Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 3 (Đã Hoàn Thành) - Chương 2: Mỏ than rải rác từng chồng tiền mặt - Cuộc blitzkrieg bất ngờ trong đêm trên bán đảo Kamchatka (Phần 7-8-9)

Chương 2: Mỏ than rải rác từng chồng tiền mặt - Cuộc blitzkrieg bất ngờ trong đêm trên bán đảo Kamchatka (Phần 7-8-9)

Phần 7

Heivia và đội của cậu nhanh chóng nhận ra rằng mọi chuyện đang không diễn ra theo đúng kế hoạch.

"Chết tiệt, thế này thì nguy rồi." 

Heivia rên rỉ.

Cả 4 người có mặt đều hiểu rõ tình hình mà không cần ai phải nói ra.

Nguy hiểm đang tiến đến ngay trước mắt họ.

Đó một cái bóng khổng lồ, nó to có thể nhận ra ngay cả trong bóng tối.

Vô số điểm sáng mà họ nhìn thấy hẳn là các làn sóng ánh sáng do những cảm biến ở đầu các khẩu pháo phát ra, với bước sóng thay đổi theo chu kỳ. Việc cố gắng ẩn mình trong bóng tối thậm chí còn không nằm trong kế hoạch của thứ vũ khí đó, và chỉ cần từ ‘vũ khí’ thôi cũng đủ để mô tả nó.

Đó là…

"Chết tiệt! Tại sao Wing Balancer lại đang tiến về phía này!?"

Đó là một cỗ máy có hình dáng kỳ lạ.

Ở trung tâm là thân chính hình cầu cao 50m. Thiết bị đẩy phía dưới được cấu thành từ hai vòng tròn đồng tâm khổng lồ. Khoảng 20 ‘chân’ nối hình cầu đó với hai vòng tròn đồng tâm. Thiết bị đẩy là một đệm khí giữ cho cỗ máy lơ lửng bằng không khí, nên không rõ mục đích của vô số ‘chân’ đó là gì.

Về pháo chính, một khẩu coilgun lớn được lắp ở trung tâm phía trước của cỗ máy. Tuy nhiên, cỡ nòng của nó tương đối nhỏ. Có lẽ nó được chế tạo theo kiểu "nhỏ, sắc, và nhanh" bằng cách tăng gia tốc lên mức tối đa.

Ngoài pháo chính đủ sức xuyên thủng một Object khác, các loại vũ khí phụ như laser, pháo tia chùm liên thanh và những vũ khí khác được bố trí rải rác xung quanh hình cầu. Tuy nhiên, do phần dưới của hình cầu có nhiều ‘chân’, nên nửa trên có mật độ vũ khí cao hơn.

Có thể thấy 4 vật thể giống như cánh ở phía sau hình cầu.

Chúng hẳn đóng vai trò như đối trọng để giảm tải trong các pha đổi hướng gấp.

Đây đương nhiên không phải là đối thủ mà những binh sĩ bằng xương bằng thịt có thể hy vọng đánh bại.

Và Wing Balancer dường như cũng nhận thức được điều đó. Các loại cảm biến của nó hẳn đã xác định được vị trí của họ trong chớp mắt, nhưng Object không hề khai hỏa. Nó chỉ đơn giản là tiến thẳng về phía họ. Có vẻ như nó định đi ngang qua họ, hoặc nghiền nát họ khi lướt qua phía trên.

Biết là vô ích, nhưng Heivia vẫn nhảy ra sau một tảng đá gần đó rồi gọi lớn về phía các đồng đội.

"Này, mọi người nghĩ tại sao Wing Balancer lại đang tiến về phía này!?"

"S-sao biết được? K-khu bảo trì của Baby Magnum ở phía sau chúng ta… N-nó có vẻ không để tâm đến những binh sĩ bình thường như bọn mình, vậy thì… vậy thì có khi nào… nó đang nhắm tới…"

Câu trả lời đó đến từ người đàn ông da đen to lớn tên Cookman. Anh ta đang nấp sau một tảng đá khác.

Myonri bị Westy kéo ngã xuống đất và cô hỏi bằng giọng run rẩy.

"Nhưng chẳng phải Object của Tổ Chức Tín Ngưỡng đã bị Indigo Plasma của chúng ta giữ chân rồi sao!? Nó có thể rời đi dễ dàng như vậy được sao!?"

"Có thể quân ta đã rút lui rồi. Họ có lẽ đã thấy chiến dịch bắt đầu tan vỡ nên rút đi. Lý do họ đưa ra sẽ là muốn giảm thiểu tổn thất đến mức thấp nhất."

(Chết tiệt, Quenser. Cậu làm hỏng chuyện rồi à!?)

Heivia cố dùng radio để phàn nàn với cậu bạn kia, nhưng cậu không nhận được hồi đáp. Có thể phía bên kia họ cũng đang phải đối mặt với rắc rối riêng.

Nhưng cậu không có thời gian để nghĩ nhiều hơn. Kẻ địch sẽ không chờ đợi. Object đã tiến đến trong phạm vi 100m.

"…Chúng ta phải làm gì đây?" 

Cookman, người lớn tuổi nhất trong nhóm, lẩm bẩm với ánh mắt đảo liên hồi. 

"Chạy đi đâu bây giờ!? Chạy có ích gì không!? Tầm bắn của nó quá lớn, chưa kể đến hỏa lực. Và mấy cảm biến đó sẽ không cho phép chúng ta thoát chỉ bằng cách trốn sau vật che chắn!"

"Im đi, đồ ngốc! Đừng hoảng loạn! Đây có thể là kẻ địch mà chúng ta không thể đối đầu theo cách thông thường, nhưng hoảng loạn chỉ khiến chúng ta lãng phí thời gian quý giá thôi! Nó chỉ làm chúng ta dễ chết hơn!" 

Heivia hét lại, cố gắng kìm cơn hoảng loạn của Cookman.

Người đàn ông da đen to lớn đó là trụ cột giữ cho cả đội đứng vững.

Nếu anh ta sụp đổ, Myonri và Westy cũng sẽ gục theo.

"Nghĩ đi. Chúng ta phải nghĩ. Kẻ địch sẽ không bỏ qua chúng ta chỉ vì ta buộc khăn tay trắng lên nòng súng rồi vẫy vẫy đâu, nên chúng ta phải suy nghĩ."

Phải mất vài giây thì lời nói của Heivia mới thực sự thấm vào đầu Cookman.

Cuối cùng, anh ta gật đầu.

Heivia thở phào nhẹ nhõm.

(Chết tiệt thật. Việc khích lệ đồng đội và kéo mọi người lại với nhau đâu phải vai trò dành cho mình.)

"Đúng vậy. Hãy rà soát lại toàn bộ những gì chúng ta biết." 

Cookman nói, anh tựa lưng vào tảng đá và chỉ về phía trước bằng một ngón tay to bè. 

"Chúng ta biết vách đá đó ở ngay kia."

"Thì sao? Nếu nó muốn, Object có thể bắn từ khoảng cách đó với độ chính xác hoàn hảo. Ngay cả khẩu pháo nhỏ nhất của nó cũng có thể với tới chúng ta," 

Heivia đáp.

"Rõ ràng nó không định nhắm vào bộ binh. Vì nó vẫn đang tiến về phía này, nên hẳn là nó đang lên kế hoạch tấn công trực tiếp khu căn cứ bảo trì phía sau chúng ta."

"Ý anh là sao?"

"Nó không thể nhắm bắn căn cứ từ vị trí này. Điều đó có nghĩa là Object phải vượt qua vách đá đó để tiếp cận mục tiêu."

"Vượt qua…?" 

Heivia lặp lại trong sững sờ, rồi một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu. 

"Đừng nói là Wing Balancer thật sự có sẵn thiết bị dựng cầu bên trong nhé?"

"Thiết bị dựng cầu…" 

Myonri nói. 

"Anh đang nói đến thứ giống như mấy xe công trình lớn có cây cầu thu vào được, dùng để cho đoàn xe vượt sông sao? Tôi nghe nói chúng giống như bảo vật vô giá đối với những khu căn cứ bảo trì cơ động như của chúng ta."

"Cookman đang gợi ý rằng Wing Balancer có một trong những cây cầu thu vào đó được tích hợp sẵn. Nhưng ta không có bằng chứng cụ thể."

"Ừ thì, tôi không tin là nó lại tiến thẳng tới đây chỉ để rơi xuống vách đá." 

Cookman nói, đồng thời ra hiệu cho Myonri và Westy nằm sát đất hơn. 

"Nhưng nếu nó thực sự có thiết bị dựng cầu, thì chúng ta có thể thắng."

"Ý anh là can thiệp trong lúc nó đang dựng cầu và làm Object rơi khỏi vách đá?"

"Những ‘chân’ được bố trí phức tạp như vậy trông thật kỳ lạ. Có khả năng chính những ‘chân’ đó sẽ vươn ra để tạo thành cây cầu. Các thiết bị dựng cầu mà chúng ta biết dài khoảng 60m và cần khoảng 5 phút để hoàn thành. Và trong khoảng thời gian đó, chúng hoàn toàn không có khả năng phòng vệ."

"Nhưng tôi không nghĩ mấy khẩu súng bé tẹo của chúng ta có thể làm được gì một Object." 

Westy nói.

Heivia thở dài cam chịu rồi nói. 

"Trong lúc nó đang triển khai thiết bị dựng cầu, trạng thái cân bằng của nó sẽ tệ không khác gì một người đang đứng bằng mũi chân. Anh ta đang đề nghị chúng ta dùng hỏa lực tập trung để làm nó mất thăng bằng vào thời điểm đó."

"Hiện tại nó không coi chúng ta là mối đe dọa, nên đây là cơ hội cuối cùng. Nếu nó có bất kỳ lý do gì để cảnh giác với chúng ta, chỉ cần một phát bắn đáp trả là xong đời."

Nghe Cookman nói vậy, Heivia đeo khẩu súng trường bằng dây đeo qua vai rồi cầm lấy bệ phóng tên lửa chống tăng cầm tay.

Myonri cũng được trang bị một tên lửa tương tự, nhưng có vẻ cô chưa quen sử dụng. Đôi tay nhỏ bé của Myonri di chuyển quá chậm, nên Westy giật lấy quả tên lửa từ tay cô rồi ném cho Cookman.

"Hãy chú ý đến vị trí trọng tâm của nó. Cả hai ta bắn theo tín hiệu của tôi."

"Chết tiệt. Dù được ghép đội với ai trong đơn vị này, tôi cũng sẽ luôn rơi vào tình cảnh nguy hiểm kiểu này."

Wing Balancer tiến đến để vượt qua khe hở dài 20m giữa hai vách đá, với độ chênh 10m xuống mặt nước. Một tiếng kẽo kẹt vang lên từ những chiếc chân nối thân chính với các bộ phao.

Vẫn ẩn mình sau tảng đá, Cookman bắt đầu đếm ngược trong im lặng bằng cách khẽ gõ ngón tay lên thân bệ phóng tên lửa.

Ba, hai, một.

Heivia nín thở và đứng bật dậy khỏi chỗ nấp sau tảng đá, đúng lúc Cookman cũng làm điều tương tự.

Nhưng…

Họ đã không bắn tên lửa.

Một chuyện ngoài dự đoán đã xảy ra trước đó.

Object của Tổ Chức Tín Ngưỡng không hề sở hữu thiết bị dựng cầu.

Nó có khả năng vượt qua khe hở bằng một phương pháp đơn giản hơn.

Cùng với tiếng không khí bị nén phóng ra, khối thép khổng lồ đó nhảy vọt lên không trung khoảng 150m.

Thứ đầu tiên Heivia cảm nhận được trong khoảnh khắc đó là một luồng gió dữ dội. Một phần luồng khí nén phóng ra ở dưới chân Object khi nó nhảy qua khe hở giữa các vách đá đã lan tới chỗ họ. Heivia nhăn mặt khi cảm thấy cơn đau dữ dội như thể màng nhĩ sắp vỡ tung. Không chỉ là sức gió. Cậu có cảm giác như áp suất không khí bản thân nó đã thay đổi mạnh mẽ.

Và…

1be0b7a5-6917-47fc-a934-3251092a31a2.jpg

Với cái miệng há hốc, Heivia rút đầu khỏi thiết bị ngắm bắn của ông phóng tên lửa và chỉ biết đờ đẫn ngước nhìn lên. Trông cậu như một cầu thủ bóng chày đang dõi theo quỹ đạo của trái bóng bay đã cao đến mức chắc chắn sẽ thành một cú home run.

Cỗ máy khối lượng 200000 tấn vạch ra một đường cung khổng lồ trên không trung.

Khung cảnh phi thực tế đến nỗi mọi suy nghĩ trong đầu cậu hoàn toàn đông cứng.

Rồi một biến đổi xảy ra với Object đang lơ lửng trước mắt. Thiết bị đẩy trông như hai vòng tròn đồng tâm, nhưng không phải vậy. Những vòng tròn ấy tách ra thành khoảng 20 mảnh hình nan quạt, tựa những lát dứa đóng hộp. Chúng thật sự chia nó thành vô số ‘chân’, và ở mỗi khớp nối đếm không xuể ấy, những điều chỉnh nhỏ bé liên tục diễn ra, để bắt nhịp với từng gợn lồi lõm của mặt đất bên dưới.

Cookman là người đầu tiên tỉnh lại.

"Cúi xuống!"

"… Hả… Ơ?"

"Thiết bị đẩy của nó là đệm khí! Nó dùng sức mạnh của không khí đấy! Muốn đỡ nổi một thứ khổng lồ như vậy thì cần bao nhiêu khí nén, cậu nghĩ xem!?"

Họ không còn thời gian để phản ứng.

Cookman ép lưng sát vào tảng đá. Westy và Myonri úp người xuống đất. Heivia lăn mình vào một lối vào gần đó của mỏ than.

Ngay sau đó, Wing Balancer đáp xuống bên kia khe hở… rất gần với chỗ Heivia cùng 3 người kia.

Dẫu vậy, khối lượng 200000 tấn vẫn không chạm đất. Một lớp đệm khí nhân tạo vẫn giữ nó lơ lửng. Nhưng khác với khinh khí cầu, luồng khí này không có bức tường nào giam giữ. Khối không khí khổng lồ ấy bị nén ép rồi bắn tung ra bốn phương tám hướng.

Và kết quả là…

Một cơn cuồng phong như sóng xung kích gầm rú, quét phăng những bộ binh yếu ớt.

Westy bị ép sát mặt đất, nhưng thân thể cô vẫn bị bật lên và thổi bay ngang 20m. Cookman nấp sau một tảng đá, nhưng cả anh lẫn tảng đá đều bị hất rơi khỏi vách đá. Nhờ trốn trong mỏ than, Heivia tránh được phần dữ dội nhất của luồng gió mãnh liệt, song một khối lớn nào đó bay vào cửa mỏ và đập thẳng vào cậu, ghim cậu vào vách. Cậu tưởng đó là một mảng đá bị bong khỏi lòng đất, nhưng hóa ra lại là Myonri.

Object thậm chí còn chưa cần khai hỏa.

Chỉ riêng sự đồ sộ của Object đã đủ khiến mọi vũ khí tấn công trở nên thừa thãi trước những sinh vật bằng xương bằng thịt.

(Cookman! Westy!)

Heivia nghiến chặt răng, nhưng cậu không hề có ý định rời khỏi mỏ. Hai người kia đã hứng trọn cơn bão gió và bị thổi bay đi. Họ hẳn đã bị cào xé trên mặt đất, toàn thân phủ đầy vết thương. Heivia gần như không tin rằng họ còn sống.

Cậu đảo mắt nhìn quanh.

Đây là lối vào mỏ than, nhưng cậu không thấy dấu hiệu nào của camera.

Sau khi chắc chắn Wing Balancer không chú ý đến họ, Heivia đặt tay lên bờ vai mềm oặt của Myonri.

"Myonri, cô còn cử động được không!? Myonri!"

"Ư… ư…"

Myonri lắc đầu. Ban đầu, Heivia cho rằng cô đang choáng váng, nhưng thực ra cô đang khóc. Ngay cả khi Heivia giúp cô đứng dậy, cô vẫn cố dùng đôi tay và đôi chân không vững để hướng về lối ra của mỏ.

Cô hoàn toàn từ chối nhìn vào thực tế.

Không phải là cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đây không phải là cuộc chiến sạch sẽ như chính phủ của những quốc gia khác nhau vẫn tuyên bố. Heivia hiểu rất rõ mong muốn chỉ muốn vứt bỏ tất cả và buông xuôi trong sự cay cú.

Nhưng họ không thể làm vậy.

Nếu làm thế, thứ chờ đợi họ chỉ là cái chết chắc chắn.

"Làm ơn, thôi nào. Tỉnh táo lại đi! Chúng ta vẫn còn sống! Nếu chạy sâu hơn vào trong mỏ, có thể chúng ta sẽ sống sót!"

"Không… tôi chịu đủ rồi… Chúng ta phải đi. Chúng ta phải cứu mọi người."

Đôi mắt vẫn chưa tập trung của Myonri hướng về lối ra của mỏ, nên Heivia lấy một chai amoniac từ bộ đồ sinh tồn của mình. Cậu tháo nắp và đưa nó xuống dưới mũi Myonri. Cô ho lên và cuối cùng quay đôi mắt giờ đã có lại lý trí về phía Heivia.

"Còn… còn hai người kia thì sao?"

"Làm ơn hãy hiểu cho tôi, Myonri. Họ đã…"

"Tôi biết điều đó!"

Myonri hét lên.

"Tôi biết. Tôi không tranh cãi về một chuyện hiển nhiên như vậy. Tôi đang hỏi về thi thể của họ. Ít nhất chúng ta cũng cần thu hồi thẻ nhận dạng của họ."

"Nếu có thể, tôi đã làm rồi."

Heivia nói, như thể đang nhổ từng chữ ra. Cậu ngạc nhiên vì giọng nói của chính mình lại bình tĩnh đến vậy.

"Họ vẫn còn đồ đạc ở căn cứ. Có lẽ chúng ta có thể tìm được tóc của họ trong doanh trại. Chúng ta không có thời gian để lo cho người chết lúc này. Chúng ta cần phải sống sót. Cookman là trung tâm liên lạc của đội chúng ta, nhưng anh ta đã chết. Những chiếc radio nhỏ của chúng ta không đủ để liên lạc với vị chỉ huy ngực khủng của chúng ta."

"Cậu nói chúng ta có thể chạy sâu hơn vào mỏ, nhưng đây là một cơ sở quân sự của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Dù họ chủ yếu sử dụng UAV, chắc chắn sẽ có binh lính con người trong cơ sở này."

"Đúng vậy."

Heivia cố ép đôi môi khô khốc của mình thành hình một nụ cười.

Nhưng cậu đã thất bại hoàn toàn.

"Nhưng như vậy vẫn tốt hơn gấp 100 lần so với việc ra ngoài đối mặt với cái Object đó."

Phần 8

Heivia và Myonri tiến sâu hơn vào trong mỏ than.

Không xa khỏi lối vào là một khu check-in đơn giản. Nơi đó có một cổng giống như rào chắn đường sắt để đưa thiết bị lớn vào, và bên cạnh là một cổng nhỏ hơn dành cho người đi qua. Cổng dành cho người là một tòa nhà prefab hình khối đơn giản. Nó có một cánh cửa ở phía trước và một cánh cửa ở phía sau.

Heivia và Myonri rất thận trọng, nhưng họ không thấy dấu hiệu nào của lính canh.

Những bóng đèn LED trắng tinh chiếu sáng cả cơ sở.

"Chết tiệt. Thực ra tôi thích nơi này tối om hơn. Bóng của chúng ta kéo dài xa hơn tôi muốn."

"Tòa nhà prefab kia là gì vậy?"

"Chắc là một cơ sở rèm khí hay đại loại thế. Thường thì mấy thứ đó được dùng khi đi ra ngoài hơn là lúc đi vào."

"Để loại bỏ bụi mỏ à?"

"Đó là lý do họ đưa ra, nhưng nó cũng cho phép họ kiểm tra xem cô có lén mang than ra ngoài hay không."

"Đây đâu phải mỏ vàng."

Trong lúc nói chuyện, Heivia và Myonri trèo qua cổng giống rào chắn đường sắt và tiếp tục đi tiếp.

Đường hầm phía sau rộng khoảng 2m và cao khoảng 5m. Đối với một mỏ than, bên trong khá sạch sẽ, và trần, tường, cùng sàn đều được phủ bằng một lớp nhựa màu sắc tươi sáng.

Họ thậm chí không cần dùng đến đèn pin quân dụng.

Những đèn LED dành cho công nhân được lắp đặt cách đều nhau, chiếu sáng toàn bộ đường hầm bằng ánh sáng mờ.

"Lớp nhựa trên tường này là gì vậy?"

"Khu vực này hẳn là không còn than để khai thác nữa, nên họ phủ kín lại để ngăn bụi không xâm nhập. Nó có thể làm tổn hại phổi con người và gây ra các vụ nổ bụi."

"Làm sao họ biết các mỏ nằm ở đâu nhỉ? Có thể còn một loại tài nguyên khác đang nằm sau những bức tường này."

"Họ có thể biết bằng cách sử dụng sóng siêu âm. Ngoài ra, họ cũng đảm bảo rằng nó có thể dễ dàng bị phá vỡ và tiếp tục khai thác nếu phát hiện ra tài nguyên mới. Có lẽ đó là lý do họ dùng nhựa thay vì bê tông dày."

"Có lẽ đó là lý do chúng ta không nghe thấy tiếng động nào."

"Họ sẽ đào bới ở bất cứ nơi nào cần thiết, biến chỗ này thành một mê cung. Khu vực gần lối vào có lẽ chỉ được dùng để ra vào vào giờ bắt đầu và giờ kết thúc."

Hai người lính hy vọng điều đó là đúng.

Nếu họ chạm trán binh lính của Tổ Chức Tín Ngưỡng trong khu vực hẹp đó và một cuộc đấu súng nổ ra, họ không có cơ hội thắng. Tiếng súng sẽ thu hút ngày càng nhiều binh lính địch cho đến khi họ bị bao vây.

Nhân tiện thì…

"Chuyện này thật kỳ lạ…"

"Đúng vậy, không thấy một lính canh nào."

"Nghĩ lại thì cũng không có lấy một camera nào ở lối vào mỏ. Với những tuyến đường cố định như vậy, họ có thể giảm đáng kể khả năng có kẻ xâm nhập chỉ bằng cách lắp camera trên các tuyến đó."

"Đây là một mỏ quân sự… đúng không?"

"Phải là như vậy."

Heivia và Myonri đi tới một căn phòng nhỏ.

Bên trong cũng không có ai.

Khu vực này có lẽ được dùng làm phòng nghỉ cho công nhân. Dù việc đặt phòng nghỉ xa khu khai thác có phần bất tiện, nhưng nó có thể đã mang lại một môi trường thoải mái hơn bằng cách tách công nhân khỏi tiếng ồn và bụi bặm.

Bên trong có một chiếc sofa đơn giản, một tủ lạnh, một lò vi sóng, và những tiện nghi tương tự khác.

Thứ nổi bật nhất là tấm áp phích được dán trên một bức tường.

"…Cái này viết bằng ngôn ngữ của Vương Quốc Chính Thống."

"Ừ, nhưng ngữ pháp khá tệ."

"Tại sao thứ này lại có trong một mỏ than quân sự của Tổ Chức Tín Ngưỡng?"

Heivia cầm lấy một thứ trên bàn trong phòng nghỉ. Đó là một cuốn từ điển ngôn ngữ của Vương Quốc Chính Thống. Các trang giấy đã sờn, và ba cạnh ngoài trừ gáy sách đã ngả vàng. Nó đã được đọc đi đọc lại nhiều lần. Rất nhiều trang được đánh dấu, và bút dạ quang đã được dùng để tô đậm các đoạn.

Vừa lật các trang của cuốn từ điển, Heivia vừa nói.

"Vậy đây là một trại huấn luyện gián điệp à?"

"Cậu thực sự nghĩ vậy sao?"

"…Không, cô nói đúng. Nếu bộ phận tình báo quân sự của họ đang huấn luyện gián điệp, thì chắc chắn họ sẽ không dạy họ dùng thứ ngôn ngữ vỡ vụn như thế này."

Trong lúc nói, Heivia nhìn vào bên trong một thùng carton đặt cạnh sofa. Nó có vẻ đã được dùng cho một bữa tiệc. Bên trong được xếp gọn gàng nhiều loại đồ trang trí bằng nhựa và một tấm băng-rôn viết tay.

Khi cậu trải tấm băng-rôn ra, trên đó có ghi dòng sau bằng cùng thứ ngôn ngữ Vương Quốc Chính Thống với ngữ pháp hơi sai.

(Gửi những người bạn tương lai tại Vương Quốc Chính Thống.)

(Có thể không nhiều, nhưng chúng tôi hy vọng điều này có thể giúp chi trả cho việc xây dựng giếng nước uống.)

"Cái quái gì thế này?"

Heivia thực sự ngạc nhiên.

Cậu không thể thấy bất kỳ lý do nào khiến một băng-rôn ủng hộ một quốc gia thù địch lại được cho phép tồn tại trong một mỏ than quân sự. Nếu tấm băng-rôn đó được làm ra từ sự quan tâm thực sự dành cho quốc gia kia chứ không phải từ sự mỉa mai hay chế giễu…

"Đây không phải là một mỏ quân sự à…?"

"Có thể nó thực sự là một cơ sở thuộc về một nhóm người phản chiến."

Giữa ngón cái và ngón trỏ, Myonri cầm một ấn phẩm nói về những tư tưởng hòa bình, hoàn toàn khác hẳn chính sách của quân đội Tổ Chức Tín ngưỡng.

"Đây không phải chuyện đùa. Có cả giấy tờ chuyển tiền trong suốt 3 năm ở đây."

Có một sự mâu thuẫn trong toàn bộ thông tin mà họ có.

Nhưng…

Sự mâu thuẫn đó đến từ đâu, và bằng cách nào nó lại xuất hiện ở đây?

Phần 9

Quenser và Charlotte cũng lộ rõ vẻ bối rối trong không gian ngầm đó.

Charlotte cau mày nhìn những đèn LED chiếu sáng cả đường hầm. Cô dường như không thích việc cái bóng của mình kéo dài trên vách tường.

Khi họ bước đi trên sàn phủ nhựa, Quenser hỏi.

"Chúng ta đã xuống khá sâu rồi nhỉ?"

"Có lẽ chúng ta đã xuống hơn 200m."

"Làm ơn đừng nói thế. Nghe lại con số cụ thể chỉ khiến tôi thấy mệt hơn thôi."

"Tôi chỉ trả lời câu hỏi của cậu thôi."

Biểu cảm của Charlotte hầu như không thay đổi.

"Hầu hết các mỏ than đều sâu khoảng 1km, nhưng cũng có những mỏ sâu tới 4km. Đây vẫn chỉ là lối vào, cho nên…"

Cô bỏ lửng câu nói và đột ngột đứng khựng lại.

Khẩu súng trường tấn công vốn treo trên vai cô bằng một dây đeo, nhưng cô trơn tru tháo nó ra như thể đang giải một câu đố trẻ con, đồng thời kéo cần lên đạn trong cùng một động tác. Chỉ trong chớp mắt, cô đã cầm súng sẵn sàng bằng cả hai tay.

Gần như cùng lúc đó, Quenser nghe thấy một tiếng sột soạt.

Quenser chỉ có bom, nên cậu không có cách nào hỗ trợ. Cậu buộc phải lập tức ép lưng vào bức tường phủ nhựa để tránh bị trúng đạn súng trường.

Ngay lúc đó, có người thò đầu ra từ một góc của đường hầm.

Đó là một phụ nữ ngoài 20 tuổi, mặc một chiếc áo khoác dày thích hợp với vùng đất băng giá này.

Cô ta rất có thể là một công nhân trong mỏ than.

Nét mặt cô lộ rõ sự sợ hãi, nhưng cô vẫn chậm rãi tiến về phía họ.

Cô cầm thứ gì đó trong tay, nhưng đó không phải là súng.

(Một bộ sơ cứu?)

Quenser trông đầy khó hiểu, nhưng rồi cậu nghe thấy một tiếng kim loại nhỏ vang lên.

Đó là âm thanh các móc kim loại của dây đeo vai khẩu súng trường va vào nhau khi Charlotte điều chỉnh lại cách cầm vũ khí.

Nòng súng được nhắm chính xác vào trung tâm cơ thể của nữ công nhân kia.

Và Charlotte không hề đưa ra cảnh báo.

Không do dự, ngón tay đặt trên cò súng của cô chuyển động!

"…!"

Một cơn run rẩy khó chịu chạy dọc qua các đầu ngón tay của Quenser.

Quenser thuận theo cảm giác đó và lập tức lao tới khẩu súng của Charlotte.

"Tránh ra, đồ ngốc!"

Với mệnh lệnh ngắn gọn đó, tầm nhìn của Quenser xoay tròn. Cậu đã rơi vào một thế cận chiến được dùng để đối phó với binh sĩ địch tìm cách cướp vũ khí. Quenser chỉ nhận ra điều này khi lưng cậu đã đập mạnh xuống đất. Cú va chạm đủ mạnh để khiến cậu quên cả cách thở.

"Gah…hah…!"

Trong lúc Quenser nằm ngửa thở dốc, cậu thấy nữ công nhân cuối cùng cũng ném bộ sơ cứu sang một bên rồi bỏ chạy. Tuy nhiên, Charlotte không hề nương tay. Cô lại giương súng lên trước khi người phụ nữ kia kịp biến mất ở khúc quanh.

"Đừng!"

"Im lặng!"

Tiếng hét của Quenser có thể đã làm cô ấy mất tập trung, vì một viên đạn súng trường 5.56mm đã không bắn trúng lưng người công nhân.

Sau đó, người công nhân đã kịp biến mất ở khúc quanh.

Charlotte tặc lưỡi và ấn nòng súng trường vào chóp mũi của Quenser, đẩy cậu ngã trở lại mặt đất đúng lúc cậu vừa định đứng dậy.

"Giải thích đi."

"…Khụ… Ch-chỗ này có thể là một mỏ quân sự, nhưng quần áo, trang bị, và thậm chí cả cách cô ta di chuyển đều cho thấy rõ cô ta không phải là lính. Cô ta có lẽ được đưa vào làm lao động dân sự. Nếu mỏ này có 2 hoặc 3 ca làm việc, thì những người như vậy rất có thể là người đang trực vào thời điểm ban đêm này. Nếu cô ta không phải dân thường, tôi không hiểu tại sao trong tình huống này cô ta lại chỉ mang theo một bộ sơ cứu."

"Ý cậu là gì? Cậu có bằng chứng gì cho thấy trong bộ đó không có súng? Và ngay cả khi cô ta không mang vũ khí, cô ta vẫn có thể gọi rất nhiều công nhân khác tới nếu báo cáo chuyện này. Đừng có nói với tôi mấy lời tự cao kiểu như không muốn chĩa vũ khí vào phụ nữ trên chiến trường hiện đại."

"Gây ra tiếng súng và một cái xác trong tình huống này sẽ không giúp ích gì cho chúng ta. Chúng ta sẽ bị bao vây ngay lập tức."

"Hừm. Vậy đó là cái cớ của cậu."

Với vẻ mặt bực bội, Charlotte xoay nòng súng ra khỏi Quenser.

Có vẻ như việc học sinh và dân thường không phải là mục tiêu của nhiệm vụ rào chắn đã vừa đủ để cứu mạng Quenser.

"Nhưng nếu vậy, cậu lẽ ra phải tự mình vô hiệu hóa người công nhân đó một cách an toàn. Chúng ta vẫn đang ở trong tình huống nguy hiểm. An ninh cho mỏ quân sự này chủ yếu được đảm bảo bằng UAV, nhưng chúng ta không có bằng chứng cho thấy hoàn toàn không có binh lính. Chỉ cần vài chục hay thậm chí hàng trăm công nhân dân sự tụ tập lại chống lại chúng ta trong những đường hầm này cũng đã là một mối đe dọa đủ lớn. Đồng phục Vương Quốc Chính Thống của chúng ta là đủ để họ không nương tay. Tôi không tin rằng chúng ta có thể đưa ra những tuyên bố kiểu như sẽ bỏ qua dân thường."

"…Tôi hiểu rồi. Xin lỗi."

"Vậy thì đứng dậy và nhanh lên. Chúng ta cần rời xa nơi này càng sớm càng tốt. Những đường hầm này có thể kéo dài hơn 100km và rắc rối như một tổ kiến, nhưng chúng ta vẫn đang ở trong một không gian khép kín. Tốt nhất là cứ cho rằng chúng ta không có cách nào thắng nếu họ biết được vị trí của chúng ta."

Quenser đứng dậy, cậu dùng một tay chống vào bức tường phủ nhựa để giữ thăng bằng.

Sau đó, Charlotte rút khẩu súng lục sang trọng khỏi bao ở thắt lưng và ném cho anh.

"Có vẻ như cậu không có súng. Đó có thể là chính sách của đơn vị cậu, nhưng đây là tình huống khẩn cấp. Tôi cho cậu mượn cái này dưới quyền hạn của tôi."

"Àm…Cảm ơn."

"Không phải để chiến đấu. Mà là để tự sát."

Lời nói của Charlotte khiến khẩu súng lục đột nhiên trở nên nặng trĩu.

"Có khả năng những công nhân đó là dân thường, nhưng điều đó cũng có nghĩa là họ có thể không có vũ khí thông minh có thể giết người chỉ trong một phát. Bị đập nát cơ thể từ từ bằng các dụng cụ xây dựng thay vì nhận lấy một cái chết nhanh chóng là vô cùng khủng khiếp. Vì lý do đó, cậu nên chuẩn bị tinh thần."

"…"

"Đây là rủi ro mà cậu phải gánh lấy vì đã để người công nhân đó trốn thoát. Quyết định trên chiến trường là như vậy đấy. Hãy nhớ điều đó."

Quenser gật đầu liên tục, cậu tháo đạn ra khỏi khẩu súng lục để loại bỏ nguy cơ cướp cò rồi nhét khẩu súng vào khe giữa ủng và bàn chân mình.

Hai người nhanh chóng tiến qua đường hầm.

Họ muốn di chuyển nhanh nhất có thể để tạo khoảng cách xa nhất có thể, nhưng đồng thời cũng phải cảnh giác với những cuộc tập kích bất ngờ từ các binh sĩ hoặc công nhân khác.

Quenser ngước nhìn lên trần nhà bóng loáng được phủ nhựa.

"200m à. Có khi chúng ta đang ở dưới mặt biển nằm giữa những vách đá kia."

"Hãy hy vọng rằng dự án khai thác của họ được xây dựng dựa trên lý thuyết chuẩn xác. Nếu họ làm sai điều gì đó, khu vực này có thể bị ngập nước."

"Nhưng…"

Quenser hít vào một hơi không khí thông thoáng một cách đáng ngạc nhiên và không hề ẩm thấp.

Cậu muốn phân tán suy nghĩ khỏi khả năng họ có thể bị bao vây bất cứ lúc nào.

"Đây là chiến dịch phối hợp giữa tiểu đoàn 24 và tiểu đoàn 37. Và Tổ Chức Tín Ngưỡng còn có Wing Balancer ở đây. Chẳng phải như vậy là quá mức cần thiết cho việc tấn công hay phòng thủ một mỏ than sao?"

"Chẳng phải cậu đã được nói rằng việc chiếm quyền kiểm soát mỏ quân sự này sẽ cho phép chúng ta làm giảm nguồn cung nhiên liệu cho Object, từ đó hạn chế hoạt động của kẻ địch hay sao?"

"Nhưng họ có rất nhiều mỏ than, đúng không?"

"Và việc phá hoại chúng từng cái một có thể dẫn đến sự suy giảm sức mạnh tổng thể của một quốc gia."

"Nhưng dùng tới 3 Object nếu tính cả hai phe thì sao? Và nếu Nutley thực sự là gián điệp của Tổ Chức Tín Ngưỡng, thì họ đã tiêu hao một gián điệp đã xâm nhập thành công vào chúng ta. Một khi gián điệp để lộ thân phận thật, hắn buộc phải rút lui, bất kể đã xâm nhập sâu đến mức nào."

Quenser cau mày.

"Nếu chỉ một trong rất nhiều mỏ than của họ mà đã có giá trị lớn đến vậy, chẳng phải bình thường chúng ta sẽ nhắm vào một mỏ dễ hơn sao? Nói thẳng ra, tôi không nghĩ tài nguyên ở đây đáng để cả hai bên triển khai từng ấy lực lượng."

Vừa nói xong, họ bước ra một đường hầm khác.

Những đường ray đơn giản được lắp trên mặt đất, và một dạng bảng điện nào đó được gắn trên bức tường gần đó. Một phương tiện nhỏ cỡ bồn tắm đang dừng lại trên đường ray.

"Đây chắc là một dạng thang trượt chạy điện. Và nó dùng cho than, không phải cho người."

"…"

"Có chuyện gì vậy?"

"Có thể không phải là than."

Vừa nói vậy, Quenser nghiêng người qua mép thang trượt và với lấy một khối đá đen nằm ở đáy. Khối đó trông như một tảng đá lớn bị đập vỡ xuống cỡ quả bóng mềm.

Charlotte chỉ đơn giản hình dung than là đá màu đen, nên cô không hiểu Quenser đang ám chỉ điều gì khi anh đưa nó về phía cô.

Quenser nhẹ nhàng vuốt lên một điểm trên khối thô ráp và nói.

"Cô có thấy những hạt trong suốt này không?"

"Đó là gì?"

"Một khối các-bon."

Quenser nói trước, rồi chỉnh lại cách diễn đạt.

"Một viên kim cương."

Vai của Charlotte khẽ giật lên.

Tuy nhiên, Quenser không kịp giải thích thêm.

Một bàn tay thò ra từ lối gần đó của một đường hầm hẹp. Nó chộp lấy Quenser và đập lưng anh mạnh vào vách tường.

Phải mất một lúc Quenser mới nhận ra chuyện gì đã xảy ra.

Charlotte lập tức bắt đầu nâng khẩu súng trường của mình lên, nhưng rồi cô dừng lại giữa chừng. Kẻ tấn công ấn nòng súng lục vào Quenser theo cách khiến cằm cậu bị hất lên, nhưng đó không phải là lý do.

Là vì cô đã nhận ra kẻ tấn công.

"Này, Quenser. Cậu đang làm gì ở đây?"

"Heivia…?"

"Bọn tớ đã gặp đủ thứ rắc rối vì cậu làm hỏng mọi chuyện. Cookman và Westy đã chết. Tớ sẽ không bắn nát óc cậu ở đây, nhưng tớ có thể phải bắn thủng vài lỗ ở tay và chân cậu tùy vào câu trả lời của cậu."

"Là Nutley."

Người đáp lại là Charlotte, chứ không phải Quenser.

Trên thực tế, Quenser đã không thể nói được khi khuôn mặt tái mét bất thường của Heivia ở quá gần như vậy.

Giọng nói bình thản của Charlotte tiếp tục lời giải thích.

"Có một gián điệp của Tổ Chức Tín Ngưỡng trong đơn vị của các cậu. Chúng tôi đã mất một sinh viên tên là Charles. Cậu ta có thể phải chịu một phần trách nhiệm vì đã không nhìn thấu điều đó từ trước, nhưng sẽ là sai lầm nếu chỉ đổ lỗi cho riêng cậu ta. Có người khác phải chịu trách nhiệm lớn hơn nhiều."

"…Ý cô là tôi nên cười xòa và làm hòa chỉ vì thế sao?"

"Nếu cậu không thay đổi suy nghĩ, tôi không còn lựa chọn nào khác."

Charlotte lại một lần nữa giương khẩu súng trường tấn công lên.

Lần này, cô không hề do dự.

"Tôi đang làm nhiệm vụ rào chắn. Công việc của tôi là loại bỏ bất kỳ yếu tố nào vi phạm quy định quân sự và đe dọa toàn bộ chiến dịch."

Heivia tặc lưỡi.

Với vẻ mặt khó chịu, cậu rút khẩu súng lục ra khỏi cằm Quenser và cúi đầu về phía Charlotte.

"Xin lỗi. Tôi đã ép cô làm việc cô không muốn để cho mình có cơ hội rút lui."

"Tôi không nghĩ cậu thực sự có ý định nổ súng."

Charlotte hạ nòng súng khỏi khuôn mặt cậu và khẽ mỉm cười rất nhẹ.

Khi thấy vậy, cô gái Châu Á tên Myonri cuối cùng cũng thò đầu ra khỏi góc khuất.

Quenser thở dài nặng nề.

"…Vậy là chỉ còn 4 người chúng ta sống sót."

"5 người nếu tính cả kẻ phản bội."

Heivia đưa khẩu súng lục trở lại bao súng.

"Tình hình phía trên chắc đang rất tệ. Người ta nói Công chúa không thể thắng Wing Balancer trong một trận đối đầu trực diện. Không biết cô ấy có thể cầm cự được bao lâu. Có lẽ chúng ta nên quyết định xem tiếp theo phải làm gì. Họp chiến lược đi, Quenser. Nói cho tớ biết mọi thứ cậu biết."

"Ờm."

Myonri xen vào từ bên cạnh.

"Thứ cậu đang cầm trên tay là gì vậy, Quenser?"

"Cái này à?"

Quenser giơ khối đá đen cỡ quả bóng mềm lên và lặp lại từ cậu đã nói trước đó.

"Một viên kim cương."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!