Chương 2: Mỏ than rải rác từng chồng tiền mặt - Cuộc blitzkrieg bất ngờ trong đêm trên bán đảo Kamchatka (Phần 13-14)
Phần 13
Quenser và Charlotte quyết định đi lên mặt đất.
Vì Heivia và Myonri đã đi trước, Quenser và Charlotte không biết con đường nào dẫn đến điểm 1.
"Có vẻ như Heivia và những người kia đã thoát được."
"Đến giờ thì có lẽ họ đã thả người công nhân mà cậu lo lắng rồi."
"…Cô vẫn còn giận chuyện đó à?"
"Không, lần này cậu đã đúng. Nhưng chỉ là nhìn lại thì mới thấy vậy. Thành thật mà nói, tôi mừng vì mình đã không giết cô ta."
Quenser vẫn đang đỡ Charlotte. Cậu cũng vẫn mang theo khẩu súng trường tấn công của cô.
"Đi lên trên sẽ tốt hơn là lãng phí thời gian trong mấy đường hầm như mê cung này."
"Chúng ta sẽ đi tới điểm 1 bằng đường trên mặt đất sao?"
"Tôi muốn liên lạc với khu căn cứ bảo trì trước. Bọn họ vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi không biết chúng ta có thể làm được gì, nhưng ít nhất cũng nên truyền đạt thông tin đó. Chúng ta không thể liên lạc tầm xa bằng bộ đàm, nhưng nếu tiến gần căn cứ thì có thể liên lạc được."
Họ đi lên một con đường dốc uốn khúc quay vòng nhiều lần cho đến khi đến được lối ra của mỏ ngầm.
Họ thò đầu ra để kiểm tra tình hình bên ngoài.
Trong bóng tối của màn đêm, họ nhìn thấy một cảnh tượng trông như tận thế.
Hai vũ khí khổng lồ cao hơn 50m đang bắn vào nhau. Những vụ nổ khủng khiếp lan khắp mặt đất và khiến những vách đá thỉnh thoảng sụp xuống như bánh quy bị vỡ vụn. Âm thanh chói tai đập thẳng vào màng nhĩ, và sóng xung kích đánh vào bụng họ như những cú đấm. Đạn coilgun vẽ nên những quỹ đạo màu cam trên bầu trời, và những chùm tia xanh trắng bay ra từ các pháo plasma bất ổn định. Bóng tối của Bắc Cực bị vũ khí nhân tạo cưỡng ép xé toạc.
"Tôi không thấy UAV."
"Với tình trạng này, chúng sẽ mất kiểm soát và rơi xuống, nên chắc họ đã gọi chúng quay về rồi. Dù gì thì mỗi chiếc cũng trị giá 50000 euro mà."
Liệu điều đó có ít nhiều làm tăng khả năng Heivia và Myonri đến được điểm 1 và cài đặt chương trình gây nhiễu hay không?
(Nhưng đó là chỉ khi Heivia không quyết định rằng chuyện này không đáng để làm và bỏ chạy.)
Vì Quenser và Charlotte vẫn chưa hội hợp với họ, hai người kia có lẽ đã nghĩ rằng họ đã chạy trốn. Nhưng không có thời gian để giải quyết hiểu lầm.
Một lần nữa, Quenser xem xét lại tình hình trong đầu.
Về mặt quân sự, Vương Quốc Chính Thống đang ở thế bất lợi.
Wing Balancer là một Object có thiết kế đặc trưng. Nó có khoảng 20 chân nối giữa thiết bị đẩy hình hai vòng tròn đồng tâm và phần thân chính hình cầu. Nó có một khẩu coilgun khổng lồ ở chính giữa mặt trước của thân chính. Và nó có ‘cánh’ để giúp giữ thăng bằng với trọng tâm và quán tính khi thực hiện những cú rẽ gấp. Dữ liệu video từ trận hải chiến trước đó không cho thấy điều này, nhưng hiện tại nó đang liên tục nhảy qua các khe hở giữa những vách đá.
"Thật kinh ngạc. Heivia không nói đùa. Thứ khổng lồ đó thực sự đang nhảy…"
"Họ hoặc là đã che giấu điều đó trong các trận chiến trước, hoặc là nó chưa từng cảm thấy cần phải nhảy trên mặt biển tương đối bằng phẳng. Dù thế nào đi nữa, đây cũng là một kẻ địch nguy hiểm."
Charlotte không sai.
Ưu thế lớn nhất của Wing Balancer là phạm vi cơ động của nó. Bán đảo Kamchatka bị chia cắt bởi vô số vách đá như kính nứt. Đây là địa hình bất lợi cho Baby Magnum. Phạm vi di chuyển của Baby Magnum bị hạn chế, khiến việc né tránh trở nên khó khăn hơn nhiều. Trong khi đó, Wing Balancer có thể nhảy qua các khe hở giữa các vách đá. Bằng cách tự do nhảy nhót, nó có thể duy trì khoảng cách có lợi, dễ dàng né tránh và gây áp lực lên Công chúa theo nhiều cách.
Điểm may mắn duy nhất là việc quá tập trung vào khả năng cơ động của Wing Balancer đã khiến sức mạnh của vũ khí của nó bị thiếu hụt. Object của Công chúa có những vết lõm ở nhiều chỗ và một vài trong số bảy pháo chính của nó đã bị cong, nhưng không có thiệt hại nào vượt quá mức đó. Cô đã trúng pháo chính của đối phương vài lần rồi. Thông thường, chỉ cần một phát là đủ để bắn xuyên thẳng vào lò phản ứng.
Quenser đặt Charlotte xuống mặt đất gần lối ra của mỏ.
"Charlotte, dùng bộ đàm của cô liên lạc với căn cứ và báo tình hình cho Froleytia."
"Chúng ta vẫn còn quá xa. Bộ đàm của chúng ta sẽ không với tới khu căn cứ bảo trì."
"Liên lạc với căn cứ thông qua Object. Ăng-ten của Baby Magnum có thể vươn tới căn cứ."
"Tôi hiểu."
Charlotte Zoom lấy ra một thiết bị nhỏ.
"Nhưng ăng-ten đánh chặn của Tổ Chức Tín Ngưỡng có thể bắt được tín hiệu đó."
"Chúng ta chỉ còn cách tin vào mã hóa của mình thôi."
Charlotte sử dụng thiết bị liên lạc nhỏ và bắt đầu giải thích âm mưu của Tổ Chức Tín Ngưỡng cho căn cứ bảo trì. Công chúa hẳn đã nhận ra thiết bị của mình đang được sử dụng, vì cô đã liên lạc với Quenser.
"…Quenser, anh vẫn còn sống chứ?"
"Khi tự giới thiệu với người khác, tôi bắt đầu nghĩ mình nên nói rằng kỹ năng đặc biệt của tôi là sống sót bất kể trong tình huống nào."
Quenser đáp lại.
"Tình hình thế nào rồi?"
"Mệt mỏi lắm. Căn cứ đang bắt đầu quá trình rút lui, nhưng chỉ cần ra được biển không có nghĩa là đã thoát. Wing Balancer có thể tiến ra mặt nước mà không cần thay đổi bộ phận."
"Vậy là nó vừa có thể nhảy vừa có thể ra biển… Xem ra đúng là thời đại của đệm khí rồi. Cứ phải thay linh kiện mỗi lần như vậy thì đúng là phiền thật."
"Nhưng tốc độ của nó cũng không nhanh đến thế."
Công chúa nhanh chóng nói thêm, giọng có chút bực bội.
"Nếu trận chiến này diễn ra trong môi trường bình thường, Object của tôi chắc chắn đã thắng."
"Nghĩ lại thì, Rush của Liên Minh Thông Tin có bánh xích để di chuyển tốc độ cao đặt trên lớp đệm khí chính."
"…Sao anh lại nhắc đến con nhỏ đáng ghét đó?"
Giọng của Công chúa hạ thấp hơn nữa.
Cô dường như thực sự căm ghét cái cô ‘Oh hô hô’ đó.
Thật khó tin là cô vẫn tiếp tục thực hiện những chuyển động nhỏ để né tránh hỏa lực từ vũ khí của Wing Balancer.
"Tôi rất muốn giúp, nhưng tôi không có đủ thông tin."
Quenser nói.
"Trong lúc chiến đấu, cô có phát hiện ra đặc điểm gì của Object đó không? Ví dụ như khu vực nào mà chuyển động của nó cho thấy nó đang bảo vệ cẩn thận hơn chẳng hạn."
"Có vẻ như mọi thứ liên quan đến khung gầm đều khá mong manh. Khi tôi cố nhắm pháo chính vào phần dưới của nó, nó sẽ thực hiện một cú nhảy mạnh sang phía bên kia các vách đá."
"Ừ, với sức mạnh của các khẩu pháo của cô, nếu nó mất khả năng cơ động thì coi như xong."
"Ngoài ra, nó đã phản công dữ dội khi tôi phá hủy một trong những cánh ở lưng của nó. Tôi nghĩ lúc đó nó đã hoảng loạn."
Quenser nhìn lại và nhận thấy Wing Balancer chỉ còn ba cánh gắn trên lưng. Đó là một sự cân bằng kỳ lạ. Nếu có bốn cánh thì trông sẽ đều hơn.
(Có lẽ tốt nhất là bắt đầu nghĩ cách nhắm vào đôi chân của Wing Balancer. Nó có một thiết bị giữ cho nó nổi bằng một lượng lớn khí nén và có các cánh để giữ thăng bằng ngay cả khi ở giữa không trung. Có cách phản công nào lợi dụng được điều đó không?)
Đột nhiên, Wing Balancer có một thay đổi rõ rệt trong chuyển động. Trước đó, nó đã sử dụng toàn bộ vô số vũ khí của mình, bao gồm cả pháo chính để bắn vào Baby Magnum, nhưng giờ đây mục tiêu của nó đã thay đổi.
Đúng vậy.
Nó đang nhắm vào Quenser.
"Nó nhận ra mình à!?"

Camera và cảm biến của nó có thể đã xác định được vị trí của cậu. Hoặc cũng có thể nó đã lần ra nguồn tín hiệu vô tuyến. Dù là trường hợp nào, khi đã bị một Object nhắm tới thì cậu cũng không thể làm gì được. Ngay cả nếu cố chạy trốn, sóng xung kích và dư chấn từ việc khai hỏa pháo cũng đủ để thổi bay cơ thể bằng xương bằng thịt của cậu.
Wing Balancer không hề nương tay.
Ngay khi căn chỉnh xong tầm ngắm, nó liền khai hỏa.
"Quenser!"
Baby Magnum lập tức chen vào giữa họ. Vài tiếng kim loại va chạm lớn vang lên. Một Object cao hơn 50m đã dùng thân mình để làm lá chắn cho một binh sĩ bằng xương bằng thịt.
Ngay khoảnh khắc đó, hướng ngắm của Wing Balancer đột ngột chệch đi.
Quenser không làm gì cả. Baby Magnum đã dừng lại để làm lá chắn. Trong tình huống đó, không có lý do gì để tầm ngắm của đối phương bị lệch.
Ngoại trừ một khả năng.
(Heivia và Myonri đã nhập chương trình gây nhiễu tại điểm 1 rồi à!?)
Nhưng Wing Balancer vẫn không dừng lại.
Quenser nghe thấy âm thanh khí nén được xả ra.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu thấy một cái bóng phủ lên cực quang trên bầu trời đêm. Đó là hình dáng khổng lồ của Object. Sử dụng cùng kỹ thuật đã dùng để nhảy từ vách đá này sang vách đá khác, Wing Balancer đang cố nhảy qua hẳn Baby Magnum.
Phần dưới của Wing Balancer không có vũ khí nào, ở đó chỉ toàn là các cơ cấu liên quan đến khung gầm. Tuy nhiên, những cơ cấu đó có thể tạo ra một luồng khí mạnh đủ để nâng đỡ một cỗ máy khổng lồ như vậy. Một cơn gió dữ dội sẽ quét khắp toàn bộ khu vực khi nó tiếp đất. Nếu điều đó xảy ra, cơ thể nhỏ bé của Quenser sẽ bị thổi bay hàng chục mét, ngay cả khi cậu cố tìm chỗ nấp.
"!"
Công chúa lập tức chĩa vũ khí thẳng lên trời. Khoảng 100 vũ khí lớn nhỏ đồng loạt gầm rú. Đáng tiếc là vài khẩu pháo chính được thiết kế đặc biệt để tấn công mục tiêu phía trên lại đang trục trặc. Các pháo không phải pháo chính có đủ sức để khiến xe tăng trông như đồ chơi trẻ con, nhưng chúng không thể gây ra tổn hại thực sự cho một Object khổng lồ khác.
Khi Quenser ngước lên nhìn, cậu thấy hai vòng tròn đồng tâm của thiết bị đẩy tách ra thành khoảng 20 phần. Những mảnh hình quạt đó trông giống như các lát dứa đóng hộp. Với Quenser, chúng giống như những cây giáo đang chuẩn bị đâm xuống. Phần cậu đang nhìn thấy tương đương với lòng bàn chân của con người. Quenser nhận ra ở đó có rất nhiều thấu kính lớn.
Điều đó gợi ra một ý tưởng.
Theo bản năng, Quenser chộp lấy khẩu súng trường tấn công đang treo trên vai bằng dây đeo và chĩa thẳng lên trời.
Nhưng…
(Không đủ thời gian!)
Wing Balancer rơi xuống ở gần đó.
Ngay trước khi nó làm vậy, Baby Magnum bắn khẩu coilgun nhỏ nhất của mình. Nó không bắn vào Wing Balancer. Nó bắn vào một tảng đá lớn cách Quenser không xa.
Tảng đá vỡ ra và bị đẩy đến vị trí có thể che chắn cho Quenser.
Đúng lúc Quenser bị sóng xung kích hất ngã, Wing Balancer tiếp đất. Một luồng gió dữ dội lan tỏa ra mọi hướng từ điểm nó hạ xuống.
Mặc dù được một tảng đá lớn che chắn và nằm rạp trong tuyết, cơ thể Quenser vẫn bị nhấc bổng lên không trung vài mét. Nhưng như thế vẫn còn tốt hơn phương án còn lại. Nếu không có vật che đó, cậu đã bị thổi bay đi hàng chục mét.
Pháo chính của Wing Balancer gầm lên hai lần.
Công chúa lập tức thực hiện động tác né tránh, nhưng mép ngoài cùng bên phải của thân chính của cô đã bị xé toạc.
Ngay khi bảy cánh tay pháo chính di chuyển vào vị trí để phản công, phần chân bị tách rời của Wing Balancer lại bắt đầu kêu răng rắc.
Nó nhảy.
Nó nhảy qua Baby Magnum để duy trì vị trí trong điểm mù của các pháo chính của Object kia.
Vị trí đó rất nguy hiểm.
Quenser lập tức nhận ra điều đó.
Hai phát bắn pháo chính trước đó chẳng qua chỉ là bước chuẩn bị để dồn Baby Magnum vào thế chiếu hết.
Phát bắn đầu tiên sau khi nó hạ xuống sẽ là một cú đánh trực diện vào Công chúa.
Trong khi lăn người trên mặt đất, Quenser mở nắp thiết bị hỗ trợ ngắm bắn của khẩu súng trường. Hiện tại, cậu không có đủ công suất.
Đúng vậy.
Cậu không định sử dụng sức mạnh của đạn súng trường.
Chúng sẽ không bao giờ có tác dụng gì với một Object.
(Một đệm khí sử dụng khí nén làm lớp đệm thì lẽ ra phải hoạt động hiệu quả nhất khi có diện tích đáy lớn. Vậy tại sao Wing Balancer lại tách khung gầm ra và tự triệt tiêu lợi thế của diện tích đáy lớn đó?)
Wing Balancer lướt qua phía trên đầu Quenser.
Cậu thấy ánh sáng lấp lánh của vô số thấu kính được lắp đặt bên cạnh các cửa phun khí nén.
(Chắc hẳn là để thích ứng với độ gồ ghề của địa hình. Với đệm khí, việc đảm bảo bề mặt đáy của phương tiện song song với mặt đất khi phun khí nén là rất quan trọng. Đó là lý do đệm khí thường được dùng trên mặt nước hơn là trên đất liền. Chỉ một phần nhỏ địa hình nhô lên cũng có thể gây ra vấn đề. Wing Balancer giải quyết điều đó bằng cách chia khung gầm thành khoảng 20 mảnh. Độ cao thấp của địa hình được tính toán và các mảnh đó sẽ được điều chỉnh cho phù hợp. Và phương tiện để tính toán việc đó là…)
Quenser dùng mũi con dao nấu ăn trong bộ dụng cụ sinh tồn để vặn một con ốc nhỏ trên thiết bị hỗ trợ ngắm bắn. Nó hoạt động như một núm xoay để điều chỉnh công suất của laser.
Sau đó, cậu chĩa thẳng khẩu súng trường tấn công lên trời mà không thèm đóng nắp lại.
(…Những thấu kính đó! Chúng dùng hồng ngoại!)
Cậu động ngón tay.
Tia laser hồng ngoại của thiết bị hỗ trợ ngắm bắn được bắn thẳng lên trên.
Nó trúng vào những thấu kính trên chân Wing Balancer vốn dùng để tính toán cấu trúc địa hình.
Bằng cách sử dụng tia hồng ngoại cùng loại được dùng cho việc tính toán đó, cậu sẽ gây ra trục trặc.
"Bỏ cuộc đi, đồ khốn! Rơi thẳng xuống đây cho tao!"
Quenser hét lên.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Phần đáy của Wing Balancer được bao phủ bởi hàng trăm, thậm chí hàng nghìn cảm biến hồng ngoại, trong khi Quenser chỉ có một thiết bị ngắm bắn bé tẹo ở đầu khẩu súng trường trong tay. Chừng đó không đủ để hoàn toàn làm nhiễu hệ thống cảm biến của kẻ địch.
(Vẫn chưa đủ sao!? Chết tiệt! Không còn cách nào khác nữa à!?)
Nhưng…
Khẩu súng trường tấn công của Quenser có gắn một thiết bị bổ trợ đặc biệt.
Một thiết bị gây nhiễu hồng ngoại.
Thiết bị đặc biệt đó phát ra vô số tia laser hồng ngoại giống như đèn chỉ laser, bắn tỏa ra như đạn shotgun để làm rối loạn khả năng ngắm bắn của các vũ khí dẫn đường.
Cậu bóp cò.
Nó vô hình đối với mắt người, nhưng mật độ các chùm tia lập tức tăng vọt.
Vô số thấu kính trên Wing Balancer run lên như co giật. Chúng không còn có thể nhận diện mặt đất nữa.
Wing Balancer đã mất đi dữ liệu để hạ cánh.
Nhưng cỗ máy 200000 tấn đó vẫn tiếp tục rơi xuống.
"Tránh ra!"
Công chúa hét lên một cách thừa thãi.
Quenser đã bắt đầu di chuyển sang một bên nhanh nhất có thể.
Ngay sau đó, một hố va chạm khổng lồ được tạo ra trên bán đảo Kamchatka.
Một làn sóng xung kích nổ ra.
Cơ thể Quenser bị hất văng xa hơn cậu tưởng. Cậu lăn lộn trên mặt đất cứng, toàn thân đầy những vết trầy xước và rách da. Nhưng vẫn không tệ như khi đệm khí còn hoạt động. Kế hoạch đã phát huy tác dụng.
"Chết tiệt… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với cái thứ đó…?"
Quenser ép cơ thể đau nhức của mình đứng dậy.
Wing Balancer đã không thể cản cú rơi, nên hơn một nửa trong khoảng 20 chân của nó đã trực tiếp đập xuống đất và bị phá hủy. Những chân còn lại không thể chống đỡ nổi trọng lượng khổng lồ. Wing Balancer chìm xuống và ngừng cử động.
Có lẽ nó vẫn chưa từ bỏ chiến đấu, vì nó vẫn cố gắng xoay pháo chính. Tuy nhiên, Wing Balancer không thể tự xoay người, nên Baby Magnum dễ dàng di chuyển ra khỏi tầm bắn bằng cách vòng sang bên. Baby Magnum có thể khai hỏa pháo chính bất cứ lúc nào.
Quenser gửi một tín hiệu ngắn cho Công chúa.
"Hãy bảo chúng đầu hàng."
"Trước hết, tôi sẽ bắn từ bên sườn và phá hủy pháo chính của Wing Balancer."
Với một tiếng gầm dữ dội, tia hy vọng kháng cự cuối cùng của Tổ Chức Tín Ngưỡng bị dập tắt. Làn sóng xung kích lại khiến Quenser lăn thêm một lần nữa.
Quenser nhổ tuyết đã lọt vào miệng ra và nhìn về phía Charlotte, nơi cậu đã để cô lại ở lối vào mỏ. Cô đang vẫy tay về phía cậu, lưng vẫn tựa vào vách đá. Trông cô không hề bị thương.
Và như vậy, trận chiến xoay quanh bán đảo Kamchatka đã kết thúc.
Kế hoạch tàn sát nhóm phản chiến và chính sách quốc gia nhằm đẩy mạnh chiến tranh chống lại Vương Quốc Chính Thống của Tổ Chức tín Ngưỡng đã thất bại.
Khi Quenser suy ngẫm về sự thật đó, cậu nhận được một tín hiệu liên lạc từ Froleytia.
"Điểm 1, Điển 2, các cậu vẫn còn sống chứ!? Chúng tôi không thể liên lạc được với radio của các cậu, nên đã cho rằng các cậu đã bị tiêu diệt rồi! Có bao nhiêu người trong các cậu may mắn sống sót!? Dù sao thì cũng rời khỏi đó ngay lập tức!"
"Ngài Froleytia?"
Quenser gửi một tín hiệu về khu căn cứ bảo trì thông qua hệ thống ăng-ten cỡ lớn được trang bị trên Object của Công chúa.
Cậu gần như lập tức nhận được hồi đáp.
"Chúng tôi đã biết những kẻ đứng sau chuyện này nhắm tới điều gì. Chúng định lợi dụng sự hỗn loạn của trận chiến để tàn sát các thường dân của Tổ Chức Tín Ngưỡng đang làm việc trong mỏ ở bờ đông bán đảo Kamchatka! Bằng cách đó, chúng có thể tiếp tục cuộc chiến giữa Vương Quốc Thống Nhất và Tổ Chức Tín Ngưỡng và giành thêm quyền lực! Chúng muốn chiến thắng, nhưng nếu chiến tranh kết thúc đúng theo kế hoạch thì chiến thắng sẽ không thuộc về chúng. Vì vậy, chúng đã tạo ra một cái cớ để có thể kéo dài chiến tranh! Chúng sử dụng mỏ để đạt được mục đích đó. Bất kỳ ai còn có thể di chuyển đều phải rời xa mỏ càng xa càng tốt! Nếu không, mọi người sẽ bị cuốn vào cuộc pháo kích!"
"Chuyện đó thì không cần lo."
Quenser nói và thả lỏng người.
Dường như có điều gì đó đã khiến thông tin đến căn cứ bị chậm trễ, nên những lo lắng của Froleytia là không cần thiết.
"Object của Tố Chức Tín Ngưỡng đã không thể di chuyển nữa. Wing Balancer đã mất hoàn toàn khả năng gây hại cho các thường dân trong mỏ."
"…Đúng vậy. Wing Balancer thì đúng là thế."
Trong giọng cô có một âm điệu cực kỳ trầm.
Quenser cảm thấy một sự bất an, giống như khi bộ đếm của một quả bom hẹn giờ vẫn tiếp tục đếm ngược dù dây dẫn đã bị cắt.
Froleytia tiếp tục.
"Nhưng Wing Balancer không phải là kẻ duy nhất muốn làm cho cuộc chiến này leo thang."
"Đừng nói là…"
Có bao nhiêu Object đã được triển khai tới bán đảo Kamchatka?
Baby Magnum của Vương Quốc Chính Thống.
Wing Balancer của Tổ Chức Tín Ngưỡng.
Và…
Indigo Plasma của Vương Quốc Chính Thống, thứ đã rút ra ngoài khơi từ trước.
Một sự thật đột ngột ập đến với Quenser.
Nutley không phải là gián điệp của Tổ Chức Tín Ngưỡng.
Quân đội Tổ Chức Tín Ngưỡng không phải là nhóm duy nhất mong muốn cuộc chiến trở nên lớn hơn và khốc liệt hơn.
Nói cách khác…
Nutley là gián điệp được phái đi bởi Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 24 của Vương Quốc Chính Thống.
Quenser nghe thấy một tiếng rền trầm thấp. Vào lúc nào không ai hay, Object được cho là đã chạy trốn ra khỏi đường chân trời kia đã tiếp cận lại bán đảo Kamchatka. Pháo chính của nó chậm rãi chuyển động khi nó ngắm bắn.
Nó không nhắm vào Wing Balancer. Object của Tổ Chức Tín Ngưỡng đã không còn hoạt động. Nó cũng không nhắm vào Baby Magnum. Nó không có lý do gì để bắn vào một Object khác của Vương Quốc Chính Thống.
Pháo chính của Indigo Plasma răng rắc kêu lên khi hướng về phía một khu địa hình trống trải.
Không.
Khu địa hình đó thoạt nhìn có vẻ trống rỗng, nhưng Object đang nhắm vào mỏ kim cương nằm sâu dưới lòng đất.
"Dừng lại…"
Ấn phẩm của nhóm phản chiến và gương mặt của người công nhân cầm hộp sơ cứu hiện lên trong tâm trí Quenser.
Con số thống kê 10500 người quay trở lại với cậu.
Baby Magnum của Công chúa chuyển động trước mắt cậu. Tuy nhiên, nó không di chuyển để tấn công Indigo Plasma. Khoảng cách quá xa, và còn vấn đề quy định quân sự. Cô không thể quyết định liệu mình có được phép bắn vào Object đó hay không.
Thay vào đó, công chúa đang di chuyển để bảo vệ Quenser và Charlotte như trước kia. Cô đã nhìn thấy trước sự hủy diệt và bi kịch sắp xảy ra.
"Dừnggggggggggggg lại."
Giọng nói yếu ớt của cậu sinh viên chiến trường vang vọng khắp chiến trường.
Ngay sau đó, Indigo Plasma khai hỏa.
Những chùm ánh sáng xanh trắng của pháo plasma bất ổn định xé toạc màn đêm u tối của bán đảo Kamchatka. Hết vụ nổ này đến vụ nổ khác liên tiếp xảy ra. Đây không chỉ là một hai phát bắn. Các khu vực bị trúng đạn đã được tính toán cẩn thận để những lỗ thủng đó cho phép nước biển đóng băng tràn vào toàn bộ mỏ. Sự hủy diệt áp đảo biến thành một cơn lốc cuốn qua khu mỏ. Khu vực ngầm sụp đổ và chính địa hình cũng bị thay đổi. Một phần nền đá nóng chảy thành dung nham, trộn lẫn với nước biển và tạo ra những khối hơi nước khổng lồ như mây. Khu mỏ giờ đây không khác gì một cảnh tượng ở địa ngục. Một dòng nước biển ồ ạt tràn vào, hoàn toàn kết liễu những người bị mắc kẹt bên trong.
Quenser không có dư dả tinh thần để chỉ đứng nhìn cuộc thảm sát đó. Dù Baby Magnum đang làm lá chắn, sóng xung kích vẫn vòng qua Object và tấn công thẳng vào tai cậu. Trong khoảnh khắc, toàn thân cậu mất hết sức lực và gục xuống đất. Các đầu ngón tay run rẩy. Cậu ép chúng dừng lại và cố gắng đứng lên.
Cuộc oanh tạc kéo dài hơn 10 phút.
Một Object sở hữu đủ sức hủy diệt để thiêu rụi bên trong một tàu sân bay chỉ trong chớp mắt, vậy mà thứ đó lại tiếp tục bắn vào thường dân suốt 10 phút.
"…"
Sau cuộc oanh tạc như ác mộng đó là sự im lặng. Quenser hoàn toàn không thốt nên lời. Cậu thậm chí không bận tâm mà lau đi đất cát và muội than trên mặt. Trước mắt cậu, mọi thứ đều đã bị phá hủy. Ngọn lửa đỏ, khói đen, đá nóng chảy màu cam, và hơi nước trắng xóa. Nó mang đủ mọi màu sắc của một bức tranh miêu tả địa ngục. Điều duy nhất khiến cảnh tượng ấy tồi tệ hơn nữa là nếu từ khoảng cách đó có thể nhìn thấy màu da thịt con người hay sắc đỏ của máu tươi. Dù thế nào đi nữa, tất cả những người trong mỏ chắc chắn đã chết.
Indigo Plasma quay đầu lại.
Kẻ tàn sát bình thản rút ra biển như thể nó mới là kẻ chiến thắng thực sự.
Quenser không còn ý chí để nghĩ đến việc truy đuổi nó.
Điều kiện chiến thắng của cậu không thể đạt được chỉ bằng cách phá hủy nó.
"Điểm 1, điểm 2, bất kỳ người sống sót nào hãy báo cáo."
Froleytia nói qua radio. Quenser thật lòng muốn trả lời rằng mình đã chết, nhưng rồi vị chỉ huy tóc bạc của cậu lại nói tiếp.
"Đừng lo, 10500 thành viên của nhóm phản chiến thuộc Tổ Chức Tín Ngưỡng đều an toàn. May mắn thay, mỏ than đó thực chất là một mỏ kim cương bí mật. Họ đã chuẩn bị sẵn một lối thoát."
"?"
"Tôi đã giải thích rằng bờ đông bán đảo Kamchatka đã bị biến thành địa hình tương tự một vùng bờ ria phức tạp do động đất ở biển Bering và kế hoạch xây dựng căn cứ tàu ngầm thứ tư của họ, đúng không? Thực ra ở đó đúng là có một căn cứ tàu ngầm. Thông thường, chi phí khiến tàu ngầm không được dùng cho vận chuyển. Tuy nhiên, bán đảo Kamchatka sản xuất những loại quặng đủ giá trị để bù đắp cho những chi phí đó."
"Họ đã dùng tàu ngầm để vận chuyển kim cương…?"
"Và không chỉ là một hai trăm chiếc. Ừ, họ muốn ngăn chặn việc nguồn ngân sách quân sự đắt đỏ như vậy bị đánh cắp trong quá trình vận chuyển. Họ cần đủ số lượng để che phủ nhóm thật và tạo ra một sự đánh lạc hướng. Để sử dụng chúng ở đây, hẳn họ rất muốn che giấu sự tồn tại của mỏ kim cương. Những người làm việc trong mỏ đã xoay sở sử dụng chúng cho chính mình. Kế hoạch này được tính toán để phá hủy mỏ một cách hiệu quả. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là vẫn có thể sống sót nếu tìm ra một sơ hở trong kế hoạch. Indigo Plasma đã dùng nước biển, nên tôi có hơi lo rằng các tàu ngầm sẽ bị cuốn vào một lỗ hổng nào đó."
"Nhưng…"
Quenser phủ nhận. Cậu vẫn không thể tin được.
"Nhưng làm sao…?"
"Những người trong mỏ đã liên lạc với chúng tôi qua radio. Có vẻ như một người thuộc nhóm phản chiến đã thu hồi được thiết bị từ một binh sĩ đã chết của ta. Dựa vào dữ liệu tần số trong thiết bị đó, họ đã dùng ăng-ten quy mô lớn của mỏ để liên lạc với chúng ta. Chúng ta là Vương Quốc Chính Thống, còn họ là Tổ Chức Tín Ngưỡng. Thành thật mà nói, tôi không có bằng chứng nào cho thấy họ nói thật, nhưng họ thực sự đã lắng nghe những gì tôi nói. Ngoài ra, họ còn giải thích tất cả những gì họ biết về các thiết bị trong mỏ. Đó là lý do chúng ta có thể chỉ cho họ cách trú ẩn. Nhưng mọi chuyện vẫn rất sát sao. Dù sao thì cũng có hơn 10000 người. Họ bắt đầu di chuyển từ 2 giờ trước và vừa mới kịp hoàn tất việc trú ẩn. Hiện tại, họ đang hỏi về quy trình cần thiết để đào tẩu sang Vương Quốc Chính Thống."
Phải đến lúc đó, mọi thứ mới bắt đầu trở nên thật với Quenser.
(Ra vậy. Người công nhân mà mình gặp đầu tiên trong đường hầm mang theo bộ sơ cứu là vì liên lạc đó.)
"Như tôi đã nói trước đó, chúng tôi nghĩ điểm 1 và điểm 2 đã bị tiêu diệt vì không thể liên lạc với các cậu qua radio. Đó là lý do mà hiểu biết của các cậu về tình hình không khớp với của chúng tôi. Thành thật mà nói, tôi cảm thấy hoảng loạn khi các cậu đột nhiên xuất hiện ngay giữa chiến trường."
Kế hoạch của Indigo Plasma đã không thành công.
Những người trong mỏ đã không bị tàn sát một cách vô nghĩa.
"Chúng tôi vừa nhận được liên lạc từ Heivia và Myonri. Có vẻ như họ đang che chở cho một công nhân và đều an toàn."
Đã không có bất kỳ hy sinh dân sự nào.
Thậm chí không một người.
"Chúng ta đã chiến thắng ở đây vì tất cả đã tin vào lời nói của những người xa lạ."
Froleytia kết luận.
Phần 14
Quenser đỡ cô gái áo đen tên là Charlotte. Cô bị gãy tay và bong gân mắt cá chân. Quenser thầm rủa vài lời cho kẻ nào đó đã từng nói rằng Object tạo ra những cuộc chiến sạch sẽ.
"Nghe chưa?"
Heivia hỏi khi bước tới.
"Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 24 của Indigo Plasma đã đưa ra tuyên bố chính thức. Các nghị viên vẫn đang tranh cãi, nhưng về cơ bản thì đã có quyết định rồi. Kẻ thù tiếp theo của chúng ta là những người cùng thuộc Vương Quốc Chính Thống."
"…Tớ không thích điều này. Nó làm tớ nhớ đến nghị viên Flide."
"Ồ, ồ. Lão già chết tiệt dùng một cô bé Elite làm con cờ ấy hả? Tôi nhớ rồi."
Khi Quenser và Heivia tùy tiện buông lời mắng nhiếc, Myonri xen vào từ bên cạnh.
"Đ-đừng bình thản như vậy chứ. Hai người không hiểu sao? Đây là nội chiến đấy."
Bóng tối trên gương mặt Myonri có lẽ là vì cô đang nhớ lại Cookman và Westy, hai đồng đội đã mất của mình.
Charlotte vẫn im lặng.
Cô không nói một lời nào.
Là một người phụ trách nhiệm vụ rào chắn, điều tra quân đội và đưa ra hình phạt khi cần thiết, có lẽ cô cảm thấy xấu hổ trước tình cảnh hiện tại.
Khi tiếp tục đỡ cô bước đi, Quenser nói.
"Rốt cuộc thì chúng ta đang chiến đấu vì cái gì chứ?"
"Chắc chắn không phải vì hòa bình hay công lý rồi."
Heivia đáp lại.
"Tớ chiến đấu để kế thừa gia tộc quý tộc của mình, còn cậu chiến đấu để trở thành một nhà thiết kế Object. Điều đó chưa từng thay đổi. Chúng ta biết tiểu đoàn 24 là kẻ địch, vậy thì cứ dùng chúng làm bàn đạp cho mục tiêu của mình thôi."
Một trung úy trung niên ở xa hét lớn gọi Heivia với giọng trầm. Ông ta đang gọi cậu tới để giúp một công việc nào đó.
"Chết tiệt. Lại xúc tuyết nữa à? Giờ thì tớ ước gì đã cho người đẹp mượn vai rồi."
"Ai đến trước thì được hưởng."
"Tôi biết rồi, khỉ thật. Này, đi thôi, Myonri. Ít nhất thì tôi cũng có thể làm việc cùng một cô gái dễ thương."
"Ê? Ê?"
Myonri chớp mắt khi bị Heivia nửa kéo nửa lôi về phía trung úy trung niên. Quenser tập trung đưa Charlotte tới chiếc trực thăng cứu hộ cỡ lớn.
Charlotte vẫn giữ im lặng cho tới lúc đó, nhưng giờ cô thở dài, tay vòng qua cổ Quenser.
"…Thành thật mà nói. Đây không phải là công việc của tôi. Tôi là người phụ trách nhiệm vụ rào chắn mà."
"Đúng vậy, còn tôi là sinh viên chiến trường đấy."
"Chính cậu là người đã phá hủy Wing Balancer."
"Cô đánh giá tôi quá cao rồi. Nếu không có Baby Magnum, tôi đã bị thổi bay ngay khi Wing Balancer hạ cánh. Và đối với một bộ binh như tôi, chỉ riêng số pháo của Wing Balancer cũng đã quá đủ, ngay cả sau khi đôi chân của nó bị phá hủy."
"Dù vậy…"
Charlotte nói sau một khoảng ngừng.
"Cậu đã góp phần vào chiến thắng của đơn vị trong tình huống khẩn cấp đó. Có thể cậu sẽ được khen thưởng. Tôi nghĩ cậu sẽ được trao Huân chương Cá nhân Đặc biệt."
"Ê? Tôi tưởng cái đó chỉ dành cho quân nhân chính quy thôi chứ?"
"Huân chương đó cũng có thể trao cho dân thường. Cậu đã từng nhận lời khen ngợi công khai sau khi Water Strider bị phá hủy, nhớ chứ? Cũng giống như lần đó."
"…Thật sao?"
"Thật."
Khóe môi Charlotte khẽ giãn ra.
"Thành thật mà nói, tôi là người hâm mộ của cậu. Nên tôi sẽ không nói dối chuyện này."
"?"
"Ở quán bar tôi hay lui tới, người pha chế sẽ tạo ra một loại cocktail ăn mừng mới cho mỗi Object mà cậu và cộng sự của cậu phá hủy. Vì thế, tôi không thể không chú ý tới hành động của cậu."
"Tôi không chắc có thể gọi đó là ‘hâm mộ’…"
Quenser nói trong sửng sốt.
Nhưng rồi cậu nghe thấy âm thanh của thứ gì đó nhỏ rơi xuống đất. Có vẻ như một vật đã rơi từ túi đồng phục của cậu xuống lớp tuyết. Quenser cúi nhìn xuống chân mình và đứng sững lại.
Đó là một hộp cao su cỡ bằng một bao thuốc lá.
Chốt nắp của nó bật ra và một phần bên trong đổ ra ngoài.
Đó là những hạt trong suốt.
Là quặng thường được gọi là kim cương.
"…Cậu."
Giọng của Charlotte Zoom, người phụ trách nhiệm vụ rào chắn trở nên lạnh buốt đến cực điểm.
Suy nghĩ đầu tiên của Quenser là: Cười là lựa chọn duy nhất của mình.
"Ha… ha ha. A ha ha ha ha ha ha! A ha ha ha ha ha! A ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"
"Cậu có biết là chỉ với cánh tay đang khoác lên vai cậu đây thôi thì tôi cũng có cách để làm cậu bất động không?"
"Tôi chịu! Tôi chịu! Tôi ng…! Đ-đừng! Siết như vậy chỉ làm ngực cô ép thẳng vào mặt tôi thôi! Mà tôi lại tình cờ thích nách của phụ nữ xinh đẹp, nên nếu cô cứ tiếp tục thế này thì đừng trách bản ngã bên trong tôi thức tỉnh!"
"Chậc."
Charlotte đã nắm lấy cổ áo đồng phục của cậu và bắt đầu siết động mạch cảnh của cậu, nhưng cô nới lỏng tay ngay trước khi Quenser mất ý thức.
"Vết thương này đặt tôi vào thế bất lợi nghiêm trọng."
"C-cô đang bỏ qua chuyện này à…?"
"Không còn cách nào khác."
Charlotte nói với vẻ bực bội. Vai cô thả lỏng hơn nữa và cô dồn thêm trọng lượng lên người Quenser.
"Tôi chỉ có thẩm quyền đối với binh sĩ chính quy và các đơn vị chiến đấu khác đang phối hợp trên chiến trường. Tôi không có quyền hạn gì đối với một học viên chiến trường."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
