Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 10 - Chương 1: Mùa nở rộ của những đóa hoa địa ngục - Trận chiến giành quyền kiểm soát tuyến đường Bắc Cực tại khu White Sea (Phần 6-7)

Chương 1: Mùa nở rộ của những đóa hoa địa ngục - Trận chiến giành quyền kiểm soát tuyến đường Bắc Cực tại khu White Sea (Phần 6-7)

Phần 6

Thế là họ kết thúc chuỗi ngày hợp tác với buổi quay phim chán ngắt đến mức có người nghi ngờ đó là một bài kiểm tra khả năng chịu đựng tâm lý. Ngay sau đó, Quenser và Heivia bị ném thẳng ra chiến trường.

Họ bị nhét vào những chiếc tàu đệm khí nhỏ 10 chỗ ngồi đang lao vun vút trên mặt đầm lầy dính nhớp và nhão nhoét.

Cả khu vực bao phủ bởi một màu bùn nâu, nhưng lại thiếu đi cái mùi thối rữa đặc trưng. Tuyết đang tan để đón xuân, nhưng có lẽ lượng vi sinh vật hoạt động vẫn còn ở mức thấp.

"Nhìn từ trên cao thì trông nó cũng chẳng ấn tượng lắm nhỉ."

"Bỏ ngay cái suy nghĩ đó đi. Đây không phải là mấy bãi bồi ven biển đâu. Ngã xuống đó là cậu sẽ lún đến ngực ngay lập tức. Nghe thì có vẻ ngớ ngẩn, nhưng chỉ cần kẹt một chân xuống đó thôi là cậu cũng chẳng thể bò ra được nữa. Chết trong cái đống bùn gớm ghiếc này đúng là một bi kịch thực sự. Vi sinh vật không thèm bén mảng tới, nên cậu sẽ được lôi lên trong tình trạng nguyên vẹn như một xác ướp trong kim tự tháp rồi bị đem trưng bày trong bảo tàng hay gì đó đấy. Nhìn kìa."

Heivia dùng ngón cái chỉ về một hướng vô định.

Một bề mặt phẳng lì của bùn nâu trải dài ngút tầm mắt và vượt qua cả đường chân trời, nhưng rải rác đây đó là những vật nhô lên với các đường thẳng nhân tạo đầy cứng nhắc. Thứ gì đó đã chìm xuống bùn ở đó. Đó là kết quả của những nỗ lực băng qua đầm lầy bằng xe tăng và xe bọc thép, hoặc của những chiếc xe tải khác cố gắng cứu hộ phi hành đoàn.

Không thể nhìn thấy một chiếc lốp hay xích xe nào. Khá nhiều chiếc chỉ còn là những mái che bằng kim loại vừa vặn nhô lên trên mặt bùn, nhưng chắc chắn còn những chiếc khác đã chìm nghỉm hoàn toàn mà họ không thể nhìn thấy.

"Nó giống như đường tuyết vậy, cậu sẽ không trượt chừng nào bánh xe còn quay." 

Heivia nói trong khi luồng gió ấm thổi qua má khiến cậu suýt quên mất đây là vùng Bắc Cực.

"Đó là lý do người ta lơ là cảnh giác. Họ nhận ra mình chưa bị chìm và quyết định rằng mình có thể vượt qua nơi mà tất cả những người khác đã thất bại. Và rồi khi họ chậm lại một chút để rẽ hoặc gì đó, họ bắt đầu lún. Tớ không biết chỗ kia là của Vương Quốc Chính Thống hay của cái nhà máy sao chép vũ khí đó, nhưng nơi này đã nuốt chửng hàng tấn sinh mạng rồi."

Quenser và những người khác không chỉ sử dụng một chiếc tàu đệm khí. Có khoảng 40 đến 50 chiếc đang băng qua đầm lầy theo đội hình chữ V ngược lớn.

Bầu trời cũng dị thường không kém gì mặt đất.

Những đám mây dày đặc đến mức tạo ra một áp lực tâm lý đè nặng lên họ, nhưng còn có những vật thể khác trên bầu trời đó rõ ràng không thuộc về tự nhiên. Có hàng trăm, nếu không muốn nói là hàng nghìn thứ như vậy. Trong tầm mắt, những khối cầu rộng khoảng một mét lơ lửng trên bầu trời xám xịt như một bức tường hay một tấm rèm. Hình vẽ con mắt khổng lồ trên mỗi khối cầu khiến khung cảnh càng thêm phần điên loạn.

Quenser trông không có vẻ gì là hài lòng.

"Đó là những quả bom tàng hình mà chúng ta được phổ biến sao?"

"Sao cậu không thử tự động não trước khi hỏi nhỉ? Rõ ràng là những khối cầu đơn giản đó chẳng có khả năng tàng hình nào cả. Tớ đoán chúng là bóng cản được sản xuất hàng loạt bằng cùng một công nghệ đó thôi. Chúng chỉ là những quả bóng có gắn bom. Chúng khiến máy bay hoặc tên lửa có ít không gian để bay qua hơn, và các khẩu pháo phòng không sẽ bắn qua những khe hở đó. Chúng tạo thành một bức tường trên không."

Heivia thực sự tỏ vẻ sửng sốt trước phương pháp của kẻ thù.

"Đó là lý do tại sao chúng ta không thể thực hiện bất kỳ hoạt động giám sát hay ném bom nào từ độ cao nực cười như 25000 hay 30000m. Để lên được độ cao đó, máy bay phải đánh đổi khả năng điều khiển chính xác. Nếu chúng bay vào vùng trời đầy bom này, chúng sẽ không thể tránh né và bị nổ tung ngay."

"Tớ hiểu rồi." 

Quenser chỉ nói vậy.

Chỉ có Object hoặc những cỗ máy khổng lồ bên trong các khu công nghiệp mới đủ sức kích động tâm hồn yêu cơ khí của cậu. Cậu sinh viên sau đó cất tiếng, nghe giọng cậu hoàn toàn thảnh thơi bất chấp cả mặt đất và bầu trời trên chiến trường này đều đã bị phong tỏa.

"Mà mục đích của trận chiến này là gì vậy?"

"Tuyến đường biển qua Bắc Băng Dương. Gấu Bắc Cực đang trên bờ vực tuyệt chủng vì sự nóng lên toàn cầu, nhưng có một lũ ngốc phát điên vì thấy đây là cơ hội kinh doanh."

"Chẳng phải họ nói chúng ta đang dẹp bỏ mọi thứ cản trở việc xây dựng một căn cứ phát triển cho tuyến đường biển mới và một mỏ dầu dưới nước sao? Nhưng sao họ không thể nói thẳng là chúng ta đang đánh đuổi mấy tay du kích hay khủng bố? Hơn nữa, tớ nghi là họ khó mà vận chuyển vật liệu và máy móc hạng nặng ra bờ biển qua đống bùn này, vậy họ thực sự có thể duy trì một bến cảng không?"

"Tớ nghĩ là họ chẳng thực sự định xây cảng đâu. Khủng bố là tội phạm chứ không phải binh lính. Nhìn thẳng vào mắt ‘thường dân’ rồi tàn sát họ bằng Object nghe có vẻ tệ hại, nên họ mới nghĩ ra một lý do thay thế. Lý do cụ thể không quan trọng chừng nào họ có thể loại bỏ rủi ro tuyến đường biển mới đó bị rải đầy thủy lôi."

Khu Volga, một quốc gia an toàn đang khăng khăng đòi chiếm lấy tuyến đường Bắc Cực đó, nên họ đã cử một tiểu đoàn đến đánh đuổi một trạm Object của Liên Minh Thông Tin tại quốc gia chiến trường này. Đối với họ, nhiệm vụ lần này chỉ là một chuyến đi chệch lộ trình, nên họ không muốn quá nghiêm túc nhưng cũng không muốn bị đâm sau lưng.

"Và chúng ta lại bị kẹt với đống việc vặt này. Thật tình, mục đích của việc ra chiến trường mà không có Object là gì chứ?"

"Cẩn thận đấy, Quenser. Cậu không muốn bỏ mạng trong cái nhiệm vụ vặt vãnh nực cười này đâu, phải không?"

"Cậu nghĩ chúng ta sẽ bị tấn công ở đây sao? Bằng cách nào chứ? Bộ binh không thể đi bộ qua đống bùn này, còn pháo phòng không nhiệt áp Rafflesia thì không thể bắn ngang. Ngay cả lũ xe tăng và xe bọc thép này cũng đã chìm nghỉm trong bùn rồi. Chúng làm gì có cách nào để mà…"

Cậu chưa kịp dứt câu.

Một trong những chiếc xe tăng tưởng như đã chìm nghỉm và mắc kẹt trong bùn bỗng nhiên khai hỏa.

"Oái!?"

"Khốn kiếp, cái thứ đó vẫn còn sống sao!? Không, đợi đã…"

Heivia rú ga hết cỡ. Ba cánh quạt khổng lồ đẩy chiếc tàu đệm khí lao vọt về phía trước, lướt qua chiếc xe tăng đang mắc kẹt.

Như thể đã nhắm sẵn vào họ, những khẩu súng máy trên nóc các xe bọc thép và pháo xe tăng bắt đầu xoay chuyển mượt mà một cách bất ngờ để nhắm về phía họ.

"Đây không phải tai nạn! Đó là một đội hình phục kích! Chết tiệt, giờ chúng có thể nhắm vào chúng ta từ mọi hướng 360 độ!"

Một tiếng nổ vang trời, chiếc tàu đệm khí đang lao đi ngay cạnh họ bị hất tung lên không trung như một món đồ chơi. Mười binh sĩ bên trong bị văng thẳng xuống mặt bùn. Họ không có thời gian để do dự, quay lại hay cứu người. Những phương tiện đang chìm dưới bùn kia cũng đang nhắm thẳng vào tàu của Quenser và Heivia.

"Khói đâu!"

Heivia gào lên, 10 đến 20 ống trụ kích cỡ bằng lon nước ngọt bay ra từ hông tàu đệm khí theo hình nan quạt. Chúng tạo ra những vụ nổ nhỏ giữa không trung, hình thành một bức tường khói trắng xóa kỳ dị. Những viên đạn xe tăng bắn lệch mục tiêu xé toạc bức tường khói như bông gòn đó.

Trong khi đó, Heivia bắt đầu chuẩn bị khẩu súng phóng tên lửa vác vai đang đeo trên người.

"Tớ phải làm gì đây!?" 

Quenser hét lên.

"Nếu không có việc gì làm thì cuộn tròn người lại đi!"

Heivia gào lại, cậu đặt ống phóng lên vai và nhìn qua kính ngắm. Cậu nhắm vào chiếc xe tăng gần nhất đang tự dìm mình một nửa dưới bùn. Tháp pháo của nó đang xoay về phía họ.

Ngay khi cậu khai hỏa, chiếc tàu đệm khí chở nhóm của Quenser bị phá hủy. Nó lật nghiêng và đâm sầm xuống bùn. Một khoảnh khắc sau, quả tên lửa lao thẳng vào chiếc xe tăng, nuốt chửng nó trong ngọn lửa rực rỡ. Chẳng ai biết cái tháp pháo đó nặng bao nhiêu tấn, nhưng toàn bộ khối thép khổng lồ bị nhấc bổng lên trời như một nắp cống trong trận lụt.

"Gaaaaaahh!?"

Quenser không có thời gian để kiểm chứng tất cả những chuyện đó.

Vị sắt lan tỏa trong miệng và một cảm giác mềm nhũn bao bọc lấy cơ thể cậu. Cậu đã lún sâu tới tận thắt lưng trong bùn và không thể cử động được phần thân dưới. Dù có vặn người hay vung tay thế nào, cậu cũng không thể nhích được một bước.

Và cậu đang dần dần lún sâu hơn nữa.

Nói một cách nghiêm túc, cậu hoàn toàn có thể bị lún sâu qua đỉnh đầu và chết ngạt.

"Khốn kiếp… mình cần cái gì đó!"

Cậu vung tay loạn xạ và cảm nhận được thứ gì đó cứng ở đầu ngón tay.

Đó là một mảnh thân tàu bị xé ra từ chiếc tàu đệm khí. Tấm bảng bằng vật liệu composite có kích thước tương đương một chiếc bàn cạnh giường trong khách sạn.

Cậu cố gắng kéo nó lại gần và áp chặt hai lòng bàn tay vào đó. Giờ cậu đã có một điểm tựa để giữ cho mình không bị lún. Cậu gồng người lên như đang chống đẩy và đưa được phần thân trên lên trên tấm bảng.

Cậu khua khoác tay chân trong bùn để tìm cách nhích về phía trước như thể đang lướt ván nằm.

"Heivia! Và tất cả mọi người nữa! Tìm bất cứ thứ gì, bất cứ thứ gì có thể dùng làm phao! Nếu không là chìm nghỉm cả lũ đấy!"

Nghe thấy thế, những binh sĩ bị văng ra khắp mặt bùn bắt đầu hành động. Họ vớ lấy bất cứ thứ gì tìm thấy để giữ mình nổi lên: những mảnh vỡ của tàu đệm khí, mẩu gỗ gãy, hay những chiếc thùng nhựa không biết dùng vào việc gì...

Heivia cũng di chuyển trong bùn như đang dùng ván lướt ván nằm, cậu ta hét vào bộ đàm.

"Yêu cầu hỗ trợ liên kết dữ liệu! Dùng tầm nhiệt để phân biệt xem chiếc xe tăng nào còn chạy được, chiếc nào là sắt vụn! Và sao không bảo Object giúp một tay đi!? Nó có thể bắn tầm xa dựa trên dữ liệu mục tiêu từ súng trường của tụi tôi mà, đúng không!?"

"Mắt trên trời vô dụng rồi, cảm ơn cái vệ tinh nhân bản ấy! Tự mình mà giải quyết đi!"

"Chết tiệt! Chẳng phải việc của các người là tìm cách khắc phục chuyện đó à!? Đạn pháo đang bay như mưa trên chiến trường đây này! Chỉ cần một viên trúng thôi là tụi tôi tan xác ngay!"

"Nếu một tín hiệu giả trà trộn vào yêu cầu hỗ trợ của các cậu, Công chúa sẽ nã pháo chính ngay trên đầu các cậu đấy. Chắc là cậu muốn thế hả!?"

Những binh sĩ xung quanh giật các tấm giáp từ chiếc tàu đệm khí đã nát bét để làm phao, đạp mạnh vào bùn và trốn sau những chiếc xe tăng hoặc xe bọc thép. Nhưng họ không thể tin tưởng vào những tấm khiên đó. Tháp pháo có thể xoay về phía họ bất cứ lúc nào, và một viên đạn pháo có ngòi nổ điều khiển từ xa có thể được kích nổ ngay bên trong.

"Heivia, Heivia! Van xin họ cũng chẳng ích gì đâu. Chúng ta phải tự lực cánh sinh thôi."

"Chúng ta phải làm cái quái gì bây giờ!? Cậu nghĩ có bao nhiêu xe tăng với xe tải đang chìm trong cái đống bùn này hả? Mà tớ thì bắn hết sạch tên lửa rồi!"

Trong khi đó, một chiếc tàu đệm khí cách đó không xa bị một chiếc xe bọc thép đang chìm nã đạn, và nó bắn trả bằng khẩu gatling Crocodile. Quenser và những người khác đang bị dụ sâu hơn vào đội hình tấn công của địch. Nguy cơ bị pháo xe tăng bắn tỉa từ phía trước, bên hông và phía sau là rất lớn. Đứng yên lúc này là một ý tưởng tồi tệ về mọi mặt.

"Tớ cảm thấy mình giống như một con cá thòi lòi vậy."

"Chết tiệt thật, tớ là quý tộc đấy, biết không? Thật không đúng chút nào khi tớ phải chèo chống trong bùn trong khi đạn pháo bay vèo vèo trên đầu... Sao tớ không được đi trượt tuyết thong thả trên nước hay gì đó tương tự nhỉ?"

Dù việc này tốt hơn nhiều so với việc lún sâu xuống đầm lầy không đáy, nhưng việc phải kéo toàn bộ trọng lượng cơ thể khi bò trên mặt nước không hề dễ dàng. Độ nhớt của bùn khiến việc di chuyển còn khó hơn cả bò trên đất liền.

"Hơn nữa, chúng ta định đi bao xa đây? Xe tăng và xe tải bọc thép ở khắp mọi nơi. Ngay cả khi chúng không thể di chuyển, vũ khí và giáp của chúng vẫn hoạt động tốt. Chúng ta không thể đối đầu với chúng bằng lượng hỏa lực đang có trong tay."

"Heivia, đừng có dùng súng trường tấn công. Tớ không muốn nghe thấy một tiếng nổ lãng xẹt vì nòng súng nén đầy bùn đâu."

"Cậu muốn tớ đối đầu với vũ khí bọc thép chỉ bằng tay không à!?"

"Không, chúng ta có tất cả hỏa lực cần thiết ở trên trời kia kìa."

"Cái gì? Lẽ nào Joan D’Arc cuối cùng cũng hạ giới trong bộ giáp bikini để cứu chúng ta sao!?"

"Heivia, tớ thường cố không tin tưởng những người nói về giáp bikini một cách nghiêm túc, nhưng quý tộc ai cũng vậy à?"

Cậu sinh viên nghe chừng đã quá ngán ngẩm.

"Tớ đang nói về những con mắt quái dị kia kìa."

Cậu chỉ thẳng lên trời trong khi vẫn nằm trên tấm vỏ tàu.

"Cậu gọi chúng là bóng cản đúng không? Chà, hàng trăm hay thậm chí hàng ngàn quả bóng gắn bom đang lơ lửng trên đầu chúng ta. Bắn rơi chúng, và trời sẽ có mưa bom. Thêm nữa, phần nóc chính là bộ phận mỏng manh nhất của xe tăng hay xe bọc thép... Hãy tải sơ đồ đội hình vào thiết bị cầm tay đi. Chúng ta cần vị trí của đồng đội, của những quả bóng, và của xe tăng địch. Chúng ta sẽ tránh những quả ở trên đầu đồng minh và bắn hạ những quả đang trôi nổi ngay trên đầu lũ vũ khí bọc thép kia."

"Đúng là mấy cái con mắt đó được sắp xếp khá ngẫu nhiên. Độ cao của chúng cũng dao động từ 10000m xuống chỉ còn 500m. Có lẽ chúng ta có thể bắn hạ vài cái chỉ bằng súng trường." 

Heivia nuốt nước bọt.

"Nhưng bom rơi trúng đâu thì vẫn là do may rủi thôi. Với sức gió và lực cản không khí, chúng sẽ không rơi thẳng xuống được. Không dễ để thả bom trúng đầu bọn chúng đâu."

"Phải, nếu chỉ có một hay hai quả thì việc này chắc còn khó hơn cả đánh gôn được cú hole-in-one." 

Quenser mỉm cười nhẹ.

"Nhưng chúng ta có rất nhiều cơ hội. Cứ việc bắn cho đến khi nào trúng thì thôi. Tớ chắc chắn nếu bắn hạ cả trăm quả thì kiểu gì cũng phải trúng ít nhất một lần. Việc duy nhất cần đảm bảo là đừng có làm rơi quả nào lên đầu đồng đội mình là được."

"Phiền phức thật. Vậy cuối cùng lại thành một trò đánh bạc à?"

Gã quý tộc lầm bầm phun ra những lời đó.

Thế nhưng ngay sau đó…

"Nếu đã vậy thì chẳng đời nào chúng ta thua được. Tớ sẽ không bao giờ để một tên trùm mới phất nào cướp mất biệt thự của mình trong một ván bài đâu."

Phần 7

Những tiếng nổ vang rền không dứt.

Kiểm tra qua ống nhòm chẳng thấy được gì, nhưng chỉ cần liếc qua màn hình LCD phẳng là đủ để biết số lượng bóng cản đang giảm dần. Cùng lúc đó, những báo cáo nghe như tiếng hét liên tục đổ về từ đội hình tấn công giả dạng xe tăng và xe bọc thép bị kẹt dưới bùn.

Các tín hiệu vô tuyến quân sự đánh chặn được đều đã được mã hóa, nên nội dung cụ thể vẫn là một ẩn số. Tuy nhiên, tần số tín hiệu tăng lên đáng kể, cho thấy đám lính rõ ràng đang rất hưng phấn khi tiếp cận mục tiêu.

Cứ như thể họ đã tìm thấy một kẽ hở vậy.

Cả nhóm lính ùa về phía ý tưởng đó như bầy kiến.

"Đúng như dự đoán."

Newsmaker thốt ra bằng chất giọng trầm đục. Ông ta là người đàn ông trung niên điều hành nhà máy sao chép vũ khí, nơi hiện thực hóa những thông tin bị đánh cắp bởi các tổ chức khủng bố và nhóm du kích trên khắp thế giới.

"Đầm lầy đã cứu chúng ta một bàn thua trông thấy, nhưng việc rải sạch kho hàng cũng không đủ để đuổi Vương Quốc Chính Thống đi. Chúng ta có thể tiếp tục như kế hoạch. Trong thời gian quý báu đó, bao nhiêu Flying Fish đã được sản xuất rồi?"

Người đàn ông đó vốn bướng bỉnh và khắt khe trong lĩnh vực chuyên môn của mình, nhưng trông ông ta hiền lành hơn nhiều so với hình ảnh thường thấy. Đôi lông mày nhíu lại hiện tại trông có vẻ không ăn nhập lắm với khuôn mặt.

Ông ta mặc bộ quân phục được sản xuất tại chính nhà máy này, nhưng trông nó giống đồng phục công nhân hơn. Có lẽ ông ta không phải kiểu người thích làm hại người khác hay cướp bóc của ai.

"48 chiếc."

Người cấp dưới trả lời trông giống như một thanh niên thư sinh mảnh khảnh.

"Chúng ta sẽ không có thời gian để chuẩn bị động cơ tên lửa cho số còn lại. Lính của Vương Quốc Chính Thống sẽ ập đến đây trước khi nhiên liệu lỏng được nạp xong mất."

"Không cần đến số đó, chúng ta vẫn đủ sức kéo chúng vào vòng hỗn loạn."

"Nhưng các đầu đạn nhiệt áp đã thất bại…"

"Điều đó nằm trong dự tính cả rồi. Với trình độ công nghệ của chúng ta, cứ 20 quả mà có một quả phát nổ được đã là may mắn lắm rồi. Toàn bộ màn kịch này chỉ để đảm bảo rằng bọn chúng không nhận ra điều đó mà thôi."

Đó là lý do tại sao họ không thể bao vây nhà máy bằng bom nhiệt áp như thể chúng là mìn hạt nhân. Những khẩu pháo phòng không Rafflesia cũng không thực sự hoạt động tốt. Dù chỉ 1 trên 20 quả nổ cũng đủ giết chết vô số binh sĩ, nhưng nếu kẻ thù biết rằng phần lớn là đạn xịt, chúng sẽ nảy sinh tâm lý lạc quan và liều chết xông vào. Điều đó sẽ làm mất đi mục đích của hàng rào phòng thủ.

"Động cơ tên lửa thì sao?"

"Những chiếc Flying Fish sắp xuất xưởng đều có động cơ hoạt động hoàn hảo."

"Vậy thì ổn rồi. Bản thân chúng đã cung cấp đủ sức mạnh cần thiết. Chúng ta không cần phải quá cố chấp với đầu đạn nhiệt áp làm gì."

Newsmaker im lặng trong giây lát khi nghĩ về ý nghĩa của những động cơ tên lửa và kết cục mà chúng sẽ mang lại.

Và cuối cùng…

"Tôi đã hoàn thành danh sách tình nguyện viên. Tôi sẽ gia nhập cùng mọi người sau khi xóa sạch toàn bộ dữ liệu về khách hàng."

"Newsmaker."

Một giọng nữ vang lên từ phía bên cạnh với tông giọng hơi trầm.

Người phụ nữ mặc bộ đồ trượt tuyết may sẵn màu trắng và hồng neon. Cô ta có lẽ đã chọn trang phục này sau khi nghe tin mình sẽ đến Bắc Cực, nhưng những giọt mồ hôi trên trán cho thấy đó là một quyết định tồi. Mái tóc vàng dài được nhét gọn trong chiếc mũ len, trông cô giống như một nữ sinh đại học hoặc một nhân viên văn phòng mới vào nghề.

Nhưng thực tế không phải vậy.

Cô chính là Yog-Sothoth, một hacker mũ trắng của Vương Quốc Chính Thống, đồng thời cũng là gián điệp của cơ quan tình báo thuộc Tập Đoàn Tư Bản.

"Không cần phải đi xa đến mức này đâu. Tôi chỉ yêu cầu ông giúp đỡ trong khả năng có thể, và chuyện này rõ ràng là đã vượt quá giới hạn đó rồi."

"Sẽ mất thêm 30 phút nữa trước khi tàu ngầm cập bến, vì vậy, chúng ta cần phải câu giờ."

"Nhưng đây không phải là cách đúng đắn để làm việc đó."

Cô chậm rãi nhìn lại hàng chục món vũ khí có hình dáng giống hệt nhau đang lấp đầy không gian rộng lớn của nhà máy.

Yog-Sothoth sinh ra trong thời đại chiến tranh loạn lạc, cô đã tiếp xúc với vô số thông tin kỹ thuật về vũ khí, nhưng ngay cả cô cũng thấy những thứ này thật dị hợm. Những công nhân nhà máy chế tạo ra chúng chắc hẳn cũng cảm thấy như vậy. Chẳng ai thực sự muốn cưỡi lên một thứ như thế cả.

"Newsmaker, tôi tưởng tôi đã dạy ông rằng chìa khóa của chiến tranh tâm lý là gia tăng nỗi sợ hãi, và giết chóc chỉ là một phương tiện để đạt được mục đích đó thôi. Việc giết chóc không phải là bắt buộc. Nếu ông muốn gia tăng bất ổn xã hội và làm tê liệt các chức năng hành chính, ông chỉ cần dán đầy các bức tường và rào chắn bằng những hình dán, hoặc phun những hình vẽ bậy trông có vẻ đầy ẩn ý lên cửa các căn hộ. Những gì ông đang làm ở đây là cực kỳ kém hiệu quả."

"Nhưng việc vẽ những con mắt lên bóng cản đâu có ngăn được bọn chúng."

"Nhưng nó đã có tác dụng nhất định. Cuộc chiến tâm lý của chúng ta đang tác động đến họ sâu sắc hơn họ tưởng đấy. Nếu chúng ta tiến thêm một bước và làm lay động trái tim họ hơn nữa, đơn vị của họ sẽ rơi vào hỗn loạn mà không cần đổ máu."

"Xin lỗi, nhưng chúng ta đã mất người trong đội hình phục kích đó rồi."

Newsmaker bình thản đáp.

"Chúng ta đã bước qua điểm không thể quay đầu."

Rõ ràng là ông ta đang cố tình kìm nén cảm xúc của mình. Ngoại trừ chính ông ta ra thì ai cũng thấy điều đó.

"Hãy nhớ lại tất cả những vở kịch và bộ phim cô từng xem đi. Cảm xúc và trái tim con người bị kích thích mạnh mẽ nhất bởi cái chết, dù điều đó thật đáng buồn. Chúng ta thấy vui khi kẻ thù chết, thấy buồn khi một cô gái bệnh tật qua đời, thấy sợ hãi khi nhân vật chính sắp chết, và thấy phẫn nộ khi nữ chính gặp nguy kịch... Cái chết là một công cụ vạn năng để khơi gợi bất kỳ cảm xúc nào. Và lúc này, chúng ta cần một hiệu ứng tức thì. Làm cho nó lộ liễu hơn mức cần thiết một chút chính là thứ chúng ta cần."

"Nhưng!"

"Yog-Sothoth, cô hãy ra bến cảng và đợi tàu ngầm đi. Chúng tôi sẽ câu giờ cho cô. Cái nhà máy sắt vụn này của chúng tôi không thể tái hiện hoàn toàn những thông tin mật trong đầu cô đâu, nên cô hãy đi tìm ai đó hữu dụng hơn đi. Điều đó sẽ thay đổi thế giới này một cách to lớn. Cô có thể thay đổi thế giới."

"..."

Cô thầm rủa trong lòng rằng mọi chuyện lẽ ra không nên như thế này.

Mục tiêu của họ vốn đã rõ ràng. Họ là một phe phái đệm được sinh ra ở Bắc Cực. Khi bản đồ thế giới bị xé lẻ như những mảnh kính màu, nếu các thỏa thuận ngầm mong manh giữa các cường quốc bị phá vỡ, ranh giới giữa quốc gia chiến trường và quốc gia an toàn sẽ ngay lập tức biến mất. Sự đảm bảo duy nhất chỉ là thực tế rằng "chúng ta đã làm việc này suốt nhiều thập kỷ rồi, nên mọi thứ sẽ ổn thôi". Đó là lý do tại sao các phe phái đệm đặt mục tiêu xây dựng các vùng đệm rõ rệt giữa các quốc gia để giảm thiểu rủi ro một đô thị lớn trở thành chiến trường. Đó là kiểu tư tưởng hòa bình mà nhóm này theo đuổi.

Tất nhiên, các cường quốc ngay lập tức bác bỏ ý tưởng về các vùng đệm vì cho rằng nó không thực tế, làm hạn chế diện tích đất có thể sử dụng và tạo không gian cho các tổ chức tội phạm lập trạm trung chuyển, làm gia tăng dòng chảy vũ khí, ma túy và thậm chí là buôn người.

Chẳng bên nào chịu nhượng bộ, nên nhóm yếu thế hơn không còn cách nào khác ngoài việc dựa vào thứ gì đó vượt xa những lời nói suông.

Để có thể biến mất sau sự việc, họ cần xây dựng một bàn đạp, vì vậy, Yog-Sothoth đã dạy họ cách tạo ra một quân bài tẩy mà không cần giết người.

Cô biết thông tin kỹ thuật của mình là quá sức đối với họ. Họ chỉ có thể tái tạo bất kỳ vũ khí nào ở mức độ vừa đủ dùng, nhưng chỉ riêng việc tiếp xúc với một người nắm giữ những bí mật quân sự cấp cao như cô đã đủ để nâng tầm vị thế của họ. Họ lẽ ra phải có khả năng thao túng thông tin đủ để có được một con bài mặc cả mạnh mẽ mà không cần đổ máu. Cụ thể là, một con bài mặc cả không thể ngó lơ được gọi là đòn nghi binh.

Mọi chuyện lẽ ra chỉ nên dừng lại ở đó.

Nhưng...

"Tôi hiểu mà." 

Newsmaker nở một nụ cười tự giễu.

"Nhưng đây là những gì chúng tôi đã chọn. Không phải là chúng tôi không còn lựa chọn nào khác. Chúng tôi đã đặc biệt chọn quân bài này từ rất nhiều quân bài trong bộ bài của mình. Dù cô có nói gì đi nữa, chúng tôi cũng chỉ là lũ khủng bố bẩn thỉu. Chúng tôi sống ở một thế giới khác với một người theo chủ nghĩa hòa bình như cô."

"Newsmaker…"

"Chúng tôi đã chế tạo rất nhiều loại vũ khí khác nhau tại đây và rải chúng đi khắp thế giới. Chúng tôi đã gây ra vô số sự hỗn loạn ở những quốc gia an toàn vô lo vô nghĩ, nhưng cảm giác cứ như thể chúng tôi chưa thực sự làm được gì cả. Về mặt lý trí, tôi biết rằng việc ẩn mình trong bóng tối thì an toàn và đáng tin cậy hơn, nhưng trái tim tôi lại không chấp nhận được việc chúng ta nói về chuyện thay đổi thế giới mà bản thân lại không dám đứng nơi ở tuyến đầu."

Đó có thực sự là những gì ông ta nghĩ, hay chỉ là một cách tư duy được ông ta cố tình sử dụng để kiềm nén nỗi sợ hãi?

"Cô phải sống tiếp. Sẽ là một sự lãng phí lớn nếu cô chết ở đây."

Cuộc trò chuyện không được tiếp tục.

Nó bị cắt đứt hoàn toàn.

Yog-Sothoth cảm giác như một ranh giới rõ ràng vừa bị kéo lùi lại, và một tấm kính dày đặc đã ngăn cách giữa họ. Newsmaker quay lưng đi thẳng về phía những món vũ khí. Cô không còn có thể chạm tới cái bóng lưng ấy khi ông ta dõng dạc tuyên bố.

"Chúng ta là Vương miện Ánh Cực Quang! Chúng ta nguyện cầu cho hòa bình ở Bắc Cực và toàn bộ bắc bán cầu!"

Đợt phi công đầu tiên tiến về phía những món vũ khí dị hợm đó, và người đàn ông cất lời với tư cách là thủ lĩnh của họ.

"Chúng ta sẽ ngã xuống tại đây, nhưng đó sẽ là ngòi nổ cần thiết để đánh thức những đồng chí tiềm ẩn của chúng ta với tư cách là Nhánh Thứ Sáu. Chúng ta không đơn độc, vì vậy, hãy nhìn về phía trước. Vì những đồng chí vẫn chưa lộ diện, chúng ta sẽ mở đường tới tương lai bằng cách phô diễn sức mạnh của Nhánh Thứ Sáu, nhánh quân sự không bị kìm kẹp trong năm nhánh hiện hữu!"

Lời tuyên bố đó rõ ràng và trực diện như một chiếc burger đồ ăn nhanh, nhưng nó lại chứa đựng một luồng nhiệt kỳ lạ. Khi Yog-Sothoth nghe thấy những lời đó, cô một lần nữa nhìn về phía những món vũ khí.

Chúng được gọi là Flying Fish.

Về cơ bản, chúng là những chiếc tàu đệm khí được trang bị động cơ tên lửa. Nhóm này đã thất bại trong việc đạt tới trình độ chế tạo tiêm kích hay tên lửa đạn đạo, nhưng họ đã lắp ghép vụng về các bộ phận từ vô số bản thiết kế để tạo ra những món vũ khí ác mộng này, thứ có thể lướt đi chỉ cách mặt đất vài chục cen-ti-met với vận tốc 880 km/giờ.

Vũ khí chính của chúng là súng máy hạng nặng 20mm và bệ phóng rocket đa nòng 80mm.

Và...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!