Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 10 - Chương 1: Mùa nở rộ của những đóa hoa địa ngục - Trận chiến giành quyền kiểm soát tuyến đường Bắc Cực tại khu White Sea (Phần 8-9-10)

Chương 1: Mùa nở rộ của những đóa hoa địa ngục - Trận chiến giành quyền kiểm soát tuyến đường Bắc Cực tại khu White Sea (Phần 8-9-10)

Phần 8

Sau khi Quenser và Heivia bắt đầu bắn hạ những quả bóng cản phía trên, những người lính khác xung quanh cũng bắt đầu làm theo. Những cơn mưa bom trút xuống từ bầu trời. Đôi khi vài binh sĩ của Vương Quốc Chính Thống suýt chút nữa đã bị thổi bay, nhưng cuối cùng họ vẫn tiêu diệt được hầu hết đội hình phục kích đang lún dưới bùn.

Một số ít những kẻ may mắn sống sót đều bị giải quyết nhanh gọn bằng tên lửa vác vai và các vũ khí tương tự.

"Đặt những người bị thương lên mấy chiếc tàu đệm khí bị lật ấy. Chỉ tàu đệm khí thôi! Đừng có đặt họ lên xác xe tăng hay xe thiết giáp, kẻo đạn dược bên trong chúng phát nổ thì tất cả tan xác đấy!"

Heivia vừa ôm một tấm giáp dưới bụng làm phao lướt, vừa gào lên chỉ huy xung quanh.

Quenser cũng đang nổi trên mặt bùn, cậu nằm sấp trên tấm phao và nhìn chăm chú vào khoảng không xa xăm.

"Chuyện này có lẽ sẽ kết thúc sớm hơn chúng ta tưởng."

Những cột khói đen đang bốc lên ở phía đó.

Một phần khói đến từ những chiếc xe tăng và xe thiết giáp mà họ nhắm tới, nhưng có vẻ một số quả bom từ bóng cản rơi xuống đã đánh trúng các khẩu pháo phòng không nhiệt áp Rafflesia.

Một khi những chướng ngại đó bị loại bỏ, Vương Quốc Chính Thống có thể tự do bắn tên lửa hành trình.

Và khi chất đông đặc được rải xuống từ trên không giúp mặt đầm lầy nhanh chóng cứng lại, Baby Magnum sẽ được xuất kích. Một khi điều đó xảy ra, trận chiến sẽ hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay họ.

Nhưng ngay khi cậu vừa nghĩ thế, một âm thanh kỳ quái vang lên.

"Cái gì thế?"

Nó không giống tiếng động cơ ô tô hay mô tô. Nó chói tai hơn, giống như một tiếng rít dài. Quenser nhăn mặt khi tiếng gầm rít cao vút đó đâm xuyên màng nhĩ, cậu nhìn thấy vài bóng đen đang dàn hàng ngang lao tới từ phía chân trời.

Nhưng khi cậu vừa kịp nhìn thấy chúng, chúng đã ở ngay sát sạt.

Chúng quá nhanh.

Đội hình đó mang theo một khối áp suất không khí khổng lồ khi chúng lướt qua ngay cạnh các binh sĩ Vương Quốc Chính Thống. Một khoảnh khắc sau, cơn đau dữ dội bùng phát trong tai Quenser và một cảm giác đau tức lan tỏa trong lồng ngực như thể phổi cậu vừa bị bơm căng quá mức một cách cưỡng bức.

"Gyah!?"

"Khốn kiếp! Những thứ đó là cái quái gì vậy!? Tàu đệm khí à!?"

Dựa vào hướng di chuyển, chắc chắn chúng là vũ khí từ nhà máy, nhưng chúng lao thẳng qua chỗ Quenser và những người khác mà không thèm dừng lại.

Mục tiêu của chúng nằm ở nơi khác.

"Frolaytia! Đống bóng cản có thể đang làm nhiễu ra-đa, nhưng có thứ gì đó cực kỳ điên rồ đang lao đi bên dưới chúng. Chúng có lẽ đang định tấn công khu vực căn cứ bảo trì! Chuẩn bị đánh chặn ngay!"

Ngay cả khi cậu đang hét vào bộ đàm, đợt tấn công thứ hai đã ập đến.

Chúng tạo thành hình chữ V ngược như một đàn chim di cư. Khi nhìn thấy những chiếc tàu đệm khí đó được trang bị súng máy hạng nặng và bệ phóng rocket đa nòng, các binh sĩ Vương Quốc Chính Thống không chỉ ngạc nhiên mà còn tràn ngập nỗi sợ hãi. Một số người thậm chí đã nhắm súng trường tấn công và súng phóng lựu về phía kẻ thù đang lao tới.

May mắn thay, kẻ thù đang di chuyển theo một đường thẳng tắp, nên không quá khó để nhắm bắn dù chúng có tốc độ cực nhanh.

Một tiếng nổ vang lên, nhưng đó là một vụ nổ quy mô lớn.

Vụ nổ quá lớn. Súng phóng lựu vốn chỉ được thiết kế để bắn những quả lựu đạn đi xa hơn tầm ném tay, nên lẽ ra không bao giờ có thể gây ra một vụ nổ kinh hoàng đến thế. Giống như một vụ tai nạn tại buổi trình diễn pháo hoa, những quầng lửa bùng lên che phủ hàng chục mét và sóng xung kích quét ra còn xa hơn thế.

Quenser, vốn đang nằm trên tấm giáp bị hất văng lên không trung rồi rơi sầm xuống đống bùn lầy không đáy.

"Bh… gah!? Cái quái… gì vậy? Chúng ta vừa kích nổ thứ gì bên trong nó à?"

"Khốn kiếp, chuyện này không đúng. Có gì đó không ổn chút nào! Chết tiệt!"

0b7054ff-bb96-406d-a673-ea0a554cf1ac.jpgĐể giữ mình không bị lún sâu, Quenser vớ lấy một khúc gỗ gần đó và thốt ra những lời đầy giận dữ với khuôn mặt lấm lem bùn đất.

Cậu nhìn về phía những mảnh vỡ của chiếc tàu đệm khí đang vương vãi đằng xa.

Đống xác tàu vẫn tiếp tục cháy rực với ngọn lửa màu cam ngay cả khi đã rơi xuống lớp bùn ướt. Có rất nhiều thứ có thể phát nổ, như đạn dược hay nhiên liệu động cơ tên lửa, nhưng dù có cố gắng suy luận thế nào, cậu vẫn thấy nó quá mức nguy hiểm. Có những bộ phận cấu trúc hoàn toàn thừa thãi đối với một chiếc tàu đệm khí vũ trang. Nó giống như một bộ trò chơi xếp hình bị trộn lẫn với những mảnh ghép của một bộ hoàn toàn khác.

"Đùa nhau à..."

"Gì thế, Quenser?"

"Không đùa đâu. Họ thực sự đang sử dụng loại vũ khí nực cười này trong trận chiến sao!?"

Phần 9

Lời cảnh báo của Quenser và sự hỗ trợ từ hệ thống ra-đa Doppler khổng lồ của khu căn cứ bảo trì đều trở nên thừa thãi.

Công chúa, phi công Elite đang túc trực bên trong khoang lái của Baby Magnum và cô đã sớm phát hiện ra sự thay đổi thông qua màn hình giám sát.

Kẻ thù đang nhanh chóng tiếp cận trên mặt đất hoặc ở độ cao cực thấp.

Đợt đầu tiên có 8 chiếc, đợt thứ hai là 10 chiếc.

"Hơi sớm hơn dự kiến một chút, nhưng đã đến lúc bắt tay vào việc rồi. Dựa trên chuyển động của chúng, tôi đoán đó là tên lửa. Làm ơn hãy bắn hạ tất cả các mục tiêu đang nhắm thẳng vào chúng ta."

"Rõ. Tôi sẽ đánh chặn chúng mà không cần rời khỏi khu vực căn cứ."

Đó là một công việc đơn giản.

Các Object thế hệ 1 vốn được thiết kế để chịu đựng cả những cuộc tấn công bằng tên lửa hạt nhân. Ngay cả khi mục tiêu di chuyển với vận tốc Mach 5, Mach 10 hay nhanh hơn nữa, việc có thể đánh chặn hoàn hảo hàng chục tên lửa đạn đạo rải rác trên không trung là điều tối thiểu mà Baby Magnum có thể thực hiện. Những phương tiện này chỉ di chuyển với tốc độ của một máy bay dân dụng và số lượng thì ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay, nên đây khó có thể coi là một vấn đề.

Các khẩu pháo laser phòng không mọc ra khắp thân mình hình cầu, khiến nó trông giống như một con nhím biển hay một quả chôm chôm, và chúng bắt đầu phát ra những luồng hủy diệt thầm lặng với cường độ lớn.

Khoảng cách 5km tính đến đường chân trời đã trở thành một rào cản tuyệt đối.

Chính điều đó đã khiến cô lơ là cảnh giác.

Và đó hóa ra là một sai lầm thảm khốc.

(Chỉ có thế này thôi sao? Thật thất vọng.)

Trong khi bắn hạ chính xác các vũ khí đang lao tới, cô mở một cửa sổ nhỏ để phân tích xem thứ mình đang phá hủy thực chất là gì. Nó giống như việc nhìn chằm chằm vào đám bụi bặm ở góc kệ sách khi đang dọn dẹp vậy. Cô không thực sự muốn làm điều này, nhưng nó vẫn khiến cô có chút bận lòng.

Và rồi cô nhận ra sự thật.

"Hả?"

Đây không phải là những vũ khí không người lái vận hành theo những mã lệnh nhị phân được ghi trong chip dẫn đường.

Chúng không phải là tên lửa chỉ đơn giản men theo địa hình dựa trên tín hiệu GPS.

Chúng là những chiếc tàu đệm khí được gắn thêm một lượng vũ khí nhất định. Chúng chỉ duy trì được tốc độ điên rồ đó nhờ những động cơ tên lửa được gắn cưỡng ép vào phía sau.

Phần nóc xe vốn để hở nay đã được lắp thêm một buồng lái tạm bợ để bảo vệ cơ thể con người khỏi những luồng gió hung hãn.

Đúng vậy.

Có người đang lái chúng.

Dựa trên quy mô của vụ nổ, đây không chỉ đơn thuần là vũ khí. Chúng sẽ lao thẳng vào hàng rào bảo vệ của căn cứ bảo trì, hoặc thậm chí là vào sâu bên trong căn cứ, rồi kích nổ động cơ tên lửa dưới bụng để gây ra thiệt hại lớn nhất có thể.

Chúng được sử dụng hệt như những quả tên lửa.

Súng máy hạng nặng và bệ phóng rocket đa nòng không phải là vũ khí chính. Những trang bị đó chỉ nhằm mục tiêu loại bỏ bất kỳ ai cố gắng can thiệp vào lộ trình, từ đó nâng cao tỉ lệ chiếc tàu đệm khí tự thân chạm đến mục tiêu.

Và điều đó đã tiết lộ hình dạng thực sự của những vũ khí này.

"Tên lửa... có người lái?"

"Chết tiệt!"

Bà lão thợ máy chửi thề một cách giận dữ trong khi nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính bảng mỏng bên trong khoang bảo trì Object.

Bà đã vặn âm lượng liên lạc giọng nói của thiết bị xuống mức không.

Tiếng của Công chúa truyền trực tiếp từ khoang lái đã vượt quá mức độ của một giọng nói bình thường. Đó là một tiếng thét chói tai kéo dài không dứt, và cô không hề phản hồi lại bất cứ điều gì bà lão nói.

Bà lão thợ máy lập tức liên lạc với Frolaytia, người đang ở trung tâm khu vực căn cứ bảo trì.

"Cô có đang kiểm tra các chỉ số sinh tồn của con bé không đấy!? Tâm lý nó đang bị chấn động dữ dội rồi. Nói thẳng ra, nó chưa nôn mửa ngay tại chỗ đã là một phép màu. Cứ đà này, độ chính xác khi đánh chặn sẽ bị ảnh hưởng. Chúng sẽ đột phá được hàng rào mất!"

"Chúng tôi đã xác định được nguyên nhân. Nhà máy đó nhiều khả năng đang sử dụng các tên lửa có người lái tự chế. Tình huống này vốn không nằm trong kịch bản huấn luyện của Công chúa."

Sẽ có người gọi cô là kẻ yếu đuối.

Dù sao thì chiến tranh vẫn là chiến tranh, Object là biểu tượng của nó, và mỗi cử động của một Object đều có thể tước đi vô số mạng người. Vậy thì có gì khác biệt nếu những bộ binh cầm súng giờ đây lại điều khiển những quả tên lửa có người lái?

Nhưng mọi chuyện không vận hành như thế.

Hoàn toàn không.

"Khi người ta giết chóc trên chiến trường, họ luôn chuẩn bị sẵn một lý do hay lời bào chữa nào đó. Có người làm điều đó một cách tỉnh táo, số khác lại làm trong vô thức."

Bà lão nói với vẻ mặt cay đắng.

Trong những cuộc chiến thời xưa, những người lính bị ra lệnh giết người thường cố tình nhắm chệch đi hoặc chỉ giả vờ bóp cò. Ngược dòng thời gian đủ xa, đã từng có những cuộc chiến mà hơn một nửa binh sĩ từ chối việc giết người. Đó là minh chứng cho việc con người khó lòng xuống tay với đồng loại đến nhường nào.

"Con bé đó đã quá quen với những cuộc chiến ‘sạch sẽ’ thời hiện đại. Nó có một sơ đồ tư duy chi tiết để chấp nhận tất cả những việc giết chóc mà mình thực hiện. Chính chúng ta đã tạo ra nó như vậy. Nhưng điều đó có nghĩa là nó sẽ bị khựng lại nếu bắt gặp một đoạn mã không có trong kịch bản. Giống như việc mang vũ khí đi giữa phố xá, cảm giác tội lỗi khi giết người sẽ ngăn cản hành động của nó! Những kẻ đó biết rõ sơ đồ tư duy này, nên chúng đã chọn vứt bỏ mạng sống của chính mình để tạo ra một hiệu ứng vô hình!"

Một cỗ máy chính xác không thể xử lý những tình huống ngoài dự kiến, dù chỉ là một sai số nhỏ nhất.

Cô có thể hiểu một kẻ thù tuyệt vọng vẫn tiếp tục chiến đấu dù biết không thể thắng.

Nhưng cô không thể xử lý được một trận chiến mà đối phương chiến đấu để chết chứ không phải để sống. Một nơi mà kẻ thù sẵn sàng hy sinh mạng sống một cách vô ích, và sự đồng quy vu tận là kết quả tốt nhất mà chúng hy vọng.

Và thế là cô dừng lại.

Thực chất đó chỉ là sự khác biệt trong nhận thức, khi cả hai kịch bản đều là những con người đặt cược mạng sống vào cuộc chiến.

Có điều gì đó đã thôi thúc những người này nghĩ rằng chiến thuật chuyến đi một chiều này là lựa chọn tốt nhất. Sự thật đó đâm sâu vào phần mềm yếu nhất trong trái tim con người như một chiếc lưỡi câu, cái ngạnh sắc nhọn khiến nó không thể rút ra và cứ thế tiếp tục gây đau đớn.

Nếu kẻ thù đơn giản là phó mặc số phận cho những vũ khí lạc hậu và lao vào mà không màng đến sự chênh lệch hỏa lực, cô sẽ chỉ thấy thương hại họ.

Nếu chúng cải tạo hệ thống điều khiển để tạo ra những tàu đệm khí không người lái, cô có thể nguyền rủa chúng là những kẻ hèn nhát.

Nhưng chuyện này thì khác.

Nó để lại một vết sẹo lớn hơn và rõ rệt hơn trong tim cô so với bất kỳ thiệt hại vật chất nào.

(Họ đào đâu ra bản thiết kế cho thứ như thế này chứ? Hy vọng không phải lại từ đất nước mình.)

Về mặt vật lý, đối phương không thể thắng.

Sự chênh lệch về sức mạnh quân sự là quá lớn, và công nghệ của đôi bên ở hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau. Không có bất kỳ trang thiết bị nào giúp chúng xuyên thủng được đối thủ.

Vì vậy, chúng khẩn cầu đến trái tim con người.

Chúng muốn thắng cuộc chiến này thông qua cảm xúc.

Chỉ riêng điều đó nghe có vẻ giống như một chiến lược sinh ra từ lòng tốt của nhân loại, nhưng chúng đã nhào nặn nó thành phương thức đẫm máu này.

Bằng cách xoáy sâu vào tội lỗi của việc giết chóc và đặt cái chết của con người ngay trước mắt cô, chúng sẽ nghiền nát tâm trí của cô gái trẻ.

"Nếu con bé dừng lại lúc này, tất cả chúng ta sẽ bị quét sạch."

Frolaytia cảnh báo.

"Bà có ý tưởng nào hay không? Tôi muốn lời khuyên từ người duy nhất mà Công chúa chịu mở lòng."

"Chúng ta có xe tăng và xe bọc thép để bảo vệ khu vực xung quanh mà, đúng không? Cử tất cả chúng ra đi!"

"Những thứ đó không thể thay thế được các chùm tia laser! Nếu chúng ta dùng chúng để đánh chặn những chiếc tàu đệm khí đang lao tới như tên lửa hành trình kia, chắc chắn sẽ có rất nhiều chiếc lọt lưới thôi!"

"Điều quan trọng là chúng ta phải cho con bé thấy rằng tất cả đang chiến đấu cùng nó! Giống như việc ghép một người quan sát với một tay súng bắn tỉa vậy. Nếu chúng ta san sẻ trách nhiệm, chúng ta có thể làm nhẹ bớt sức nặng của việc giết chóc đang đè nặng lên vai con bé. Phần việc của chúng ta không nhất thiết phải đạt hiệu quả cao! Chúng ta chỉ cần làm ổn định các chỉ số sinh tồn của nó thôi!"

Đó chỉ là một ảo giác.

Nó giống như một hiệu ứng giả dược không hình hài.

Đó là phương sách cuối cùng chưa từng được thử nghiệm, với hiệu quả và thời gian duy trì đều là những ẩn số.

Nhưng nếu nó thất bại, những hy sinh chắc chắn sẽ xảy ra.

Nếu những chiếc tàu đệm khí được biến thành tên lửa có người lái lọt qua được, khu căn cứ bảo trì sẽ bị san phẳng.

"Đây là tất cả những gì còn lại."

Newsmaker lau mồ hôi trên trán, tay ông vẫn cầm một dụng cụ cơ khí.

Ông ta đã phá hủy toàn bộ máy tính chứa các dữ liệu nguy hiểm và đốt sạch mọi tài liệu giấy giấu trên trần nhà. Giờ chỉ còn lại dữ liệu trong cỗ máy công cụ khổng lồ. Khối thép đó chiếm gần hết diện tích nhà máy, nên ông không có thời gian để dùng cần cẩu đưa nó vào lò luyện kim. Ông dùng tuốc nơ vít cạy nắp đậy và chỉ rút ra những mảnh bảng mạch chứa bộ nhớ quan trọng. Ông hiểu nhà máy này hơn bất cứ ai, nên chỉ ông mới có thể làm việc này. Ông không thể phó mặc cho cấp dưới vì sợ sẽ bỏ sót thứ gì đó.

Ông bẻ đôi bảng mạch như bẻ một thanh sô-cô-la.

Bây giờ chẳng còn lý do gì để nán lại đây nữa, ông đưa bộ đàm lên miệng.

"Còn chiếc Flying Fish nào không? Tôi cũng sẽ xuất kích. Những bước hoàn thiện cuối cùng này là hoàn toàn cần thiết."

Điều thực sự quan trọng không phải là việc họ có phá hủy được căn cứ bảo trì của Vương Quốc Chính Thống hay không.

Trên thực tế, khả năng cao là họ sẽ thất bại.

Và ngay cả khi họ gây ra được một số thiệt hại, bấy nhiêu đó cũng không đủ để khiến Object phải rút lui.

Mục tiêu của họ nằm ở một nơi khác.

"Tôi sẽ không để nó kết thúc ở đây. Chúng ta sẽ có hình thức chiến thắng của riêng mình. Sự thất bại của Vương miện Ánh Cực Quang sẽ dẫn lối cho Nhánh Thứ Sáu trỗi dậy."

Phần 10

Quenser và những người khác tái mặt khi Frolaytia thông báo rằng việc đánh chặn những chiếc tàu đệm khí tên lửa có người lái đang bào mòn tâm trí của Công chúa.

"Chúng điên rồi sao? Chúng đang cố tình biến những cuộc chiến ‘sạch sẽ’ thành thứ hoàn toàn ngược lại à!?"

"Thông thường có lục quân, hải quân và không quân, rồi đến thủy quân lục chiến được tính là bốn nhánh của quân đội. Gần đây, phát triển không gian và chiến tranh mạng đã được đề xuất làm ứng viên cho nhánh thứ năm, nhưng thứ này không giống bất kỳ cái nào trong số đó. Chúng đã đi xa hơn thế nhiều."

Đây không còn là kiểu chiến tranh thông tin đơn thuần mà bộ phận tình báo hay sử dụng.

Chiến thuật của chúng là dùng sự thao túng tinh thần và quản lý căng thẳng trên chiến trường như một vũ khí tấn công.

"Đây là Nhánh thứ Sáu của quân đội. Chúng đã tạo ra một đơn vị để chiến đấu trong ‘thế giới nhỏ bé’ bên trong trái tim con người."

"Bọn tôi đang nỗ lực hết sức để giảm bớt gánh nặng, nhưng đó chỉ là biện pháp tạm thời thôi."

Frolaytia nói.

"Hãy chiếm lấy nhà máy đó và chấm dứt cuộc tấn công này càng sớm càng tốt. Nếu tâm lý của Công chúa sụp đổ, các cậu sẽ không còn nơi nào để trở về đâu!"

Một vài binh sĩ Vương quốc Chính thống vẫy tay từ khoảng cách gần. Có vẻ họ đã tìm thấy một chiếc tàu đệm khí còn dùng được trong số những chiếc bị lật. Nhóm của Quenser chèo qua đống bùn, sử dụng các mảnh giáp xe làm ván lướt.

Trọng lượng nhẹ và kích thước nhỏ của tàu đệm khí lúc này lại tỏ ra hữu dụng.

Vùng đầm lầy sâu hoắm khiến mọi việc trở nên khó khăn, nhưng với sự góp sức của hơn chục người, họ đã lật ngược được chiếc thuyền lại. Khẩu gatling Crocodile đã bết đầy bùn đất và vô dụng, nhưng quạt đẩy phía sau vẫn hoạt động.

Họ leo lên và khởi động thuyền.

Dù đã vượt quá tải trọng tối đa, họ vẫn dùng nó để tiến về phía nhà máy sao chép vũ khí.

"Chúng đến kìa! Cẩn thận phía trước! Là lũ tàu đệm khí tên lửa có người lái!"

"Đợi đã, đừng bắn chúng! Chúng ta sẽ bị cuốn vào vụ nổ mất! Cứ để chúng đi qua rồi tiếp tục tiến về phía nhà máy. Hiện tại, tất cả nằm xuống!"

Những món vũ khí đó lao vút qua như những luồng gió giật đặc quánh.

Súng máy của kẻ thù gầm vang, nhưng vì tàu đệm khí của chúng đang di chuyển với vận tốc hơn 800 km/giờ, chúng chẳng có cách nào để ngắm chính xác, đạn chỉ găm xuống bùn liên hồi như một chiếc máy khâu khổng lồ.

Heivia ngẩng đầu lên, nhìn lại phía sau và nói.

"Cậu có thấy không, Quenser?"

"Loa phụt tên lửa không có cánh lái điều hướng, và nó cũng không thể điều chỉnh tốc độ. Một khi thứ đó đã kích hoạt, nó sẽ đưa cậu lên mặt trăng hoặc bất cứ nơi nào nó đang nhắm tới."

Kẻ thù đã không thể chế tạo được tên lửa hoàn chỉnh, nên chúng đã gắn động cơ tên lửa vào tàu đệm khí.

Chúng đã không thể tạo ra động cơ tên lửa có thể điều chỉnh lực đẩy, nên chúng đã sử dụng một sản phẩm lỗi thời và khiếm khuyết.

Kết quả cuối cùng trông như một đống sắt vụn, nhưng chính điều đó lại phơi bày nhân tính trần trụi. Hình ảnh đó đảo lộn hoàn toàn hệ thống chiến tranh hiện tại, nơi bảo vệ những người điều khiển các cỗ máy giết người kỹ thuật số từ xa.

"Đây thậm chí chẳng còn là một cuộc chiến nữa rồi..."

"Chúng không phải là quân đội chính quy và không được bảo vệ bởi các hiệp định quốc tế. Chúng đang cố tạo ra một khuôn khổ mới hay thứ gì đó đại loại vậy."

Kẻ thù tập trung vào khu căn cứ bảo trì vì mục tiêu của chúng là ép Object phải đánh chặn, chứ không phải để tiêu diệt căn cứ. Chúng hầu như không cử chiếc tàu đệm khí nào để ngăn chặn toán lính đang tiến tới.

"Đợi đã, có phải ý cậu là...?"

"Hãy làm những gì chúng ta có thể làm. Quay lại căn cứ bảo trì cũng chẳng giúp ích gì trong việc bảo vệ Công chúa đâu."

Vùng đầm lầy cuối cùng cũng kết thúc.

Họ băng qua con đê bê tông dày như thể nó là một dốc lướt. Phía bên kia, họ tìm thấy một cơ sở được phủ nhựa đường giống như một sân bay, nhưng lại không có đường băng hay máy bay nào. Ở trung tâm là một khoảng sân trống đủ rộng cho một trận bóng đá, xung quanh là những tòa nhà lớn hơn cả kho bãi ở bến cảng. Một mùi mặn nồng nặc tràn ngập không khí, hẳn là vùng biển đóng băng đang ở rất gần đây.

Quenser và Heivia nhảy khỏi chiếc tàu đệm khí đang chậm lại, chân họ chạm lên mặt đất cứng cáp và ổn định. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng một điều bình thường và hiển nhiên như thế lại có thể mang lại cảm giác đáng tin cậy đến vậy.

Heivia dùng bàn tay lấm lem bùn đất mở bản đồ ngoại tuyến trên thiết bị cầm tay.

"Chúng ta có 20 người ở đây, hãy chia thành các nhóm 4 người và kiểm tra từng tòa nhà một! Một nhóm phụ trách khu sản xuất, một cho kho bãi, một cho bến cảng, một cho khu nhà ở, và một nhóm bảo vệ chiếc tàu đệm khí. Nếu mất nó, chúng ta không thể thoát khỏi cái nhà máy này đâu. Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nên hãy bảo vệ nó bằng cả mạng sống của mình!"

"Heivia, làm sao phân biệt được khu sản xuất với kho bãi?"

"Mấy cái có ống khói chắc là xưởng đấy. Đằng nào thì chúng ta cũng phải lục soát hết thôi, nên có nhầm vài lần cũng chẳng sao."

Toán lính nhanh chóng bắt tay vào việc, Quenser bám sát theo Heivia.

"Này Heivia, về điều cậu định nói lúc nãy ấy..."

"Ừ, ở đây yên tĩnh quá. Không phải tớ muốn một bữa tiệc chào mừng đâu, nhưng tớ cũng không muốn thấy nơi này trống rỗng."

Nhà máy được chia thành nhiều khu vực khác nhau. Một số tòa nhà chứa đầy các máy công cụ và máy tiện như một xưởng cơ khí trong thành phố, số khác lại trang bị các lò luyện kim. Nơi này chủ yếu được thiết lập để làm thủ công, nên không thấy bóng dáng băng chuyền hay cánh tay robot của các nhà máy sản xuất ô tô hay bán dẫn. Cảm giác nơi này đủ nguy hiểm để một vụ tai nạn nghiêm trọng có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Hơn nữa, chẳng có lấy một bóng người.

Hơi ấm và mùi người vẫn còn vương lại trong không gian trống rỗng, khiến họ cảm thấy như thể mình vừa lạc vào một câu chuyện kỳ quái về con tàu ma.

"Lẽ nào tất cả đã tẩu thoát rồi?"

"Đừng ngốc thế. Một cơ sở lớn thế này phải có hơn 100 người sinh sống. Ngay cả khi có tàu ngầm để vận chuyển hàng lậu, nó cũng không thể là loại tàu ngầm chở tên lửa khổng lồ được. Với loại tàu ngầm dân sự mà bọn tội phạm hay dùng, nhét được 20 người lên đó đã là may mắn lắm rồi."

"Vậy thì..."

"Đúng như tớ lo sợ, tất cả bọn họ đã ra ngoài tấn công rồi! Họ đang giả vờ mình là nhánh quân sự thứ sáu gì đó và sử dụng đám tên lửa có người lái kia! Chết tiệt!"

Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài. Những cửa sổ nhà máy được làm bằng kính hai lớp để chống lạnh nhưng vẫn bị sóng xung kích đánh vỡ vụn. Heivia bịt tai, nhăn mặt và gào lên lần nữa.

"Lại cái quái gì nữa thế, khốn kiếp!?"

"Xin lỗi."

Một ai đó nói qua bộ đàm.

"Tôi vừa tìm thấy chiếc xe chỉ huy điều khiển pháo phòng không nên đã cho nó nổ tung. Có điều vụ nổ lớn hơn tôi tưởng."

"Chết thật, anh ta cướp mất phần hay nhất rồi"

Quenser lầm bầm trong tiếc nuối khi sờ tay vào túi đựng ngòi nổ điện của mình.

Họ bước ra khỏi tòa nhà và thấy khói đen đang bốc lên. Nguồn gốc của vụ nổ có vẻ là một chiếc xe bọc thép 6 bánh với ăng-ten TV bao phủ khắp bề mặt.

Người lính vừa gây ra vụ nổ đắc thắng nói qua bộ đàm.

"Giờ thì đi lục soát kho bãi thôi."

"Này, đợi chút đã. Nếu đội tiên phong thầu hết mọi việc, thì bọn tôi ở đây làm gì? Cứ để bọn tôi ngủ nướng ở căn cứ cho rồi!"

Heivia phàn nàn nhưng vẫn hướng về phía một trong những nhà kho, trong khi Quenser đang loay hoay với thiết bị cầm tay. Những người lính đã vào bên trong tòa nhà đang chia sẻ hình ảnh từ camera gắn trên mũ bảo hiểm của họ.

Không gian đó đủ rộng để chứa cả một ngôi trường, và nó chứa đầy những ‘sản phẩm’. Các loại vũ khí bên trong là một sự pha trộn kỳ lạ: có xe tăng kiểu cũ, xe bọc thép, những chồng súng trường tấn công và đủ loại đạn pháo. Thậm chí còn có một chiếc trực thăng bị vứt xó khi mới lắp ráp được một nửa. Có lẽ họ đã không thể tái tạo được tất cả các công nghệ cần thiết.

Quenser vừa chạy trên lớp nhựa đường tựa như đường băng vừa lên tiếng.

"Nguồn gốc và trình độ công nghệ của đám vũ khí này thật hỗn loạn. Có vẻ như họ đã cố tái tạo mọi bản thiết kế đơn lẻ mà họ chạm tay vào được. Tớ đoán đây là kết quả của việc quá phụ thuộc vào các kế hoạch sẵn có mà không tự xây dựng nền tảng công nghệ từ con số không."

Đây không đơn thuần là vấn đề trình độ thấp.

Họ có cả những khẩu pháo phòng không và đạn nhiệt áp, thậm chí có cả những món vũ khí xuất sắc đã bị bỏ lại trong hộp đồ chơi này.

"Nhìn kìa, Heivia. Thậm chí còn có cả vũ khí xung điện từ. Chưa hề có tin tức gì về nguyên mẫu đó kể từ khi nó được công bố tại một triển lãm vũ khí vài năm trước. Làm thế nào mà họ đánh cắp được bản thiết kế của thứ đó nhỉ?"

"Đợi đã, làm ơn nói với tớ đó không phải là thứ kích hoạt vụ nổ hạt nhân trên tầng khí quyển để nướng chín toàn bộ đồ điện tử của một quốc gia đi! Nó không có đầu đạn hạt nhân, đúng không!?"

Đôi mắt Heivia trợn ngược, nhưng Quenser vẫn giữ bình tĩnh.

Hay đúng hơn, cậu giả vờ bình tĩnh trong khi đang phấn khích theo một cách khác.

"Chẳng ai dại gì dùng công nghệ hạt nhân, dù là gián tiếp trong thời đại của các Object đâu. Đó là một vũ khí khí tượng có tên là Elefish."

"Vũ khí khí tượng? Nghe thì kêu đấy, nhưng chẳng phải nó chỉ là thứ gì đó kiểu như đá khô hay bạc iodide sao? Bằng cách thay đổi áp suất khí quyển với sự chênh lệch nhiệt độ cực đại, cậu có thể thay đổi mật độ mây và gây mưa, nhưng làm sao chế ra vũ khí xung điện từ từ thứ đó được?"

"Thứ này rải hàng tấn lá kim loại vào các đám mây để kích dẫn những đợt sét đánh liên hoàn ở cấp độ mà cậu chưa từng thấy trong tự nhiên. Nếu tớ nhớ không lầm, nó có thể gây ra phóng điện liên tục trong khoảng 20 giây, mà ngay cả sét cũng tạo ra xung điện từ."

"20 giây? Còn chẳng đủ thời gian để úp một bát mì tôm. Cậu thực sự có thể phá hủy một mạng lưới quân sự bằng thứ đó sao?"

"Heivia, ngay cả những đợt sét đánh liên tiếp trong tự nhiên cũng chỉ kéo dài khoảng 0,2 giây. Thứ này gấp 200 lần con số đó, và năng lượng của xung điện từ mà nó gây ra còn khủng khiếp hơn nhiều. Luồng điện quá tải sẽ phá hủy mọi chất bán dẫn trong phạm vi 10km. Nếu các thông số tớ từng thấy là chính xác, nó sẽ thổi bay toàn bộ cơ sở hạ tầng của một thành phố: điện, nước, nước thải, gas, TV, điện thoại, internet... Nó sẽ tạo ra một xã hội sinh thái mới mà không cần điện đấy."

Tuy nhiên, vũ khí quân sự hiện đại được chế tạo với các biện pháp chống xung điện từ. Cáp của chúng được bọc lớp bảo vệ và một số chất bán dẫn được đặt trong ống chân không. Đặc biệt là các Object, mạch điện nội bộ của chúng sẽ không bao giờ bị nướng chín vì chúng được thiết kế để giành chiến thắng tuyệt đối trong thời đại hạt nhân.

"An toàn."

"Phía tây cũng an toàn! Cảm biến không có tín hiệu!"

Những giọng nói vang lên qua đoạn phim trên thiết bị cầm tay, và nhiều camera cuối cùng cũng bắt đầu hội tụ về phía trung tâm nhà kho.

Máy tính được xếp chồng lên nhau trên một bàn làm việc. Từ điện thoại di động đến các loại bảng mạch cũng chất đống khắp mặt bàn.

"Tất cả đã bị phá hủy."

"Có thể sửa được không?"

Quenser gợi ý.

"Chúng ta có thể bàn giao chúng cho bộ phận mô phỏng điện tử hoặc bộ phận tình báo."

"Tất nhiên là chúng ta sẽ thu hồi chúng, nhưng tình hình không khả quan lắm. Chúng đã bị cạy ra và kim loại nóng chảy đã được bơm vào bên trong."

Chỉ có một màn hình duy nhất còn sáng. Những người lính đào bới nó lên và tìm thấy một chiếc máy tính xách tay rẻ tiền. Nó không có ổ đĩa hay ổ cứng, có vẻ chạy bằng bộ nhớ flash. Toàn bộ thiết bị chỉ nhỏ bằng một chiếc túi cầm tay.

"Cái gì vậy?"

Quenser hỏi.

"Chúng tôi đang kiểm tra... Có vẻ như hầu hết các cài đặt ban đầu vẫn còn nguyên. Chỉ có một tệp video duy nhất được thêm vào và nó đã được truy cập."

Người lính trên màn hình thao tác với máy tính xách tay, di chuyển thanh trượt của trình phát video để chỉ chạy những phần quan trọng của tệp tin dài vài phút.

Xem màn hình laptop thông qua thiết bị cầm tay của mình mang lại cảm giác thật kỳ lạ.

Tệp video dường như được quay bằng một camera cầm tay nhỏ.

Đoạn phim rung lắc quay lại khung cảnh sân nhà máy mà họ đã thấy trước đó. Khác biệt duy nhất là hàng dài những chiếc tàu đệm khí được trang bị động cơ tên lửa.

"Chúng tôi sẽ để lại bản hướng dẫn này cho tương lai. Thông điệp này dành cho tất cả những đồng chí tiềm năng đang mắc kẹt trong vũng lầy chiến tranh trên khắp thế giới. Hôm nay, Vương miện Ánh Cực Quang sẽ thách thức một điểm yếu mới của các Object đang thống trị thời đại này, và chúng tôi sẽ dẫn dắt tất cả đến một kết quả tất yếu. Điều này sẽ mở ra thời đại của các bạn. Hãy tận dụng tối đa cuộc chiến tâm lý mà chúng tôi trình diễn để tự tạo ra Nhánh Thứ Sáu cho riêng mình. Nhãn quan chính nghĩa của các bạn chắc chắn sẽ đưa thế giới này trở lại đúng lộ trình."

Tình hình dần dần trở nên rõ ràng.

Quenser và Heivia nhìn nhau đầy lo lắng ở bên ngoài.

"Tệ rồi. Thứ này đã được phát tán chưa!? Nó đang tiết lộ toàn bộ kế hoạch về đám tàu đệm khí tên lửa có người lái!"

"Nếu nơi này trống rỗng, vậy tên thủ lĩnh của chúng... hắn tên gì nhỉ? Newsmaker? Hắn đi đâu rồi!? Chúng ta không thể để hắn thực hiện đến cùng và chết đi được. Như thế chỉ làm lây lan cái tư tưởng Nhánh Thứ Sáu này thôi. Chúng đã nhấn nút kích hoạt cho chuyện đó rồi!"

"Nếu hắn chết và được tôn sùng như một kẻ tử vì đạo, chúng ta sẽ không bao giờ ngăn chặn được chuyện này. Mọi người sẽ ngừng chiến đấu để sống và bắt đầu chiến đấu để chết. Làm sao chúng ta dừng nó lại đây?"

"Chúng ta phải bắt sống hắn. Chỉ là tớ không biết phải làm thế nào thôi!"

Kẻ thù không cần thắng.

Chúng chỉ cần để lại một sự thật rằng chúng đã chiến đấu chống lại Object và ngã xuống trong một vầng hào quang rực rỡ.

Cái chết của chúng sẽ gây áp lực lên Công chúa, phi công Elite và dẫn cô đến sự sụp đổ về tinh thần. Và nếu những kẻ được gọi là ‘đồng chí tiềm năng’ coi đó là một thành công, các cuộc tấn công tương tự sẽ nhắm vào các Object trên toàn thế giới.

Những món vũ khí siêu tốc đó là tấm vé một chiều.

Nhánh Thứ Sáu sẽ sử dụng máy bay, xe cộ và tàu thuyền chất đầy đạn dược cùng nhiên liệu tên lửa, những món vũ khí lạc hậu đó sẽ được dùng để nghiền nát tâm lý của các khu căn cứ bảo trì và các Elite.

"Không, đợi đã."

Người lính qua thiết bị cầm tay lên tiếng.

"Thời gian tải lên trang web video không khớp. Nó chỉ mới được tải lên cách đây vài phút thôi."

"Không phải nó được cài chế độ tự động tải lên sao?"

"Không có bộ hẹn giờ nào trên thứ này cả. Nó được tải lên sau khi chúng ta đến nhà máy, vậy nên Newsmaker chắc chắn vẫn còn…"

Người lính bỗng im bặt.

Ống kính ngắm của một chiếc tàu đệm khí đang ẩn mình trong bóng tối phía sau anh ta vừa phát ra một tiếng rít khe khẽ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!