Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 14: Sự Từ Bỏ Suy Nghĩ Khôn Ngoan Nhất - Project Whiz Kid - Chương 1: Điều gì đáng sợ hơn: Đạn pháo hay làm việc quá sức? - Trận chiến phối hợp với xe tăng tại khu Mekong (Phần 3)

Chương 1: Điều gì đáng sợ hơn: Đạn pháo hay làm việc quá sức? - Trận chiến phối hợp với xe tăng tại khu Mekong (Phần 3)

Phần 3

Và sau tất cả những chuyện đó...

"Thật là tồi tệ."

Ai đó rên rỉ.

"Chúng ta chỉ có hai lựa chọn ở đây: hoặc là chết vì đạn, hoặc là chết vì kiệt sức..."

Họ đang ở trong một khu rừng rậm rạp, nhưng dưới chân họ không hề có đất cứng. Thực tế, nước biển đang cao đến khoảng bắp chân của họ. Khu vực này được gọi là rừng ngập mặn. Điều đó có nghĩa là chỗ đặt chân của họ còn tệ hơn cả rừng bình thường, nó cực kỳ nóng và ẩm, họ thậm chí không thể ngồi xuống để nghỉ ngơi.

Ngày xưa, người ta đã xây dựng những nhà giam hoàn toàn lờ đi quyền con người của tù nhân. Phòng giam nước làm ngập sàn nhà để tù nhân không thể nằm ngủ, trong khi phòng giam Sisyphus buộc tù nhân phải đi bộ không ngừng nghỉ quanh một không gian hẹp bằng cách luồn một cây gậy dài qua song sắt và chọc vào họ bất cứ khi nào họ dừng lại. Những phòng giam ác mộng đó đã phá hủy tâm trí tù nhân thông qua sự kiệt quệ về thể xác, và việc hành quân qua rừng ngập mặn mà không được nghỉ ngơi cũng đang nhanh chóng đạt đến cấp độ đó.

Trời nóng và ẩm như đổ lửa, nhưng xung quanh họ lại là nước biển không thể uống được. Và ngay cả khi họ đủ tuyệt vọng để thử giải nhiệt bằng nước, áp suất thẩm thấu vẫn sẽ bào mòn họ ở cấp độ tế bào. Đây chính là môi trường mà 5 khối thép khổng lồ đang chậm rãi di chuyển thành một hàng. Đó là một lộ trình cực kỳ khó khăn khi liên tục chuyển đổi giữa đất liền và mặt nước, nhưng những chiếc xe tăng vẫn duy trì được khoảng cách chính xác tuyệt đối.

Những khu rừng ngập mặn nhiệt đới là minh chứng hoàn hảo cho tác động của sự nóng lên toàn cầu, nên chúng dường như đang xâm chiếm cảnh quan khá nhanh chóng. Sắc xanh đã nuốt chửng những chiếc tiêm kích, trực thăng vận tải và những thứ tương tự vốn đã bị bắn hạ bởi tia laser của Object. Họ cảm thấy bị của họ teo lại khi nghĩ về việc có bao nhiêu loài tôm cua nhỏ đang sinh sống khắp nơi này.

"Đây có phải là những loại xe tăng tự lái đang rất phổ biến dạo gần đây không?"

"Hử? À thì, nghe có vẻ giống thứ mà Liên Minh Thông Tin ưa chuộng đấy."

Những chiếc xe tăng rõ ràng đang duy trì tốc độ đi bộ để các binh sĩ bộ binh như Quenser và Heivia có thể dàn quân xung quanh làm lính canh.

"Cái quái gì thế này? Thật sai trái khi đặt những lính canh bằng xương bằng thịt xung quanh một thứ có lớp giáp composite dày hơn 1m. Chúng ta là cái gì chứ, ai lại dùng một tấm đệm thịt dùng để bảo vệ cái quả cầu kim loại chứ?"

"Tớ thà ở đây còn hơn là ra phía trước. Những kẻ thua cuộc trong trò oẳn tù tì đang đi tiên phong để đảm bảo xe tăng không kích trúng dây bẫy hay mìn, đúng không?"

"Vậy dạo này mìn đã tiến hóa đến mức nào rồi?"

"Tớ chịu. Nhưng tớ đã nghe rất nhiều chuyện rồi. Chẳng hạn như loại mìn bay vút lên không trung rồi rơi thẳng xuống đỉnh xe tăng, hoặc loại mìn thông báo cho người điều khiển từ xa khi bị kích hoạt, và người đó sẽ dùng video để xác nhận sự hiện diện của lính địch trước khi cho nổ."

"Chuyện gì đã xảy ra với loại mìn chỉ đơn giản là chôn dưới đất thế?"

"Nghe nói còn có loại mìn có thứ gì đó giống như ăng-ten parabol trên mặt đất, nó sẽ tự động xoay đầu để nhắm vào hông xe tăng. Giống như một chiếc gương cầu lõm, nó tập trung sức nổ vào một điểm duy nhất để phóng luồng nổ đi như một ngọn giáo và xuyên thủng giáp từ khoảng cách hàng chục mét."

Thiết lập trọng lượng cho mìn chống người và mìn chống tăng là khác nhau, vì vậy, chúng sẽ không nổ nếu có một người vô tình dẫm phải… Nhưng xin nhắc lại, đây là rừng ngập mặn với nước biển bao phủ mọi thứ. Ngay cả ở độ sâu vài chục cen-ti-mét, áp lực nước có thể cộng dồn với trọng lượng của một người đủ để kích nổ chúng. Và nếu quả mìn được làm từ thủy tinh hoặc nhựa, các máy dò kim loại gắn ở đầu súng trường của họ sẽ không thể định vị được, vì vậy họ phải cực kỳ cẩn thận.

"Chúng ta lạc vào thế giới hậu tận thế rồi à? Cây cối đã nuốt chửng hết mớ vũ khí này rồi..,"

"Chỉ mất vài năm là thành ra thế này thôi. Cái công nghệ trồng rừng chết tiệt của Oceania xem chừng khá là hái ra tiền đấy. Mặc dù gã độc tài đó từng bảo rằng hắn không tin vào mấy lời hứa trên giấy tờ, nên hắn đã không bán kèm công nghệ Object ra ngoài."

Khác với ánh nắng trực tiếp, đây là cái nóng hầm cập giống như trong nhà kính trồng cây bằng nhựa. Heivia hoàn toàn phát ngán với nó và lau đi những giọt mồ hôi đang chảy dài xuống cằm.

"Chúng ta đang làm nhiệm vụ và bảo vệ tiểu đoàn khỏi một mối đe dọa, nhưng cô nàng chỉ huy ngực khủng của chúng ta sẽ không bao giờ nhìn nhận theo cách đó đâu. Liệu cô ta có nghĩ chúng ta đang trốn việc đào cát không nhỉ?"

"Trọng tâm lúc này là ngăn chặn thông tin này rò rỉ ra ngoài, nhưng chúng ta chỉ còn biết hy vọng rằng cô nàng Wraith nhỏ nhắn kia sẽ giải thích mọi chuyện sau khi mọi thứ kết thúc."

Và vì Vương Quốc Chính Thống cùng Liên Minh Thông Tin hiện đang hợp tác với nhau, việc này sẽ không bị coi là kháng lệnh hay đào ngũ... ít nhất, đó là điều mà hai tên ngốc này hy vọng.

Những chiếc xe tăng đang được nhắc tới, Liên Minh Thông Tin dường như gọi chúng là Tank 041, đã được sơn vội lớp ngụy trang kiểu Vương Quốc Chính Thống, nhưng bất kỳ ai có chuyên môn sẽ nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn. Những chiếc xe tăng không trông giống như một tập hợp thô kệch của các đường thẳng. Thân xe và tháp pháo xoay có những đường cong khí động học uốn lượn từ trước ra sau, và nó được thiết kế để nằm thấp sát mặt đất. Nó khiến Quenser liên tưởng đến một chiếc xe thể thao hoặc toa đầu của một con tàu cao tốc.

Họ phải đưa những chiếc xe tăng đó đến tàn tích của một sân bay nào đó.

Cậu đưa ra một nhận xét trong khi liếc nhìn chiếc xe tăng vốn được bao phủ bởi những chiếc hộp nhỏ cỡ danh bạ điện thoại.

"Tôi đoán là ngay cả xe tăng cũng không thể cứ thế húc đổ mọi cái cây trên đường đi của nó."

Cậu nhận được một đường truyền giọng nói trong trẻo từ chiếc xe tăng ngay bên cạnh.

"Ngay cả khi chúng là những khối giáp composite, mỗi chiếc vẫn nặng vài chục tấn. Có lẽ đơn giản nhất là hãy nghĩ về chúng như những chiếc xe tải khổng lồ. Chúng đâm xuyên qua tường bê tông trong phim, nhưng thực tế thì chúng có thể bị chặn lại khá dễ dàng. Và khi anh buộc phải mở đường xuyên qua một rào cản, bạn cần phải quay nòng pháo về phía sau để nó không bị hư hại."

"Cô là ai?"

"Ối, tôi quên mất không giới thiệu. Tôi là Dorothea Martini Naked. Rất vui được gặp các anh☆"

Hai tên ngốc trao đổi một ánh nhìn.

"...Martini?"

"Chúng ta đã nghe cái tên đó ở đâu rồi thì phải."

"Phải, chúng tôi là... anh biết đấy, một phần của tiêu chuẩn đó. Series Martini."

Giọng nói vang lên.

"Mặc dù tôi khuyên các ành là không nên tìm hiểu quá sâu về nó làm gì."

Chiến dịch đột ngột này nằm ngoài các quy trình vận hành thông thường và có vẻ như nó có những mối liên hệ ẩn giấu với những thứ mà họ không hề hay biết. Tóm lại, họ chẳng cảm thấy gì ngoài những điềm báo chẳng lành.

"Umm, chúng ta có đang bị gài bẫy theo cách nào đó không?"

"Quân đội là thế mà. Không bị kẻ thù lừa thì cũng vướng vào âm mưu của đồng minh. Đằng trước hay đằng sau gì thì cậu cũng sẽ bị ăn hành thôi."

Khói dầu đi-ê-zen lấp đầy phổi hòa cùng mùi bùn đất mặn chát, trong khi Quenser và Heivia cảm thấy chẳng mấy hy vọng về số phận của con tàu trật bánh mang danh nghĩa nhiệm vụ này.

Ngay cả những chiếc bộ đàm họ mang theo cũng mang lại cảm giác khác lạ.

Họ đã để lại bộ đàm và thiết bị cầm tay định dạng Vương Quốc Chính Thống tại Căn cứ Cứu hộ Thiên tai trên bãi biển, và được giao cho những chiếc theo định dạng của Liên Minh Thông Tin. Cô nàng Wraith đáng yêu của mọi người khẳng định đó là cách để ngăn chặn rò rỉ tình báo, nhưng một khi đã rơi vào tâm thế đó thì nhìn cái gì cũng thấy khả nghi.

Dorothea dường như không bận tâm.

"Chà, đã lâu rồi tôi mới làm việc trong một nhóm. Cảm giác khá là phấn khích đấy chứ. Và nếu tôi đang tận hưởng điều này, tôi đoán mình vẫn chưa phải là một kẻ tự kỷ sống tách biệt hoàn toàn. Ơn giời là tôi vẫn bình thường☆"

"Phải, tôi chắc chắn là sẽ vui lắm khi chiếc xe tăng tự lái. Ít nhất cô không thể để chúng tôi leo lên nóc ngồi nhờ sao?"

"Mọi bề mặt đều được bao phủ bởi giáp phản ứng nổ để đảm bảo rằng một quả tên lửa giá rẻ bèo 69,99 đô không thể thổi bay một chiếc xe tăng trị giá 9 triệu đô, vì thế, việc đó chẳng khác nào ngồi trên một đống mìn đâu. Mấy cái của chúng tôi nhạy đến mức chúng có thể phát nổ ngay lập tức đấy, nhưng cứ tự nhiên nếu các anh muốn thử."

"Éccccc!?"

"Hử? Khoan đã, cô bảo ‘đã lâu rồi’??? Chẳng phải xe tăng được vận hành bởi một nhóm 4 hoặc 5 người sao?"

Dorothea trả lời câu hỏi của Quenser bằng cách vẩy nòng pháo của xe tăng qua lại.

"Đó chắc chắn là truyền thống kể từ khi xe tăng lần đầu xuất hiện trên chiến trường, và những truyền thống đó rất khó phá bỏ, nhưng ngày nay, anh có thể gom mọi thứ từ việc lái xe đến kiểm soát hỏa lực và tập trung nó vào một bảng điều khiển duy nhất nếu sử dụng hệ thống điều khiển bằng ánh sáng qua sợi cáp quang. Ngay cả xe hơi thông thường cũng sẽ sớm tự lái thôi. Đúng là anh cần nhân lực khi chúng bị hỏng hoặc kẹt trong bùn, nhưng anh có thể giải quyết việc đó bằng cách để sẵn một bộ đồ hỗ trợ di chuyển hoặc robot công sự trên xe."

Có một camera đa năng hình bán cầu kích cỡ bằng quả bóng rổ ở trên đỉnh tháp pháo và có những ống kính nhỏ hẹp ở tất cả các phía của xe tăng, nên một người duy nhất có thể kiểm soát mọi thứ.

"Vậy tại sao chúng tôi vẫn sử dụng 4 người trong mỗi chiếc xe tăng?"

"Đừng hỏi tôi. Tôi không biết mô hình mà Vương Quốc Chính Thống sử dụng là gì, nhưng nó có thể là một biện pháp chống lại sự cô đơn. Bị kẹt trong một cái quan tài kim loại ở tiền tuyến trong thời gian dài có thể khá là căng thẳng. Vì vậy, việc đảm bảo có vài người trong mỗi chiếc có ý nghĩa rất lớn. Tất nhiên, ở Liên Minh Thông Tin chúng tôi, chúng tôi sử dụng mạng vô tuyến hoặc hồng ngoại để trò chuyện với nhau. Cách của các anh là một sự lãng phí chi phí lao động. Nyahoo, Trevor, Magienz, Energy và Roxeus, những người bạn của tôi trong những đêm cô độc."

Nhiều tiếng gọi ‘nyahoo’ khác lọt vào bộ đàm, có vẻ đó là một loại tiếng lóng phổ biến. Những kẻ đang cố thủ trong những cái quan tài kim loại trực tuyến đó chẳng hề yên tĩnh chút nào.

"...Tất cả bọn họ đều là Martini sao?"

"Dĩ nhiên là không. Chúng tôi không phải loại hàng đại trà rẻ tiền đâu, anh biết mà? Nyahoo."

Cuộc đối thoại vô nghĩa đó không kéo dài lâu.

Dù họ có làm gì đi nữa, họ vẫn bị kẹt trong việc phải đi bộ liên tục. Thêm vào đó, họ không có nhựa đường bằng phẳng để đi. Họ đang ở trong một khu rừng ngập mặn với mặt đất gồ ghề đầy rễ cây và nước biển ngập đến bắp chân.

Ngay cả khi họ điều chỉnh tốc độ hợp lý, họ cũng chỉ có thể hành quân khoảng 40km trong 10 giờ. Và những tên cặn bã của Vương Quốc Chính Thống này sẽ bỏ ra bất cứ công sức nào chỉ để trốn việc, nên không đời nào mà họ sẽ cứ thế mà tiếp tục như thế này.

"Này, Quenser, đến lúc phải sáng tạo rồi! Chúng ta không thể để họ hành hạ mình thế này được, đúng không!?"

"Không đời nào. Được rồi, hãy nhặt vài món từ cái tiêm kích phủ đầy rêu kia đi. Lốp áp suất thấp của nó vẫn còn nguyên vẹn. Sau đó, chúng ta sẽ mượn dây tời từ chiếc trực thăng vận tải đó."

"Còn cái xe kéo thì sao?"

"Cái cánh chính bị gãy kia dùng được không nhỉ?"

Họ không thể ngồi trên xe tăng vì giáp phản ứng nổ của chúng chẳng khác gì mìn, nhưng điều đó chỉ có nghĩa là họ cần chế tạo một chiếc xe trượt có bánh xe và để nó được kéo bằng dây cáp.

"Tại sao hai anh lại tốn nhiều công sức đến thế chỉ để trốn việc vậy?"

Dorothea hỏi.

"Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì nếu nó có nghĩa là được thong thả. Được rồi, Dorothea. Cô sẽ là chú tuần lộc cosplay bò bằng bốn chân của chúng tôi, hãy kéo chiếc xe trượt tuyết của lão già Santa tàn độc này đi trong khi chúng tôi quất roi cô không thương tiếc."

Điều đó đã thay đổi bản chất của cuộc hành trình.

Nếu lờ đi việc khói dầu đi-ê-zen phả thẳng vào mặt và nước biển bắn tung tóe lên người do xích xe tăng không có tấm chắn bùn, thì đây cũng không phải là một chuyến đi quá tệ. Và chắc chắn nó sẽ rút ngắn thời gian di chuyển. Họ muốn kết thúc việc này trước khi ngày hôm nay trôi qua.

"Yeehaw! Đi nào, đi nào! Hây, Hây! Ha ha ha!"

"...C-có phải họ đang tưởng tượng cảnh hành hạ mông mình chỉ bằng cách nhìn vào phía sau xe tăng không? Họ thậm chí còn chưa biết mặt mình nữa mà..."

Ngay lúc đó, có gì đó thay đổi.

Tiếng gầm rú trầm đục của động cơ đi-ê-zen mạnh mẽ đột ngột tắt lịm. Nhưng ngay cả khi đã ngừng di chuyển, ngọn lửa của xe tăng vẫn chưa tắt hẳn. Nó vốn dùng cho trường hợp khẩn cấp và chỉ kéo dài khoảng nửa giờ, nhưng nó có chế độ chạy hoàn toàn bằng điện. Hai tên ngốc đã không nghĩ đến việc lắp phanh cho chiếc xe kéo, nên họ suýt chút nữa đã đâm sầm mặt vào đuôi xe tăng. Nghe thì có vẻ ngớ ngẩn, nhưng họ suýt chút nữa đã tự tiễn mình sang thế giới bên kia.

Ngoài ra, mọi tiếng tán gẫu trên bộ đàm cũng đột nhiên biến mất.

Một thứ gì đó từ từ lấp đầy tầm mắt họ trong một sự im lặng lớn đến mức tiếng chim hót cũng đủ làm tim họ đập thình thịch.

Khối khổng lồ đó cao hơn 50m.

Đó là Object thế hệ 2 của Tổ Chức Tín Ngưỡng: Paper Bikini.

Heivia suýt chút nữa đã chối bỏ sự thật trước mắt bằng cách bỏ chạy, nhưng Quenser đã kịp tóm lấy cậu ta, nhảy xuống khỏi xe kéo và di chuyển đến sát bên cạnh chiếc xe tăng gần nhất.

"Chúng ta sẽ bị giết mất! Mấy cái quan tài sắt này vô dụng trước một Object! Chúng chẳng là gì ngoài những khối kim loại khổng lồ trên ra-đa. Một khi nó chú ý đến, chúng ta sẽ bị thổi bay thành từng mảnh!"

"Im lặng nào, Heivia!"

"Chúng ta cần trốn vào rừng! Nếu muốn chờ cho nó đi qua, tốt nhất là nên tránh xa mọi thứ có tín hiệu kim loại ra! Cái tiêm kích và trực thăng vận tải trong rừng kia bị bắn hạ bởi tia laser của thứ đó, đúng không!?)"

"Cậu bị ngốc à? Cậu nghĩ chúng ta đã đi được bao xa rồi!?"

Có vẻ như chiếc Object vẫn chưa khóa mục tiêu rõ ràng vào họ. Nó đang di chuyển chậm rãi từ phải sang trái ở khoảng cách vài cây số, nhưng khoảng cách đó chẳng là gì với một thứ có kích thước như Object. Dorothea Martini Naked từng nói xe tăng không thể húc đổ những cây cối xung quanh, nhưng thứ kia có khả năng cày nát cả khu rừng ngập mặn mà không gặp bất kỳ vấn đề gì.

Đó là Paper Bikini.

Nó có một hình dáng độc đáo với thân chính hình cầu 50m được kẹp giữa các phao đệm khí hình thoi trông giống như các hình chữ nhật bị ép dẹt theo đường chéo. Nó có một khẩu pháo chính ở mỗi bên, nhưng chúng không nhắm về phía trước. Những khẩu coilgun khổng lồ đến mức nực cười đó bao phủ góc 180 độ sang hai bên trái và phải.

Thay vào đó, nó có hai tấm giáp khiên dày ở phía trước.

Quenser rên rỉ một lời nhận xét thầm lặng khi nhớ lại chức năng của từng bộ phận.

 "Mặt trước chỉ được dùng để tông thẳng về phía trước. Cái mẫu thế hệ 2 đó chuyên phá vỡ các rào chắn để tiến sâu vào lãnh thổ kẻ thù trước khi phun những viên đạn khổng lồ ra khắp nơi."

"Thứ đó đưa chiến thuật vũ khí cơ động quay về thời Chiến tranh Thế giới thứ nhất. Nhưng nó đã xoay sở để dùng cách đó tồn tại trong thời đại khắc nghiệt này, nên cậu cũng không thể thực sự chỉ trích nó được. Gọi những phương pháp cũ kỹ đó thông minh cũng không đúng, nhưng nếu bị bắt, chúng ta sẽ không có một cái chết êm ái đâu."

Tuy nhiên, đặc điểm tiêu biểu nhất của nó không phải là hình dáng hay chiến thuật. Đó chính là vật liệu được sử dụng để chế tạo ra nó: Giấy.

Điều đó có vẻ khó tin, nên hãy nhắc lại một lần nữa: Bằng giấy.

---

ee218e94-ca7f-407c-87db-cbe6b5812d67.jpgPhân loại: Vũ khí Đột phá Tuyến phòng thủ Quân địch.

Mẫu: Thế hệ thứ 2 lưỡng thê.

Chiều dài: 110m.

Vật liệu giáp: Giáp thử nghiệm bằng giấy tái chế quân sự có cấu trúc đa lưới.

Động cơ đẩy: Hệ thống đẩy đệm khí.

Tốc độ tối đa: 490km/giờ.

Vũ khí chính: 2 Coilgun.

Vũ khí phụ: coilgun, chùm tia laser,…

Màu chủ đạo: Trắng.

---

Object thường là những khối kim loại khổng lồ, nhưng Paper Bikini lại được thiết kế từ giấy. Thời xa xưa, một đế chế hùng mạnh ở Á Đông đã từng sử dụng những xấp giấy dày như danh bạ điện thoại để làm giáp trụ. Đây có lẽ là một khái niệm tương tự.

Đó là hình thái tối thượng của khả năng hấp thụ và phân tán xung lực thường thấy trong áo chống đạn làm từ sợi aramid, sợi thủy tinh hay tơ nhện. Pháo chính của nó là một khẩu coilgun được tạo ra bằng cách đặt vô số nam châm điện bên trong một ống trụ có độ bền cực cao nhờ kết hợp hàng trăm, hàng ngàn lớp giấy chống đạn. Ngay cả những viên đạn cũng là những khối nặng 750kg được làm cứng bằng chất kết dính đặc biệt và vát nhọn thành hình nón.

Một ý tưởng duy nhất có thể thay đổi độ bền và các đặc tính khác của giấy. Lấy một ví dụ gần gũi, các tấm bìa các-tông đã từng tạo ra một cuộc cách mạng. Tương tự, Paper Bikini đang cố gắng lật đổ các chiến thuật tiêu chuẩn bằng cách sử dụng cấu trúc đa lưới, một công nghệ cũng đang được nghiên cứu để gấp các ống carbon siêu nhỏ.

Trong những trận chiến trước đây, Công chúa đã từng xé toạc lớp giáp của Paper Bikini vài lần.

Nhưng giờ đây, nó lại xuất hiện như mới.

Nó có lợi thế áp đảo khi xét về chi phí trên mỗi gam vật liệu giáp. Việc nghiền giấy ra và làm lại hiệu quả hơn nhiều so với việc nung chảy kim loại vụn để tái sử dụng. Vì vậy, chỉ cần lò phản ứng không bị phá hủy, nó có thể thay giáp và quay lại tái đấu. Ngoài các thông số chiến đấu đơn thuần, nó còn gây áp lực tài chính lên đối phương như một chiến lược kinh tế được thiết kế cho Thời đại Đói khát sắp tới.

"Vậy ra đó là một bộ đồ bơi bằng giấy không bao giờ có thể cởi ra được, nhỉ?"

"Tớ bực mình ở chỗ, cái gu đặt tên của bà chỉ huy ngực khủng đó lại cực kỳ chuẩn xác mỗi khi bả muốn tỏ ra ác ý."

Mật danh chính thức của Tổ Chức Tín Ngưỡng cho nó là Hariti.

Vì cái tên đó bắt nguồn từ Phật giáo vốn dạy về sự luân hồi, nên nó có lẽ đã được thiết kế như một Object làm từ các bộ phận có thể tái sử dụng. Các Object tiêu chuẩn sử dụng thép pha trộn với các vật liệu chịu nhiệt và phản ứng mạnh, nhưng việc lạm dụng chúng có thể dễ dàng dẫn đến các cuộc chiến tranh giành chính quặng sắt. Một khi điều đó xảy ra, công nghệ xây dựng thêm Object từ vật liệu thay thế, đặc biệt là loại có thể tái tạo trong vài năm thay vì hàng ngàn hay hàng chục nghìn năm như dầu mỏ và khoáng sản sẽ trở thành một quân bài tẩy chống lại thế giới. Và đó là giá trị thực tiễn của những khu rừng ngập mặn được nhân giống chọn lọc.

Ngoài ra, cộng đồng quốc tế thường giám sát việc xây dựng Object bí mật bằng cách theo dõi hoạt động buôn bán quặng sắt. Vì giấy không nằm trong danh mục bị giám sát, nó có thể lọt qua những đôi mắt cảnh giác đó. Đó là một lý do khác khiến vật liệu này trở nên vô cùng hấp dẫn.

"Không, tớ không chịu nổi nữa! Nếu cứ bám lấy mấy cái xe tăng lỗi thời này, chúng ta sẽ bị biến thành một tác phẩm nghệ thuật méo mó cùng với đống kim loại nóng chảy mất! Chúng ta cần phải trốn vào rừng!"

"Đợi đã, làm thế sẽ phản tác dụng đấy! Cảm biến nhiệt của Object không hoạt động tốt với tất cả cái nóng và độ ẩm bị kẹt trong rừng ngập mặn đâu. Nó sẽ thấy những chỉ số trên 40 độ ở khắp mọi nơi, nên nó không thể phát hiện ra thân nhiệt con người!"

"Còn chỉ số kim loại thì sao!? Chỉ cần một cái liếc nhìn vào màn hình ra-đa là chúng ta tiêu đời!"

"Cậu nghĩ có bao nhiêu khối kim loại bỏ hoang đã rơi xuống đây hoặc bị vứt lại trong bùn? Nghe này, ở yên đây. Đừng nghĩ đến chuyện di chuyển. Nó sẽ lờ chúng ta đi nếu nó nghĩ đây chỉ là một đống sắt rỉ sét."

Gemini đã nói

"Vậy là chúng ta chỉ biết cầu nguyện và hy vọng vào điều tốt nhất thôi sao!? Khi đối đầu với Tổ Chức Tín Ngưỡng á!? Cậu có chắc đây không phải là cách họ truyền bá tôn giáo không đấy!?"

"Nó có thể có cảm biến chống bộ binh, nhưng nó là thế hệ 2. Nếu chúng ta bám sát xe tăng, nó sẽ không thể phân biệt được đâu là người đâu là máy. Nhớ lúc đi đánh sập mấy xưởng thuốc phiện không, 20 đứa mình túm tụm lại tạo thành một khối hình chữ nhật khiến nó lầm tưởng là một chiếc xe bỏ hoang đấy thôi? Ngược lại, nếu chạy vào rừng, cảm biến chống bộ binh sẽ quét được từng cá thể riêng lẻ và nó sẽ nảy sinh nghi ngờ. Sau đó nó sẽ bắn một phát cho chắc ăn, thổi bay tất cả chúng ta trong tích tắc!"

Họ không thể dùng bộ đàm để hỏi Dorothea và những người khác trong xe tăng tại sao họ lại dừng lại, điều đó chỉ khiến tim họ đập loạn nhịp hơn. Quenser và Heivia có ý tưởng của riêng mình, nhưng nhóm của Dorothea có thể có ý tưởng khác. Nếu họ phối hợp sai nhịp và xe tăng đột ngột di chuyển, hai tên ngốc này rất dễ bị xích xe nghiền nát.

Họ chờ đợi và chờ đợi khi mùi rỉ sét nồng nặc của thép và dầu máy tràn ngập lá phổi.

Tiếng tim đập của chính họ nghe quá lớn, lớn đến mức đáng ghét.

Khuôn mặt họ đẫm mồ hôi khi tiếp tục cầu nguyện tới một đấng tối cao vô hình nào đó.

Và...

Và...

Và...

Cuối cùng, Paper Bikini đã tiếp tục di chuyển về phía bên trái.

Hành động này có lẽ chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt đối với chiếc Object. Paper Bikini, với thân chính hình cầu nằm giữa các thiết bị đẩy hình thoi đã không hề nhận ra sự hiện diện của họ. Nó đơn giản là đang tiếp tục lộ trình tuần tra bất quy tắc nhằm ngăn chặn bất kỳ ai dự đoán được đường đi hay thời gian biểu của nó.

Nhưng đối với những con người nhỏ bé đang bám trụ trên mặt đất, cảm giác đó giống như vừa kết thúc một kỳ tích lẫy lừng. Ngay cả khi đối thủ còn chẳng thèm công nhận họ là kẻ thù.

Họ đợi thêm một lúc lâu nữa để chắc chắn rằng cái bóng khổng lồ kia đã hoàn toàn biến mất trong khi vẫn không ngừng vẩy các khẩu pháo chính qua lại. Chỉ đến lúc đó, tín hiệu mới quay trở lại trên bộ đàm tầm ngắn.

"Tiến lên. Tiếp tục di chuyển về phía trước. Chúng tôi sẽ chuyển lại sang động cơ di-ê-zen, nên các anh hãy tránh xa ra. Chúng tôi có ra-đa chống bộ binh để ngăn chặn tai nạn, nhưng chế độ tự lái sẽ ưu tiên địa hình hơn. Hãy cẩn thận, đừng để xích xe kẹp vào gấu áo quân phục đấy."

"C-cô đùa tôi chắc."

Heivia phàn nàn trong khi lau mồ hôi trên trán.

"Chúng ta còn phải chơi trò Đền xanh, Đèn đỏ chết người này đến bao giờ nữa đây?"

Dù vậy, họ có vẻ đã kết luận rằng mối đe dọa đã qua đi. Sự nguy hiểm đã hạ xuống mức thấp, cho họ một khoảng nghỉ ngắn để trấn tĩnh cơ thể và tâm trí trước mối đe dọa tiếp theo. Hoặc ít nhất là họ đã lầm tưởng như vậy.

Thật ngây thơ.

Ngay khoảnh khắc sau đó, những tiếng súng khô khốc vang lên từ sâu trong rừng ngập mặn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!