Chương 1: Kẻ môi giới chiến tranh gần với thiên đường nhất - Trận chiến tình báo tại quần đảo Cook (Phần 7-8-9-10)
Phần 7
Heivia cũng bắt đầu hành động. Việc nhóm Unicorn giả dạng trung đội Night Edge hoạt động trên quần đảo Cook Addition là một chuyện, nhưng chỉ bằng quan sát thì cậu không có cách nào điều tra được hoạt động của lực lượng chủ lực ở Nam Phi. Cậu phải tìm được một thiết bị mạng có thể truy cập vào cơ sở dữ liệu quân đội.
"Phiền thật. Sao Quenser không thể dùng máy tính của mấy nhà nghiên cứu mà tra luôn đi?"
"Tôi nghi là cậu ta còn chẳng có cơ hội chạm vào một trong những máy tính tuyệt mật đó. Với lại, cấp trên trong quân đội có thể biết ngay khi một máy trong nội bộ truy cập ra bên ngoài."
"Này, kẻ lừa đảo hôn nhân. Sao cô lại đi cùng tôi?"
"Tôi đã thức tỉnh trước tình yêu và công lý."
"Cô không phải cũng thuộc Unicorn đấy chứ?"
Heivia và những người khác ban đầu được lệnh xử lý lượng đạn dược dư thừa khổng lồ bị tồn kho. Không binh sĩ nào được giao nhiệm vụ đó có chút động lực nào, và rất nhiều người đã lẻn đi chỗ khác. Việc tất cả họ dần dần ‘mục rữa’ như vậy cho phép cấp trên mỉm cười trong lòng khi khiển trách họ. Không ai đặt ra trách nhiệm nghiêm túc nào cho việc Heivia và Genelia biến mất.
"Này, cô nghĩ các đường liên lạc ra ngoài ở đâu? Trong tòa nhà thí nghiệm à?"
"Chỉ cần thử đến gần đó thôi là chúng ta sẽ bị cảm biến phát hiện. Cơ sở duy nhất không liên quan đến thông tin mật về thiết kế Object là khu sinh hoạt của binh lính như chúng ta. Mà nơi đó thì về cơ bản là pháo đài của Night Edge."
"Vậy là chúng ta phải moi thông tin ra từ máy tính của Unicorn?"
"Đó là cách nhanh nhất để tiếp cận sự thật. Nếu chúng thật sự có một đường dây nóng nối với ai đó bên ngoài, thì hẳn phải có một thiết bị mạng được giấu khỏi mắt cấp trên."
Heivia tự hỏi trong mắt người khác thì cảnh cậu và Genelia trông như đang làm gì. Có lẽ trông giống như họ đã chán ngấy việc giảm tồn kho bất tận nên lén về khu sinh hoạt để ngủ một giấc.
"Này, tôi biết một cách nhanh để trông chúng ta bớt khả nghi hơn. Khoác tay tôi đi."
"Trông cậu chẳng có tiền gì cả, nên thôi."
"Tôi là một trong những quý tộc hàng đầu của Vương Quốc Chính Thống đấy nhé! Dù đúng là toàn bộ gia đình tôi đều phản đối việc tôi trở thành người thừa kế!"
"Thưaa ngài, tổng giá trị tài sảaaan của ngài là bao nhiêu ạạạ?"
"Này, đừng có bám tôi như thế! Nổi da gà hết cả lên rồi này!"
Họ băng qua một cây cầu lớn trông như đường cao tốc và đến khu sinh hoạt của binh lính. Đó là một khối đất thép khổng lồ trông giống một giàn khoan ngoài khơi. Và thay vì các tòa nhà được xây trên bề mặt, doanh trại lại được treo lủng lẳng bên dưới.
"Khu vực của Night Edge cách ly hoàn toàn với mọi nơi khác. Và chất lượng cơ sở vật chất bên phía họ cũng tốt hơn. Chắc đó là phúc lợi khi làm vệ sĩ cho mấy nhà thiết kế giàu có. Tôi nghe nói họ được ăn tối trong phòng ăn chung thay vì chỉ nhận hộp cơm làm sẵn như chúng ta."
"Tôi cứ nghĩ họ chỉ là kiểu người thích phân biệt đối xử cho đúng khuôn mẫu, nhưng có lẽ đó là một cách để hạn chế thông tin. Rất nhiều dữ liệu được truyền đi trong giờ ăn dưới dạng chuyện phiếm."
"Vậy là họ muốn cắt đứt những rò rỉ thông tin do bất cẩn?"
"Tôi nghĩ là thế."
"Nhưng như vậy thì chẳng phải sẽ rất khó để xâm nhập khu vực của họ sao? Chắc họ lắp đầy camera ở đó rồi."
"Không đâu."
"?"
"Họ đang làm chuyện mờ ám. Tại sao lại để lại bằng chứng chứ?"
Hai người đi ngang qua lối vào dễ thấy nhất dẫn đến khu vực của Night Edge và liếc thấy một người gác bằng khóe mắt. Đó là một thành viên trung đội Night Edge đeo mặt nạ. Họ dùng mắt người để việc giám sát không để lại bất kỳ bản ghi nào.
"Tôi chỉ muốn đấm hắn một phát rồi xông thẳng vào."
"Cậu muốn bị giết à?"
"Vậy thì chắc chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc tìm một lối vào khác."
Họ kiểm tra các ống dẫn trên trần, nhưng tất cả đều là những đường ống chỉ khoảng 10cm, quá nhỏ để một con người chui qua.
"Xem ra không thể làm theo kiểu phim hành động rồi."
"Chúng ta phải kiểm tra từng thứ một. Có thể sẽ gặp may."
Họ kiểm tra các khe dành cho dây điện và đường ống nước, nhưng chúng quá nhỏ, lại uốn khúc phức tạp đến mức cả con người lẫn UGV đều không thể đi qua.
Nhưng…
"Đây rồi."
Heivia nói sau khi mở một cánh cửa thép.
"Nơi này được xây như một giàn khoan dầu ngoài khơi. Các lối đi và cầu thang bảo trì được bố trí quanh những trụ lớn. Nếu toàn bộ kết cấu lõi được nối liền, ta có thể dùng chúng để di chuyển giữa các khu sinh hoạt. Nghĩa là ta có thể tiếp cận khu vực của Night Edge."
"Sao lại để hở như vậy? Họ đã bỏ bao công sức để khiến ống dẫn và đường ống không thể tiếp cận mà."
"Có lẽ do các nhà thầu khác nhau xây dựng. Cơ sở quân sự thường là một tập hợp phức tạp của các bộ phận do nhiều công ty khác nhau làm ra. Giống như xây một tòa lâu đài vậy. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là biện pháp đối phó sẽ khác nhau giữa các nhà thầu. Có nơi thì nhạy cảm quá mức, có nơi lại mở toang. Người xây không phải lúc nào cũng hiểu được tầm quan trọng của mọi thứ."
Cơ sở này không giống một công trình thương mại. Các lối đi hẹp và tối, dây điện và những thứ tương tự lộ ra ngoài. Tường không có giấy dán che phủ. Những hành lang này trông giống khoang tàu quân sự hơn là một tòa nhà.
"Vậy khi vào được khu vực của Night Edge rồi thì làm gì?"
"Kiểm tra đồng hồ điện. Đây là một hòn đảo nhiệt đới nóng khủng khiếp. Họ đang ở vị trí thuận lợi, nên họ sẽ bật điều hòa 100% thời gian thay vì mở cửa sổ. Những phòng có đồng hồ không chạy là phòng không có lính ở. Ta lẻn vào một phòng như vậy và tìm thiết bị đầu cuối."
"Tôi cảm giác mình như một tên trộm vậy."
"Thì về cơ bản là vậy mà."
Họ đi dọc một hành lang dài, xuống vài bậc cầu thang rồi nắm lấy tay nắm của một cánh cửa thép. Họ hé cửa và nhìn sang bên kia, nhưng không thấy dấu hiệu nào của Unicorn.
"Chết tiệt. Đồng hồ điện ở đâu chứ? Chẳng lẽ phải lang thang trong này trong khi mấy tên khốn đeo mặt nạ kia có thể xuất hiện bất cứ lúc nào sao?"
"Này, này. Chẳng phải sẽ nhanh hơn nếu chỉ cần chạm tay vào cửa để xem nó mát hay ấm sao? Như vậy là biết điều hòa có đang bật hay không rồi."
Kẻ phớt lờ lời khuyên đúng đắn chỉ để giữ sĩ diện thì thường sống không thọ. Vì thế, Heivia làm theo đề nghị của Genelia. Cậu áp lòng bàn tay vào một cánh cửa và cẩn thận không gây ra tiếng động. Lặp lại vài lần, cậu gặp một cánh cửa rõ ràng ấm hơn những cánh khác.
"Chính là nó."
"Nhưng phòng trống thì sẽ bị khóa. Vào bằng cách nào?"
"…Có lẽ phải đá sập cửa."
"Họ sẽ nghe thấy ngay. Nhưng chốt cửa làm bằng polycarbonate, đúng không? Thứ đó thường dùng để làm dao hay khiên phi kim loại."
"Thì sao?"
"Nó yếu với nhiệt. Đốt bằng lửa thì sẽ chảy."
Genelia mở nắp bật lửa dầu khiến nó phát ra tiếng kim loại lách cách.
"Dĩ nhiên, sau này họ sẽ nhận ra chốt bị chảy. Đây là cơ hội duy nhất để điều tra trong này, nên hãy chuẩn bị tinh thần."
"Rõ."
"Và việc này sẽ tạo ra mùi nhựa cháy có thể thu hút sự chú ý. Phải cẩn thận."
"Cô biết mấy chuyện này nhiều thật đấy."
"Tôi từng trao đổi thông tin với các tội phạm khác trước khi bị bắt. Với lại, tôi cũng học được vài thứ ở quán bar. Tiếc là chỉ nghe kể thôi thì không đủ để học những kỹ năng khó hơn như mở khóa."
Mất khoảng 30 giây để mở cửa.
Quả thật có mùi khó chịu. Mùi đó khiến họ bất an, nhưng may mắn là Unicorn không có dấu hiệu xuất hiện từ các phòng khác.
"Mở rồi."
"Xin lỗi vì xâm nhập,"
Heivia đùa cợt khi xoay tay nắm và từ từ mở cửa.
Cậu nhìn vào qua khe hở.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai cánh tay từ trong phòng vươn ra, siết chặt lấy cổ Heivia.
Có người ở bên trong.
Một cơn đau âm ỉ lan từ cổ, đánh úp toàn thân Heivia khi cậu đưa ra quyết định tức thì. Thay vì cố gỡ tay đối phương, cậu dùng vai húc mạnh vào cửa, lao cả người lẫn kẻ tấn công vào trong.
Cú va chạm bất ngờ khiến kẻ kia lăn ngược trở lại phòng. Heivia xông vào và cưỡi lên người hắn.
cậu nói với Genelia:
"Đóng cửa lại. Tên khốn keo kiệt này! Không thể tin được là có đứa chịu đựng được mồ hôi của chính mình như vậy!"
Heivia túm cổ áo kẻ đeo mặt nạ và siết động mạch cảnh khiến hắn nhanh chóng bất tỉnh. Cậu nhẹ nhàng vén chiếc mặt nạ đen lên để kiểm tra cổ hắn.
Khi thấy thứ mình đã đoán trước, Heivia nhăn mặt.
"Vết sẹo khâu vòng quanh cổ. Hắn cũng là Unicorn."
Heivia trói tay chân người lính bằng sợi cáp của bình nước nóng điện, nhét chiếc mặt nạ vào miệng hắn để không thể nói rồi quẳng vào phòng tắm.
"Cậu giết hắn rồi à?"
Genelia hỏi.
"Nếu giết thì tôi đã không tốn công thế này… Chết tiệt. Tôi không có ác cảm gì với trói buộc, nhưng sao lại phải là với một thằng đàn ông chứ?"
Heivia càu nhàu khi nhìn quanh căn phòng.
Căn phòng trông như một phòng khách sạn thương gia đơn giản. Nó khá gọn gàng, nhưng có vài chiếc túi bị bỏ ở một góc.
Heivia kiểm tra bên trong và tìm thấy một modem tốc độ cao. cậu còn tìm thấy một ăng-ten parabol đường kính khoảng 30cm. Có vẻ họ đã liên lạc với ai đó bên ngoài căn cứ thông qua vệ tinh liên lạc.
"Có một giá kim loại trên lan can cửa sổ. Chắc là chỗ để gắn ăng-ten."
"Tòa nhà này được treo lơ lửng bên dưới giàn khoan dầu ngoài khơi. Có lẽ từ dưới này họ vẫn nhận được tín hiệu."
Họ không tìm thấy chiếc máy tính thực sự được dùng, nhưng khi kiểm tra người đàn ông đang bị nhốt trong phòng tắm, họ phát hiện ra một thiết bị nhỏ.
"Làm được rồi."
"Mật khẩu là gì?"
"Thông tin quan trọng đó bị bỏ quên một cách cẩu thả trên một tờ ghi chú trong một cái túi."
"Haiz. Chắc là đồ được cấp cho hắn, nên hắn chưa kịp học thuộc mật khẩu."
Họ dùng thiết bị nhỏ đó để truy cập vào mạng.
Nó kết nối với mạng thông tin dùng riêng cho trung đội Night Edge… hay đúng hơn là Unicorn.
"Vốn dĩ họ là một đơn vị thực hiện nhiệm vụ bí mật. Việc họ có một mạng không dùng định dạng chính thức của quân đội cũng chẳng có gì lạ."
"Cậu tìm được gì rồi? Có gì về hoạt động ở miền nam Châu Phi không?"
"Đợi đã, đây rồi. Có rồi. Thứ gì đó liên quan đến hoạt động kinh doanh tài nguyên nước sử dụng mây ở miền nam Châu Phi."
Ngay lúc đó, họ nghe thấy nhiều tiếng bước chân từ phía bên kia cánh cửa. Không phải chỉ đơn thuần là đi ngang qua hành lang. Rõ ràng là họ đang tụ lại trước cửa.
Chắc chắn họ đã nhận ra có chuyện xảy ra.
"Không ổn rồi… Genelia, chuyển hết dữ liệu đó sang thiết bị của cô!"
"Sao họ phát hiện ra được? Tên trong phòng tắm đã bị trói và bịt miệng rồi mà!?"
"Hắn có thể chỉ giả vờ bất tỉnh, hoặc là tỉnh lại khá nhanh."
Heivia tiến tới cửa sổ, kiểm tra xem có thể dùng nó để trốn thoát không.
"Nếu hắn dùng chân bị trói đá vào tường, hắn có thể gửi tín hiệu bằng mã morse. Có lẽ lúc đó tôi nên giết hắn luôn."
"Chuyển dữ liệu xong rồi!"
"Được, lại đây. Lối này!"
Ngay khi Heivia và Genelia thò người ra ngoài cửa sổ, cánh cửa phòng bị đá tung dữ dội và một quả lựu đạn choáng bị ném vào.
Phần 8
Đúng thời điểm đã hẹn, Quenser lấy điện thoại ra khỏi túi và giả vờ nhặt nó lên từ sàn nhà. Sau đó cậu chia tay Claire Whist.
Đó là giới hạn.
Cậu không thể tiếp tục quay lại phòng cô ấy với lý do làm mất đồ nữa.
Cậu hướng về cùng góc của tòa nhà như trước và cố liên lạc với Heivia bằng radio.
"Heivia, Heivia?"
Không có hồi đáp.
Cậu không biết liệu người kia có đang nhận được tín hiệu hay không.
Lo lắng dâng lên, nhưng cậu không có cách nào để xua nó đi. Cậu chỉ còn cách tiếp tục làm việc của mình.
"Tớ không biết cậu có nghe thấy không, nhưng tớ vẫn sẽ nói. Trung đội Night Edge không được đưa tới đây để bảo vệ quần đảo Cook Addition. Có vẻ chính Claire đã dùng quyền lực của mình trên toàn thế giới để điều họ tới làm vệ sĩ riêng. Nói cách khác, họ là quân đội tư nhân của cô ta. Khả năng cao là cô ta đang dùng họ để thực hiện những việc bẩn thỉu của mình."
Vẫn không có hồi đáp.
Quenser tặc lưỡi trước thứ âm thanh nhiễu lạo xạo trong tai, nhưng cậu vẫn tiếp tục nói.
"Những gì tớ biết được khi nói chuyện với cô ta là, ngoài thị trường tài nguyên nước dùng mây ở miền nam Châu Phi, còn có một thị trường lớn khác. Là phát điện megasolar. Họ phủ kín những vùng đất khô cằn không thể trồng trọt bằng vô số tấm pin mặt trời. Họ tạo ra một đồn điền điện."
Dù Quenser có nói thêm điều gì, cậu vẫn không nhận được hồi đáp.
Sự thật giản đơn ấy đè nặng lên trái tim cậu.
"Claire cẩn thận đến đáng ngạc nhiên. Mỗi khi tớ chạm vào điểm đó, cô ta lập tức đổi chủ đề. Đúng là ngành phát điện megasolar đối lập với ngành tài nguyên nước, một bên không muốn mưa, bên kia lại khao khát mưa, nhưng phản ứng của cô ta vẫn quá rõ. Chìa khóa lớn của ‘việc làm thêm’ kia có lẽ đang ẩn ở đó."
Đúng lúc ấy, một tiếng động lớn vang lên.
Không phải từ radio.
Cánh cổng dày dẫn vào tòa nhà đã mở ra. Quenser quay đầu lại, cậu tưởng rằng có vài nhà nghiên cứu ra vào, nhưng ngay khoảnh khắc nhận ra đó là ai, cậu lập tức nấp sau một chồng tạp chí đường sắt.
Những chiếc mặt nạ đen. Những khẩu carbine.
Là trung dội Night Edge… không, là Unicorn.
Một cô gái, hẳn là một trong những kẻ lập dị, tức các nhà thiết kế thiên tài trao đổi vài câu với nhóm người đeo mặt nạ rồi chạy dọc theo hành lang dài.
(Họ bắt được tín hiệu radio của mình sao? Không… có lẽ họ chỉ nghĩ mình ở trong này quá lâu.)
Dù thế nào đi nữa, cậu không thể để họ phát hiện ra mình. Trong kịch bản tệ nhất, cậu sẽ bị bắn với danh nghĩa ngăn chặn rò rỉ thông tin mật. Tội danh có thể được bịa ra sau đó cũng chẳng sao.
"Không ổn rồi. Có bốn tên."
Quenser nghiến răng.
Trước khi bước vào tòa nhà này, bom và mọi loại vũ khí của cậu đã bị tịch thu. Và quan trọng hơn cả, kể cả khi được trang bị giống họ, Quenser cũng sẽ bị nghiền nát trong một cuộc đấu súng trực diện. Không như Heivia, cậu chưa từng được huấn luyện cận chiến hay sử dụng vũ khí.
Giữa một sinh viên và một người lính có một ranh giới trần trụi.
Cậu không có cơ hội thắng nếu đối đầu thẳng thắn.
Nhưng…
"Thế thì với Object cũng vậy thôi."
Quenser lẩm bẩm, cậu lách mình ra khỏi chồng tạp chí và rẽ sang một hành lang khác.
Trước tiên, cậu phải tìm một thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí, trong đống đồ đạc mà những cô gái (và phụ nữ) thiên tài kia đã để rải rác khắp các lối đi.
"So với những con quái vật kia… bốn tên điên loạn này chẳng là gì cả."
Phần 9
Lựu đạn gây choáng là một vũ khí phi sát thương, dùng ánh sáng chói và âm thanh dữ dội để cướp đi giác quan và khả năng hành động của đối phương. Nó khiến mục tiêu bất động trong vài giây đến vài chục giây. Thông thường, trong khoảng thời gian đó, kẻ địch sẽ bị kết liễu bằng súng.
Heivia và Genelia đã thò người ra ngoài cửa sổ khi quả lựu đạn phát nổ.
Nhờ vậy, họ tránh được tác động trực diện, nhưng một vệt trắng nhạt vẫn hằn sâu vào võng mạc. Dù thế, họ không có thời gian để dụi mắt. May mắn thay, bên ngoài cửa sổ là một không gian như giàn giáo, và họ dùng nó để bỏ chạy.
"Không ổn rồi. Không ổn rồi, không ổn rồi, không ổn rồi!"
"Có khúc quanh nào không!? Nếu cứ chạy thẳng thế này, chúng ta sẽ bị bắn sau lưng!"
Có một khúc quanh không xa.
Nhưng trước khi họ kịp tới đó, một thành viên Unicorn đeo mặt nạ đã thò nửa người ra khỏi cửa sổ phía sau. Hắn chĩa carbine về phía họ.
Heivia gạt khóa an toàn khẩu súng trường tấn công và đặt ngón trỏ lên cò.
Cậu bóp cò và bắn một loạt ngắn 3 viên.
Và ngay sau đó, Heivia chỉ muốn ôm đầu mình.
"Rốt cuộc mình cũng làm rồi! Mình đã nổ súng vào đồng đội!"
"Cậu đang nói cái gì thế? Cậu đã bóp cổ một tên rồi còn gì. Nếu chúng ta không phơi bày được hành vi sai trái của chúng, chắc chắn cậu sẽ bị đưa ra tòa án binh."
Có vẻ tên kia đã giật mình lùi lại nên không trúng đạn. Khi Heivia và Genelia vừa kịp vòng qua khúc cua, tiếng đạn phản kích vang lên phía sau.
Họ tiếp tục chạy, rồi bắt đầu leo lên một cầu thang dành cho công nhân, nói cho đúng hơn, đó gần như là một cái thang được dựng chéo. Trong lúc leo, Heivia tranh thủ kiểm tra trang bị của mình.
"Tôi có 3 băng đạn và 2 quả lựu đạn."
"Đó chẳng phải lựu đạn khói lấy từ kho sao?"
"Đống này đúng là vô dụng hoàn toàn!"
"Thế nên người ta mới để dư cho chúng ta dùng hết đấy."
Những phát súng lẻ tẻ đuổi theo họ, nhưng có lẽ do chỗ đứng của đối phương không vững, hoặc do những cơn gió mạnh báo hiệu cơn bão sắp đến khiến chúng không dám ngắm kỹ, nên độ chính xác của chúng không cao. Heivia và Genelia cứ thế leo mãi, leo mãi.
"Cậu tìm được gì trong đống dữ liệu chưa?"
"Ngành tài nguyên nước dùng mây và ngành phát điện megasolar đang cạnh tranh nhau."
"Ừ, cả hai đều liên quan đến thời tiết. Không mưa thì bên nước chết, nhưng trời đầy mây thì bên megasolar tiêu đời. Vậy Claire đứng về phe nào?"
"Trên danh nghĩa, cô ta hợp tác với ngành tài nguyên nước. Nói cách khác, là phe tạo mây. Nhưng…"
"Nhưng?"
"Hình như có kẻ đang đầu tư vào cả hai bên. Tuy nhiên, cái tên đó không được ghi lại."
"Nhưng nếu một bên thắng thì bên kia thua, đúng không?"
"Không có gì đảm bảo số tiền đó thực sự thuộc về người đứng tên."
Genelia khẽ liếm môi và tiếp tục nói.
"Nói cách khác, Nam Phi là một hố đen tài chính. Dù đầu tư vào bên nào, cuối cùng cũng mất tiền. Thoạt nhìn có vẻ đôi lúc sẽ lời, nhưng càng đổ tiền vào, nó càng hút cạn. Người trả tiền sẽ mất bình tĩnh và chỉ nhận ra chuyện gì đang xảy ra khi đã mất một khoản khổng lồ. Giống hệt những sòng bạc. Giờ thì trả lời tôi một câu: nếu dụ được những cá nhân và tập đoàn mà cậu muốn làm suy yếu lao đầu vào cái hố đen này, thì thiệt hại sẽ lớn đến mức nào?"
"…Vậy vấn đề không nằm ở Châu Phi?"
Heivia cảm thấy mồ hôi lạnh rịn ra khắp người.
"Claire dụ những kẻ có ảnh hưởng và các tập đoàn trong Vương Quốc Chính Thống đổ tiền vào hố đen đó, khiến họ kiệt quệ vì thua lỗ liên tiếp. Tất cả đều hoàn toàn có lợi cho Tập Đoàn Tư Bản."
Chiến tranh hiện đại được tiến hành bằng Object. Vì thế, không ai còn nhắm đến việc san phẳng thủ đô của một cường quốc hay tiêu diệt cả một chủng tộc đối địch.
Chiến tranh cần tiền.
Chỉ cần cướp đi nguồn tài chính của một quốc gia, người ta có thể đẩy họ đến chỗ không còn khả năng tiến hành chiến tranh. Nếu đó là mục tiêu của Claire với cái hố đen tài chính kia, thì sự phản bội của cô ta sẽ gây tổn hại cho toàn bộ Vương Quốc Chính Thống.
Và về lâu dài, nó thậm chí còn có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn bất kỳ cuộc đối đầu nào giữa các Object.
"Sao lại có thể như thế này được? Đây là một dạng chiến tranh hoàn toàn khác."
"Nếu Claire và Unicorn đã trở thành quân cờ của Tập Đoàn Tư Bản, thì nhất định chúng ta phải đưa thông tin này ra ánh sáng. Nó có thể như một gáo nước lạnh dội vào những ‘khách hàng’ đã mất kiểm soát."
Có lẽ vì bản chất của việc này giống một vụ lừa đảo với số tiền khổng lồ, Genelia trông có vẻ phấn khích lạ thường.
"Vậy giờ làm sao đây? Dù chúng ta chạy đi đâu, trung đội Night Edge vẫn nắm trong tay quyền kiểm soát của quần đảo Cook Addition."
"Nhưng các Object bảo vệ hòn đảo thì không hẳn như vậy. Chúng ta phải tìm cách nào đó để chuyển thông tin này cho họ. Chết tiệt. Radio có đủ không? Đáng lẽ lúc bỏ chạy, chúng ta nên mang theo cái ăng-ten vệ tinh kia."
Đúng lúc đó, họ nghe thấy tiếng gầm của thứ gì đó đang đập mạnh vào không khí.
Một thứ gì đó đang tiếp cận từ một hòn đảo khác. Thứ họ thấy bay trên bầu trời trông như một sự kết hợp giữa máy bay và trực thăng. Đó là một phi cơ cánh quạt gọi là tiltrotor. Góc của các cánh quạt gắn trên cánh có thể xoay 90 độ để tạo lực đẩy thẳng đứng hoặc ngang.
Nói một cách đơn giản, đó là một máy bay cỡ trung có thể cất cánh như trực thăng nên không cần đường băng.
"Đó là máy bay vận tải… phải không? Nó định thả lính xuống à?"
"Không… Thế này thì nguy rồi."
Heivia rên rỉ.
Cậu ta đã nhận ra vài nòng súng thò ra từ bên trái thân chiếc tiltrotor.
"Đó là gunship! Một pháo đài trên không, nó dùng kích thước lớn để chở theo đầy đạn pháo. Tôi nghĩ kia là pháo 150mm, lựu pháo 50mm và súng Gatling 30mm. Dù nó bắn cái nào thì chúng ta cũng sẽ bị thổi bay thành mảnh vụn! Kể cả có trốn dưới xe tăng, nó cũng xé nát luôn!"
Ưu thế lớn nhất của gunship là khả năng liên tục bắn xuống mục tiêu từ trên không. Lượng đạn khổng lồ trong chiếc gunship dung lượng lớn sẽ được xả điên cuồng khi nó bay vòng tròn lớn với mục tiêu ở trung tâm. Bằng cách luân phiên các loại vũ khí dùng cho chống công trình, chống tăng và chống bộ binh, nó có thể phá hủy mọi thứ trong phạm vi vòng tròn đó, khiến mục tiêu không còn chỗ chạy và cũng chẳng còn chỗ trốn. Đó chính là loại vũ khí như vậy.
"V-vậy nếu ta chạy xuống dưới thì sao!? Các lớp kết cấu dày của tòa nhà có thể bảo vệ chúng ta!"
"Đó chính là điều bọn chúng muốn. Chúng chặn đường thoát từ trên cao để binh lính từ dưới tiến lên bắt chúng ta. Chạy đằng nào cũng chỉ là ngõ cụt thôi!"
"Vậy thì làm sao bây giờ!? Không đời nào chúng ta bắn rơi được máy bay cỡ trung đó chỉ bằng súng trường!"
"Lại đây! Để tôi xử lý!"
Vì nó đang cố bay theo một vòng tròn lớn, chiếc gunship không lao thẳng về phía Heivia và Genelia. Nó trơn tru bay vào vị trí tác chiến như kim đĩa hát.
Chẳng bao lâu nữa, mọi thứ sẽ bắt đầu.
Chuyến bay vòng tròn bất tận cùng cơn mưa đạn đủ sức thổi bay cả một cơn bão sẽ bắt đầu.
Phần 10
Cố chống lại những binh sĩ chuyên nghiệp bằng các thứ đồ tự chế từ ống kim loại và tạp chí cũ chỉ có tác dụng trong phim hành động. Khi đã yếu hơn đối phương về kỹ năng lẫn thể lực, thì nếu trang bị cũng kém hơn, bạn không có cơ hội thắng.
Một kẻ tay mơ trong chiến đấu như Quenser cần gì để đánh bại nhóm bốn thành viên Night Edge kia?
Cậu cần hỏa lực đủ mạnh để vượt qua kỹ năng cá nhân.
(Bố cục tòa nhà này quá đơn giản để chơi trò trốn tìm. Nếu cứ chạy mãi, sớm muộn họ cũng tìm ra mình.)
Vì vậy, Quenser nhanh chóng từ bỏ ý định di chuyển lén lút. Các cánh cửa không có nhãn, nhưng cậu tìm thấy một căn phòng mà thảm và giấy dán tường xung quanh có mùi dầu máy, cậu liền đá tung cửa và lao vào.
"Thật hoài niệm. Nó làm mình nhớ đến xưởng thực hành ở trường."
Một máy tiện, một lò điện, bàn làm việc và bể nước dùng cho mạ kim loại. Căn phòng đầy ắp các dụng cụ gia công kim loại đủ loại. Trong đó có một thiết bị dùng sức nổ của thuốc súng để tạo hình kim loại. Những thứ như vậy có thể tìm thấy ở bất kỳ cơ sở nào có mức tài trợ nhất định.
Thuốc súng.
Đó chính là lĩnh vực của Quenser.
"Ôi trời. Thứ này nhạy quá. Chỉ cần tĩnh điện thôi cũng đủ làm nó phát nổ."
Quenser lẩm bẩm khi lấy ra một hộp đầy những viên thuốc súng trông như thức ăn cho cá. Cậu lại cho nó vào túi, rồi nghiền nát thành bột hoàn toàn, đồng thời chia ra thành vài gói nhỏ.
Cậu gõ nhẹ lên bức tường của căn phòng và nghe thấy một âm thanh rỗng, nhẹ. Âm thanh ấy nhẹ hệt như bức tường phía sau chiếc máy bán hàng tự động nơi vật liệu dùng để cắt tín hiệu điện từ đã bị tháo bỏ. Đúng như cậu dự đoán, các bức tường bên trong không hề chắc chắn.
"Kẻ địch sẽ tiến vào từ cửa. Vậy thì nếu mình tạo ra một con đường khác, chắc chắn chúng sẽ hoảng loạn lên một chút."
Chiếc bàn đặt cái máy tiện khá nặng có gắn những bánh xe nhỏ ở chân. Nhờ vậy, cậu có thể đẩy nó lăn đến chắn trước cửa. Đó là một cách đơn giản để bảo vệ bản thân khỏi đạn bắn. Cậu cũng đặt thuốc nổ ở hai bên cánh cửa. Trong lòng, cậu thề sẽ thổi bay bất cứ kẻ nào định dùng trò kiểu ‘áp sát vào bức tường cạnh cửa rồi thò đầu nhìn vào’.
"Giờ thì… giả sử chúng đã đoán trước tất cả những thứ này rồi."
Cậu đang đối mặt với 4 kẻ địch.
Một tên sẽ xông vào từ lối chính. Ba tên còn lại sẽ chiếm vị trí trong 3 căn phòng kề bên để thật sự bao vây cậu. Ngay cả nếu cậu cố phá một bức tường bằng thuốc nổ để tạo đường thoát, thì cũng sẽ có một binh sĩ chờ sẵn ở đó.
Sóng xung kích tạo ra khi cậu phá hủy tường hay cửa sẽ khiến đối phương chao đảo trong chốc lát, nhưng một kẻ địch đã chuẩn bị sẵn hoàn toàn có thể dựng nên biện pháp đối phó.
Quenser vừa suy nghĩ vừa một lần nữa cẩn thận gõ lên bức tường để xác định vị trí các trụ chịu lực.
Muốn vượt qua kẻ địch, cậu cần thêm một kế hoạch khác nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
