Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 3 (Đã Hoàn Thành) - Chương 2: Mỏ than rải rác từng chồng tiền mặt - Cuộc blitzkrieg bất ngờ trong đêm trên bán đảo Kamchatka (Phần 4-5-6)

Chương 2: Mỏ than rải rác từng chồng tiền mặt - Cuộc blitzkrieg bất ngờ trong đêm trên bán đảo Kamchatka (Phần 4-5-6)

Phần 4

Bóng đêm dày đặc phủ trùm tất cả.

Vì chiến dịch này đặt cược vào yếu tố bất ngờ, nên ngay cả một tia sáng từ đèn pin nhỏ nhất cũng bị cấm tuyệt đối.

Lo sợ tia hồng ngoại hay sóng điện từ sẽ bị UAV phát hiện, các chức năng hiệu chỉnh trong ống ngắm súng trường đã bị hạn chế đến mức tối thiểu.

Giữa màn đen ấy, chỉ còn vang lên vài tiếng bước chân khẽ khàng.

Đó là binh sĩ của Vương Quốc Chính Thống.

Họ tiến bước trong bóng tối, thỉnh thoảng đưa mắt vào ống ngắm để quan sát địa hình bằng hình ảnh được tăng cường.

"Không đúng… thật sự là không đúng chút nào." 

Heivia lẩm bẩm. Cậu là một trong những người lính khoác áo dày và đang chống chọi với cơn bão tuyết ban đêm.

Nhưng lần này, câu càu nhàu ấy không nhận được lời đáp quen thuộc, bởi Quenser không ở đây. Thay vào đó, một cô gái Châu Á đi cạnh cậu lên tiếng với hơi thở trắng xóa trong không khí.

"Không đúng chỗ nào?"

"Thì đó. Tôi bị đẩy ra tiền tuyến nguy hiểm nhất, còn cái thằng Quenser kia lại được ở hậu phương chờ lệnh."

"Quả thật, tôi nghe nói ngài Froleytia Capistrano muốn cho Quenser đi cùng chúng ta."

Một người đàn ông da đen to lớn nói.

Trên lưng anh ta là một thiết bị thông tin cỡ lớn. Nó dùng sóng siêu âm định hướng để truyền tín hiệu vô tuyến tầm ngắn đi xa để tránh bị UAV của địch bắt được.

"Nhưng đám áo đen đang lảng vảng quanh đó. Về mặt pháp lý, Quenser vẫn là dân thường, nên không thể dễ dàng đẩy cậu ta ra tiền tuyến được."

 Người đàn ông tiếp lời.

"Cookman nói đúng." 

Cô gái Châu Á tên Myonri chen vào. 

"Vả lại, cậu ấy cũng đâu có ngồi không trong căn cứ. Quenser đang tiến tới điểm 2, nơi các UAV của Tổ Chức Tín Ngưỡng sẽ bị vô hiệu hóa."

"Cô chưa hiểu thế giới này vận hành thế nào đâu, Myonri." 

Heivia phụng phịu. 

"Chỉ cần cậu ta vui vẻ hơn tôi dù chỉ một chút thôi cũng đã là tội ác rồi."

Một cô gái da trắng với tóc đuôi ngựa nâu và tàn nhang quay sang nhìn cậu.

"Ồ? Cậu thấy cô đơn vì thiếu người bạn thân quen à?"

"Im đi, Westy. Sao cô lúc nào cũng cố ghép hai thằng con trai với nhau thế? Sinh vật sống không vận hành theo cách đó."

"Heivia, nếu là hai cô gái thì cậu cũng đâu có từ chối, đúng không?"

"Vẫn vô nghĩa thôi, trừ khi cả hai đều thích tôi."

Bốn người họ chính là đội tiến tới điểm 1 để phá hoại mạng lưới thông tin của các ra-đa cỡ lớn.

Heivia, Myonri, Cookman, và Westy. Ngoại trừ Cookman lớn tuổi hơn, ba người còn lại đều chỉ là thiếu niên. Với một nụ cười chua chát, Cookman tự gọi mình là ‘giáo viên dẫn đoàn’.

Họ đang băng qua một vùng đá ẩm ướt.

Bão tuyết cuộn quanh họ, nhưng hơi nóng từ mỏ than sâu dưới lòng đất trào lên qua những ống xả rải rác khắp nơi. Nhờ đó, tuyết tan thành từng mảng loang lổ. Heivia và những người khác di chuyển từ vùng tuyết tan này sang vùng tuyết tan khác và cố tránh khỏi lớp tuyết dày nhất.

"Không để lại dấu chân chỉ là lời khuyên thôi." 

Cookman nói. 

"Nếu mãi nhìn xuống đất mà lơ là cảnh giới, thì mọi cố gắng đều thành vô nghĩa. Với lại, thời tiết cũng sẽ sớm xóa sạch dấu vết thôi."

"Tôi lo về tầm nhìn hơn." 

Westy nói, ánh mắt cô quét qua chiến trường bị chia cắt thành những mảng trắng và đen.

"Càng nhìn thì lại càng chẳng nhìn thấy gì. Chỉ có những khúc gồ ghề của mặt đất làm vật che chắn. Mỏ than thì thường phải có công trình chứ? Ở đây trông chẳng khác gì những bãi đổ đất khổng lồ."

"Có lẽ phần lớn cơ sở được giữ dưới lòng đất." 

Cookman đáp.

"Tại sao?"

"Mỏ này được tạo ra dựa trên kế hoạch xây dựng căn cứ tàu ngầm. Rất có thể họ kết hợp luôn việc thử nghiệm xây dựng cơ sở quân sự ngầm."

"Địa hình ở đây thật sự rất quái dị." 

Heivia nói.

Không rõ cậu có nghe cuộc trò chuyện giữa Cookman và Westy hay không, nhưng lúc này, Heivia đang đứng bên mép vách đá và nhìn chằm chằm xuống bóng tối bên dưới.

10m phía dưới là mặt biển. 20m phía trước là vách đá đối diện. Dấu vết duy nhất của căn cứ tàu ngầm chính là độ sâu hun hút của làn nước.

Chỉ cần trượt chân là chết chắc.

Và không chỉ có độ cao khiến Heivia lạnh sống lưng. Bởi cái rét thấu xương, mặt biển đã bị phủ kín bởi một lớp băng dày. Những tảng băng ấy nứt vỡ do sóng gió và dấu vết tàu thuyền, mỗi mảnh đều lớn đến mức một con gấu trắng có thể nằm dài lên mà không chìm. Lớp băng ấy quá dày để có thể được dùng làm ‘giảm chấn’ nếu ai đó rơi xuống nước.

"Những vùng thế này kéo dài suốt 150km dọc bờ biển, rồi ăn sâu 90km vào đất liền. Cứ như một mạng nhện khổng lồ vậy." 

Heivia thì thầm. 

"Công nghệ của loài người đúng là đáng sợ."

"Sau khi họ lần lượt triển khai 4 kế hoạch xây dựng căn cứ tàu ngầm đã lỗi thời, đủ loại tin đồn bắt đầu lan ra." 

Myonri nói. 

"Có người còn bảo Tổ Chức Tín Ngưỡng đang dựng nên một căn cứ khổng lồ để nuôi dưỡng một đơn vị tiếp tế cho một Object tàu ngầm, thứ mà họ có thể đang âm thầm phát triển."

Westy xen vào.

"Nhưng thứ chúng ta tìm thấy chỉ là than đá. Trong việc xây dựng căn cứ tàu ngầm, đào bới và vận chuyển đất đá nhiều đến mức nào cũng chẳng đáng nghi. Với lại, căn cứ tàu ngầm đã lỗi thời từ lâu, nên các cường quốc khác cũng chẳng buồn tấn công. Phải công nhận, đó là một lớp ngụy trang khá đẹp."

"Nhưng giờ thì Vương Quốc Chính Thống đã quyết định phá hủy mỏ than ấy."

"Có lẽ là nhờ tình hình ở Alaska đã dịu lại." 

Myonri nói tiếp. 

"Thực tế là khi thiết lập được tuyến tiếp tế ổn định vượt qua biển Bering, chúng ta có thể tiến hành một cuộc xâm nhập quy mô lớn vào bán đảo Kamchatka."

"Điều đó có nghĩa là cấp trên có thể định ở lại đây khá lâu, ngay cả sau khi mỏ than quân sự bị san phẳng. Chết tiệt… hóa ra vì thế mà chúng ta phải dùng đến chiến thuật phức tạp thế này."

"Nhắc đến phức tạp. Địa hình rối rắm thế này chẳng phải cũng gây khó cho chính Wing Balancer sao?"

"Tôi không chắc." 

Cookman vừa đáp vừa chỉnh lại dây đeo thiết bị thông tin trên vai. 

"Chúng ta không biết chi tiết về Object của địch. Có khi trong đôi chân dài ngoằng kia của nó còn giấu một thiết bị dựng cầu, đủ để bắc qua các vách đá."

"Hả? Chuyện đó đâu có trong dữ liệu ước tính."

"Thông tin từ bộ phận tình báo hay kết quả mô phỏng điện tử không bao giờ là tất cả. Trước khi thực sự đối đầu, ta luôn phải giả định rằng nó có thể sở hữu những năng lực vượt ngoài trí tưởng tượng."

"Ra vậy." 

Heivia lẩm bẩm, cậu đưa mắt nhìn quanh màn đêm chằng chịt vách đá. 

"Thế thì sao đây, sếp? Muốn tiếp tục, chúng ta phải sang được vách đá đối diện."

"Theo bản đồ, có một cây cầu treo cách đây 3km về phía bắc." 

Westy đề xuất.

"Những con đường hiếm hoi có thể đi qua chắc chắn sẽ bị giám sát." 

Cookman lắc đầu. 

"Chỉ cần một chiếc camera thôi cũng đủ để giám sát toàn bộ. Nếu đi xa khỏi nơi địch cho là ‘lối vào hợp lý’, khả năng bị phát hiện sẽ thấp hơn nhiều."

Vừa nói, Cookman vừa ra hiệu về phía Myonri. Cô cúi xuống và đặt thứ mình đang mang theo xuống đất.

"Anh nghiêm túc đấy à?" 

Heivia tròn mắt. 

"Một chiếc xuồng cao su xẹp lép sao?"

"Leo xuống, vượt qua biển rồi leo lên lại. Chẳng phải đó là cách đơn giản nhất để sang vách đá bên kia hay sao?"

Phần 5

Quenser đang bước đi trong bóng đêm, cách nhóm của Heivia chừng 5km.

"Ồ, nhìn kìa, cực quang, Mà nói thật thì mấy thứ này chẳng có ý nghĩa gì với một sinh viên thiết kế như tôi cả. Thứ này hợp với mấy người học khoa học môi trường hơn."

"Thôi bớt càu nhàu đi, đồ cuồng Object. Học cách chịu đựng môi trường khắc nghiệt cũng có ích cho lúc cậu ‘vui vẻ’ với mấy bản thiết kế của mình đấy. Ít ra thì cậu sẽ không trông ngu ngốc khi cái lạnh làm khí plasma không chịu chảy."

Giọng nói ấy thuộc về một chàng trai da đen. Cách nói thì thô ráp, nhưng phát âm lại rất rõ ràng và gọn ghẽ. Khác với Quenser, cậu ta say mê những cỗ máy nhỏ. Trên lưng cậu ta là một thiết bị trinh sát không người lái, một chiếc xe điều khiển từ xa gắn camera.

Quenser nhăn mặt.

"Nutley, tôi hoàn toàn có thể học về môi trường khắc nghiệt trong một cái tủ lạnh ở quốc gia an toàn. Trường tôi từng có một cái lớn lắm. Bọn tôi dùng nó để thí nghiệm vật liệu, thậm chí còn nuôi cả một con hải cẩu nữa."

"Ngụy biện ít thôi. Bí quyết hạnh phúc của đời người là biết hấp thụ mọi thứ cần thiết, bất kể hoàn cảnh," 

"Cậu đúng là kiểu người có thể uống tequila bất cứ lúc nào. Này, Charles, cậu không chán cái cảnh lội tuyết rét buốt này à?… Charles?"

Không có tiếng trả lời.

Không nhận được câu trả lời, Quenser quay đầu lại. Một cậu con trai da trắng gầy gò đang đứng đó. Cậu ta cúi đầu xuống và không nói một lời nào. Khi nhận ra Quenser đang nhìn mình, cậu ta quay đầu sang bên để tránh né hơn nữa.

"Đừng mong đợi gì ở cậu ta. Bình thường thì không như thế, nhưng chuyện này lúc nào cũng xảy ra khi cậu ta nhớ nhà. Nó làm tôi chỉ muốn treo một gói hút ẩm lên cổ cậu ta để hút bớt cái sự âm u đó."

Chàng trai da đen tên Nutley nhún vai nói. Có lẽ cậu ta khá thân với Charles nên mới nói thẳng như vậy. 

"Nhưng cậu ta không phải người xấu. Chuyên môn của cậu ta là phần mềm liên lạc của Object. Cậu ta đã tham gia tạo ra chương trình gây nhiễu này. Kỹ năng hack của cậu ta tốt hơn bất kỳ ai trong bộ phận mô phỏng điện tử. Ngoài chuyện đó ra thì cậu ta chẳng làm được gì khác. Chiến thắng của chúng ta ở đây phụ thuộc một nửa vào cái trí thức đó."

Quenser, Nutley, và Charles.

Quenser thở dài khi nhớ lại đội của họ.

"Chuyện này không bình thường. Tại sao phần cốt lõi của một chiến dịch quân sự lại được giao cho mấy sinh viên chiến trường?"

"Tôi đã nói rồi mà, nhiệm vụ này phụ thuộc vào chương trình gây nhiễu của Charles. Đội hình cần được tạo ra từ những người có thể giúp Charles làm việc tốt nhất. Vấn đề là Charles quá âm u và nhút nhát. Ở cạnh sinh viên thì cậu ta sẽ bớt căng thẳng hơn, và điều đó sẽ làm tăng tỷ lệ thành công của chúng ta."

"Ừ, nhưng rốt cuộc thì chúng ta chỉ là một đám nghiệp dư, bản thân tôi cũng vậy. Chỉ huy của chúng ta định làm gì nếu bọn mình bị tiêu diệt ngay lập tức?"

"Có lẽ đó là lý do ngài ấy cử cô chủ tịch hội sinh viên ngầu lòi kia đi cùng chúng ta."

Trước nhận xét của Nutley, Quenser rụt rè quay đầu nhìn về phía sau. Cách họ một đoạn là một người phụ nữ tóc nâu mặc áo khoác đen và đang mang theo một bộ radio lớn.

"Tôi có cảm giác là cô ta sẽ không cứu chúng ta nếu chúng ta gặp rắc rối."

"Cô ta sẽ làm được nhiều hơn mấy gã béo lười biếng đang canh khu bảo trì, tôi cá là vậy. Dù sao thì ngài Froleytia không phải đồ ngốc. Ngài ấy thực sự cố gắng dùng đúng người cho đúng việc."

"Cậu chắc chứ…?"

Quenser liếc lại về phía cô gái áo đen, nhưng Nutley có vẻ đang rất tận hưởng.

"Chủ tịch hội sinh viên tên là Charlotte. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ rào chắn, cô ấy sẽ rời đi. Tôi cần phải thử đưa cô ta lên giường trước lúc đó. Tôi nghe nói cô ta là dân thường, nên tôi không phải lo về mấy vấn đề gia đình phiền phức." 

Nutley nói mà chẳng quan tâm đến nhịp độ của cuộc trò chuyện.

Quenser quyết định rằng cậu ta hẳn là kiểu người đã thử tán tỉnh rất nhiều người với hy vọng sẽ thành công một lần.

"Một sinh viên chiến trường không có thời gian vô hạn đâu. Nếu cậu làm những chuyện như vậy, cậu sẽ không thể tích lũy được bất kỳ kỹ năng thực tế nào." 

Quenser cảnh báo.

"Tôi có thể kéo dài thời gian ở đây nếu cần. Hạnh phúc là trên hết, đúng không? Không có gì dính vào đầu tôi nếu tôi không hạnh phúc. Mà cậu đang vội vã chuyện gì vậy? Cậu muốn trở thành nhà thiết kế, đúng không? Cậu muốn giàu đến thế à?"

"Có. Khi tôi còn nhỏ, có một gia đình quý tộc nổi tiếng sống gần nhà tôi. Đứa con gái tóc vàng của gia đình đó cực kỳ ích kỷ và khó chịu." 

Quenser lẩm bẩm. 

"Một ngày nọ, gia đình đó phá sản. Họ có một nền tảng tài chính tuyệt vời. Dinh thự khổng lồ của họ trông như thể vẫn sẽ đứng vững ngay cả khi cả thành phố bị ném bom. Vậy mà chỉ qua một đêm, một gia đình quý tộc quyền thế như vậy lại chẳng còn gì ngoài nợ nần. Họ vốn không được yêu mến. Ngay cả những người hầu của họ cũng cố truy lùng gia đình cô gái đó. Một bầu không khí kỳ lạ bao trùm toàn bộ thành phố. Nếu cha tôi không che chở họ, cô gái ích kỷ đó và mẹ cô ta rất có thể đã bị cưỡng hiếp rồi."

"Ừ, cha cậu nghe có vẻ là một người tuyệt vời. Tôi hy vọng có thể trở thành một người như ông ấy."

"Ngay cả một gia đình quý tộc nổi tiếng cũng hoàn toàn sụp đổ," 

Quenser tiếp tục và phớt lờ lời bình luận hờ hững của Nutley. 

"Tôi vẫn có thể thấy rất rõ cảnh đó trong đầu mình. Những quý tộc trước giờ luôn hống hách lại ôm nhau mà run rẩy trong kho phô mai của một gia đình thường dân nhỏ bé… Cần bao nhiêu tiền thì mới có thể gọi là một nền tảng vững chắc? Nếu ngay cả quý tộc cũng không thể có một nền tảng thật sự vững chắc, thì một thường dân có thể đạt được điều đó bằng công việc bình thường sao? Tôi đã quyết định là cần phải có một con đường đặc biệt. Và tôi quyết định rằng trở thành một nhà thiết kế Object là con đường duy nhất còn lại."

"Ra vậy." 

Nutley bước ra xa Quenser một bước và ra hiệu cho Charles bằng cử chỉ. 

"Vậy thì tất cả chúng ta hãy cùng cố gắng làm sinh viên chiến trường để nhanh chóng trở nên giàu có nhất có thể. Charles! Chúng ta sắp tới điểm 2 rồi. Tôi sẽ giúp cô lắp đặt ăng-ten truyền tín hiệu."

Quenser nhìn theo lưng Nutley khi cậu ta rời đi, nhưng bọn họ thật sự cũng không còn việc gì khác để làm. Ngay khi Quenser định bước tới giúp Charles, cô gái áo đen tên Charlotte gọi cậu lại.

"Này, cậu."

"Vâng?"

"Tôi không cố ý, nhưng đã nghe thấy những gì cậu vừa nói."

"Chẳng phải đó là một cuộc trò chuyện riêng tư sao?"

"Ý tôi không phải vậy."

"Chủ đề đó có vấn đề gì sao?"

"Tôi hiểu vì sao cậu muốn nhanh chóng xây dựng một nền tảng vững chắc, nhưng tôi có cảm giác rằng cha cậu có một loại kiên định không thể lay chuyển khác."

Sự cứng nhắc mang tính công vụ trong giọng nói của Charlotte đã dịu đi phần nào.

Vì cô là con người nên điều đó vốn dĩ phải hiển nhiên, nhưng dường như cô thực sự có khả năng trò chuyện bình thường.

"Đó là vì cô không biết hoàn cảnh của ông ấy. Cha tôi chỉ là một nhân viên văn phòng. Chỉ cần một thay đổi nhỏ trong tình hình kinh tế cũng có thể khiến ông ấy bị sa thải. Ông ấy luôn phải cúi đầu trước cấp trên. Và dù có sống sót qua một đợt cắt giảm nhân sự thì cũng chẳng có ý nghĩa gì nếu cả công ty phá sản. Đó là cuộc sống của những người không có dòng máu giúp ích cho địa vị xã hội của họ."

"Nhưng ngay cả trong hoàn cảnh đó, ông ấy vẫn dang tay giúp đỡ những quý tộc phá sản kia. Ông ấy nghe có vẻ là một người cha tuyệt vời. Nếu một ngày nào đó ông ấy thực sự mất việc, hãy bảo ông ấy liên lạc với Charlotte Zoom. Tôi biết một vài lĩnh vực công việc phù hợp với người có nhân cách như vậy."

(Có vẻ như cha mình vừa được tăng độ nổi tiếng từ xa. Đáng tiếc là ông ấy lại gặp hai vấn đề cùng lúc: vừa quá lớn tuổi, lại vừa là một người cha. Với tư cách là người nhà, mình thật lòng hy vọng ông ấy có thể tiếp tục đứng vững.)

"Sau đó thì gia đình quý tộc phá sản đó ra sao?"

"Họ liên lạc với Cục Dòng Dõi, đổi giấy tờ tùy thân và bắt đầu lại từ đầu. Dù sao thì chúng tôi cũng không thể để họ sống mãi trong kho phô mai của nhà mình được. Nếu tôi nhớ không nhầm, cô con gái ích kỷ và khó chịu đó đã trở thành một idol."

"Quenser!" 

Nutley hét lên.

Có vẻ như họ đã lắp xong ăng-ten truyền tín hiệu. Một chiếc ăng-ten lớn cỡ một vali mở đang được trải ra dưới chân Charles.

Quenser và Charlotte tiến lại gần Nutley và Charles.

"Có việc gì cho bọn tôi làm không?" 

Quenser hỏi.

"Cầm lấy cái này." 

Nutley nói rồi ném cho Quenser một cặp ống nhòm nhìn đêm. 

"Chúng ta phải truyền dữ liệu từ một vị trí mà UAV không thể nhìn thấy. Charles phải dùng ăng-ten để truyền chương trình gây nhiễu, nên cậu ấy sẽ không thể xác định vị trí UAV. Điều đó có nghĩa là cần ai đó theo dõi vị trí của mục tiêu bay."

"Và người đó là tôi?"

"Tôi lắp ăng-ten. Charles sẽ truyền dữ liệu. Vậy thì còn lại ai cho công việc cuối cùng? Tôi nghĩ cậu sẽ được hưởng hơi nhiều hạnh phúc nếu để việc đó cho cô áo đen rồi quay về mà chẳng làm gì cả."

"Được rồi, được rồi. Chết tiệt. Tôi sẽ đứng ở vị trí dễ bị UAV phát hiện nhất. Nghĩa là tôi nhận công việc nguy hiểm nhất."

"Không." 

Charlotte xen vào.

"Không có lý do gì để tôi không làm gì cả. Tôi sẽ đi cùng cậu… Cậu trông quá thiếu kinh nghiệm. Tôi không muốn bị thả bom chỉ vì chúng ta giao việc này cho cậu rồi cậu bị phát hiện."

"Quenser, nếu hai người đi với nhau mà bầu không khí bắt đầu nóng lên, gọi tôi qua nhé. Ở đây lạnh lắm, đông người thì giữ ấm tốt hơn."

"Nếu cậu là một quân nhân chính quy, chỉ riêng câu đó cũng đủ để bị bắn rồi." 

Charlotte nhận xét.

Hiện tại bọn họ đang ở phía sau một ngọn đồi thấp. UAV của Tổ Chức Tín Ngưỡng sẽ không bay tới gần như vậy, nên ngọn đồi đủ để che chắn cho họ. Tuy nhiên, họ không thể nhìn thấy vị trí của UAV từ đó. Để khắc phục điều đó, Quenser và Charlotte bò lên đỉnh đồi để dùng ống nhòm xác định vị trí UAV trong khi vẫn cố gắng giữ mình càng kín đáo càng tốt. Charles sẽ truyền chương trình gây nhiễu với hướng và cường độ đầu ra dựa trên thông tin của họ.

Nếu chỉ có một phần tín hiệu đến được, chương trình có thể bị hỏng khi đi vào UAV. Khi đó toàn bộ chiến dịch sẽ thất bại. Vị trí của UAV là thông tin cực kỳ quan trọng.

Nếu bị phát hiện thì cũng coi như xong.

Quenser cực kỳ căng thẳng khi thò đầu lên khỏi đỉnh đồi, nhưng Charlotte nói.

"Đừng căng thẳng như vậy. Lộ trình dự kiến của UAV đi cách đây 3km. Nếu chúng ta đứng yên, nó sẽ không phát hiện ra chúng ta trong cơn bão tuyết này. Và áo khoác cách nhiệt của chúng ta sẽ ngăn cảm biến hồng ngoại của nó phát hiện. Lộ trình của UAV ở khu vực này là trên không trung chứ không phải giữa các vách đá. Cảm giác về khoảng cách khi nhìn lên từ mặt đất hoàn toàn khác với khi nhìn xuống từ trên không."

"Nếu cô nói vậy…"

"Tôi thấy có thứ gì đó ở hướng bắc tây-bắc. Kiểm tra bằng ống nhòm đi."

Bị giật mình, Quenser nhìn qua ống nhòm nhìn đêm, nhưng đó chỉ là một con chim lớn.

"Có lẽ là đại bàng."

"Xa hơn nữa. Tôi thấy còn thứ khác. Đại bàng không hoạt động về đêm, nên có thể tiếng ồn của UAV đã đánh thức nó."

"Hử?"

Quenser cau mày khi nhìn qua ống nhòm, rồi cậu phát hiện ra. Đó là một UAV. Nó có thân hình trụ dài khoảng 2m với hai cánh thẳng vươn ra hai bên. Nó trông giống như một tên lửa hành trình thu nhỏ, nhưng thiết bị đẩy phía sau là cánh quạt. Hẳn nó được thiết kế để bay lâu chứ không phải để đạt tốc độ cao.

"Tôi tìm thấy rồi. Nó cách đây 2900m về hướng bắc tây-bắc. Nó đang bay dọc theo mép vách đá về phía đông ở độ cao 15m… Thiết kế đó trông thật kinh khủng. Đúng là hậu quả của việc chỉ chú trọng vào tính năng."

"Có tin đồn rằng họ cố ý thiết kế đơn giản như vậy để có thể phóng bằng các phương tiện phóng cũ. Dù sao thì, hãy báo vị trí của nó và hoàn thành công việc của chúng ta ở đây. Không chỉ riêng cậu là không muốn làm những việc không liên quan đến chuyên môn của mình." 

Charlotte nói.

"Được. Charles, mục tiêu đang ở BC9. Nó đang hướng tới BF9 với tốc độ 150km/giờ. Nó bay dọc theo mép vách đá, nên có thể dự đoán các khúc cua bằng cách kiểm tra địa hình. Charles?"

Vẫn đang nhìn qua ống nhòm, Quenser cho rằng Charles không có phản hồi là do cậu ta vẫn đang nhớ nhà.

Nhưng không phải vậy.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một loạt tiếng súng từ súng trường tấn công vang lên.

Có thứ gì đó đang bắn từ phía sau Quenser. Đó không phải là vũ khí của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Âm thanh hoàn toàn giống hệt khi Heivia bắn súng trường tấn công. Tuy nhiên, Quenser không có thời gian quay đầu lại. Cậu chỉ kịp nhúc nhích vai mình một chút. Một cú va chạm sắc bén chạy dọc sống lưng cậu cùng với tiếng súng. Toàn bộ không khí trong phổi cậu bị ép bật ra. Kẻ khai hoả đang lia nòng súng theo chiều ngang khi khai hỏa. Phần thân trên của Quenser đang được chống lên để nhìn qua ống nhòm, nhưng cậu bị đập mạnh xuống đất và tầm nhìn trở nên chao đảo. Cậu cố xoay đầu lại và nhận ra Charlotte cũng đã bị bắn vào lưng.

Cả hai đều không kịp hét lên.

Ý thức của Quenser nhanh chóng mờ dần khi cậu nếm thấy vị máu tràn vào miệng.

Phần 6

Mình chết rồi.

Đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu Charlotte Zoom cho đến khi cô nhận ra có ai đó đang lay vai mình. Cô nhớ lần cuối cùng là mình đã ngã úp mặt xuống đất, nhưng giờ cô lại đang nằm ngửa.

(…Ra vậy… mình đã đeo thiết bị radio cỡ lớn đó trên lưng…)

Kẻ tấn công đã bắn từ phía sau. Thiết bị trên lưng cô đã ngăn viên đạn súng trường xuyên qua phần thịt của cô. May mắn là đó là đạn chống bộ binh được thiết kế để nằm lại trong cơ thể mục tiêu. Một viên đạn súng trường thông thường thì dư sức để xuyên thẳng qua một chiếc xe hơi, chứ đừng nói đến thiết bị thông tin liên lạc.

Dù vậy, một cú chấn động rất mạnh vẫn đánh thẳng vào phần trung tâm cơ thể cô.

"Quenser… cậu ổn chứ?"

"Ừ, nhờ cái hộp thuốc nổ tôi mang theo. Nhưng còn Charles thì…"

Cậu đang cầm trong tay một cặp thẻ bài bị xé rách. Chừng đó là đủ để Charlotte hiểu rằng một đồng đội của họ đã bị giết.

"Còn một người nữa. Hình như tên là Nutley… Cậu ta thế nào rồi?"

"Biến mất rồi." 

Quenser trả lời ngắn gọn. 

"Chỉ có một vệt dấu chân dẫn khỏi đây. Viên đạn găm trong hộp thuốc nổ của tôi là đạn của Vương Quốc Chính Thống. Và Tổ Chức Tín Ngưỡng thì chủ yếu dùng UAV. Tôi chưa từng nghe nói họ cử bộ binh ra ngoài."

"Chậc. Tôi đã nghĩ là tiếng súng nghe quá gần. Nếu là lính địch tiếp cận gần như vậy, chúng ta đã phát hiện ra rồi, mà họ cũng chẳng cần phải đến gần thế để bắn chúng ta."

Charlotte đứng dậy và kiểm tra chiếc radio lớn cô đã mang theo, nhưng nó đã bị phá hủy hoàn toàn. Nó đã cứu mạng cô thay cho áo chống đạn, nên có lẽ nếu đòi hỏi thêm điều gì từ nó thì cũng hơi quá.

Quenser nhìn chằm chằm ra khoảng tuyết nơi những dấu chân đang kéo dài đi xa.

"Tôi không biết hắn ta chỉ đơn giản là đào ngũ vì sợ hãi hay là gián điệp của Tổ Chức Tín Ngưỡng, nhưng tôi nghĩ chúng ta nên coi Nutley là có tội." 

Quenser nói.

"Bất kể hoàn cảnh ra sao, hắn ta rằng đã tự nguyện nổ súng vào binh lính Vương Quốc Chính Thống và đang cố chạy trốn sang phía Tổ Chức Tín Ngưỡng. Chừng đó là đủ để xem hắn là gián điệp của địch… Việc hắn đi xa đến mức giết Charles ngay trước khi cậu ấy kịp truyền virus khiến khả năng hắn chỉ là một lính trẻ đang hoảng loạn trở nên rất thấp."

"Chúng ta có vấn đề rồi."

"Là gì?"

"Khi Nutley giết Charles, hắn cũng phá hủy luôn ăng-ten truyền tín hiệu và chiếc máy tính xách tay chứa chương trình gây nhiễu. Chúng ta không thể gửi chương trình gây nhiễu tới UAV, nên không thể tiếp tục nhiệm vụ. Chúng ta cần liên lạc với tổng bộ và đơn vị đang tiến đến điểm 1 càng sớm càng tốt."

"Radio của tôi hiện đang tóe tia lửa khắp nơi."

"Radio của tôi chỉ có thể truyền tín hiệu tầm xa thông qua radio của cô. Nghĩa là chúng ta không có bất kỳ phương tiện nào để liên lạc với ai cả."

"Còn một chuyện nữa." 

Charlotte dùng cả hai tay nắm lấy khẩu súng trường tấn công đang treo trên vai. 

"UAV đang bay về phía này vì tiếng súng! Rất nhiều mẫu khó chịu mang theo hai quả bom đang bay tới. Nếu cố đối đầu với chúng, chúng ta chỉ bị bào mòn dần thôi! Và dù bắn hạ bao nhiêu chiếc đi nữa, cũng không làm giảm được nhân lực thực sự của chúng!"

"Tên khốn Nutley đâu rồi!? Có thể chúng ta tìm được hắn nếu lần theo dấu chân!"

"Không, chúng ta phải rút lui! Chúng ta không thể tiếp tục nhiệm vụ này. Đã quá muộn để đuổi theo hắn. Và ngay cả nếu nghĩ ra được cách liên lạc với tổng bộ hay điểm 1, chúng ta cũng phải đảm bảo an toàn cho bản thân trước! Nếu bị hạ gục ở đây, chúng ta sẽ không bao giờ báo cáo được tình hình khủng khiếp này. Hơn nữa, Nutley có thể quay về quân đội Vương Quốc Chính Thống và tự xưng là người sống sót duy nhất! Ít nhất thì chúng ta cũng phải báo cáo rằng hắn là gián điệp. Cậu hiểu chứ!?"

"V-vâng. Nhưng làm sao chúng ta có thể trốn thoát khỏi kẻ địch đang kéo đến từ trên không chứ!? Dù những UAV này có tốc độ thấp, chúng vẫn có thể bay với tốc độ hơn 100km/giờ!"

"Đừng lo về chuyện đó. May mắn là chúng ta có một lộ trình mà UAV không thể tiến vào. Những UAV này cần chương trình hiệu chỉnh quỹ đạo để bay giữa các vách đá, nên tôi nghi là chúng không thể thực hiện được loại nhào lộn mạo hiểm như thế này."

Vừa nói, Charlotte vừa chỉ bằng nòng súng.

Cách đó 300m là…

"Một lối vào… mỏ than…?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!