Chương 2: Đội ngũ phải thực hiện những công việc bẩn thỉu luôn đau đớn hơn cả khi ở địa ngục - Trận chuyến vận chuyển tại Athabasc (Phần 3-4-5)
Phần 3
Chiến thuật của Quenser đã thành công.
Không chỉ tấn công kẻ địch từ xa theo nhiều hướng, họ còn chôn thuốc nổ dự phòng và đạn lấy từ các xe bọc thép xuống dưới lớp tuyết trước khi tạm thời rút lui. Đợt tấn công hai lớp, đạn từ xa và các vụ nổ ngay dưới chân đã đủ để đánh tan Liên Minh Thông Tin.
"Lực lượng của chúng gấp mấy lần ta nhỉ? Nếu đây không phải nhiệm vụ bí mật, chẳng phải chúng ta sẽ được trao huân chương sao?"
"Chưa chắc. Chúng ta chạy về căn cứ với 70% thương vong. Và số lượng của chúng vẫn còn nhiều hơn chúng ta."
"Chúng có thể gọi viện binh."
Idol Hoàn Hảo chỉ ra.
"Chúng ta nên lên xe và hướng về sân bay quân sự."
Và thế là Quenser cùng những người còn lại chọn ra các tài xế mới để sử dụng đoàn xe tải quân sự.
Nhưng trước khi họ bắt đầu di chuyển, họ nghe thấy tiếng sấm vọng lại từ đằng xa.
Nhiệt độ là âm 20 độ, vậy mà Quenser vẫn cảm thấy một lớp mồ hôi khó chịu rịn ra trên da.
"Không ổn rồi… Không ổn rồi!"
"Này, Quenser. Đừng nói với tớ là âm thanh đó là…!"
"Đúng vậy! Đó là thiết bị đẩy bằng tĩnh điện. Một Object đang tiến về phía này!"
Một thứ khổng lồ đột ngột xuất hiện từ sau những dãy núi.
Thân hình khổng lồ của nó cao hàng chục mét. Nó có hơn 100 loại pháo khác nhau. Đó là một vũ khí khổng lồ được bọc giáp dày, đủ sức chịu được cú đánh trực diện từ một MIRV dùng để hủy diệt các thành phố lớn. Khối thép đó là biểu tượng của chiến tranh, nhưng bằng cách nào đó, nó lại mang một cảm giác khác hẳn so với những thứ mà Quenser và những người kia từng thấy trước đây.
Thân chính hình cầu đã bị loại bỏ, thay vào đó là một dáng thuôn gọn giống như quả bóng bầu dục.
Thiết bị đẩy chính của nó có hình dạng tựa như một chiếc xe trượt tuyết khổng lồ, nhưng ở phía sau thân chính còn gắn thêm vài cấu trúc giống động cơ tên lửa.
"Cái gì thế kia? Một Object thế hệ 2 tập trung vào tốc độ à?"
"Thân chính của Object vốn có dạng hình cầu để có thể chịu được các cuộc tấn công quy mô lớn từ mọi hướng, bao gồm cả mìn hạt nhân chôn dưới đất. Nhưng thứ này đã từ bỏ khả năng đó. Mẫu này nâng cấp giáp phía trước để tập trung vào việc chiến đấu với các Object khác, bởi trong thời đại này, tấn công hạt nhân là điều không tưởng. Tư tưởng thiết kế của nó khác hẳn những mẫu chúng ta từng thấy."
Điều đó khiến lớp giáp bên hông của nó mỏng hơn bất kỳ Object nào họ từng gặp, và Quenser có cảm giác rằng có lẽ vũ khí kiểu cũ cũng có thể gây tổn hại cho nó. Nhưng cậu hoàn toàn không có ý định đối đầu trực diện với con quái vật ấy. Chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết khả năng cơ động của nó cực kỳ xuất sắc. Một khi nó đã phát hiện ra họ, thì việc chạy trốn bằng xe tải trên tuyết là điều không thể.
Nhưng may mắn thay, Quenser và những người khác vẫn còn một con đường để thoát.
"Này, âm thanh kia là gì vậy? Lại có thêm một cái nữa đến… Khoan đã, chẳng lẽ là…!?"
"Đó là Baby Magnum."
Idol Hoàn Hảo nói.
"Chết tiệt. Chúng ta đang giữa một nhiệm vụ bí mật. Công chúa và những người kia chắc hẳn không hề biết chúng ta ở đây. Nếu họ bắt đầu giao chiến tại chỗ này, chúng ta sẽ bị kẹt ngay giữa chiến trường!"
Những binh sĩ còn sống sót hoảng loạn trèo lên xe tải quân sự và khởi động động cơ. Heivia ngồi vào ghế lái của một chiếc, Quenser ngồi ghế phụ bên cạnh, còn bộ giáp trợ lực thì lên phía thùng xe phía sau. Chiếc xe rõ ràng nghiêng hẳn về phía sau.
"Này này này! Quả bóng bầu dục của Liên Minh Thông Tin đang xoay pháo về phía này kìa! Chắc nó đã phát hiện ra chúng ta rồi!"
"Nếu cứ băng thẳng qua cánh đồng tuyết rộng để tới sân bay quân sự, chẳng phải chúng ta sẽ bị bắn hạ sao!?"
"Có vẻ hiện tại nó đang tập trung nhiều hơn vào trận chiến với Công chúa, nhưng tớ nghĩ nó đang chờ cơ hội tấn công chúng ta. Có lẽ nó cũng đang do dự vì không biết chiếc xe nào đang chở vật liệu bí mật. Đòn tấn công của Object mạnh quá mà."
"Nhưng làm sao để cắt đuôi nó đây? Thứ đó có cả tá ra-đa và cảm biến. Dù địa hình núi non có thể cắt tín hiệu, chúng ta cũng không dễ gì biến mất."
"Cậu ngồi ghế phụ thì lo dẫn đường đi!"
Heivia dùng một tay điều khiển vô lăng, tay còn lại thao tác thiết bị định vị của xe tải. Vừa nhìn vào màn hình nhỏ, cậu vừa nói.
"Đây rồi. Có một đường hầm. Hồi nơi này còn là khu trượt tuyết, người ta đã đào rất nhiều đường hầm xuyên núi để làm lối tắt. Bên trong như mê cung vậy. Chúng ta phải lao vào đó!"
Quenser dùng bộ đàm trên xe tải để thông báo cho các xe khác. Khi họ phóng hết tốc lực qua quãng đường ngắn dẫn tới đường hầm, hai Object bắt đầu giao chiến.
Quả bóng bầu dục của Liên Minh Thông Tin sở hữu khả năng cơ động đúng như Quenser dự đoán, nhưng đồng thời nó cũng có năng lực di chuyển linh hoạt đến đáng sợ.
"Hả!? Quenser, cậu thấy cái đó không!?"
"Tám tia laser đột nhiên bẻ cong và bao vây Baby Magnum!?"
Mắt của Quenser chỉ kịp nhìn thấy dư ảnh của những vệt cam xé toạc các tinh thể tuyết. Nhưng hình ảnh hằn sâu lên võng mạc đã mang lại một cú chấn động thừa đủ để lấp đầy cậu bằng nỗi sợ nguyên sơ.
Những vũ khí laser có thể tấn công với tốc độ ánh sáng ấy giống như thần chết đối với cả vũ khí kiểu cũ, và chính thời đại này đã bỏ xa những binh sĩ bằng xương bằng thịt đến mức không thể đuổi kịp.
"Có phải nó đang rải một loại bột tinh thể photon không? Vì nó có thể điều khiển hướng đi chính xác đến vậy trong cơn bão này, có lẽ chúng đang sử dụng một dạng công nghệ nano nào đó."
"Vậy rốt cuộc Công chúa đã né được thứ đó bằng cách nào? Cô ấy phán đoán thời điểm kẻ địch khai hỏa dựa trên chuyển động của đối phương và các khẩu pháo của nó, đúng không? Tớ không hiểu làm sao phương pháp đó lại có thể đối phó với những tia laser bẻ cong ở góc vuông được."
"Chắc chắn phải có thứ gì đó đang can thiệp vào ánh sáng. Có lẽ cô ấy xác định được vị trí của thứ đó bằng các cảm biến tử ngoại chủ động hay đại loại vậy."
Công chúa đang bắn vào những khu vực chẳng hề liên quan trực tiếp tới bản thân quả bóng bầu dục, và rất có thể đó chính là cách để phá hủy thứ kia từ trước.
Nhưng phương thức ấy lại là tin dữ cho những kẻ xui xẻo bị cuốn vào chiến trường.
Những viên đạn pháo bắn trượt rơi vãi khắp nơi, khoét sâu mặt đất thành từng hố lớn. Và đương nhiên, hướng của Quenser và những người khác cũng không phải ngoại lệ.
"Chết tiệt! Chúng ta sẽ chết mất! Họ cần phải đối xử tử tế hơn với Trái Đất chứ! Cả hành tinh này sắp bị bổ đôi rồi!"
"Này, Heivia. Cậu thích bị giết bởi pháo của kẻ địch hay bởi pháo của đồng minh hơn!?"
Trong khi Heivia vẫn cố gắng điều khiển chiếc xe tải quân sự đang trượt ngang một cách đáng ngại, đoàn xe lao thẳng vào đường hầm.
"Bên trong tối như mực! Nghĩ lại thì chuyện này chẳng khác nào tự sát!"
"Chậm lại. Giảm tốc độ!"
Heivia hét vào bộ đàm của xe tải.
"Chúng ta không biết chỗ nào đã bị sập! Đèn pha xe tải không đủ để nhìn rõ. Cần có người đi bộ phía trước kiểm tra đá rơi hay sập hầm! Quenser, cậu không làm gì cả nên cậu đi đi! Thực ra thì tất cả những ai không lái xe đều xuống hết đi!"
Quenser mở cửa ghế phụ đã bị méo mó trong vụ tấn công bằng súng cối GPS và bước xuống. Cậu cũng thấy Idol Hoàn Hảo trong bộ giáp trợ lực khổng lồ rời khỏi thùng xe phía sau.
"Tôi vẫn thấy hơi thở của mình, nhưng cảm giác ấm hơn lúc nãy khá nhiều. Có phải vì gió không thổi vào đây được không?"
"Từ đây trở đi đường hầm thế nào?"
Idol Hoàn Hảo hỏi.
"Không phải chỉ có một đường thẳng. Có nhiều đường hầm giao nhau nên có vài lối ra khác nhau. Nếu vượt qua được sang phía bên kia núi, ít nhất chúng ta sẽ tránh khỏi cảm biến của quả bóng bầu dục kia."
"Vấn đề chính là con đường dẫn tới lối ra có bị sập hay không."
"Nếu chắc chắn có lối thoát thì tốt quá. Khi đó chúng ta có thể dùng thuốc nổ phong tỏa lối vào này."
Và thế là Quenser cùng những người khác đi bộ phía trước những chiếc xe tải quân sự đang bò chậm chạp để kiểm tra chướng ngại vật. Những mảng bê tông lớn rơi vãi khắp nơi. Khi họ chiếu đèn lên trần hầm, họ thấy nhiều vết nứt lớn chạy dọc phía trên. Những mảnh vỡ kia đã rơi xuống từ đó.
"…Chỉ cần một mảnh rơi trúng thôi cũng đủ bổ nát sọ người rồi."
Bên ngoài, hai Object cao 50m đang giao chiến, và đó không phải là thứ họ muốn nghĩ tới. Đường hầm rung lên nhè nhẹ mỗi khi một Object khai hỏa. Nếu một khẩu railgun hay thứ gì tương tự bắn thẳng vào ngọn núi, toàn bộ đường hầm có lẽ sẽ sụp xuống chôn vùi họ.
"Vậy sau khi vượt qua núi, chúng ta còn phải vòng bao xa nữa mới tới được sân bay quân sự? Có lẽ lúc nãy nên gom thêm lương thực từ những đồng đội đã ngã xuống thì hơn."
"Một trong những binh sĩ sống sót có bằng đầu bếp."
Idol Hoàn Hảo nói.
"Nhưng cậu ta sẽ nấu ăn từ cái gì? Trong mấy đường hầm này có sinh vật gì sống? Chuột? Dơi à?"
Quenser chiếu đèn lên bức tường hầm và thấy dòng chữ nguệch ngoạc.
"7km tới lối ra".
Đó là một khoảng cách khủng khiếp trong hoàn cảnh hiện tại. Họ vừa phải liên tục để ý bước chân, vừa run rẩy trước nỗi sợ sập hầm, vừa đẩy những mảnh bê tông sang hai bên. Cậu thà đi kiểm kê hàng hóa trong một cửa tiệm còn hơn.
"Cố lên nào, Idol!"
"Vâng. Những người đàn ông không có tư tưởng ‘ladies first’ thì ở Vương Quốc Chính Thống còn không đáng giá bằng phân chó."
Họ đã tiến thêm được 3km trong đường hầm, trong khi Quenser để phần việc nặng nhọc lại cho cộng sự của mình. Đến đó, họ chạm tới một giao lộ nơi nhiều đường hầm cắt nhau.
Quenser lia đèn pin một vòng rồi lẩm bẩm.
"Đùa nhau à? Đã ở trong cái hầm tối om này rồi mà còn phải chọn đường không đèn tín hiệu, không biển dừng. Mong là mọi người vẫn bám sát nhau. Thứ này nên gọi là đường hầm quỷ quái thì đúng hơn."
"Tôi phát hiện một nguồn sáng,"
Idol Hoàn Hảo nói và dùng cảm biến mặc định của bộ giáp trợ lực.
"Là một thùng kim loại. Bên trong còn sót lại vài tàn than. Có vẻ ai đó đã hoảng hốt dập lửa khi nhận ra chúng ta đang tới gần."
"Thấy rồi, thấy rồi… Có một chiếc xe tải đỗ gần cái thùng đó."
Quenser báo cáo tình hình cho đoàn xe, và Heivia đáp lại.
"Là của Liên Minh Thông Tin à?"
"Sao tớ biết được? Nhưng chắc chắn là xe dân sự. Trông giống hệt một chiếc xe cũ nát ở quốc gia chiến trường."
Cậu chưa kịp nói hết thì chuyện đã xảy ra.
Một tiếng súng vang lên, tia lửa bắn tóe trên lớp giáp của Idol Hoàn Hảo.
Quenser hoảng hốt nhào ra sau lưng cô.
"Chúng bắn rồi!"
"Là Liên Minh Thông Tin hay quân địa phương!?"
"Tôi không biết, nhưng chúng bắn chúng ta rồi!"
"Vậy thì bắn trả và vô hiệu hóa chúng đi!"
"Không! Nhỡ họ chỉ là dân thường trốn ở đây thì sao!? Chính chúng ta mới là kẻ xâm nhập mà!"
Idol Hoàn Hảo, tấm khiên sống mà cậu đang nấp sau khẽ thở dài, giọng cô phát ra qua loa ngoài.
"Cậu không nên nói thế khi đang trốn sau lưng một cô gái."
"Im đi! Cứ đứng yên đó. Chết tiệt!"
Bộ giáp trợ lực thản nhiên vung khẩu súng phóng lựu máy Morning Star dài gần mét rưỡi trong một tay.
"Hay để tôi giải quyết họ bằng Morning Star?"
"Làm ơn, ai đó ngăn cô ta lại đi, Quenser!"
Heivia hét lên.
"Đừng để con nhỏ tay mơ đó dùng thứ vũ khí đứng đầu bảng về việc bắn nhầm đồng đội ấy chứ!"
Nhưng Quenser không trả lời. Núp sau bộ giáp, cậu lôi ra một ít thuốc nổ Hand Axe.
"Này, cậu đang làm gì vậy?"
"Heivia! Ném cho tớ một cặp tai nghe bắn tỉa! Với số quân sống sót ít thế này thì chắc có dư trang bị!"
Từ phía ánh đèn pha chói lòa, một vật được ném tới. Trông như tai nghe nhưng không có dây. Quenser đeo vào, cậu lấy Hand Axe từ ba lô, bẻ ra một mẩu nhỏ rồi cắm kíp nổ.
Idol Hoàn Hảo nói gì đó, nhưng cậu không nghe thấy qua lớp cách âm dày.
Bất kể cô nói gì, Quenser vẫn ném khối thuốc nổ về hướng phát ra tiếng súng. Nó rơi xuống đất trước khi chạm tới nguồn của tiếng súng, nhưng cậu vẫn bấm nút trên bộ đàm.
Một tiếng nổ vang lên.
Ngay khi âm thanh khủng khiếp ấy xuyên qua cả tai nghe, toàn bộ tiếng súng lập tức im bặt.
Quenser tháo tai nghe ra, nói khẽ nhưng đầy tự tin.
"Chỉ là hiệu ứng âm thanh thôi, mấy tên ngốc ạ. Trong không gian kín như đường hầm này, nó có tác dụng tức thì."
"Chết tiệt, Quenser!"
Heivia gào lên.
"Làm ơn báo trước chứ! Cậu làm cho cả người bên ta cũng ngất xỉu rồi này!"
"Vậy thì chỉ cần đánh thức người mình dậy là xong. Thế là thắng."
Quenser cùng Idol Hoàn Hảo tiến lên phía trước, tới nơi nhóm người bí ẩn đã nổ súng. Trước mắt họ là một chiếc xe tải dân sự lớn, một thùng kim loại nhét đầy tạp chí cũ để đốt lửa, và những người đàn ông mặc đồ lao động nằm bất động trên nền đất.
"Chỉ nhiêu đây thì chưa thể biết họ là dân thường, du kích địa phương, hay binh sĩ Liên Minh Thông Tin ngụy trang."
"Chiếc xe tải này đang chở đầy ắp đạn pháo chưa nổ."
Idol Hoàn Hảo báo cáo.
"Thế thì cũng chưa nói lên được gì. Họ có thể là tình nguyện viên, hoặc cũng đang dùng nó làm ngụy trang cho một nhiệm vụ khác, giống chúng ta thôi."
Heivia lên tiếng qua bộ đàm.
"Họ là tay mơ. Chính họ nổ súng trước. Dân chuyên nghiệp sẽ không bao giờ bắn đạn thường vào một bộ giáp trợ lực dày như thế. Viên đầu tiên lẽ ra phải thổi bay đầu Quenser rồi."
"Thật à?"
"Thật. Dù sao thì trói họ lại rồi quăng sang một bên đi. Đống đạn chưa nổ kia có thể dùng được. Nếu thay kíp nổ, ta có thể bổ sung hỏa lực. Với lại, ta cũng có thể lấy luôn chiếc xe tải dân sự cà tàng này."
"Vậy là chúng ta cướp của dân thường à?"
"Họ đã bắn chúng ta trước. Tớ không thấy lý do gì phải cư xử lịch thiệp cả."
Một đồng đội còn sống, người có thể lái xe cỡ lớn trèo lên chiếc xe tải dân sự. Họ di chuyển chậm rãi, đề phòng một đợt tấn công khác, nhưng không có giao tranh rõ ràng nào xảy ra nữa. Cuối cùng, ánh sáng từ bên ngoài đường hầm mờ nhạt rọi vào lối ra.
"Có ngọn núi chắn giữa, chúng ta sẽ né được cảm biến và ra-đa của Object ở mức độ nào đó. Hơn nữa, đường hầm có nhiều lối ra, chúng không thể biết ta sẽ chui ra từ đâu. Dù phải vòng rất xa chiến trường, ta vẫn phải hướng tới sân bay quân sự, đồng thời tránh để Object phát hiện."
Heivia nói.
"Ngoài kia âm bao nhiêu độ? Nghe cậu nói cứ như đã an toàn rồi, nhưng chúng ta có chết cóng giữa đường không đấy?"
"Tớ nghĩ vật lộn với thời tiết vẫn dễ thở hơn đối đầu với Object."
Nhưng ngay khi họ vừa ra khỏi đường hầm, lớp tuyết dày trước mắt bỗng nhiên bốc hơi.
Một khối hơi nước nở bung dữ dội hất Quenser ngã ngửa, lăn ngược trở lại trong hầm.
Một vùng tuyết trắng xóa trải rộng 2-3km đã bị hóa lỏng, để lộ lớp bùn đất bên dưới.
"Cái quái gì thế!?"
"Cả tuyết trong mấy mét phía trước đều bị bốc hơi?"
"Là Object! Nó dùng laser bẻ khúc đó bắn qua ngọn núi để chặn đường chúng ta!"
Nhưng làm sao có thể?
Có cả ngọn núi khổng lồ chắn giữa, cảm biến và sóng ra-đa của Object đáng lẽ phải bị phản xạ ngược lại.
"GPS."
Quenser nói và đưa tay lên trán.
"Liên Minh Thông Tin đã dùng vệ tinh hỗ trợ cho khẩu cối khi nãy. Nghĩa là họ cũng có thể làm vậy với Object. Chúng nhìn xuống chúng ta từ trên cao như nhìn vào một ngôi nhà búp bê, nên có núi chắn giữa cũng vô dụng!"
Idol Hoàn Hảo hít vào trong bộ giáp trợ lực.
"Như vậy thì chúng ta không thể trốn thoát. Nếu mấy chiếc xe tải quân sự đã bị đánh dấu, chúng sẽ biết vị trí của ta và tấn công dù ta đi đường nào!"
Và chỉ cần một tia laser của Object sượt qua, cả người lẫn xe sẽ hóa thành tro bụi.
"Giờ phải làm sao, Quenser?"
Heivia hỏi.
"Quay lại đường hầm à?"
"Chúng đã biết vị trí của ta rồi. Trong trường hợp đó, có thể bộ binh của chúng cũng đang tiến vào đường hầm. Quay lại chỉ khiến chúng dọn sạch ta như dọn ống nước nhà tắm thôi."
Nói rồi, Quenser tiến về chiếc xe tải dân sự cũ kỹ chở đầy đạn chưa nổ.
"Cô Idol, cô dùng sức mạnh điên rồ đó mài kim loại thành bột rồi nhét vào túi nhựa. Tôi sẽ thay toàn bộ kíp nổ của mấy món hàng cũ này. Nếu ta rải bụi kim loại lên không trung, có thể sẽ cắt được tín hiệu của chúng."
Bom không có kíp thì không thể nổ. Cách vô hiệu hóa đạn chưa nổ là tháo kíp ra. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng có thể phát nổ trở lại nếu gắn kíp mới.
"Cách này có thật sự hiệu quả không? Ngoài kia đang có bão tuyết. Mớ nhiễu kim loại sẽ bị thổi bay trong nháy mắt."
Heivia cảnh báo.
"Hay là ta chuyển cả vật liệu mật sang xe tải dân sự?"
Quenser đề xuất.
"Tớ biết đó là trò lừa rẻ tiền, nhưng vẫn còn hơn cứ dùng xe quân sự."
Idol Hoàn Hảo trong bộ giáp bắt đầu bốc xếp các thùng kim loại chứa vật liệu mật. Quenser thì dùng dụng cụ cạy mở đầu những quả đạn chưa nổ, nhưng rồi cậu nghe thấy một tiếng động lớn phía sau.
Có vẻ một thùng hàng vừa bị rơi xuống sàn hầm.
"Này, dừng lại đi, cô Idol! Việc tôi đang làm tinh vi hơn cả ngoáy tai đấy. Cô muốn cho tất cả chúng ta nổ tung à!?"
"Chờ đã. Lại đây nhìn cái này này."
"Gì cơ? Cô định cởi đồ cho tôi xem à?"
Quenser vừa tiếp tục công việc vừa quay đầu lại, rồi cậu lập tức đông cứng tại chỗ.
Cái chốt của thùng kim loại đã bung ra khi nó rơi xuống, và vật liệu bí mật bên trong tràn ra ngoài.
Đó là một kim loại màu bạc. Nó được đúc thành những thỏi giống như gạch, mỗi thỏi riêng lẻ đều được hút chân không và bọc trong nhựa. Trên bề mặt những thỏi kim loại lăn ra ngoài có khắc hai chữ cái trong bảng chữ cái cùng với độ tinh khiết.
"Li… Lithium? Thỏi 99,999%."
"Khoan, khoan, khoan! Lại là đất hiếm nữa à!?"
Heivia hét lên.
"Giá thị trường của nó kém ổn định hơn vàng tinh khiết hay bạch kim, nên tôi nghĩ nó không thích hợp để dùng làm tài sản tiết kiệm."
Idol Hoàn Hảo nói.
"Chỉ một mẩu tin về công trình nghiên cứu vật liệu thay thế cũng có thể ảnh hưởng mạnh đến giá trị của nó."
"Nhưng như vậy cũng có nghĩa là nó rất thích hợp cho đầu cơ cổ phiếu hay hợp đồng tương lai."
Những thùng chứa đó đã lấp đầy 3 chiếc xe tải quân sự, vậy là khoảng 20 tấn.
"Giá thị trường hiện tại là bao nhiêu?"
"Làm sao tớ biết được?"
Heivia đáp.
"Tớ ghét phải nhìn mấy con số chi li trên báo. Nhưng tớ biết là việc khai thác ở 5 hồ muối lớn đã bị ngừng, nên giá của nó đang tăng vọt. Nghe nói nó đắt gấp 10 hay 20 lần so với 4 năm trước. Kể cả tính rẻ đi, một núi hàng thế này chắc còn đáng giá hơn cả một biệt thự ven biển Aegea. Dĩ nhiên, giá trị cũng có thể rớt thẳng xuống tùy tình hình."
"Đây chính là bí mật của nhiệm vụ bí mật này sao?"
"Là khoản tiết kiệm bí mật của một sĩ quan quân đội cấp cao nào đó à?"
Idol Hoàn Hảo hỏi.
"Nhưng khoản đó từ đâu ra?"
"Có lẽ là từ đám đạn chưa nổ."
Heivia nói qua bộ đàm.
"Chúng ta dùng việc đào pháo làm vỏ bọc, nhưng các đơn vị ở sân bay quân sự thường xử lý nhiệm vụ đó. Và tất nhiên là phải dùng tiền thuế để trả tiền lương… Nhưng mấy tay mơ chúng ta gặp ban nãy cũng đang làm chuyện đó."
"Vậy là họ ép dân địa phương làm để giảm chi phí lao động, rồi bỏ túi phần chênh lệch. Họ chuyển nó thành lithium đầu cơ khó truy vết để rửa tiền, sau đó cho lên máy bay ném bom tàng hình chở đến nơi an toàn."
"Nhưng chiếc máy bay ném bom tàng hình đó lại bị tên lửa đất đối không của chính Vương Quốc Chính Thống bắn rơi, ở nơi mà Liên Minh Thông Tin có thể can thiệp?"
Mọi thứ dường như đã ăn khớp.
Nhưng vẫn còn điều gì đó không ổn.
"Nhưng vậy thì Liên Minh Thông Tin biết về vật liệu mật bằng cách nào?"
Quenser hỏi.
"Nếu ra-đa của Object hay vệ tinh chỉ đơn giản là phát hiện binh lính địch, họ đã không bắn phát cảnh cáo để chặn chúng ta. Chúng ta đã bị xóa sổ chỉ trong một đòn. Họ tỏ ra quá cẩn trọng với mấy chiếc xe tải. Đừng nói là… đúng như tớ nghĩ chứ…"
"Vậy là tất cả đều nằm trong kế hoạch, bao gồm cả việc giao lithium cho Liên Minh Thông Tin?"
Heivia rên rỉ.
"Chắc gói gọn lại bằng một từ thôi: hối lộ. Không thể đưa tiền mặt cho một quốc gia thù địch. Nhưng lithium này là vật liệu mật ‘không chính thức tồn tại’. Và nhiệm vụ của chúng ta cũng được xem là bí mật. Nếu chúng ta chết, thậm chí còn không được ghi tên vào danh sách tử trận chính thức. Và vì thế…"
"Về mặt chính thức, sẽ không có gì có thể làm nếu số lithium chúng ta đang vận chuyển bị Liên Minh Thông Tin lấy đi,"
Idol Hoàn Hảo nói thêm.
"Họ đang lợi dụng chính việc đây là một nhiệm vụ bí mật không tồn tại trên giấy tờ."
"Ý cô là tất cả mọi chuyện, từ việc máy bay ném bom bị bắn rơi cho đến việc đơn vị Background bị tấn công, chỉ là một cách an toàn để một sĩ quan Vương Quốc Chính Thống trao số tiền này cho Liên Minh Thông Tin sao? Chiến dịch Christmas Boot chẳng qua chỉ là cách tặng quà cho quốc gia địch? Hơn 100 người trong bọn náy đã chết! Tất cả chỉ vì một thằng phản bội ngu ngốc muốn giúp kẻ thù!?"
Lithium sẽ tan chảy ở 179 độ, nhưng nếu làm vậy trong không khí thì có nguy cơ nó sẽ bốc cháy và biến mất. Có lẽ đó là lý do Object không muốn kết thúc mọi thứ bằng một đợt oanh tạc. Không ai muốn biến món hàng đắt giá của mình thành tro bụi.
"Không thể tin nổi! Trong mắt bọn chúng, mạng sống của chúng ta rẻ đến mức nào? Nếu cứ tiếp tục nhiệm vụ này, sẽ không còn ai sống sót. Có thằng béo nào đó đang dùng mạng chúng ta để làm giàu!"
Heivia gào lên.
"…"
Quenser rơi vào im lặng.
Ngón tay cậu chậm rãi lần theo bề mặt thô ráp của quả đạn chưa nổ, thứ cậu đang dang dở thay kíp.
"Trong đội tiếp tế có một người có bằng đầu bếp, đúng không? Gọi anh ta tới đây."
"Hả? Cậu định dùng mỗi cái chảo với cái xẻng mà nấu chín Object thế hệ 2 à? Cần thêm dầu mè với đậu tương không?"
Heivia châm chọc.
"Không."
Quenser đáp ngay với giọng khô khốc.
"Thứ tớ cần là dầu động cơ, vài thùng kim loại, và nitơ lỏng dùng khi tháo kíp nổ."
"?"
"Cái thằng sĩ quan khốn kiếp ra lệnh cho đơn vị Background làm chuyện này đang chờ chúng ta chạm trán quân Liên Minh Thông Tin hoặc Object của chúng rồi bị nghiền nát hoàn toàn. Nếu vậy, con đường để thắng đã quá rõ ràng rồi. Chúng ta chỉ cần tìm cách không phải đánh nhau với bất kỳ bên nào."
Phần 4
Vệ tinh quân sự của Liên Minh Thông Tin lập tức phát hiện một chiếc xe tải lớn rời khỏi đường hầm.
Nhưng đó không phải xe quân sự.
Đó là một chiếc xe dân sự cũ nát. Mái che phía sau đã bị tháo bỏ, để lộ một đống đạn pháo chưa nổ chất đầy trong thùng.
Không thấy bóng dáng những thỏi lithium.
Việc giấu một lượng kim loại khổng lồ như thế không hề dễ. Đúng là có thể nhét một phần dưới quần áo binh sĩ rải rác quanh xe, hoặc gắn dưới gầm, nhưng như vậy cùng lắm chỉ che được một phần mười tổng số.
Có lẽ… họ đã bỏ cuộc.
Sĩ quan phụ trách vệ tinh của Liên Minh Thông Tin đi đến kết luận đó. Binh lính Vương Quốc Chính Thống hẳn đã biết mình đang bị theo dõi từ trên cao, vì họ đang ngước nhìn lên bầu trời và vung súng với những chiếc khăn tay trắng buộc ở đầu nòng (nhưng trong cái lạnh khắc nghiệt, những chiếc khăn đã đông cứng lại).
Sĩ quan vệ tinh liên lạc với Object thế hệ 2, Snipe Laser 051.
"Có vẻ đơn vị Background mà chúng ta được báo trước đang hướng tới khu dân cư ở Athabasca, chứ không phải sân bay quân sự của Vương Quốc Chính Thống. Theo luật quốc tế, Object không được phép tấn công khu dân cư. Đây là cơ hội cuối cùng để ra tay."
"Trước hết phải xác nhận dấu hiệu đầu hàng không thể chối cãi của họ. Rất có thể họ đã bỏ lại xe quân sự và lithium trong đường hầm. Chỉ cần thu hồi được chúng, những thứ khác đều không quan trọng."
"Vậy… chúng ta để họ đi?"
"Đào ngũ giữa chiến trường là trọng tội ở bất kỳ quốc gia nào. Chúng ta không cần can thiệp."
Giữa tiếng rè rè của sóng điện, một tín hiệu khác chen vào.
Đó là từ ‘khách hàng’ của họ ở phía Vương Quốc Chính Thống.
"Các ông đã xác nhận việc nhận thanh toán chưa?"
"Chúng tôi đang tiến hành ngay lúc này, trung tá."
Sĩ quan vệ tinh đáp, đồng thời thầm suy nghĩ.
Tình hình không hề tốt.
Snipe Laser 051 là kết tinh của công nghệ laser tối tân. Nó sở hữu tốc độ áp đảo và những pháo laser công suất cực cao, với chùm tia có thể bẻ cong tự do nhờ tinh thể photon. Giá trị của nó không chỉ nằm ở khả năng chiến đấu.
Cụ thể hơn, nó có thể phong tỏa đường hàng không.
Những laser phòng không gắn trên Object là thiên địch của mọi loại máy bay. Nhưng nếu xác định trước lộ trình di chuyển của Object khổng lồ ấy và dùng một Object khác để chắn ngang, người ta có thể ‘mở’ một hành lang an toàn cho máy bay dân dụng.
Tuy nhiên…
Snipe Laser 051 là Object thế hệ 2, một cỗ máy đã đánh đổi khả năng chịu đòn hạt nhân toàn hướng để lấy tốc độ vượt trội và những đòn laser uốn lượn phức tạp. Điều đó khiến việc luồn qua các khe hở trong chiến thuật áp lực hiện tại để bắn rơi một máy bay dân dụng trên ‘đường bay an toàn’ trở nên không quá khó.
Khi Vương Quốc Chính Thống nhận ra mối đe dọa ấy, họ đã đưa ra lithium như vật trao đổi. Đổi lại, Liên Minh Thông Tin cam kết không sử dụng Snipe Laser 051 để can thiệp vào các đường hàng không tại Athabasca.
Đó là thỏa thuận.
Thoạt nhìn, nó giống như một chiến thắng của công nghệ Liên Minh Thông Tin.
Nếu những Object cùng khái niệm với Snipe Laser 051 được sản xuất hàng loạt, cục diện chiến tranh dường như có thể bị lật ngược hoàn toàn.
(Nhưng phe bảo thủ trong Liên Minh Thông Tin không ưa Snipe Laser 051, cỗ Object có lớp giáp không thể chịu nổi một đòn tấn công hạt nhân. Nếu nó có bất kỳ hành động nào quá phô trương, nó có thể bị bao vây và hứng chịu hỏa lực tập trung. Snipe Laser 051 tập trung phòng thủ về phía trước, vì vậy, nó yếu trước các đòn tấn công đồng thời từ nhiều hướng.)
Snipe Laser 051 không nghi ngờ gì là một phần của kỷ nguyên mới, nhưng chính kỷ nguyên ấy lại không theo kịp nó, và vì thế đã vấp ngã ngay trước bước chân nó.
Theo cách đó, có lẽ đây là một Object bị buộc phải gánh chịu một dạng bi kịch nhất định.
"Bộ binh đã phát hiện các xe quân sự trong đường hầm."
Elite báo cáo.
"Làm nhanh lên."
Sĩ quan Vương Quốc Chính Thống nói.
"Nếu những binh sĩ các ông bỏ sót gửi tín hiệu cầu cứu về sân bay quân sự, chúng ta sẽ buộc phải điều một đội tìm kiếm."
"Họ đã tìm thấy 50 thùng chứa. Đúng như chúng ta được thông báo… nhưng điều này có nghĩa là gì vậy, trung tá?"
"Hả?"
"Các thùng đều trống rỗng. Không có gì bên trong cả. Lithium đã hứa đâu rồi?"
"Không thể nào… tôi đã chắc chắn nó ở trong đó! Tôi biết rồi! Đám sống sót đó hẳn đã mang nó theo! Không còn cách giải thích nào khác!"
"Nhưng bằng cách nào? Chiếc xe đó chỉ chở toàn đạn chưa nổ. Tôi không nghĩ có đủ chỗ để giấu từng ấy lithium."
Sĩ quan vệ tinh thở dài.
Ông ta đã mơ hồ nắm đượcc chuyện gì đã xảy ra.
Lithium sẽ nóng chảy ở 179 độ C. Và thuốc nổ trong các quả đạn có thể bị làm chảy và loại bỏ bằng cách đun trong nước nóng.
Nói cách khác, thuốc nổ trong những quả bom khổng lồ đó đã bị làm chảy ra và lấy đi, rồi lithium đã được nấu chảy và đổ vào.
Nếu lithium bị đun trong không khí, nó sẽ cháy. Nhưng nếu đặt một thùng nhỏ bên trong một thùng lớn hơn, cho nitơ lỏng dùng khi tháo kíp chuyển hóa trở lại thành khí để lấp đầy khoảng trống, rồi đun dầu động cơ của xe tải hoặc thứ tương tự như dầu ăn, và ngâm lithium trong đó, thì điều đó hoàn toàn khả thi. Nếu trong nhóm có người có chút tay nghề nấu nướng, chuyện này hoàn toàn có thể làm được.
Nhưng sĩ quan vệ tinh không có nghĩa vụ phải báo cáo kết luận đó chỉ vì ông ta đã tìm ra đáp án.
Ông ta thuộc về Liên Minh Thông Tin, còn bọn họ thuộc về Vương Quốc Chính Thống.
Ông ta sẽ nói chuyện khi điều đó có lợi cho mình, và sẽ cắt đứt liên lạc khi nó không còn giá trị. Ông ta chỉ thưởng công khi khoản thanh toán được đưa ra.
"Vậy thì, thưa trung tá."
Elite nói.
"Vì khoản thanh toán đã hứa chưa đến tay chúng tôi, hành động của chúng tôi sẽ bị hạn chế."
"Khoan đã! Chúng phải ở đâu đó chứ. Những thỏi lithium nhất định đang ở đâu đó! K-không, nếu cần tôi có thể chuẩn bị thêm tiền. Các ông không nên làm vậy!"
"Trước hết, chúng tôi cần để lại một dấu hiệu rõ ràng. Một dấu hiệu cho thấy điều gì sẽ xảy ra với những kẻ coi chúng tôi là trò đùa. Và thưa trung tá, chúng tôi biết vị trí chiếc máy bay vận tải của ông… Ông hiểu ý tôi chứ?"
Snipe Laser 051 bị một bộ phận cấp cao của Liên Minh Thông Tin ghét bỏ vì nó quá tiên tiến.
Nhưng cách để thoát khỏi tình cảnh đó lại vô cùng đơn giản:
Giành đủ chiến thắng, đến mức những kẻ ở trên cao không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải thừa nhận giá trị của nó.
Phần 5
“Ông ta vừa bị thổi bay.”
“Đúng là vậy. Chẳng phải như thế này thì chúng ta lại thành khủng bố rồi à?”
Một luồng chớp sáng chói lòa như ánh hàn xuất hiện trên bầu trời tuyết trắng. Đó là tất cả những gì họ có thể thấy của khẩu laser phòng không đang thiêu rụi một chiếc máy bay vận tải. Mục tiêu dĩ nhiên là viên trung tá của Vương Quốc Chính Thống, kẻ đã ra lệnh cho đơn vị Background đi vào chỗ chết.
Quenser, Heivia và những người khác không ở sân bay quân sự của Vương Quốc Chính Thống. Thay vào đó, họ đang ở thành phố Maple Queen, một khu dân cư dân sự thuộc Athabasca. Ban đầu nơi này chỉ là một thị trấn nhỏ với những dãy nhà thấp cao khoảng 3 đến 5 tầng, nhưng nhiều căn nhà tạm bợ đã được dựng chồng lên các mái bằng đó, tạo nên một khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Việc xây dựng lộn xộn cùng với tuyết chất đống bên trên thậm chí còn khiến một số tòa nhà bị sụp đổ.
Đường sá cũng không ở trong tình trạng bình thường. Một số khu vực bị chặn bởi các tòa nhà sập, và đôi khi xe cộ còn chạy xuyên qua những tòa nhà đã mất tường.
“Nhiệm vụ của chúng ta là vận chuyển vật liệu tuyệt mật đến sân bay quân sự, không phải để bị Liên Minh Thông Tin giết rồi lấy lại vật liệu đó. Thùng chứa có thể được thay đổi, tuyến đường có thể đã bị điều chỉnh, và lịch trình có thể đã bị đảo lộn hoàn toàn, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để đưa chúng ta ra tòa án binh.”
“Ra vậy. Thế thì chỉ cần chúng ta mang mấy quả đạn chưa nổ này đến sân bay quân sự là có thể nói rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Heivia gõ tay lên thùng sau của chiếc xe tải dân sự cũ nát.
“Nhưng chúng ta thật sự sẽ làm điều đúng đắn và mang nó nộp sao? Thứ này còn đáng giá hơn cả một căn biệt thự bên bờ biển Aegea.”
“Tất nhiên là có. Nhưng nhiệm vụ của chúng ta chỉ là vận chuyển vật liệu tuyệt mật đến sân bay quân sự. Không còn ai ở đó muốn nó nữa, vậy thì ai nói rằng chúng ta không thể chất nó lên chuyến bay về nhà của mình chứ?”
“Như thế là sai.”
“Ừ, sai thật.”
Quenser đồng ý, rồi cậu đập lòng bàn tay vào bộ giáp trợ lực gần đó.
“Đi kiếm gì ăn trước khi đổi xe. Bọn tôi sẽ mua gì đó cho cô, nên trông xe đi.”
“Tôi muốn một cái burger teriyaki.”
Idol Hoàn Hảo đáp.
“Sau khi ăn toàn đồ tiếp tế nhạt nhẽo thì món đó sẽ khá là có vị đấy. Đi thôi, Heivia.”
Quenser và Heivia rời khỏi xe tải và đi bộ về phía siêu thị bẩn thỉu.
“Không biết tiếp theo chúng ta sẽ bị điều đi đâu. Có bị kẹt lại trong đơn vị Background không nữa? Nó gần như đã bị tiêu diệt rồi.”
“Dù đi đâu thì cũng là địa ngục thôi. Dù tỷ giá của số lithium đó có thấp, chúng ta cũng nên nhanh chóng đổi tiền và gửi vào tài khoản ngân hàng điện tử. Không thì nó sẽ bị tịch thu do các quy định hạn chế về tài sản cá nhân.”
“Không lẽ không có cách nào để chúng ta được điều đến một khu văn phòng sạch sẽ an toàn, nơi chúng ta có thể mặc vest sao?”
“Tớ không quan tâm đi đâu, miễn là không phải Nam Mỹ. Khu Amazon sẽ là tệ nhất.”
“Tại sao?”
“Thỉnh thoảng nên đọc báo đi, đồ ngốc. Cuộc Đấu Hoàng Gia để quyết định người kế vị ngôi vương của khu Volga sẽ được tổ chức ở đó. Điều đó có nghĩa là sẽ có một cuộc đụng độ giữa các Object. Tớ không muốn bị kẹt ở giữa chuyện đó.”
Tuy nhiên, những binh lính vô giá trị như Heivia và Quenser không có quyền quyết định nơi họ được điều đi. Vì lo lắng cũng chẳng giúp được gì, họ quyết định đổi chủ đề.
“Này, Quenser. Người ta ăn gì ở quanh đây vậy? Cá hồi? Hải cẩu?”
“Cửa hàng burger thì giống nhau trên toàn thế giới thôi. Tớ lo hơn là họ có chấp nhận euro của Vương Quốc Chính Thống hay không.”
“Một quốc gia chiến trường bẩn thỉu thì có chỗ đổi tiền ở khắp nơi thôi.”
Nhưng rốt cuộc họ không thể mua được bất kỳ chiếc burger nào bằng số euro của mình.
Bởi vì chiếc xe tải dân sự chở đầy lithium phía sau họ đột ngột phát nổ.
Hoàn toàn nghiêm túc mà nói, họ đã ngừng thở. Không chỉ vậy, họ còn bị hất văng về phía trước vài mét. Không thể dừng lại quán tính, họ tiếp tục lăn dài trên mặt tuyết. Khi cuối cùng cũng dừng lại, họ vẫn nằm rạp trên đất và nhìn về phía hiện trường vụ nổ. Trong không khí có quá nhiều bụi nên không thể thấy được chiếc xe tải dân sự. Bức tường của một tòa nhà gần đó đã bị xé toạc hoàn toàn. Bộ giáp trợ lực với lớp giáp dày nằm gục trên mặt đất. Nó đã ở gần như ngay trung tâm vụ nổ, nhưng có lẽ lớp giáp của nó đủ dày để bảo vệ người bên trong, bởi những ngón tay dày của nó vẫn đang co giật liên hồi.
“Khụ, khụ! Chết tiệt, cái quái gì thế này? Chẳng phải đó là xe của chúng ta sao!?”
“Không có lý do gì để nó phát nổ cả! Tất cả các quả đạn đều được nhồi lithium. Chúng ta đã đảm bảo kín khí bằng nitơ và cao su, nên lẽ ra nó phải ổn định chứ!”
“Thế thì tại sao nó lại nổ chứ!?”
Quenser khẽ cắn môi trước câu hỏi của Heivia.
Cậu bắt đầu nói khi đứng dậy khỏi lớp tuyết vương đầy mảnh vỡ.
“Tôi chỉ nghĩ ra được một khả năng: chiếc xe đã bị tráo đổi với một chiếc khác vào lúc nào đó.”
“Tráo…Cái gì cơ?”
“Bị tráo! Chiếc xe di chuyển chậm qua khu dân cư này cùng với những phần cơi nới phức tạp của nó. Chỉ có tài xế ở trên xe. Chúng ta thì phải phân tán ra để bảo vệ. Nếu tài xế đó là kẻ địch, hắn hoàn toàn có thể lén tráo chiếc xe bằng một mẫu giống hệt khi đi xuyên qua một trong những tòa nhà xập xệ đó!”
Chiếc xe tải và các quả đạn chưa nổ mà Quenser và những người khác sử dụng vốn dĩ đến từ chính thành phố dân sự đó. Nếu có người báo trước, việc chuẩn bị một chiếc xe và các quả đạn giống hệt sẽ không hề khó.
Điều đó có nghĩa là họ biết mình phải điều tra điều gì trước tiên.
“Chúng ta thay tài xế theo ca, đúng không? Ai là người lái cuối cùng?”
“Gã có bằng đầu bếp ấy. Cậu biết đó, cái người đã làm nóng dầu máy để làm tan lithium.”
“Vậy thì chính hắn là kẻ phản bội.”
“Hắn đang làm việc với ai vậy!? Liên Minh Thông Tin sao!?”
“Nếu họ biết các quả đạn chưa nổ đó chứa lithium, thì cái ‘quả bóng bầu dục’ kia đã không để chúng ta rời đi. Họ đã dùng bộ binh để tàn sát chúng ta và đoạt lấy lithium rồi.”
“Vậy thì kẻ địch ở đây là ai!?”
“Làm sao mà tớ biết được!?”
Quenser gắt lên.
“Nhưng dù là ai đi nữa, họ đã kích nổ các quả đạn bằng cách nào? Bom hẹn giờ à? Không. Họ không thể biết khi nào chúng ta sẽ nhận ra chiếc xe đã bị tráo. Họ muốn xóa sạch mọi dấu vết bằng cách cho nổ vào thời điểm họ chọn, nên chắc chắn họ đã dùng tín hiệu vô tuyến.”
“Thế thì giúp được gì ch…Khoan đã.”
“Đúng vậy, Heivia. Tín hiệu vô tuyến không thể truyền đi xa trong khu ổ chuột quanh co này… Hắn ở gần đây. Tên khốn đã nhấn nút đang ở gần đây! Nếu chúng ta bắt được hắn, hẳn sẽ biết hắn là ai!”
Heivia túm lấy khẩu súng trường tấn công đang đeo trên vai và nhìn quanh khu vực.
Ở tầng hai của một tòa nhà bẩn thỉu, một người đàn ông đang thò đầu nhìn về phía họ qua cửa sổ đã giật mình rút lại khi thấy nòng súng. Nhưng hắn không chỉ đơn giản là hoảng loạn. Đó là một khác biệt rất nhỏ trong hành vi, nhưng rõ ràng hắn đang giả định rằng nòng súng kia sắp chĩa về phía mình.
“Tên khốn đó!!”
Tin vào khả năng xuyên phá của súng trường tấn công, Heivia bắn một loạt ngắn về phía bức tường tầng hai, nhưng cậu không nghĩ rằng mình đã bắn trúng. Cậu nghe thấy tiếng kính vỡ ở mặt đối diện của tòa nhà. Hai chàng trai vội vã chạy về hướng đó và thấy người đàn ông đang nhảy xuống.
Ánh mắt họ chạm nhau trong chớp mắt, nhưng người đàn ông không hề do dự mà quay đầu bỏ chạy.
Heivia tặc lưỡi.
“Chết tiệt, tớ không thể bắn! Khẩu súng này quá mạnh. Nguy cơ bắn trúng dân thường là quá lớn!”
Heivia chuyển sang rút súng ngắn, còn Quenser thì cắm kíp nổ vào thuốc nổ dẻo để ép dân thường núp sau vật che chắn, nhưng người đàn ông kia đã biến mất.
Nhưng họ vẫn còn một manh mối.
Khi người đàn ông nhảy xuống từ tầng hai, áo khoác của hắn đã bị gió thổi tung. Và điều đó đã để lộ một dấu hiệu đặc trưng được giấu quanh cổ hắn.
“…Cậu có thấy không, Quenser?”
“Ừ. Những vết sẹo do chỉ khâu chạy vòng kín quanh cổ.”
Đó là dấu hiệu của đơn vị Vương Quốc Chính Thống đã từng cải trang thành đơn vị mang tên trung đội Night Edge tại quần đảo Cook Addition.
Đại đội Hỗ trợ Cơ động số 202.
Đội ngũ trong bóng tối được đồn đại là thực hiện các nhiệm vụ bí mật khắp thế giới. Đơn vị mà sự huyền bí của nó được cho là đã cứu sống những tờ báo lá cải đang hấp hối khi họ bắt đầu bám theo.
“Unicorn!!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
