Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 10 - Chương 3: Nhánh Thứ Sáu bùng nổ - Can thiệp vào biến loạn tại khu Soberania (Phần 1-2)

Chương 3: Nhánh Thứ Sáu bùng nổ - Can thiệp vào biến loạn tại khu Soberania (Phần 1-2)

Phần 1

Kênh đào Panama là cửa ngõ huyết mạch của các tuyến vận tải đường biển thế giới, và Biến động Soberania nổ ra nhằm tranh giành chiếc chìa khóa kiểm soát cửa ngõ đó. Tuy nhiên, một lý do ‘sạch sẽ’ hơn đã được đưa ra để che mắt thế giới.

Kịch bản là: vó một sào huyệt của lực lượng chống Object tại khu Soberania thuộc Trung Mỹ. Nơi đó đang bí mật đào tạo một đơn vị đặc nhiệm tinh nhuệ chuyên thực hiện các cuộc tấn công khủng bố quy mô lớn vào các siêu đô thị thuộc quốc gia an toàn.

Ngay phía bắc khu Soberania chính là miền tây Bắc Mỹ, chính quốc của Tập Đoàn Tư Bản. Đơn vị đặc nhiệm đó có thể chế tạo vũ khí giết người từ những vật dụng hàng ngày như bột giặt và bình khí nén, có kỹ năng thâm nhập qua biên giới mà không để lại dấu vết, và quan trọng nhất, họ ẩn hiện như những bóng ma. Lực lượng cảnh sát bảo vệ thành phố sẽ bất lực, và ngay cả các cơ quan tình báo hoạt động trong bóng tối cũng chỉ có 50% cơ hội bắt được họ.

Một khi họ đến nơi, khái niệm quốc gia an toàn sẽ sụp đổ. Không ai có thể hình dung nổi bao nhiêu thành phố sẽ chỉ còn là đống tro tàn.

Vì vậy, họ cần phải bị tiêu diệt trước khi điều đó xảy ra.

Họ cần phải bị giết trước khi chiến dịch tiến quân lên phía bắc bắt đầu.

"Chẳng có đơn vị đặc nhiệm nào cả. Cái gọi là trại huấn luyện đó chẳng qua chỉ là một khu cắm trại thiên nhiên nhằm 'cai nghiện kỹ thuật số' được thiết lập bởi một công ty du lịch thuộc chính Tập Đoàn Tư Bản của các người. Các người đưa những người trẻ tuổi ra đó và trừng phạt họ như những kẻ phản diện trong khi họ chẳng hay biết gì. Một kịch bản dàn dựng khá công phu. Các người đã dùng những báo cáo thổi phồng và ảnh chụp đã qua chỉnh sửa để biến họ thành một đội quân chiến đấu thực sự đáng sợ trên giấy tờ."

Người đàn ông gằn ra từng chữ.

Không gian vuông vức bị bao vây bởi những bức tường kim loại, và mọi thứ đều bị bóng tối nuốt chửng.

"Nói rằng các người thảm sát họ vì muốn chiếm kênh đào Panama sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của một quốc gia vĩ đại. Thỏa hiệp với dư luận quốc tế đúng là không dễ dàng gì."

"…"

"Nhưng nhờ cái trò hề đó, gia đình tôi đã chết."

Giọng ông ta vẫn phẳng lặng, điều đó khiến nó trở nên đáng sợ theo một cách khác hẳn với một tiếng hét giận dữ.

Người đàn ông đó được cho là có một nghìn khuôn mặt, nên những biểu cảm thông thường có lẽ chẳng có ý nghĩa gì đối với ông ta.

"Nực cười ở chỗ, tôi sở hữu những kỹ năng của Nyarlathotep, nhưng tôi đã hoàn toàn quên sạch chúng khi gia đình mình bị giết ngay trước mắt. Tôi đã quá sợ hãi việc mang những kỹ năng giết chóc đó vào mái ấm nhỏ bé của mình, đến mức tôi đã dùng ám thị để phong ấn hoàn toàn chúng lại. Giờ thì ông hiểu chưa? Chính cú sốc khi thấy gia đình mình chết đi đã phá vỡ phong ấn của Nyarlathotep. Nếu nó vỡ ra chỉ sớm hơn vài phút... không, chỉ vài giây thôi, mọi chuyện có lẽ đã khác."

Giọng ông ta nghe như nhựa than đá đang nhỏ giọt, và dường như nó liên kết trực tiếp với cảm xúc và biểu cảm của hắn. Sau khi trải qua quá nhiều cuộc phẫu thuật thẩm mỹ, ông ta đã hoàn toàn quên mất khuôn mặt thực sự mà mình sinh ra đã có. Khuôn mặt ông có lẽ đã tan chảy trong bóng tối và vương vãi khắp sàn nhà.

"Cười đi."

Từ đó thốt ra mang theo một sức mạnh từ từ tích tụ, giống như một con dao cao su vốn được coi là an toàn đang dần cứng lại cho đến khi đâm xuyên qua cơ thể một ai đó.

Đó là phương pháp tàn độc nhất, mang lại nỗi đau và sự sợ hãi lớn hơn nhiều so với một lưỡi dao sắc bén đơn thuần.

"Ngài nên cười vào những lúc thế này chứ, CEO. Hay tôi nên gọi ngài là Azathoth?"

"Tại sao?"

Một từ duy nhất thốt ra từ miệng lão già nghe như thể việc ép nó ra khỏi cổ họng đã bào mòn cả một năm tuổi thọ của ông ta.

"Tại sao ngươi không giết quách ta đi cho rồi?"

"Cái chết sẽ thay đổi hoàn toàn ý nghĩa tùy thuộc vào hoàn cảnh. Trong một con hẻm nhỏ, ngài sẽ là một nạn nhân. Trên chiến trường, ngài sẽ là một anh hùng. Tại pháp trường, ngài sẽ là một tên tội phạm đê tiện. Vì vậy, tôi cần một địa điểm thích hợp để giết ngài. Ngài đã biết tôi đang đưa ngài đi đâu rồi, đúng không?"

"Không lẽ ngươi định..."

"Chào mừng ngài đến với nhà của tôi, địa ngục từng được gọi là khu Soberania."

Một cánh cửa kim loại mở toang với tiếng cọt kẹt và mùi rỉ sét nồng nặc.

Chỉ đến lúc đó, lão già mới nhận ra họ đang ở bên trong một chiếc công-te-nơ được xếp trên tàu thủy.

Họ bị bao vây bởi hai màu đỏ và đen.

Toàn bộ bầu trời dường như bị nhuộm trong màu của hoàng hôn, nhưng không phải vậy. Tất cả đến từ ngọn lửa của chiến tranh. Những đống đổ nát của những ngôi nhà, những di tích lịch sử, những dải thiên nhiên rộng lớn và những con người từng sống ở đó đã bị chất đống không thương tiếc và đốt cháy để làm nhiên liệu cho những ngọn lửa đỏ thẫm này.

Khái niệm về những cuộc chiến tranh sạch sẽ không hề tồn tại ở đây. Đây chính xác là một địa ngục trần gian. Và khung cảnh tận thế này đã được tạo ra bởi chính Acre Kiss-of-Rose, CEO của Salem Logistics.

"Chúng ta đã đến sân khấu rồi."

Bất chấp sắc đỏ và đen đang nhuộm màu thế giới, Nyarlathotep thả lỏng toàn bộ cơ thể với một biểu cảm như muốn nói "Tôi đã về nhà".

Với một âm thanh nặng nề, ông ta áp lòng bàn tay vào một thứ gì đó, nhưng đó không phải là một chiếc bàn. Đó là một thùng gỗ khổng lồ chứa đầy thứ gì đó vô cùng nặng.

"Nào, chúng ta bắt đầu chứ? Ngài đã khao khát kênh đào Panama đến thế, vậy thì đó chính là nơi tôi sẽ kết liễu ngài. Thế nên hãy cố mà trân trọng nỗ lực mà tôi đang bỏ ra ở đây đi, Azathoth."

Phần 2

"Toàn bộ tình huống này khiến tôi không khỏi nhức cả đầu."

Những lời của Frolaytia hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ cô đang thư giãn trên chiếc ghế dài bãi biển, đổi tư thế bắt chéo chân trong khi nhìn đăm đăm lên bầu trời.

Cô đã trút bỏ bộ quân phục gò bó thường ngày, giờ đây, cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng khoác ngoài bộ bikini rực rỡ. Những sợi dây thắt ở hai bên hông chiếc quần bơi chỉ được buộc lỏng lẻo, khiến các nút thắt trông như sắp tuột ra chỉ sau mỗi cái cựa chân của cô.

"Trong sự kiện Gigant Hustler, Acre Kiss-of-Rose, CEO của Salem Logistics và cũng là một trong những người cai trị của nhóm 7th Core kiểm soát chính quốc của Tập Đoàn Tư Bản, đã bị bắt cóc. Tôi rất muốn nói rằng điều đó chẳng quan trọng vì ông ta là nhân vật cấp cao của phe địch, nhưng dù tốt hay xấu, vụ này đã gây ra ảnh hưởng quá lớn. Những con sóng chấn động thậm chí đã lan tới tận Vương Quốc Chính Thống chúng ta."

Quenser và Heivia dĩ nhiên chẳng thèm mảy may chú ý đến những lời của vị chỉ huy tóc bạc với vòng một đồ sộ này.

Trông họ có vẻ như đang ngoan ngoãn lắng nghe từng lời cô nói, nhưng thực chất, họ đang dán mắt vào gấu áo của cô (hay đúng hơn là những gì ẩn sau lớp áo đó) từ góc nhìn trực diện.

"Tớ sợ quá. Tại sao đột nhiên ngài Frolaytia lại tậng quà cho cúng ta thế này? Cảm giác như đang xem đàn côn trùng di cư trước khi thiên tai ập đến ấy."

"Thế thì tránh ra chỗ khác! Và đừng có cúi thấp người xuống để nhìn rõ hơn thế chứ! Cậu lộ liễu quá đấy! Với lại, tớ không quan tâm đây có phải bẫy hay không! Tớ sẽ hưởng thụ hết mức có thể. Tránh ra! Tránh ra!"

"Chắc chắn phải có ẩn ý gì đó. Có chuyện gì đó sắp ập đến nên ngài ấy mới phải dùng chiêu đánh lạc hướng này."

Mặc kệ nỗi sợ hãi, hai gã cấp dưới vẫn tiếp tục cố gắng gửi những luồng sóng ngoại cảm kỳ quái hướng về những nút thắt bên hông Frolaytia. Trong khi đó, cô vẫn tiếp tục nói.

"Ông ta rõ ràng bị bắt cóc bởi một điệp viên của chính Tập Đoàn Tư Bản, nhưng vấn đề nằm ở nơi ông ta bị đưa tới: vùng trắng của khu Soberania. Nó giáp với kênh đào Panama, cửa ngõ đường biển nổi tiếng thế giới, và hiện là chiến trường nóng nhất lúc này. Tôi chắc chắn các cậu đã thấy thuật ngữ ‘Biến động Soberania’ nhảy lên đầu trang tìm kiếm khi mở trình duyệt rồi."

"Hửm? Chẳng phải Tập Đoàn Tư Bản đã gửi một đơn vị lớn đến khu Soberania để tiêu diệt mấy đội đặc nhiệm đang bí mật huấn luyện để tấn công các quốc gia an toàn sao?"

"Đúng, nhưng sự tồn tại của đám đặc nhiệm đó là cực kỳ đáng nghi."

Frolaytia xòe rồi lại khép những ngón chân mình.

"Phía bắc của kênh đào Panama quý giá là khu Azuero của Tập Đoàn Tư Bản, còn phía nam là khu Soberania… Xung đột này chính thức được biết đến như một vụ va chạm giữa hai khu vực đó, nhưng trên thực tế, Vương Quốc Chính Thống đã gửi khá nhiều cố vấn quân sự đến Soberania để ngáng chân Tập Đoàn Tư Bản. Mục đích là huấn luyện họ một cách kỹ lưỡng những thứ mà một đội quân chính quy sẽ cực kỳ ghét. Vậy nên, nếu vị CEO đó bị đưa đến đó và bị giết, cậu nghĩ tội lỗi sẽ đổ lên đầu ai?"

"Để cho rõ ràng thì, kẻ ra tay thực sự là một điệp viên Tập Đoàn Tư Bản, đúng không?"

"Đúng, nhưng liệu cộng đồng quốc tế có tin điều đó không?"

Giọng Frolaytia nghe u sầu như buổi sáng ngày đèn đỏ.

"Tập Đoàn Tư Bản chắc hẳn đang hy vọng tìm thấy một hũ tiền bí mật của ai đó trong đống đổ nát sau khi một cơn bão kinh hoàng thổi bay nhà của họ. Điều đó có nghĩa là chuyện này có thể dẫn đến chiến tranh. Nếu chúng ta bị cáo buộc trực tiếp tấn công một CEO của nhóm 7th Core, tôi không thể hình dung nổi sự điên rồ này sẽ lan rộng đến mức nào… Nó thậm chí có thể khơi mào một cuộc thế chiến xóa nhòa ranh giới giữa các quốc gia an toàn và các vùng chiến sự. Nếu họ bóp méo cái chết của một trong 7 nhà lãnh đạo tập đoàn thành một cuộc tấn công vào chính quốc, chuyện đó sẽ nhanh chóng không còn là trò đùa nữa đâu."

"..."

"…"

Quenser và Heivia đồng loạt im lặng.

Nếu không phải vì cái hiệu ứng nút thắt bikini (?) đã khiến máu dồn hết xuống nửa thân dưới, có lẽ lúc này hai tên này đang tranh nhau cái xẻng để đào hầm trú ẩn cho mình rồi.

"Vì vậy, công việc của chúng ta lần này là giải cứu một VIP…Ngay cả khi VIP đó là trùm của phe địch. Trước khi ngày tận thế Armageddon nổ ra, chúng ta cần tìm ra tên gián điệp đang lẩn trốn ở khu Soberania và bảo vệ CEO Acre mà hắn đã bắt cóc. Các cậu đã hiểu tình hình chưa?"

"Tôi hiểu là tình hình đang rất nguy kịch, nhưng tại sao lại là chúng tôi? Nếu mọi chuyện tệ đến thế, chẳng phải việc cử mấy đội đặc nhiệm đeo mặt nạ, ngực đầy huy chương đi sẽ hợp lý hơn sao?"

"Không phải ai cũng nhìn thấy mối nguy hiểm rõ ràng như vậy đâu."

Frolaytia định bắt chéo chân lần nữa, nhưng thay vào đó, cô lại xoay người nằm nghiêng trên chiếc ghế dài. Hành động này càng tạo thêm áp lực nặng nề lên cái nút thắt của bộ bikini.

"Bây giờ tôi sẽ giải thích về địa hình. Phía bắc là khu Azuero của Tập Đoàn Tư Bản, phía nam là khu Soberania nơi Vương Quốc Chính Thống đang hỗ trợ, và ở giữa là kênh đào Panama dài 80km. Kênh đào Panama là khu phi quân sự, vì vậy, không quân đội bên nào được phép vào trong… Kênh đào này phức tạp hơn nhiều so với một đường thủy thông thường, các cậu biết tại sao không?"

"Nếu tôi nhớ không nhầm, mực nước ở đó không cố định. Họ dùng nhiều cửa cống và máy bơm để nâng hoặc hạ tàu theo từng giai đoạn, giống như một chiếc thang máy dùng nước vậy."

"Và nếu hệ thống đó bị phá hủy, việc chiếm quyền kiểm soát kênh đào Panama sẽ trở nên vô nghĩa, nên binh sĩ không được phép bén mảng tới. Những người duy nhất được phép ở đó là hội Chữ Thập Xanh, một tổ chức hòa bình quốc tế đang nỗ lực duy trì và bảo tồn các cửa cống và máy bơm."

"Đừng nói với tôi là…"

"Tên gián điệp đó đã tiến sâu vào khu phi quân sự. Chúng ta đương nhiên phải bám theo hắn, nhưng nếu bị bắt quả tang thì đó sẽ là một vụ bê bối quốc tế. Chúng ta không được để những người dân thường của Chữ Thập Xanh nhìn thấy, và nếu bị phát hiện, chúng ta buộc phải thực hiện một số ‘biện pháp khẩn cấp’ khá nghiêm ngặt… Mấy gã anh hùng mặt nạ đen không muốn hành động ở đây vì sợ bị camera bẫy ghi lại rồi bị cả thế giới đàm tiếu, hoặc phải nổ súng vào dân thường làm vấy bẩn danh tiếng vô hình của họ."

"Họ từ chối nhiệm vụ trong tình cảnh như thế này sao?"

"Đó là bản chất của đặc nhiệm. Họ được sinh ra để xâu kim và hoàn thành công việc trong những điều kiện tốt nhất, nên họ có quyền từ chối nhiệm vụ cao hơn các đơn vị thông thường. Họ thậm chí được phép từ chối vì lý do đang tới tháng hay vừa cãi nhau với anh chị em."

Quenser rên rỉ trước lời giải thích của vị chỉ huy bốc lửa.

Nghe có vẻ nhu nhược đối với cái danh đặc nhiệm, nhưng dù kinh nghiệm đến đâu, binh lính vẫn là con người. Ngay cả khi họ có những công tắc tâm lý cho phép họ giết chóc mà không sợ hãi hay tội lỗi, họ vẫn không thể xử lý được những tình huống nằm ngoài phạm vi đó.

Ví dụ, nếu binh lính đối phương tàn sát dân thường dã man, họ có thể bình thản nhét những xác chết đó vào túi đựng xác.

Hay nếu họ thất bại trong việc giải cứu con tin, họ có thể đối mặt với thi thể đó mà không gặp vấn đề gì.

Nhưng họ sẽ không thể tự tay nhắm súng vào những bộ phận hiểm yếu của những người dân thường hoàn toàn vô tội và bóp cò.

Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu sai lầm của chính họ tạo ra tình huống mà họ buộc phải tự mình giết hại dân thường?

Cái cảm giác công lý sắt đá mang lại cho họ sự quyết tâm để vấy bẩn đôi tay nhằm bảo vệ thời đại này, nhưng cũng chính cái thứ công lý đó sẽ vỡ vụn hoàn toàn chỉ sau một sai lầm duy nhất.

Tuy nhiên…

"Cô nghiêm túc đấy chứ? Thế giới hiện nay đang ở trong tình trạng bấp bênh chẳng khác gì một cái bình hoa sắp bị cái mông đồ sộ của một cô hầu gái vụng về hất văng xuống sàn. Đặc nhiệm để làm cái quái gì nếu họ không thể hành động trong những tình huống đặc biệt?"

"Tôi đồng ý với cậu về điểm đó, nhưng không may là vụ bắt cóc đã xảy ra ngay trong lúc sự kiện Gigant Hustler mà chúng ta tham gia đang diễn ra. Chẳng ai muốn nhận cái công việc thối tha này cả, nên nó đã bị coi là ‘trách nhiệm’ của chúng ta. Cậu có thấy ấn tượng khi tôi đủ can bình tĩnh để không đấm vỡ hàm lão chuẩn tướng vô tư kia không?"

"Cô có chắc là họ không đang trả đũa chúng ta vì họ không thích việc một chiếc Object thế hệ 1 lỗi thời lại giành chiến thắng ở Gigant Hustler không?"

Quenser gằn giọng thốt ra những lời đó, nhưng Frolaytia không xác nhận cũng chẳng phủ nhận khả năng này.

Cô lại lăn người nằm ngửa ra trước khi tiếp tục.

"Về mặt chính thức, Baby Magnum đang được điều động đến phía nam khu Soberania để kiềm chế Object thế hệ 2 Extra Arc bằng hỏa lực tầm xa. Và trong khi mọi ánh đèn sân khấu đều đổ dồn vào Công chúa, các cậu sẽ phải đi trên những lối đi hẹp tối tăm để nghiền nát con bọ phiền phức kia. Chiến dịch ám sát và giải cứu sẽ do những ngôi sao trong bóng tối của chúng ta bộ phận tình báo thực hiện, nhưng đừng có mà ngáng chân họ. Hãy dùng mọi kỹ năng các cậu có để hỗ trợ họ hết mức có thể. Thế thôi."

Nói xong, Frolaytia giơ đôi chân trắng thon dài thẳng đứng lên trời. Sau đó, cô lăng chân như quả lắc để lấy đà bật dậy khỏi chiếc ghế dài. Ngay cả khi đó, những nút thắt bên hông bộ bikini vẫn không hề bị tuột ra.

4c4ffcb6-b80d-44ad-b149-b1d99267d9d9.jpgHọ không hề ở trên bãi biển của một khu nghỉ dưỡng cao cấp hay trên boong của một du thuyền hạng sang nào cả.

Đây là một hòn đảo nhân tạo nổi được xây dựng theo hình vuông với mỗi cạnh dài 2km.

Căn cứ nổi khổng lồ đó được gọi là Garden Gate. Nó đang lênh đênh bên cạnh khu Soberania vốn đang bị bao phủ bởi lửa đạn và vòng cung rộng lớn của vịnh Panama. Cô đứng chân trần trên bề mặt thép không gỉ gia cường của nó.

Cô xoay cổ kêu răng rắc trong khi nhìn về phía trước chỉ vài km, nơi những ngọn lửa đỏ thẫm và khói đen đang lấp đầy cả mặt đất lẫn bầu trời.

"Nào, hôm nay chúng ta cũng có khối việc để làm đấy. Hãy xếp các quân cờ lên bàn và bắt đầu trò chơi của những quý ông quý bà thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!