Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 6 (Đã Hoàn Thành) - Chương 1: Kẻ môi giới chiến tranh gần với thiên đường nhất - Trận chiến tình báo tại quần đảo Cook (Phần 1-2)

Chương 1: Kẻ môi giới chiến tranh gần với thiên đường nhất - Trận chiến tình báo tại quần đảo Cook (Phần 1-2)

Phần 1

"Tôi không thể chùi mông cho hai cậu nữa. Đi chỗ khác một thời gian, hạ nhiệt cái đầu đi."

Mặt trời cháy rực khiến người ta dễ quên mất rằng đây là tháng Giêng.

Quenser dùng tay áo bộ quân phục lau mồ hôi trên mặt khi đứng trên một hòn đảo độc lập ở bán cầu nam của Thái Bình Dương.

"Vì sao chúng ta cứ bắn mãi bắn mãi thế này? Chúng ta đang cho cá ăn chì à?"

"Chúng ta đang dùng đạn mới tinh cho việc bắn tập. Cũng đến lúc phải quyết toán sổ sách rồi. Nếu không dùng hết số đạn dư bây giờ, ngân sách quốc phòng cho năm tài khóa sau sẽ bị cắt giảm." 

Heivia nói với giọng có phần chán nản, cậu vừa bắn khẩu súng trường bên cạnh Quenser với một tư thế coi như là ra dáng của một binh sĩ thực thụ.

"Cậu lại bịa chuyện không có bằng chứng à?"

"Việc họ giao súng cho một kẻ nghiệp dư như cậu đã là bằng chứng quá đủ rồi. Điều đó có nghĩa là cái ‘bài tập về nhà’ này là thứ duy nhất còn lại chúng ta phải làm. Chết tiệt, hạn mức hôm nay của chúng ta là mấy chục nghìn viên vậy?"

Quần đảo Cook Addition.

Đó là một phần lãnh thổ của Vương Quốc Chính Thống. Nó được xếp vào loại quốc gia nhỏ và an toàn.

Trên thực tế, nó được tạo thành từ nhiều hòn đảo nổi trên Thái Bình Dương, nhưng chỉ có hòn đảo nhỏ ở trung tâm là đất tự nhiên. Hay đúng hơn là khu vực quanh một trong những đảo nhỏ ở rìa quần đảo đã được phát triển triệt để. Những mảnh đất nhân tạo tương tự như các giàn khoan dầu ngoài khơi rải rác quanh hòn đảo đó. Các đảo riêng lẻ được nối với nhau bằng những cây cầu khổng lồ, giống như Miami của Liên Minh Thông Tin. Phần lớn các đảo được dùng làm bãi thử cho Object và khu lưu trữ siêu máy tính, vì vậy, toàn bộ binh lính đều sống trên một hòn đảo duy nhất.

Quenser, Heivia và những người khác đang đứng trên mặt đất bằng thép. Họ tựa người vào lan can và bắn súng trường vào các bia gắn trên những chiếc thuyền di chuyển bằng điều khiển vô tuyến.

Họ đã phạm phải những sai lầm nhỏ nhưng lặp đi lặp lại.

Họ đã lập nên nhiều chiến công lớn đến mức khiến những kẻ cấp cao trong quân đội phải cau mặt khó chịu.

Dường như tất cả những điều đó đã vượt quá khả năng xử lý của vị chỉ huy ngực khủng (theo cách họ gọi) Froleytia, nên họ đã bị ‘điều chuyển’ khỏi Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37.

Theo cách gọi thông thường, đó là bị giáng chức, bị cho ra ngồi xó cửa sổ, hay bị đẩy sang một bên cho khuất mắt.

"Chào mừng đến với nền hòa bình mà nhân loại đã giành được." 

Một người phụ nữ tóc vàng vừa nói vừa bắn một khẩu carbine với vẻ mặt hoàn toàn thiếu động lực.

Cô ta đã cởi hẳn phần trên của bộ quân phục ngụy trang, chỉ để lại một chiếc áo ba lỗ trên thân trên. Phần áo không cần thiết trong cái nóng này được buộc quanh eo. Hai chàng trai thích thú ngắm nhìn những chuyển động lắc lư mỗi khi cô bóp cò.

"Vậy hai cậu đã làm gì để bị tống ra đây?"

"Bọn tôi phô trương ngoại hình và năng lực quá mức, khiến một số người ghen tị."

"Nguy hiểm đấy. Đó là con đường nhanh nhất dẫn đến chết sớm."

Cậu nhận được một câu trả lời nghiêm túc cho trò đùa của mình.

Quenser nuốt nước bọt, còn súng của Heivia thì bị kẹt đạn, nên cậu ta hét lên như thể ném chiếc tay cầm máy chơi game sang một bên.

"Chết tiệt! Bắn từng viên từng viên thế này đúng là phiền chết đi được! Cứ thế này thì hết năm cũng chưa xong. Mang Crocodile ra đây đi! Chúng ta cần dùng súng Gatling!"

"Nhưng Crocodile là cỡ 30 mm mà?" 

Người phụ nữ tóc vàng mặc áo ba lỗ nói với một nụ cười toe toét.

Có lẽ cô đã quen với cảnh tinh thần binh lính bị bào mòn như thế này.

Với vẻ mặt bối rối, Quenser hỏi.

"Vậy rốt cuộc cô ở đây làm gì?"

"Tôi là Genelia, một kẻ lừa đảo hôn nhân. Rất vui được gặp hai cậu!"

"…À, ừm. Ghê thật."

"Tôi giả làm người mang dòng máu quý tộc để kiếm tiền. Không ngờ cái hòm tiền tôi gặp trong quán bar đó lại là thằng con ngu ngốc của một nhân vật cấp cao trong quân đội. Vì chuyện đó mà tôi gặp rắc rối lớn. Kết quả là tôi bị điều động lòng vòng qua những chiến trường khắc nghiệt nhất thế giới."

"Khoan, khoan, khoan đã! Đây là một trong những chiến trường khắc nghiệt nhất thế giới sao?" 

Heivia xen vào, cậu vừa cố tháo khẩu súng trường tấn công để sửa kẹt đạn, vừa bị bỏng tay vì nòng súng nóng.

"Tôi cứ nghĩ họ sẽ gom một đội gồm những kẻ họ muốn loại bỏ rồi ném vào rừng núi trong một nhiệm vụ chống khủng bố trên danh nghĩa. Nhưng đội đó lại cố tình được cung cấp thông tin sai, để rồi tấn công vào sào huyệt của một tên phản diện nào đó. Bằng cách đó, cấp trên có thể loại bỏ bất kỳ đồng minh nào họ muốn mà không cần bận tâm người đó giỏi đến mức nào."

"Làm thế thì phải trả tiền hưu cho gia đình họ. Dạo này cấp trên để ý rất kỹ đến việc họ tiêu bao nhiêu tiền thuế. Tất nhiên là ngoại trừ khoản họ phung phí cho chính bản thân mình."

"Hòn đảo này được bao quanh bởi đại dương xanh thẳm và mùa hè kéo dài quanh năm. Những nhà thiết kế Object thiên tài sống ở đây. Nó được bảo vệ bởi 4 Object thế hệ 2. Đây là thiên đường nơi trần thế, và rất có thể là nơi an toàn nhất thế giới. Vậy thì khắc nghiệt ở chỗ nào?"

"Chính vì quá yên bình nên chẳng có gì để làm." 

Genelia bắn liên tục ra phía đại dương để hoàn thành chỉ tiêu.

"Những người khiến quân đội khó chịu thường là vì họ có cá tính cá nhân quá mạnh, đúng không? Có thể họ từ chối bắn vào trẻ em, hoặc họ cho rằng cấp dưới có nghĩa vụ ngăn một chỉ huy đang làm điều sai trái. Ừ thì, những lý tưởng kiểu đó sẽ mục ruỗng rất nhanh trên hòn đảo này. Bởi vì họ không cho cậu làm bất cứ thứ gì."

"…"

"Trong vài tháng đầu, cậu sẽ sợ mình bị cùn đi, rồi cố tự rèn luyện lại kỹ năng bằng huấn luyện độc lập. Nhưng vô ích thôi. Đã quá muộn rồi. Cả tinh thần lẫn cơ thể cậu đều sẽ chậm lại. Ở đây có đồ ăn ngon, phòng riêng có máy lạnh, trò chơi điện tử, quầy bar đầy đủ, và rất nhiều xì gà hảo hạng… Một khi đã nếm thử những thứ này, cậu sẽ không bao giờ muốn quay lại rừng rậm hay sa mạc nữa. Thời Napoleon thì chưa có cửa hàng trực tuyến, nhưng nếu ông ta được dùng thử chúng một thời gian, ông ta cũng sẽ chẳng bao giờ muốn quay lại thế kỷ 18 hay 19 hay bất cứ thời nào đó đâu."

Đó chính là cách nó ‘khắc nghiệt’.

Quenser và Heivia cuối cùng cũng hiểu được họ đã bị gửi đến một nơi như thế nào.

"Nói cách khác, hòn đảo này là một cách để thúc chúng ta nghỉ hưu?"

"Đó chính là ý nghĩa của việc bị cho ra ngồi xó cửa sổ. Nếu cấp trên trực tiếp sa thải cậu, họ sẽ phải tốn nhiều tiền hơn cho trợ cấp thôi việc. Vì vậy, thay vào đó, họ giao cho cậu vừa đủ việc để biện minh cho mức lương tối thiểu. Những người bị gửi đến đây chỉ rơi vào ba kiểu. Một số tiếp tục cuộc vùng vẫy vô ích chống lại sự thui chột, một số bắt đầu nghĩ đến việc nghỉ hưu trước khi lớp rỉ chạm đến lõi cơ thể, và một số quyết định chấp nhận lớp rỉ ấy rồi tận hưởng cuộc sống bằng tiền thuế của dân."

"Thế như vậy có ổn không?" 

Heivia nhìn về phía hòn đảo trung tâm.

"Những nhà thiết kế nổi tiếng nhất của Vương Quốc Chính Thống đều tập trung ở đây. Thật sự nên dùng nơi này để mặc cho binh lính hư hỏng mục rữa sao? Nghe giống chỗ dành cho một lực lượng đặc nhiệm tối thượng hơn."

"Ồ, họ đúng là có một đơn vị đặc nhiệm tối thượng." 

Genelia đáp trong hờ hững.

"Trung đội Night Edge. Nghe buồn cười lắm phải không? Cứ như họ đang cố tỏ ra ngầu vậy. Nhưng họ đã bảo vệ mọi thứ đủ tốt. Và điều đó chỉ càng khiến những kẻ còn lại như chúng ta cảm thấy vô dụng hơn. Nghe nói trung đội Night Edge thay đổi thành viên vài tháng một lần để tránh bị cùn đi. Có lẽ đây giống như kỳ nghỉ đối với họ. Nhưng họ nguy hiểm lắm. Thật sự rất nguy hiểm. Nếu cậu thử bắt chuyện với một người trong số họ theo kiểu này, rất có thể cổ họng cậu sẽ bị rạch ngay lập tức."

"Tôi đã thấy họ rồi. Ngay cả trong cái nóng 40 độ thế này, họ vẫn che kín đầu bằng những chiếc mặt nạ đen. Tôi nghi là cậu chẳng bao giờ có thể nói chuyện đàng hoàng với kiểu học sinh gương mẫu như vậy."

"Nhưng quân đội lại muốn kiểu ‘học sinh gương mẫu’ không bao giờ than phiền đó. Dù sao thì cùng một lượng tiền thuế của dân cũng được chi cho đám học sinh gương mẫu ấy, giống hệt như chi cho những học sinh cá biệt."

"Hừ. Họ đâu phải là White Bear huyền thoại đã biến mất trong sa mạc Nam Mỹ đâu. Cậu biết họ đấy, Đại đội Cận vệ Hoàng gia Tư nhân số 115. Những binh sĩ tuân lệnh chỉ huy mà không hề than vãn như vậy hiếm lắm."

"Ý cậu là đám tinh nhuệ đến từ khu Volga à? Những kẻ được đồn là các hiệp sĩ bảo vệ một công chúa trẻ khỏi các chính trị gia độc ác ấy à? Theo những gì tớ nghe được, câu chuyện của họ còn có thể dựng thành phim."

"Ừ, người ta thích biến bi kịch chiến tranh thành trò giải trí mà… Nghĩ lại thì làm phim chắc cũng ổn, vì Công chúa Staivia nổi tiếng lắm. Nghe nói họ còn bán ảnh của cô ấy chụp trước hoàng cung ở Moscow."

"Tất cả bọn họ là ấu dâm hay gì đó à?"

"Nếu cậu nói câu đó ở quảng trường Volga, cậu sẽ bị bắn đấy."

Quenser và Heivia đã trôi dạt sang những câu chuyện vô bổ, nên Genelia lên tiếng kéo họ quay lại.

"Với những binh sĩ cá biệt như bọn tôi, tiền thuế dùng để trả lương cho chúng tôi bị xem là lãng phí, và họ cũng không muốn trả tiền hưu cho gia đình nếu chúng ta chết. Vì vậy, cấp trên muốn tìm một cách khác để tống chúng ta ra khỏi quân đội."

"Nếu muốn tiết kiệm tiền, chẳng phải đơn giản hơn là moi đống mỡ béo tốt của đám cấp trên đó sao?"

"Cậu có biết chính kiểu phát ngôn đó là lý do khiến cậu trở thành mục tiêu bị cắt giảm không?"

(Chúng ta sẽ bị kẹt ở đây bao nhiêu tháng? Không… chúng ta sẽ trụ được bao nhiêu tháng?)

Với ý nghĩ hờ hững ấy, Quenser tiếp tục bắn súng ra biển. Nó không tệ như địa ngục lửng lơ của những đứa trẻ trong thần thoại Nhật Bản, nhưng bị ép làm công việc hoàn toàn vô dụng, lại chẳng thấy điểm kết thúc là một cách quấy nhiễu binh sĩ và bào mòn tinh thần họ. Nó giống với phương pháp từng được dùng trong nhà tù thời trung cổ.

Dĩ nhiên, cả Quenser lẫn Heivia đều có mục tiêu riêng, và họ đã gia nhập quân đội để thực hiện những mục tiêu đó.

Vì thế, đây không phải lúc để họ bị đẩy đến nơi khỉ ho cò gáy chỉ để cấp trên trêu ngươi.

Nhưng…

"Nơi này đầy rẫy những nhà thiết kế Object thiên tài đúng không? Heivia, cậu thì chắc hết hy vọng rồi, nhưng với tớ thì không tệ chút nào. Thậm chí tớ còn có thể học được rất nhiều."

"Đồ ngốc! Mấy thứ đó thuộc cấp độ mật cao nhất! Cậu sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy đâu! Nó không phải thứ mà cậu có thể lén liếc như nhà tắm nữ!"

"Tớ có thể hỏi họ khi đang ở trên giường. Nếu cậu thích, tớ có thể giảng lại cho cậu nghe những gì tớ học được."

Hai học sinh cá biệt ấy có lẽ dù bị đày ra Sao Hỏa cũng sẽ không chịu im miệng, và họ vẫn tràn đầy năng lượng như thường. Khi họ mải mê tán gẫu hơn là bắn súng, một chút nhiễu vang lên trong bộ đàm của họ, ngay sau đó là một thông báo.

"Quenser Barbotage. Gọi sinh viên chiến trường Quenser Barbotage, người vừa được điều chuyển từ Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37. Theo chỉ thị của một trong các nhà nghiên cứu, cậu hãy lập tức đến Center."

"Hả? Tớ bị gọi lên phòng hiệu trưởng để nghe giáo huấn à?"

"Center là nơi tụ tập của các thiên tài nữ. Nó giống hệt một trường nữ sinh. Nói nghiêm túc đấy, nghe bảo là 100% toàn nữ! Chết tiệt! Mình lại bị bỏ lại trong khi tên mot sách gầy gò này được đi! Thế giới này có vấn đề rồi. Chẳng lẽ thần linh ghen tị với vẻ đẹp trai của mình sao!?"

"Xem ra cơ hội đưa một trong số họ lên giường của cậu đã đến rồi đấy."

 Genelia nói.

"Ừ thì, tôi chắc trung đội Night Edge cũng không thể tin nổi chuyện này đâu. Nên cẩn thận nhé, được chứ?"

"Cẩn thận cái gì? Mấy tên Night Edge đáng sợ đó à?"

"Cậu có biết nơi này được gọi là gì không? Vườn Ươm." 

Genelia cười nhếch mép.

"Và không phải vì bọn tôi đâu. Mà là vì những nhà thiết kế thiên tài trong trung tâm. Ngay cả tầng lớp cao nhất của quân đội cũng không xử lý nổi họ. Họ là thiên tài, nên quân đội không muốn mất họ, nhưng lại quá phiền phức để giữ họ ở gần. Thiên đường trên quần đảo Cook Addition này được tạo ra để gom tất cả họ về một chỗ."

"…Vậy tòa nhà đó đầy rẫy biến thái à?"

"Và họ có đủ tài năng để vượt qua lẽ thường chung của xã hội. Việc một kẻ mới như cậu lại được mời vào cơ sở tuyệt mật đó đã là bằng chứng quá đủ rồi. Bình thường, Trung đội Night Edge đã chặt đầu cậu với danh nghĩa ngăn chặn rò rỉ thông tin mật ngay khi cậu dám bén mảng lại gần nơi đó mà không thông qua đúng thủ tục."

"Tớ hy vọng sẽ gặp kiểu biến thái chỉ mặc mỗi áo blouse phòng thí nghiệm. Tất nhiên, hy vọng đó chỉ giới hạn ở con gái thôi."

"Thôi nào. Nếu cậu thật sự nhìn thấy cảnh đó, chắc cậu sẽ sốc đến mức đứng không vững đâu."

Phần 2

Ngoại trừ lính gác, hòn đảo trung tâm được cho là chỉ có khoảng 30 cô gái thiên tài sinh sống.

Nhìn từ bên ngoài, nó giống như một tòa nhà quân sự bê tông khổng lồ, nhưng ở đây hầu như không có không khí của một khu ký tú xá. Nguyên nhân là vì các cư dân đều là có tình cách kỳ dị. Nếu họ có những tính cách cho phép họ vận hành trơn tru trong các bánh răng bình thường của xã hội, thì họ đã chẳng bao giờ bị gửi đến Vườn Ươm. Vì lý do đó, những cô gái thiên tài chủ yếu được cho là sống trong các phòng cá nhân, chỉ có một vài khu vực như phòng thí nghiệm với kính hiển vi điện tử và các thiết bị khác là dùng chung. Các thành viên khác nhau được cho là chỉ chạm mặt nhau khi lướt qua trong những hành lang dài.

Việc lặp đi lặp lại chữ ‘được cho là’ bắt nguồn từ thực tế rằng toàn bộ thông tin này đều đến từ Genelia, người chưa từng thật sự nhìn thấy bên trong Center. Quenser không biết cô đã dùng mối quan hệ nào để có được những thông tin đó, nhưng tất cả đều là những điều cô nghe lại từ người khác.

"Chậc."

Khi Quenser đến trước cánh cửa trông như đủ sức chịu được một cuộc tổng tấn công, các thành viên trung đội Night Edge với mặt nạ đen che kín mặt trắng trợn tặc lưỡi.

"Không súng, không dao, không chất nổ, không ma túy, không vi khuẩn, và không mang theo bất cứ thứ gì khác. Tao muốn đập gãy mũi mày và cả cái que bé tí trong quần mày cho đủ bộ, nhưng tao không nghĩ là mày có cơ hội dùng đến nó đâu."

"Còn mày thì sao không nhấc đến cái bàn tay và những ngón tay đầy lông đó ra khỏi cổ tao đi? Cái quái gì thế? Mày là dị nhân được tạo ra sau khi phơi nhiễm một loại tia vũ trụ nào đó à? Chẳng phải cài mồ hôi bẩn thỉu của mày mới là thứ nguy hiểm nhất mà ai đó có thể mang vào đây sao?"

Câu nói ngạo mạn của Quenser đổi lại một cú đấm vào má.

"Đừng có tỏ ra cứng cỏi thế, thằng trộm tiền thuế. Vào trong đi rồi gây chuyện. Khi đó tao sẽ khỏi phải nương tay và có thể bắn mày thẳng tay."

Quenser giơ ngón tay giữa rồi bước vào tòa nhà.

Khác với cửa hàng bách hóa hay trung tâm mua sắm, ở đây không hề có sơ đồ hướng dẫn. Những hành lang dài với các căn phòng xếp dọc hai bên khiến cậu liên tưởng đến các giá sách trong thư viện hay dãy tủ giày của trường học.

Thảm trải sàn sợi ngắn và ánh đèn gián tiếp mờ nhạt giống hệt một khách sạn. Không có sơ đồ chỉ dẫn, Quenser không thể biết đâu là phòng riêng, đâu là phòng thí nghiệm. Hệ thống này rõ ràng cho thấy đó là những thứ chỉ những người sống ở đây mới cần biết.

"…Đồ đạc bị chất đống khắp nơi."

Những hành lang này lộn xộn quá mức để có thể là của một khách sạn cao cấp. Hoặc cũng có thể trông giống một khách sạn vào giờ dọn dẹp, khi xe đẩy và dụng cụ vệ sinh được mang ra.

Có chỗ chỉ đơn giản là rác bị chất thành đống, nhưng cũng có chỗ treo những thứ như một bảng phi tiêu lủng lẳng từ trần nhà bằng sợi dây. Quenser thậm chí còn thấy vài con robot nhỏ hình chuồn chuồn và bọ cánh cứng tê giác bám trên tường. Trông như thể những người phụ trách dọn dẹp không thể phân biệt được thứ gì là cần thiết và thứ gì không, nên họ quá sợ để dọn bừa bất cứ thứ gì.

"Quenser. Quenser Barbotage."

Một giọng nữ vang đến từ đâu đó dọc theo ‘kệ sách’. Quenser quay về phía giọng nói và thấy một người phụ nữ ngoài 20 tuổi bước ra hành lang từ một cánh cửa đang mở.

Cô có một dáng vẻ kỳ lạ.

Cô mặc một chiếc áo blouse phòng thí nghiệm dài tới mắt cá chân, bên trong là một bộ bikini sặc sỡ. Mái tóc nâu dài được để xõa tự nhiên, không buộc lại theo bất kỳ cách nào. Quenser khá chắc rằng áo blouse phòng thí nghiệm vốn được thiết kế để dễ nhìn ra vết bẩn và hóa chất, đồng thời bảo vệ cơ thể người mặc, nhưng cậu không tài nào hình dung được mục đích đằng sau cách phối đồ đó. Nó khiến cậu liên tưởng đến bộ giáp bikini trong truyền thuyết.

Quenser hét lên. 

"Tôi tưởng đây là nơi tụ tập của những ‘cô gái’ thiên tài chứ!"

"Hả? Cậu bám ngay vào chỗ đó à?… Ơ kìa, thôi nào. Đừng khóc, đừng khóc. Nhìn này: ngực."

4284db71-abb3-44db-9269-88490c39ebe5.jpg

"Phần đó thì không có vấn đề gì! Giờ thì, tôi biết là chúng ta không thể cưới nhau hay làm người yêu rồi, nhưng ít nhất cũng hãy *** nhau đi!"

"Ha ha ha. Tôi thấy đạo đức của cậu đã bay mất rồi đấy. Ngoan nào, ngoan nào."

Với một nụ cười hào phóng, người phụ nữ rút ra một khẩu súng gây choáng từ túi trong áo blouse phòng thí nghiệm và chĩa về phía Quenser. Cuối cùng điều đó cũng kéo cậu trở lại thực tại.

"Cô là ai?"

"Claire. Tôi là nhà thiết kế Object, Claire Whist. Tôi nghe nói cậu cũng khao khát trở thành một người như vậy."

"…"

"Ừ, chắc đột ngột quá nên chưa thấy thật lắm. Không giống các Elite lái Object, danh tính của các nhà thiết kế được giữ bí mật. Như vậy sẽ dễ ngăn chặn các cuộc tấn công khủng bố nhắm vào chúng tôi hơn."

Quenser không biết nên nói gì, nhưng Claire dùng ngón tay cái chỉ về phía cánh cửa đang mở.

"Đi theo tôi. Tôi gọi cậu đến đây vì có chuyện muốn bàn. Tôi nghĩ đây sẽ là một cuộc nói chuyện có lợi cho cậu."

Căn phòng rộng khoảng 10m2.

Bên trong không có nhiều đồ, chỉ có một chiếc giường và một cái bàn. Ở một góc phòng đặt thứ gì đó trông như một tấm nhựa được gấp một cách phức tạp, giống hệt một bộ điều khiển khổng lồ cho trò chơi robot mô phỏng buồng lái. Ngoài ra còn có vài cái kệ. Trên kệ xếp đầy những mô hình Object thu nhỏ.

"Chúng không di chuyển." 

Claire nói.

"Nhưng cấu trúc của chúng gần như giống hệt đồ thật. Chỉ là các lò phản ứng không thể hoạt động ở kích thước đó. Khi theo đuổi sự hoàn hảo quá xa, một bộ phận căn bản thường sẽ bị lỗi."

"Cô làm chúng ở đây à?"

"Sao cậu lại hỏi vậy?"

"Nhưng… đây là nơi cô làm việc à? Tôi cứ tưởng nó phải đầy ắp những dụng cụ kỳ quái chứ."

"Những người nghiên cứu vật liệu mới có cả đống thứ đó. Dạo này, mọi thứ đều xoay quanh việc gia cường vật liệu cho chất siêu dẫn ở nhiệt độ phòng. Họ đang bận rộn pha hợp kim và nấu rượu vang." 

Claire Whist mở một chiếc tủ lạnh nhỏ và lấy ra một hộp nước trái cây.

"Nhà thiết kế chỉ cần một cái máy tính là đủ. Đó là lý do chúng tôi được trọng dụng vì bộ não. Và cái laptop kia được kết nối với một siêu máy tính ở phòng khác, nên tôi xử lý mọi thứ khá dễ dàng."

Tuy vậy, trên bàn cô lại đặt tới 2 chiếc laptop.

Khi Quenser chỉ ra điều đó, Claire mỉm cười nói. 

"Cái còn lại là dành cho sở thích cá nhân. Nếu không thì tôi lấy đâu ra bộ đồ bơi này? Gu thời trang của quân đội thì vô vọng lắm… Nhưng tôi dùng nó để giao dịch cổ phiếu và làm hợp đồng nhiều hơn là mua sắm trực tuyến."

"…Tôi cứ nghĩ các nhà thiết kế kiếm rất nhiều tiền."

"Con người lúc nào cũng muốn nhiều hơn. Vì thế, từng ấy tiền vẫn không bao giờ là đủ."

Trên màn hình là những con số của một dạng giao dịch nào đó. Dù không phải trên máy tính công việc, Quenser vẫn tự hỏi liệu một người nắm trong tay lượng thông tin tuyệt mật như một nhà thiết kế Object có được phép truy cập internet tự do hay không.

"Chúng tôi được phép truy cập internet một cách hạn chế. Đường truyền trước tiên phải đi qua một trạm kiểm soát của quân đội. Có chút trễ, và điều đó đúng là bất lợi cho tôi trong mấy phiên giao dịch này."

"…Cô đang giao dịch cái gì vậy? Cổ phiếu à?"

"Mây."

"Vậy là dự báo thời tiết?"

"Không, không. Mây là một tài nguyên tuyệt vời. Chúng là một dạng tài nguyên nước. Chúng hút nước biển và mang nó đi dưới dạng nước ngọt. Bình thường, những đám mây hình thành trên biển sẽ được gió cuốn đi và bắt đầu mưa khi chạm vào núi. Nhưng ngày nay, chúng ta có thể điều khiển lượng mưa một cách nhân tạo. Cũng như nền văn minh từng phát triển dọc theo các con sông, một thời đại mới đang đến khi nền văn minh sẽ phát triển dọc theo những lộ trình của mây. Và một khi điều đó xảy ra…" 

Claire nói tiếp,

"Cạnh tranh tất yếu sẽ bắt đầu. Nhìn này. Đây là thị trường của miền nam Châu Phi. Lượng mây bay trên bầu trời là cố định, nhưng mưa có thể rơi xuống bất cứ đâu. Nếu mưa trút xuống khu A thì khu B ở phía sau nó sẽ khô hạn. Dù sao thì mây cũng biến mất sau khi mưa mà."

"Tôi hiểu rồi. Vậy giống như những con sông nổi tiếng trên thế giới, đường bay của mây cũng vượt qua biên giới quốc gia sao?"

"Liệu khu A có thể thản nhiên từ bỏ cơn mưa và để mây trôi sang khu B không? Nếu không có nước, họ cũng sẽ khô cạn. Họ sẽ không có nước uống hay lương thực. Con người ở đó sẽ héo tàn. Trong khi công nghệ tạo mưa nằm ngay trong tầm tay họ. Vậy thì ngồi yên không làm gì có đúng không? Sinh mạng con người hay quy luật tự nhiên, họ nên bảo vệ cái nào?"

"…"

"Một câu hỏi khó, phải không? Và cách chúng tôi đối diện là tìm ra câu trả lời đúng cho đúng vị trí. Không có đáp án đúng. Có người đang cố tạo ra hệ thống phân phối nước hiệu quả qua các kênh ngầm, có người tập trung làm mưa ở những khu vực có thực vật quý hiếm, có người tìm cách khiến mưa rơi ở những vùng có khả năng giữ nước cao. Thậm chí có người còn hợp tác với các tập đoàn để xây dựng những bể chứa và hồ nước khổng lồ. Chuyển động phức tạp của tất cả những con người đó đã tạo ra một dòng tiền mà chúng tôi gọi là thị trường tài nguyên nước. Nhưng cậu không cần phải bận tâm đến chuyện đó."

Thiết kế Object và đầu tư.

Trong cả hai trường hợp, vũ khí của cô rốt cuộc cũng chỉ là một chiếc máy tính.

"Vậy cô chỉ làm thiết kế thuần túy thôi sao? Khi thất bại thì không tự tạo ra vật liệu mới à?"

"Nếu tôi cần thứ gì đó, tôi sẽ gửi yêu cầu cho một chuyên gia trong lĩnh vực đó. Cách đó nhanh hơn nhiều. Và nếu tôi chỉ cần thứ gì đó hoạt động được trên lý thuyết, tôi có thể để siêu máy tính tính toán ra. Tôi dùng máy tính để tính ra một vật liệu lý tưởng mới nhằm lấp đầy lỗ hổng trong thiết kế, rồi đính kèm nó vào email gửi cho một trong các chuyên gia ở những phòng khác. Họ mới là người chế tạo nó bằng tay. Đại khái là như vậy."

Claire Whist đưa cho Quenser một hộp nước ép nho, cô tự cắm ống hút vào hộp của mình rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn.

"Áp lên má đi. Nó có sưng vì trung đội Night Edge không?"

"Tôi thấy sợ khi những kẻ điên loạn như vậy lại được phép mang vũ khí."

"Một vũ khí chỉ hiệu quả khi người sử dụng nó giỏi thôi." 

Claire nói với giọng hờ hững.

"Ừ thì, họ cũng khá giống cậu, chỉ khác loại mà thôi. Họ giỏi việc của mình, nhưng họ lại hay dộng tay động chân như một đám cơ bắp chèn cơ não vậy. Người ta đã quyết định rằng họ không cần thiết trong một quân đội hiện đại, thông minh và sạch sẽ. Vì quân đội ghét cả hai bên, sao cậu không thử sống hòa thuận với họ?"

(Nơi này đúng là một ‘vườn ươm’ đúng nghĩa.)

Quenser nghĩ vậy, nhưng cậu quyết định không nói ra.

Nhân tiện, việc áp hộp nước ép lên má chẳng giúp ích được bao nhiêu. Cuối cùng, cậu quyết định cắm ống hút vào uống luôn.

"Thành thật mà nói, việc cậu ở đây không phải là trùng hợp."

"Hả? Ờ, đúng rồi. Tôi được chính cô gọi đến mà, phải không?"

"Không phải ý đó. Việc cậu bị đẩy đi vì những hành động gây rắc rối không phải do tôi quyết định, nhưng tôi có tác động để nơi cậu bị gửi đến là chỗ này. Tôi muốn có thể nói chuyện với cậu như thế này."

"…"

Nói ra thì đơn giản.

Nhưng Quenser không biết liệu điều đó có thật sự khả thi hay không.

"Dù sao thì, tôi muốn vào thẳng vấn đề. Cậu nghĩ sao?"

"Về chuyện gì?"

"Về Object. Cậu đã đối phó với cả Object thế hệ 1 và thế hệ 2 rồi, đúng không?"

"Còn có cả cái thế hệ 0.5 nữa."

"Trong mắt chúng tôi, cái đó thậm chí còn không được tính là Object nữa."

Claire bật cười đầy khinh miệt.

Cô lấy một chiếc bút laser từ ống cắm bút trên bàn. Tia sáng đỏ chỉ vào một trong những mô hình xếp trên kệ.

"Thứ tôi muốn nghe nhất chính là cái này. Cậu hẳn rất quen với mẫu này."

"Tri-Core?"

Quenser và Heivia từng đánh chìm Object đó tại eo biển Gibraltar. Đặc điểm chính của nó là 3 lò phản ứng khổng lồ và khả năng khoan cũng như vận chuyển dầu mỏ.

Claire Whist xoay vòng chấm sáng của bút laser.

"Tôi không thiết kế cái đó, nhưng mô hình này được dựng dựa trên thông tin thu thập bởi một thiết bị thăm dò được gửi xuống tận đáy đại dương. Nó chỉ vừa chạm mức khoảng 70% mẫu gốc. Thành thật mà nói, như vậy là chưa đủ. Và khu vực biển đó thì chật kín các thiết bị thăm dò biển sâu của Vương Quốc Chính Thống, Liên Minh Thông Tin, Tập Đoàn Tư Bản và Tổ Chức Tín Ngưỡng. Ai cũng cố đào sâu hơn và cản trở kẻ khác, nên tất cả đều đang rất bận rộn."

"Vậy rốt cuộc nó có gì đặc biệt?"

"Cậu không nhận ra sao?" 

Claire hút một ngụm nước ép nho qua ống hút.

"Chiến tranh hiện đại được quyết định bởi số lượng Object. Năng lực của Elite có thể tạo ra chênh lệch, nhưng sự khác biệt về số lượng thì mang tính áp đảo hơn. Khi đã thành một chọi ba thì gần như là vô vọng. Trong trường hợp đó, tốt hơn hết là rút lui mà không cần giao chiến. Vậy mà…"

"À."

"Tri-Core có 3 lò phản ứng trên cùng một Object. Bình thường, việc tạo ra 3 Object riêng biệt từ đó sẽ hiệu quả hơn nhiều. Và giờ thì nó chỉ còn là đống phế liệu nằm dưới đáy biển… Những ý tưởng kỳ dị như thế này thường xuyên xuất hiện, nhưng hầu như không bao giờ được hiện thực hóa. Ý chí của số đông điều khiển quân đội. Và chính tiền thuế của người dân mới là thứ vận hành các dự án này. Bất kỳ ý tưởng dị thường nào được đề xuất trong quá khứ cũng đều bị chặn lại ở một giai đoạn nào đó."

"Thế mà Tri-Core lại được tạo với 3 lò phản ứng…"

"Đó chính là mấu chốt." 

Claire mỉm cười.

"Có thể gọi đó là con đường dẫn đến thế hệ 3. Tri-Core không đi xa hơn mức mà tôi tạm gọi là thế hệ 2.5, nhưng tính độc nhất của nó mang trong mình khả năng thay đổi chiến trường. Mọi quân đội đều cố phân tích các Object đã bị đánh bại, nhưng sự tập trung dành cho Tri-Core thì cao một cách bất thường. Các nhà thiết kế hàng đầu của mỗi cường quốc trên thế giới hẳn đều đang dồn mắt vào nó… Nói cách khác, hình thái của những Object nâng đỡ các cuộc chiến này có thể sớm thay đổi. Nó sẽ không kịp xuất hiện trong thiết kế tiếp theo, nhưng rất có thể những thiết kế sau đó sẽ chịu ảnh hưởng rõ rệt từ nó."

Thế hệ 3.

Quenser đã trực tiếp trải nghiệm mức độ quỷ dị của các Object thế hệ 2 hiện tại, nên đó không phải điều cậu có thể vui mừng. Nó giống như một phép thử sự can đảm. Cậu rất muốn nhanh chóng trở thành nhà thiết kế để đứng về phía những kẻ đang khiến người khác run sợ.

Nhưng đồng thời…

"Nhưng các thiết bị thăm dò vẫn đang điều tra Tri-Core, đúng không? Vậy cô cần tôi làm gì? Tôi không nghĩ những gì tôi biết giúp ích gì cho việc hoàn thiện mô hình đó."

"Không, không. Hoàn toàn không phải vậy. Tôi chỉ muốn nghe ấn tượng của cậu về nó thôi."

"Ấn tượng của tôi?"

"Ấn tượng của cậu sau khi đã chiến đấu với nó." 

Claire Whist áp hộp nước ép lên đầu để tận hưởng cảm giác mát lạnh.

"Thế hệ 3 mà chúng tôi dự đoán sẽ thực sự mang tính đột phá. Nhưng nếu chúng tôi quá chú trọng vào lý tưởng thiết kế mà tạo ra thứ vô dụng trên chiến trường thì cũng vô nghĩa. Vì vậy tôi muốn hỏi cậu. Cậu nghĩ gì về Tri-Core? Nó có thể hiện xứng đáng với việc sở hữu 3 lò phản ứng không?"

"Tôi hiểu rồi…" 

Quenser ngước nhìn lên trần nhà và hồi tưởng lại.

"Mọi Object tôi từng thấy đều như ác quỷ, nhưng với cái này thì tôi nghĩ vấn đề thật sự nằm ở trọng lượng."

"Ừm, ừm."

"Thực tế, tôi không nghĩ nó có thể hoạt động được nếu không ở trên đại dương. Nó không thể hoàn toàn né tránh loạt oanh kích của Baby Magnum, nên thay vào đó, nó đã tự vệ bằng cách đưa những khu vực có lớp giáp dày vượt trội ra hứng chịu các đòn đánh."

"Vậy thì sẽ khó dùng nó trong những chiến thuật đòi hỏi tốc độ sao?"

"Đúng vậy. Tôi chắc là nó có thể đạt được tốc độ tối đa khá tốt, nhưng lại không thể tăng tốc đột ngột. Vì lý do đó, có lẽ cách tốt nhất là sử dụng đầu ra của các lò phản ứng cho những đòn kết liễu một phát."

"Nhưng các báo cáo nói rằng sát thương của Baby Magnum lan tỏa khá chậm."

"Có lẽ là vì nó không chuyên biệt đủ theo một hướng nào để có thể vận hành hiệu quả trong chiến đấu."

"Ra vậy." 

Claire tựa lưng vào ghế.

"Tôi cho rằng việc cố nhét cả một cơ sở khai thác dầu lên nó là quá sức. Chúng ta cần cẩn thận để không lặp lại sai lầm tương tự."

"Àm… vậy thế hệ 3 sẽ được tạo ra từ những Object có nhiều lò phản ứng như Tri-Core sao?"

"Không. Trên thực tế, chính vì cách đó không giải quyết được vấn đề nên tôi mới nói Tri-Core chỉ dừng ở mức thế hệ 2.5."

"…?"

Quenser bối rối.

Cậu mở miệng định nói.

"Vậy thì thế hệ 3 là gì?"

"Cậu đã thấy nó rồi." 

Claire Whist nói với vẻ vui sướng.

"Và nó có thể sẽ trở thành hình thái chủ đạo của các Object trong những cuộc chiến mới sắp tới."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!