Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 6 (Đã Hoàn Thành) - Chương 1: Kẻ môi giới chiến tranh gần với thiên đường nhất - Trận chiến tình báo tại quần đảo Cook (Phần 3-4-5-6)

Chương 1: Kẻ môi giới chiến tranh gần với thiên đường nhất - Trận chiến tình báo tại quần đảo Cook (Phần 3-4-5-6)

Phần 3

Trong lúc đó, Heivia đang cực kỳ tức giận.

"Tôi không thích. Tôi không thích, tôi không thích! Không! Thích! Nó!"

Genelia, kẻ lừa đảo hôn nhân mỉm cười quan sát Heivia biến mục tiêu trên mặt biển thành pho mát Thụy Sĩ bằng khẩu súng trường tấn công của mình.

"Ồ, ồ. Tuyệt vời, tuyệt vời. Như vậy chắc sẽ giúp giải phóng bớt kho đạn. Mọi người, cố gắng chọc giận Heivia đi nào!"

"Trong khi tôi ở ngoài này với mồ hôi nhễ nhại và phí đạn vô ích, thì cái tên khốn kia lại đang được nghe một bài giảng liên quan trực tiếp đến giấc mơ của hắn trong một căn phòng có điều hòa! Như thế là không công bằng! Và nơi đó còn là một ổ toàn những cô gái thiên tài. Cái đó lại càng không công bằng!"

"Biết gì không, đâu phải tất cả bọn họ đều thuộc loại ‘cô gái thiên tài’. Và kể cả có như vậy đi nữa thì cũng chẳng có quy định nào nói họ phải xinh đẹp cả."

"Nhưng khi có con gái tham gia thì đáng lẽ đó phải là thời khắc tôi tỏa sáng chứ! Sao không ai hiểu cho điều đó vậy!?"

"Ờm, tôi cũng là con gái mà, cậu biết chứ."

"Khốn kiếp, khốốốnn kiiệệppp!"

Khi thấy mục tiêu vỡ vụn và hoàn toàn tách khỏi cột trụ gắn nó với con thuyền, cậu ta ngừng bắn. Thay vào đó, cậu bật bộ đàm.

"Nghe thấy tớ không, quý ngài hiệp sĩ!? Chúng ta cuối cùng có thể đưa người phù hợp nhất với công việc vào đúng chỗ của cậu ta chưa!?"

"Tòa nhà đó đã bị cô lập hoàn toàn để ngăn chặn bất kỳ thông tin mật nào bị rò rỉ rồi."

Phần 4

"À, đúng rồi," 

Claire Whist nói khi bóp nát hộp nước ép sau khi uống cạn nước nho.

"Tôi cũng muốn hỏi cậu về một Object khác nữa."

"Cái nào?"

"Baby Magnum."

Giọng Claire mang theo một âm hưởng hoài niệm khi cô nhắc đến cái tên đó.

Nhưng khi cô tiếp tục, một sắc thái nguy hiểm đã xen vào.

"Tôi có nghe nói về những chiến công của Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37. Nhưng không phải tất cả những chiến công đó đều là chiến công của Baby Magnum, đúng không?"

"Ờ thì…"

"Nếu vậy thì đó là một vấn đề." 

Claire khẽ thở dài.

"Thiết kế của thế hệ 1 đó có hơi lệch khỏi dòng chính, nhưng tôi vẫn có tham gia vào quá trình thiết kế. Thành thật mà nói, tôi dùng nó như một ví dụ tiêu biểu cho công việc của mình. Tôi không thích việc liên tục nghe thấy tin Baby Magnum thất bại. Cứ với đà này, tôi sẽ phải đổi ví dụ mà mình sử dụng mất."

"Công chúa làm rất tốt! Nếu không có Baby Magnum thì hôm nay tôi đã chẳng còn sống. Chưa kể là có khi vài âm mưu đã được thực hiện và cả thế giới giờ đã rối loạn hoàn toàn rồi!"

"Nhưng những quyết định đó lại nằm trong tay tầng trên của quân đội. Thắng hay thua của một Object có thể chấm dứt cả một cuộc chiến, và họ muốn xây dựng rồi duy trì cái hệ thống đó. Tôi có thể không đồng tình với họ, nhưng dù khách hàng có ngu ngốc đến đâu thì vẫn là khách hàng. Tôi phải có biện pháp để đối phó với bất kỳ tổn hại nào đến danh tiếng của mình."

"Một nhà thiết kế có đủ quyền lực để trực tiếp gây ảnh hưởng đến cả một tiểu đoàn gồm hàng nghìn người à?"

"Chẳng phải đó là lý do cậu khao khát trở thành một người như vậy à? Vì tiền bạc và quyền lực?" 

Claire nói.

"Tôi có tham gia thiết kế Baby Magnum. Nếu tôi báo cáo rằng nó có khuyết điểm, ít nhất nó cũng sẽ bị rút khỏi tiền tuyến để kiểm tra. Việc đó có lẽ sẽ kéo dài từ nửa năm đến một năm. Và từng ấy thời gian là đủ để tôi chuẩn bị nước đi tiếp theo. Ví dụ như: đó là một Object thế hệ 1 đã lỗi thời. Có không ít quan chức cấp cao muốn loại bỏ nó và dùng ngân sách đó cho một Object thế hệ 2."

"…"

"Nếu cậu không muốn chuyện đó xảy ra, thì cậu cần khiến họ làm việc chăm chỉ hơn." 

Claire nói một cách thản nhiên, cô ném hộp nước ép đã bị bóp nát vào thùng rác.

"Có nhiều người hơn cậu tưởng đang đặt tên tuổi của mình lên bàn cân trong những dự án lớn thế này. Và đó là tất cả những gì tôi muốn nói."

Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó.

Claire hoặc là đã mất hứng thú, hoặc vốn dĩ cô chưa bao giờ là người hòa đồng, bởi cô không hề tỏ ra có ý định tiễn cậu ra ngoài. Quenser tự mình rời khỏi căn phòng và khẽ thở dài.

Một nhà thiết kế Object.

Đó là tấm vé một chiều để trở thành một trong số rất ít những ‘winner’ trong đời. Ngay cả một thường dân cũng có thể kiếm được nhiều tiền hơn cả một quý tộc cấp thấp.

Vậy mà cậu không thể phủ nhận rằng Claire Whist, trong mắt cậu, dường như vẫn bị trói buộc bởi điều gì đó. Đúng là cô đã bị điều đến hòn đảo này vì quá rắc rối ngay cả đối với một nhà thiết kế, nhưng dù vậy…

(Điều đó cũng có nghĩa là ngay cả một nhà thiết kế cũng phải liên tục cẩn trọng để không chọc giận tầng lớp cao nhất của quân đội.)

Một thứ tự do bị giới hạn.

Quyền lực chỉ là một phần trong guồng bánh răng.

Nếu suy nghĩ một cách lý trí, đó chính là cách thế giới người lớn vận hành. Và những nhà thiết kế ấy ngồi ngay tại trung tâm của quân đội, với những mối quan hệ phân cấp nghiêm ngặt và vô vàn thông tin tuyệt mật. Đơn giản là không thể nào có chuyện một người ở giữa tất cả những thứ đó lại sống một cuộc đời vô tư vô lo.

"Nhưng đồng thời…"

Điều đó không có nghĩa là cậu đã vỡ mộng với giấc mơ trở thành nhà thiết kế. Hay đúng hơn, cậu đã chạm đến câu hỏi căn bản: nếu từ bỏ con đường ấy, thì còn con đường nào khác dành cho cậu? Cuối cùng thì, dù có tự do hay không, cậu vẫn muốn số tiền đó. Với một thường dân, đâu có nhiều cơ hội để được đứng dưới ánh đèn sân khấu.

Nhưng…

Còn có một lý do lớn hơn khiến Quenser cảm thấy thời gian của mình đã bị lãng phí.

Cậu đã trực tiếp đối diện với Claire, một nhà thiết kế hàng đầu. Cậu đã tận mắt thấy nơi cô làm việc. Cậu thậm chí còn được chạm vào những Object thu nhỏ của cô.

Vậy mà cậu chẳng thu nhận được gì cả.

Ở đó có rất nhiều thứ. Một kho báu đúng nghĩa. Một người làm việc ở tuyến đầu của thiết kế hẳn đã có thể moi ra vô số dữ liệu. Nhưng Quenser lại không thể tiếp thu được bất kỳ điều gì, dù tất cả đều bày ra ngay trước mắt. Nó giống như việc không phân biệt được hương vị của hai món ăn, nhưng vẫn giả vờ là mình làm được… Suy cho cùng, cậu cũng chỉ là một sinh viên nghiệp dư. Cậu chưa chạm tới đẳng cấp của một nhà thiết kế thực thụ.

Chính sự chênh lệch về năng lực đó đã khiến cậu chùn bước.

Cảm giác ấy giống như một người leo núi khi nhận ra thứ mà mình từng tin là đỉnh cao hóa ra chỉ là một mỏm đá nhỏ giữa sườn núi mà thôi.

"Mình đoán là mình nên quay lại thôi." 

Quenser thì thầm khi bước dọc theo hành lang.

Trong lúc hướng về lối ra, đi xuyên qua tòa nhà gợi cho cậu nhớ đến những kệ sách của thư viện hay dãy tủ giày ở trường học, miệng cậu bắt đầu có cảm giác dính dính. Có lẽ là do hộp nước ép nho Claire đã đưa.

Hành lang dài và thẳng cho phép cậu nhìn được khá xa. Ở một nơi có lẽ là góc của tòa nhà, cậu trông thấy một máy bán cà phê tự động.

Một khi rời khỏi tòa nhà này, có lẽ cậu sẽ lại quay về việc lãng phí đống đạn dự trữ bằng khẩu súng trường tấn công. Từ ánh mắt lóe lên mà cậu đã thấy nơi đám người của trung đội Night Edge, cậu không tin là mình sẽ sớm được uống nước ở ngoài đó.

Quyết định uống chút cà phê đá hay thứ gì đó để làm sạch miệng trước khi rời đi, Quenser bước về phía chiếc máy bán hàng ở góc tòa nhà. Đó là loại cũ dùng cốc giấy, nhưng hẳn là rất được các cô gái thiên tài (hay phụ nữ) ưa chuộng, bởi nó mang những vết bẩn đặc trưng của một chiếc máy được sử dụng thường xuyên.

Cậu cho vài đồng xu vào máy và chờ cà phê đá chảy đầy cốc giấy. Trong lúc chờ đợi, cậu nghe thấy tiếng nhiễu phát ra từ chiếc radio nhỏ.

Rất nhanh sau đó, nó biến thành giọng nói.

"Khốn thật, Quenser! Cậu còn định lười biếng trong cái tòa nhà có điều hòa đó bao lâu nữa!? Đừng nói là cậu thật sự đang thương lượng với họ trên giường nhé! Cậu đâu có như thế! Cậu nên dùng tay phải mà ‘bắn đạn’ bị lãng phí đi chứ!"

"…Mình sẽ đấm thằng ngốc đó một cú ngay khi ra ngoài." 

Quenser lẩm bẩm, nhưng rồi cậu nhíu mày.

Tòa nhà này chứa đầy thông tin tuyệt mật liên quan đến thiết kế Object. Đương nhiên, họ sẽ đảm bảo dữ liệu không thể vào hay ra. Claire Whist đã nói rằng đường truyền internet của cô phải đi qua sự giám sát của quân đội trước khi ra ngoài.

Radio và điện thoại của Quenser không bị tịch thu ở lối vào, nên cậu đã cho rằng toàn bộ tòa nhà được bao phủ bằng vật liệu chặn mọi tín hiệu điện từ.

Không, chắc chắn là phải vậy.

Cậu chậm rãi đưa tay chạm vào bức tường. Cảm giác vẫn như cũ. Nhưng cậu rõ ràng cảm nhận được điều gì đó khác biệt khi đưa tay ra phía sau chiếc máy bán cà phê.

"Vật liệu dùng để chặn tín hiệu đã bị lấy ra, nên chỗ này mới được sơn lại gần đây."

Một khoảng trống.

Một cái lỗ.

Sau khi nghĩ về ý nghĩa của điều đó, Quenser lẩm bẩm. 

"Có ai đó đã sắp đặt để có thể làm rò rỉ thông tin mật sao?"

Phần 5

Gió mạnh dần lên.

Trong khi Heivia và những người khác tiếp tục xử lý đống đạn dự trữ, một người đàn ông đeo mặt nạ đen từ phía sau quát lên giận dữ.

"Mau lên, lũ trộm thuế! Bọn mày chỉ là rác rưởi. Dù có bão kéo tới hay phải làm sang ngày mai thì cũng phải tiếp tục cho đến khi hoàn thành chỉ tiêu!"

Heivia tặc lưỡi, còn kẻ lừa đảo hôn nhân thì khẽ nói với cậu ta.

"Hay là cậu ‘lỡ tay’ bắn hắn đi?"

"Nếu tôi biết kỹ thuật nào cho phép bắn súng quay ngược 180 độ ra sau lưng, chắc tôi sẽ bán nó cho đạo diễn phim hành động rồi."

Trung đội Night Edge dường như không được giao nhiệm vụ trông coi họ. Có vẻ người đàn ông kia chỉ đơn giản là quát tháo bất cứ ai hắn gặp. Hắn đã đi về một hướng khác.

Heivia chắc chắn không quên giơ ngón tay giữa về phía cái lưng đang rời đi của hắn, nhưng rồi cậu ta chợt nhận ra một điều.

"Này, cô nói bọn họ là trung đội Night Edge, đúng không?"

"Họ nổi tiếng vì hành động quá tay khi làm vệ sĩ cho các VIP. Những nghị viên mà họ bảo vệ không thích chuyện bạo lực quá mức khiến tỷ lệ ủng hộ bị sụt giảm. Nhưng như vậy cũng đâu phải lý do để điều họ đi thanh tra chiến trường. Họ chỉ tổ gây cản trở thôi."

"Ừ, nhưng trông họ không giống vậy."

"?"

Genelia nhíu mày, còn Heivia thì đưa ngón tay cái lướt ngang cổ mình như thể cắt cổ.

"Tên đó chắc chịu không nổi cái nóng nên kéo chiếc mặt nạ đen lên một chút. Lúc đó tôi thấy rồi. Quanh cổ hắn có những vết sẹo do khâu tạo thành một vòng. Hắn thuộc Đại đội Hỗ trợ Cơ động 202. Bọn đó lấy tên là Unicorn, và đó là dấu hiệu nhận biết của họ. Nghe nói nó tượng trưng cho việc họ đã ‘giết chết’ con người cũ của mình và…"

"Ý cậu là đó không phải trung đội Night Edge mà là một đơn vị khác?"

Giọng Genelia đầy hoài nghi.

"Có thể có người rời Unicorn rồi gia nhập Night Edge. Tôi nghe nói nhiều người hối hận khi cố gắng gắn kết đơn vị bằng hình xăm."

"Cúng có lý, nếu chỉ có mỗi hắn." 

Heivia tháo ống ngắm khỏi khẩu súng trường tấn công và đưa cho Genelia. "Nhìn tên kia kìa, rồi cả tên đang chạy bộ trên cây cầu. Kiểm tra cổ bọn chúng đi. Chúng có cùng những vết sẹo đó."

"Đúng thật."

"Có thể cô đúng, và họ đã chính thức đổi đơn vị. Nhưng tỷ lệ này cao quá. Xét về mọi mặt, họ chỉ đổi tên, còn bản chất vẫn là Unicorn."

"Vậy Unicorn là ai?"

"Có rất nhiều tin đồn không hay xung quanh họ. Nhiệm vụ chính thức của họ là phá hủy tuyến đường huyết mạch của đối phương. Họ sẽ cho nổ những chiếc xe tải chở tiếp tế, dù là quân sự hay dân sự, phá hủy các công trình công cộng như cầu hay tháp viễn thông, và cắt đứt liên lạc bằng gây nhiễu. Họ kiếm rất nhiều tiền phía sau hậu trường của những cuộc chiến ‘sạch’."

Heivia lấy lại ống ngắm và gắn lại lên súng.

"Họ là một đơn vị độc lập, họ phớt lờ ý kiến của đồng minh và tiến hành bất cứ hành động nào mà họ cho là cần thiết để đồng minh chiến thắng trong những cuộc chiến ‘sạch’ đó. Vì làm quá nhiều việc không thể công khai, nên họ thường hoạt động ngầm."

"Nghe đúng là nguy hiểm thật… Nhưng đây là cơ sở tuyệt mật, nơi tập trung các nhà thiết kế Object hàng đầu. Tại sao họ lại giả dạng trung đội Night Edge ở đây?"

"Ai mà biết. Nhưng nếu họ không cần phải che giấu sự hiện diện của mình ở đây, thì họ đã chẳng mất công như vậy. Chuyện này có thể liên quan đến việc làm ăn bên lề của họ với Tập Đoàn Tư Bản. Mấy ‘học sinh gương mẫu’ bình thường đã đủ phiền phức rồi, nhưng Unicorn thì là một loại nguy hiểm hoàn toàn khác. Chuyện này vượt xa việc lo họ có phản bội hay không. Có khi họ còn chẳng đứng về phía Vương Quốc Chính Thống ngay từ đầu. Ai biết được lúc nào họ sẽ bắn sau lưng chúng ta."

Heivia quyết định rằng tốt nhất nên coi đơn vị mang tên Night Edge đã bị đại đội mang tên Unicorn nuốt chửng.

Đương nhiên, tất cả các thành viên Unicorn rải rác khắp thế giới hẳn đang chia sẻ thông tin với nhau.

Việc trung đội Night Edge che giấu thân phận bên trong nơi tập hợp thông tin tuyệt mật là quần đảo Cook Addition là một tình huống cực kỳ, cực kỳ tồi tệ.

Đúng lúc đó, một âm thanh vang lên từ radio của Heivia.

Không lâu trước đó, nó chẳng khác gì một chiếc micro karaoke đồ chơi để cậu trút giận bằng những lời chửi rủa, nhưng giờ đây, từ đó truyền đến những thông tin chẳng hề dễ chịu.

"Heivia này. Tớ đang ở bên trong tòa nhà đầy thông tin tuyệt mật kia. Cậu nghĩ sao về chuyện tín hiệu vẫn truyền được tới cậu?"

"Không ổn chút nào…" 

Heivia đưa tay lên trán.

"Bên tớ cũng phát hiện ra chuyện xấu. Cái trung đội Night Edge bạo lực kia đã bị thay thế bằng một đơn vị khác tên là Unicorn. Đó là đơn vị bị nghi ngờ có làm ăn mờ ám với Tập Đoàn Tư Bản!"

"Khoan, khoan, khoan! Ý cậu không phải là…!"

"Đúng vậy đó, đồ ngốc. Nếu dữ liệu đang được gửi qua lại dưới tầm kiểm soát của quân đội, đúng theo cách mà cậu đang làm thì rất có khả năng một trong những nhà thiết kế trong đó đang thông đồng với Tập Đoàn Tư Bản!"

"Mà nói mới nhớ, việc chúng ta bị điều đi nơi khác vốn chỉ là ngẫu nhiên, nhưng dường như có một nhà thiết kế đã tác động đến nơi chúng ta bị gửi tới. Vậy thì chuyện tương tự cũng có thể đã xảy ra với trung đội Night Edge sao?"

"Rất có thể. Một nhà thiết kế đã thao túng mọi thứ để gom về những quân cờ mà cô ta cần."

"Chết tiệt. Sao lần nào chúng ta cũng vấp phải mấy chuyện thế này?"

"Đó là lời nguyền của những kẻ vừa quá giỏi lại vừa quá đẹp trai. Chắc chẳng bao lâu nữa người ta sẽ làm phim về chúng ta."

Tình hình đã trở nên rắc rối.

Một nhà thiết kế bên trong những bức tường dày của tòa nhà đang gửi tín hiệu ra ngoài bằng radio, và Unicorn đang nhận chúng ở bên ngoài. Nếu những thông tin đó sau đó được gửi rời khỏi hòn đảo bằng một thiết bị lớn hơn, thì một đường dây nóng giữa nhà thiết kế và Tập Đoàn Tư Bản có thể được thiết lập.

Hơn nữa, ‘công lý’ trên hòn đảo nhỏ bé đó hoàn toàn nằm trong tay Unicorn giả dạng Night Edge và các nhà thiết kế trong trung tâm. Nếu hai bên đang hợp tác với nhau, thì luật lệ và các quy định quân sự chưa chắc đã được áp dụng nếu Heivia và những người khác gây chuyện.

Họ phải tìm ra một thiết bị hay đường truyền liên lạc ra khỏi đảo không nằm dưới sự kiểm soát của kẻ địch, rồi dùng nó để báo cáo tình hình ra bên ngoài. Và nếu kẻ địch cố ngăn cản họ, thì dĩ nhiên chúng sẽ bỏ qua những phương pháp thông thường và trực tiếp tấn công.

Genelia lúc này kéo nhẹ tay áo của Heivia.

"Nhưng trong tòa nhà đó có khoảng 30 cô gái thiên tài sinh sống, đúng không? Chúng ta biết nghi ngờ ai đây?"

"Chỉ cần theo dõi hành động của Unicorn. Không phải tất cả bọn chúng đều ở trên đảo. Ngay cả toàn bộ trung đội Night Edge cũng chỉ chiếm khoảng một phần ba Unicorn. Chủ lực của đơn vị này đang ở nơi khác."

"Sao cậu biết được điều đó?"

"Vì những tin đồn không tốt về họ. Có những nhà báo nghĩ rằng chỉ cần theo sát Unicorn là không lo chết đói. Nhưng cũng có người đã bị giết vì đến quá gần. Khu vực hoạt động của họ có thể tìm thấy trên các trang tin tức thông thường."

"Có thể nơi này không tệ như chỗ Quenser đang ở, nhưng cũng không lỏng lẻo đến mức chúng ta có thể chơi FPS qua mạng LAN không dây."

"Đúng vậy. Thế nên tôi không thể lấy được thông tin mới nhất. Nhưng tôi có những gì mình đã thấy trên chiếc máy bay vận tải đưa tôi tới đây." 

Heivia ngừng lại một nhịp.

"Nam Phi. Bọn chúng đang làm mấy chuyện bẩn thỉu liên quan đến tài nguyên nước bằng mây. Cậu có ý kiến gì không, Quenser?"

Thứ duy nhất đáp lại từ radio là âm thanh của một cái đầu đập mạnh vào tường.

Phần 6

Đã đến lúc kiểm tra xem cần phải làm gì.

Quenser tựa lưng vào tường, nhấp một ngụm cà phê đá rồi nói vào radio.

"Chúng ta đang nghi ngờ nhà thiết kế Claire Whist và Unicorn đang hợp tác với nhau. Và có khả năng họ có liên hệ với Tập Đoàn Tư Bản. Chúng ta cần làm gì?"

"Quên hết mọi thứ và quay lại làm nhiệm vụ nhàm chán của mình với một nụ cười?"

"Chúng ta không có thời gian để đùa. Chúng ta phải tiến lên."

"Tớ thực sự đang nói nghiêm túc."

"Heivia, cậu hãy làm mọi cách có thể để điều tra xem trung đội Night Edge… hay đúng hơn là Unicorn đang làm gì. Cả những kẻ trên hòn đảo này lẫn những kẻ ở Nam Phi. Tớ muốn biết toàn bộ đơn vị đó đang nhắm tới điều gì."

"Còn cậu thì xử lý Claire. Leo lên giường với cô ta nếu cần, nhưng phải moi ra càng nhiều thông tin càng tốt. Cô ta là một nhà thiết kế hàng đầu, nên cậu sẽ không có nhiều cơ hội phỏng vấn như thế này đâu. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, chúng ta sẽ mất luôn khả năng tiếp cận cô ta hoặc lấy được bất kỳ thông tin nào từ cô ta."

"Tất nhiên, Unicorn đang nắm trong tay luật lệ của hòn đảo này. Bọn chúng hoàn toàn có thể vu cho chúng ta tội làm rò rỉ thông tin mật rồi bắn chết tại chỗ. Đừng để chúng nhận ra cậu đang điều tra chuyện này."

"Cậu cũng vậy. Đừng quên rằng vị trí của cậu khiến việc dùng chiêu đó lên cậu trở nên dễ dàng nhất."

Sau khi thống nhất sẽ liên lạc lại sau một giờ, Quenser tắt radio. Cậu uống cạn phần cà phê đá còn lại từ máy bán hàng tự động, ném chiếc cốc giấy vào thùng rác rồi nhìn sang bức tường đối diện máy.

Một tấm bảng trắng được treo ở đó.

Excalibur, Assault Signal, Slide Lance, Active Shield… tên của vài Object cùng với các chiến trường nơi chúng được triển khai được viết bằng bút lông. Có lẽ đó là những mẫu mà các nhà nghiên cứu trong cơ sở này từng tham gia thiết kế. Quenser nhận ra một cái tên.

Baby Magnum.

Nam Phi.

"Chết tiệt."

Claire Whist đã nói cô từng tham gia thiết kế Baby Magnum. Nếu cô ta có liên hệ với các Tập Đoàn Tư Bản thông qua lực lượng Unicorn đang hoạt động ở Nam Phi, thì điểm yếu của Baby Magnum hoàn toàn có thể bị rò rỉ sang phía Tập Đoàn Tư Bản.

Và…

Claire đã nói cô không hài lòng với thành tích chiến đấu của Baby Magnum. Cô còn nói rằng nếu nó tiếp tục gây ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của mình, cô sẽ phải dùng một mẫu thiết kế khác làm ví dụ.

"Mỗi thông tin mới lại khiến tình hình trông càng lúc càng xấu…"

Nếu muốn moi thông tin từ Claire, trước hết cậu phải quay lại phòng của cô. Cậu cũng có thể nói chuyện với cư dân của những phòng khác, nhưng quá rõ ràng rằng điều gì sẽ xảy ra nếu một kẻ lạ mặt gõ cửa trong một cơ sở tuyệt mật như thế này. Họ sẽ báo cho trung đội Night Edge, và cậu sẽ nhanh chóng bị vô hiệu hóa.

(Cách tốt nhất là nói rằng mình để quên thứ gì đó trong phòng cô ta.)

Với ý nghĩ đó, Quenser gõ cửa phòng Claire và được mời vào mà không gặp chút nghi ngờ nào. Hoặc ít nhất là không có nghi ngờ nào lộ ra bên ngoài.

"Cậu quên gì à? Không đợi được sao?"

"Điện thoại di động của tôi."

"Ồ… thế thì rắc rối đấy."

Đó chính là phản ứng cậu mong đợi.

"Tòa nhà này được thiết kế để ngăn tín hiệu ra vào, nhưng điện thoại của cậu vẫn có camera và chức năng ghi âm. Nếu nó bị phát hiện trong phòng tôi sau đó, cậu có thể bị bắt với tư cách gián điệp."

"Nó màu đỏ và là loại trượt. Khá dễ thấy, nên chắc sẽ không mất nhiều thời gian để tìm."

"Ừm, ừm."

Quenser cúi xuống nhìn dưới gầm giường. Trong lúc đó, cậu nghĩ xem nên bắt đầu câu chuyện thế nào. Nếu đề cập đến Nam Phi ngay, có lẽ cô sẽ cảnh giác.

"Nghĩ lại thì, sống ở một nơi như thế này chẳng phải sẽ làm cô mất cơ hội tiêu hết số tiền mình kiếm được sao?"

"Tôi có thể đặt hàng qua mạng, nên không sao. Chỉ là tôi sẽ nhanh chán và ném chúng đi khá sớm, nên phòng không bị bừa bộn lắm. Ngay cả game cũng được tải về hết rồi."

"Game?"

Quenser liếc về góc phòng. Một vật trông như tấm nhựa gấp phức tạp nằm ở đó. Thiết bị ấy giống một bộ điều khiển khổng lồ, mô phỏng buồng lái của game robot.

"Thứ đó dùng để làm gì à?"

"Hm? Không, đó là một bộ phận thất bại của một dự án cũ. Nó vốn định được gắn lên một mẫu gọi là Assault Signal."

"Là máy mô phỏng Object hay gì đó sao?"

"Không hoành tráng đến vậy. Thiết bị này cho phép khôi phục thăng bằng của Object bằng điều khiển từ xa nếu Elite bất tỉnh bên trong và nó sắp chìm xuống biển hay đại loại thế. Ngay cả vậy cũng cần vài chục đến hơn trăm người vận hành. Và dù thế thì nó cũng không theo kịp chiến đấu tốc độ cao. Nó bị loại bỏ vì để lộ kẽ hở cho việc hack." 

Claire giải thích.

"Có chút dư địa thì tốt. Khi biết rằng dù thất bại vẫn còn lần sau, người ta sẽ dám mạo hiểm hơn. Và chính những công nghệ thất bại kiểu này sẽ mở đường cho một thiết kế Object ổn định. Việc tạo ra một chu trình là rất quan trọng. Một khi chu trình đã được thiết lập, lợi ích sẽ tăng lên không ngừng, nhưng việc thiết lập nó lại vô cùng khó khăn. Cũng giống như việc giữ lò phản ứng của Object luôn hoạt động thì hiệu quả hơn là cứ bật tắt liên tục vậy."

"Tôi muốn bắt đầu làm điều đó càng sớm càng tốt." 

Quenser trả lời một cách thành thật.

Vừa lục lọi các kệ, Claire vừa nói. 

"Với tôi thì mục tiêu có lẽ chính là việc giành được tiền bạc, chứ không hẳn là những gì tôi có thể làm với nó."

"Ồ?"

"Mặc dù sống ở đây, nơi cư trú chính thức của tôi vẫn là Paris. Nó khá lớn, nhưng tôi chỉ quay về đó khoảng hai lần một năm. Cảm giác giống như một căn biệt thự của họ hàng xa hơn là nhà mình. Tiền bạc và nhà cửa của tôi cũng vậy. Điều quan trọng là việc sở hữu chúng. Số tiền tôi có và kích thước căn nhà làm tăng địa vị xã hội của tôi, và điều đó lại gia tăng quyền lực của tôi. Điều này đặc biệt hữu ích khi tôi làm một công việc mang hình ảnh lập dị."

Quenser gạt mấy tạp chí trên sàn sang một bên, làm rơi chiếc thẻ đánh dấu sách, nhặt nó lên đặt lại vào trong và làm mọi thứ có thể để kéo dài thời gian, trong khi tận dụng tối đa phần não chuyên ứng biến của mình.

"Vậy ngoài ra cô còn có gì nữa?"

"Những thứ bình thường thôi, như xe hơi xịn và biệt thự. À, tôi cũng quyên góp tiền nữa. Đây là một bất ngờ nhé: 5% số tổ chức phi chính phủ trong Vương Quốc Chính Thống vận hành bằng tiền tôi kiếm được từ việc phát triển vũ khí!"

Quenser biết rằng nếu xem chiếc laptop trên bàn, cậu sẽ dễ dàng tìm ra mối liên hệ nào đó với Unicorn hoặc Tập Đoàn Tư Bản, nhưng trong tình huống hiện tại thì cậu không thể làm thế.

"Chẳng phải nơi này cũng giống như biệt thự của cô sao?"

"Có thể gọi các biệt thự của tôi là một dạng đầu tư xã hội. Tôi có những căn mà mình chưa từng đặt chân tới. Một căn trong rừng Amazon, một căn ở bờ Địa Trung Hải, một căn gần khu trượt tuyết Bắc Cực, và gần đây tôi còn mua một căn ở khu vực Châu Đại Dương. Và cả một căn ở Nam Phi nữa."

Tim Quenser khẽ nảy lên trong lồng ngực.

Đây chính là lối vào của cậu.

"Cô từng đến Châu Phi chưa? Ở đó người ta ăn những món gì?"

"Hm? À, vài lần rồi. Nhưng tôi chỉ ăn mấy thứ như hamburger với tempura thôi. Mấy món đó khá phổ biến ở đó. Nghe nói đồ ăn gia đình đúng nghĩa thì giống một dạng súp cà ri đầy gia vị, nhưng tôi vẫn chưa gặp bao giờ. Tôi lúc nào cũng để đồ ăn nguội rồi mới ăn."

"Tôi có thể tưởng tượng ra mùi vị đó, và tôi cũng chẳng có hứng đi tìm."

"Tôi biết. Tôi thì lại mong đợi thứ gì đó kích thích hơn một chút. Kiểu hoang dã như cả một con voi ma mút quay nguyên con."

"Giờ đâu còn voi ma mút nữa."

"Cậu sẽ hiểu nếu đến đó. Nhìn trên TV không giống chút nào. Ở đó, cậu sẽ có cảm giác như mình thật sự có thể tìm thấy thứ gì đó như vậy."

"Nhưng chẳng phải đó là một quốc gia chiến trường sao? Nếu một nhà thiết kế đến đó chỉ để chơi, chẳng phải cấp trên quân đội sẽ tức giận à? Cô có thể bị bắt cóc vì lượng thông tin mật mà cô nắm giữ."

"Đừng lo. Chúng tôi có những vệ sĩ rất xuất sắc cho những chuyến đi như vậy. Nếu có trung đội Night Edge đi cùng, họ sẽ cho phép tôi đi."

Một khoảng trống xuất hiện trong cuộc trò chuyện.

Quenser vội tiếp tục nói để tránh sự im lặng.

"Tôi nghe nói ở Nam Phi có chim cánh cụt."

"Đúng vậy, chim cánh cụt Châu Phi. Chúng rất dễ thương. Ngay cả các thành phố cũng để tâm bảo vệ chúng. Người ta làm những đường hầm riêng cho chim cánh cụt. Đôi khi chúng còn được dùng làm UGV cho mục đích trinh sát. Nhưng…" 

Claire Whist nói thêm,

"Những đường hầm đó chỉ được thiết kế phục vụ cho giao thông đường bộ. Khi mưa lớn, đường hầm sẽ bị ngập nước. Chim cánh cụt vốn có thể bơi ở đại dương, nhưng chúng không có mang. Đôi khi chúng lạc vào trong đường hầm rồi chết đuối. Thật đáng tiếc."

Nhắc đến mưa khiến một điều gì đó khẽ mắc lại trong tâm trí Quenser, nhưng cậu quyết định rằng vẫn còn quá sớm để đào sâu thêm.

Cậu tiếp tục câu chuyện, chỉ lướt nhẹ qua chủ đề mình quan tâm. Cậu thận trọng giữ một khoảng cách vừa đủ.

"Chúng bị lạc trong đường hầm à?"

"Mặc dù đường hầm chỉ là những lối thẳng, nhưng có vẻ vì chúng quá tối và quá hẹp nên chúng không phân biệt được trước với sau hay trên với dưới. Thực ra, nếu cứ để nước cuốn đi thì chúng còn thoát ra nhanh hơn."

"Nghe như một tình cảnh khiến các tổ chức bảo vệ động vật phải đau đầu."

"Đúng vậy. Và vì thế, thị trường tài nguyên nước bị xem như một kẻ phản diện."

Quenser vẫn giữ khoảng cách vừa đủ.

Cậu tiếp tục cuộc truy tìm thông tin, đồng thời cố nuốt xuống những nghi ngờ rằng có lẽ cô đang cố tình mở cửa cho cậu bước vào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!