Chương 1: Một nghĩa địa rác thải là một ngọn núi kim loại quý - Chặn đánh tại tàn tích chiến trường Alaska (Phần 1-2-3)
Phần 1
Ngày xưa, từng có một Object được biết đến với tên gọi Water Strider.
Nó là một Object thế hệ 2 tiên tiến. Object khổng lồ ấy đã di chuyển mượt mà trên những cánh đồng tuyết nhờ tĩnh điện và có thể xuyên thủng giáp của các Object địch bằng 2 khẩu pháo plasma bất ổn định gắn hai bên, ngay cả vũ khí hạt nhân cũng không làm được điều đó.
Một Object thế hệ 1 bình thường sẽ gặp khó khăn khi đối đầu với Water Strider, nhưng một sinh viên chiến trường đến để nghiên cứu thiết kế Object cùng một phân tích viên quý tộc đến để tìm kiếm chiến công đã thành công trong việc thổi bay nó thành từng mảnh. Đó là hai tháng trước.
Và bây giờ…
"Chúng ta đã quay lại, Alaska. Thật vui khi thấy chỗ này còn lạnh hơn cả lần cuối chúng ta tới đây."
"Này, Quenser. Bỏ công việc này và cùng đi tìm nhà ông già Noel hay gì đó đi."
"Tớ nghĩ ông già Noel sống ở Scandinavia mà."
"Cậu phải hỏi Tổ Chức Tín Ngưỡng về chuyện đó. Khoan đã, ông ta đổi màu quần áo trong một quảng cáo nước ngọt, vậy có khi ông ta thuộc về Tập Đoàn Tư Bản? Có lẽ ông ta đang nghỉ ngơi trong một cơ sở chăm sóc sức khỏe của một công ty nào đó."
Quenser và Heivia của Vương Quốc Chính Thống trò chuyện trong khi đi qua tuyết.
Một người tóc vàng, và cách duy nhất để xác định giới tính lúc nhìn qua là xem cậu ấy mặc quần hay váy. Cậu là một sinh viên chiến trường thường dân tên Quenser.
Người còn lại có tóc nâu ngắn, thân hình hơi cơ bắp. Cậu là một chuyên gia phân tích ra-đa quý tộc tên Heivia.
Họ không đi qua một cảnh mùa đông trắng xóa chứa đầy kỳ quan của thiên nhiên.
Không có kỳ quan thiên nhiên nào nào lộ ra mặt đất ở cái xứ sở lạnh giá này. Màu trắng của tuyết phủ đến tận chân trời.
Tuy nhiên, những mảnh kim loại kỳ lạ lại rải rác khắp nơi.
Đó là tàn tích của Object thế hệ 2 được biết đến với tên Water Strider. Một con ốc vít nhỏ có thể bị chôn dưới tuyết, nhưng những khối thép này rộng đến 20m hoặc hơn. Những khẩu pháo chính trông như những cây cầu kim loại uốn cong tạo nên một bức tường lớn chắn đường dọc theo cánh đồng đó.
"Phải thừa nhận là khung cảnh này thật sự ấn tượng,"
Heivia lẩm bẩm và gãi đầu.
"Trông như núi lửa phun trào ấy. Đống đổ nát trải dài hết tầm mắt. Vụ nổ hướng lên, nhưng tớ nghĩ một số thứ đã bay đi vài trăm mét."
"Một số thứ có lẽ bay cả ki-lô-mét. Nhưng đó là một Object 200000 tấn. Không dễ gì thu hồi các bộ phận đâu. Và điều đó áp dụng cho cả chúng ta lẫn bên đối phương."
"Tớ còn đang thắc mắc không biết mấy gã tình báo u ám đó đang bận rộn làm gì. Chắc là họ vừa phân tích công nghệ tại chỗ vừa chôm chỉa toàn bộ kim loại quý hiếm ấy."
"Cứ để việc đó cho họ, chúng ta cứ làm việc của mình đi."
Sau đó, Quenser trượt nửa người xuống một vách đá có độ dốc tương đối. Cậu đang hướng đến một vị trí thấp hơn vài mét. Có thể thấy các mảnh vỡ lấp lánh của Water Strider ở đó, nhưng có lẽ do khu vực phát nổ hoặc hướng gió, không có mảnh nào lớn hơn 10m.
Đó chính là vấn đề.
Và Quenser đã được gọi đến với tư cách là một công binh để giải quyết vấn đề đó.
"Được rồi, được rồi."
Quenser nhẹ nhàng vỗ lòng bàn tay lên vách đá mà cậu vừa trượt xuống.
"Bề mặt đã bắt đầu rã rồi. Dùng Hand Axe đắt tiền này lên nó đúng là phí phạm."
"Mọi thứ phía trên cũng ổn cả."
Heivia nói khi cậu trượt xuống ngay sau đó.
"Chỉ cần mở một vết nứt 5m là toàn bộ đống đổ nát sẽ trượt xuống. Bao gồm cả nguyên một cái chân của con Water Strider chết tiệt đó."
"Và chúng ta có thể dùng nó để chặn đường."
Quenser đáp một cách hờ hững trong lúc lắp ráp một chiếc khoan điện.
Đó là một mẫu dùng cho xây dựng đường sá chứ không phải cho việc gia đình, nên bản thân mũi khoan có đường kính khoảng 50-70cm. Cậu giữ chiếc khoan điện gần song song với độ dốc của vách đá và bóp nút giống như cò súng.
Sau khi khoan vài lỗ trên mặt vách đá, Quenser nói.
"Nhét bom vào những chỗ tớ đánh dấu. Sau đó che chúng lại bằng các tấm kim loại tớ đã đưa cho cậu trước đó rồi phủ đất lên lại toàn bộ. Như vậy năng lượng của bom sẽ được hướng vào vách đá."
"Rồi rồi. Thật sự là phiền phức chẳng kém gì bóp kem tươi lên bánh kem. 1gr thuốc nổ này còn đắt hơn 1gr bạch kim, đúng không? Thứ này mạnh đến vậy, chẳng phải cứ đặt đại ở đâu đó rồi cho nổ là vách đá sập sao?"
"Cậu than phiền nhiều như vậy là vì phải mang theo đống pin dự phòng cho cái khoan à?"
"Tớ than phiền vì tớ là một chuyên gia phân tích ra-đa mà lại phải lăn lộn ngoài tuyết làm việc với khoan. Không thể cho nổ tung luôn rồi quay về à?"
"Chắc cậu cũng biết là cách bố trí bom phải khác nhau tùy tình huống. Dù thuốc nổ có mạnh đến đâu, nếu toàn bộ năng lượng hướng ra ngoài thì cũng chẳng gây được bao nhiêu thiệt hại cả."
"Chẳng phải cậu đến đây để học về thiết kế Object à?"
"Tớ không làm việc này vì muốn, mà vì phải tớ phải khiến bản thân có ích nếu muốn tiếp tục ở lại đây. Và cậu cũng vậy thôi, lính cá biệt ạ."
Sau khi tạo xong tất cả các hốc nhỏ trên vách đá, Quenser cũng bắt đầu đặt bom.
Nhưng rồi cậu nhíu mày.
Heivia cũng đã nhận ra điều đó.
"Này, tớ chỉ đặt một cái kíp nổ vào để thử bộ thu tín hiệu kích nổ thôi, nhưng nó không phản hồi tín hiệu vô tuyến. Có phải đất hoặc tấm kim loại đã chặn tín hiệu rồi không?"
"Chết tiệt, chuyện này không nằm trong kế hoạch của tớ."
Quenser tặc lưỡi và thở ra một làn hơi trắng.
"Froleytia là một chỉ huy xuất sắc, nhưng ngài ấy có khả năng tốt trong việc ứng biến mấy chi tiết nhỏ ngay tại chỗ."
"Chuyện sờ nắn bộ ngực khổng lồ của cô ta thì nói sau đi, nhưng giờ chúng ta phải làm gì đây, Quenser?"
"Chúng ta phải dùng kíp nổ hẹn giờ thay vì kíp nổ vô tuyến. Khi đó, tín hiệu không còn quan trọng nữa."
"Vậy tớ nên đặt thời gian nổ là bao nhiêu?"
"17 giờ. Khoảng 20 phút nữa."
Có lý do mà họ phải đặt thời điểm nổ vào một giờ cụ thể. Nếu họ cho nổ sau một số phút nhất định, thì thời gian chênh lệch giữa lúc thiết lập từng quả bom sẽ khiến chúng không nổ đồng thời.
Sau khi đặt xong toàn bộ bom dọc theo mặt vách đá, Quenser và Heivia nhanh chóng rời đi. Dù sao thì họ cũng chỉ còn chưa đến 10 phút.
"Này, Quenser. Với từng ấy thuốc nổ, chúng ta cần đi xa bao nhiêu thì mới an toàn?"
"Vụ nổ sẽ được hướng vào trong, nên cách 50m là đủ để tránh bị điếc do sóng xung kích. Nhưng cẩn thận thêm chút cũng chẳng hại gì."
"Froleytia cứ lải nhải chuyện không được để lại dấu chân, nhưng với tuyết thế này thì tránh kiểu gì được."
"Với trận bão tuyết hôm nay, sau vài phút là mọi thứ sẽ bị xóa sạch thôi."
Trong lúc tiếp tục trò chuyện, hai người đã đi được khoảng 100m.
Heivia đột nhiên trông như vừa nhận ra mình quên khóa cửa trước khi ra ngoài.
"Hm? Ồ, chết rồi, tớ làm hỏng rồi!"
"Gì vậy, Heivia?"
"Có thể tớ đã nhập số mà chưa chuyển chế độ kíp nổ trước. Nên thay vì đặt hẹn giờ, tớ có thể đã đặt tần số là 1700. T-tớ phải quay lại kiểm tra."
"Bây giờ á!? Chúng sắp nổ trong chưa đầy 10 phút nữa ấy!"
"Chỉ cần chạy qua kiểm tra rồi chạy về ngay thôi!"
"Không được! Cứ đợi đến 17 giờ đã. Nếu lúc đó chúng không nổ thì chúng ta quay lại kiểm tra. Được chứ!?"
"Chính cậu nói là bom phải được đặt phù hợp với tình huống mà. Nếu mấy quả tớ đặt không làm gì cả còn mấy quả của cậu thì nổ đúng cách, thì chúng ta đâu đạt được kết quả mong muốn?"
"Cậu nói đúng…"
Quenser bỏ lửng câu nói.
"Đi nào, đi nào. Chỉ cần làm cho xong thật nhanh thôi. Mau lên!"
Heivia thúc giục.
"Hả? Cả tớ nữa à? Đây là lỗi của cậu chứ không phải của tớ mà!"
Trong khi Quenser bị kéo đi trong trạng thái bối rối, cả hai bắt đầu quay lại phía vách đá.
Họ đang cách đó khoảng 100m.
Sau khi đi được 30m…
Một vụ nổ khổng lồ đột nhiên bùng lên từ vách đá trước khi 17 giờ kịp đến.
Khi Quenser và Heivia tiến lại gần trong trạng thái không hề phòng bị, làn sóng xung kích bất ngờ hất cả hai ngã ngửa ra sau. Quenser đã nói rằng họ sẽ an toàn miễn là ở cách 50m, nhưng đó chỉ đúng nếu họ đã cúi thấp người để chuẩn bị chịu chấn động. Cậu không hề nói đến trường hợp họ đứng thẳng người một cách không phòng bị.
Trong khi cả hai đang lún xuống lớp tuyết trên mặt đất, Quenser bắt đầu đấm Heivia bằng nắm đấm.
"Đồ ngốc! Đồ ngốc, ngốc, ngốc, ngốc, đồ ngốc!"
"Á! Lỗi tớ, lỗi tớ!"
"Không chỉ là cậu quên thiết lập cho đúng! Cậu còn đặt thời gian quá sớm nữa! Mấy quả ở khu đó là cậu làm đúng không!? Và cậu cũng không đặt mấy tấm kim loại đúng cách, phải không!? Nếu cậu làm đúng thì sóng xung kích đã không bay tới tận đây rồi!"
"Ừ, nhưng nếu tớ không đặt thời gian sớm như vậy thì chúng ta đã chết rồi. Cuối cùng thì mọi chuyện vẫn ổn cả."
"Tùy tình huống, kiểu sai lầm này có thể phá hỏng cả một chiến dịch quân sự! Thậm chí có thể khiến cả một đơn vị bị tiêu diệt đấy!"
"Quenser! Này, Quenser!"
"Đừng có ngắt lời tớ khi tớ vừa mới nóng máy chứ! Tớ đang tức thật đấy! Nhìn đi, vách đá chỉ sụp một phần thôi. Mục tiêu đầu tiên trong ngày hôm nay của chúng ta đã hoàn toàn…!"
"Không, sắp đến 17 giờ rồi! Mấy quả bom cậu đặt sắp nổ đấy!"
"Hả?"
Quenser ngơ ngác nhìn sang.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, làn sóng nổ thứ hai xảy ra.
Hai tên ngốc đó cuối cùng cũng gắng nâng được nửa thân trên khỏi tuyết, nhưng lại bị sóng xung kích hất ngược trở lại đúng tư thế ban đầu. Một cơn đau chạy xuyên qua đầu họ, như thể những chiếc đinh đang bị đóng thẳng vào não từ cả hai tai.
Sau một khoảng lặng ngắn, Heivia cuối cùng cũng siết chặt nắm đấm.
"Đồ ngốc, ngốc, ngốc, ngốc, đồ ngốoooc! Cậu cũng không đặt mấy tấm kim loại cho đúng nữa! Nếu cậu làm đúng thì sóng xung kích đó đã không bao giờ tới được chỗ chúng ta!"
"Lỗi tớ, lỗi tớ! Á! Tớ cũng xin lỗi vì đã tỏ ra tự cao khi làm mọi thứ quá vội vàng!"
Tuy nhiên, vách đá vẫn sụp xuống nhờ một sự trùng hợp ngoài dự đoán.
Sự sụp đổ của vách đá kéo theo các mảnh vỡ của Water Strider trượt xuống. Trong đống đổ nát có một cái chân trông như một cột thép xoắn và một khối giáp dài hơn 10m.
Cả hai vừa mới vật lộn trong tuyết, nhưng họ đông cứng lại tại kết quả bất ngờ đó.
Quenser là người lên tiếng trước.
"Hừm. Có vẻ như đống đổ nát đã lăn xuống đủ xa để bịt kín khu vực giữa các vách đá."
"Và như vậy sẽ chặn đường của đoàn xe đang cố đi qua phía dưới."
Heivia cau mày.
"Tớ biết họ không thể dễ dàng di chuyển những thứ nặng thế này, nhưng cách này thật sự hiệu quả sao? Dùng mấy mảnh đổ nát khổng lồ làm tường cũng đồng nghĩa với việc các khe hở sẽ rất lớn."
"Đã có một cuộc phục kích được bố trí để xử lý chuyện đó rồi."
Quenser chỉ tay ra cánh đồng tuyết.
"Những mảnh vỡ cực nhỏ, chỉ vài cen-ti-mét hoặc thậm chí vài mi-li-mét rải rác khắp nơi. Đó là lý do chúng ta không thể cứ đơn giản là điều cần cẩu khổng lồ vào đây. Mấy cái mảnh vỡ đó sẽ làm nổ lốp xe."
"Vậy thì coi như giai đoạn một đã thành công."
"Ừ."
Quenser tháo rời chiếc khoan điện cỡ lớn không còn cần thiết nữa.
"Chúng ta đã có nền móng cần thiết để giam chân Object của Liên Minh Thông Tin."
Phần 2
Mọi chuyện bắt đầu từ ba ngày trước.
Đó là ngày Quenser và Heivia được chở bằng máy bay đến Alaska trong lúc vẫn than phiền như thường lệ.
"Kẻ địch lần này của chúng ta là một Object của Liên Minh Thông Tin. Đó là một Object thế hệ 2 tiên tiến mà quân đội Vương Quốc Chính Thống chúng ta đã đặt mật danh là Rush."
Froleytia, vị chỉ huy tóc bạc, ngực khủng và say mê văn hóa Nhật Bản của họ nói.
Đây không phải là một buổi họp tiền nhiệm vụ chính thức.
Chuyện này xảy ra sau khi cô phát hiện ra chiếc bàn bida mà hai tên ngốc kia đã làm từ gỗ phế liệu và mắng họ liên tục suốt 2 tiếng. Sau khi đảm bảo rằng họ đã chính thức chịu trách nhiệm về việc đó, biểu cảm của Froleytia trở nên vui vẻ hơn và họ bắt đầu chơi bida để giết thời gian.
Với giọng đầy khó chịu, Quenser nói.
"Đối đầu với một Object thế hệ 2 ở Alaska à? Tôi có linh cảm không lành về chuyện này."
"Nhớ đừng nhắc đến việc chúng ta chiến đấu trên lớp tuyết lạnh cóng của Alaska trước mặt Công chúa. Chỉ khiến cô ấy nổi giận thôi."
Froleytia thở dài rồi tiếp tục.
"Tàn tích của Water Strider, thứ đã trở thành cơn ác mộng của chúng ta vẫn còn rải rác khắp Alaska. Chúng ta muốn phân tích công nghệ của nó, nhưng số lượng của nó quá lớn để có thể dễ dàng vận chuyển đi."
Đống xác của Baby Magnum trước đó cũng vẫn còn ở đó, nhưng Vương Quốc Chính Thống không có lý do thực sự nào để điều tra nó. Họ chỉ việc tách lấy kim loại hiếm để tái sử dụng.
"Không thể móc nó vào một Object của chúng ta rồi kéo đi sao?"
Heivia nói, cậu thể hiện thân phận quý tộc của mình bằng cách cầm cơ một cách điêu luyện.
Froleytia hút chiếc kiseru với vẻ bực bội hơn rồi nói.
"Khu vực đó vẫn đang bị tranh chấp dữ dội, nên các Object liên tục ra vào. Nếu một Object khác nhắm vào Object của chúng ta trong lúc đó thì sao? Cuối cùng chúng ta chỉ đưa một món quà lưu niệm để đối phương phân tích công nghệ thôi."
"Vậy à?"
Heivia lẩm bẩm một cách thờ ơ.
Tuy nhiên, cuộc trò chuyện dường như đã ảnh hưởng đến sự tập trung của cậu, vì bi cái mà cậu đánh đã bị nuốt gọn vào một trong các lỗ.
Froleytia lấy chiếc kiseru ra khỏi miệng bằng một tay và nói.
"Heivia, tôi sẽ thực hiện một cú đá, nên chìa mông ra hướng này."
"Cái quái gì vậy!?"
"Im lặng. Ở chỗ tôi, đánh bi cái vào lỗ mà không đưa được bất kỳ quả nào khác vào sẽ bị phạt đá vào mông. Rồi, hạ gối xuống một chút và… đúng rồi, chỗ đó. Giờ thì đừng nhúc nhích. Nếu né, cậu sẽ ăn hai cú."
"Chết tiệt. Sự phấn khích trong giọng cô làm tôi sợ đấy, nữ hoàng bạo dâm!"
Cái chân mượt mà của Froleytia vung ra như roi trước khi Heivia kịp than thêm lời nào. Với một tiếng chát chúa như roi thật, Heivia gục xuống đất ôm mông bất chấp toàn bộ quá trình huấn luyện quân sự của mình.
"Gyaahh!? Cái đôi giày đó mạnh không khác gì động cơ cả!"
Quenser đã quen biết Heivia một thời gian, nhưng cậu chưa từng nghe thấy tiếng la như vậy phát ra từ cậu ta trước đây.
Trong khi đó, Froleytia đặt chiếc kiseru trở lại miệng và nói với vẻ mặt hoàn toàn thản nhiên.
"Hừm. Tôi có thể là một cô gái yếu ớt, nhưng tôi khá giỏi trong việc đó đấy."
"…N-nói dối. Cô không thể làm được chuyện đó nếu không rèn luyện cơ thể một cách triệt để được…"
Heivia rên rỉ.
Hoàn toàn phớt lờ cậu ta, Froleytia lấy cây cơ từ Quenser, người đang run rẩy vì sợ hãi. Rồi cô tiến về phía bàn bida.
"Quay lại vấn đề chính, tàn tích của Water Strider đang rải rác khắp Alaska. Những tàn tích đó chứa đầy kho báu, cả phần mềm lẫn phần cứng. Chúng ta có thể học hỏi từ công nghệ được sử dụng trong thiết kế của nó, từ các chương trình điện tử mà nó vận hành, và nó cũng chứa đầy bí mật quân sự. Chưa kể đến toàn bộ kim loại hiếm bên trong. Ngoài ra, từ thành phần của các vật liệu chịu nhiệt cực cao và sự cân bằng trong quá trình xử lý nhiệt, chúng ta cũng có thể học được điều gì đó về kỹ thuật của những người thợ đã chế tạo lớp giáp đó. Vì chính chúng ta là bên đã phá hủy Water Strider của Tổ Chức Tín Ngưỡng, nên hiển nhiên, chúng ta có quyền hưởng lợi từ việc phân tích đó. Tuy nhiên, chúng ta không phải là những người duy nhất muốn có những lợi ích ấy."
Froleytia chĩa đầu cơ về phía quả bi trắng, mắt cô nhìn thẳng theo một đường thẳng kéo dài từ quả bi. Cô tập trung đến mức dường như không hề để ý rằng phần mông trong chiếc váy bó sát của mình đang chĩa thẳng về phía Quenser.
"Chúng ta đã biết rằng một số tình báo viên của Liên Minh Thông Tin đã lén xâm nhập vào đó vài tuần trước, nhưng họ đã đi quá giới hạn. Chúng ta được lệnh phá hủy cơ sở ăng-ten được dựng tạm thời mà họ đang chuẩn bị để truyền đi thông tin về công nghệ đã phân tích được. Tôi không nghĩ Liên Minh Thông Tin sẽ ngoan ngoãn chấp nhận chuyện đó, nên rất có khả năng họ sẽ điều một Object vào."
"Và đó là Rush thế hệ 2…?"
"Cậu đã thấy nó rồi, Quenser."
Âm thanh cao vút của nhiều quả bi va vào nhau vang lên, và quả bi số 3 bị nuốt gọn vào một lỗ. Froleytia bước vòng quanh bàn với những bước chân đầy phấn khởi.
"Đó chính là Object đã chiến đấu cùng chúng ta trong cuộc chiến với quốc gia quân phiệt ở Châu Đại Dương. Hai khẩu Gatling tia chùm liên thanh của nó là đặc trưng nổi bật."
Nghe vậy, Quenser gần như đưa tay lên trán.
(…Là cái cô ‘Oh hô hô’ cúp G đó à!?)
Biểu cảm cay đắng của cậu không chỉ vì phải chiến đấu với một người quen. Dù sao thì họ cũng thuộc về hai quốc gia đối địch.
Mà là vì cậu biết rõ Object do cái cô ‘Oh hô hô’ đó điều khiển mạnh đến mức nào. Hai khẩu Gatling tia chùm liên thanh mà nó dùng làm vũ khí chính còn mạnh hơn cả pháo chính của Công chúa về mặt hỏa lực thuần túy. Khả năng cao là đối phương sẽ duy trì khoảng cách lý tưởng rồi thổi bay lớp giáp của Object bên họ trong chớp mắt mà không cho họ bất kỳ cơ hội né tránh nào.
Froleytia hẳn đã xem qua đủ loại dữ liệu về nó từ trước khi lập kế hoạch, và dường như cô cũng nhận ra điều mà Quenser đang lo lắng.
"Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện. Ngay cả cấp trên cũng không kỳ vọng điều đó ở chúng ta. Đây là một công việc dành cho các công binh lừng danh của chúng ta."
"Khoan! Khoan đã! Tôi càng không thích chuyện đó chút nào! Như vậy chẳng phải là dồn hết nguy hiểm lên đầu bọn tôi sao!? Tôi vẫn luôn thắc mắc, tại sao đơn vị này lại hoàn toàn không thể điều một Object đi đánh một Object như các đơn vị bình thường khác vậy!?"
"Không ổn rồi, Quenser. Cậu nghe thấy sự phấn khích trong giọng cô ta rồi đúng không? Đó là giọng điệu cô ta dùng khi mong chờ phản ứng của chúng ta mỗi lúc đưa ra một yêu cầu vô lý."
Heivia nói, nước mắt lưng tròng trong khi vẫn ôm mông.
Froleytia nhắm vào quả bi tiếp theo và bĩu môi đang ngậm chiếc kiseru.
"Đừng nói về tôi như thể tôi đang lợi dụng chức quyền để quấy rối các cậu. Công chúa vẫn là người giữ vai trò chính, còn các cậu chỉ là vai phụ thôi, nên đừng lo. Các cậu chỉ cần xử lý một chút công việc phá dỡ đơn giả…Hử!?"
Tiếng kêu đột ngột đó xuất phát từ việc quả bi cái bất ngờ lệch chéo đi một chút sau khi cô đánh bằng cơ. Cuộc trò chuyện hẳn đã ảnh hưởng đến sự tập trung của cô.
Quả bi cái va vào mép bàn vài lần trước khi bị nuốt gọn vào lỗ ở góc.
"… "
"… "
"… "
Cả ba người im lặng một lúc.
Để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng đó, Froleytia siết chặt cây cơ hết sức, cô chìa nó về phía Quenser và mở to mắt.
"Đến lượt cậu rồi, Quenser! Và vì tôi đã ngu ngốc mà đánh bi cái vào lỗ, nên nghĩa vụ của cậu là đá mông tôi mạnh hết mức có thể! Ngay bây giờ!"
"Xin ngài đừng cố che giấu sự xấu hổ của mình nữa! Đáng sợ lắm! Đây là lần đầu tiên có người chìa mông về phía tôi một cách hung hăng như vậy đấy!"
Phần 3
Và thế là hai tên ngốc đó đã hoàn thành vai trò nhân vật phụ của mình, cả hai lặng lẽ di chuyển qua cánh đồng tuyết ở Alaska và tiến hành công việc phá dỡ để chặn đoàn xe của địch.
"Đây là điểm thứ năm."
Quenser lẩm bẩm trên cánh đồng tuyết đã tối sầm vì mặt trời hoàn toàn lặn. "Cái ‘mê cung’ cuối cùng cũng hoàn thành rồi."
"Giờ thì đoàn xe bảo trì của Liên Minh Thông Tin không thể tự do qua lại giữa chiến trường nữa. Tuyến đường chính đã bị chặn bởi bức tường đổ nát do chúng ta tạo ra, và những mảnh vỡ sắc nhọn sẽ phá hủy lốp xe nếu họ cố tìm đường vượt qua. Nhưng chúng ta vẫn có thể di chuyển nhanh vì chúng ta biết tuyến đường thích hợp."
"Bản thân chuyện này thực ra không có tác dụng với Rush. Nếu Công chúa thua trong một cuộc đối đầu trực diện thì tất cả sẽ chỉ là lãng phí thời gian."
"Chưa chắc."
"?"
Quenser trông đầy bối rối, và một nụ cười tàn nhẫn hiện lên trên khuôn mặt Heivia.
"Rush sử dụng một phương thức di chuyển đặc biệt kết hợp cả đệm khí lẫn bánh xích. Bình thường nó lơ lửng nhờ sức đẩy của không khí, nhưng nó dùng những bánh xích giống cưa máy để xé mặt đất và tạo ra những cú bứt tốc. Cậu biết điều đó chứ?"
"Ừ thì… biết."
"Không giống Công chúa, Object của cô ấy luôn lơ lửng mọi lúc, Rush có lúc vẫn tiếp xúc với mặt đất."
Heivia khẽ vung ngón trỏ.
"Điều đó có nghĩa là những mảnh vỡ của Object bị phá hủy có thể bị hút vào bánh xích và gây ra trục trặc."
Những viên đá hay bê tông thông thường sẽ bị xé nát bởi những bánh xích được vận hành bằng năng lượng khổng lồ của lò phản ứng cỡ lớn.
Tuy nhiên, chướng ngại lần này là các mảnh vỡ còn sót lại và tấm giáp của một Object tương đương. Chúng hoàn toàn có khả năng làm hỏng bánh xích của con quái vật kia.
"Nhưng mọi chuyện có thật sự suôn sẻ như vậy không?"
Quenser có vẻ nghi ngờ.
"Object có rất nhiều cảm biến. Họ sẽ phát hiện ra kim loại trên mặt đất chứ?"
"Nó ở khắp nơi. Dù có phát hiện được, họ cũng chưa chắc tránh hết được."
"Nếu cách này thật sự hiệu quả, chẳng phải người ta đã dồn công sức nghiêm túc để phát triển chông chống Object rồi sao?"
"Khả năng chịu nhiệt cao của các tấm giáp đến từ tay nghề của thợ thủ công. Đây không phải thứ rẻ tiền có thể sản xuất hàng loạt được. Có lẽ họ đã kết luận rằng tập trung toàn bộ vào phụ tùng dự phòng cho Object thì hiệu quả hơn."
"Cậu lạc quan thật đấy, Heivia. Cậu là kiểu người sẽ không ngần ngại mua một cái bình phong thủy nếu vị chỉ huy xinh đẹp của cậu tự tin bảo cậu làm vậy sao?"
"Vị chỉ huy ngực bự của chúng ta không phải là kiểu mỹ nhân mang lại cảm giác an tâm."
"…Ừ, ngài ấy là kiểu chỉ huy tự mình tổ chức một đơn vị trực thuộc để tiến hành kiểm tra đột xuất tạp chí người lớn trong doanh trại."
"Chuyện đó ấy hả? Sao cô ta lại phải cho toàn phụ nữ tầm 20 tuổi vào đội đó chứ!? Nếu là mấy ông trung niên thì mọi chuyện có thể giải quyết êm đẹp bằng một nụ cười gượng rồi!"
"Đó chính là mục đích của nó mà. Nhân tiện, hay là chúng ta lập liên minh đi, Heivia? Khi có dấu hiệu họ sắp kiểm tra một trong các chỗ giấu của chúng ta, người kia sẽ giấu đồ sang chỗ của mình, rồi ngược lại."
"Nhưng cô ta kiểm soát hoàn toàn các đường truyền vô tuyến. Cô ta sẽ nghe được bất kỳ liên lạc khẩn cấp nào chúng ta gửi."
"Thì dùng ẩn dụ hay mật mã gì đó. Kiểu như nói ‘tớ bị dồn vào góc rồi’ để ám chỉ bắt đầu một cuộc hội thoại mã hóa."
"Tốt nhất là đừng dùng một ẩn dụ quá lâu. Hay là đổi chúng giữa các nhiệm vụ đi?"
Hai người cùng nhau bàn bạc những kế hoạch đó, nhưng họ không quên rằng mình đang ở trên chiến trường.
"Có vẻ chúng ta sắp biết được việc phá hoại của mình hiệu quả đến đâu rồi."
Heivia nhìn giờ trên chiếc đồng hồ quân đội.
"Cuộc đụng độ giữa Công chúa và Rush hẳn là sắp bắt đầu ngay lúc này."
"Ở bất kỳ nơi bình thường nào thì giờ này chỉ còn những người tăng ca mới còn làm việc thôi. Tớ thật sự muốn kịp về để bắt chuyến tàu cuối."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
