Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 7 - Chương 1: Cuộc đấu súng đẫm máu của hai tên ngốc - Cuộc giả chiến tại Oceania (Phần 1-2-3-4-5-6)

Chương 1: Cuộc đấu súng đẫm máu của hai tên ngốc - Cuộc giả chiến tại Oceania (Phần 1-2-3-4-5-6)

Phần 1

"Lại là chúng ta, những người lính phe Oceania. Đây là lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ?"

Binh nhất Heivia Winchell lầm bầm những lời đó trong khi đang bôi những vệt màu đen và cát lên má. Không cần phải nói, đây là một loại ngụy trang sa mạc.

"Chẳng giống tháng 2 chút nào cả. Ở một quốc gia hải đảo nào đó, người ta thường tặng sô-cô-la cho mấy gã quyến rũ vào ngày Valentine đúng không!? Một sự kiện đáng yêu như thế lẽ ra phải dành cho mình mới đúng! Chuyện gì đã xảy ra thế này!? Mà nghĩ lại thì, nhận cả đống sô-cô-la trong cái nóng kinh hồn này chắc cũng chẳng khác gì bị quấy rối."

Trong thời đại mà ngay cả những khẩu súng nhỏ nhất cũng được trang bị cảm biến và các thiết bị điện tử khác, các loại ngụy trang cũng được đặc biệt phát triển để thích ứng theo. Thứ mà Heivia đang bôi lên mặt có chứa các hợp chất hóa học dùng để ngăn chặn cảm biến phát hiện ra phần da hở.

Cậu tựa lưng vào hàng rào bao quanh khu vực căn cứ bảo trì và tiếp tục công đoạn ‘trang điểm’. Khoảng 10 binh lính khác đang tập trung quanh cậu cũng đang chuẩn bị tương tự.

Một nữ quân nhân thấp bé tên là Myonri cầm hộp màu vẽ bằng cả hai tay và ngập ngừng lên tiếng.

"Ờm... một lần nữa, tôi phải làm gì với cái này ấy nhỉ?"

"Cô làm sai bét rồi, đồ gái tân. Không được bôi màu quá đậm quanh mắt! Lòng trắng mắt là thứ dễ lộ ra nhất, nên cô phải để màu nhạt quanh vùng đó để chúng hòa lẫn vào nhau. Càng ra xa thì mới càng đậm dần. Không được để màu sắc thay đổi đột ngột như thế."

"Nếu chúng ta bôi ngụy trang ở đây, chẳng phải cát sẽ dính chặt vào người sao?"

"Chúng ta sắp bắt đầu một trận chiến đấy, nên tôi thà lo về việc bị dính bùn và bãi nôn đầy máu lên người còn hơn." 

Heivia bực bội nói.

Trong lúc đó, cậu vơ lấy một chiếc khăn rằn có họa tiết hình trăng lưỡi liềm lớn.

Khi mỗi người hoàn thành việc ‘trang điểm’, họ buộc khăn che kín nửa dưới khuôn mặt như những tên cướp ngân hàng trong phim cao bồi. Hình trăng lưỡi liềm được đặt ngay vị trí miệng, trông giống như một cái miệng rộng hoác đang cười.

"Gu thẩm mỹ tệ thật đấy."

"Quan trọng là nó gây ấn tượng mạnh."

Vừa nghe Myonri nói, Heivia vừa chộp lấy khẩu súng trường tấn công và rút hộp tiếp đạn ra. Cậu nhìn xuống những viên đạn súng trường được giữ chặt trong hộp đạn.

"Kiểm tra đạn dược."

"Kiểm tra đạn dược."

"Kiểm tra... đạn dược."

Cảm thấy bực mình vì sự do dự của người bạn bên cạnh, Heivia lắp hộp tiếp đạn trở lại khẩu súng và kéo cần nạp đạn để đưa viên đạn đầu tiên vào buồng. Sau đó, cậu đưa bộ đàm lên miệng.

"Đội A đã sẵn sàng. Những đội khác thế nào rồi?"

"Các cậu là những người cuối cùng đấy, đồ rùa bò. Đội B đến D đều đã sẵn sàng. Chúng ta có thể bắt đầu theo hiệu lệnh của cậu."

"Rõ rồi, rõ rồi."

Heivia liếc nhìn Myonri.

Thay vì một vũ khí hạng nặng như súng máy nhẹ hay súng trường tấn công, cô cầm một khẩu PDW nhỏ gọn và nhẹ nhàng, loại mà các phi công thường mang theo đề phòng trường hợp hạ cánh khẩn cấp. Nó thường được gọi là ‘khẩu súng liên thanh trong túi xách của doanh nhân’.

Nhưng cô mang vũ khí hạng nhẹ không phải vì cô là con gái.

Mà là vì các thiết bị khác của cô đã rất nặng rồi.

"Cái 'kéo mở' thế nào rồi?"

"Tôi đã thử nghiệm 3 lần rồi. Cứ mang nó theo bên mình là tôi lại thấy sợ."

"Việc không bị cản bước bởi một cánh cửa nào có thể tạo nên mọi sự khác biệt đấy. Cô là cứu cánh của cả đội, nên ráng mà chịu đựng đi."

"Cái công cụ này dùng thuốc nổ để cắm một cặp kéo khổng lồ vào khe cửa, rồi dùng động cơ để nghiền nát ổ khóa. Anh đã bao giờ nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó tự phát nổ khi tôi đang đeo trên lưng chưa?"

"Thì đó là lỗi tại cô thôi. Nếu cô không ham hố lấy mấy cái chứng chỉ kỳ quặc đó, thì đã chẳng phải vác theo đống thiết bị quái đản này."

Vừa nói, Heivia vừa quay người về hướng mục tiêu.

Cậu không nhìn ra bên ngoài khu căn cứ bảo trì.

Cậu đang nhìn vào bên trong.

Cậu chĩa khẩu súng trường tấn công về phía những người mà bình thường cậu sẽ gọi là đồng đội.

Suy cho cùng, con người luôn có cách để tìm kiếm kẻ thù bên trong nếu như bên ngoài không có kẻ thù nào cả.

"Được rồi, làm một trận thật hoành tráng nào. Mục tiêu của chúng ta là Công chúa. Hãy tiêu diệt cô ấy trước khi cô ấy kịp leo lên Object!"

Phần 2

"Tốt, tốt lắm. Mọi thứ đang đi đúng kế hoạch. Chúng ta có thể nghe thấy mọi thứ họ nói."

Bên trong khu căn cứ bảo trì, một tổ hợp được tạo thành từ hơn 100 phương tiện vận tải cỡ lớn, cậu sinh viên thực tập chiến trường Quenser Barbotage nở nụ cười đắc ý. Cậu cầm trên tay chiếc bộ đàm quân sự và có thể nghe rõ mồn một tiếng của ‘kẻ thù’.

"Lũ phản bội chết tiệt. Chúng ta sẽ tiêu diệt sạch sành sanh các người."

"Này, cậu có thực sự làm được không đấy?"

Người phụ nữ bên cạnh cậu thở dài ngán ngẩm. Cô chuyên trách về nhiệm vụ rào chắn, nghĩa là cô thuộc lực lượng Áo Đen, những người chuyên xử lý tội phạm trong quân đội. Cô đã tự giới thiệu tên, nhưng cậu đã quên béng mất.

Quenser khẽ lắc chiếc bộ đàm.

"Lỗi là tại họ vì đã quên mất mình là kẻ phản bội mà vẫn sử dụng cùng một loại thiết bị. Ngay cả khi lũ ngốc đó có thay đổi mã hóa, thì định dạng vẫn y hệt, nên chúng ta vẫn có thể nghe lén được."

Họ đang ở gần trung tâm của căn cứ di động. Quenser đang nấp đằng sau và tựa lưng vào một chiếc bánh xe còn lớn hơn cả cửa hầm ngân hàng. Cậu dùng một con dao quân y màu đen vẽ một bản đồ đơn giản lên cát.

"Heivia và nhóm của cậu ta đang ở gần cổng phía nam. Ho đã lẻn vào sân căn cứ dưới lốt những người vô tội. Trong khi đó, Công chúa đang ở hơi lệch về phía nam trung tâm. Cô ấy đang được chăm sóc cơ thể trong khu nhà nghỉ dành cho phi công Elite. Chắc chắn họ sẽ tấn công vào đó."

"Một khi cô Milinda Brantini đã bước vào Baby Magnum, cô ấy gần như bất tử. Dù sao thì chiếc Object đó cũng được chế tạo để chịu được một đòn tấn công hạt nhân trực tiếp. Vì vậy…"

"Họ sẽ chặn con đường từ khu nhà nghỉ Elite đến nhà vòm chứa Object."

Quenser vạch những dấu X lên cát dọc theo một vài tuyến đường.

Người phụ nữ Áo Đen tóc vàng, ngực lớn nhíu mày.

"Nhưng đối phương không thể cứ thế di chuyển theo ý muốn được. Các tháp canh bên ngoài sẽ phát hiện ra họ. Nếu họ chỉ đơn thuần là đuổi theo Elite, họ sẽ bị súng máy nhẹ bắn hạ ngay."

"Thế thì họ sẽ triệt hạ các tháp canh!"

Những âm thanh giống như tiếng bật nút chai sâm panh vang lên khắp vùng hoang mạc Châu Đại Dương. Quenser ngước nhìn và thấy một vài chiếc dù nhỏ cỡ 30 cen-ti-met đang bung ra trên bầu trời. Chúng trông như pháo hoa, nhưng thực ra không phải vậy. Thay vì một vật nặng, chúng được gắn một chiếc camera nhỏ.

"Họ tới rồi!" 

Người phụ nữ Áo Đen hét lên.

"A, chết tiệt! Bắn hạ chúng trước khi chúng kịp chỉ định tọa độ đi!"

Ngay khi Quenser định hét vào bộ đàm, người phụ nữ Áo Đen đã tóm lấy gáy cậu và ấn xuống mặt cát. Người phụ nữ xinh đẹp đang nằm đè lên người cậu, khiến hai vật thể mềm mại nào đó ép chặt vào lưng cậu. Chẳng có gì có thể làm cậu hạnh phúc hơn thế.

Thế nhưng, những niềm vui như thế thường bị dập tắt rất nhanh chóng.

Quenser nghe thấy một tiếng nổ lớn và cậu tận mắt chứng kiến đợt tấn công thực sự đánh trúng đỉnh của một tháp canh gần đó. Các camera lơ lửng trên không đã chỉ định tọa độ, và sau đó đạn cối được khai hỏa. Đó là một cách sử dụng súng cối rập khuôn và đúng y như trong sách giáo khoa.

Tuy nhiên, những gì xảy ra tiếp theo thì không hề có trong sách giáo khoa nào cả.

Vì một lý do nào đó, đỉnh của tháp canh bị bao phủ bởi một thứ chất lỏng màu trắng, dính nhớp.

Quenser và người phụ nữ Áo Đen bắt đầu run rẩy.

Cuối cùng họ cũng nhận ra lũ phiến quân đã làm gì.

"C-cái tên khốn kiếp đó! Có phải cậu ta đã rút hết sơn đỏ ra khỏi đạn tập và thay bằng màu trắng không!? Đã thế, cậu ta còn biến nó thành một loại chất lỏng dính nữa chứ!"

"Eee! Nó có mùi kỳ cục quá, và nó dính chặt vào tóc tôi không chịu ra đây này!"

Quenser thậm chí chẳng cần đến bộ đàm cũng nghe thấy tiếng thét của cô nữ quân nhân đang làm nhiệm vụ canh gác với khẩu súng máy nhẹ trên tháp canh.

Phe phiến quân dường như đang tuân theo lý thuyết tiêu chuẩn của chiến tranh: tận dụng tối đa sự hỗn loạn ban đầu của cuộc tấn công. Tiếng súng trường tấn công vang lên từ nhiều hướng khác nhau.

"T-tôi đoán là tất cả đạn sơn của họ đều sẽ như thế, cậu nghĩ sao?"

"Tôi đồng ý 100%." 

Quenser đáp.

"Trong trường hợp đó, tôi nghĩ cậu nên dọn ra một con đường thoát thân để bảo vệ nhân phẩm phụ nữ của tôi đi! Các tay phóng viên chiến trường của thế giới hòa bình đang chĩa những chiếc camera to như súng bazooka về phía chúng ta đấy, nhớ không? Tôi không muốn xuất hiện trên trang bìa của bản tin nội bộ với khuôn mặt đầy thứ chất lỏng dính dớp đó đâu!"

"Và cũng chẳng có thằng con trai nào muốn bị dính đầy thứ màu trắng dính dớp đó lên người! Theo một cách nào đó, chuyện này đối với bọn tôi còn tồi tệ hơn cả phe phụ nữ đấy!"

Nhưng việc gào thét vào mặt nhau chẳng giúp kết thúc trận chiến.

Quenser tra con dao quân sự giả với lưỡi bằng cao su đen vào bao và bắt đầu di chuyển cùng người phụ nữ Áo Đen.

Phần 3

Froleytia Capistrano là một sĩ quan cấp cao tóc bạc, ngực khủng. Khi đang hút tẩu thuốc kiseru trong phòng điều hành tác chiến, cô trả lời câu hỏi của một cấp dưới.

"Chà, nếu các cậu không thực sự muốn tránh bị trúng đạn, thì sẽ chẳng có ai chiến đấu nghiêm túc cả đâu."

Phần 4

Mô phỏng số 101 (b).

Tiêu diệt phe phiến quân trong nội bộ đơn vị càng sớm càng tốt, đồng thời dẫn đường và bảo vệ phi công Elite.

"Hê hê hê hê hê! Nếu chúng ta hạ gục được Công chúa, chúng ta sẽ được thoát khỏi đống khẩu phần ăn vô vị đó trong một tuần! Chúng ta có thể ăn bao nhiêu thịt bò nướng và tôm xào tỏi tùy thích!"

Heivia và những người khác đang di chuyển bên dưới gầm các phương tiện. Đó là một lộ trình xuyên qua khu căn cứ bảo trì vốn được tạo thành từ hơn 100 chiếc xe. Những phương tiện này để lại một khoảng không gian cao hơn 2m so với mặt đất, vì vậy, họ có thể vừa chạy thẳng lưng vừa ẩn nấp sau những chiếc bánh xe khổng lồ.

Myonri chĩa khẩu PDW hết hướng này đến hướng khác trong khi di chuyển thận trọng và thi thoảng lại ho khẽ.

"Khụ khụ! Khói thải kinh khủng quá. Chúng ta sẽ không bị ngộ độc khí CO đấy chứ? Tôi không muốn chết trong một nhiệm vụ huấn luyện đâu!"

"Cơ thể con người dẻo dai lắm! Đừng có lo!" 

Heivia quát lại.

Sau đó, cậu ra hiệu cho hai binh sĩ khác đi cùng: một cô gái thấp bé đầy tàn nhang và một người đàn ông cơ bắp.

"Girly, Basic! Lùa họ ra từ phía bên trái. Một khi họ thò mặt ra khỏi bánh xe, tôi sẽ bắn!"

c339a521-1d27-4f08-b034-659aee9dc38f.jpg

Theo chỉ dẫn của Heivia, một quả lựu đạn được ném ra sau bánh xe.

Ngay khi một cô gái tầm tuổi học sinh trung học hoảng loạn chạy ra để thoát khỏi vụ nổ (trắng và dính), cậu đã không nương tay nã ngay một viên đạn sơn.

"Dừng lại! Đừng bắn vào mặt!"

"Phu ha ha ha ha! Vậy tôi sẽ bắn vào giữa bộ ngực đồ sộ của cô nhé!?"

Việc di chuyển bên dưới những phương tiện khổng lồ cho phép họ gần như phớt lờ hoàn toàn bất kỳ đợt oanh tạc nào bay theo hình vòng cung từ trên trời rơi xuống.

Nhưng có một lý do còn lớn hơn khiến họ chọn con đường đó.

"Myonri! Lấy cái thiết bị trên lưng cô ra!"

Cậu chỉ thẳng lên trên.

"Chúng ta đang ở ngay bên dưới khu nhà nghỉ của Elite. Hãy cắt đường đột nhập từ dưới lên như kế hoạch!"

"Khu nhà nghỉ đó được tạo thành bằng cách kết nối vài phương tiện khác nhau, đúng không?"

"Và nếu chúng ta cắm công cụ phá cửa vào khớp nối giữa các xe rồi dùng lực mở nó ra, chúng ta có thể bò vào. Nếu họ vẫn giữ cô ấy ở đây trong giai đoạn 1, thì đây sẽ là chiếu tướng!"

Heivia nhấc Myonri lên vai và cô nhấn thiết bị đặc biệt vào gầm xe trông như một trần kim loại dày. Giống như một khẩu súng đóng cọc, phần ‘mỏ chim’ sử dụng thuốc nổ để đâm xuyên vào, sau đó một động cơ sẽ làm phần ‘mỏ’ này tóe ra, mở toang những tấm kim loại dày vốn được lắp ghép khít rịt vào nhau.

"Á, á. Cái này đang xé toạc kim loại ra kìa! Chúng ta có thực sự nên làm thế này trong một trận giả chiến không!?"

"Tôi không nhớ là có ai bảo không được phá hủy thiết bị cả. Thực tế thì chính bà chỉ huy ngực khủng đó đã bảo chúng ta phải làm chuyện này thực tế nhất có thể mà."

Họ mở ra một khe hở vừa đủ cho một người lách qua. Thân hình thấp bé của Myonri được đẩy lên trước, sau đó cô vươn tay xuống giúp Heivia leo vào.

Girly được Basic nhấc bổng lên, nhưng Basic quá to xác nên không thể chui lọt khe hở.

Sau khi cử Basic đi hội quân với một nhóm khác, Heivia và hai cô gái bắt đầu lục soát khu nhà nghỉ Elite.

"Phương pháp này thật xuất sắc… mặc dù với bất kỳ ai định làm thật ngoài đời thì đây chẳng khác nào một tấm vé đi một chiều cả."

Bên trong tràn ngập những món đồ nội thất cao cấp trông chẳng hề ăn nhập với một cơ sở quân sự.

Thiết kế giống như một biệt thự làm hoàn toàn bằng gỗ cổ điển. Khi Heivia cùng Quenser ghé thăm vào 2 tuần trước, nơi đây vẫn còn là một nơi vô trùng phủ sắc trắng với bố cục hoàn toàn khác biệt. Có lẽ việc này là để phù hợp với trạng thái tâm lý của Công chúa, hoặc để ngăn chặn một cuộc tấn công, nên nó được thiết kế để có thể thay đổi hoàn toàn cấu trúc trong một thời gian cực ngắn.

"Nếu nó có thể thay đổi cấu trúc, nghĩa là chúng ta có thể dùng công cụ phá cửa để bẩy nó ra à?"

"Thế này thì chẳng giống huấn luyện gì cả. Đạn sơn đâu có xuyên được tường đâu."

Heivia và những người khác nhanh chóng hoàn thành việc lục soát tầng một.

Họ đếm số lối thoát hiểm, đặt bẫy tại mỗi lối và hướng về phía cầu thang. Trước khi xông vào, Heivia chộp lấy một con thú nhồi bông và ném về phía trước. Đúng như dự đoán, hành động này lập tức kéo theo vài tiếng súng nổ.

Vẫn ẩn nấp sau vật cản, cậu bắn vài loạt ngắn về phía cầu thang.

"Myonri! Ném lựu đạn theo hiệu lệnh của tôi!"

Heivia ngừng bắn để tránh bắn nhầm đồng đội, Myonri lách người ra thay thế vị trí của cậu và ném một quả lựu đạn lên tầng trên.

Một tiếng nổ ẩm ướt vang lên, theo sau đó là vài tiếng thét.

"Úi."

"Đồ ngốc này!"

Trong khi Girly đang ngây người nhìn lên cầu thang, Heivia và Myonri cuống cuồng kéo cô về phía trước. Một loạt đạn ngắn bắn trả dữ dội từ phía trên đỉnh cầu thang.

"Đừng có mất cảnh giác cho đến khi chắc chắn là họ đã bị hạ, đồ ngốc!"

"Anh nhất thiết phải gọi tôi là đồ ngốc tận hai lần à!?"

"Chuyện quan trọng phải nhắc lại hai lần! Và nếu cô là đàn ông thì tôi đã chẳng cứu cô đâu, nên biết ơn đi! Đồ ngốc, đồ ngốc!"

"Anh mà còn nói thế nữa thì nghe chẳng khác gì một tên tsundere đâu!"

"Nói câu đó một lần nữa là tôi nã đạn sơn vào lưng cô đấy!" 

Heivia hét lên và chỉ tay lên trên.

"Myonri, dùng cái công cụ đó đục trần nhà đi."

"Hả? Nhưng chỗ đó không có khớp nối, tôi không đẩy nó ra được."

"Lũ bên trên đâu có biết chuyện đó. Cô cứ dọa cho chúng sợ khiếp vía đi, rồi tôi sẽ kết liễu chúng khi chúng đang chuẩn bị tháo chạy!"

Myonri làm theo lời cậu, cô dùng lực đâm mạnh phần ‘mỏ chim’ vào trần nhà. Một âm thanh đục ngầu vang lên, những binh sĩ bảo vệ bắt đầu di chuyển đến vị trí an toàn hơn, nhưng Heivia đã hạ gục từng người một từ phía dưới cầu thang một cách chuẩn xác.

"Dọn dẹp xong! Tiến lên thôi."

"Tại sao anh lại đi làm chuyên viên phân tích radara-đa nhỉ? Chẳng phải anh sẽ hợp hơn với một đội ám sát VIP sao?"

"Cái đội ám sát đó có được ngồi lỳ cả ngày trong phòng máy lạnh không? Nếu không thì cho tôi xin kiếu."

Họ leo lên cầu thang và bắt đầu thấy khoảng 3 binh sĩ bảo vệ mình đầy sơn trắng dính dớp. Họ giơ tay đầu hàng với vẻ mặt đầy thất vọng.

"Cô ấy đâu rồi, chết tiệt thật? Công chúa phải trốn đâu đó quanh đây chứ. Tìm mau!"

Nhiệm vụ là bảo vệ Elite, nhưng không rõ cô ấy có mang theo súng hay không. Rất có khả năng cô ấy sẽ bắn ra từ trong tủ quần áo hay tủ lạnh. Sau khi đã tiến xa đến mức này, sẽ thật đáng tiếc nếu mất khoản thưởng vì bắn hạ cô ấy, nên Heivia và những người khác cẩn thận kiểm tra từng căn phòng.

"Trống!"

"Trống!"

"Chỗ này cũng trống. Khỉ thật! Tại sao chỗ nào cũng trống không thế này!? Công chúa trốn ở đâu rồi!?"

Sau khi vô tình đảm bảo được sự an toàn cho chính mình, Heivia bắt đầu nhìn quanh và quát tháo giận dữ. Và rồi, cậu cảm thấy một luồng gió nhẹ. Cậu quay về phía nguồn gió và thấy cửa tủ lạnh đang mở toang. Cậu bèn đẩy mạnh cả cái tủ sang một bên.

"Khốn kiếp…"

Bức tường gỗ phía sau đã bị xé toạc.

Để giảm trọng lượng, bức tường bên ngoài chỉ được bao phủ bởi một tấm bạt dày chống cắt, nhưng nó vẫn có thể bị xé rách nếu có dụng cụ phù hợp. Một vết cắt dọc đã tạo ra một cái lỗ đủ lớn cho một người chui qua thoát.

(Ngay khi trận đấu súng bắt đầu dưới gầm xe, họ đã nhận ra nguy cơ chúng ta đột nhập vào rồi. Khỉ thật!)

Cậu đưa tay chạm vào khe hở dọc dài 150cm và gạt nó sang một bên. Những cuộc đụng độ đang nổ ra dọc theo các tuyến đường dẫn từ khu nhà nghỉ Elite đến nhà vòm chứa Object. Trong khi hai bên nã đạn vào nhau, Heivia nhìn thấy một cô gái thấp bé mặc bộ đồ chuyên dụng và một cậu thiếu niên đang nắm lấy tay cô ấy chạy băng qua bãi cát.

"Quenser! Tớ biết ngay là cậu mà!" 

Cậu hét lên.

Câu trả lời duy nhất của cậu thiếu niên là ngoái đầu lại và giơ ngón tay thối về phía cậu.

Và rồi...

"Chết tiệt!"

Heivia cuống cuồng lùi lại vào bên trong và lao mình xuống sàn. Giờ đây, khi khu nhà nghỉ Elite không còn cần thiết nữa, các xe tăng bắt đầu nã pháo vào tầng hai với một hỏa lực mạnh đến mức tưởng chừng như có thể san phẳng tòa nhà.

Phần 5

Trước cả khi cuộc tấn công bắt đầu, nhóm của Quenser đã lẻn đến khu nhà nghỉ Elite, hội quân với Công chúa và giúp cô trốn thoát. Nhưng giờ đây, khi đang ẩn nấp sau một chiếc xe tăng, họ chẳng có mấy tự tin vào khả năng chiến thắng trong một cuộc đấu súng thông thường.

"Tại sao anh lại ở đây hả, Quenser?"

"Ha ha ha. Câu hỏi đó làm tôi đau lòng đấy, Công chúa. Nếu cô không phải là con gái, tôi đã tống cô ra cho lũ phản bội rồi."

Người đang gánh vác mọi công việc nặng nhọc là người phụ nữ Áo Đen đi cùng cậu thiếu niên. Là một trong những người chuyên thanh trừng tội phạm trong quân đội, cô đã quá quen với những cuộc đấu súng giữa người với người, ngay cả trong thời đại mà các trận chiến Object là biểu tượng của chiến tranh.

Người phụ nữ đó hiện đang nhìn về phía khu nhà nghỉ của Elite với vẻ khó chịu.

Tòa nhà hình chữ nhật nằm trên vài chiếc xe vận tải lớn giờ đây đã bị phủ một màu đỏ độc hại ở nửa trên. Trông nó chẳng khác nào một chiếc bánh tart việt quất.

"Dùng xe tăng trong một trận giả chiến ư? Như thế chẳng phải sẽ giết chết họ sao?"

"Đạn sơn không thể xuyên thủng tường, nên nó không tính. Nếu cô cứ mặc định là họ đã chết, sau này cô sẽ phải trả giá đắt đấy."

Một khi các trận giả chiến bắt đầu tạo ra những quy tắc, sẽ có nguy cơ nó làm mất đi những kinh nghiệm thực tế có thể sử dụng trong một trận chiến thật. Nhưng đồng thời, nếu người ta không muốn huấn luyện bằng một cuộc chiến sống còn thực sự, một vài sự khác biệt là không thể tránh khỏi.

"Còn 200m nữa là đến nhà vòm chứa Object."

"Chỉ cần vào được đó, tôi chỉ việc leo lên Baby Magnum. Tôi có thể dùng các cảm biến để quét sạch toàn bộ bọn họ."

Người phụ nữ Áo Đen mỉm cười cay đắng trước phát ngôn nguy hiểm đó và đặt một câu hỏi.

"Giờ thì, kẻ thù sẽ xử lý chuyện này thế nào?"

"Họ sẽ phải giăng dây bẫy dọc theo lộ trình mà Công chúa bắt buộc phải đi qua. Đó có thể là lối vào nhà vòm hoặc cửa sập của Object."

Trận giả chiến này dựa trên kịch bản là có những kẻ phản bội trong nội bộ quân đội. Những chiếc khăn rằn quanh miệng là để dễ phân biệt, nhưng các binh sĩ bảo trì thì vẫn nằm trong vùng xám. Rất có thể kẻ thù sẽ tiếp cận trong khi giả vờ làm đồng minh.

"Tôi sẽ không rơi vào một cái bẫy đơn giản như vậy đâu."

"Nghiên cứu cho thấy những người nghĩ như vậy lại là những kẻ dễ sập bẫy nhất đấy."

"Hừm. Quenser, anh nghĩ tôi vụng về lắm à?"

"Xin lỗi nhé, nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô hành động đặc biệt sắc sảo cả! Tôi có thể kể ra vài lần cô suýt giết chết tôi bằng chiếc Baby Magnum đấy. Ví dụ như lần ở Gibraltar chẳng hạn!"

"Thôi phàn nàn đi, Quenser."

"Tại sao cô lại nghĩ tôi đang phàn nàn? Đó là vì tính mạng của chúng ta đang bị đe dọa đấy!!!"

"Bình tĩnh lại đi." 

Người phụ nữ Áo Đen ngắt lời.

"Hãy quay lại vấn đề chính nào. Bẫy dây là loại thụ động. Chúng ta có thể dẫm phải hoặc không. Tôi nghi ngờ việc kẻ thù chỉ dựa vào mỗi chúng."

"Các cái bẫy đó dùng để làm chậm bước tiến của chúng ta. Trong khi chúng ta tốn thời gian vô hiệu hóa chúng, họ sẽ tấn công từ xa bằng lính bắn tỉa hoặc thứ gì đó tương tự."

"Nghĩa là sao?"

"Tôi sẽ tìm các cái bẫy ấy và vô hiệu hóa chúng. Cô hãy tập hợp người và canh gác cẩn thận."

Phần 6

Trong một trận giả chiến sử dụng đạn sơn, ngay cả đạn xe tăng cũng không thể xuyên thủng tấm bạt dày chống cắt.

Nhưng dư chấn từ vụ nổ ở cự ly gần vẫn khiến Myonri choáng váng. Trong khi đang quằn quại đau đớn vì cơn đau tai nhức nhối, Heivia quay sang nhìn Girly. Cô ấy có vẻ vẫn tỉnh táo, nhưng đã hoàn toàn mất tinh thần. Cô ngã xuống sàn, quờ quạng đôi tay với những giọt nước mắt chực trào. Biểu cảm của cô cho thấy rõ ràng rằng chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi cũng đủ làm cô sợ đến mức ‘tè ra quần’. Nó giống như cú sốc khi phải hứng chịu toàn bộ hiệu ứng của một quả lựu đạn choáng.

"Khốn kiếp thật… Cái tên khốn đó…"

Heivia mất vài giây để định thần lại, sau đó, cậu bước xuống cầu thang của khu nhà nghỉ Elite và thoát ra ở tầng một. Tại đó, ancậu phát hiện một binh sĩ đối phương, cậu hạ gục kẻ đó bằng một phát đạn sơn từ súng lục rồi nằm rạp xuống sau một vật cản.

Khẩu súng trường tấn công của cậu có khả năng bắn liên thanh và xuyên thấu tuyệt vời, nhưng nó cũng có thể thực hiện những cú tỉa tầm trung chính xác nhờ tận dụng tối đa các cảm biến.

(Chỉ cần nằm trong tầm mắt, mình có thể bắn trúng. Và từ đây mình có đường ngắm trực diện tới nhà vòm chứa Object!)

Cậu liếm môi khi nhìn vào ống ngắm, thứ giống như một màn hình nhỏ hiển thị đủ loại thông tin. Cậu đang nhắm thẳng vào lối vào chính của nhà vòm, nơi một cái bẫy đã được giăng sẵn.

Cái bẫy đó ngăn không cho bất kỳ ai chạy thẳng qua, và cậu sẽ bắn bất cứ kẻ nào dám dừng lại dù chỉ một tích tắc.

"Đến đây, đến đây nào! Tớchẳng thích thú gì việc vấy bẩn người khác bằng thứ này đâu, nhưng tớ sẽ không thỏa mãn cho đến khi trả đũa được cậu!"

Trong khi đạn sơn đang được sử dụng, một phát trúng đích bất kỳ đâu trên cơ thể đều tính là bị loại, vì vậy, cậu không thể dùng chiêu bắn vào chân để nhử những binh sĩ khác đến cứu. Cậu không thể dùng mẹo, nhắm bắn trực tiếp là lựa chọn duy nhất.

Cậu nằm rạp trên mặt đất và chờ đợi. Ngón trỏ rà nhẹ trên cò súng để cố gắng xoa dịu sự căng thẳng.

Nhưng…

(Chuyện gì đang xảy ra thế này? Đừng nói là họ tự nhiên nhát gan rồi nhé.)

Cậu đợi vài phút, nhưng không có chuyện gì xảy ra cả.

Khi ám sát một nhân vật quan trọng, việc chờ đợi cả 1-2 ngày là chuyện bình thường, nhưng đây là một trận chiến hỗn loạn. Nếu cậu không di chuyển liên tục trong khi vẫn giữ được hình hình tổng quát về vị trí mục tiêu, binh lính đối phương có thể lẻn ra sau lưng cậu bất cứ lúc nào.

(Họ sẽ không lề mề bằng cách ở yên một chỗ cho đến khi loại bỏ hết lính bắn tỉa chứ. Dù sao thì Công chúa sẽ bị lộ diện suốt thời gian đó mà. Tên đó đang nghĩ cái quái gì vậy?)

Và rồi cậu đông cứng người lại. Một thứ không hề dễ chịu chút nào vừa lọt vào ống ngắm.

Khối thép khổng lồ đó được gọi là MBT, hay xe tăng chiến đấu chủ lực. Ngay cả cái tên đó cũng cho thấy nó đã lỗi thời và hiếm khi thấy trên chiến trường hiện đại.

"Cái quái gì thế này!? Cậu ta tống Công chúa vào trong đó để bảo vệ cô ấy khỏi lính bắn tỉa à!?"

Nếu chiếc xe tăng leo lên dốc nghiêng và lao thẳng qua cổng, lính bắn tỉa và bẫy dây sẽ trở nên vô nghĩa. Các bẫy chống bộ binh sẽ bị nghiền nát và Công chúa sẽ được đưa đến nhà vòm chứa Object một cách an toàn.

Heivia vứt khẩu súng trường tấn công sang một bên và chộp lấy ống phóng tên lửa vác vai trên lưng.

Cho dù là xe tăng hay trực thăng tấn công, cậu đều có thể vô hiệu hóa chúng bằng một phát bắn trực tiếp từ tên lửa vác vai (đã nạp đạn sơn). Đó là quy tắc của trận giả chiến này. Người ta có thể phàn nàn rằng điều đó quá phi thực tế, vì chính loại vũ khí đó thậm chí còn không xuyên thủng được bức tường mỏng của tòa nhà, nhưng các vũ khí bọc thép sẽ trở nên bất khả chiến bại nếu không có quy định như thế.

Dù sao thì…

(Chết tiệt thật. Mình chẳng thích việc chỉ có duy nhất một phát bắn thế này.)

Với kích thước của chúng, cậu không thể mang theo nhiều tên lửa cùng lúc. Về cơ bản, đây là vũ khí sử dụng một lần.

"Nhưng khoản thưởng đó sẽ là của mình nếu mình thực hiện thành công phát bắn này! Và việc này khiến mục tiêu của mình to hơn hẳn, nên cũng không hẳn là tệ!"

Cậu đặt ống phóng lên vai và nhìn vào kính ngắm ở bên cạnh. Cả tia hồng ngoại và tử ngoại đều được sử dụng để khóa mục tiêu là chiếc MBT đang tiến về phía nhà vòm.

Ngay sau đó, tháp pháo của chiếc xe tăng bắt đầu quay. Nó dừng lại và nhìn chằm chằm vào Heivia.

"…Thôi xong."

(Họ không hề định đưa Công chúa đi qua! Chiếc xe tăng chỉ là mồi nhử để xác định vị trí của tất cả những kẻ đang nhắm vào cửa nhà vòm từ xa! Khốn kiếp. Có phải nó đã dò được tín hiệu hồng ngoại mình dùng để khóa mục tiêu không!?)

Heivia cuống cuồng nhảy xuống khỏi chiếc xe vận tải khổng lồ đang nâng đỡ khu nhà nghỉ Elite và cố gắng ẩn nấp sau một trong những chiếc bánh xe vĩ đại.

Nhưng cậu đã quá chậm.

Một người phụ nữ Áo Đen xinh đẹp nhô lên từ cửa sập trên đỉnh tháp pháo và khai hỏa khẩu súng máy hạng nặng chống bộ binh.

Heivia từng đứng đủ gần để bắn tỉa tầm trung, nên họ cũng có thể nhắm vào cậu theo cách tương tự. Và vũ khí của kẻ thù có tầm bắn gấp b3 lần khẩu súng trường tấn công của cậu. Việc bị trúng thứ đó ở cự ly gần hoàn toàn có thể dẫn đến một ‘tai nạn huấn luyện’ thực sự.

"Hộc!? Khụ khụ! Mẹ kiếp, đau quá! Các người định làm tôi ghét xe tăng luôn đấy à!?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!