Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 6 (Đã Hoàn Thành) - Chương 2: Đội ngũ phải thực hiện những công việc bẩn thỉu luôn đau đớn hơn cả khi ở địa ngục - Trận chuyến vận chuyển tại Athabasc (Phần 1-2)

Chương 2: Đội ngũ phải thực hiện những công việc bẩn thỉu luôn đau đớn hơn cả khi ở địa ngục - Trận chuyến vận chuyển tại Athabasc (Phần 1-2)

Phần 1

Ở khu vực phía bắc của lục địa Bắc Mỹ là một vùng đất băng giá, nơi mọi thứ từ mặt đất dưới chân cho đến bầu trời trên cao đều bị bao phủ bởi một cơn bão tuyết trắng xóa. Một đoàn xe gồm năm chiếc xe tải quân sự cỡ lớn tiến lên giữa biển tuyết trắng ấy. Những xe bọc thép tám bánh với tháp pháo kiểu xe tăng bảo vệ đoàn xe ở phía trước và phía sau.

Rõ ràng có điều gì đó khác thường ở đoàn xe này.

Quenser và Heivia bị nhét vào thùng sau có mui che của một trong những chiếc xe tải quân sự đó, 20 đến 30 binh sĩ khác cũng chen chúc cùng họ. Có vẻ tất cả các xe tải đều trong tình trạng tương tự.

Heivia đang đối mặt với một binh sĩ trạc tuổi mình, người tình cờ ngồi cạnh cậu ta.

"Thật đấy, tôi không nói dối đâu! Ngực của chỉ huy giống như ‘baboom’ ấy! ‘Baboom’! Tôi biết dùng hiệu ứng âm thanh đó nghe kỳ quặc thật. Bình thường thì phải là kiểu ‘boing’, nhưng chỉ có ‘baboom’ mới xứng đáng với chỉ huy của chúng ta."

"À-à, tôi hiểu. Nhưng tôi vẫn chưa hình dung ra được…"

"Nếu cậu nhìn thấy thì sẽ hiểu ngay thôi. Có ảnh của cô ấy trên mạng nội bộ quân đội không? Chỉ cần ảnh chụp nửa trên là đủ để thấy sự hiện diện của chúng rồi."

Dường như điểm đáng giá duy nhất của người lính trẻ mà Heivia đang nói chuyện cùng là cậu ta có bằng đầu bếp.

Quenser quyết định giúp giải vây bằng cách lên tiếng. 

"Lạnh đến mức nhìn thấy cả hơi thở mà cậu vẫn nói nhiều thế à?"

"Nếu không nói thì tớ cảm giác mình sẽ chết cóng mất. Tớ muốn có một lò sưởi, một cái giường, và một người phụ nữ xinh đẹp."

"Ở đâu thì cậu cũng sẽ muốn mấy thứ đó thôi."

"Chuẩn luôn." 

Heivia bực bội nói.

"Suốt thời gian qua chúng ta chỉ đào mấy quả đạn lên khỏi tuyết rồi dùng ni-tơ lỏng làm đông kíp nổ trước khi tháo ra. Mà mấy vũ khí kiểu cũ đó thì quân đội chính quy có Object đời nào dùng. Chắc là du kích địa phương thôi. Tớ ghét cái này lắm. Chính bọn chúng rải mấy quả đạn xịt khắp nơi, vậy sao bọn chúng không tự đi dọn đi?"

Ngay lúc đó, họ nghe thấy một tiếng kim loại va chạm.

Tất cả quay về phía âm thanh và thấy người phụ nữ đóng vai trò chỉ huy đang khẽ đập nắm tay xuống sàn thùng xe.

"Chú ý." 

Cô nói. Cô đeo tai nghe để giọng mình có thể truyền đến các xe khác.

 "Chúng tôi đã tập hợp các nguồn lực dùng một lần từ nhiều nơi trên thế giới và sẽ cho các anh tham gia vào hàng loạt nhiệm vụ không vinh quang. Đơn vị của chúng ta không có phiên hiệu chính thức. Dù sao thì, nếu chúng ta thực sự tồn tại, đó sẽ là vấn đề. Nếu chết, chúng ta sẽ không được tính vào danh sách tử trận quốc tế, vì vậy, hãy cẩn thận. Nhưng nếu không có tên thì sẽ rất bất tiện khi liên lạc, nên chúng ta có một tên không chính thức. Đơn vị Background. Chúng ta hòa tan vào hậu cảnh. Không bao giờ bước ra phía trước. Hãy lấy phương châm ‘cái đinh nhô ra sẽ bị đóng xuống’."

"Rõ rồi." 

Heivia cười toe. Có vẻ với cậu ta thì chẳng điều gì quan trọng miễn là cô có gương mặt xinh đẹp và bộ ngực lớn.

"Vậy nhiệm vụ lần này là gì? Thanh toán người thứ ba trong mối quan hệ của một quan chức cấp cao à?"

"Một câu hỏi rất hay, binh nhất Heivia Winchell. Khoảng một nửa đơn vị vẫn chưa hiểu cách vận hành của Background, vì nửa còn lại đã bị thổi bay mấy hôm trước và phải bổ sung người mới. Trước khi bắt đầu, tôi sẽ giải thích Chiến dịch Christmas Boot là gì. Mọi chuyện bắt đầu từ một máy bay ném bom tàng hình đã lỗi thời." 

Người phụ nữ nói một cách dửng dưng.

"Tuy nhiên, nó không được dùng để biến một thành phố nào đó thành vùng đất chết. Nhiệm vụ của nó là vận chuyển một vật liệu bí mật. Nhưng tín hiệu nhận dạng đã bị tắt để đảm bảo tuyệt đối bí mật, và kết quả là nó bị chính một tên lửa phòng không của Vương Quốc Chính Thống bắn hạ. Nó đã hạ cánh khẩn cấp sâu trong những dãy núi trắng xóa này."

"Sao ngu thế." 

Quenser lẩm bẩm.

Người phụ nữ phớt lờ và tiếp tục. 

"Ai đó phải thu hồi vật liệu bí mật này. Đó là lý do chúng ta được triển khai. Nhiệm vụ thu gom đạn chưa nổ chỉ là mồi nhử để che giấu nhiệm vụ thật. Ngay cả những đơn vị khác trong quân đội cũng sẽ nghĩ rằng chúng ta chỉ đang di chuyển để thu hồi số đạn chưa nổ đó. Các cậu hiểu tôi đang nói gì chứ?"

"Ý là dù bị chỉ huy căn cứ thẩm vấn cũng phải nói dối à?"

"Đúng vậy. Dù là ai hỏi, các cậu cũng tuyệt đối không được tiết lộ về vật liệu bí mật. Và đừng quan tâm về việc nó là gì. Nếu nó được giao cho đơn vị Background xử lý, thì chắc chắn nó đang bị bao quanh bởi những hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm. Tò mò đào sâu vào đó rất có thể sẽ dẫn các cậu đến cái chết. Tóm lại, chỉ cần lấy vật liệu bí mật từ chiếc máy bay ném bom tàng hình và chất nó lên một trong những chiếc xe tải. Sân bay quân sự gần nhất cách đây 80km. Chỉ cần vận chuyển được tới đó, Chiến dịch Christmas Boot sẽ hoàn thành."

"Là bộ sưu tập đồ lót bị đánh cắp của một tên biến thái à?"

"Những trò đùa kiểu đó chỉ mời gọi cái chết thôi, binh nhất Winchell."

Vẫn co ro vì lạnh, Quenser giơ tay hỏi. 

"Tại sao lại chất vật liệu bí mật lên chính một trong những chiếc xe mà chúng ta đang ngồi?"

"Athabasca là một quốc gia chiến trường. Nó giáp với một căn cứ của Liên Minh Thông Tin. Nếu có bất kỳ ai chặn được thông tin về vật liệu bí mật này, nguy cơ bị tấn công là rất lớn. Bằng cách dùng vài xe tải làm mồi nhử, rủi ro để mất vật liệu bí mật sẽ giảm xuống."

"…Vậy tức là chúng ta có thể bị thổi bay với tư cách là một trong những kẻ thế mạng."

Quenser tặc lưỡi, cậu ghé mắt nhìn ra ngoài qua một khe hở gần đó trên mui bạt.

Cậu thấy một cơn bão tuyết dữ dội và những dãy núi trắng xóa. Khu vực họ đang ở có rất nhiều cây lá kim, nhưng các sườn núi không hoàn toàn bị che phủ bởi rừng. Ở một vài nơi, cây cối đã bị đốn hạ để tạo thành những sườn dốc trơn tru. Cậu còn thấy những hàng tháp kim loại, có lẽ là dành cho hệ thống cáp treo.

"Và nơi này từng suýt được tuyên bố là quốc gia an toàn… Không thể tin được mọi chuyện lại bắt nguồn từ tình trạng bất ổn của chỉ một khu trượt tuyết."

"Nghe nói các nhóm bảo vệ động vật thì rất thích điều đó. Nào là chim ưng với gấu từng suýt bị săn bắt đến tuyệt chủng giờ đã phục hồi số lượng."

"Những người đó thật khó hiểu. Tỷ lệ thất nghiệp thì tăng cao, binh lính và người vô gia cư chết la liệt, vậy mà họ lại nói phải dùng cả đống tiền thuế để bảo vệ mấy con quạ trong thành phố. Mà này, sao chiếc xe này lại nghiêng sang phải thế?"

"Là nhờ cái bộ giáp trợ lực khổng lồ ở đằng kia kìa."

Heivia hất ngón tay cái chỉ về phía đó, và bộ giáp trợ lực thô kệch kia khẽ vẫy tay với họ bằng những cử động mềm mại, nữ tính.

Một thùng công-te-nơ hình chữ nhật đủ lớn để nhét vừa Quenser vào trong, được gắn sau vai trái của bộ giáp, hẳn nó chứa đầy vũ khí hạng nặng.

"Nghe nói bên trong là một idol sa cơ. Cô ta được cho là có thể hát hoàn hảo, nhảy hoàn hảo, và luôn nở nụ cười hoàn hảo, nhưng vì quá hoàn hảo nên lại không đáng yêu. Cuối cùng cô ta tham gia mấy cuộc chiến ‘sạch sẽ’ này vì lựa chọn của cô ta chỉ còn làm phóng viên chiến trường hoặc đóng phim khiêu dâm, nhưng lại mắc sai lầm nghiêm trọng và bị điều ra tận đây."

"Cô ta có đẹp không?"

"Nghe nói đẹp đến mức nhàm chán. Nếu đúng vậy thì tớ vĩnh viễn không hiểu nổi ngành công nghiệp thần tượng ấy."

"Cái kiểu khẩu hiệu đó chắc chắn khiến những phụ nữ khác ghét cô ta."

"Ờ. Nghe nói cũng có tin đồn như thế. Một công ty quảng cáo ngu ngốc nào đó đã nói cô ta ‘đẹp hơn cả công chúa Volga’, nên cô ta bị buộc phải rời khỏi chương trình truyền hình thường kỳ vì tội khi quân. Đúng là một bi kịch, vì bản thân cái cô Idol Hoàn Hảo chưa từng nói gì về công chúa Volga, chỉ là những người xung quanh tự ý làm quá lên."

"Cậu nghĩ có khi nào chính công chúa Volga đứng sau chuyện đó không?"

"Tớ từng thấy cô ấy ở một bữa tiệc tối. Tất nhiên là chẳng có cơ hội nói chuyện đàng hoàng gì, nhưng cô ấy trốn sau đội cận vệ cao gấp đôi mình suốt buổi. Cổ chỉ là một đứa trẻ chẳng biết gì về ghen tuông thôi."

Vì Quenser và Heivia chán quá, họ liền quyết định bắt chuyện với Idol Hoàn Hảo. Họ dịch lại gần bộ giáp trợ lực khổng lồ.

"Này, này. Thời nay làm idol thì cũng phải có bằng lái giáp trợ lực để đi biểu diễn à?"

"Tôi từng phải lấy bằng xây dựng khi chương trình truyền hình của tôi có dự án xây một tòa lâu đài nhỏ."

"Được bảo vệ kín mít như vậy, cô có mua bảo hiểm cho gương mặt mình không?"

"Thời hạn gia hạn là tuần trước, nhưng rất có thể nó đã không được gia hạn vì sai lầm của tôi."

"Nhưng văn phòng quản lý thần tượng của cô hẳn không muốn cô bị thương, nên mới cấp cho cô bộ giáp trợ lực đó chứ?"

"Điều đó còn tùy vào mức độ thương tích. Tôi nghĩ có lẽ họ còn mong tôi mang trên người một mức độ yếu đuối nhất định."

Quenser khẽ kéo tay áo Heivia và thì thầm.

"Quả thật là họ đã gom về đây đủ loại người. Nhưng tớ có linh cảm chuyện này sẽ không giống mấy phim hành động, nơi từng thành viên dùng sở trường của mình để hoàn thành một nhiệm vụ liều lĩnh."

"Ừ. Cậu nhóc tàn nhang đằng kia chỉ đang cáu vì máy chơi game cầm tay bị đơ thôi. Nghĩ lại thì, sao cậu ta lại chơi FPS ngay giữa chiến trường chứ?"

Họ bắt đầu nghiêm túc tự hỏi liệu tốc độ thay quân cực nhanh của đơn vị Background (nói cách khác là tỷ lệ tử vong cao) có thật sự là do phải đối mặt với kẻ địch mạnh, hay là do các thành viên tự bóp lẫn nhau.

"Các cậu…" 

Nữ chỉ huy nói và lại gõ lên sàn thùng xe.

"Chúng ta sắp tới địa điểm hạ cánh khẩn cấp của máy bay ném bom tàng hình. Khi đến nơi, Chiến dịch Christmas Boot sẽ bắt đầu. Trước đó, hãy chắc chắn mỗi người đã có cacao của mình. Chính là gói hình que đã phát cho tất cả."

Quenser cau mày hỏi. 

"Chúng tôi phải làm gì với thứ này? Uống đồ có mùi nồng thì sẽ bị chó nghiệp vụ lần ra mất."

"Có khi còn phải lo mấy binh sĩ đói khát đánh hơi được nữa." 

Heivia nói thêm.

"Không, không." 

Người phụ nữ lắc đầu.

"Nếu có rắc rối bất ngờ khiến các cậu bị tách ra, chúng tôi sẽ không lập đội đi cứu. Đi bộ 80km về sân bay quân sự trong cơn bão tuyết này là cực hình. Nếu khẩu phần của các cậu bị đông cứng, chúng sẽ trở nên vô dụng. Khi đó, có lẽ các cậu chỉ còn cách nhỏ vài giọt nước mắt vào bột cacao. Liếm từng chút một có thể sống sót."

"Thật sao?"

"Công việc này đúng là có một chế độ phúc lợi tuyệt vời." 

Heivia nhận xét.

Phần 2

Chiếc máy bay ném bom tàng hình là một dạng cánh bay, có hình dáng giống như chiếc boomerang. Thân máy bay đen tuyền hiện lên vô cùng rõ rệt giữa những dãy núi tuyết trắng.

Nó hạ cánh bên cạnh một con sông đóng băng, trong khe giữa hai ngọn núi. Mặt đất phủ đầy sỏi đá, nên bánh đáp của máy bay dĩ nhiên đã bị thủng. Trong tình huống đó, chiếc máy bay hoàn toàn có thể mất thăng bằng và bốc cháy, vậy nên phi công hẳn đã rất điêu luyện mới có thể hạ cánh gọn gàng như thế.

Có vẻ phía bên phải thân máy bay đã bị tên lửa làm hư hại. Khói đen đang bốc lên từ mép cánh, nhưng ngoài ra không thấy dấu hiệu tổn hại nào khác.

"Chỉ là trầy xước thôi mà. Sao nó lại rơi xuống?"

"Cánh bay có sức chứa lớn nhưng độ ổn định lại kém. Lại còn phải đối phó với bão tuyết này, có lẽ nó còn gặp nhiễu động trên cao."

Bộ giáp trợ lực khổng lồ bước xuống từ xe tải quân sự, cô dùng đèn cắt hồ quang để cắt mở cửa khoang của máy bay.

Khi bộ giáp tháo được tấm cửa dày và ra hiệu lối đi đã thông, nữ chỉ huy cúi người nhìn vào bên trong.

Đúng lúc đó, một tiếng súng vang lên.

"Hả?"

"Cái gì? Cái gì vậy!? Tại sao cô ta lại phải nổ súng ở đây!?"

Hai cậu thiếu niên vội cúi rạp xuống và cố hết sức nấp sau lớp tuyết, nhưng không có chuyện gì xảy ra thêm. Họ nhìn nhau, rồi tiến lại gần chiếc máy bay, họ vừa kịp thấy nữ chỉ huy bước ra khỏi khoang, trên quân phục vương đầy máu. Chất lỏng đỏ thẫm nhanh chóng bắt đầu đông cứng.

"Vật liệu bí mật ở bên trong. Khiêng ra."

"Chuyện gì đã xảy ra vậy!?"

"Chúng ta không có thời gian mang theo người bị thương. Chỉ riêng chúng ta thôi cũng đã sát giới hạn rồi. Tại sao phải lãng phí công sức cho việc làm từ thiện? Chưa kể sẽ có vài người phải ở lại để nhường chỗ cho kẻ bị thương."

"…"

"Đừng nhìn tôi như thế. Phi hành đoàn của chiếc máy bay ném bom đó cũng là những binh sĩ không được đăng ký trong bất kỳ cuộc chiến ‘sạch sẽ’ nào. Họ sẽ không xuất hiện trong danh sách thương vong quốc tế. Họ giống hệt chúng ta. Bản báo cáo chỉ ghi rằng có vài người chết trong bộ quân phục của Vương Quốc Chính Thống. Vì chúng ta chưa từng có cơ hội xác nhận danh tính của họ, họ sẽ bị coi là những kẻ ám ảnh với cosplay."

"Tôi không thể tin nổi cô…" 

Heivia rên rỉ, nhưng cậu chẳng thể làm gì khác.

Than phiền cũng không thể khiến người chết sống lại.

Nữ chỉ huy chẳng buồn để tâm và chỉ nói. 

"Nhanh lên, nhanh lên. Chúng ta phải cố hết sức để ngay cả những người khác của Vương Quốc Chính Thống cũng không biết chúng ta đang làm gì. Tôi nghe nói Unicorn đang hoạt động bí mật trong khu vực này. Chúng ta không muốn chạm trán với họ."

"Làm ơn, đừng! Tôi không muốn nghe cái tên đó! Nó kéo hết mọi sang chấn trở lại rồi!" 

Quenser gần như gào lên trong tuyệt vọng, nhưng cậu vẫn bắt tay vào việc.

Trước tiên, cậu tiến vào buồng lái đẫm máu và nhấn nút mở khoang hàng dùng để chất bom. Idol Hoàn Hảo điều khiển bộ giáp trợ lực khổng lồ tiến vào khoang sau, nhấc một thùng kim loại cỡ bằng chiếc tủ lạnh rồi mang ra xe tải. Kích thước các thùng không hoàn toàn giống nhau.

Quenser rời khỏi máy bay để trốn cái mùi tanh khiến dạ dày cậu cuộn lên rồi hỏi bộ giáp trợ lực.

"Nặng bao nhiêu?"

"Cỡ một bức tượng đồng."

"Tôi chẳng có khái niệm gì về việc một bức tượng đồng nặng bao nhiêu cả."

Dù vậy, có vẻ họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dựa vào bộ giáp trợ lực cho công việc bốc dỡ. Những binh sĩ khác tản ra xung quanh chiếc máy bay ném bom tàng hình để canh gác… Hoặc có lẽ họ chỉ muốn đẩy một công việc phiền phức cho người khác.

Số lượng các thùng chứa vật liệu bí mật nhiều hơn dự kiến. Chúng chất đầy ba chiếc xe tải.

Điều đó đồng nghĩa với việc số binh sĩ ban đầu chia ra năm xe phải chen chúc vào hai xe còn lại.

Heivia rên rỉ giữa hơi nóng hôi hám.

"Khủng khiếp! Mọi thứ đều khủng khiếp! Cứ như một chuyến tàu đông nghẹt ở Đông Nam Á vậy!"

"Phải, phải, nhưng vẫn tốt hơn là chết, đúng không?" 

Nữ chỉ huy thản nhiên nói.

"Được rồi, đã chất xong hết rồi. Chuẩn bị rời đi. Tất cả đã lên xe chưa? Nếu không kịp lên sẽ bị bỏ lại đấy, nên mau lên."

Chiếc xe tải khởi hành khiến thùng xe rung lắc dữ dội. Có lẽ sự cân bằng của xe đã bị phá vỡ bởi quá nhiều người ở trên.

"Chở nặng thế này có làm nổ lốp không?"

"Lốp xe tải không có không khí bên trong. Chúng được nhồi đầy sợi tổng hợp. Công nghệ giảm xóc đã tiến bộ rất nhiều, nên có lẽ không lâu nữa chúng ta sẽ thấy một loại vũ khí mới nằm giữa xe tăng và xe bọc thép, có giáp dày và tốc độ cao."

"Đủ rồi, đồ cuồng thiết kế! Đừng làm cái phòng xông hơi người này nóng thêm nữa!"

Nhân tiện, Quenser gần như đang ôm lấy Idol Hoàn Hảo, nhưng cậu chẳng hề biết ơn gì, vì cô đang mặc bộ giáp trợ lực khổng lồ. Nó chẳng ấm cũng chẳng mềm. Hơi nóng giúp cậu tạm thời an toàn, nhưng chỉ cần một luồng gió lạnh lùa vào qua khe bạt, da má cậu có thể đông cứng và dính chặt vào những tấm giáp.

Rồi Quenser nhận ra một âm thanh giống như nút sâm panh bị bật ra. Âm thanh ấy vọng tới từ rất xa bên ngoài tấm bạt dày.

"Gì vậy?"

Cậu thậm chí còn chưa kịp nói xong.

Một tiếng nổ lớn vang lên, và chiếc xe tải đột ngột dừng lại.

Trong thùng xe chật kín nên chẳng có gì để bám vào. Khi xe phanh gấp, không có điểm tựa, tất cả mọi người phía sau đều bị hất nhào về phía trước. Quenser nghe rõ một tiếng thét phát ra từ lồng ngực mình.

"Gyahh!? Khụ… cái quái gì vậy!?"

"Chết tiệt! Tôi nghĩ đó là súng cối! Tôi ngửi thấy mùi cháy. Chiếc xe bọc thép phía trước bị thổi bay rồi!"

Súng cối được bắn vọt lên không trung như một cú ném xa trong bóng chày, rồi rơi thẳng xuống mục tiêu. Đó là một loại vũ khí đơn giản được sử dụng khắp nơi trên thế giới.

"Hả? Đợi đã! Vậy thì chúng ta phải đẩy cái xe bọc thép đó ra khỏi đường! Nếu cứ đứng yên ở đây…!"

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, họ nghe thấy một tiếng nổ từ ngay phía sau. Chiếc xe bọc thép ở cuối đoàn có lẽ đã bị phá hủy. Trước sau đều bị chặn, những xe tải ở giữa bị mắc kẹt không thể nhúc nhích.

"Tình huống này đúng là kinh điển đến mức có thể tìm thấy trong sách giáo khoa!"

"Ra ngoài, ra ngoài! Từng chiếc xe tải sẽ bị tiêu diệt lần lượt!" 

Nữ chỉ huy hét lên khi các binh sĩ đồng loạt nhảy khỏi thùng xe.

Idol Hoàn Hảo dùng sức mạnh thể chất khủng khiếp của mình xé toạc tấm bạt dày rồi đẩy Quenser ra khỏi hông xe tải.

Nhưng kẻ địch không hề đợi họ kịp tản ra.

Âm thanh như nút sâm panh bật ra lại vang lên một lần nữa.

"Tản ra! Nằm xuống!" 

Mệnh lệnh mâu thuẫn của nữ chỉ huy vang lên.

Một tiếng nổ dữ dội dội xuống.

Tầm nhìn của Quenser bị nhuộm trắng.

Cậu tưởng như toàn bộ khuôn mặt mình, cùng với cả hai con mắt đã bị nghiền nát. Nhưng hóa ra quả đạn cối rơi cách đó một đoạn chỉ thổi tung tuyết lên. Dẫu vậy, việc tuyết bị ném thẳng vào mặt với tốc độ khủng khiếp cũng đủ cướp đi cảm giác thăng bằng của cậu trong chốc lát.

Từ gần đó, Heivia hét lớn khi đang nằm rạp xuống đất.

"Quenser, đồ ngốc! Bò xuống gầm xe đi! Xe bọc thép chỉ bị hạ vì lốp và hệ thống treo bị phá hủy thôi. Chưa đủ để xuyên qua giáp đâu!"

"Làm sao chúng ngắm chính xác được như vậy trong gió bão thế này!? Tớ cứ nghĩ hai ba phát đầu của súng cối chỉ dùng để căn chỉnh mà thôi!?"

"Đạn cối GPS đấy! Chỉ cần bắn lên theo hướng đại khái, rồi cái đuôi của nó sẽ điều chỉnh dựa trên thông tin GPS từ vệ tinh để đánh trúng mục tiêu. Tản ra trên tuyết chỉ khiến chúng khóa mục tiêu trên màn hình cảm ứng thôi!"

Quenser vừa bò trên tuyết chui xuống gầm xe tải vừa hét lên. 

"Vậy thì phải gây nhiễu nó!"

"Những binh sĩ thông tin mang máy móc cồng kềnh trên lưng đã bị hạ gục trước rồi. Cả mụ chỉ huy hống hách chúng ta nữa!"

"Cô ta chết dễ thế sao!? Tớ còn tưởng cô ta còn là trùm cuối chứ!"

Sau vài tiếng nổ nữa, số đồng minh của họ đã giảm đi đáng kể. Việc tuyết bị hất tung che kín người cậu trong khung cảnh đỏ đen ghê rợn có lẽ đã cứu mạng Quenser.

"Cái xe này không chịu nổi nhiều đợt đánh liên tiếp đâu. Nếu không làm gì đó sớm, chúng ta sẽ bị đè nát bởi đống sắt vụn."

"Kia rồi. Chúng ở đó, chết tiệt thật. Khoảng 1700m về phía tây bắc. Vài xe vận tải bộ binh của Liên Minh Thông Tin đang dừng ở chân núi. Khẩu súng cối chắc được đặt phía sau chúng!"

Quenser nhìn qua ống nhòm và quả thật là có thấy vài chiếc xe trông giống xe tăng bị tháo tháp pháo. Lớp giáp của chúng dày đến mức đạn súng trường hoàn toàn vô dụng. Chưa kể là khoảng cách quá xa.

Vì đạn cối ban đầu được bắn vọt lên không trung, chúng có thể liên tục khai hỏa trong khi vẫn ẩn mình sau vật che chắn.

"Tên lửa chống tăng vác vai của cậu đâu!? Lắp mau lên!"

"Tớ có thể thổi bay mấy chiếc xe vận tải chúng dùng làm lá chắn, nhưng đống xác vẫn sẽ nằm đó. Tôi không thể phá được tổ súng cối phía sau xe tải bằng thứ đó!" 

Heivia cáu kỉnh nói.

"Đòn phản công của chúng ta không với tới được chúng. Chúng ta chỉ có thể ngồi đây để chúng ném mấy quả bóng chày đó vào mình thôi. Rốt cuộc phải làm gì đây?"

"Này, Heivia. Cậu nghĩ chúng tấn công vì biết về vật liệu bí mật sao?"

"Cậu đang nói là chúng ta có thể sống sót bằng cách dùng những xe chở vật liệu bí mật làm lá chắn à?" 

Heivia cau mày.

"Không ai tấn công chỉ với mỗi súng cối GPS cả. Đó chỉ là một phần lực lượng của chúng thôi. Bộ binh sẽ lén áp sát trong khi chúng giữ chân ta bằng súng cối. Tớ nghĩ mấy chiếc xe vận tải mà Liên Minh Thông Tin đang dùng làm lá chắn đủ để chở khoảng 60-70 người."

"Vậy thì làm sao bây giờ? Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng phải phá hủy khẩu súng cối GPS đó càng sớm càng tốt."

Quenser rút ra từ ba lô một khối thuốc nổ mềm như đất sét, vừa nhìn ra ngoài từ dưới gầm xe tải vừa cắm một kíp hình que vào đó.

Cậu đang tìm Idol Hoàn Hảo trong bộ giáp trợ lực.

"Này, này! Cô vẫn còn cử động được chứ? Tôi sẽ cho nổ một quả bom để thổi tuyết lên thay cho màn khói. Hãy chạy tới chiếc xe bọc thép phía trước trong khoảng thời gian đó!"

"Chiếc xe bọc thép đó đã bị phá hủy rồi." 

Cô đáp.

"Chính vì thế mới cần giật cái tháp pháo ra! Nó khai hỏa dựa trên tín hiệu điện. Chỉ cần nối hai sợi dây bị đứt lại với nhau là bắn được!"

Quenser bò ra khỏi gầm xe tải và ném khối thuốc nổ Hand Axe xuống tuyết. Bộ giáp trợ lực bị cuốn vào vụ nổ, nhưng lớp giáp dày đã bảo vệ Idol Hoàn Hảo, cho phép cô lao về phía chiếc xe bọc thép.

Từ phía sau Quenser, Heivia hét lên. 

"Không được đâu, đồ ngốc! Đó là tháp pháo chống bộ binh cỡ 80mm trên xe bọc thép đấy. Trông thì giống xe tăng, nhưng nó chỉ dùng để xé nát thịt người bằng mảnh đạn thôi. Nó không có lực xuyên cần thiết để chọc thủng giáp của mấy chiếc xe bọc thép kia đâu!"

"Tớ biết chứ!" 

Quenser hét lên khi hoàn toàn bò ra khỏi gầm xe tải.

Cậu đứng dậy, khom thấp người và chạy về phía chiếc xe bọc thép đã bị phá hủy.

Vài quả đạn rơi xuống cách cậu không xa.

Chúng không hề bắn trượt. Súng cối GPS cực kỳ chính xác. Chúng đang cướp đi mạng sống của những binh sĩ khác, không phải của Quenser. Điều đó chỉ có nghĩa là cậu là mục tiêu ưu tiên thấp, sẽ bị nhắm tới sau.

Sau khi bộ giáp trợ lực giật tháp pháo khỏi nóc xe bọc thép, Quenser trèo xuống dưới bộ giáp. Đạn pháo vốn được nạp tự động, nhưng trong trường hợp bị kẹt, chúng có thể bị đẩy ra bằng tay. Quenser kéo mạnh cần gạt dày, và quả đạn đang nạp rơi xuống tuyết.

Quả đạn lớn cỡ ba bình giữ nhiệt hai lít xếp nối đuôi nhau. Nó nặng nề như thể được nhồi đầy kim loại.

"Anh đang làm gì vậy?" 

Idol Hoàn Hảo hỏi.

"Đổi kíp nổ."

Quenser dùng dụng cụ mở phần đầu quả đạn, thay kíp nổ bên trong bằng một kíp điều khiển bằng sóng vô tuyến mà cậu thường dùng rồi đóng nắp lại.

Cậu dùng vai gắng sức nhấc quả đạn lên và bằng cách nào đó vẫn nạp lại được, dù phần thắt lưng dưới của cậu phát ra một tiếng kêu đau đớn.

"Hướng: 3409! Góc: 13 độ!"

"Như vậy sẽ không tới được các xe vận tải đang làm lá chắn đâu. Nó sẽ rơi xuống trước khi chạm tới." 

Idol Hoàn Hảo cảnh báo.

"Chính là như thế!" 

Quenser thao tác một dụng cụ bên dưới tháp pháo, cắt đứt vài sợi dây rồi nắm chúng trong tay.

"Giữ chặt đi. Tôi sắp bắn!"

Ngay khi những sợi dây trần chạm vào nhau, một tiếng nổ vang lên.

Quenser bị hất lộn nhào trên tuyết, còn bộ giáp trợ lực thì đổ ngửa ra sau do không chịu nổi cú giật.

f774caa1-9733-4321-a511-b07f9848144a.jpg

Cậu vẫn nắm chặt bộ đàm dù không thể thấy quả đạn đang bay về đâu. Điều quan trọng là thời điểm, không phải vị trí chính xác của quả đạn.

Đúng như Idol Hoàn Hảo đã nói, quả đạn không chạm tới những xe vận tải đang che chắn cho súng cối GPS. Nó rơi xuống tuyết ngay phía trước chúng.

Nhưng vì kíp nổ đã bị thay, nó không phát nổ khi chạm đất.

Vậy thì nó sẽ làm gì?

Lực va chạm khi rơi xuống không đủ để triệt tiêu quán tính từ tốc độ khủng khiếp lúc bắn ra. Quả đạn nảy lên. Nó nảy như một quả bóng đá bị đá hết sức.

Nó nảy thẳng qua đầu các xe vận tải.

Ngay sau đó, Quenser ấn nút trên bộ đàm.

Quả đạn tung ra hàng trăm mảnh đạn khi nó ở ngay phía trên súng cối GPS và những binh sĩ đang vận hành nó.

"Súng cối GPS đã bị vô hiệu hóa. Chết tiệt, tai mình đau quá. Chắc đây là cảm giác của cá biển sâu khi bị lôi lên mặt đất." 

Quenser lẩm bẩm khi nằm duỗi người trên nền tuyết trắng. Rồi cậu lắc đầu và hét lên. 

"Heivia! Kiểm tra xem còn bao nhiêu binh sĩ sống sót và còn xe tải nào dùng được không! À, với lại tránh ra đi, cô Idol! Cái mông khổng lồ của cô suýt nữa đè chết tôi rồi!"

"Đó là quấy rối tình dục đấy."

"Đừng có nói vớ vẩn nữa! Nhìn cái cục sắt khổng lồ đó thì chẳng thể nào làm tôi hứng lên nổi!"

Quenser chật vật đứng dậy, nhưng rất ít binh sĩ tụ tập quanh cậu. Ban đầu có khoảng 150 người, giờ chỉ còn lại chừng 10% số đó.

"Tổ lái của xe tải và xe bọc thép bị hạ hết rồi sao?"

"Có vẻ như mảnh đạn từ súng cối đủ sức xuyên qua kính gia cường của xe tải. Tổ lái của chiếc xe bọc thép phía trước cũng bị tiêu diệt. Việc mở nắp để bắn súng máy hóa ra lại là một quyết định tồi. Sóng xung kích đã tràn vào bên trong."

Những người sống sót không phải là những chiến binh dày dạn. Họ chỉ là quân y và lính hậu cần có giấy phép đầu bếp. Và bản thân Quenser cũng chẳng khá hơn là bao.

Heivia lội qua lớp tuyết dày tiến lại gần.

Biểu cảm của cậu không hề là nhẹ nhõm.

"Không ổn rồi! Chúng ta phải rút khỏi đây! Lực lượng chính của chúng đang tới!"

"Lực lượng chính?"

"Súng cối GPS chỉ là để ghìm chân chúng ta thôi, nhớ chứ!? Dựa vào số xe vận tải, tớ đoán chúng có khoảng 60 đến 70 người. Với một đám như thế, chúng ta sẽ bị quét sạch! Tớ không biết thứ ‘vật liệu bí mật’ này là gì, nhưng không đời nào ta vừa bảo vệ nó vừa đẩy lùi chúng được!"

Quenser dùng ngón cái chỉ về phía Idol Hoàn Hảo đang ở trong lớp giáp dày.

"Nếu chỉ là bộ binh thông thường, chẳng lẽ chúng ta không làm được gì với bộ giáp trợ lực sao?"

"Chỉ cần một phát từ tên lửa vác vai là xử lý được cô ta rồi! Với lại, idol của chúng ta có vũ khí gì chứ? Trong cái thùng gắn sau vai trái của cô có gì vậy!?"

"Ừm? Một khẩu Morning Star và vài băng đạn." 

Cô trả lời.

"Trong tất cả mọi vụ khí, tại sao lại là cái đó chứ!? Súng phóng lựu liên thanh đó đứng đầu bảng về việc bắn nhầm đồng đội đấy!"

Về cơ bản, đó là một loại vũ khí bắn ra những quả lựu đạn to cỡ lon cà phê với tốc độ như súng máy. Vì quá nặng và có độ giật lớn, nó thường được cố định trên giá hoặc gắn lên trực thăng hay xe bọc thép.

"Tôi được bảo là nó có thành tích cao trong việc tấn công các căn cứ khủng bố." 

Idol Hoàn Hảo nói.

"Đó chỉ là vì các vụ nổ lấp đầy những không gian hẹp bên trong công trình thôi. Bộ giáp trợ lực thì cô có thể phớt lờ mảnh đạn chống bộ binh, nhưng bất kỳ đồng đội nào ở gần cũng sẽ bị nuốt chửng trong cơn bão mảnh đạn đó."

"Tôi còn có đạn bắn tỉa phụ cỡ 5mm để dùng khi kẻ địch ở gần con tin hay máy tính."

"Nhưng cô có thể đổi qua đổi lại giữa các loại đạn khi bọn khốn kia cứ nhảy ra tứ phía không? Cô sẽ thổi bay hết phần còn lại của chúng tôi đấy. Tôi không muốn kết thúc đời mình trong sách giáo khoa như một ví dụ cảnh báo đâu!"

Heivia có thể tỏ ra khá khiêm tốn khi mạng sống của chính mình bị đe dọa, nhưng đây không phải là tình huống để kén chọn.

Cậu bắt đầu run lên khi thấy Idol Hoàn Hảo lôi thứ vũ khí nguy hiểm đó ra khỏi thùng chứa.

Với giọng điệu như chỉ đang trò chuyện vu vơ, cô hỏi.

"Thế nếu chúng ta vừa chiến đấu vừa dùng vật liệu bí mật làm lá chắn thì sao?"

"Chúng đông hơn. Nếu chúng bao vây và tấn công từ nhiều hướng thì chúng ta chẳng làm được gì cả."

"Này, này." 

Quenser nói để thu hút sự chú ý của cậu.

"Heivia, chúng ta cần đi vòng quanh chỗ các đồng đội đã ngã xuống và thu gom tất cả những vũ khí có tầm bắn trên 1000m như súng bắn tỉa và tên lửa chống tăng. Sau đó tản ra và rời khỏi chỗ này."

"Vậy là bỏ chiến dịch Christmas Boot à?" 

Idol Hoàn Hảo hỏi.

"Vừa chiến đấu vừa bảo vệ đống đó sẽ rất khó. Và với kẻ địch cũng vậy."

 Cậu chỉ về phía những chiếc xe tải quân sự.

"Nên chúng ta chỉ việc đảo ngược tình thế. Ta để lại xe cho chúng, rồi dùng vũ khí tầm xa bào mòn quân số của chúng từ nhiều hướng khác nhau… Dù bị áp đảo về số lượng, Liên Minh Thông Tin cũng sẽ không thể tận dụng ưu thế đó trong khi còn phải canh giữ những chiếc xe tải."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!