Heat the pig liver

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

435 21686

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

30 96

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

44 1273

Tanaka the Wizard

(Hoàn thành)

Tanaka the Wizard

Buncololi

Thế nhưng, mọi việc không như mong đợi. Ngay khi vừa ra đường, y đã bị lính gác coi là đáng ngờ và tống vào tù.

212 4832

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

152 479

Tập n - Chương 3: Con đường trải dài vô tận

Chương 3: Con đường trải dài vô tận

Chương 3: Con đường trải dài vô tận

Một năm đã trôi qua kể từ đó.

Trước khi bắt đầu chương cuối cùng, tôi muốn hồi tưởng lại một chút, xem như để giải tỏa cảm xúc.

Dù không thực sự hứng thú, nhưng tôi nghĩ nếu không kể lại chuyện này, tôi sẽ chẳng thể nào mãn nguyện mà gác bút được.

Đó là chuyện khi Jess đến thế giới bên này.

Là chuyện về những lời chúng tôi đã trao nhau sau khi tái ngộ.

Tôi không muốn nhớ lại chi tiết cuộc trao đổi khi đó, và thậm chí cảm thấy mình cũng chẳng thể nhớ nổi.

Tuy nhiên, câu chuyện này quả thực không thể né tránh phần đó được.

Hành trình của chúng tôi bắt đầu bằng sự gặp gỡ, kết thúc bằng sự chia ly──

Và rồi, có lẽ nó lại tiếp diễn nhờ sự tái ngộ.

Vì thế, tôi sẽ nhớ lại.

Những sự việc đã xảy ra vào cái đêm đầy dữ dội ấy, khi Jess đến thăm phòng tôi.

Đó là màu trắng đầy hoài niệm.

Ngày nào tôi cũng nhìn thấy nó nên không thể nhầm lẫn được. Chắc chắn là đồ lót của Jess.

Đêm đó, người mở cửa phòng tôi không ai khác chính là Jess.

Xin đừng phân biệt người ta qua đồ lót──giá mà em ấy cũng buông một câu "tsukkomi" bắt bẻ như ngày xưa thì tốt biết mấy, nhưng Jess hoàn toàn im lặng.

Đêm khuya. Gió lạnh ùa vào từ cánh cửa ra vào đang mở toang. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm giữa hai chúng tôi.

Jess không nói lời nào, bước một bước về phía này.

Sự tĩnh mịch nặng nề bị cắt đứt cái "phựt" bởi âm thanh trầm đục của cánh cửa đóng lại. Dù Jess không hề cử động tay, tiếng khóa cửa "cạch" vang lên. Tiếp đó là tiếng khóa chữ U được gài vào liên tiếp. Từ sâu trong phòng cũng vang lên những âm thanh lạ. Là chủ nhân căn phòng, tôi nhận ra đó là tiếng khóa của tất cả các cửa sổ.

Cửa đóng lại, lối vào trở nên tối om. Nguồn sáng chỉ còn là ánh đèn đường hắt qua khe rèm và chút ánh sáng yếu ớt từ các thiết bị điện tử trong phòng. Khuôn mặt Jess tối sầm, không nhìn rõ được.

Cứ như phim kinh dị vậy. Nếu không biết đối phương là Jess, tôi đã tè ra quần ngay tại chỗ rồi.

「......Ụt.」

Định cất tiếng nói, tôi chợt nhận ra mình không nói được nữa. Cảm giác đầy hoài niệm.

Tôi đã biến thành lợn.

Thật khó hiểu. Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi ngước nhìn Jess trước mặt để cầu một lời giải thích.

Im lặng. Và bất động. Tuy nhiên, tôi cảm nhận được một áp lực khiến mình phải chùn bước.

〈Jess...... là em sao?〉

Tôi thử suy nghĩ trong dấu ngoặc nhọn như ngày xưa, nhưng không có phản hồi.

Là mơ ư? ──Suy nghĩ đó chợt thoáng qua trong đầu. Chẳng thể nào coi đây là hiện thực được. Người tôi yêu thương nhất, người mà tôi đã để lại ở dị giới với ý định chia ly vĩnh viễn, lại đột ngột xuất hiện ở đây.

Ra là vậy. Đây là mơ.

Cơn ác mộng tuyệt vời vẫn mang đến tuyệt vọng và làm ướt đẫm gối tôi mỗi đêm, nay đã thay hình đổi dạng để tấn công tôi.

Chắc chỉ là chuyện như vậy thôi.

Vì Jess──người tôi vô cùng yêu thương, đang sống một cuộc đời khác ở thế giới bên kia mà.

Tôi lắc đầu, muốn nhanh chóng tỉnh lại.

「............ Ư.」

Chính lúc đó, tôi nghe thấy tiếng sụt sịt khe khẽ.

Âm thanh quen thuộc. Âm thanh đã khắc sâu vào tai tôi chính vì tôi đã làm Jess khóc quá nhiều lần.

Nghe thấy nó, mắt tôi cũng lập tức rưng rưng. Bóng tối nhòe đi khiến tôi càng không thấy rõ.

「Buta-san............」

Tiếp theo giọng nói yếu ớt, mong manh là tiếng nấc lên dữ dội.

Từ đó trở đi cứ như cơn thịnh nộ.

Cảm xúc của cả hai phun trào như vỡ đê, cơn bão kéo dài cho đến tận bình minh.

Nếu viết ra cụ thể chúng tôi đã nói những gì, chắc chắn nó sẽ còn lộn xộn, rời rạc hơn cả một buổi offline của đám otaku. Thay vì vui mừng tái ngộ, chúng tôi lại va vào nhau bằng những cảm xúc trần trụi, cảm xúc và ngôn từ đều rối tung mù mịt. Thú thật, sau này nghĩ lại, tôi cũng chẳng hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế.

Cũng giống như việc thật khó để dùng cảm xúc mà trách cứ người đã đưa ra quyết định đúng đắn về mặt khách quan, thì việc áp đặt tính chính đáng trái ngược lên một người đang mang những cảm xúc hoàn toàn hợp lý cũng khó khăn không kém.

Chính vì những kẻ không thể giải quyết bằng lý lẽ đã va chạm với nhau, nên dư chấn mới không thể lắng xuống.

Jess đã rất tức giận. Em ấy dường như không thể tha thứ cho việc tôi bỏ em lại, và hơn nữa là việc tôi định xóa đi những ký ức quan trọng của em.

Mặt khác, tôi không thể chịu đựng được việc em không chịu hiểu rằng tôi không còn cách nào khác.

Tôi cũng thế chứ, nếu có thể thì tôi chắc chắn đã muốn ở bên em rồi──.

Chỉ đơn giản là không thể mà thôi. Tôi không phải là anh hùng có thể thay đổi thế giới.

Tôi biết cảm xúc của Jess không sai, và Jess chắc cũng biết quyết định của tôi không phải là sai lầm. Thế nhưng, vì cảm xúc và quyết định đó là những thứ không bao giờ dung hòa được, nên chúng tôi đã mắc kẹt ở giữa và nổ ra một cuộc cãi vã vô nghĩa.

「Ngài đã hứa sẽ ở bên em mãi mà──」

〈Chính vì không làm được điều đó nên tôi mới──〉

Chúng tôi cứ lặp đi lặp lại những màn đối đáp không ăn nhập ấy bằng đủ mọi cách diễn đạt khác nhau.

Chẳng mấy chốc câu chuyện cứ truy ngược về quá khứ, nào là tại Jess giấu diếm cái giá phải trả của Linh thuật, nào là tại tôi nhảy xuống vực mới là nguyên nhân ban đầu, cuộc cãi vã leo thang đến tận những chuyện như thế.

Cả hai đã nói với nhau rất nhiều lời tàn nhẫn, nhưng rồi kiệt sức trong lúc khóc lóc và giận dữ──khi nhận ra thì chúng tôi đã ngủ thiếp đi trên cùng một chiếc giường.

Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sắp trưa. Tôi nghĩ là do tiếng nói mớ khe khẽ của Jess thì thầm bên tai.

Tỉnh dậy, tôi thấy cánh tay Jess đang ôm chặt lấy mình. Không thể cử động, cái tai lợn (mimiga) đang bị gặm "măm măm", nhưng tôi cũng không thể chạy thoát. Jess đang ngủ rất say, nên dù tôi có dùng tiếng lòng gọi bao nhiêu cũng không tới được.

「Ụt!」

Khi tôi phát ra tiếng lợn kêu, Jess mới thong thả mở mắt.

「A, Buta-san...... Chào buổi sáng.」

Vừa nói bằng giọng ngái ngủ thong dong, Jess vừa ngáp một cái.

〈Jess......〉

Biết em ấy có vẻ đã trở lại bình thường, tôi thở phào nhẹ nhõm.

「............!」

Dường như đã đọc được câu văn tường thuật, Jess giật mình nhảy dựng lên, tách khỏi tôi.

「T, tôi vẫn chưa tha thứ cho Buta-san đâu nhé! Tôi vẫn đang rất giận đấy.」

〈Nước dãi chảy ròng ròng kìa.〉

Bị tôi chỉ ra, Jess vội vàng lau miệng.

Vừa nãy còn dùng cái miệng đó gặm tai tôi ngon lành, giờ bảo đang giận thì chẳng có chút sức thuyết phục nào.

「T, tôi chỉ mơ thấy ăn dăm bông thôi! Buta-san cũng dùng lưng kích thích ngực tôi dữ dội đấy thôi. Đúng là biến thái.」

Tôi chẳng có ký ức gì về việc đó. Mà ngay từ đầu, cái lưng lợn kém nhạy cảm làm sao cảm nhận được thứ gì của Jess chứ.

〈Nói dối. Tôi không làm chuyện đó. Trong mơ đến chữ "v" của vòng một cũng chẳng xuất hiện đâu. Đó là giấc mơ tôi đang ở trên một cánh đồng hướng dương rộng lớn tuyệt đẹp.〉

Nghe thấy hoa hướng dương, không hiểu sao Jess khoanh tay lại như muốn che ngực. Em nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt khó chịu. Hình như tôi vừa đổ thêm dầu hướng dương vào lửa giận rồi. Jess có kỷ niệm gì không vui với hoa hướng dương sao──lúc đó tôi đã ngây thơ nghĩ như vậy.

Tôi xuống giường, đối diện với tấm gương lớn ở hành lang.

Hình dáng quen thuộc. Một con lợn màu hồng đáng yêu đang nhìn lại tôi.

Tôi nghiêng đầu, con lợn cũng nghiêng đầu.

Trên cổ bên phải của con lợn có một vết bầm quen thuộc. Hóa ra dù biến thành lợn thì cái dấu hôn này cũng không mất đi. Jess nhìn bộ dạng tôi bận tâm về dấu hôn đó với vẻ có chút hài lòng.

〈Này, làm sao để xóa cái này đi đây. Sáng nào cũng phải che giấu vất vả lắm đấy.〉

「Nếu vậy thì cả đời cũng không xóa được đâu ạ.」

Tôi không thể nuốt trôi ngay điều vừa được nghe.

〈Cả đời──nghĩa là đến lúc chết sao?〉

「Chết cũng không xóa được.」

Thấy tôi ngớ người ra, Jess điềm tĩnh giải thích.

「Đó là món quà tôi dành cho Buta-san, người đã định bỏ tôi lại──một lời nguyền không bao giờ biến mất để dù ở chân trời, góc bể, hay tận cùng Minh giới, dù ngài có trốn đi đâu thì một ngày nào đó tôi cũng chắc chắn tìm ra ngài.」

Nghĩ rằng tốt nhất không nên hỏi thêm, tôi dừng câu chuyện tại đó.

Ngẫm lại, có lẽ sự chấp niệm theo đuổi mục tiêu đến cùng này của Jess đã dẫn đến dị năng truy tìm là Thiên (Sen).

Bầu không khí vẫn có chút ngượng ngập vi tế, nhưng sau một giấc ngủ, chúng tôi đã có thể trò chuyện bình tĩnh hơn. Đêm qua thực sự quá tệ. Dù có tưởng tượng ra bao nhiêu kiểu tái ngộ, tôi cũng không ngờ mọi chuyện lại hỗn loạn đến mức đó.

Jess cũng quá đáng lắm. Hình như em ấy còn nói những câu đại loại như "Nếu thực sự muốn xin lỗi thì liếm chân tôi đi đồ lợn M kia".

「T, tôi không có nói......!」

Như thường lệ, em ấy lại "tsukkomi" vào câu văn tường thuật.

「......Không, có lẽ tôi đã lỡ lời nói điều gì đó mang ý nghĩa tương tự.」

〈Em có nói mà.〉

Tất nhiên câu văn của tôi có thêm thắt đôi chút. Nhưng chuyện Jess nói những lời tương tự và cởi tất ra là sự thật. Và khi tôi định liếm chân thật, Jess đã hoảng hốt ngăn lại: 「Bẩn lắm ạ!」.

Rốt cuộc chúng tôi đã làm cái gì vậy chứ.

Lẽ ra nên thành thật vui mừng khi gặp lại, nhưng có điều gì đó khiến chúng tôi không làm vậy được.

Đã phải đau khổ đến chết đi sống lại mới chấp nhận được cuộc chia ly với người quan trọng nhất, vậy mà một năm sau người đó lại đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt, thì ra mọi chuyện sẽ trở nên như thế này.

Chẳng biết phải làm vẻ mặt gì cho phải nữa.

Trong lúc tôi còn đang chần chừ chưa sắp xếp được cảm xúc, từ phía Jess vang lên tiếng lanh canh nặng nề. Nhìn sang, tôi thấy tay em đang nắm một sợi xích trông cực kỳ chắc chắn.

〈......Cái gì thế?〉

「Là xích ạ.」

〈Nhìn là biết rồi nhưng mà...... dùng để làm gì?〉

Một đầu sợi xích gắn với một bộ dây đai (harness) cũng chắc chắn không kém. Và rồi tôi nhận ra công dụng của sợi xích. Tôi bị Jess tóm lấy trước khi kịp chạy trốn và bị buộc phải đeo bộ dây đai đó vào.

〈Làm cái gì vậy!〉

「Thế này thì Buta-san không thể chạy trốn khỏi tôi được nữa nhé.」

Nụ cười dịu dàng nhất từ trước đến giờ của em làm tôi thấy sợ.

〈Tôi có định trốn đâu chứ.〉

「Buta-san lúc nào cũng nói vậy rồi biến mất khỏi tôi.」

Bị chỉ trích như vậy, tôi cạn lời.

〈Nhưng mà...... Jess có thể tìm thấy tôi mà. Đâu cần phải làm đến mức này......〉

「Có sao đâu ạ. Dù gì thì Buta-san cũng không thể sống thiếu tôi được mà.」

Tôi được Jess xoa đầu. Cảm giác đã lâu không gặp khiến tôi thấy dễ chịu, mắt chực nhắm lại nhưng──tôi phản kháng.

〈......Lợn thì cũng sống được thôi. Ăn bồ công anh ven đường cũng được mà.〉

Tôi lỡ miệng cãi lại. Bàn tay đang xoa đầu tôi của Jess dừng lại.

「Vậy sao.」

Quả nhiên là lỡ lời. Jess đột ngột đứng dậy, sợi xích rơi loảng xoảng xuống sàn.

「Tôi hiểu rồi. Nếu ngài đã nói vậy, thì tôi sẽ đi về đây!」

Jess phồng má giận dỗi, đi phăm phăm ra khỏi phòng.

Tiếp theo là tiếng "Rầm!" của cánh cửa ra vào bị mở toang.

Sau đó, không thấy Jess động tĩnh gì nữa.

Tôi kéo lê sợi xích loảng xoảng, ngán ngẩm đi ra cửa. Jess đang đứng quay lưng về phía tôi. Em giữ nguyên tư thế mở cửa, ngẩn ngơ nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài.

Đó là một đất nước được bao phủ bởi những tòa nhà bê tông và mặt đường nhựa.

Đối với Jess, chắc hẳn đây là một dị giới chưa từng thấy bao giờ.

Bíp bíp, tiếng còi xe ầm ĩ vang lên đâu đó làm Jess giật mình tỉnh lại.

Em quay lại với khuôn mặt vẫn còn xụ xuống.

「............」

〈Sao thế?〉

「Đây là đâu ạ?」

〈Là một thành phố tên là Tokyo, thuộc một quốc gia tên là Nhật Bản, nằm trên hành tinh gọi là Trái Đất, hành tinh thứ ba của Hệ Mặt Trời.〉

「Tokiyo......」

Jess suy nghĩ một lúc rồi nói.

「Làm thế nào để quay về Mesteria ạ?」

〈Đó là điều tôi muốn biết đấy.〉

「............」

Jess đứng hình. Có vẻ như dù muốn về cũng không biết cách.

〈Mà đúng hơn là, Jess làm thế nào để đến được đây?〉

「Tôi không biết. Cứ cắm đầu mà đi thôi ạ.」

〈Đi bộ đến đây sao......?〉

「Vâng. Suýt bị thứ giống như xe ngựa cán phải, vất vả lắm đấy ạ.」

Hỏi ra mới biết, sau khi đi qua một cái hố bí ẩn có giăng xích để đến thế giới này, Jess đã ra khỏi "một sân khấu nằm giữa con đường trải hai thanh sắt", suýt bị "những cỗ xe ngựa đi lại với tốc độ cao" cán phải nhiều lần, rồi đi bộ giữa Tokyo đêm khuya để đến nhà tôi.

Tôi giải thích về hệ thống giao thông của Nhật Bản hiện đại, và dạy em rằng đèn xanh thì được qua đường, đèn đỏ thì không được qua.

Jess dù vẫn xụ mặt nhưng cũng lắng nghe cẩn thận.

〈......Này Jess.〉

「Vâng.」

〈Có khi nào, Jess cũng không thể sống thiếu tôi được không?〉

Nghe tôi nói, Jess đỏ mặt phản bác.

「T, tôi thì không sao cả. Vì tôi có phép thuật mà! Tôi làm gì cũng được hết!」

〈Cái gì cũng được?〉

「Vâng, cái gì cũng được. Đèn tín hiệu (shingou) tôi cũng tự qua được!」

Đúng lúc đó, một chiếc xe cứu thương chạy qua con đường trước căn hộ. Vì nó hú còi ầm ĩ nên Jess giật mình quay lại nhìn.

「Cái vừa rồi là gì thế ạ?」

〈Là xe cứu thương. Một loại xe vừa chữa trị cho người bệnh hoặc bị thương vừa khẩn trương chở họ đến bệnh viện.〉

「Tại sao nó lại phát ra tiếng động lớn thế ạ?」

〈Để các xe khác nhường đường. Nhân tiện em có biết không, dù đèn xanh nhưng nếu có xe khẩn cấp như thế đi qua thì phép lịch sự là không được băng qua đường đâu.〉

「......Ra là, vậy sao.」

Jess làm mặt khó đăm đăm. Chắc là em mất tự tin vào việc tự mình qua đường rồi.

Suy nghĩ một lát, Jess nói ra một điều ngoài dự đoán.

「Cái gọi là xe cứu thương mà Buta-san nói, lúc đến và lúc đi, tôi nghe thấy tiếng kêu khác nhau. Có phải nó chuyển đổi ngay chỗ chúng ta không? Sự khác biệt về âm thanh đó có ý nghĩa gì ạ?」

Điểm em để ý đậm chất Jess quá, khiến tôi cảm thấy thật ấm lòng.

Em quên cả giận luôn rồi. Chắc là tò mò không chịu được.

〈Không phải âm thanh gốc thay đổi đâu. Đó gọi là hiệu ứng Doppler, sóng âm phát ra từ vật đang tiến lại gần sẽ bị nén lại và trở nên cao hơn, ngược lại, trường hợp vật đi xa dần thì sóng âm bị kéo giãn ra và trở thành âm thanh trầm. Vì thế nên nghe như cao độ thay đổi vậy.〉

「Vậy thì, nếu Buta-san vừa chạy vừa──」

Nói đến đó, Jess im bặt.

Chắc em nhận ra mình đã vô thức trở lại giọng điệu bình thường.

Lần này em lặng lẽ đóng cửa, cùng tôi quay vào phòng. Cả hai ngồi song song trên giường.

Sau một hồi cả hai cùng lúng túng, cuối cùng Jess cũng mở lời.

「Buta-san.」

〈Ừ.〉

「......Tôi sống chung cùng ngài, cũng được ạ.」

〈V, vậy sao.〉

Im lặng một lúc. Tôi thấy khó xử nên nói tiếp.

〈......Nếu Jess sống cùng, có lẽ tôi cũng sẽ được giúp đỡ rất nhiều.〉

「Vậy sao.」

Lại im lặng. Tôi muốn bật tivi lên cho rồi.

Lại lúng túng thêm một lúc nữa, lần này đến lượt tôi, cuối cùng cũng nói ra lòng mình.

〈Dù sao thì...... Jess, thật tốt vì lại được gặp em.〉

「Vâng...... thật tốt quá.」

Vừa được những ngón tay thon thả của Jess vuốt ve, tôi vừa nhớ lại.

Nhìn chiếc gối vẫn còn ẩm ướt──nhìn vào lớp vải chắc chắn đã ướt đẫm nước mắt chứ không phải nước dãi, tôi hạ quyết tâm cuối cùng.

Trong câu nói mớ đã đánh thức tôi, Jess đã thổ lộ thế này:

「Đừng đi đâu cả」──như vậy đấy.

Tôi có nghĩa vụ thực hiện mong ước đó. Vì thế tôi nói với Jess.

〈Jess. Lần này tôi thật sự, sẽ không đi đâu nữa cả.〉

「......Vâng.」

Vậy là cuối cùng, Jess và tôi tạm thời bình thường hóa quan hệ ngoại giao. Cuộc sống chung hài hước lãng mạn (love comedy) vừa dò dẫm của lợn và thiếu nữ bắt đầu từ đây.

Tuy đã muộn màng... nhưng ngẫm lại thì ngay từ lúc này, điềm báo về Nhất (Ichi) xoay quanh cái Nêm (Kusabi) đã xuất hiện.

***

Quyết tâm lần này không được thất bại, chúng tôi chuẩn bị kỹ lưỡng để đương đầu.

Khoảng nửa tháng sau khi nhận ra cái Nêm ở Hoằng (Hiro) đã bị mất, chúng tôi lại một lần nữa nếm trái đắng ở Liêm (Kama).

Ngay sau khi Thiên (Sen) của Jess phát sinh, chúng tôi đã liên lạc với nhau, và dù hôm sau là ngày thường, cả Hiropong và Kento đều chạy tới. Chúng tôi bắt chuyến tàu sớm nhất đi về phía Bắc (Kita), bốn người vội vã tìm kiếm cái Nêm.

Tuy nhiên, khi tìm thấy cái hang động đó thì cái Nêm đã bị mất.

Nó đã bị ai đó lấy đi. Trong số 128 cái Nêm, hai cái nằm trong tay chúng tôi, và hai cái đã rơi vào tay ai đó không phải chúng tôi.

Và những cái Nêm đã rơi vào tay người khác thì Thiên của Jess cũng không thể tìm ra. Nghe nói khi cố gắng "nhìn" (Thị), em cảm thấy như có gì đó cản trở.

Tại hiện trường ở Liêm cũng lại có vết bánh xe lăn. Tức là khả năng cao cùng một nhân vật ở Hoằng đã dính líu đến vụ này. Dấu vết còn mới, cũng giống như ở Hoằng. Điều đó cho thấy thủ phạm đã nẫng tay trên cái Nêm ngay trước khi chúng tôi đến nơi.

Thủ phạm, hoặc nhóm thủ phạm, sở hữu năng lực tương tự Jess và hành động nhanh hơn chúng tôi.

Nhưng lần này chúng tôi không thể thua được nữa.

Chiến dịch đoạt lấy cái Nêm Khế (Kei) lại bắt đầu vào sáng sớm.

「Hô hô. Vậy tức là đằng kia là Thiên (Chi)──hửm? Địa chỉ này trông quen quen nhỉ.」

Hiropong vừa xoa đầu tôi vừa nói. Tôi tự tin giải thích.

〈Có thể cô đã đọc ở cuối mấy cuốn light novel rồi. "Phú" (Fu) đúng như tên gọi, nghĩa là nơi có thể nhìn thấy rõ sự trù phú. Trước khi các tòa nhà mọc lên, chắc hẳn từ trên Cửu (Ku) này có thể nhìn rõ Phú (Fu)──mà Jess, em có đang truyền tin đàng hoàng không đấy?〉

「Ôi chao. Tôi lơ đễnh quá.」

Jess nhìn tôi với nụ cười dịu dàng một cách thái quá. Tay em vẫn nắm chặt sợi xích to tướng.

Lợn không thể nói chuyện. Nếu không có năng lực của Jess thì việc giao tiếp với người khác cũng khó khăn. Thấy Hiropong không phản ứng gì tôi đã nghi nghi rồi, quả nhiên là Jess dỗi nên không chịu truyền đạt lời tôi.

Lần này nhờ Jess truyền đạt lại đàng hoàng, tôi giải thích lại nguồn gốc địa danh cho Hiropong.

Ba chúng tôi──chính xác là hai người cộng một con, nói chính xác hơn nữa là tính cả con chó tự tiện đi theo thì là hai người cộng hai con──đang ở Cửu (Ku) của Tokyo.

Ngay gần Hoàng cung. Là khu đất vàng của Thiên (Chi).

〈Ôn lại địa hình chút nhé, nơi này tương ứng với rìa phía Bắc của Hoàng (Ko). Giang (E), nơi hiện được dùng làm Hoàng cung, được xây dựng ở mép phía Đông của Vũ Tàng (Musashi), tận dụng khéo léo ranh giới với vùng đất thấp. Nơi kết nối vùng cao nguyên phía Đông và vùng đất thấp phía Tây đó chính là Cửu (Ku) này đây.〉

「Ra là vậy. Cửu (Ku) tức là dưới chân dốc Cửu (Kudan) nhỉ. Quả không hổ danh Loripo-san (Sasu-Lori)!」

Là viết tắt của "Quả không hổ danh Loripo-san đấy ạ".

Thấy Hiropong vui vẻ trò chuyện với tôi, mắt Jess thi thoảng lóe lên tia sáng kỳ lạ. Hiropong cũng biết thừa điều đó nên cố tình xoa đầu lợn tôi trêu ngươi. Về nhà chắc đáng sợ lắm đây.

Chuyển tầm mắt về phía thành quách, có thể thấy hào nước lớn chia làm hai tầng trên dưới. Bên cao là Thiên (Chi), bên thấp là Ngưu (Ushi). Ngăn cách giữa hai bên là một bờ đê giống như con đập. Trên bờ đê có lối đi, nối liền với Điền (Ta), lối vào của Bắc Chi Hoàn (Kita-no-maru).

「Mục đích của chúng ta là ở đây đúng không ạ.」

Mặc cho con chó đang ngửi đùi mình hít hà, giọng Jess chẳng hiểu sao vẫn Bình (Hei).

〈Ừ. Các điều kiện đều hội tụ đủ rồi. Có sự chênh lệch độ cao lớn, và ngay bên cạnh có dòng nước chảy. "Manh mối" đầu tiên chắc sẽ nhìn thấy ở quanh khu vực bờ đê.〉

Jess và Hiropong mỗi người tìm kiếm vật mục tiêu của mình.

Cái chong chóng gió chỉ phương hướng bằng chữ Hán. Đó là thứ đầu tiên chúng tôi cần tìm.

「A, có rồi!」

Người cất tiếng trước là Jess.

「Là cái này nhỉ, cái tháp xếp bằng đá ấy.」

「Đúng thật. Quả không hổ danh Jess-chan (Sasu-Jess)!」

Là viết tắt của "Quả không hổ danh Jess-chan đấy ạ".

Hai người họ đang nhìn vào một tảng đá kỳ lạ đặt trước bờ đê dẫn đến Điền (Ta), nằm lưng chừng dốc Cửu (Ku). Nó được gọi là Thường (Jo), biểu tượng của Cửu (Ku) này. Nghe nói được xây dựng từ đầu thời Minh Trị, phản ánh đậm nét không khí văn minh khai hóa. Phần đá xếp bên dưới mang phong cách Nhật, còn phần thắp đèn bên trên lại mang phong cách phương Tây, một thiết kế kỳ lạ. Mũi tên chỉ hướng gió gắn trên đỉnh cũng được ghi bằng chữ Hán "Đông Tây Nam Bắc" thay vì "NSEW", rất thú vị.

「Phần trên kia sẽ thắp đèn sao ạ. Trông cứ như ngọn hải đăng ấy nhỉ.」

Vừa chăm chú nhìn về phía đó, Jess vừa nhận xét.

〈Trước khi những tòa nhà này mọc lên, ngọn đèn thường trực (Joyato) nằm lưng chừng dốc này có thể được nhìn thấy rõ từ vịnh Tokyo. Thực tế, nghe nói nó cũng từng đóng vai trò như một ngọn hải đăng đấy.〉

「Loripo-san biết mấy cái lạ thật đấy.」

〈Những điều quan trọng thường được ghi trên bảng hướng dẫn mà.〉

「Ra là vậy (Naru-Lori).」

Cụm từ đó đã chẳng còn giữ được nguyên dạng nữa rồi...

Có vẻ chán vì cứ ở yên một chỗ, con chó giờ quay sang ngửi đùi Hiropong. Trường hợp mặc váy thì mũi nó bị che khuất nên về mặt hình ảnh còn chấp nhận được, nhưng Hiropong mặc quần jeans nên nhìn khá là đồi trụy.

「Ngay cả khi mặc váy thì trông cũng khá là đồi trụy rồi mà......」

Đọc câu văn tường thuật, Jess lầm bầm đầy bất mãn.

Con chó rốt cuộc đã đi theo từ Hoằng (Hiro) đến tận Tokyo. Nó quấn lấy chúng tôi, và vẫn lặp lại những hành vi biến thái với phái nữ. Việc nó không thèm ngó ngàng gì đến Kento chứng tỏ nó là hàng thật. Dù là biến thái hàng thật, nhưng danh tính thực sự của nó rốt cuộc vẫn là một ẩn số. Hiện tại, nó chỉ là một chú cún đáng yêu thôi.

〈Nào, chuyển sang cái tiếp theo được chưa.〉

Thứ cần tìm lần này rất rõ ràng. Sáng nay, những gì Jess đã "nhìn" thấy trước đều có thể dễ dàng xác định. Bây giờ là thời gian giống như so đáp án, lần lượt đi xem thực tế.

「Loripo-san, cái tiếp theo là gì nhỉ.」

〈Cái đó. Ngôi sao sáu cánh.〉

「À đúng rồi. Đã rõ.」

Vừa quan sát quanh khu vực Thường (Jo), tôi vừa lấy bản đồ ra xác nhận địa điểm tiếp theo. Đến đích còn một quãng đường. Đi bộ sẽ mất chút thời gian. Chúng tôi quyết định vừa đi vừa tán gẫu giết thời gian.

Thứ thứ hai Jess "nhìn" thấy sáng nay là "Bức tường trắng khắc vô số ngôi sao sáu cánh"──nếu là thiếu niên thiếu nữ yêu khoa học sống quanh đây hoặc một bộ phận otaku thì sẽ đoán ra ngay danh tính của nó.

「Nơi có mấy ngôi sao này nổi tiếng lắm sao ạ?」

Hiropong trả lời câu hỏi của Jess.

「Đúng vậy. Ngoài việc có triển lãm về khoa học kỹ thuật thì chẳng hiểu sao nơi này hay tổ chức sự kiện liên quan đến diễn viên lồng tiếng lắm. Nó cũng từng được dùng làm bối cảnh cho phim điện ảnh nổi tiếng, nói chung bức tường bên ngoài rất đặc trưng...... kia kìa.」

Đi từ Điền (Ta) vào Bắc Chi Hoàn (Kita-no-maru), rồi đi qua trước Vũ (Bu) và tiến vào trong rừng, tòa nhà "Khoa" (Ka) đó nằm ở đấy.

Bức tường trắng với vô số lỗ hình ngôi sao xếp thẳng hàng ngay ngắn dọc ngang. Nghe nói thiết kế này lấy cảm hứng từ những ngôi sao rải rác trong vũ trụ.

Jess chăm chú nhìn những ngôi sao trên tay mình một lúc.

Lại chán hay sao mà con chó rúc đầu vào trong váy Jess và bắt đầu hít hít. Chắc nó đang ngửi vùng "lãnh địa tuyệt đối" (zettai ryouiki) yêu thích đây mà. Jess đã quen rồi nên cứ để mặc nó.

Thấy cái đuôi vẫy vẫy vui sướng, tôi đang ngẩn ngơ nhìn thì Hiropong lên tiếng.

「Nếu ghen tị thế thì Loripo-san cũng làm đi. Trong lúc đó tôi sẽ quay mặt đi chỗ khác cho.」

〈Đ, đồ ngốc, ghen tị cái gì chứ. Rúc mặt vào đùi là hành động khiếm nhã đấy.〉

Bên cạnh Jess đang im lặng ngắm sao, Hiropong cười nham hiểm.

「Ơ kìa, Loripo-san, đang hẹn hò với cô bé đáng yêu thế này mà vẫn chưa từng rúc mặt vào đùi sao? Đùi con gái mềm mại và dễ chịu cực kỳ luôn đấy.」

Jess không phản ứng gì, nhưng tôi cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm tụt xuống.

〈Đ, đương nhiên rồi! Vốn dĩ tụi tôi đã chính thức hẹn hò đâu... với lại ở đất nước này làm thế là vi phạm pháp quy đấy. Jess mới mười bảy tuổi và...〉

「Hể. Chưa hẹn hò luôn. Jess-chan, em nghe thấy chưa?」

〈Này khoan đã, hiểu lầm, là hiểu lầm hay nói đúng hơn là dễ gây hiểu nhầm, không phải là chưa hẹn hò mà là ở Mesteria văn hóa hẹn hò nó mơ hồ lắm, mấy cái đó cứ thế mà diễn ra thôi──〉

Có vẻ lời bào chữa của tôi không đến được tai em. Jess đã ngắt kết nối trung gian rồi.

Khuôn mặt hờn dỗi quay sang nhìn tôi.

「Chúng ta, chưa hẹn hò sao ạ?」

〈Không phải, chuyện đó là......〉

Cái diễn biến hài tình cảm (rom-com) quái quỷ gì thế này. Cảm giác càng biện minh càng lún sâu vào vũng bùn.

Hắng giọng bằng giọng lợn, tôi truyền chỉ thị cho Jess.

〈Được rồi! Cái cuối cùng. Tiếp theo đi xem thác nước nào.〉

Mục đích hôm nay không phải là bàn chuyện yêu đương. Chúng tôi đến đây với sứ mệnh trọng đại là đoạt lấy cái Nêm Khế (Kei). Đặc biệt là lần này, không phải lúc để phân tâm.

Thứ thứ ba Jess "nhìn" thấy sáng nay là thác nước đổ trong rừng. Đã gọi là thác thì phải có sông hoặc nước ngầm chảy từ trên xuống, vậy mà phía bên kia thác lại nhìn thấy bầu trời thoáng đãng──một quang cảnh kỳ lạ như vậy.

Cái này cũng nằm trong Bắc Chi Hoàn (Kita-no-maru), nơi có Khoa (Ka). Tìm hiểu chút thì biết đó là thác nước nhân tạo dùng máy bơm tuần hoàn nước.

Nó nằm cách Khoa (Ka) vài phút đi bộ. Lại bắt đầu chuyện ngoài lề.

「Rốt cuộc thì Loripo-san chưa từng gặp Jess-chan trong hình dáng con người lần nào nhỉ.」

〈Đúng vậy......〉

Cảm giác câu chuyện lại sắp rẽ sang hướng rắc rối nên tôi không hào hứng lắm.

「Jess-chan thấy thế cũng được sao? Đối phương là lợn thì những chuyện muốn làm cũng không làm được đâu.」

「Vâng. Thế cũng được ạ.」

Vẫn là giọng nói dịu dàng như thiên thần thường ngày.

「Chừng nào còn mang hình dáng này, Buta-san không thể sống thiếu tôi được.」

Hiropong tròn mắt nhìn chúng tôi.

Là như vậy đấy. Nhờ cả vào cô.

「À, nhớ rồi, hồi nào Loripo-san từng bảo muốn được em gái yandere yêu đến chết đi sống lại mà nhỉ......」

Có lẽ do nể mặt, Hiropong lẩm bẩm bằng tiếng Nhật.

Đang nghĩ chắc sắp nhìn thấy thác nước rồi thì Hiropong đột nhiên kêu lên "A!".

Ngón tay cô chỉ về một hướng.

Vội vàng xác nhận, tôi thấy "mục tiêu" của ngày hôm nay rõ ràng ở đó.

〈Được rồi, đi lấy cái Nêm thôi.〉

Chúng tôi lập tức rời khỏi phòng, đi thang máy xuống tầng một. Ống nhòm và máy tính bảng vướng víu nên để lại phòng. Ra khỏi tòa nhà, chúng tôi chạy thẳng lên dốc Cửu (Ku).

Hiropong gọi điện cho Kento.

「Kento-kun, hai người họ xuất hiện ở phía Cửu (Ku) rồi! Cậu cứ đợi ở đó nhé!」

Đúng như kế hoạch.

Chiến dịch lần này là đòn "gậy ông đập lưng ông", lợi dụng việc Thiên Lý Nhãn (Senrigan) của Jess có thể đang bị đánh cắp.

Đúng vậy, thủ phạm không sở hữu năng lực giống Jess, mà là đánh cắp những gì Jess nhìn thấy. Thiên (Sen) gần giống như giấc mơ giữa ban ngày. Có một kẻ trộm giấc mơ có thể đánh cắp những giấc mơ đó.

Nếu Thiên (Sen) bị đánh cắp và cái Nêm bị nẫng tay trên, thì chẳng phải chúng tôi có thể dụ thủ phạm lộ diện bằng cách cho xem Thiên (Sen) giả sao──đó là tính toán của chúng tôi.

Kế hoạch đã khớp hoàn hảo.

Rạng sáng, tôi cho Jess xem ảnh cái chong chóng gió, ngôi sao sáu cánh và thác nước, rồi nhờ em niệm những cảnh đó vào Thiên (Sen). Tên trộm giấc mơ nhìn thấy chắc chắn sẽ tìm cách đi trước một bước. Chúng tôi túc trực trong một căn phòng ở tòa nhà cao tầng tại Cửu (Ku), và từ sáng sớm đã dùng ống nhòm giám sát lối vào Bắc Chi Hoàn (Kita-no-maru).

Điều quan trọng là chúng tôi phải giấu mình.

Tuyệt đối không để đối phương bị dụ đến phát hiện ra.

Đối thủ cực kỳ thận trọng. Ở Hoằng (Hiro), chúng tôi hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của hắn cho đến khi phát hiện cái Nêm đã mất, còn ở Liêm (Kama), dù đã cảnh giác nhưng vẫn bị nẫng tay trên lúc nào không hay.

Chính vì thế, để bắt được thủ phạm cần phải có chút mưu mẹo.

Jess giả vờ kiểm tra Thiên (Sen) ngắt quãng, làm như thể chúng tôi đang thực sự đến Bắc Chi Hoàn (Kita-no-maru). Tên trộm giấc mơ đánh cắp hình ảnh đó, chắc chắn sẽ hiểu lầm rằng chúng tôi đang tìm kiếm cái Nêm và trở nên sốt ruột. Hắn sẽ vội vã đến Bắc Chi Hoàn (Kita-no-maru) trong khi chú ý không để chúng tôi phát hiện.

Nhưng thực tế, chúng tôi - những người lẽ ra đang ở công viên - lại đang quan sát từ trên tòa nhà cao tầng.

Và cuối cùng, chúng tôi đã bắt được hình bóng thiếu nữ ngồi xe lăn và người đàn ông đẩy cô ta.

Giờ chỉ còn việc dồn họ vào đường cùng và tóm gọn.

Sở dĩ lập được kế hoạch này là nhờ Jess giúp tôi khôi phục lại ký ức đã mất.

Chúng tôi đã hoàn toàn quên mất một điều quan trọng──

Cái đêm bão táp khi Jess đột ngột xuất hiện.

Lúc đó, ngoài Jess, tôi còn tái ngộ một nhân vật nữa mà tôi không hề ngờ tới.

「Ngài Lợn.」

Giọng nói đầy hoài niệm──giọng nói mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ được nghe lại nữa vang lên, tôi định quay lại. Nhưng hai bên má tôi bị giữ chặt từ phía sau, cổ không cử động được.

「Làm ơn, đừng quay lại.」

Chủ nhân giọng nói dường như đang đứng ngay sau lưng tôi. Tầm nhìn rộng của loài lợn cũng không thấy được hình dáng người đó.

Tôi chợt nhận ra luồng ánh sáng chói lòa.

Không biết từ lúc nào, tôi đã ở giữa một cánh đồng hướng dương nở rộ. Ánh nắng rực rỡ đổ xuống từ bầu trời không một gợn mây. Những thân cây vươn thẳng với những chiếc lá xanh mướt tỏa rộng. Và những bông hoa vàng rực rỡ, to lớn tựa như mặt trời.

「Là Brace...... phải không. Tại sao không được quay lại?」

Có một khoảng lặng sau câu hỏi của tôi.

「Tôi đang ăn mặc rất...... thiếu đoan chính. Không thể cho Ngài Lợn nhìn thấy được.」

Nghe nói vậy thì đàn ông ai chẳng muốn nhìn, nhưng tôi kìm lại.

......Hửm?

「Khoan đã, giữa cánh đồng hướng dương thế này mà ăn mặc rất thiếu đoan chính sao?」

「Vâng......」

Từ một điểm kỳ lạ, hàng loạt câu hỏi ùa tới.

Tại sao tôi lại ở cánh đồng hướng dương? Brace lẽ ra đã về Mesteria, tại sao lại đang nói chuyện với tôi trong bộ dạng thiếu đoan chính? Jess đã đi đâu rồi──

「Đây là một giấc mơ.」

Brace trả lời những thắc mắc đang xoáy trong đầu tôi. Tôi thấy hợp lý.

「À ra vậy. Là mơ sao.」

「Vâng. Vì thế khi tỉnh dậy, Ngài Lợn sẽ quên hết những chuyện xảy ra ở đây.」

「Vậy sao? Mà đúng là mơ thì sau đó thường không nhớ được gì thật......」

Nghe khẳng định vậy tôi thấy hơi buồn. Dù chỉ là mơ, nhưng được nói chuyện lại với cô gái mà tôi tưởng sẽ không bao giờ gặp lại nữa, vậy mà...

「Tôi đến gặp Ngài Lợn vì có một chuyện muốn tham khảo ý kiến....... Có được không ạ?」

「A, ừ, tất nhiên rồi. Chính tôi cũng từng được Brace tư vấn cho mà.」

Đó là đêm ở thành phố chết Helde. Lợi dụng việc chỉ có hai người trong mơ, tôi đã nhờ Brace tư vấn chuyện đời tư. Tôi nhớ đó là nội dung khá xấu hổ, kiểu như biết là phải về Nhật Bản nhưng không muốn xa Jess.

Rốt cuộc Brace cũng không có câu trả lời. Cô ấy chỉ dạy tôi một điều.

Khi lạc lối, hãy tìm ngôi sao ước nguyện.

Dù rốt cuộc tôi đã quay lưng lại với ngôi sao ước nguyện của mình là Jess mà bước đi.

Trong tư thế bất tự nhiên bị cố định cổ từ phía sau, tôi hỏi Brace.

「Chuyện cần tư vấn là gì. Lợn cũng giúp được sao?」

「Vâng. Tôi muốn nói chuyện về giả thuyết 'nếu như'.」

Brace rào trước rồi hỏi.

「Nếu như tôi quay lại Nhật Bản──Hiroko sẽ nghĩ thế nào ạ?」

Nghe bảo tư vấn làm tôi cứ đề phòng, hóa ra là chuyện đó à, tôi thở phào.

「Nghĩ thế nào ư...... Đương nhiên là cô ấy sẽ vui rồi.」

「Ngài thực sự nghĩ vậy sao?」

「Ừ. Vốn dĩ Hiropong, nói sao nhỉ, là người có vẻ mang nhiều tâm sự u tối. Nhưng từ khi Brace nhập vào cơ thể em gái cô ấy, cô ấy trông cực kỳ tươi sáng, cảm giác như tràn đầy sức sống vậy.」

Trong giấc mơ, khi gặp ở quán cà phê đó, Hiropong trông rất vui vẻ. Mặc dù em gái cô ấy bị bệnh và sống thực vật, khiến cô ấy trước đó khá trầm uất.

Nhờ phép màu chuyển sinh dị giới của Brace, cô ấy đã thay đổi.

Khi rời nơi này để trở về Mesteria, Brace đã xóa đi ký ức của Hiropong về mình. Dù vậy, Hiropong vẫn tươi sáng hơn nhiều so với lúc dùng súng điện tiễn chúng tôi đi.

「Bây giờ cô ấy vẫn sống rất tốt. Là nhờ Brace đấy.」

「Vậy, sao......」

Cách nói đó ẩn chứa chút bóng tối.

Tôi thắc mắc tại sao cô ấy lại nói chuyện giả thuyết này, nhưng hơn cả là điều gì đang khiến Brace phiền lòng.

「Có khi nào Brace nghĩ rằng Hiropong sẽ không nghĩ tốt về Brace?」

Một lúc sau, cảm giác gật đầu truyền qua tay cô ấy.

「Đúng vậy. Bởi vì──bởi vì tôi vĩnh viễn không thể trở thành em gái của Hiroko.」

「Maa, chuyện đó thì đúng rồi, nhưng mà......」

Tôi không hiểu lắm. Chuyện đó là đương nhiên mà.

Dù Jess có đáng yêu đến mấy, Jess cũng không thể trở thành em gái tôi.

「Tôi nghe nói Ngài Lợn thích em gái.」

Hửm...? Khoan đã.

「Không, tôi làm gì có em gái.」

「Nhưng ngài thích đúng không. Hiroko đã giải thích cặn kẽ cho tôi rồi. Rằng tuy Ngài Lợn không có em gái, nhưng Ngài Lợn cực kỳ yêu thích khái niệm em gái.」

Cái cô này lại nói thừa thãi rồi...

「Không có chuyện đó đâu. Vô nghĩa. Thế thì chẳng phải biến thái sao.」

「Onii-sama (Anh trai).」

「Bukhịt!」

Cơ thể phản ứng tức thì. Thật không kiểm soát nổi.

「Giả sử Onii-sama có một cô em gái đáng tự hào. Ngực rất lớn, và là một cô em gái dễ thương.」

「Không, ngực thì nếu được khiêm tốn một chút sẽ──」

「Cô em gái đó bị bệnh và sống thực vật. Trong lúc ngài mãi cầu nguyện cho cô ấy hồi phục──linh hồn của một người phụ nữ lạ mặt từ thế giới lạ hoắc nhập vào cơ thể cô em gái đó. Onii-sama sẽ nghĩ gì?」

Cuối cùng tôi cũng hiểu điều Brace muốn nói.

「Tôi...... nếu là tôi, quả thật, ừm, cảm xúc chắc sẽ phức tạp lắm.」

Trước giờ tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng Hiropong trở nên vui vẻ nhờ gặp Brace.

Nhưng thực tế xảy ra phức tạp hơn nhiều. Vì linh hồn Brace trú ngụ nên cơ thể em gái Hiropong không còn là của em gái Hiropong nữa──.

「Thực ra...... khi còn ở Nhật Bản, đôi khi tôi mơ thấy những thứ giống như ký ức của em gái Hiroko.」

「Có chuyện đó sao?」

「Vâng. Đó là những ký ức rất náo nhiệt, rất ấm áp và rất hạnh phúc. Tôi biết được rằng quan hệ của hai người họ thực sự rất tốt.」

Tôi chưa từng mơ thấy ký ức thời còn là gia súc. Nhưng em gái Hiropong là con người. Nếu dùng chung bộ não thì chuyện đó cũng có thể xảy ra.

「Trong điện thoại của Hiroko có rất nhiều ảnh của hai người. Hiroko đã kể rất vui vẻ rằng đây là lúc hai người đi Disney.」

「Vậy sao...... chuyện đó thì......」

Tôi không tìm được từ ngữ thích hợp. Câu chuyện bị bỏ lửng.

「Tôi không muốn làm vấy bẩn dù chỉ một chút kỷ niệm của Hiroko. Vì thế khi trở về Mesteria, tôi đã xóa toàn bộ ký ức của Hiroko về tôi.」

「......Ra là vậy sao.」

Tôi cứ nghĩ xóa ký ức là làm hơi quá, nhưng...... hóa ra lại có sự tình như vậy.

「Dựa trên những gì tôi vừa kể, tôi xin hỏi Ngài Lợn một lần nữa.」

Dưới ánh nắng rực rỡ, giọng Brace vang lên từ phía sau.

「Nếu như tôi quay lại Nhật Bản, Hiroko sẽ nghĩ thế nào ạ?」

Suy nghĩ nghiêm túc một hồi, tôi thận trọng mở lời.

「......Xin lỗi. Tôi không biết.」

「Vậy, sao.」

Giọng nói u ám vang lên, tôi chợt nhớ ra. Việc em gái Hiropong đã biến mất khỏi bệnh viện. Việc không có manh mối nào còn lại ở bệnh viện một cách bất thường.

Và tại sao ngay lúc này tôi lại mơ giấc mơ này──

「Này khoan đã. Brace, có khi nào cô đã quay lại đây không?」

「Có vẻ đã đến giờ rồi ạ.」

「Đến giờ......? Không, nghe tôi nói thêm chút nữa đi. Đừng suy nghĩ một mình. Suy nghĩ của Hiropong chỉ có Hiropong mới hiểu. Nên thay vì hỏi tôi, hãy thử hỏi trực tiếp cô ấy xem.」

「Cảm ơn ngài đã tốt bụng.」

Giọng điệu đó không hề có chút gì cho thấy cô ấy định thảo luận với chính chủ Hiropong.

「Khoan đã! Brace, không được──」

Ánh nắng đột nhiên trở nên gay gắt. Tầm nhìn trắng xóa vì quá chói chang.

Phựt.

Tỉnh dậy khi tai đang bị gặm, tôi hoàn toàn không nhớ những lời đã trao đổi trong mơ.

Chỉ còn ấn tượng rằng không hiểu sao mình đã ở cánh đồng hướng dương──còn sự tồn tại của cô gái tên Brace, và cả khoảng thời gian ở bên cô ấy, tôi đã quên sạch.

Tôi nhớ ra Brace là sau khi phát hiện cái Nêm ở Hoằng (Hiro) bị mất.

Sau khi về Tokyo, tôi gọi ngay Hiropong đến. Trong lúc trao đổi tại phòng tôi dưới cái nhìn chằm chằm của Jess, Hiropong cũng nhớ ra tất cả.

Ký ức không hề biến mất. Nó chỉ bị niêm phong một cách dịu dàng.

Như những trang sách bị ướt dần tách ra, ký ức ùa về.

「......Loripo-san, ngài có thể nghe một tội lỗi tôi đã phạm phải không.」

Hiropong vừa nhón lấy miếng táo quà biếu vừa mở lời. Tôi gật đầu lắng nghe.

「Thực ra tôi là sis-con (cuồng em gái) đấy. Cỡ hàng thật khiến Loripo-san cũng phải tái mặt luôn.」

〈Làm tôi tái mặt tức là chuyện kinh khủng lắm đấy.〉

「Đúng thật. Nếu Loripo-san tái mặt thì thành lợn xanh (Aobuta) mất nhỉ.」

〈Tôi không hề có ý đó......〉

「Quả không hổ danh Loripo-san, đúng là đồ lợn (Buta-yarou) nhỉ.」

〈Lại còn bồi thêm câu đó nữa.〉

Cười trước câu bắt bẻ của tôi, Hiropong trở lại vẻ mặt nghiêm túc và nói.

「Dù sao thì, tôi rất yêu em gái mình. Khác với tôi, con bé rất ngoan ngoãn, dịu dàng, xinh đẹp, mảnh mai, thế mà ngực lại to...... là một cô em gái tuyệt vời đến mức Loripo-san phải uất ức mà chết đấy.」

〈Không cần lôi tôi vào so sánh đâu mà.〉

Tôi "tsukkomi" một cách nghiêm túc, Hiropong cười toe toét.

Rồi cô thở dài thườn thượt. Như thể chán ngán chính bản thân mình.

「Nhưng em gái tôi mắc cùng bệnh với mẹ và ngã quỵ. Rồi nằm liệt giường. Tôi đã quyết tâm theo y học để mong có ngày chữa khỏi cho em, nhưng hoàn toàn không kịp.」

Tôi ngồi thẳng dậy ngay tại chỗ. Hiropong nhón một miếng táo đưa ra trước mặt tôi. Ánh mắt Jess thật đáng sợ, nhưng tôi không nỡ từ chối, sau một hồi do dự tôi dùng miệng nhận lấy miếng táo.

Jess không nói gì. Căn phòng hoàn toàn bao trùm bởi không khí nghiêm trọng.

「Bố tôi là người đứng đầu trong lĩnh vực đó, nhưng ngay cả bố cũng không làm được gì. Cuối cùng em tôi sống thực vật. Tình trạng ngày càng xấu đi...... theo nguyện vọng của chính em ấy, chuyện hiến tạng đã được bàn tới. Rằng nếu vượt qua điểm không thể quay đầu, thì sẽ làm như vậy.」

Lần đầu tiên tôi nghe chuyện này. Không thốt nên lời.

「Tôi cũng là sinh viên y khoa quèn, nên về lý trí tôi biết đó là điều đúng đắn. Tôi hiểu rằng nếu cơ thể em cứu được ai đó thì nên làm vậy. Nhưng khi đối mặt thực tế, chẳng hiểu sao tôi lại không thể chấp nhận được. Ngốc thật nhỉ.」

〈Không ngốc chút nào.〉

Tôi đáp lại gần như vô thức.

Đối mặt với cái chết của người mình yêu thương nhất chắc chắn không phải chuyện dễ dàng.

Hiropong lắc đầu.

「Nghe chuyện tiếp theo đây chắc ngài sẽ nghĩ là ngốc đấy. Trong lúc như thế, tôi đã uống thuốc hơi quá liều. Và rồi...... khi tỉnh lại thì đã thành lợn.」

Chuyện Hiropong chuyển sinh sang Mesteria tôi chỉ nghe loáng thoáng.

Không ngờ lại có sự tình như thế──

「Không chỉ vậy đâu. Ở Mesteria, tôi đã nhìn thấy một cô bé. Tôi chỉ biết đứng nhìn cô bé ấy bị làm nhục mà không làm gì được...... Sau khi quay lại đây, đọc tiểu thuyết của Loripo-san trên mạng, tôi mới biết cô bé ấy đã có kết cục thế nào.」

Tôi biết ngay đó là ai.

Cô gái bị đối xử tàn tệ, bị giam cầm, và được chúng tôi giải cứu. Và là cô gái đã hy sinh mạng sống để cứu chúng tôi nhằm đưa Jess đến vương đô.

Giữa Brace và Hiropong đã có mối liên hệ từ trước khi đến đây.

Nước mắt chảy ra từ mắt Hiropong. Giọng cô bắt đầu run rẩy.

「Tôi đã bỏ mặc con bé chết. Lý do tôi không kể nhiều với mọi người về những gì đã trải qua ở Mesteria là vì thế. Đương nhiên tôi cũng không thể nói với chính Brace.」

〈Bỏ mặc chết gì chứ...... Tôi cũng đâu làm được gì để cứu Brace. Đâu phải lỗi của Hiropong.〉

「Không được đâu, nè Loripo-san. Đừng nói những lời dịu dàng như thế.」

Lẩm bẩm xong, Hiropong dùng khăn giấy xì mũi. Cả tôi và Jess chỉ biết dõi theo cô ấy.

「Loripo-san đã cứu Jess-chan. Kento-kun đã cứu Nuris-chan. Sanon-san đã giúp quân giải phóng. Nhưng tôi chẳng làm gì cả. Biết đâu tôi đã có thể cứu được Brace...... Chính vì nỗi hối hận đó, tôi mới gặp nhóm Loripo-san và giúp đỡ việc chuyển dịch.」

Hiropong đã cho chuẩn bị giường ở bệnh viện của bố mẹ, và dùng súng điện tiễn chúng tôi đi.

〈Kết quả là Brace đã nhập vào cơ thể em gái cô......〉

「Đúng vậy. Cơ thể em gái tôi đã cứu được cô bé mà tôi không thể cứu. Tôi coi đó là phép màu.」

Cắn rộp miếng táo, Hiropong nói.

「Vì thế nhé Loripo-san, Jess-chan. Chỉ riêng Brace là tôi phải làm cho hạnh phúc. Tôi muốn ít nhất con bé đó phải được hạnh phúc đàng hoàng.」

Vừa đẫm nước mắt, Hiropong vừa lẩm bẩm 「Táo ngon quá」.

Chậm rãi, Jess mở lời.

「Làm thôi. Hãy gặp Brace-san một lần nữa và nói chuyện đàng hoàng nào.」

Chúng tôi gật đầu với nhau.

Và quyết tâm lần tới nhất định sẽ bắt được Brace.

***

Sanon và Brace bị dồn vào đường cùng tại Vọng Đông (Azumaya) ngắm thác, được xây nhô ra bên cạnh thác nước trong Bắc Chi Hoàn (Kita-no-maru). Brace đang trong cơ thể em gái Hiropong, ngồi xe lăn. Sanon là người đẩy.

Di chuyển xe lăn trong công viên chắc vất vả lắm. Dù cuối thu nhưng Sanon râu ria mồ hôi nhễ nhại.

「Brace!」

Hoàn toàn không để ý đến Sanon, Hiropong lao tới ôm chầm lấy Brace.

「Tốt quá...... lại được gặp em đàng hoàng rồi......」

Trong vòng tay Hiropong, Brace cúi gằm mặt im lặng đầy vẻ khó xử.

〈Ở đây không có cái Nêm đâu.〉

Dù tôi không nói ra, Sanon nhìn vẻ hùng hổ của chúng tôi dường như đã hiểu tất cả. Lau mồ hôi trán với vẻ nhẹ nhõm, ông ta từ từ ngồi xuống ghế trong Vọng Đông.

Jess, tôi, Hiropong, Kento. Brace và Sanon. Và con chó không biết đọc bầu không khí cứ hít hà chân Brace. Chúng tôi ngồi quây thành vòng tròn trong Vọng Đông để nói chuyện cho ra ngô ra khoai.

Người mở đầu là Brace.

「Sano-san không có trách nhiệm gì cả.」

Brace dùng bàn tay mảnh khảnh ngăn Sanon đang lắc đầu định nói.

「......Tất cả là do tôi nhờ vả.」

「Nghĩa là sao, Brace nhờ vả cái gì?」

Hiropong hỏi với giọng nghiêm túc hiếm thấy.

「Chuyện đó là......」

Brace có vẻ đang thận trọng lựa lời.

Cô ấy sở hữu sức mạnh vượt qua cả phép thuật.

Một sức mạnh vượt qua cả khuôn khổ phép thuật mà những kẻ đến từ thế giới thượng nguồn của cái Nêm sở hữu.

Nếu năng lực của Jess là Thăm dò (Tankyuu), thì năng lực của Brace là Mộng kiến (Yumemi) và Tin đồn (Uwasa). Gửi và nhận thông tin từ xa, đôi khi thao túng cả thông tin, một năng lực gian lận (cheat) ngoại hạng. Khi chia tay chúng tôi, Brace đã thao túng ký ức của Hiropong. Cô khiến Hiropong quên sạch chuyện mình đã mượn tạm cơ thể cô em gái sống thực vật để lưu lại Nhật Bản một thời gian.

Việc chúng tôi quên bẵng đi Sanon mất tích và em gái Hiropong biến mất khỏi bệnh viện sau khi Jess đến thế giới này cũng là do năng lực của Brace.

Tuy nhiên năng lực của Brace vì phạm vi tác động quá bá đạo nên cũng khá dễ bị phá vỡ. Và có vẻ cô không thể sửa đổi hoàn toàn ký ức của Jess, một tồn tại tương tự mình. Bằng chứng là Jess không hề quên Brace hay Sanon.

Trong quá trình trao đổi với Jess - người có khả năng kháng thao túng ký ức, mọi người dần nhớ lại những điều đã quên.

Và dẫn đến vài nghi vấn.

Sanon đã đi đâu?

Cơ thể em gái Hiropong đã biến đi đâu?

Tại sao ký ức về hai người lại bị mất?

Không mất nhiều thời gian để liên kết chuyện này với Brace, người lẽ ra đã về Mesteria.

Nhân cách Brace lại nhập vào em gái Hiropong và biến mất cùng Sanon. Những thông tin bất lợi cho hai người đã bị sức mạnh của Brace xóa bỏ──chỉ có thể nghĩ như vậy.

Vấn đề là, tại sao.

Tại sao hai người lại biến mất?

Tại sao không liên lạc với chúng tôi?

Tại sao lại làm chuyện nẫng tay trên cái Nêm Khế (Kei)──

「Tôi chắc chắn đã làm chuyện không thể tha thứ.」

Brace cúi đầu nói.

「Đã nói lời chia tay với mọi người như thế...... vậy mà tôi lại quay lại. Lý do tôi hiểu ngay. Tôi vẫn còn luyến tiếc. Tôi đã cố gắng trở về khi chưa thể cắt đứt mong muốn được sống ở thế giới tuyệt vời bên này.」

「Có gì đâu, chuyện bình thường mà. Brace không có lỗi.」

Nghe Hiropong nhoài người tới nói, cô lắc đầu.

「Vì tôi mà mọi thứ trở nên lơ lửng (Chuu). Ba sợi chỉ mà Ngài Lợn nói chắc chắn vì tôi mà còn sót lại một sợi mong manh. Vì thế thế giới lại kết nối với nhau. Việc tôi, kẻ lẽ ra đã trở về, đang ở đây là bằng chứng rõ ràng nhất.」

「Nhưng Brace-san, cả tôi cũng đang ở đây mà!」

Jess lập tức chen vào.

「Tôi cứ nghĩ thế giới kết nối lại là do lỗi của tôi. Vì tôi đã ước muốn đến đây──nên Brace-san chắc chắn không liên quan đâu.」

Brace lại lắc đầu. Mái tóc dài đung đưa.

「Chính vì tôi chưa cắt đứt được sợi dây luyến tiếc nên Jess-san mới có thể đến đây. Việc cái Nêm Khế trôi dạt sang thế giới này hoàn toàn là trách nhiệm của tôi.」

Không thể tranh luận được. Có quá nhiều điều chưa biết và quan niệm thì quá trừu tượng.

「Nhưng nếu nói vậy.」

Kento hăng hái lên tiếng.

「Tôi cũng muốn quay lại Mesteria (bên kia) mà. Có người tôi muốn ở bên cạnh nhiều hơn. Loripo-san chắc còn muốn hơn nữa. Người còn vương vấn đâu chỉ có mỗi Brace.」

〈Đúng như Kento nói.〉

Tôi cũng tiếp lời.

〈Tôi cũng muốn quay lại. Ở thế giới bên này tôi còn lưu luyến viết sách về Mesteria nữa cơ. Người mong muốn ranh giới thế giới trở nên mơ hồ──người chưa cắt đứt được luyến tiếc, tôi cũng thế mà.〉

「Không đâu, Ngài Lợn, và cả Kento-san nữa. Cơ thể của các ngài không còn ở bên kia nữa. Dù muốn để lại sợi dây luyến tiếc thì đầu dây bên kia cũng đâu còn, phải không.」

Đôi mắt điềm tĩnh của Brace nhìn chúng tôi. Tôi cứng họng.

Đúng là Brace vẫn còn cơ thể ở bên này──cơ thể em gái Hiropong.

Cứ ngỡ đã biến mất nhưng nhận ra mình lại quay về đó, nên việc nghĩ rằng do lỗi của mình mà sự phân tách thế giới thất bại cũng là điều tự nhiên. Chưa bàn đến chuyện đúng sai.

〈......Vì thế sao.〉

Tôi hỏi Brace.

〈Vì thế Brace định chịu trách nhiệm và thu thập cái Nêm......〉

「Vâng. Người thực sự phải chịu trách nhiệm không phải các ngài, mà thật ra chỉ có mình tôi thôi.」

Trong mắt Brace khi nói điều đó ánh lên tia quyết tâm gợi nhớ đến vị vua trẻ nào đó ngày xưa.

「Nhiệm vụ của tôi, kẻ đã kết nối thế giới và đến đây, rất đơn giản và rõ ràng. Thu thập tất cả các cái Nêm, không sót một cái nào trong số 128 cái, cắm vào cơ thể mình, và trút hơi thở cuối cùng lặng lẽ ở nơi không làm phiền ai. Như vậy sẽ không làm tổn thương thế giới của mọi người──những thứ quan trọng.」

Thật là một câu chuyện hoang đường. Không phải thứ mà một người có thể gánh vác nổi.

Dù không đúng lúc, nhưng tôi lại cảm thấy hoài niệm, nghĩ rằng lại mô típ này sao.

Tôi biết rõ một người bị trách nhiệm đè bẹp, không chia sẻ với ai mà tự mình hành động mất kiểm soát.

「Nhưng mà, tại sao...... tại sao Brace không nói cho tụi chị biết? Nếu đã đến đây thì đâu chỉ Sanon-san, em có thể nhờ cậy tụi chị nữa mà! Đâu cần phải lấy cái Nêm theo kiểu nẫng tay trên từ Jess-chan chứ......」

Giọng Hiropong đầy day dứt.

「Nếu mọi người biết kế hoạch của tôi, chắc chắn mọi người sẽ nói muốn giúp tôi. Sẽ hy sinh vì tôi. Nhưng tội lỗi của cái Nêm là thứ chỉ mình tôi nên gánh chịu. Tôi không thể kéo mọi người vào được.」

「Không có chuyện đó đâu, bởi vì──」

「──Hơn nữa...... tôi không biết phải dùng vẻ mặt nào để gặp Hiroko.」

Brace cúi đầu. Mái tóc dài che khuất khuôn mặt. Đầu gối váy ướt đẫm những giọt nước rơi "tí tách".

「Tôi đã ham sống. Tôi đã ước muốn tiếp tục sống dù có phải cướp đoạt cơ thể em gái Hiroko. Kết quả là tôi không còn biết cách để lại cơ thể em gái Hiroko mà trở về nữa. Thế này thì cũng chẳng khác gì đã giết cô ấy. Thật sự tôi không còn mặt mũi nào gặp Hiroko cả.」

「Sao lại...... Chị hoàn toàn, không hề......」

Giọng Hiropong nhỏ dần. Ngược lại, Brace nhấn mạnh.

「Vì thế Jess-san, làm ơn. Hãy bỏ qua cho tôi. Hãy coi như không có chuyện gì xảy ra ở đây, và cho tôi thời gian hoàn thành sứ mệnh. Tôi sẽ quyết không gây phiền phức cho mọi người nữa đâu.」

Ánh mắt đổ dồn về Jess, người được chỉ mặt điểm tên.

Chỉ có Jess mới có thể kháng lại thao túng ký ức của Brace. Nếu Jess chấp nhận lời Brace, chúng tôi có thể sẽ lại quên sự tồn tại của Brace, và ước nguyện méo mó của cô ấy có thể sẽ thành hiện thực.

Nhưng đương nhiên, Jess không phải người chấp nhận chuyện đó.

「Brace-san.」

Jess nói với giọng dịu dàng nhưng đầy sức mạnh.

「Chúng ta hãy cùng ngồi xuống và nói chuyện đàng hoàng với nhau đi ạ. Thổ lộ toàn bộ sự thật, nghe cảm xúc thật của nhau rồi suy nghĩ nên làm gì cũng chưa muộn đâu.」

Đó là điều hiển nhiên, nhưng với chúng tôi, không có lời nào nặng ký hơn thế.

Bởi chúng tôi đã bao lần chứng kiến những bi kịch nảy sinh chỉ vì không làm được những điều hiển nhiên ấy.

Mặt trời đã lên cao, nhưng gió thổi qua công viên yên tĩnh vẫn lạnh buốt.

Brace suy nghĩ một hồi lâu, rồi khẽ gật đầu.

「......Tôi hiểu rồi. Nếu Jess-san đã nói vậy.」

Dù có vẻ chưa phục hẳn, nhưng Jess có ưu thế về năng lực. Có muốn xóa ký ức mọi người thì chừng nào còn Jess, nó sẽ bị giải trừ ngay lập tức. Brace không có lựa chọn nào khác.

Hiropong di chuyển đến trước mặt Brace. Đặt hai tay lên vai cô ấy, Hiropong khẩn khoản.

「Chị nè, có chuyện chị chưa nói với Brace.」

Và cuối cùng, cô truyền đạt sự thật.

Rằng cô đã đến Mesteria và bỏ mặc Brace đang đau khổ.

Rằng nếu cơ thể em gái đã cứu được Brace, thì cô coi đó là phép màu.

Và rằng cô thật lòng mong muốn được ở bên Brace.

Lời kể của Hiropong ngày càng nhiệt thành, dữ dội hơn.

Vừa nghe chuyện, vai Brace cũng run lên bần bật như đồng điệu.

「Cho nên, làm ơn, đừng nói là phiền phức──đừng nói là không còn mặt mũi nào nữa.」

Nói xong, Hiropong thở hắt ra, vai phập phồng như để điều chỉnh hơi thở gấp gáp.

Nhìn dáng vẻ đó của cô, Brace thốt ra lời mà chắc hẳn cô bận tâm nhất.

「......Nhưng mà, tôi không thể thay thế em gái Hiroko được.」

Hiropong mở to mắt.

Có vẻ cô ngạc nhiên vì Brace lại nghĩ như thế.

「Không phải vậy. Chị không cần Brace thay thế em gái...... Chị chỉ muốn Brace được sống thôi. Chị không mong cầu gì hơn thế. Chị chỉ muốn Brace, người đang ở đây trong cơ thể này, được hạnh phúc thôi.」

Đối diện, Brace cũng cần thời gian để nghiền ngẫm những lời vừa nghe.

「Cái đó...... vì tôi chưa từng được ai cần đến như thế này bao giờ......」

Sau một hồi bối rối, cuối cùng Brace cũng ngẩng mặt lên.

「Hiroko...... cảm ơn chị.」

Nói chuyện thẳng thắn rồi thì hóa ra mọi chuyện cũng đơn giản.

Từ đây về sau là vấn đề của hai người họ.

Ánh mắt an tâm và chúc phúc đổ dồn về hai người cuối cùng đã hiểu nhau. Rồi tôi bước tới trước Brace. Có một điều duy nhất tôi nhất định phải xác nhận.

〈Nhân tiện...... Brace đã cắm cái Nêm vào người chưa?〉

Một lúc lâu không thấy phản ứng khiến tôi sợ hãi, nhưng rồi Brace từ từ lắc đầu.

「......Chưa.」

Tôi liếc nhìn Sanon. Lúc này Sanon mới lên tiếng.

「Xin hãy yên tâm. Cái Nêm vẫn ở đây đàng hoàng.」

Sanon trân trọng lấy ra một chiếc ví nhỏ có dây xích từ túi đeo chéo. Bấm mở ví, bên trong lộ ra tinh thể trong suốt của Tam (San).

Cái Nêm Khế.

Cội nguồn tai ương ban phép thuật cho con người, xóa bỏ mọi lời nguyền rủa (ju), đập tan mọi sự bảo hộ.

Phần của Hoằng (Hiro) và Liêm (Kama), cả hai đều có đủ.

「Cái này xin trả lại.」

Sanon đưa cái Nêm cho Jess. Vậy là bốn cái Nêm đã tập hợp về tay chúng tôi.

「Chỉ để mình Brace-san nói thì tàn nhẫn quá. Hãy cho tôi cũng được sám hối.」

Sanon chậm rãi mở lời.

「Đã khiến mọi người lo lắng nhiều rồi. Tôi biết mình đã làm chuyện xấu. Khi Brace-san hiện ra trong giấc mơ và cầu cứu tôi──khi cô ấy bảo muốn hành động bí mật với Hiropong-san, Loripo-san và Kento-kun, tôi đã hùa theo mà.」

Brace không thể tự do đi lại trong cơ thể suy nhược của em gái Hiropong. Cô cần người cộng tác. Vì thế cô đã chọn Sanon. Người mà dù có nhờ vả lén lút cũng sẽ không nói cho chúng tôi biết. Quả thực Sanon có lẽ là vai diễn thích hợp nhất.

「Có lẽ hơi thừa, nhưng hãy yên tâm...... Tôi không làm gì khuất tất với cô ấy đâu. Chuyện sinh hoạt cá nhân của cô ấy tôi nhờ chị gái giúp. Vốn dĩ như mọi người biết đấy, Brace-san nằm ngoài vùng đối tượng tuổi tác của tôi mà.」

Sanon chêm vào một lời thanh minh thực sự thừa thãi.

Brace sinh ra cùng thời với Jess, và em gái Hiropong tình cờ cũng trạc tuổi đó. Tức là cả về tinh thần lẫn thể xác, hiện giờ khoảng 17 đến 18 tuổi. Trên hay dưới, bên nào nằm ngoài vùng đối tượng thì chắc không cần xác nhận đâu nhỉ.

Nhìn thái độ của Brace, có vẻ lời Sanon không phải nói dối.

Trở lại chuyện chính. Tôi cũng có điều cần xác nhận với Sanon.

〈Sanon-san chắc hẳn biết rõ không nên giữ bí mật về cái Nêm và Brace mà. Nhận lời tư vấn của Brace, thậm chí đến chuyện nẫng tay trên cái Nêm từ chúng tôi cũng được đưa ra, vậy mà ông không định ngăn lại sao.〉

Lời lẽ có chút trách móc. Nhưng Sanon có tiền án phản bội chúng tôi.

「Quả nhiên là hỏi thế sao.」

Sanon gãi đầu cười khổ.

「Mà cũng được. Chính tôi cũng nghĩ nếu là mình thì trông có vẻ sẽ âm mưu gì đó với cái Nêm lắm.」

〈Tức là ông không âm mưu gì chứ.〉

「Đương nhiên. Tôi giả vờ hợp tác với Brace-san, dùng lời ngon ngọt để cô ấy trì hoãn việc sử dụng cái Nêm đấy chứ. Tôi giữ cái Nêm, cất ở nơi an toàn để Brace-san không lỡ tay tự cắm vào mình.」

Ra là vậy.

〈Vậy thì, chuyện không nói với chúng tôi──〉

「Bởi nếu nói ra thì Brace-san sẽ nhận ra mất. Tôi đánh giá việc mình mất lòng tin, bị xóa ký ức và để Brace-san chạy thoát còn nguy hiểm hơn nhiều. Tôi đã đợi mọi người tự tìm ra như thế này đấy.」

Tức là Sanon đã làm gián điệp luồn lách đối phó với cô gái có thể đọc được tâm trí.

Sanon cũng có nguy cơ bị sửa đổi ký ức. Vậy mà bảo vệ được cái Nêm đến giờ, đúng là không phải chuyện người thường làm được.

〈Nhưng mà, sao làm được chuyện đó hay thế......〉

「Chuyện tôi giỏi lừa gạt, dụ dỗ thiếu niên thiếu nữ thì Loripo-san biết rõ rồi còn gì. Với lại, nếu tôi là kẻ bị một thiếu nữ pháp sư đọc được tâm can, thì tôi đâu thể ở bên Cele-tan lâu đến thế được.」

Ha ha ha, Sanon cười lớn, nhưng chẳng ai khác cười cả.

Xong việc này nhất định tôi sẽ gọi cảnh sát.

「Với lại, nói thêm một điều thừa thãi nữa nhé, tôi cũng có chút hứng thú.」

Từ âm hưởng điềm tĩnh đến mức bất ổn đó, tôi nhớ lại lời Sanon ngày nào.

──Chẳng phải trên đời có rất nhiều thứ nên dùng phép thuật phá hủy một lần cho xong sao.

「Nếu có được cái Nêm Khế, tôi sẽ nghĩ gì. Khi có được sức mạnh có thể thay đổi thế giới này, tôi sẽ mơ ước điều gì. Tất nhiên tôi không định dùng, nhưng tôi rất hứng thú. Tôi biết âm mưu của Brace-san sẽ không thành công. Nhưng trước đó, tôi muốn thử một lần cho biết.」

〈......Sanon-san cảm thấy gì khi cầm cái Nêm?〉

Dù tâm trạng không muốn nghe lắm, nhưng tin vào ánh sáng dịu dàng trong mắt ông ta, tôi hỏi.

「Chỉ có sợ hãi thôi.」

Con chó trắng tiến lại gần chân Sanon đang nói thản nhiên. Tay Sanon vuốt ve con chó.

「Thế giới này, mượn lời Nott-kun thì là một đống cứt. Mesteria cũng là đống cứt ở mức độ khủng khiếp. Nhưng nghe Loripo-san kể chuyện xảy ra ở Mesteria, tôi nhận ra. Những gì tôi làm ở bên kia là sai lầm khủng khiếp.」

Sanon cúi đầu một lúc rồi tiếp tục.

「Dù thế giới có như đống cứt thế nào, những người sống ở đó vẫn ấm áp đến thế. Dù mục đích có cao cả đến đâu, việc dùng sức mạnh đánh đổ và thống trị những người không mong muốn chiến tranh, quả nhiên là sai lầm.」

〈Vậy sao...... Thế thì tốt rồi.〉

Lúc đến đây tâm trí rối bời nên không để ý, dòng thác nhân tạo đang đổ xuống rào rào tạo nên âm thanh dễ chịu. Lá khô treo trên cành bị gió thổi bay đi.

「Tôi có...... một thỉnh cầu với mọi người, và cả Brace-san nữa.」

Jess lên tiếng.

「Cái Nêm Khế vẫn còn lại 124 cái. Chúng ta phải lặp lại việc thu thập như vừa rồi thêm 31 lần nữa. Tôi biết sẽ là công việc rất vất vả...... nhưng tất cả mọi người ở đây có thể hợp sức thu thập không ạ.」

〈Đương nhiên rồi.〉

Tôi nói, Hiropong, Kento, Sanon cũng nhao nhao đồng tình và gật đầu.

Cuối cùng còn lại Brace. Cô nhìn thẳng vào Jess. Dù khuôn mặt khác nhau, nhưng ánh mắt của cô gái đã cầu nguyện cho hạnh phúc của tôi và Jess trong đêm buồn ấy chắc chắn đang hiện hữu ở đó.

「Vâng...... xin nhờ mọi người.」

Khó khăn còn chất chồng như núi, nhưng tất cả mọi người ở đây không còn cách nào khác ngoài hợp sức cùng giải quyết.

Chúng tôi──sáu người đồng đội kỳ lạ nhìn nhau gật đầu.

「Gâu!」

Cuối cùng con chó sủa một tiếng thật to đầy vui vẻ.

***

Trước khi gác bút, tôi xin nói thêm một điều.

Thời gian và giải thích sẽ bị bỏ qua kha khá, nhưng nếu được phép, tôi muốn kể thêm một chuyện cuối cùng về sự việc ở Mesteria. Coi như là chuyện hậu kỳ vậy.

Đúng thế, sau đó khá nhanh, chúng tôi lại phải đến Mesteria.

Nhờ lời khuyên bí ẩn 「Hãy mở cuốn sách của trái tim ra」 của Brace, Jess và tôi đã qua Vòng Xích (Kusari no Kai) và trở về thế giới kiếm và phép thuật đó. Không hề cố ý, nhưng ngẫu nhiên hay tất nhiên, ngày đến Mesteria đúng vào sinh nhật 18 tuổi của Jess.

Tròn hai năm kể từ khi gặp nhau. Một đêm đầu hè tuyệt đẹp.

Tại Kiltoli, cơn gió giống hệt như lúc tôi hẹn gặp Jess dưới gốc cây đó đang thổi.

Tôi cứ tưởng sẽ đi ngay đến Đô──vương đô có vẻ đã bỏ sắc thái nghĩa là Vua. Đáng tiếc là cái tên Shuraland đã không được chọn──nhưng vì lý do "làm thế thì hết sinh nhật mất", chúng tôi quyết định nghỉ lại một đêm ở Kiltoli.

Nơi chúng tôi trọ lại là quán trọ mà chúng tôi đã trải qua đêm định mệnh cuối cùng. Có lẽ là cách Jess trả đũa. Đến căn phòng cũng y hệt.

Jess bảo tôi ngồi lên giường, rồi ngồi ngay bên cạnh. Và em tháo bộ dây đai cho tôi.

Bộ dây đai gắn sợi xích to rơi xuống sàn tạo tiếng động nặng nề.

「Hôm nay là sinh nhật tôi.」

〈Đúng vậy. Chúc mừng em (lần thứ n).〉

「Chúc mừng thế là đủ rồi ạ. Ngài đã nói nhiều rồi mà.」

Cũng có cảm giác thế.

Jess chỉnh lại tư thế, nhìn tôi.

「Ngài hiểu lý do tại sao Buta-san lại mang hình dáng Buta-san chứ ạ.」

Tôi cũng duỗi miếng thăn lợn theo kiểu lợn.

〈Để được thiếu nữ tóc vàng xinh đẹp thuần khiết gọi là lợn.〉

「Đã mười tám rồi. Gọi là thiếu nữ xinh đẹp ở tuổi này cũng hơi khó đấy ạ.」

〈Vậy là mỹ nữ tóc vàng thuần khiết. Tôi xin lỗi và đính chính lại.〉

「......Tôi tưởng giai đoạn được gọi là Buta-san mà vui mừng đã qua lâu rồi chứ.」

〈Không, ngạc nhiên là không chán đâu. Cứ thế này cả đời cũng được.〉

Đôi mắt nâu của Jess nhìn chằm chằm tôi. Có vẻ em phản ứng với từ "cả đời".

Dường như thời gian cho phép những lời lấp liếm như mọi khi đã hết.

「Nhân đây, xin ngài hãy thề đàng hoàng đi ạ.」

Jess nói giọng nghiêm túc.

「Rằng dù có chuyện gì xảy ra, thật sự thật sự thật sự, ngài sẽ ở bên tôi mãi mãi.」

〈......Thề thì sẽ thế nào?〉

「Nếu vậy chắc chắn Buta-san sẽ trở lại hình người.」

Chắc là vậy.

Tôi nhìn sợi xích rơi trên sàn. Sự kiên cố của sợi xích trói buộc tôi chính là sức mạnh tình cảm của Jess.

Lý do tôi biến thành lợn ngay cả ở Nhật Bản──điều đó không hề thay đổi từ lần đầu gặp gỡ.

Để tôi không đi đâu cả. Để tôi không thể đi đâu được.

Vì muốn ở bên nhau mãi mãi, ước nguyện của Jess đã biến tôi thành hình dáng con lợn.

Thế nên──nếu tôi thề đàng hoàng rằng sẽ không đi đâu cả, tuyệt đối sẽ không để Jess một mình nữa, và Jess có thể tin điều đó từ tận đáy lòng, thì tôi sẽ trở lại làm người.

Một logic đơn giản dễ hiểu.

〈Nhưng mà...... nói là thề, chứ hình dáng lợn thì đâu thể tuyên thệ được. Hay cứ thề trong dấu ngoặc ở não là được?〉

Jess lắc đầu.

「Hãy trao nụ hôn tuyên thệ đi ạ.」

Cứ như đám cưới ấy nhỉ, tôi nghĩ.

......Không.

Nói đúng hơn là chuyện cổ tích──hôn xong biến lại thành người.

「Nếu không thể hôn tôi, Buta-san sẽ mãi mãi là Buta-san, mãi mãi là trai tân (doutei) đấy ạ.」

〈Cái vế thứ hai có thừa không vậy.〉

Jess không nói gì khiến tôi rùng mình. Nghiêm túc sao.

〈Cho tôi chuẩn bị tâm lý đã.〉

Jess lấy đồng hồ từ trong túi ra.

「Chỉ còn đúng một phút nữa là hết sinh nhật tôi.」

〈Một phút?〉

「Vâng. Hãy chuẩn bị tâm lý trong vòng một phút đi ạ.」

Tôi cảm thấy tim (Hatsu) đập thình thịch, máu chảy rần rần kinh khủng.

Đầu óc trống rỗng. Những tế bào não màu hồng hoàn toàn vô dụng.

「Ba mươi giây.」

〈Khoan đã, thời gian trôi lạ lắm.〉

「Đồng hồ bình thường. Là Buta-san chậm đấy.」

Jess dùng hai tay ôm lấy má tôi. Cổ tôi hướng về phía Jess. Khuôn mặt Jess ngay chính diện. Mắt Jess liếc nhìn đồng hồ.

「Mười giây.」

Jess nhắm mắt lại.

Chẳng còn biết thời gian hay cái gì nữa. Có khi Jess đã lường trước độ trai tân của tôi nên mới chuẩn bị sân khấu này để tước đi khả năng phán đoán bình thường.

Không có đếm ngược. Đã qua ngày mới chưa? Không, không có thời gian để băn khoăn nữa. Việc tôi phải làm chỉ có một.

Thả lỏng một chút, và đổ người về phía trước──

Môi chạm môi. Ngay lập tức có gì đó thay đổi. Nhận ra thì mọi thứ đã thay đổi. Tay cử động tự do. Chân cử động tự do. Cảm giác cơ thể dài ngoằng ra, tôi mất thăng bằng và ngã ngang ra.

Tôi đã trở lại làm người.

Mặt khác, Jess chẳng có gì thay đổi. Vẫn nhắm mắt, giữ chặt hai má tôi và hôn. Thật sự chẳng hiểu gì nữa, nhưng tôi nhận thức được mình đang bị làm một chuyện còn ghê gớm hơn nhiều so với lần duy nhất làm trong hình dáng lợn.

Tôi đã nằm ngửa từ lúc nào. Bị Jess đè lên. Không dừng lại.

Cứ để mặc như thế, không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Sinh nhật chắc chắn đã qua lâu rồi. Tóm lại sau khi chuyện lớn xảy ra, cuối cùng Jess cũng buông tha cho tôi.

Vừa rời tay đang đè tôi ra, Jess vẫn cưỡi lên người tôi, nhìn chằm chằm xuống tôi. Đôi má em đỏ bừng chưa từng thấy.

「Chờ đã, bình tõm (mochi-tĩnh).」

「Em đang bình tõm (mochi-tĩnh) đây.」

「Nhìn thế nào cũng đâu có tĩnh.」

Bị ngồi lên hông nên tôi cũng không dậy được.

「Cầu thang thì phải đi từ từ từng bậc một chứ.」

「Ngài nghĩ em đã phải đợi ở bậc đầu tiên bao lâu rồi hả.」

Ngón tay Jess lướt trên thân trên của tôi. Đang hoảng loạn nên giờ mới nhận ra, tôi từ lợn đột ngột biến thành người, đương nhiên là đang trong tình trạng trần như nhộng.

Cá chép nằm trên thớt. Hết lợn rồi đến cá chép sao. Không, tôi đang nghĩ cái quái gì thế này.

Khoảnh khắc Jess cúi người xuống.

Rầm! ──Cánh cửa phòng ngủ mở toang với âm thanh như trò đùa.

Cả hai chúng tôi cùng quay mặt về phía đó.

Là con chó trắng. Nó thè lưỡi, cười toe toét vừa thở hổn hển vừa đi về phía này.

Chẳng hiểu sao con này cũng đi theo──trông bộ não nó chẳng có vẻ gì là mở được cuốn sách của trái tim, thế mà chẳng hiểu sao lại vượt qua được bức tường thế giới.

Con chó lon ton đi tới, hít hít mặt tôi.

Quả nhiên nó không hứng thú với đàn ông. Nó thở hắt ra một cái, rồi ngồi xuống tại chỗ, ngước nhìn Jess như mong đợi điều gì.

Nhắc mới nhớ.

Hình như có kẻ từng nói nếu không làm Jess hạnh phúc thì sẽ khỏa thân xông vào (chin) vào thời khắc quan trọng.

Tuy không biết bên trong con chó này là gì──nhưng đây chắc là cảnh cáo.

Chắc chắn ở đâu đó, gã đàn ông kia đang cười nham hiểm.

Cảm thấy thật buồn cười, dù đang bị mỹ nữ đè trong tình trạng khỏa thân, tôi không nhịn được mà bật cười.

Bị con chó trắng nhìn chằm chằm, Jess cũng như không kìm được mà bắt đầu cười.

Trong trạng thái cực kỳ hỗn loạn, tôi và Jess cùng cười với nhau một lúc lâu.

Con chó có vẻ chán, lại lon ton bỏ đi đâu đó.

Còn lại trong phòng ngủ, tôi và Jess im lặng nhìn nhau một lúc.

Jess cuối cùng có vẻ cũng nhận ra việc mình vừa làm, lần này em đỏ tai xấu hổ.

「X, xin lỗi...... tôi đã...... thô bạo quá.」

「Không, không sao.」

Jess lăn ra nằm cạnh tôi.

「Chúng ta đã cười nhiều nhỉ.」

「Ừ. Lâu lắm mới trở lại hình người nên đau cả bụng.」

Jess chợt nhận ra điều gì đó, nhìn tôi.

「Nhắc mới nhớ...... đây là lần đầu tiên chúng ta cùng cười với nhau nhỉ.」

「Vậy sao?」

「Vâng. Vì khuôn mặt Buta-san ít khi cười lắm......」

Đúng thật. Mặt lợn thì sao mà cười tử tế được.

「......Xấu xí lắm phải không.」

「Nếu cười từ trái tim thì ai cũng thế thôi ạ.」

Jess ôm chặt lấy tôi. Lúc đó tôi mới tỉnh táo lại.

「Này, cứ làm lợn mãi nên quen rồi nhưng mà......」

「Vâng.」

「Tôi muốn mặc quần áo ngay bây giờ.」

「A, đúng rồi nhỉ...... xin lỗi. Tôi chuẩn bị ngay đây.」

Jess vội vàng ngồi dậy, dùng phép thuật──nhưng không, em nhặt thứ gì đó dưới sàn lên.

Là bộ dây đai có gắn xích.

「Hiện giờ chỉ có cái này thôi, ngài chịu khó dùng tạm được không ạ?」

「............」

「A, ơ, tôi đùa thôi.」

Sau đó Jess dệt vải bằng phép thuật giữa không trung, chuẩn bị cho tôi bộ quần áo vừa vặn. Còn chỉnh cả tóc cho tôi nữa. Kính thì quả nhiên không chuẩn bị được.

Mặc quần áo xong, tôi hỏi Jess.

「Lâu nay tôi quên không xác nhận...... thực ra em là S hả?」

「Esu là gì ạ. Tôi là Jess.」

Câu trả lời có chút ngây ngô khiến tôi lại bật cười.

Nhìn vào gương, tôi nhận ra ấn tượng về mình thay đổi hoàn toàn. Tất nhiên vẫn là tên gầy gò ốm yếu và trai tân chết tiệt, nhưng nhờ Jess, trông tôi cũng ra dáng cư dân thế giới fantasy mà không bị lạc quẻ. Không phải thoát kiếp otaku mà là thoát kiếp hiện thực.

Jess chống tay lên hông, ngắm nhìn bộ dạng đó của tôi với vẻ hài lòng.

Đã trở lại hình người và có quần áo, chúng tôi quyết định đi dạo Kiltoli về đêm.

Jess nắm lấy tay tôi. Trở lại làm người, quả nhiên tôi cao hơn. Ai đi bên phải, cổ tay ai để phía trước, đan ngón tay thế nào, chúng tôi thử nghiệm cho đến khi thấy vừa vặn.

Có một khoảnh khắc suýt thì đốt cháy giai đoạn, nhưng tôi nghĩ mọi việc vẫn nên bắt đầu từ những điều cơ bản như thế này.

「Đêm nay dễ chịu thật.」

「Vâng. Tôi muốn đi bộ mãi.」

「Vậy thì cứ đi bộ cho đến khi nào chán thì thôi.」

「Vâng ạ.」

Bước chân tự nhiên đồng điệu. Nếu là hai người, cảm giác có thể đi đến bất cứ đâu.

Chắc chắn sẽ đi đến tận cùng. Vì đã hứa như vậy mà.

Con đường sẽ còn tiếp nối. Chừng nào chúng tôi chưa dừng bước.

......Nào, tôi sẽ tạm gác bút tại đây, nhưng đương nhiên chưa có gì kết thúc cả.

Ngày mai có kế hoạch đi đến Đô và gặp lại những người bạn cũ.

Chẳng biết nên gặp với vẻ mặt nào, nhưng mà, chắc sẽ ổn cả thôi.

Dù sao thì tôi cũng rất mong chờ ngày mai.

Cuối cùng tôi đã không còn là lợn nữa. Chuyện tình của lợn và thiếu nữ có lẽ sẽ kết thúc đêm nay. Tuy nhiên nếu nhìn theo cách khác, chỉ là một chương lớn đã thay đổi. Con đường tuyệt đối sẽ không đột ngột đứt đoạn ở đây.

Câu chuyện sẽ không kết thúc.

Đây chắc chắn là câu chuyện khởi đầu cho cuộc phiêu lưu dài đằng đẵng mà hai chúng tôi sẽ cùng nhau đi qua.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!