Chương 1: Mùa nở rộ của những đóa hoa địa ngục - Trận chiến giành quyền kiểm soát tuyến đường Bắc Cực tại khu White Sea (Phần 1-2-3-4-5)
Phần 1
"Hộc, hộc."
Những tiếng thở dốc, ngắn và dồn dập vang lên không dứt.
Thành phố đã bị chôn vùi trong đống đổ nát. Không tòa nhà nào còn giữ được mái, và những nơi còn đủ bốn bức tường thì hiếm hoi vô cùng. Có những khối nhà thậm chí chẳng còn giữ nổi hình hộp, chỉ còn lại một hoặc hai bức tường đứng sừng sững như những tấm bia đá tưởng niệm cho sự thất bại của nhân loại. Những bức tường từng là bê tông cốt thép đó phủ kín vùng đất chết.
Và đó là nơi Quenser cùng một số binh sĩ khác của Vương Quốc Chính Thống đang chạy thục mạng để giữ lấy mạng sống.
Họ hoàn toàn kiệt sức và thở hồng hộc như những con chó đang khát cháy cổ.
"Hộc, hộc, hộc! Hộc, hộc, hộc, hộc, hộc, hộc!"
Phía sau họ, bụi mù từ những vật liệu xây dựng sụp đổ bốc lên như một đám mây tích điện. Nhưng họ biết rằng những ‘ánh nhìn’ rõ mồn một đang xuyên thấu qua bức màn che mắt đó. Và họ biết mình đang bị truy đuổi bởi những kẻ sở hữu ‘đôi mắt phát sáng’ bất thường và rõ ràng là không thuôc về nhân loài.
Một âm thanh kim loại va chạm liên tục bám theo họ.
Không ai biết chính xác thứ gì đang đuổi theo mình. Tất cả những ai bị kéo ngược trở lại vào đám bụi đó đều đã chết.
Không một ngoại lệ.
"Khốn kiếp…"
Quenser tuyệt vọng tháo chạy, cậu lưỡi thè ra như một con chó đang lả đi vì đói. Không dừng lại, cậu ném một ít thuốc nổ Hand Axe ra phía sau và dùng bộ đàm để kích nổ.
Một tiếng nổ chói tai vang lên, nhưng đám bụi vẫn không tan đi. Và bất cứ thứ gì ở phía sau đó vẫn không hề dừng bước tiến.
"Khốn kiếp! Cái quái gì thế này!? Chúng rõ ràng đang ăn thịt người… không, có phải chúng thực sự đang đẻ trứng vào người họ không!?"
Quenser run rẩy vì sợ hãi, đôi chân cậu gần như khuỵu xuống, nhưng ai đó đã nắm chặt lấy cánh tay cậu giật mạnh. Người đàn ông tóc đen điển trai đó hét vào tai cậu.
"Đừng có ngừng chạy! Nếu chúng ta chạy được đến điểm hạ cánh, trực thăng sẽ đón chúng ta!"
Tiếng cánh quạt đập vào không khí vang lên ngay trên đầu họ.
Đó là một chiếc trực thăng vận tải của Vương Quốc Chính Thống. Cửa khoang bên hông mở toang, và một khẩu súng Gatling hỗ trợ mặt đất được gọi là Crocodile đang vươn ra ngoài.
Heivia, gã bạn tồi tệ của cậu gầm lên giận dữ qua bộ đàm.
"Vừa chạy vừa cúi thấp đầu xuống! Tôi sẽ bắn từ trên này, nhưng cấm đứa nào được dừng lại. Đứa nào chậm chân là tôi bỏ lại luôn đấy!"
Một khối âm thanh đặc quánh bùng nổ, không một kẽ hở giữa các phát bắn. Bộ số biến thiên đã chuyển sang mức cao nhất, trút 8000 viên đạn 7.62mm mỗi phút vào vô số bóng dáng phía sau màn bụi.
Những tia lửa màu cam bao phủ mọi thứ.
Nhưng những bóng đen kỳ quái trông như côn trùng hoặc bộ giáp sắt vẫn không ngừng di chuyển.
Chúng đang rút ngắn khoảng cách với nhóm của Quenser trên mặt đất.
Tiếng ồn và ánh sáng dữ dội đó đủ để khiến con người chùn bước theo bản năng. Khi bắn từ trên cao, khẩu Crocodile tạo ra hiệu ứng tương tự như sét đánh hoặc lựu đạn choáng. Quenser co rùm người lại dù biết đây là hỏa lực bọc lót của đồng minh, nhưng người đàn ông điển trai kia vẫn nắm chặt cánh tay cậu và kéo đi. Anh ta gần như lôi xệch Quenser theo trong khi chạy.
Một luồng khói màu hồng huỳnh quang dị thường bốc lên phía trước.
Nó cách đó khoảng 200m. Quả lựu đạn khói đó đánh dấu khu vực hạ cánh. Chiếc trực thăng tản thương đã chờ sẵn để cất cánh. Thực tế, nó đang lơ lửng cách mặt đất vài chục cen-ti-met. Viên phi công đang quá sợ hãi đến mức không đợi nổi nữa.
Họ sắp bị bỏ lại.
Nỗi sợ đó thúc đẩy Quenser lao về phía trước. Cậu vung cả hai tay lên trong khi chạy.
"Đợi đã! Làm ơn đợi đã!"
Ngay khi cậu hét lên, những binh sĩ ngay phía sau cậu bị đám bụi đuổi kịp và nuốt chửng. Cậu không thể nhìn lại nữa. Quenser và người đàn ông điển trai chạy với tất cả sức bình sinh. Họ leo qua đống đổ nát cao ngang hông và lao thẳng về phía trước. Cuối cùng, họ cũng đến được điểm hạ cánh.
Đám bụi đã sát ngay sau lưng.
Nhưng chiếc trực thăng bắt đầu cất cánh như thể viên phi công không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.
Quenser và người đàn ông điển trai bám chặt vào càng đáp trực thăng, treo mình lơ lửng trên những thanh kim loại. Chiếc trực thăng nhanh chóng bay lên cao, đưa họ vút lên bầu trời trống trải mà không có lấy một sợi dây bảo hộ. Đám bụi xám xịt dường như đã liếm sát đế ủng quân đội của họ khi nó nuốt chửng khu vực hạ cánh.
"Chúng ta... thoát rồi sao?"
Người đàn ông điển trai bò lên trước rồi cúi xuống kéo Quenser vào khoang tàu. Vài chiếc trực thăng khác cũng đang cất cánh từ thành phố đổ nát. Heivia đang nhoài người ra ngoài ở chiếc gần đó, vẫn không ngừng xả khẩu gatling Crocodile.
Một giọng nói vang lên qua bộ đàm.
"Wing Master gọi tất cả trực thăng. Còn 20 giây nữa là đến đợt oanh tạc bằng tên lửa nhiệt áp. Nếu không muốn bị hất văng khỏi tàu, hãy đóng cửa khoang hoặc thắt chặt dây an toàn ngay! Chuẩn bị đón chấn động! Chúng ta sắp thổi bay lũ đó đây!"
Một sự vặn vẹo đầy điềm gở xuất hiện, cảm giác như nó đang nén chặt không gian hơn là phá hủy mục tiêu.
Mặt đất phủ đầy bụi xám bị nhuộm đè lên bởi một màu sắc khác: sắc cam rực cháy. Ngọn lửa từ vụ nổ bao phủ một diện tích rộng tới 4km vuông.
Một luồng gió tạt ngang quật chiếc trực thăng của Quenser và người đàn ông điển trai như một chiếc máy bay giấy. Người đàn ông suýt chút nữa bị hất văng khỏi cửa khoang đang mở, nhưng Quenser đã kịp chộp lấy cánh tay anh ta.
"Kết thúc... rồi sao?"
Người đàn ông điển trai thẫn thờ lẩm bẩm khi nhìn ra ngoài trực thăng.
Vụ nổ kinh hoàng đã xóa sạch mọi dấu vết của đám bụi.
Những khối đen ngòm nằm rải rác khắp nơi. Đó là tất cả những gì còn lại của ‘chúng’, những sinh vật ẩn sau bức màn xám. Heivia vẫn nã đạn gatling xuống những cái xác đó, nhưng chúng không hề có dấu hiệu chạy trốn. Đó chẳng qua chỉ là những cái xác.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Quenser cuối cùng cũng dùng mu bàn tay lau đi mồ hôi trên cằm.
Một nụ cười bắt đầu hé nở trên môi cậu.
Nhưng...
"Đợi... đã."
Người đàn ông điển trai lẩm bẩm.
Đầu anh ta hướng về một phía không ngờ tới. Trong khi mọi người khác đều nhìn xuống kết quả dưới mặt đất, chỉ mình anh nhìn về hướng ngược lại: thẳng lên trời.
Một khoảnh khắc sau, một bóng râm bao trùm lên tất cả.
Cảm giác như thể toàn bộ khu vực vừa bị che phủ bởi một mái nhà khổng lồ.
Thứ mà người đàn ông điển trai đang nhìn chằm chằm với vẻ khó tin đó là gì?
"Đó là... 'tàu mẹ' của chúng sao?"
Phần 2
Đó là một ngày tháng 4, và giọng nói trầm đục của một người đàn ông trung niên vang vọng khắp vùng đồng bằng rộng lớn thuộc khu White Sea, một quốc gia chiến trường.
"Cắtttttttttttttttttttttttttttttt! Tệ hại! Quá sức tệ hại! Làm lại hết từ đầu cho tôi! Anh kia, cái anh vai quần chúng đằng kia ấy! Anh có não không hả!? Vai phụ thì không được phép nổi bật hơn vai chính! Thể hiện cho cố vào cũng không có tăng lương đâu!"
Dù ông ta có gào thét đến mức nào thì giọng nói đó cũng chẳng thể chạm tới họ nếu không qua bộ đàm, nhưng đạo diễn James Honeymoon vẫn cứ gào vào cái loa cầm tay, vung vẩy nó loạn xạ và dùng nó để gõ bộp bộp vào đầu một trợ lý đạo diễn gần đó.
Khỏi cần nói cũng biết, tất cả mọi người xung quanh đều đã ngán tận cổ.
Ông ta rõ ràng là kiểu người tin vào việc quay phim với hiệu ứng thực tế thay vì dùng kỹ xảo CGI, nhưng mỗi lần quay lại là mỗi lần phải sắp xếp lại toàn bộ thuốc nổ và màn khói. Việc đó tốn một lượng khổng lồ, khổng lồ, khổng lồ thời gian, tiền bạc và công sức.
Sau khi trực thăng vận tải hạ cánh, Quenser bước xuống và than vãn với những binh lính còn lại.
"Dài 10km á? Lão ta đang giỡn mặt chắc? Nếu một thứ to lớn như vậy mà bay với vận tốc tối đa vào bầu khí quyển với đầy chất độc nhồi bên trong, nó sẽ gây ra một kỷ băng hà đầy dịch bệnh mất."
"Nếu tớ là cậu thì tớ sẽ không nói thế đâu."
Heivia bước tới sau khi rời khỏi một chiếc trực thăng khác.
"Quân đội đang dốc toàn lực hỗ trợ quay bộ phim này. Đây rõ ràng là một hình thức tuyên truyền thời chiến, nên chắc chắn nó được bảo trợ bởi một nhân vật VIP nào đó ở tít, tít, tít trên cao trong chuỗi mệnh lệnh. Phàn nàn về nó là cậu đang kiếm chuyện với một thứ quá lớn đến mức không thể nhìn thấy đấy."
Quenser và những ‘diễn viên quần chúng’ khác không hề được đảm bảo sẽ có thời gian nghỉ ngơi trong khi thuốc nổ được sắp xếp. Dù sao thì họ cũng được trả cùng một khoản tiền thuế như nhau, nhưng đôi khi họ bị ép phải làm việc liên tục không thấy điểm dừng.
"Tất cả chuyện này là vì Tập Đoàn Tư Bản và Liên Minh Thông Tin đang bắt đầu lấn sân mạnh mẽ vào ngành công nghiệp điện ảnh, điều đó khiến Vương Quốc Chính Thống trông giống như phe phản diện, đúng không? Thế nên truyền thông đại chúng của chúng ta đang phải nhảy vào lĩnh vực giải trí thật nhanh. Nhưng vô ích thôi. Hoàn toàn vô ích. Tại sao ư? Vì chúng ta sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp nếu cứ chạy theo sau họ! Chúng ta cần dự đoán điều gì sắp tới và tung ra đòn phủ đầu chặn đường họ, nếu không thì tất cả chỉ là phí công!"
"Ồ, đáng sợ thật đấy. Nhưng tớ thì không phàn nàn đâu. Nếu cậu muốn gây sự với một VIP nào đó để rồi bị đày ra vùng biên ải hẻo lánh thì cứ tự đi mà làm."
Đó cũng chính là lý do tại sao các chương trình đố vui ở các quốc gia an toàn đã bắt đầu áp dụng hình thức phạt người trả lời sai bằng cách cử các biệt kích đeo mặt nạ đặc biệt ném lựu đạn choáng qua cửa sổ và cửa ra vào để tấn công các nghệ sĩ trẻ.
Trong khi đó, người đàn ông điển trai với mái tóc đen bóng mượt đi tới trong bộ quân phục trông chẳng hợp với anh ta chút nào. Đó chính là diễn viên chính, và anh ta đang cầm một cây bút lông dầu trên tay.
"Hê hê hê. Đừng có cáu kỉnh thế chứ, các cục cưng của tôi. Hay là để tôi tặng các cậu một chữ ký nhé? Chắc nó sẽ tiếp thêm động lực cho các cậu nhỉ?"
"Đợi đã, đó là ba lô được quân đội cấp phát đấy! Đừng có viết trực tiếp lên đó! Mà cái mực này không xóa được đúng không!? Ôi không! Thế là tôi lại phải đền tiền rồi!"
"Và anh thậm chí còn gọi những gã đàn ông khác là ‘cục cưng’ à? Tránh xa tôi ra."
Những người lính đang tản mát bỗng từ từ tụ tập lại khi nghe thấy chuyện chữ ký. Anh ta là một diễn viên nổi tiếng và rõ ràng là rất giỏi trong việc khích lệ mọi người, dù đôi khi không phải theo cách anh ta mong muốn.
Quenser bực bội vì cái chữ ký không mời mà đến ngay giữa lúc hỗn loạn, nhưng rồi cậu quay sang hỏi Heivia một câu.
"Mà này, Công chúa đâu rồi?"
"Vẫn như cũ thôi. Cô ấy vẫn đang dỗi kể từ khi xem cái kịch bản phân cảnh mà chiếc tàu tuần dương không gian bắn nổ tung một Object chỉ bằng một phát đạn. Chắc giờ cổ vẫn đang nhốt mình trong Baby Magnum đấy."
Có lẽ vì thấy nam diễn viên nổi tiếng đang hòa đồng với các binh lính hỗ trợ, nên một vài nhân viên đoàn phim đã tụ tập lại với một chiếc máy quay lớn. Họ chắc là muốn chụp vài bức ảnh hậu trường.
"Được rồi, chuẩn bị nhé. Cười lên nào, cười lên! Ba, hai, một."
Bức ảnh mà họ chụp được sau đó đã trở thành một huyền thoại thường xuyên được bàn tán trong một góc của ngành công nghiệp điện ảnh.
Bởi lẽ, hàng chục binh sĩ đang mỉm cười đồng loạt giơ ngón tay thối lên một cách cực kỳ đều tăm tắp.
Phần 3
"Sai hết rồi! Không được kích nổ tất cả cùng một lúc! Phải bắt đầu từ đằng kia rồi mới lan dần sang bên này! Phải tạo độ trễ giữa các điểm nổ để tạo ra hiệu ứng làn sóng! Tại sao tôi lại phải giải thích điều này cho lũ đần các người nhỉ!? Khán giả chỉ cần nhìn qua là nhận ra ngay!"
Trong khi gã đạo diễn cằn nhằn quá mức so với độ tuổi của mình, Frolaytia chỉ biết ôm đầu ngao ngán.
Thực tế, cô và Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 đang ở giữa một chiến dịch quân sự. Họ có một mục tiêu cần tiêu diệt và lẽ ra phải xuất kích Object ngay lập tức.
Họ đang ở khu White Sea, một quốc gia chiến trường bị kẹp giữa khu Volga của Vương Quốc Chính Thống và Khu Vực Hạn Chế Phía Bắc.
Vùng đất đóng băng này thường bị thống trị bởi những trận bão tuyết âm 30 độ C suốt mùa đông, nhưng tháng 4 thì lại là chuyện khác.
Nói một cách đơn giản, tuyết tan đã tạo ra một vùng đầm lầy bùn nhão rộng hơn 10000km vuông.
Đây chẳng phải tin tốt lành gì cho thiết bị đẩy tĩnh điện của Baby Magnum vốn phải lắp thêm phao để hải chiến. Họ đang phải chờ đợi để xem làm cách nào để vượt qua vùng đầm lầy sâu hoắm có thể nhấn chìm cả xe tăng lẫn xe thiết giáp này.
(Nhưng chúng ta sẽ bị lũ thanh tra càm ràm đến chết nếu cứ ngồi không thế này. Chẳng ai muốn nghe họ vặn hỏi rằng liệu chúng ta đang dùng tiền thuế của dân để đi ngắm hoa hay không, nên cả đội đành phải đi xử lý một nhiệm vụ ưu tiên thấp.)
"Hơn nữa, việc quân đội hợp tác chỉ là giá trị gia tăng thôi."
Gã đạo diễn mà cô chẳng buồn nhớ tên lão lên tiếng với cái giọng cao vút và căng thẳng đến mức chẳng hề ăn nhập với thân hình của lão.
"Nó giống như quà tặng kèm khi đặt trước, sản phẩm giới hạn, mối tình đầu, hay trinh tiết của một cô gái vậy. Những thứ đó chỉ là phần thưởng thêm. Nếu sản phẩm gốc mà tệ hại thì tất cả đều vô nghĩa. Vậy nên, tại sao cô lại cứ, biết đấy, ngáng chân tôi như thế này…"
"Aaaa, mình muốn đấm gã này quá."
"Cô nói gì cơ?"
"Không có gì, không có gì đâu."
Frolaytia phải vận dụng mọi nhóm cơ trên mặt để duy trì nụ cười.
Như một phần của chiến dịch đánh bóng hình ảnh, Vương Quốc Chính Thống đang thực hiện thao túng thông tin để gửi đi thông điệp: "Quân đội toàn là người tốt☆ Vương Quốc Chính Thống là phe chính nghĩa☆". Cô sẽ phá hỏng tất cả nếu nổi khùng và gây ra một sự cố không đáng có ở đây. Vì vậy, cô bị buộc phải lắc hông như người mẫu khi đi bộ, mỉm cười như một nhân viên bán hàng, giữ thẳng lưng và ưỡn ngực để tôn lên vòng một. Nếu không phải vì một sĩ quan tình báo đã dành ba ngày ba đêm để giải thích logic của chiến dịch này, thì gã đàn ông trung niên kia hẳn đã bị treo ngược lên trực thăng và kéo lê khắp đầm lầy rồi.
Thiết bị liên lạc của cô reo lên.
Cô kiểm tra màn hình và thấy đó là một vị thiếu tướng, người có lẽ đang thảnh thơi tận hưởng một ván golf ở một quốc gia an toàn nào đó.
"Vậy, cảm giác đối phó với lũ ngốc chưa bao giờ thấy chiến tranh thật sự là như thế nào?"
Người đàn ông hỏi.
"Tôi thì phải đối phó với bọn họ trong các cuộc họp quanh năm suốt tháng đây."
"Đây quả là một bài học quan trọng rằng việc sử dụng một ai đó còn khó hơn nhiều so với việc chỉ giết quách họ đi. Thực tế là, bài học đó vẫn đang tiếp diễn."
"Hòa bình là thứ quý giá và chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để duy trì nó. Là một quân nhân, cô không bao giờ được quên mục đích ban đầu đó của chúng ta. Và nếu cô đủ kiên nhẫn để thu nanh múa vuốt, duy trì nụ cười, nới lỏng cà vạt, tháo ba chiếc cúc áo trên cùng và khéo léo khoe khe ngực trước ống kính như gã đạo diễn muốn, thì cô có thể có tương lai trở thành một sĩ quan sống trong nhung lụa mà chẳng bao giờ phải đặt chân đến chiến trường đấy."
"Điều này có thể hơi đường đột, nhưng thưa ngài, tôi sẽ giết ngài đấy."
"Ha ha ha. Cô thực sự phù hợp với chiến trường hơn. Và tôi cho rằng đã đến lúc kết thúc bài học này của cô rồi."
"Ý ngài là sao?"
"Kế hoạch mà tiểu đoàn của cô đề xuất đã được phê duyệt. Hãy tìm một điểm dừng thích hợp cho công việc ở đó và tiến đến địa điểm tiếp theo đi. Chiến tranh đang chờ đợi cô đấy, thiếu tá."
Frolaytia theo bản năng thực hiện một cú chào kiểu quân đội dứt khoát.
"Tôi yêu ngài, thưa ngài."
"Ha ha ha. Giờ thì cô lại hơi quá thân thiết rồi đấy. Nếu tôi trẻ lại 50 tuổi, tim tôi chắc đã lỡ nhịp rồi."
"Tôi sẽ nói lại lời ngài vừa nói với vợ ngài, thưa ngài."
"Cô thực sự muốn thấy một ông lão 70 tuổi phải bật khóc sao?"
Phần 4
"Phù…"
Công chúa chậm rãi điều khiển Baby Magnum vào cơ sở bảo trì khổng lồ rồi rời khỏi khoang lái thông qua đường ống dạng thang máy.
Các binh sĩ bảo trì nhanh chóng ùa tới bao quanh chiếc Object, họ sử dụng vòi phun đặc biệt bắn ra dung dịch tẩy rửa áp lực cao để đánh bay lớp bùn đất và muội than bám đầy sau buổi quay phim vô bổ.
Số chất bẩn đó thực tế chẳng thể làm khó một chiếc Object đa nhiệm thế hệ 1 vốn được thiết kế để chống chọi với mọi điều kiện thời tiết và môi trường. Thế nhưng, trước khi tiến vào một trận chiến thực sự, họ cần phải loại bỏ bất cứ thứ gì dù chỉ có 0,1% khả năng gây ra lỗi.
Tại sàn bảo trì ở tầng dưới, Công chúa nghe thấy một tiếng mở nắp đồ uống có ga bị khuếch đại lên hàng trăm lần. Cô cũng nhìn thấy Quenser Barbotage đang bị bọt sủi bao phủ kín mít.
"Anh đang làm cái quái gì thế?"
"N-N-Nbwah... Đợi đã, cái gì... Dbyah! Nó không chịu dừng lại! Bwaaaaaaaahhhhh!?"
Công chúa liếc nhìn bà lão thợ máy đang bận rộn đưa ra chỉ thị với chiếc máy tính bảng trên tay, nhưng bà lão chẳng mảy may có ý định giúp đỡ Quenser. Bất cứ công việc nào giao cho một cậu sinh viên chiến trường thường đều là những việc vốn dĩ chẳng thực sự cần thiết ngay từ đầu.
Và thế là, Công chúa cũng quyết định lờ cậu ta đi luôn.
"À, thật tình. Mình muốn đi tắm quá đi mất."
Bộ đồ chuyên dụng của các Elite được chế tạo để chống đao kiếm và đạn lạc, nhưng nó cũng sở hữu khả năng điều tiết thân nhiệt ở mức thượng thừa. Hiệu quả của nó đủ để cô chỉ cần mặc mỗi bộ đồ đó mà vẫn sống khỏe ở sa mạc, rừng mưa nhiệt đới hay thậm chí là Nam Cực. Tuy nhiên, điều đó không thay đổi được sự thật rằng đôi khi cô chỉ đơn giản là thèm đi tắm.
Và không rõ là do có nghe thấy lời cô nói hay không mà...
"Brmrgrbrbrdrmrzr!?"
"Bfh! Khoan đã, Quenser!"
Quenser hoàn toàn mất kiểm soát khẩu vòi phun, nó quất sang trái, văng sang phải rồi loạn xạ đủ mọi hướng, thế là luồng bọt trắng xóa bắn thẳng lên tầng trên, ngay chỗ Công chúa đang đứng.
Đống bọt trắng xóa ập thẳng vào mặt khiến cô mất tầm nhìn và bắt đầu nghẹt thở, rồi ngay sau đó, cô cảm thấy mặt sàn dưới chân mình trượt đi.
Cô trượt dài trên bề mặt thân hình cầu của Object và rơi tọt xuống ngay trên đầu Quenser ở sàn bảo trì phía dưới.
Cú ngã đè sầm Quenser xuống mặt sàn lưới thép.
"Khụ, khụ."
"Mgh… Công chúa… Gh… Đợi đã…"
Bà lão thợ máy trợn tròn mắt và hét lên.
"Tên ngốc này! Cậu tính kết thúc chiến tranh sớm bằng cách này đấy à!?"
Nhưng hai nhân vật chính lúc này còn nhiều vấn đề lớn hơn phải lo.
Thứ nhất, Công chúa đã hạ cánh bằng mông, và cái mông đó đang đè bẹp dí mặt Quenser.
Thứ hai, đây không phải là một bộ phim hài tình cảm, nên chuyện gì sẽ xảy ra với hộp sọ con người khi toàn bộ trọng lượng cơ thể của ai đó đè nghiến lên?
Quenser sau này quả quyết rằng lúc đó não cậu suýt chút nữa đã phọt ra ngoài theo đường lỗ mũi.
Nhưng ngay lúc này, ưu tiên hàng đầu của cậu là phải đảm bảo rằng số máu mũi đang chảy ra không bị hiểu lầm là vì lý do đen tối nào đó, nếu không thì một trận đòn nhừ tử là điều khó tránh khỏi.
Phần 5
"Đến giờ ra trận rồi, mọi người! Tôi biết lũ đần các người đã phát ngán với việc phải dùng não và nặn ra những nụ cười giả tạo đó rồi, nên hãy giải tỏa căng thẳng bằng việc vận động thân thể đi."
Sau khi một lượng lớn binh sĩ đã tập hợp đông đủ trong phòng họp, Frolaytia bắt đầu từ bục phía trước.
Một tấm bản đồ được chiếu lên bức tường sau lưng cô, chi chít những dấu chấm và các mũi tên kết nối chúng.
"Mục tiêu của chúng ta lần này không phải là tiêu diệt một Object. Chúng ta cần phá hủy một nhà máy sao chép vũ khí chống chính phủ vừa bị phát hiện sâu trong khu White Sea. Tất cả các công nghệ vũ khí quân sự bị rò rỉ từ các vụ tấn công mạng hoặc dùng mỹ nhân kế đều được hiện thực hóa tại đây, sau đó, chúng được bán cho bọn khủng bố trên toàn thế giới. Chúng làm ăn với một số nhóm sừng sỏ như Tundra Tigers, Woodstock và Traitorous Apostle. Có thể nói chính những rắc rối mà các nhóm đó gây ra đã khiến nhà máy này bị lộ diện."
Những bức ảnh và bản thiết kế của một vài loại vũ khí được hiển thị.
Nhưng biểu cảm của cậu sinh viên chiến trường Quenser không thay đổi mấy khi nhìn thấy chúng. Đó chỉ là súng ngắn, súng trường tấn công, lựu đạn và tên lửa vác vai. Dù chúng có thể gây ra một vụ trọng án tại thành phố của một quốc gia an toàn, nhưng chúng chẳng có chút liên hệ nào với việc phát triển Object.
"Hiện tại, tuyết tan của tháng 4 đã biến hầu hết khu White Sea thành một đầm lầy sâu hoắm. Nó bao phủ một diện tích 10000km vuông. Bắc Băng Dương nằm ngay sau đó, nhưng chúng ta không thể đụng vào vì các cường quốc thế giới đang bận xâu xé nhau về một tuyến đường biển mới ở đó. Việc bén mảng tới đó có thể dễ dàng kích ngòi một cuộc chiến tranh. Đó là lý do tại sao Baby Magnum bị kẹt lại đây và đó là vấn đề lớn nhất của chúng ta. Dựa trên độ sâu của đầm lầy, xe tăng và xe thiết giáp cũng sẽ vô dụng."
Quenser thấy chán, nên cậu giơ tay lên.
"Vậy tại sao không cử máy bay tiêm kích hoặc máy bay ném bom vào?"
"Tôi cũng muốn lắm, nhưng hãy nhìn những dấu chấm rải rác trên bản đồ này. Những dấu chấm màu tím ấy."
Frolaytia dùng bút chỉ laser chỉ vào màn hình chiếu. Có khoảng 30 đến 50 dấu chấm màu tím.
"Nhà máy đã phát hiện ra chúng ta, nên chúng đang dùng trực thăng để vận chuyển một phần kho vũ khí dự phòng quanh đầm lầy. Đây là những khẩu pháo phòng không."
Một cửa sổ nhỏ được thêm vào.
Tập tin video cho thấy những chiếc xe tải quân sự cỡ trung không mui ở phía sau. Thay vào đó, những bệ súng bao phủ bởi các ống kim loại dài 4m và rộng 12cm được hàn hoặc bắt vít một cách khiên cưỡng vào thùng xe. Các tháp pháo hướng thẳng lên trời, trông những chiếc xe tải này giống như một loại xe cứu hộ nguy hiểm.
Quenser cau mày.
"Nhưng thứ này chẳng phải sẽ chìm ngay khi được đặt xuống đầm lầy sâu sao?"
"Chúng có một khung gỗ dựng xung quanh với vô số thùng nhựa gắn vào để tạo lực nổi. Có rủi ro là chúng sẽ bị lật nhào ngay khi khai hỏa, nhưng nhóm này thực chất không phải là quân đội. Chúng có lẽ còn chẳng biết cách sử dụng vũ khí sao cho đúng cách."
Frolaytia ngậm tẩu thuốc kiseru vào miệng và tiếp tục.
"Những khẩu pháo phòng không này có độ chính xác rất kém. Thực tế, có thể nói chúng chẳng có hỗ trợ nhắm mục tiêu chút nào, nhưng chúng bắn đạn nhiệt áp. Nói đơn giản, chúng sẽ tạo ra một vụ nổ lửa rộng 800m. Chúng giống như loại đạn ABM của thời đại trước. Chúng có thể quét sạch toàn bộ phi đội của chúng ta chỉ bằng cách xả những thứ đó như điên. Một cuộc pháo kích bao phủ toàn bộ bề mặt như vậy rất khó để vượt qua, ngay cả với một cuộc tấn công bão hòa."
"Còn tên lửa hành trình hay tên lửa đạn đạo thì sao?"
"Tôi đã nói là chúng đang dùng đạn ABM mà, đúng không? Ngay cả tốc độ Mach 5 hay Mach 8 cũng không đủ để thoát đâu. Chúng không cần ngắm, chúng đang tạo ra một bức tường lửa khổng lồ trên không trung để máy bay địch tự đâm đầu vào. Chúng ta vốn muốn nhồi chất đông đặc vào tên lửa đất đối đất để phát tán chúng trên không nhằm cứng mặt đầm lầy cho Object đi qua, nhưng ngay cả kế hoạch đó cũng đòi hỏi phải làm câm lặng những khẩu pháo phòng không nhiệt áp Rafflesia này trước đã."
Lần này đến lượt Heivia lên tiếng, và cậu ta nở một nụ cười gượng gạo khi nói.
"Đợi, đợi, đợi đã. Những thứ đó bắn ra hàng tấn đạn nhiệt áp và tạo ra những vụ nổ rộng 800m, đúng không? Nếu chúng ta xông vào, chúng ta sẽ biến thành tro bụi trước khi kịp áp sát mất."
"May mắn thay, pháo phòng không Rafflesia có góc bắn hạn chế, nên chúng không thể bắn theo phương ngang. Chúng được gắn trên xe tải nổi trên khung gỗ phủ thùng nhựa, nên nếu chúng nhắm ngang và quay nòng, nó sẽ va vào cabin xe tải. Nhưng nếu các cậu bất cẩn tiến lại gần, có khả năng chúng sẽ tự kích nổ như một đòn tấn công cuối cùng, vì vậy, chúng ta sẽ không nhắm vào từng khẩu pháo riêng lẻ."
Một mũi tên mới xuất hiện trên bản đồ.
"Tất cả chúng đều được điều khiển bởi các lệnh điện tử từ trung tâm. Những người duy nhất quanh các khẩu pháo là tổ lái nạp đạn và lính canh. Các cậu sẽ phớt lờ các khẩu pháo đó mà tiến thẳng về phía nhà máy vũ khí ở trung tâm. Nếu có thể thổi bay chiếc xe chỉ huy bằng tên lửa vác vai, tất cả các khẩu pháo sẽ bị vô hiệu hóa. Khi đó, chúng ta có thể bắn tên lửa đất đối đất nạp đầy chất đông đặc để làm cứng đầm lầy, và Object có thể dọn dẹp phần còn lại."
Xe tăng và xe thiết giáp không thể di chuyển qua vùng đầm lầy mênh mông không đáy đó, và họ cũng không thể bơi suốt quãng đường, nhưng nếu sử dụng một chiếc tàu đệm khí lưỡng cư dùng sức gió để nổi, hành trình sẽ suôn sẻ.
"Nhân tiện."
Frolaytia nói thêm.
"Một cá nhân đáng chú ý vừa mới đến nhà máy vũ khí sao chép này. Cô ta có biệt danh là Yog-Sothoth, tên thật không rõ. Cô ta là một hacker mũ trắng, người đã tham gia vào bộ phận mô phỏng điện tử bằng cách chống lại các cuộc tấn công mạng đang ngày càng dữ dội, nhưng cô ta lại nằm trong danh sách điều tra của Áo Đen vì bị nghi ngờ là gián điệp của Tập Đoàn Tư Bản. Thứ cuối cùng mà Yog-Sothoth truy cập là bản thiết kế của một quả bom tàng hình. Sẽ rất tồi tệ nếu cô ta mang thứ đó đến nhà máy sao chép vũ khí."
"Một quả bom tàng hình?"
Quenser cau mày trước thuật ngữ lạ lẫm, thế là Frolaytia hiển thị một tài liệu mới.
Đó là một loại vũ khí có hình dáng giống như một quả bóng bầu dục màu đen 3m.
"Khái niệm rất đơn giản. Quả bom được đưa lên bầu trời bằng một quả khinh khí cầu khổng lồ chứa đầy khí heli. Nó có khả năng kiểm soát tư thế và cho phép điều hướng bằng laser ở mức độ nhất định, nhưng không có động cơ đẩy chính. Nó chỉ đơn giản là trôi theo gió. Và vì lớp vỏ ngoài đã trải qua xử lý tàng hình tiên tiến, nên nó không hiển thị trên ra-đa. Việc vượt qua sự phát hiện bằng mắt thường là rất dễ dàng, và nó không thể bị phát hiện bằng cảm biến nhiệt vì không có động cơ."
Cô khẽ lắc đầu.
"Nói cách khác, đó là một quả bom chỉ có thể di chuyển chậm chạp nhưng có thể lọt qua bất kỳ mạng lưới phòng không nào. Và nếu chúng nạp vào đó một đầu đạn nhiệt áp, rủi ro về một cuộc tấn công trực tiếp vào các quốc gia an toàn sẽ tăng cao. Tôi muốn giải quyết chuyện này trước khi điều đó xảy ra, và trước khi chúng kịp lộ ra ý định dùng quân bài đó."
Ưu tiên hàng đầu của họ là tiêu diệt xe chỉ huy điều khiển các khẩu pháo phòng không nhiệt áp Rafflesia.
Ưu tiên thứ hai là đánh bại Yog-Sothoth, nữ hacker vừa đến nhà máy.
"Tôi không nghĩ chúng sẽ ở lỳ trong hầm trú ẩn này sau khi đã bị định vị. Tôi ước gì chúng ta có thể giữ được Bắc Băng Dương, nhưng lợi ích quốc tế ở đó quá phức tạp đến mức chúng ta thậm chí không thể rà phá thủy lôi như ý muốn. Chúng chắc chắn sẽ tẩu thoát trên một trong những tàu lặn mà chúng dùng để vận chuyển vật liệu và sản phẩm. Có thể hiểu là chúng ta đang phải vội vã thực hiện kế hoạch này vì thời hạn đang cận kề."
Yog-Sothoth là một phụ nữ ngoài 20 tuổi, nhưng Quenser không chắc tuổi đó là trẻ hay già trong giới hacker.
Một cá nhân quan trọng khác là quản lý nhà máy. Đó là một người đàn ông trung niên được biết đến với cái tên Newsmaker. Vì ông ta không có tên thật, nên rất có thể ông ta đã phẫu thuật thẩm mỹ và giả chết vài lần để che giấu danh tính. Lẽ tự nhiên, chỉ có kẻ làm việc xấu mới cần thực hiện những bước như vậy, và Quenser không muốn tưởng tượng đã có bao nhiêu máu đổ dọc theo con đường đó.
"Các cậu sẽ được cung cấp thông tin cá nhân của quản lý nhà máy Newsmaker và Yog-Sothoth, nhưng đừng cố quá sức để bắt sống họ. Chỉ có kẻ ngốc mới đánh đổi mạng sống lấy tiền thưởng. Tôi sẽ lo liệu các khiếu nại từ cấp trên, nên nếu tình hình trở nên nguy hiểm, các cậu có quyền tiêu diệt họ."
"Ngài đang nương tay một cách đáng ngạc nhiên đấy. Có chuyện gì xảy ra à?"
"Đừng có hỏi thế, Quenser. Chắc là lại đến ngày ấy trong tháng thôi mà."
Một tẩu thuốc kiseru với đốm lửa cam rực cháy ở đầu tẩu nện thẳng vào người Heivia khiến cậu ta ngã lăn ra sàn và quằn quại.
Frolaytia phớt lờ cậu ta và trả lời câu hỏi.
"Nhờ ơn nữ hacker đó mà mọi thứ ở phía trên đang rối tung lên cả đây. Mạng lưới vệ tinh giám sát bao phủ vùng Bắc Cực đã hoàn toàn vô dụng do bị nhiễu. Chúng tôi đoán là do một vệ tinh nhân bản, nhưng bộ phận mô phỏng điện tử sẽ phải mất thời gian để cô lập và loại bỏ nguyên nhân. Điều đó có nghĩa là hiện tại chúng ta không thể sử dụng những con mắt vốn dùng để quan sát bàn cờ từ trên cao."
"Vệ tinh nhân bản?"
"Đó là một ví dụ điển hình của việc bẻ khóa phần cứng. Một vệ tinh sử dụng tần số tương tự được gửi đến gần vệ tinh quân sự để gây nhiễu, đánh chặn tín hiệu, hoặc thậm chí là trộn những tín hiệu nghi vấn của chính chúng vào. Nó có thể được ngụy trang thành một vệ tinh dân sự nhỏ chỉ rộng khoảng 40cm và được đưa xuống từ quỹ đạo bằng thang máy không gian của Tập Đoàn Tư Bản. Nói đơn giản là chúng ta không thể tin cậy vào mấy cái dấu chấm trên màn hình này được đâu."
Sự hỗ trợ từ trên trời có thể tạo ra sự khác biệt một trời một vực trong một trò chơi rượt đuổi hay trốn tìm. Việc tìm kiếm và tiêu diệt những mục tiêu ẩn nấp trong khu vực tác chiến rộng lớn đầy đầm lầy sâu hoắm này thực sự sẽ tốn rất nhiều công sức. Khả năng cao là thời gian sẽ cạn kiệt trước khi cuộc tìm kiếm hoàn tất và các mục tiêu sẽ trốn thoát. Và dĩ nhiên, việc vội vàng chỉ làm tăng nguy cơ bị tập kích bất ngờ.
"Chỉ là tò mò thôi, nhưng tiền thưởng cho việc bắt sống bọn họ là gì thế ạ?"
Frolaytia sẵn sàng trả lời câu hỏi thận trọng của Quenser.
"Chà, nó phải nằm trong phạm vi mà tôi có thể ban cho, vậy thì một chiếc burger cỡ đại kẹp ba miếng thịt, một núi khoai tây chiên, nước ngọt và gà viên chiên thì sao?"
"Thế thì ngài ra lệnh cho bọn tôi đi chết luôn cho rồi!"
Lũ lính này vốn chỉ có khẩu phần ăn nhạt nhẽo như xà phòng để lót dạ, nên về cơ bản, cô vừa mới bảo họ hãy bắt sống mục tiêu ngay cả khi phải đánh đổi bằng mạng sống của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
