hôi để chụp ảnh, mồ hôi vẫn chảy xuống.

「Thế là xong rồi nhỉ.」

「Vâng ạ...」

Hai người có tính cách hoàn toàn khác nhau, suy nghĩ về lễ cưới cũng khá khác biệt, nhưng cảm tưởng sau khi kết thúc buổi lễ lại hoàn toàn giống nhau. Mệt muốn chết.

「Hai người vất vả rồi. Một lần nữa, chúc mừng nhé.」

Yoshu nói và vỗ tay nhỏ.

「Ngại quá. Cậu cũng đang bận mà tôi lại bắt đi theo.」

「Thôi nào, đó không phải là câu nên nói trước mặt cô dâu đâu. Dù là để che giấu sự ngại ngùng đi nữa.」

Ceres mỉm cười ngăn Nott đang định vội vàng thanh minh. Nếu cứ bị tổn thương bởi những lời cỡ này thì không làm bạn đời của Nott được đâu.

「Cảm ơn anh đã dành thời gian dù đang bận rộn ạ.」

「Nói là bận chứ thực ra giờ anh cũng chỉ đang trông trẻ thôi mà.」

「Cậu về ngay à? Hiếm khi có dịp, hay là ba chúng ta làm một ly đi.」

Thấy Nott hoàn toàn có ý định uống rượu, Yoshu cười khổ.

「Hôm nay là ngày của hai người mà. Anh còn phải chuẩn bị cơm tối nữa. Để khi nào mọi người đông đủ rồi hẵng nhậu.」

Nghe câu ngày của hai người, tai Ceres đỏ bừng lên.

Năm ngoái Itune cũng đã giữ ý tứ. Sau khi nhắc cho Nott nhớ hôm đó là sinh nhật, cô ấy viện cớ buồn ngủ và rút lui ngay. Ceres và Nott đã nâng ly chúc mừng riêng với nhau. Uống vài ly rượu vang xong, Nott lăn ra ngủ.

Nott không uống được rượu nhiều đến thế. So với pháp sư hay Long Tộc (Rachierute) thì thuộc loại khá yếu. Bình thường anh đốt cháy thể lực đến giới hạn và duy trì ý thức bằng tinh thần thép, nên khi uống rượu vào tinh thần giãn ra là ngủ ngay.

Đêm nay sẽ thế nào đây, Ceres thầm hồi hộp trong lòng.

Đúng lúc đó, cửa chính thánh đường mở ra với tiếng động lớn.

Từ ghế dài trước bệ thờ không nhìn thấy lối vào. Tiếng bước chân chạy vội vã vọng lại. Có vẻ người mang việc gấp đã đến.

Người vừa nhìn thấy ba người liền quỳ xuống cúi đầu là một nam vệ binh trẻ tuổi mặc đồng phục đỏ.

「Bẩm báo!」

「Sao vậy. Việc khẩn cấp à?」

Nott nhanh chóng đứng dậy. Người vệ binh cúi đầu thấp hơn nữa và tiếp tục.

「Có kẻ xâm nhập ở tầng dưới của thủ đô! Có lẽ là hai tên! Chúng bắt con tin và đang cố thủ!」

Nghe báo cáo nhanh, Yoshu thở dài.

「Lối tắt đó, vẫn chưa lấp hết được à... Này cậu, hiện trường không xử lý được sao? Nếu khó quá thì tôi đi.」

Người vệ binh vừa cúi đầu sâu hơn vừa trả lời.

「Thật đáng sợ là, bọn bất lương đòi 『Gọi Chủ tịch ra đây』!」

Vì cứ nói một câu lại cúi đầu một cái, nên trán anh ta suýt chạm vào sàn đá cẩm thạch. Có lẽ anh ta đang cố gắng hạn chế tối đa việc để hai người hạnh phúc vừa mới kết hôn lọt vào tầm mắt.

「Tôi ư? Tại sao?」

Nott cau mày.

Người vệ binh lại cúi đầu, lần này trán va cái cộp xuống sàn.

「Có vẻ như muốn khiếu nại ạ! Chúng rêu rao rằng không thể tha thứ cho chính sách tàn bạo phá hoại truyền thống... và dọa nếu không đáp ứng yêu cầu sẽ giết dần con tin!」

Đó là những luận điệu quen thuộc đến phát ngán đối với nhóm Nott.

Hiện tại, chủ lực của Liên minh Xanh (Barnion) đang tập kết ở phía Bắc. Ngoài ra, những kẻ bắt chước làm theo Liên minh Xanh (Barnion) như thế này thường là những kẻ vô gia cư bị các nhân vật quyền lực cũ dùng tiền kích động.

「Lại là cái trò cũ rích đó à.」

Vừa nói Yoshu vừa đứng dậy.

「Đã bảo rồi mà. Tại hiền quá nên bọn chúng mới được đà lấn tới đấy.」

「Biết làm sao được. Đã quyết định là sẽ xét xử đàng hoàng rồi.」

Nott nói vẻ phiền phức rồi vỗ vai Ceres.

「Xin lỗi nhé. Tôi đi một chút rồi về. Cô thì... cởi váy chắc mất thời gian lắm. Đợi ở đây nhé.」

「Không, em đi! Cả em nữa!」

Ceres nhận lấy dụng cụ kim loại từ Yoshu, vén tà váy lên và gắn ngay vào chân.

「Vậy à. Thế thì nhanh lên.」

Vừa tháo những chiếc cúc cổ áo chật chội, Nott vừa nhận lấy song kiếm từ Yoshu.

Kết cục là ba người vừa kết thúc lễ cưới cứ thế để nguyên trang phục vội vã đến hiện trường.

Nơi bọn xâm nhập cố thủ là một ngôi nhà được đào sâu vào trong đá. Cấu trúc phức tạp ngoằn ngoèo là điểm khó khăn. Thế này thì tên của Yoshu cũng không bắn tới được. Hơn nữa nghe nói nó còn ăn sâu vào trong rất xa. Từ bên ngoài hoàn toàn không biết tình hình bên trong.

Các vệ binh có vẻ chỉ đủ sức bao vây từ xa. Người vệ binh dẫn đường cho ba người, chạy trước bất chấp tốc độ của Ceres và Nott, cũng chỉ gia nhập vào vòng vây đó chứ không lại gần hiện trường.

Nott và Yoshu đứng trước lối vào. Cửa đang mở. Có thể nhìn thấy bên trong, nhưng bọn xâm nhập dường như ở sâu phía trong, từ cửa chính không cảm nhận được chút khí tức nào.

Yoshu hiện ra đôi tai rồng nhọn màu đen, áp xuống sàn nhà.

Con người chừng nào còn sống và cử động thì sẽ tạo ra âm thanh gì đó. Và trực tiếp hoặc gián tiếp tiếp xúc với sàn nhà. Mặt đất cứng truyền âm rất tốt. Yoshu sở hữu đôi tai Long Tộc (Rachierute) nghe được những âm thanh nhỏ nhất đó, cùng kinh nghiệm phân tích thông tin từ âm thanh.

「Ba tên, có lẽ là vậy... đang đứng. Không loại trừ khả năng giả làm con tin nằm xuống, nhưng dựa vào nhịp tim thì khả năng ngụy trang đó khá thấp. Chỉ có một con tin bị bịt miệng.」

Nott tặc lưỡi khó chịu trước thông tin không chính xác của tên vệ binh. Hắn nói kẻ xâm nhập có lẽ là hai tên, nhưng thực tế lại là ba. Sai số này có khi dẫn đến chết người.

「Ba tên đó đang ở đâu?」

「Chắc là chỗ giống như phòng khách. Chúng tụ tập trong một căn phòng khá rộng. Tít sâu bên trong.」

「Con tin thì sao? Có bị gom lại một chỗ không?」

「Có vẻ hơi rải rác. Vì không có tiếng bước chân nên hơi khó phân biệt.」

Nghe Yoshu báo cáo, Nott suy nghĩ một chút.

「Chà, chắc chỉ còn cách hai người cùng lao vào trấn áp một lượt thôi nhỉ.」

Bắt sống khó hơn giết chết. Nếu chấp nhận hy sinh con tin và được phép giết kẻ xâm nhập, thì Nott hay Yoshu chẳng cần phải trực tiếp chiến đấu làm gì. Nhưng phương châm của Quốc hội là, trừ những đối tượng bộc lộ sát ý rõ ràng, ưu tiên hàng đầu là bắt sống.

Vì thế mà những đối tượng tiểu nhân thế này thường khiến đội tinh nhuệ phải xuất quân.

Tiếp tục chí hướng hòa bình đòi hỏi một nỗ lực khổng lồ.

Nott quay lại phía sau, xác nhận bóng dáng Ceres. Chiếc váy trắng nổi bật giữa đám vệ binh mặc đồng phục đỏ. Cô đang nhìn về phía này đầy lo lắng. Không sao đâu, Nott giơ một tay lên ra hiệu.

Thay viên Rista đỏ gắn trên một thanh kiếm bằng viên màu vàng để tạo ra điện kích.

「Đi thôi.」

Nott nói ngắn gọn sắc bén, rồi dẫn Yoshu đi vào trong.

Nott thầm nghĩ, tuy là bọn tép riu bắt con tin nhưng cũng khéo chọn địa điểm. Không có hành lang thẳng tắp, các phòng nối với nhau phức tạp tạo thành cấu trúc ngoằn ngoèo. Đèn đóm bị tắt hết, càng vào sâu càng tối, điểm mù càng nhiều.

Có lẽ những người ở trước đây đã mở rộng không gian sâu dần vào trong. Quãng đường dài một cách kỳ lạ. Vì phải di chuyển thận trọng từ phòng này sang phòng khác nên tốn nhiều thời gian hơn dự kiến.

Khoảnh khắc nhìn thấy con tin đầu tiên trên sàn nhà, một cảm giác không thoải mái thoáng qua trong đầu Nott. Nott rất coi trọng trực giác những lúc thế này. Quan sát con tin. Một người đàn ông trẻ. Không hiểu sao lại chỉ mặc đồ lót. Tay chân bị trói và bị bịt miệng, nhưng có vẻ vẫn còn ý thức.

Và, là một khuôn mặt từng thấy ở đâu đó.

Nott kém khoản nhớ tên người, nhưng lại khá giỏi nhớ mặt người một cách mơ hồ. Anh tin chắc đây là nhân vật mình đã nhìn thấy không chỉ một lần. Và rồi, anh tưởng tượng về tung tích bộ quần áo có lẽ đã bị lột ra. Tại sao lại bị lột quần áo?

Rồi anh nhớ ra. Người vệ binh đến thánh đường đã cố tình không để lộ mặt cho họ thấy.

「Yoshu, quay lại chỗ Ceres đi.」

Từ ánh mắt của Nott, Yoshu dường như cũng đi đến cùng một suy nghĩ. Cậu gật đầu, chạy ngược trở lại con đường vừa đi.

Sau khi xác nhận Yoshu đã đi, Nott suy tính. Đối thủ là ba tên, một mình mình thì vẫn còn chút bất an. Rút lui tạm thời cũng là một cách. Nhưng mình đã tiếp cận sát bọn xâm nhập rồi. Đang thong thả rút lui mà bị tập kích từ phía sau là điều tệ hại nhất.

Lúc đó từ phía trong vang lên tiếng vật cứng va chạm. Hình như là tiếng cửa mở.

Dò dẫm tiến trong căn phòng tối. Ngay lập tức cảm nhận được khí tức của kẻ địch. Căn phòng có vẻ là phòng khách mục tiêu đang sáng đèn. Khi chỉ còn cách một bức tường, Nott lặng lẽ nhìn vào trong và chết lặng.

「Sao thế? Có người đúng không. Vào nhanh đi.」

Kẻ đang gọi Nott với giọng điệu khiêu khích là gã đàn ông mặc đồng phục đỏ—tên vệ binh đã đến thánh đường gọi ba người.

Không, chính xác thì không phải là vệ binh.

Chủ nhân thực sự của bộ đồng phục vừa nãy đang nằm lăn lóc trên sàn với cái miệng bị bịt kín. Gã đàn ông này đã bắt một vệ binh có tạng người giống mình, mặc bộ đồng phục đó để cải trang.

Và gã đàn ông cải trang đang thô bạo giữ chặt Ceres trong bộ váy trắng trước mặt mình. Con dao hai lưỡi sắc bén đang kề vào cổ Ceres không chút phản kháng.

Nott vẫn giữ song kiếm trong vỏ, ngoan ngoãn nghe lời gã bước vào phòng khách.

「Làm sao cô đến được đây?」

Nott hỏi, nửa phần ngán ngẩm.

「Cái nhà này ấy à, bên trong thông với nhà bên cạnh. Tao làm mặt nghiêm trọng bảo cô ta đi theo một chút, thế là con nhỏ này tótn tót đi theo, tin được không? Ngu thật đấy.」

Ceres với tư thế không vững, nhìn Nott với ánh mắt đầy hối lỗi. Dễ dàng tin người là điểm tốt, cũng là điểm yếu của cô.

Yoshu chắc giờ này đã ra đến bên ngoài và nhận ra Ceres không có ở đó. Để cậu ta quay lại đây chắc vẫn mất chút thời gian. Nott vừa tính toán vừa nói.

「Mục đích là gì?」

「Mục đích? Ngưng ngay sự đàn áp bất chính.」

「Bọn tao chỉ trừng phạt tội phạm theo luật đã định. Chẳng có lý do gì để bị gọi là đàn áp cả.」

「Luật đã định? Ai định ra. Ít nhất thì bọn tao không có định ra luật đó nhé.」

Vừa nói chuyện câu giờ, Nott vừa xác nhận tình hình phòng khách. Dù nói là bắt nhiều con tin, nhưng người đang ở trong tình huống có thể bị làm hại ngay lập tức chỉ có Ceres đang bị gã cải trang kề dao vào cổ. Ba tên còn lại ngoài gã cải trang đang cầm vũ khí nhắm vào phía này.

「Có vẻ vẫn chưa giết ai nhỉ. Giờ đầu hàng thì tội sẽ nhẹ thôi. Chắc khoảng một năm là được ra. Tao không muốn làm chuyện bạo lực, nên làm ơn thả cô ấy ra được không.」

Anh không nói ra rằng hôm nay là một ngày rất quan trọng.

Anh định nói một cách nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng điều đó lại càng khiến gã cải trang khó chịu.

「Hả? Cô dâu xinh đẹp đang bị bắt làm con tin mà mày có vẻ thong dong quá nhỉ.」

Gã nói cũng có lý. Ceres tay không tấc sắt bị nắm chặt tay, dao kề tận cổ. Một cô gái mảnh khảnh trông yếu ớt vô cùng. Chưa kể điểm đó, đối phương có bốn người—chênh lệch về quân số.

Yoshu vẫn chưa quay lại. Bình thường thì đây đúng là tình huống ngàn cân treo sợi tóc.

Nhưng Nott thản nhiên trả lời.

「Vì chuyện này xảy ra vài lần rồi.」

Nói xong, anh mới nhận ra mình lỡ lời. Những kẻ ra vẻ nhà cách mạng lợi dụng sự khoan hồng của pháp luật để làm chuyện ngu xuẩn thế này thường có lòng tự trọng cao vút một cách kỳ lạ. Bị nói là giống những kẻ khác chắc chắn sẽ rất khó chịu.

Quả nhiên, gã cải trang đỏ mặt tía tai.

「Chuyện này xảy ra vài lần á? Thế mỗi lần như vậy mày đều nuốt yêu sách của chúng nó à? Để cứu con nhỏ gầy gò cụt chân này?」

Thái dương Nott giật nhẹ một cái. Tưởng là đòn công kích có hiệu quả, gã cải trang bắt đầu được đà lấn tới.

「Thiệt tình, Anh hùng lập quốc mà lại đi cưới con rác rưởi thế này. Mày bị nó nắm thóp gì à? Chắc chắn là vậy rồi!」

Ba tên đồng bọn cười hô hố trước lời chửi rủa của gã.

Nott nhăn mặt ngán ngẩm.

「Cái gì vậy lũ bay, thấy tao im lặng nghe là muốn nói gì thì nói hả. Không phải chúng mày đến để kêu gọi ngưng ngay đàn áp bất chính gì đó sao?」

Tiếng cười nhạo vẫn không dứt. Đây mới là mục đích của chúng. Chúng chẳng hề thật tâm mong muốn ngưng đàn áp hay gì cả. Biết rõ chỉ bị phạt tù nhẹ, chúng chỉ muốn nhổ nước bọt vào thể chế này mà thôi.

Ngọn lửa giận dữ, từng chút một, nhưng chắc chắn đang bùng lên bên trong cơ thể Nott.

Lũ bay thì biết cái gì.

Lũ bay không biết mười năm của bọn tao.

Mười năm tươi đẹp đã cùng nhau bước đi trong cái thế giới chết tiệt đầy đau thương và khổ ải này.

「Có vẻ không nói chuyện được nữa rồi, nên tao chỉ nói một điều cuối cùng thôi.」

Nott thở hắt ra chầm chậm, đặt tay lên chuôi song kiếm.

「Mặc kệ bọn mày nói gì——vợ tao là nhất thế giới.」

Chuỗi sự kiện xảy ra tiếp theo, bốn tên xâm nhập có lẽ không ai hiểu được.

Đầu tiên, chân phải của Ceres dậm mạnh xuống mu bàn chân phải của gã cải trang với một lực kinh khủng. Việc nắm bắt tình huống xảy ra dưới tà váy xòe bồng bềnh ngay lập tức là điều khó khăn với những gã đàn ông xung quanh.

Ceres đồng thời hạ thấp trọng tâm như thể đang rơi xuống. Thông thường, động tác dậm chân sẽ kèm theo chuyển động vươn người lên cao, nên phản ứng của gã cải trang cũng tự nhiên sẽ đối phó theo hướng đó——nhưng chuyển động của Ceres lại hoàn toàn trái ngược, cô tụt xuống như luồn qua mặt dưới của con dao.

Có lẽ không một tên xâm nhập nào nghĩ rằng một cô gái trông yếu ớt lại có thể làm được đến thế.

Trong sát na, chiếc váy trắng tung bay, chân trái của Ceres đá vào đầu gã đàn ông. Gót chân nhỏ bé vung lên một vòng cung lớn cắm phập vào thái dương hắn một cách ngoạn mục.

Trên đầu gối mảnh khảnh của cô có gắn ma cụ tăng cường vận động. Với chuyển động không tưởng ở một thiếu nữ mảnh mai, Ceres đánh ngất gã đàn ông trong nháy mắt.

Chính vì đã nỗ lực luyện tập suốt bốn năm qua, và chính vì có niềm tin chắc chắn vào sự yểm trợ của Nott, cô mới thực hiện được kỹ nghệ đó.

Nott cũng di chuyển cùng lúc. Anh lăn người về phía Ceres như luồn qua đòn tấn công của ba tên kia. Trong lúc đó, chân giả bên phải tuột ra và lăn lóc trên sàn. Đây là cố ý. Với những pha di chuyển trên không sử dụng song kiếm, cái chân giả bất tiện này chỉ tổ vướng víu.

Khi Nott vào tư thế chuẩn bị bật nhảy, Ceres nhanh chóng đặt hai tay lên đầu gối phải của anh. Cái chân bị mất từ đầu gối trở xuống. Ngay khi ngọn lửa lóe lên, Ceres dùng toàn lực đẩy mạnh lên trên.

Cứ như một màn xiếc của cặp đôi vậy.

Điện kích liên tiếp nổ tanh tách trong căn phòng lờ mờ tối.

Bị tập kích bất ngờ từ hướng không ngờ tới, ba tên còn lại cũng ngã gục ngay lập tức.

「Gì vậy, có cô vợ nhất thế giới rồi nên không cần tôi giúp nữa hả.」

Thấy Yoshu vừa cười nham nhở vừa bước vào, Nott tặc lưỡi.

「Chậm quá đấy.」

Cô dâu trong bộ váy lộng lẫy chỉ biết đỏ bừng mặt trước hai người đàn ông.

Khi Ceres kể về mối quan hệ với Nott, người nghe thường hay bị nhầm lẫn.

「Lúc nào tôi cũng trở thành kẻ vướng chân (tàn tật)——」

「Vì tôi mà Nott-san, từ đó phải chịu gánh nặng lớn——」

Chân phải đã bị cắt lìa trong trận hỗn chiến một năm rưỡi trước và cuối cùng không bao giờ tái sinh nữa.

Người chủ của nó lại nói chuyện cứ như thể đó là chính Ceres vậy.

Những người không biết rõ về cô thường phải xác nhận lại rằng hai chân của Ceres vẫn còn nguyên vẹn, và người mất chân phải từ đầu gối trở xuống là Nott.

Việc Nott mất chân phải hoàn toàn không phải lỗi của Ceres.

Đơn giản là đối thủ quá mạnh, và bản thân Nott cũng đã kiệt sức.

Nhưng Ceres lại nghĩ đó là lỗi của mình.

Cô nghĩ rằng nếu mình không từ bỏ ma lực cùng với Khế Ước Chi Tiết (Kei no Kusabi)—hoặc nếu không phải là mình mà là Nuris yêu Nott sâu đậm—thì đã có thể dùng ma thuật trị liệu để tái sinh hoàn toàn cái chân phải đã mất.

Ma thuật trị liệu không chỉ liên quan đến kỹ thuật mà còn liên quan mật thiết đến tình cảm dành cho đối tượng. Ma thuật trị liệu của Nuris chỉ đủ sức cầm máu và khép lại vết cắt nát bươm. Dĩ nhiên Nuris cũng không vì thế mà bỏ cuộc. Nhưng chính Nott đã thuyết phục cô ấy ưu tiên những người bị thương nặng khác.

「Chỉ cần hai tay cầm được kiếm là được. Mất một cái chân cũng chẳng sao.」

Đó là lý lẽ của Nott trên chiến trường.

Nott mất chân phải, ngay sau đó cùng Ceres trở về thủ đô.

Đêm về đến thủ đô, hai người uống rượu mạnh tại quán rượu. Vì say khướt và Ceres phải dìu Nott một chân nên đường về từ quán rượu vô cùng vất vả.

「...Thế là cuối cùng, anh hùng cũng giải nghệ.」

Sau khi nằm vật ra giường theo hình chữ đại, với khuôn mặt hơi đỏ, Nott nói với Ceres như vậy.

「Xin lỗi... tại em mà, Nott-san...」

Ngồi bên mép giường, nhìn cái chân phải cụt ngủn của Nott, Ceres khóc nức nở.

「Đã bảo bao nhiêu lần rồi. Không phải lỗi của em.」

Nott dỗ dành Ceres, nhưng cô vẫn nấc lên.

「Đừng bận tâm. Tôi cũng vừa hay thấy mệt mỏi rồi. Với việc cứ mãi làm anh hùng ấy.」

「...Là vậy sao ạ.」

「Ừ. Kiếm với phép thuật chán ngấy rồi. Có cảm giác cuối cùng tôi cũng hiểu được điều tên Lợn tục tĩu đó nói lúc nào đó. Cuộc đời chỉ toàn kiếm với cung cũng đến lúc kết thúc được rồi.」

Ceres ngạc nhiên trước khuôn mặt có phần nhẹ nhõm đó.

Cô cứ ngỡ anh sẽ tuyệt vọng vì mất đi chân phải, mất đi sức mạnh áp đảo.

Nhưng có vẻ không phải vậy. Nhờ vết thương (Quái/Ke) này, Nott lại cảm thấy được giải thoát.

「Anh đã vất vả rồi nhỉ.」

「Đúng vậy.」

Nott, người trở nên nói nhiều hơn khi say, nằm ngửa kể lể.

「Lúc giết gã khổng lồ trả thù cho Heath, thứ còn lại chỉ là cảm giác hư vô. Lúc bị van xin rồi giết gã Marquis, hay lúc giao kiếm với gã đầu xù ở Resdan cũng vậy... chưa một lần nào thấy vui vẻ cả. Để quyết định thắng thua, để thắng, nên đành phải làm thôi.」

「Nott-san là người dịu dàng.」

Ceres vừa lau nước mắt bằng tay áo vừa mỉm cười.

Cô nghĩ những lời nghe như độc thoại của Nott, tất cả đều được thốt ra ở đây là vì cô.

Câu chuyện về một người anh hùng thực ra yếu đuối mà Nott dựng lên để cô không phải khóc——

「...Tôi khóc một chút, có được không.」

Vì thế Ceres đã không thể hiểu ngay câu nói đó.

「Dạ?」

「Chỉ đêm nay thôi. Cho tôi mượn ngực em một chút được không.」

Ceres bối rối trước sự việc đột ngột.

Vì cô không nhận ra Nott đã muốn khóc đến mức nào.

Và vì ký ức về đêm cách đây khoảng năm năm bỗng dưng ùa về.

Đêm mà Jess và Nott gặp nhau—đêm Nott bước vào phòng Jess. Đêm khuya, cô đọc được suy nghĩ 「cho tôi mượn ngực」 của Nott từ trong tâm trí của Lợn.

Đêm đó, thực sự chuyện gì đã xảy ra, đến giờ Ceres vẫn chưa biết.

Sợ phải biết, nên cô chưa từng hỏi.

Trong lúc còn đang bối rối, một giọt nước mắt trong suốt khẽ lăn dài từ đuôi mắt Nott.

Ceres không biết phải làm sao. Điều cô có thể làm là khẽ ôm lấy bờ vai run rẩy của Nott đang nằm ngửa. Khi nhận ra, khuôn mặt người anh hùng sắp sụp đổ đã ở ngay trước mắt.

Lời nói tự nhiên thốt ra.

「...Hãy khóc thật nhiều đi ạ.」

Đó là lần đầu tiên Ceres nói câu đó trong đêm nay.

Kể từ đó, Ceres tận tụy hỗ trợ Nott bị mất chân phải.

Có chân giả và gậy, Nott cũng có thể tự đi lại, nhưng khi di chuyển quãng đường ngắn, đôi khi Ceres thay thế cây gậy để hỗ trợ anh.

Với Ceres mảnh khảnh, đó là công việc khá nặng nhọc. Để tiếp tục, cô nhờ Shuravis chế tạo ma cụ tăng cường lực chân. Khi gắn vào đầu gối, sức mạnh của Rista sẽ hỗ trợ vận động cho cơ thể, rất tiện lợi.

Càng quen, độ tự do trong di chuyển càng tăng. So với dùng gậy, có Ceres bên cạnh, Nott còn đi nhanh hơn. Chẳng bao lâu sau, Nott đưa Ceres theo cùng quay lại các chiến dịch trấn áp.

Câu nói của anh chàng "Trai tân khốn kiếp"—từ khi biết ý nghĩa thực sự cô chưa từng gọi cái tên đó một lần nào nữa—sau đó đã trở thành bước ngoặt lớn trong cách sống của Ceres.

「Thế mạnh của Ceres là có thể ở bên cạnh Nott lâu hơn bất kỳ ai. Không dùng được phép thuật cũng chẳng có vấn đề gì. Chẳng phải có khối việc chỉ Ceres mới làm được hay sao.」

Chuyển động của Nott luôn phát triển dù mất đi chân phải. Người có thể ứng phó với điều đó chỉ có Ceres, người luôn ở bên Nott. Trải qua nhiều hiện trường, Nott và Ceres từng chút một nâng cấp chuyển động của hai người.

Ma cụ trên đầu gối Ceres, từ chỗ chỉ hỗ trợ cơ bắp, trở thành động lực cho thuật hộ thân.

Bước đi "hai người ba chân", dần dần trở thành những cơ động phức tạp kết hợp chuyển động của cả hai.

Một năm rưỡi đã trôi qua kể từ chấn thương (Quái/Ke) đó.

Trong số đồng đội, không còn ai nghĩ Ceres là gánh nặng (vướng chân) của Nott nữa.

Chỉ trừ một người duy nhất, chính là Ceres——

Khi mặt trời lặn thì việc xử lý hậu quả cũng xong, hai người thay sang thường phục và trở về dinh thự.

Bánh nướng thỏ được nướng vàng ruộm trong lò đá, mùi thơm hạnh phúc của thịt và lúa mì ngập tràn căn phòng. Đêm qua, vì căng thẳng không ngủ được nên Ceres đã chuẩn bị sơ chế trước.

Vừa nhìn bầu trời đêm còn vương lại chút sắc đỏ mờ nhạt mảnh mai ở phía Tây ngoài cửa sổ, hai người vừa ngồi đối diện ăn tối.

Cả Nott và Ceres đều không phải người nói nhiều. Nhưng bữa tối (Tịch/Yuu) này thật rộn ràng.

Vừa uống thứ rượu vang sủi bọt từ thung lũng Rach đắt tiền đến mức không hiểu sao lại đắt thế, vừa nhấm nháp từng chút chiếc bánh nhồi đầy thịt giữa những khoảng lặng của cuộc trò chuyện.

「Tại sao Nott-san lại cố chấp với ngày sinh nhật vậy ạ?」

Khi chiếc bánh sắp hết, cuối cùng Ceres cũng hỏi điều mình thắc mắc bấy lâu.

Nott trả lời như điều hiển nhiên.

「Vì ngày mười bốn tháng Hai là ngày Ceres trông vui vẻ nhất trong năm.」

Ceres ngẩn người ra một lúc. Không ngờ lý do lại đơn giản đến thế.

Và lý do đó lại dựa trên một sự hiểu lầm không sao cứu vãn nổi.

「Sai rồi ạ... Thế thì ngược đời quá.」

「Ngược?」

「Nott-san thực sự nghĩ rằng em trông vui vẻ vì đó là sinh nhật sao?」

「Ừ. Không phải à?」

「Không phải ạ.」

Ceres khẳng định chắc nịch.

「Em vui vẻ vào ngày này hàng năm, là vì Nott-san chúc mừng em vào ngày này hàng năm đấy ạ.」

「...Ra là vậy sao.」

Trước vẻ mặt ngạc nhiên của Nott đần độn quá mức, Ceres chỉ biết cười.

「Không hiểu chuyện đó mà anh cũng kết hôn với em sao.」

「Tôi không muốn nghe em nói câu đó đâu.」

Nott uống cạn ly rượu còn sót lại.

「Trước lễ cưới em có hỏi nhỉ. Rằng em có trở thành vật cản trong đời tôi không.」

「...Vâng.」

「Hoàn toàn ngược lại. Tôi chưa bao giờ nghĩ Ceres là gánh nặng (vướng chân) cả.」

「Thật, không ạ?」

「Nghi ngờ cái gì chứ? Chẳng phải từ trước đến giờ em vẫn luôn cùng tôi bước đi sao. Tôi đã được Ceres giúp đỡ rất nhiều lần. Được cứu rỗi. Đương nhiên, từ cả trước khi cái chân ra nông nỗi này.」

Nott ngồi trên ghế duỗi cái chân giả ra. Tiếng vật cứng vang lên trên sàn.

「Lúc mất chân phải, thật may là người ở bên cạnh là Ceres. Nếu là người khác thì tôi đã không vực dậy được thế này. Nhờ em luôn ở bên cạnh, tôi mới đi được đến đây.」

Từ đôi mắt to của Ceres, những giọt nước mắt hạnh phúc trào ra.

Có lẽ Nott nên nói điều này sớm hơn. Ít nói là khuyết điểm chung của cả hai, dù lý do thì rất khác nhau.

「Đương nhiên mất một cái chân tôi cũng chẳng chết được. Nhưng anh hùng thì khác. Nếu không có em, chắc chắn anh hùng lập quốc đã chết ở đó rồi.」

Thấy bất ngờ, Ceres hỏi.

「Nott-san vẫn định tiếp tục làm anh hùng sao?」

Ceres biết cái danh xưng anh hùng đã làm khổ Nott đến mức nào. Cô đã tự tiện nghĩ rằng anh muốn nghỉ rồi. Nhưng Nott gật đầu trước câu hỏi của Ceres.

「Ừ. Tôi mới chỉ nhổ cái cờ bẩn thỉu đi, và cắm đại một cái cờ mới vào đó thôi. Cùng chiến đấu với tên Shuravis đó, tôi mới thấm thía một điều đau đớn——rằng đó chỉ mới là bước đầu tiên thôi.」

「Bước đầu tiên sao, chuyện đó... Nott-san là người đã làm được những điều rất vĩ đại.」

Nott lắc đầu vẻ nghiêm trọng.

「Tôi đã phá hủy vương quốc, và tạo ra cộng hòa. Nhưng, so với phá hủy hay xây dựng, duy trì đất nước mới là khó nhất. Nếu có thể, tôi muốn lưu danh không phải như một anh hùng đã chấm dứt một thời đại tàn khốc, mà như một anh hùng đã xây dựng nên một thời đại hòa bình. Hiểu chứ.」

Ceres suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.

Nott là người có thể nhìn xa trông rộng hơn bất cứ ai như thế đó. Và Ceres vô cùng yêu tấm lưng ấy của Nott.

「Thời đại sắp tới có được hậu thế gọi là 『Thời đại của anh hùng』 hay không, phụ thuộc vào nỗ lực của chúng ta từ giờ trở đi. Tôi muốn tiếp tục sống làm anh hùng. Đó là vai trò của tôi. Nhưng một mình thì không thể làm nổi. Vì vậy, Ceres——」

Nott lau miệng rồi đứng dậy. Với bước đi không cân xứng hai bên, anh đến bên cạnh Ceres, nhẹ nhàng xoa đầu cô.

「Từ giờ về sau, em có muốn ở bên tôi mãi không?」

「...Vâng ạ.」

Ceres đứng dậy, hôn lên má Nott.

Hai người khoác tay nhau bước đi, rời khỏi bàn ăn. Đêm tối xinh đẹp lặng lẽ trôi về khuya.

Tân lịch năm thứ năm, tháng Hai, ngày mười bốn. Sinh nhật của hai người đã khép lại như thế.

Ngoài cửa sổ, tuyết bụi bắt đầu lất phất rơi. Một lúc sau, ánh đèn trong phòng phụt tắt.

Chiếc giường được phủ lớp lông dày ấm áp, và dưới chân giường, ba chiếc giày nằm xếp hàng tựa vào nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!