Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 3 (Đã Hoàn Thành) - Chương 2: Mỏ than rải rác từng chồng tiền mặt - Cuộc blitzkrieg bất ngờ trong đêm trên bán đảo Kamchatka (Phần 1-2-3)

Chương 2: Mỏ than rải rác từng chồng tiền mặt - Cuộc blitzkrieg bất ngờ trong đêm trên bán đảo Kamchatka (Phần 1-2-3)

Phần 1

Kênh CS dân sự☆!

"Đây là Monica, phóng viên thần tượng chiến trường vừa có thể hát vừa có thể giết! Hôm nay, tôi đã đến Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 của quân đội Vương Quốc Chính Thống! Chủ đề hôm nay là những người phụ nữ làm việc trong quân đội trên khắp thế giới! Đã từng có một thời quân đội gần như chỉ toàn nam giới, nhưng điều đó đã là quá khứ! Tôi muốn tận mắt chứng kiến gương mặt thật của các nữ chỉ huy và Elite đang làm việc nơi tiền tuyến của các chiến trường hiện đại!"

Giọng nói dễ thương, trẻ trung của một cô gái vang vọng khắp khu căn cứ bảo trì trong đêm.

"Hả? Chuyện gì vậy?"

Khi Heivia thò đầu ra khỏi rơ-moóc doanh trại, cậu ta trông thấy một người làm giải trí đang được chiếu sáng bởi những dàn đèn cực mạnh và vây quanh bởi các máy quay.

"…Phát sóng qua vệ tinh liên lạc à? Cái trò phóng viên chiến trường quái gì thế này? Cách nói chuyện cứng nhắc chẳng khác nào thần tượng áo tắm."

"Ồ, Heivia. Tôi cứ tưởng cậu sẽ là kiểu người thở dốc khi lại gần mấy người như thế chứ."

Froleytia nói khi cô tiến lại gần trên đường quay về sau một buổi đi dạo đêm lạnh giá.

Heivia nhún vai.

"Khi tôi phải giúp bảo vệ họ thì khác. Thật sự có ổn không khi để họ làm vậy? Chúng ta đang lên kế hoạch cho nhiệm vụ ban đêm, thế mà họ lại chiếu đèn sáng trưng khắp nơi."

"Chỉ ở bên trong căn cứ thôi. Chúng ta đâu có định cho họ phát sóng trực tiếp cuộc xâm lược. Chiến trường thực sự ở khá xa nơi này. Và chúng ta cũng phải để ý đến cách quân đội được nhìn nhận."

"Hả?"

"Truyền thông từ trước đến nay luôn rất quyền lực. Nếu họ có thể tạo ra một chương trình giải trí, chúng ta có thể thu hút thêm tân binh và người dân cũng sẽ bớt tức giận hơn về việc tiền thuế của họ được chi tiêu ra sao… Tất nhiên, những tân binh bị thu hút bởi nụ cười của thần tượng áo tắm kia sẽ chẳng hề biết có bao nhiêu gian khổ đang chờ đợi họ."

"Chắc vẫn hơn là điều động quân để giúp quay phim hành động."

"Chính xác."

Froleytia ngậm chiếc tẩu kiseru dài và mảnh trong miệng.

"Và tôi sắp được phỏng vấn."

"Cảm ơn vì tất cả những gì cô làm cho quân đội và đất nước…"

"Ừ. Cậu có nghe chủ đề của chương trình là gì không, Heivia? Là về những người phụ nữ làm việc trong thế giới quân sự. Phụ nữ trong quân đội giờ đã quá phổ biến đến mức tôi chẳng hiểu chương trình này có mục đích gì nữa."

"Tôi hiểu rồi. Vậy thì tôi xin phép rút lui. Tôi không muốn bị chọn làm ví dụ cho tên lính nam vô dụng để so sánh với nữ sĩ quan tuyệt vời đâu."

"Dùng được ai thì dùng, không dùng được thì không dùng, đừng bận tâm họ là nam hay nữ."

Froleytia lẩm bẩm trong khi bẻ cổ kêu răng rắc. Rồi dường như cô nhớ ra điều gì đó.

"À đúng rồi. Heivia, lệnh hạn chế cung cấp caffeine sẽ được gỡ bỏ sau 2 tiếng nữa. Khi đến giờ, đánh thức tất cả mọi người trong doanh trại và bắt họ uống cà phê nóng đến đau họng."

"…Nếu không cho ngủ đủ thì chỉ khiến ai cũng buồn ngủ hơn thôi."

"Ngủ thêm 5 phút hay thậm chí chỉ 10 giây gì cũng được. Lần này, nhiệm vụ của chúng ta sẽ xuyên suốt cả đêm."

Cô kẹp chiếc kiseru dài và mảnh giữa hai ngón tay rồi dùng nó chỉ về phía bóng tối xa xa.

"Một cuộc blitzkrieg bất ngờ trong đêm. Đây không phải là nhiệm vụ có thể giao cho những đôi mắt mệt mỏi."

Phần 2

Trong lúc đó, Quenser đang ở khu bảo trì của Baby Magnum.

Bà lão phụ trách bảo trì đang tiến hành những chuẩn bị ban đầu, còn Quenser thì quan sát Object, nhưng rồi cậu khẽ cau mày trước âm thanh vọng vào từ bên ngoài khu bảo trì.

"…Bên ngoài có chuyện gì à?"

"Ngài Froleytia nói là họ đang quay một chương trình truyền hình." 

Công chúa Elite đáp.

Để chuẩn bị cho nhiệm vụ ban đêm, phần lớn binh sĩ không có ca gác đã đi ngủ sớm. Thế nhưng, bà lão và các binh sĩ bảo trì thì không thể nghỉ ngơi, họ phải làm việc để kịp thời chuẩn bị Object. Dù vậy, một khi nhiệm vụ bắt đầu và Object rời đi, họ sẽ có thời gian thư giãn, nên họ cũng không cần quá khắt khe với giờ giấc ngủ nghỉ.

Nghĩ lại thì…

"Công chúa mới là nhân vật quan trọng nhất trong nhiệm vụ ban đêm này. Cô không ngủ sao?"

"Tôi không sao. Hơn nữa, tôi cảm thấy thư thái nhất khi ngồi trên ghế lái buồng điều khiển."

"Vậy à?" 

Quenser lẩm bẩm.

Cậu không tài nào tưởng tượng nổi cảnh một phi công như cô ngủ trông sẽ thế nào. Hình ảnh duy nhất hiện lên trong đầu là cô nằm dài ra, nhưng vẫn mặc nguyên bộ đồ đặc biệt kia.

"Còn anh thì sao, Quenser? Anh không ngủ à?"

"Về mặt kỹ thuật thì tôi là sinh viên, chứ chưa phải lính chính quy. Nghe nói tôi sẽ không bị đưa ra tiền tuyến trong một cuộc blitzkrieg tinh vi thế này. Tôi vẫn sẽ ra chiến trường để hỗ trợ hậu cần, nhưng đó không phải thứ đòi hỏi tôi phải căng thẳng quá mức."

Bà lão liền gõ mạnh chiếc mỏ lết vào lan can, tạo ra một tiếng kim loại khô khốc.

"Thật là, Dù ở tiền tuyến hay trong một đất nước an toàn, trúng đạn thì cũng chết như nhau cả. Đã ở trong chiến tranh thì đừng bao giờ lơ là."

"Ừ, nhưng ngay cả khi thủ dâm thì tim cũng có nguy cơ ngừng đập. Hiếm thôi, nhưng vẫn có. Nghĩ quá nhiều về mấy chuyện đó chẳng giúp ích gì đâu."

"Thủ dâm?" 

Công chúa nghiêng đầu với vẻ khó hiểu, còn Quenser thì cúi xuống thiết bị cầm tay, cậu kiểm tra tình trạng của các mô-tơ đóng mở lớp chắn.

Cậu đang đứng gần khu vực bề mặt phía trên của Object. Ở tầng thấp hơn, những tia lửa hàn sáng rực bắn tung trong đêm tối.

"Vũ khí này có thể chịu được cả một đòn hạt nhân, thế mà lớp giáp lại được lắp bằng kỹ thuật hàn thường với bu-lông sao?"

"Duy trì độ bền là một điều quan trọng, nhưng cũng cần phải đảm bảo việc sửa chữa nhanh chóng ngay trên chiến trường. Nghe nói ngay cả các trạm bảo trì xe đua cũng được dùng làm nơi thử nghiệm cho thiết kế Object… Cậu đã học chuyện đó ở khu Alaska trước đây, đúng không, nhóc?"

Vừa nói, bà lão vừa gửi một email qua mạng nội bộ tới thiết bị cầm tay của Quenser. Thông báo tin nhắn che khuất sơ đồ bảo trì trên màn hình.

Quenser ngẩng đầu lên, nhưng bà lão chỉ lắc đầu rồi tiếp tục công việc. Ý bà là hãy đọc email để biết chi tiết.

Cậu mở thư ra, bên trong là danh sách đủ loại vật liệu kèm theo những con số. Mục chính là khí hàn. Rõ ràng bà đang bảo cậu đi lấy những thứ còn thiếu.

(…Chậc. Sao lúc nào họ cũng giao cho mình mấy việc lặt vặt chẳng liên quan gì đến thiết kế Object thế này?)

"Cậu vừa nói gì hả, nhóc?" 

Bà lão hỏi.

"Gửi email làm gì chứ!? Khoảng cách gần thế này nói thẳng cho nhanh!"

Vừa càu nhàu, Quenser vừa hoàn tất công việc đang dang dở rồi hướng về cầu thang gắn vào giàn giáo. Đi được nửa đường, cậu chợt nhận ra bờ vai của Công chúa đang khẽ run lên.

"…Quenser, anh đã trao đổi địa chỉ email với bà lão bảo trì rồi à?"

"Sao cô nhìn tôi như thể tôi là một con dã thú vồ mồi bừa bãi vậy?" 

Quenser hỏi.

Rồi cậu buông thêm một câu. 

"Em là người duy nhất anh yêu, cục cưng à." 

Nhưng cô chỉ quay mặt đi, bước thẳng về phía buồng lái. Xem ra cậu đã bị từ chối. Vận may trong ngày của Quenser tệ đến mức cậu có cảm giác rằng nếu vào quán bar chơi phi tiêu, cậu cũng sẽ ném trúng chậu xương rồng quý giá nhất của ông chủ.

Cậu đi xuống mặt đất bằng chiếc cầu thang xoắn vòng hết lượt này đến lượt khác. Với một Object cao hơn 50m, đây quả là cách lên xuống ngớ ngẩn, nhưng một sinh viên chiến trường như Quenser không có quyền dùng thang máy. Cậu ngày càng ghét những kẻ có thể lực tốt hơn mình.

Khu bảo trì vốn đã lạnh, nhưng khi cánh cửa mở ra, một luồng khí băng giá như lưỡi dao đâm thẳng vào người cậu.

Quenser thoáng nghĩ đến việc cứ ở lì trong đó, nhưng khi bắt gặp những ánh mắt đầy thù hằn như đang gào lên "Cút ra ngoài và đóng cửa lại đi! Cậu làm bọn tôi lạnh chết mất!", cậu đành rên rỉ lao vào cái rét.

Vừa đi, cậu vừa kiểm tra danh sách vật tư.

(Trời ạ, thế này thì một chuyến sao mang hết nổi. Hay mình cũng nên lấy giấy phép lái xe quân dụng như Heivia nhỉ. Thế thì mình sẽ dùng được xe kéo quân sự.)

Nhưng rồi cậu lại nghĩ thời gian bỏ ra cho mấy thứ đó thà dùng để học thiết kế Object còn hơn.

(Với lại, bà già kia bóc lột người ta kinh khủng. Nếu mình có giấy phép, kiểu gì bà ấy cũng quẳng thêm việc vặt cho mình. Nghe thì có vẻ dễ hơn, nhưng thực ra chắc còn nguy hiểm hơn.)

Lội qua lớp tuyết dày trên đường tới nhà kho, Quenser tự hỏi liệu dùng xe trượt tuyết có tiện hơn xe đẩy không. Nghĩ kỹ thì nhà kho vốn được xây ngay trên một phương tiện cỡ lớn, nên cậu thật lòng ước gì nó có thể tự chạy đến trước mặt mình.

Nhưng rồi, đột ngột…

"Cậu kia."

Có người gọi cậu.

Quenser quay lại và thấy một nữ quân nhân đang tiến về phía mình. Cô khoảng đầu hai mươi, một gương mặt xa lạ với cậu. Mái tóc nâu bóng mượt làm nổi bật làn da trắng như tuyết. Với hơn 800 người trong tiểu đoàn, gặp người không quen là chuyện thường, nhưng người phụ nữ này lại mang cho cậu một cảm giác khác lạ.

Bộ quân phục của cô không giống ai.

Trong khi quân phục của Quenser là loại ngụy trang phù hợp với môi trường, bộ đồ của cô lại sang trọng một cách phô trương với nền đen chủ đạo, viền chỉ vàng. Cặp kính không gọng tạo cho người đối diện một ấn tượng đầy trí thức, nhưng quanh cô còn có một áp lực khó gọi tên, vượt xa sự sắc sảo thông thường. Phía dưới là chiếc váy đen ôm sát, trông như để trang trí nhiều hơn là thực dụng, đôi tất dày đến mức chẳng khác gì quần. Trên vòng ngực đầy đặn là những huân chương và phù hiệu Quenser chưa từng thấy. Chỉ nhìn thoáng cũng biết cô là nhân vật quan trọng, nhưng đồng thời, cậu lại nghĩ một người lấp lánh đến thế chắc sẽ bị bắn gục ngay lập tức trên chiến trường thực sự.

Trên cổ áo cô có phù hiệu cấp bậc, nhưng vì lý do nào đó, tấm phù hiệu ấy lại được nhuộm đỏ.

Người phụ nữ đưa đôi bàn tay mang găng trắng lên miệng, thổi ra hơi thở trắng mờ trong không khí lạnh khi đứng trước mặt Quenser. Bộ quân phục khiến người ta nín thở, nhưng cử chỉ rất đỗi nữ tính ấy lại len lỏi qua lớp uy nghiêm.

Quenser hoàn toàn bị bất ngờ, nên cậu chỉ buột miệng nói ra ấn tượng đầu tiên.

"Ờ… cô là quý tộc à?"

"Không. Tôi là thường dân. Chính điều đó đã mang đến cho tôi không ít khó khăn. Nhưng chuyện đó không quan trọng. Người quan trọng ở đây là cậu. Tôi xin phép hỏi cậu vài câu, được chứ?"

"À… vâng."

"Để tôi xác nhận lại. Tất cả binh sĩ, ngoại trừ đội gác, các thành viên chính thức của tổ bảo trì Baby Magnum và bản thân phi công Elite đều phải chờ lệnh trong doanh trại. Tôi tin rằng cậu đã được chỉ thị ngủ càng nhiều càng tốt trước buổi họp tiền nhiệm vụ diễn ra sau 2 giờ nữa."

"D-dạ!?"

(Chết rồi! Kiểu cán bộ nghiêm khắc như lớp trưởng đây mà!)

Quenser lập tức dựng hết hàng rào cảnh giác. Đúng là cậu đang giúp bảo trì Object, nhưng cậu không phải thành viên chính thức của đội bảo trì. Cậu chỉ là sinh viên chiến trường, với chức danh kỹ thuật là công binh.

"Không, ừm! Tôi xin lỗi! Nhưng tôi được yêu cầu mang mấy vật tư này cho các binh sĩ bảo trì! Xong việc tôi sẽ quay về doanh trại ngay!"

"Cậu thuộc đơn vị nào, và cấp bậc là gì?"

"Ể?

Quenser bật lên một tiếng nghi vấn, nhưng không phải vì cậu không hiểu câu hỏi. Mà là vì người phụ nữ trong bộ quân phục đen đã tiến sát đến mức gần như có thể hôn cậu, và từ lúc nào đó, cô đã rút ra một khẩu súng lục nghi lễ từ bên hông. Ngay sau đó, Quenser cảm thấy một vật cứng lạnh áp vào bụng mình.

Với một nụ cười rất khẽ, người phụ nữ lại hỏi lần nữa.

"Cậu thuộc đơn vị nào, và cấp bậc là gì?"

Khoảnh khắc ấy, Quenser chợt nhận ra phù hiệu đơn vị trên vai cô khác với của cậu.

Điều đó có nghĩa là…

(Cô ta rõ ràng không thuộc đơn vị của mình! Khoan đã… từ trước tới giờ mình toàn sống sót bằng cách nói mình là sinh viên, nhưng cấp bậc kỹ thuật của mình là gì chứ!? Hình như trên giấy tờ chính thức có ghi một thuật ngữ phiền phức nào đó… mà nếu nói sai thì… đoàng!)

Quenser bắt đầu hoảng loạn.

Dù khẩu súng là loại súng lục ổ xoay, chỉ cần bóp cò là xong, người phụ nữ vẫn dùng ngón cái kéo búa súng lên, tạo ra một tiếng ‘cạch’ kim loại vang trong không khí.

Với giọng bình thản đến rợn người, cô nói.

"Đơn vị và cấp bậc của cậu."

"T-tôi là sinh viên! Sinh viên chiến trường! Tôi biết mình được chỉ định là công binh chiến đấu, nhưng thật sự thì tôi cũng không rõ mình thuộc đơn vị nào trong tiểu đoàn! Đôi khi tôi với Heivia còn làm bà lão bảo trì nổi giận để rồi bị bà ấy mắng cho một trận!"

Câu trả lời rối loạn của Quenser nghe chẳng khác nào một lời cầu chết. Người phụ nữ trong bộ quân phục đen khẽ tặc lưỡi rồi lùi lại, giống như một con thú ăn thịt vừa nhận ra con mồi không đáng để vồ lấy.

"Một sinh viên, hả? Đáng tiếc thật. Vậy thì cậu không thuộc quyền quản lý của tôi."

"Hả?"

Người phụ nữ cố ý chĩa súng về phía Quenser lần nữa, rồi chậm rãi hạ búa súng xuống bằng ngón cái.

"Đoàng." 

Cô lẩm bẩm như một trò đùa ngớ ngẩn. 

"Nhiệm vụ bảo vệ rào chắn của tôi chỉ áp dụng cho những binh sĩ chính quy thôi."

Phần 3

"Này, Quenser. Nghe nói cậu vừa bị một mỹ nhân áo đen ‘xử đẹp’ à?"

"Tớ đang đi giữa đêm thì tự dưng cô ta dí một khẩu súng lục cổ lỗ sĩ vào bụng tớ, hỏi tớ thuộc đơn vị nào với cấp bậc gì. Làm tớ tự hỏi không biết cô ta có họ hàng gì với bà Kuchisake ở quần đảo Nhật Bản không nữa. Heivia, nhiệm vụ rào chắn là cái gì vậy?"

Trong lúc binh sĩ tập trung cho buổi họp tiền nhiệm vụ, Quenser và Heivia nhấp thứ nước đen không mùi, nó chỉ có công dụng duy nhất là kéo họ tỉnh dậy. Quenser nghiêm túc nghĩ rằng cà phê quân đội còn tệ hơn cả cà phê trong mấy chuỗi đồ ăn nhanh.

Heivia đẩy chiếc cốc sang một bên rồi nói.

"Nhiệm vụ rào chắn ban đầu là để ngăn binh sĩ trốn khỏi chiến trường, nhưng theo thời gian thì ý nghĩa đã thay đổi. Trong quân đội Vương Quốc Chính Thống hiện đại, nó giống như vai trò giám sát chiến trường vậy. Nói cách khác, những kẻ mang nhiệm vụ đó sẽ quan sát chúng ta, kiểm tra mọi thứ để đảm bảo binh sĩ không phạm tội, tù binh được đối xử đúng mực và không có sự cố nào phát sinh trong nhiệm vụ."

"Giám sát sao? Nhưng ở đây đã có quân cảnh rồi mà."

"Luôn cần một bên thứ ba từ bên ngoài, phòng trường hợp quân cảnh vượt quyền."

"Ra vậy. Thế thì khó mà mong cô ta dịu dàng như một nữ quản lý ký túc xá trẻ tuổi rồi."

"Những kẻ mặc quân phục đen thuộc về một cơ quan độc lập nằm ngay trung tâm bộ máy quân sự Vương Quốc Chính Thống. Họ có quyền thực hiện nhiệm vụ rào chắn trong bất kỳ đơn vị nào, bất cứ lúc nào. Nếu đối tượng không tuân theo lệnh kiềm chế, họ có quyền áp dụng biện pháp khẩn cấp… Thứ cậu vừa trải qua chính là một trong những biện pháp đó."

"…Cái quyền đó đúng là có thể diễn giải rộng đến đáng sợ."

"Nhưng họ vẫn cần thiết. Chiến tranh ngày nay được giao cho các Object. Binh sĩ thường chẳng có việc gì làm, nên rất dễ nảy sinh rắc rối trong và ngoài căn cứ. Trong một số tình huống, những kẻ mặc đồ đen ấy có quyền giam giữ bất kỳ ai, không phân biệt cấp bậc. Nhưng quyền đó chỉ áp dụng với binh sĩ chính thức và nhân sự chiến đấu không chính thức được đưa vào chiến trường. Cậu chỉ là một sinh viên từ vùng an toàn, tình cờ biết dùng thuốc nổ nên được tính là dân thường. Nhờ thế mà cậu vừa đủ lọt ra khỏi phạm vi quản lý của họ."

"Vậy tức là tớ là một thường dân… tình cờ bị ném ra chiến trường, và cũng tình cờ phá hủy Object hả?"

"Đừng nói thế. Tớ còn ghen tị ấy chứ. Tôi vừa chợp mắt được chút xíu thì mở mắt ra đã thấy đầy mấy tên áo đen. Quân phục của họ đen hơn cả thứ cà phê kinh khủng này. Ai cũng căng như dây đàn, còn cậu thì được miễn. Này, sao cậu không thử sang đó vén váy cô nàng nghiêm chỉnh kia lên xem. Xin lỗi một câu là chắc được tha thôi."

"Đừng đùa. Tớ không muốn bị bắn rồi bị ghi là ‘tai nạn’ trong quá trình thi hành nhiệm vụ rào chắn đâu." 

Quenser nhăn mặt trước vị đắng đến nghẹn cổ của cà phê. 

"Nhưng Froleytia đã làm gì mà phải điều cả đơn vị này từ chính quốc sang?"

"Thật ra… tớ cũng tự hỏi liệu chúng ta có hoàn toàn vô can trong chuyện họ xuất hiện hay không…"

Khi hai cậu con trai còn đang thì thầm, vị chỉ huy ngực khủng của họ đã bước lên bục phía trước.

Vừa điều khiển máy chiếu bằng điều khiển từ xa, cô vừa nói.

"Các binh sĩ, cảm ơn vì đã nạp caffeine vào người giữa đêm lạnh thế này vì một lý do khác ngoài việc thức chờ ông già Noel. Bây giờ, tôi xin bắt đầu buổi họp tiền nhiệm vụ."

Heivia cau mày trước giọng nói có phần cứng nhắc của Froleytia.

"Hả? Sao thế này? Tự dưng lại nói mấy câu xã giao kỳ lạ thế. Cái khí thế sắc bén và nhịp điệu hoàn hảo thường ngày của cô ta đâu rồi? Tớ đâu nghĩ cô ta là kiểu người run rẩy vì mấy buổi họp thế này."

"Heivia, Heivia. Nhìn về góc phải phía sau phòng đi. Nó nhỏ quá nên hơi khó thấy, nhưng đó là camera của CS TV đấy."

"Phiền phức thật! Tớ tưởng cô ta thích nổi bật cơ mà, sao giờ lại không hành xử như chính mình vậy!?"

"Chương trình quân sự này là một dạng tuyên truyền để tuyển thêm binh, và để dân chúng hiểu tiền thuế của họ được dùng vào đâu. Có lẽ ngài ấy muốn làm theo phong cách thường ngày lắm, nhưng phải để ý hình ảnh của quân đội. Nhìn kìa, khóe miệng ngài ấy đang giật đấy."

"Ừ thì… tớ cũng phải công nhận, đưa một mỹ nhân ra chắc hiệu quả hơn một ông già bẩn thỉu."

Có lẽ việc Froleytia đã ở sát giới hạn chịu đựng lan sang cả căn phòng, bởi khi cô gắt lên "Có câu hỏi nào không!?" thì một số lượng tay giơ lên nhiều đến bất thường, như cảnh trong giờ toán lớp tiểu học.

Heivia nở một nụ cười chua chát và thì thầm.

"Hê hê. Trông cô ta kẹt rồi kìa. Này, Quenser, hay là bọn mình chứng tỏ bản lĩnh với phái đẹp bằng cách cứu cô ta một phen đi? Biết đâu gặp may, lát nữa cô ấy sẽ giẫm lên bọn mình theo cái nghĩa ‘dễ chịu’ ấy."

"Cậu nói thế thôi chứ rồi cậu cũng chỉ hỏi mấy câu kiểu ‘cô đang tới kỳ à?’ hay đại loại thứ gì đó đủ để gọi là quấy rối tình dục chỉ để xem phản ứng trên camera. Tớ thì sẽ cứu ngài ấy cho đàng hoàng."

Sau khi lượt câu hỏi đầu tiên kết thúc, Quenser giơ tay lên.

"Tôi đã xem qua các tài liệu được phát, nhưng tôi muốn chắc chắn rằng tất cả chúng ta đều hiểu theo cùng một cách. Chỉ cần có một chút lệch lạc trong diễn giải thôi cũng có thể dẫn đến những rủi ro không đáng có trong nhiệm vụ. Có thể sẽ làm chỉ huy mất thời gian, nhưng xin hãy giải thích nhiệm vụ từng bước một được không ạ?"

a8d55586-96fa-486b-9b75-3db3df064f98.jpg

"Được rồi." 

Froleytia gật đầu. Khi dòng câu hỏi bị cắt ngang, vị chỉ huy tóc bạc ngực khủng dần lấy lại dáng vẻ quen thuộc của mình. 

"Nhiệm vụ của chúng ta là tấn công một mỏ than quân sự trên bờ biển phía đông bán đảo Kamchatka, do Tổ Chức Tín Ngưỡng quản lý."

Thấy chỉ huy đã trở lại phong thái thường ngày, Heivia ghé sang hỏi Quenser:

"Này, vụ ‘đã xem qua tài liệu’ là sao thế?"

"Có những lúc nói dối là việc cần thiết."

"Bộ phận tình báo của chúng ta đã phát hiện mỏ than quân sự này dùng để khai thác nhiên liệu cho các lò phản ứng JPlevelMHD được sử dụng trong Object. Nếu phá hủy nó, chúng ta có thể gián tiếp kìm hãm hoạt động của toàn bộ quân đội Tổ Chức Tín Ngưỡng, ít nhất là trong một khoảng thời gian."

Các lò phản ứng ấy dùng plasma nhân tạo để phát điện, nhưng một báo cáo đáng ngạc nhiên cho biết: việc sản xuất thứ than đá cổ điển kia lại hiệu quả hơn cả những nhiên liệu hóa thạch hiện đại như dầu mỏ hay khí đốt tự nhiên.

"Nhân tiện…" 

Froleytia tiếp tục. 

"Họ đã bắt đầu nhận ra sự hiện diện của chúng ta và đã điều động trước một Object thế hệ 2. Chúng ta vốn hy vọng có thể phá hủy mỏ than trước khi nó tới nơi, nhưng các tình báo viên đã không hoàn thành được mục tiêu đó."

"Chúng ta biết gì về Object của họ?" 

Quenser hỏi.

Froleytia dùng điều khiển từ xa của máy chiếu, và phía sau cô hiện lên một đoạn video khổng lồ.

"Chúng ta đã bí mật thu được hình ảnh Object của Tổ Chức Tín Ngưỡng này giao chiến với một Object của Liên Minh Thông Tin 3 tháng trước. Chúng tôi tạm đặt tên cho nó là Wing Balancer. Pháo chính của nó là một coilgun cỡ nòng nhỏ, trông không tương xứng với kích thước đồ sộ của toàn thân. Rất có khả năng nó thuộc loại ‘nhỏ, sắc và nhanh’. Nó sẽ có tầm bắn xa, độ chính xác cao và có thể liên tục gây tổn hại một cách ổn định. Đây là một Object thế hệ 2 sử dụng động cơ đệm khí, có thể hoạt động đầy đủ cả trên mặt nước lẫn trên đất liền mà không cần thay đổi cấu hình. Các thông số ước tính chi tiết đã có trong tài liệu, nhưng tôi nói thẳng thế này: nó rất mạnh. Nó không phải là đối thủ mà chúng ta có thể đơn giản cho Baby Magnum lao lên đối đầu trực diện."

Đôi ngón tay thon dài của vị chỉ huy lướt trên điều khiển, và một bản đồ khổng lồ hiện ra phía sau.

"Chiến trường sẽ nằm ở bờ biển phía đông bán đảo Kamchatka. Do kế hoạch xây dựng căn cứ tàu ngầm thứ tư của họ cùng với một trận động đất quy mô lớn ở biển Bering, khoảng 150km đường bờ biển đã bị biến dạng thành một vùng bờ ria khổng lồ, ăn sâu vào đất liền chừng 90km… Nói cách khác, vách đá chằng chịt khắp chiến trường như mạng nhện. Với Công chúa của chúng ta, người cần phải lắp hoặc tháo phao khi di chuyển giữa nước và đất liền, đây là địa hình vô cùng bất lợi. Những vách đá thông thường có thể bị san phẳng bằng hỏa lực của Object, nhưng vùng bờ ria này được tạo ra bằng cách khoét sâu mặt biển để phục vụ tàu ngầm, nên dù có phá hủy vách đá, cũng chưa chắc lấp đầy được phần lõm bên dưới."

Froleytia khẽ dừng lại, rồi tiếp tục.

"Hơn nữa, Tổ Chức Tín Ngưỡng đã lắp đặt các ra-đa cỡ lớn ở nhiều vị trí dọc theo bờ ria. Chúng tôi tin rằng chúng được dùng để nâng cao độ chính xác khi ngắm bắn của Wing Balancer. Nếu Công chúa giao chiến trong một địa hình khó cơ động, lại còn phải đối mặt với hỏa lực được hỗ trợ định vị thì khả năng bị tiêu diệt là rất cao."

Hình ảnh trên máy chiếu lại thay đổi.

Những chấm đỏ, nó đánh dấu vị trí các cơ sở ra-đa và những điểm quan trọng khác được thêm vào bản đồ.

"Vì vậy, trước khi Công chúa đối đầu trực tiếp với Wing Balancer, chúng ta sẽ âm thầm xử lý những ra-đa đó. Bằng cách cài vào một chương trình đã chuẩn bị sẵn, dữ liệu hiệu chỉnh mục tiêu gửi tới Object của địch sẽ bị bóp méo. Nói cách khác, chúng ta sẽ tái hiệu chuẩn để khiến việc ngắm bắn của chúng trở nên khó khăn. Nếu kế hoạch này thành công, Công chúa sẽ có thể đánh bại Wing Balancer một cách tương đối dễ dàng."

"Nếu Wing Balancer phát hiện ra điều bất thường và chuyển sang vận hành mà không cần sự hỗ trợ của các trạm ra-đa thì sao?" 

Heivia hỏi.

Froleytia đáp nhẹ nhàng:

"Hệ thống đó có quy mô quá lớn, không thể cứ bật tắt như một chiếc đèn huỳnh quang được. Chỉ cần việc chuyển đổi mất 1-2 phút là đủ cho chúng ta rồi. Tôi không cho phép các cậu xem nhẹ độ chính xác của Công chúa."

"Vậy tức là chúng ta cần binh sĩ bí mật di chuyển bằng đường bộ, đúng không?"

"Đúng. Hai đội." 

Froleytia dùng điều khiển vẽ thêm hai mũi tên trên bản đồ. 

"Một đội sẽ tiến tới điểm đầu của cáp dữ liệu điều khiển toàn bộ các trạm ra-đa, để cài chương trình gây nhiễu. Trên đường đi, họ phải luồn qua mạng giám sát gồm những UAV bay dày đặc như đàn ong. Tôi nói thẳng: nếu việc này đơn giản thì nhiệm vụ đã dễ hơn nhiều."

"UAV… phương tiện bay không người lái…"

"Nói cho dễ hiểu, đó là những chiếc máy bay điều khiển từ xa đắt tiền có gắn camera. Trước khi chạm tới cáp dữ liệu, chúng ta phải vô hiệu hóa đàn UAV ấy. Các UAV tuần tra bờ đông Kamchatka bay tự động theo chương trình, nhưng cứ mỗi 30 phút, chúng lại nhận một hiệu chỉnh quỹ đạo để điều chỉnh đường bay đôi chút, giống như hiệu chỉnh đồng hồ vô tuyến vậy. Điều này là cần thiết vì rất nhiều chiếc bay sát vách đá, chỉ cần một sai số nhỏ là chúng có thể đâm thẳng vào tường đá. Mỗi UAV trị giá 50000 euro. Chính nỗi sợ mất mát ấy của kẻ địch đã tạo ra khe hở cho chúng ta."

"Vậy là ta dùng sóng vô tuyến để gửi chương trình gây rối vào mạng điều khiển UAV?"

"Điểm số hai. Đây là vị trí xa nhất. Trước tiên, chúng ta sẽ lây nhiễm một UAV bay tới đây. Nhưng nếu phát tín hiệu quá 150 giây, các cậu có thể bị phát hiện, nên hãy cẩn thận. Chương trình sẽ theo tín hiệu vô tuyến lan tới cơ sở điều khiển khi UAV truy cập. Từ đó, nó sẽ nhanh chóng lan ra toàn bộ đàn UAV bảo vệ bờ đông Kamchatka. Khi đã âm thầm nắm quyền kiểm soát, chúng ta sẽ chỉnh sửa toàn bộ dữ liệu của chúng cùng lúc."

"Vậy là bọn trong căn cứ sẽ phải nhìn một đoạn ghi hình bị lặp vô hạn à? Kiểu kinh điển nhỉ." 

Heivia cười khẽ.

Froleytia cho hiện lên một sơ đồ đơn giản.

"Bây giờ tôi sẽ nói rõ trình tự hành động. Đầu tiên, chương trình gây nhiễu A sẽ được gửi tới một UAV tại điểm 2 ven biển, vô hiệu hóa mạng giám sát. Tiếp theo, một đơn vị nhỏ sẽ tiến sâu vào đất liền tới điểm 1. Ở đó, họ sẽ đào cáp dữ liệu được chôn ngầm điều khiển các ra-đa lớn và cài chương trình gây nhiễu B lên. Nhờ vậy, chúng ta sẽ biến chính hệ thống hỗ trợ ngắm bắn của địch thành gánh nặng cho Wing Balancer. Khi hiệu quả bắt đầu xuất hiện, Công chúa sẽ xuất kích. Nếu vượt qua ngọn đồi trên tuyến đường 3, con đường dài và hẹp kẹp giữa hai vách đá, cô ấy sẽ tiến thẳng vào tầm bắn của Wing Balancer. Nếu hệ thống ngắm bắn của địch còn hoạt động bình thường, vị trí đó chắc chắn sẽ hứng chịu hỏa lực phản công. Nhưng một khi đã vào tầm, Công chúa sẽ thổi bay Object thế hệ 2 của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Sau đó, chúng ta sẽ gửi khuyến nghị đầu hàng tới mỏ than. Cho họ 900 giây để sơ tán toàn bộ nhân sự rồi dùng hỏa lực của Object xóa sổ nơi đó… Nếu mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch, tới bình minh chúng ta sẽ bắn nhau bằng súng nước chứa đầy sâm panh."

"Oa, vậy là tủ lạnh đã đầy rượu ướp lạnh rồi à?"

"Tuy nhiên…" 

Froleytia nói thêm, dập tắt sự hưng phấn vừa nhen nhóm trong hàng ngũ binh sĩ.

"Nếu UAV phát hiện ra các cậu trước khi hệ thống hỗ trợ ngắm bắn của Wing Balancer bị vô hiệu, mọi thứ coi như kết thúc. Kể cả có bắn hạ chúng, kẻ địch vẫn sẽ biết chuyện gì đang xảy ra. Mỗi UAV của Tổ Chức Tín Ngưỡng có mang theo hai quả bom, nhưng dù chúng có bay sát mặt các cậu, cũng tuyệt đối không được tấn công. Chỉ cần bị phát hiện, Wing Balancer sẽ lập tức xuất kích. Và các cậu sẽ không thể gọi chúng tôi chi viện. Sự thật là Công chúa rất khó thắng trong một cuộc đối đầu trực diện. Chúng tôi không thể tới cứu các cậu."

Hình ảnh trên máy chiếu chuyển sang vùng biển gần bán đảo Kamchatka.

"Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 24 của Vương Quốc Chính Thống và Object thế hệ 2 của họ, Indigo Plasma sẽ triển khai ngoài khơi phía đông bán đảo, đóng vai trò nghi binh. Wing Balancer sẽ ngồi đó, trừng mắt nhìn Indigo Plasma. Chúng ta chỉ có một cơ hội. Nếu bị phát hiện, hãy coi như ngay cả xương cốt của các cậu cũng không trở về được chính quốc. Khi một đòn đánh úp thất bại, khả năng rất cao là kẻ địch sẽ phớt lờ cờ trắng. Cơn thịnh nộ thường lấn át lý trí của chúng. Có câu hỏi nào không?"

Với lời kết thúc sắc lạnh ấy, căn phòng chỉ đáp lại bằng im lặng.

Trong khoảng lặng nặng nề đó, Quenser giơ tay.

"Chúng ta có hai Object, còn họ chỉ có một, đúng không?… Không thể dùng số lượng để áp đảo à?"

"Không, nếu mối liên kết với các trạm ra-đa vẫn còn hoạt động. Trong trường hợp này, chính địa hình đặc thù và các cơ sở phụ trợ mới là thứ tạo nên sức mạnh của Object, chứ không phải bản thân Object. Đừng trông cậy vào Indigo Plasma. Nếu chúng ta thất bại và tình hình xấu đi, nó cùng tiểu đoàn của mình sẽ rút ra biển để giảm thiểu tổn thất. Tôi không nghĩ họ sẽ xem việc đánh đổi một Object thế hệ 2 quý giá để câu giờ cho chúng ta rút lui là xứng đáng. Một trong những ‘quyết định khôn ngoan’... và cũng là thứ phiền phức chết tiệt nhất."

"Đang ghi hình đấy." 

Quenser nhắc. Froleytia hắng giọng rồi tiếp tục.

"Các cậu đã hiểu tình thế của chúng ta lúc này nguy hiểm đến mức nào chưa?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!