Mở đầu

Nghe đồn rằng nếu gặp được Cá heo May mắn, [mối tình đơn phương giậm chân tại chỗ] sẽ bắt đầu chuyển động.
Hình như vài năm trước, mình đã từng nghe ai đó kể về chuyện này.
Có lẽ đâu đó trong một góc khuất của trái tim, tôi vẫn thầm nuôi một niềm mong mỏi. Rằng những bánh răng đã rỉ sét và ngưng trệ kia sẽ quay trở lại một lần nữa.
Nếu không, còn lâu một thằng sĩ tử như tôi mới trốn học, mò ra biển đúng cái mùa người ta đi cào nghêu thế này.
Vừa nghĩ vẩn vơ rằng biết đâu con Cá heo May mắn gì đó sẽ bất ngờ ló mặt lên khỏi mặt nước nhỉ, nhưng tôi cũng thừa biết cái cảnh tượng đó chỉ tưởng tượng thôi đã thấy quá sức hư cấu rồi.
Mà ngay từ đầu, Cá heo May mắn là cái quái gì chứ... Ở cái đất Kisarazu này, khéo tìm một con Tanuki may mắn còn dễ hơn ấy. Chả biết được.
Đi dạo dọc bờ biển thế này âu cũng chỉ là để đổi gió trong lúc ôn thi, hoặc giả là một cách trốn chạy thực tại vì quá nôn nóng về tương lai.
Chẳng hơn, cũng chẳng kém.
"Nè, cậu bé đằng kia."
Cái bóng của đường hầm qua biển Tokyo Bay Aqua-Line hay thành phố Kawasaki mờ ảo ở bờ đối diện, tôi cũng ngắm chán chê rồi.
...Về thôi. Sĩ tử tháng Bảy không phải là lúc thảnh thơi đi dạo thế này.
Mặt trời đã bắt đầu ngả bóng.
Tôi quay lưng lại với cầu tàu nơi đường chân trời đang tỏa nắng chói chang, định quay về bãi đậu xe ở bờ biển Kaneda Mitate.
"Này, cái cậu bé đang lầm lũi bước đi với vẻ mặt u ám kia ơi."
Sau lưng tôi, ai đó đang được gọi thì phải.
Chẳng biết là nhóc nào, nhưng mau mau trả lời người ta đi chứ.
"Là cậu đó, cậu đấy. Cái cậu bé nãy giờ cứ nhìn ra biển với cái vẻ như đang trốn tránh thực tại ấy."
Nghĩ là không thể nào, tôi chậm rãi quay lại... và ánh mắt chúng tôi giao nhau.
"Tại cậu cứ lờ đi mãi, làm tui tưởng cậu không nhìn thấy tui chứ!"
Đối diện với tôi là một người phụ nữ nhỏ nhắn. Không, đúng hơn là một thiếu nữ ngây thơ.
Cô bé mỉm cười tinh quái, đôi mắt chứa đầy sự hiếu kỳ phản chiếu khuôn mặt ngờ nghệch của tôi.
"...Tôi hả?"
"Ở gần đây còn cậu bé nào khác ngoài cậu à?"
Trên cầu tàu chỉ thấy mỗi tôi và cô bé, tiếng sóng biển và giọng nói của cả hai như đang khẳng định sự hiện diện của mình. Tôi hiểu ngay chân tướng của cảm giác "sai sai" này. Là do bị một con bé có vẻ nhỏ tuổi hơn, mặc đồng phục cấp hai địa phương gọi là "cậu bé" và nói chuyện ngang hàng.
"Dân bản địa nhìn đồng phục là biết thừa tôi là học sinh cấp ba rồi chứ."
"Dân bản địa nhìn đồng phục là biết thừa tui là học sinh cấp hai rồi mà lị!"
Bơ đẹp màn khoe tuổi tác của tôi, cô nhóc cấp hai có vẻ đang rất cao hứng liền tiết lộ thân phận. Ấn tượng đầu tiên từ biểu cảm tươi sáng và giọng nói đầy năng lượng kia là một kẻ thân thiện đến mức suồng sã.
"Nè, đừng có nhìn người ta theo kiểu liếm láp từ đầu đến chân như thế chứ."
Cái con nhóc cấp hai ranh mãnh này, mới gặp lần đầu mà trêu chọc chẳng nể nang gì cả.
"Tiếc quá, so với trẻ con miệng còn hôi sữa thì tôi thích phụ nữ lớn tuổi hơn."
"Nhưng mà, anh đã nhìn tui bằng ánh mắt kỳ lạ đúng không nào? Mà, nam sinh cấp ba thì trong đầu chắc toàn nghĩ đến mấy cô gái dễ thương thôi nhỉ."
"Thì... ừm. Đúng là có nhìn thật."
"...Biến thái thật đấy, cậu bé này."
Cô bé nheo mắt lại, buông một câu đầy ngán ngẩm.
"Không phải ánh mắt biến thái đâu. Điểm này quan trọng lắm đấy."
"Vâng vâng, nếu là thanh thiếu niên khỏe mạnh thì đó là xung động không thể kiềm chế được mà."
Bị trêu chọc đến mức này, nhưng tôi đây là tiền bối lớn tuổi hơn cơ mà. Phải giả vờ bình tĩnh, không được nổi giận hay mất kiểm soát một cách trẻ con.
"Tạm gác lại cái gu sở thích yêu nữ sinh cấp hai đang tuổi ăn tuổi lớn của cậu sang một bên nào."
"Đừng có gác lại. Gu của tôi là những đàn chị chững chạc, tôi muốn được một người phụ nữ dịu dàng và bao dung yêu thương cơ. Hiểu chưa? Lớn thêm chút nữa rồi hẵng quay lại đây."
"Tui thấy so với học sinh cấp hai thì mình cũng khá là người lớn đấy chứ?"
Tự tin vào sự phát triển của bản thân hay sao mà con bé ưỡn ngực đầy đắc ý... nhưng rốt cuộc cũng chỉ là trẻ con đang học giáo dục bắt buộc. Dù chiều cao có hơi nhỉnh hơn và phảng phất chút hương vị người lớn hiếm hoi so với đám bạn đồng trang lứa, nhưng nếu so sánh với "vị tiền bối nào đó" mà tôi bất giác nhớ đến, thì sự khác biệt về độ quyến rũ là quá rõ ràng.
Xin hãy tha thứ nếu tôi có lỡ cười mũi trong vô thức.
"...Hả, giải khuyến khích cho sự nỗ lực trong tương lai nhé."
"Này này, cái tên nhóc dâm dê kia. Vừa nãy anh mới cười mũi đấy phỏng?"
"Nhóc dâm dê là cô thì có! Tôi là anh trai lớn tuổi hơn đấy nhé!"
"Hàaa, đúng là ông anh trai biến thái mà."
Thở dài cái gì chứ, tôi mới là người phải mệt đây này.
"...Rồi, nhóc có việc gì với tôi à? Trông thế này thôi chứ tôi không có rảnh đâu."
Tôi kéo câu chuyện đã bị trêu chọc đến mức trật đường ray quay trở lại. Tôi cũng hơi tò mò lý do tại sao nó lại đột ngột gọi tôi lại. Chắc chắn tôi với con bé này mới gặp lần đầu, nên chưa có mối quan hệ nào để bắt chuyện mà không có lý do cả.
"Hả? Nhìn kiểu gì cũng thấy là người rảnh rỗi mà."
"Trông thế này thôi nhưng tôi là sĩ tử ngày nào cũng cắm đầu vào học đấy."
"Ngắm vịnh Tokyo thì đầu óc sẽ thông minh lên hả? Giờ mới biết đó nha."
Bị một đứa cấp hai cười nhạo hê hê vào mặt mà tôi chẳng bật lại được câu nào...
Có vẻ đã thỏa mãn sau khi đùa giỡn với đàn anh lớp 12, con bé chậm rãi bước đi, rồi ngồi phịch lên yên sau chiếc xe máy đang đậu trơ trọi ở bãi xe ven biển.
"Hưm, yên xe cứng quá, ngồi chẳng thoải mái chút nào."
"Ồn ào quá. Đừng có tự tiện ngồi lên rồi chê bai."
"Mới lị, cái xe này không phải hơi bị tã sao? Có chạy được ngoài đường cái không đấy?"
"Xe qua đăng kiểm đàng hoàng rồi nên không sao đâu. Với dòng xe từ tận thập niên 60 thì tình trạng thế này là ngon nghẻ lắm rồi đấy."
Đó là chiếc Rabbit S301 Superflow, một chiếc xe tay ga vỏ sắt nhuốm màu hoài cổ với những vết bạc màu và rỉ sét rõ rệt. Tóm lại, con bé đang phô diễn sự trơ trẽn của mình bằng cách ngồi dang chân lên chiếc xe máy tôi sở hữu.
"Anh về hướng nào thế?"
"Tôi? Hướng đường Mimachi."
"Cùng hướng với tui luôn kìa! Ngon rồi nha!"
Con bé đung đưa hai chân thò ra khỏi tà váy. Tôi bắt đầu đọc được ý đồ của nó rồi đấy...
"Gặp nhau ở đây cũng là cái duyên, chở tui về gần nhà đi!"
Biết ngay mà. Chỉ có thể là vậy thôi.
"Không lẽ... nhóc bắt chuyện với tôi chỉ vì lười đi bộ về từ đây à?"
"Đâu chỉ có thế đâu? Kiểu như là muốn trò chuyện thử với cậu bé trông có vẻ cô đơn này chẳng hạn?"
Đôi mắt tròn xoe kia cứ đảo như lạc rang ấy.
"Thật ra là xe đạp của tui bị thủng xăm rồi."
"Rồi sao?"
"Đi bộ từ đây về nhà thì cũng xa với oải lắm."
"Rồi sao?"
"Chở hai người đi, phiền anh nhớ."
Cô bé cấp hai thú nhận thành thật rồi cúi đầu cái rụp. Tự nhiên lại giở thái độ lễ phép ra nịnh nọt, nhưng cái câu đùa cợt "phiền anh nhớ" làm tôi tụt cả hứng.
"Anh sẽ không bỏ mặc một cô gái đang gặp khó khăn đâu nhỉ...? Nè, nè?"
Thôi ngay cái đôi mắt rưng rưng như cún con bị bỏ rơi ấy đi.
Dù cạn lời trước sự ranh ma đó nhưng bỏ mặc nó mà đi thì cũng áy náy, mà cứ mỗi lần đến chỗ này lại nhớ đến cái cảnh mình đối xử lạnh lùng với người ta thì cũng tức.
"Cước mở cửa là 300 yên, sau đó cứ mỗi quãng đường tính thêm 80 yên. Cứ tự nhiên mà ngồi."
"Quá đáng! Anh định trấn lột tiền taxi từ một nữ sinh cấp hai thế này hả!? Tui làm gì có tiền tiêu vặt đâu chứ, senpai đáng tin cậy ơi."
Chỉ những lúc thế này là giỏi dùng giọng nũng nịu gọi senpai thôi...!
"Đi mà, onii-chan? Về nhà thôi?"
"So với em gái thì tôi thích thiết lập hậu bối hơn... mà không phải. Haizz, bó tay..."
Tôi ngán ngẩm đội mũ bảo hiểm lên, leo lên ghế lái và tiện tay kéo cần gió. Vặn chìa khóa sang ON, đạp phanh chân phải rồi nhấn nút đề, khởi động chiếc xe tay ga đã khá có tuổi đời.
Tiếng động cơ pạch pạch pạch vui tai bắt đầu vang lên, làm vấy bẩn âm thanh của biển cả một cách đầy máy móc.
"Chở tui thì anh cũng có đặc quyền tuyệt vời đấy."
"Hả, là gì?"
"Chính là... kỷ niệm thanh xuân chua ngọt khi được chở một mỹ thiếu nữ cấp hai dạo quanh địa phương! Đây chẳng phải là tình huống mà mấy chàng trai tuổi này luôn mơ ước sao? Nè? Nè?"
"Hỏi nhóc là lỗi của tôi."
"Phải mơ ước đến chết đi chứ cái đồ sĩ tử ngốc này."
Có vẻ không hài lòng với phản ứng nhạt thếch của tôi, con bé ngồi ngay sau lưng chặt một phát vào mũ bảo hiểm của tôi.
"Nếu anh bỏ tui lại, tui sẽ nguyền rủa cho anh thi trượt."
"Nếu thế thật thì tôi sẽ phản lại lời nguyền cho nhóc trượt cấp ba."
"Oa, đúng là ông anh cặn bã nha."
"Con em cặn bã nói cái gì đấy."
Chỉ lần này nể tình là dân địa phương nên tôi mới chở thôi đấy. Gặp khó khăn thì giúp đỡ lẫn nhau. Vì tôi nghĩ nếu là vị "tiền bối" mà tôi biết rõ, chị ấy cũng sẽ dịu dàng đưa tay ra giúp đỡ trong trường hợp này.
Tôi đưa chiếc mũ bảo hiểm dự phòng cho con bé, rồi đứng nhìn nó loay hoay đội vào một cách vụng về.
"Thôi thì, coi như dịch vụ giới hạn lần đầu, hôm nay tôi chở miễn phí."
"Oa~i, thiếu niên u ám và nhạt nhẽo này cũng có điểm tốt đấy chứ. Hóa ra không phải chỉ là một tên dự bị thi lại vô dụng ha."
"Xuống xe ngay."
"Đùa, đùa thôi, anh là một chàng trai cực ngầu. Tui sắp đổ anh luôn rồi đây này. Hây hây."
Trong lúc bị cuốn theo ý đồ của con bé cấp hai lém lỉnh, tôi nhận ra những suy nghĩ ủy mị cứ cuộn trào trong đầu khi ngắm biển lúc nãy đã tạm thời tan biến. Biết đâu lại là một sự thay đổi tâm trạng tốt. Khác với vài chục phút trước khi đến nơi này, tâm trạng tôi lúc này đã quang đãng hơn đôi chút.
"Bám chặt vào kẻo ngã đấy."
Lấy cảm giác con bé nép vào và nắm lấy hông tôi làm tín hiệu, tôi gạt chân chống, thả phanh và nhẹ nhàng vặn ga. Hòa lẫn khí thải khó chịu vào gió biển, tôi cho chiếc xe yêu quý cũ kỹ lăn bánh.
Từ bờ biển này sang bờ biển khác.
Được con bé chỉ đường về với âm lượng át cả tiếng gió rít khi chạy xe, tôi dừng chiếc Rabbit tại bãi đậu xe nằm cạnh khu vui chơi "Quảng trường Magokoro" của Công viên Bờ biển Toriizaki.
"Từ đây tui đi bộ một tẹo là về đến nhà rồi! Cảm ơn nhớ!"
Tháo mũ bảo hiểm, cô bé nhảy xuống đất và rải nụ cười cảm ơn khắp nơi.
"Hưm, cái vẻ mặt nhăn nhó đó là sao thế. Được tiếp xúc thân mật và chở hai với một nữ sinh cấp hai dễ thương, anh đã cảm nhận được mùa xuân xanh ngát rồi đúng không? Thế thì rẻ chán còn gì."
Tôi không giấu nổi nụ cười khổ khô khốc. Bị nó nhún vai và thuyết giáo bằng cái giọng điệu chẳng khác gì dạy bảo trẻ con, làm như phía tôi mới là người trẻ con không bằng.
"Cậu bé ơi, cảm ơn nhé."
Bất ngờ bị xoa đầu, trái tim tôi lỡ nhịp, nhảy múa đầy sơ hở.
Dám kết hợp điêu luyện giữa những lời nói tinh nghịch và đòn đánh lén ngọt ngào thế này cơ đấy...! Dù biết thừa là nó chỉ đang trêu mình, nhưng là con trai thì vẫn thấy hơi vui một chút.
Cứ thế, cô bé rảo bước chậm rãi, dần dần rời xa công viên.
Tôi vẫn ngồi trên xe máy, dõi theo bóng lưng của thiếu nữ ấy, nhưng rồi...
"Hy vọng những điều tuyệt vời cũng sẽ đến với anh, người đã làm điều tuyệt vời cho tui!"
Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ đầu hạ, thiếu nữ quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ và nói vọng lại.
Bất chợt, ánh mắt tôi bị hút vào một điểm. Chiếc kẹp tóc mà cô bé cài trên tóc có hình dáng một chú cá heo. Cũng chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, nhưng tôi cảm giác nó hợp đến lạ lùng, và dường như đẹp một cách khó tả.
Thấy tôi mím môi nhìn chằm chằm, cô bé mấp máy môi nhưng không phát ra tiếng.
Và, xin lỗi nhé.
Hoàn toàn là phỏng đoán. Nếu thực sự là cô bé đang xin lỗi, thì tôi cũng chẳng hiểu lý do tại sao.
Sau khi bóng dáng cô bé khuất dần trên đường về, tôi cũng định nổ máy chiếc Rabbit để về nhà. Nhưng bản năng tôi lại lên tiếng. Màng nhĩ tôi bắt được tiếng đập bóng, âm thanh chẳng hề ăn nhập với công viên ven biển này, khiến tôi muốn bước xuống khỏi chiếc Rabbit đã tắt máy.
Cơ thể tôi bị hút về một góc công viên, phía cuối con đường đã quen thuộc trong ký ức... sân bóng rổ ngoài trời được xây dựng hồi tôi còn học cấp hai vẫn luôn mở cửa. Gọi là sân bóng rổ nhưng chỉ có một rổ, kích thước nửa sân chuyên dùng cho 3-on-3.
Tôi nhớ mỗi khi đến đây tim mình lại đập nhanh quá mức, và chỉ cần người ấy ở gần bên, tôi lại cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Chỉ cần "tiền bối" - người giống như một người chị luôn cưng chiều tôi - mỉm cười, dùng giọng nói dịu dàng ôn tồn khen ngợi, là tôi lại càng thích chị ấy hơn.
Tôi thẫn thờ bước lại gần sân bóng, một quả bóng màu cam xỉn màu lăn đến dưới chân tôi đang đứng chôn chân tại đó. Đó, không thể nhầm lẫn, là một quả bóng rổ.
"Đột ngột quá đấy, ăn gian thật. Em còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý mà..."
Lời lẩm bẩm pha lẫn ngạc nhiên và vui sướng tự nhiên trào ra.
Không được. Tôi hoàn toàn không ngờ tới, và trái tim không phòng bị vừa bị đánh úp đang dần được lấp đầy bởi cảm giác luyến ái ngọt ngào. Bởi vì tôi lại bắt đầu nhớ lại, từng chút từng chút một, cái cảm giác ngây ngất ngày xưa, những ngày tháng tôi đã yêu.
Làm ơn đi, đừng có đột ngột xuất hiện trước mặt em như thế.
"Cậu học sinh cấp ba đằng kia ơi, nhặt giúp chị quả bóng với nào."
Khoảnh khắc nhặt quả bóng lên, giọng nói của người con gái ấy như tẩy trắng tinh tươm tâm trạng lấm lem của tôi. Nỗi hoài niệm lan tỏa dễ chịu qua màng nhĩ. Ôm quả bóng có bề mặt nhám nhám trong hai tay, tôi bước tới.
Đứng chờ đợi một cách đáng yêu dưới rổ là dáng hình quen thuộc nhưng đã trưởng thành hơn xưa. Mái tóc đen ngắn ngang cằm giờ đã dài đến ngang lưng và nhuốm màu nâu hạt dẻ. Lớp trang điểm không quá lòe loẹt càng làm tôn lên vẻ trong trẻo. Mỗi khi tà váy ren lay động trong làn gió nhẹ mùa hạ, cảm giác phấn khích gợn sóng lăn tăn lại tạo ra những cơn sốt nhẹ trên má.
Ánh mắt tôi chạm phải người con gái ấy, đôi chân tự động khựng lại, ngẩn ngơ đến mức chẳng thốt nên lời.
"Haruru-senpai..."
Tôi thốt lên cái tên ấy, tên của người con gái lớn tuổi hơn mà mình đã quá đỗi thân quen.
"Lâu rồi không gặp nhỉ, Natsume-kun. Chắc cũng nửa năm rồi ha?"
Hirose Haruru. Sinh viên đại học lớn hơn tôi một tuổi.
"Không... tính từ lúc Haruru-senpai tốt nghiệp thì mới khoảng bốn tháng thôi ạ."
"Thế thì hèn gì Natsume-kun chẳng thay đổi mấy cũng phải thôi ha."
"Haruru-senpai thay đổi nhiều lắm đấy. Tóc dài ra này, còn nhuộm nâu nữa... nhìn từ xa em không nhận ra ai luôn."
"Lên Tokyo làm sinh viên đại học rồi mà, chị phải cố gắng ăn diện để không bị coi là dân nhà quê đó... bộ không hợp hả?"
Bình tĩnh lại nào, tôi ơi. Đừng có dao động.
"H-hợp... lắm ạ! Nhưng em cũng thích dáng vẻ thời cấp ba của chị nữa!"
"Hể, thích á? Chị vừa được tỏ tình đấy ư?"
"A, không, k-không phải...! Ý em là tóc đen tươi tắn hồi cấp ba hay lúc mặc đồng phục bóng rổ cũng rất ra dáng senpai, tuyệt lắm ấy ạ...!"
Căng thẳng làm tôi ấp a ấp úng. Môi và lưỡi khô khốc chẳng thể hoạt động trơn tru.
Chết tiệt, lấy lại đi... cái khoảng cách của bốn tháng trước! Mình đã từng nói chuyện bình thường hơn chút mà!
"Hưm, vậy là Natsume-kun thích cô nhóc Kisarazu ngày xưa hơn là nữ sinh đại học đã nhuốm màu Tokyo ha? Trái tim thiếu nữ của chị phức tạp lắm đó nha."
Vẻ mặt bất mãn bĩu môi của chị ấy cũng dễ thương nữa. Những biểu cảm linh hoạt thay đổi liên tục ấy, dù có ngắm đến chết tôi cũng không thấy chán.
"Tại gặp lại Haruru-senpai thế này đột ngột quá... nên em khá là hoảng. Ít nhất chị cũng nhắn tin một tiếng vào điện thoại cho em chứ."
"Chị nghĩ nếu ở đây thì sẽ gặp được Natsume-kun. Là bất ngờ theo phong cách của chị đấy!"
Tôi đẩy quả bóng bằng cả hai tay, chuyền một đường chuyền che giấu sự ngại ngùng về phía Haruru-senpai. Thực tế tâm trạng lâng lâng vẫn chưa lắng xuống, và nhịp tim tăng cao rõ rệt cũng chẳng có dấu hiệu giảm đi.
Không đùa đâu, quá đột ngột rồi. Ít nhất hãy để em chuẩn bị tâm lý chứ. Tôi chỉ biết cúi mặt xuống một cách thiếu tự nhiên để lấp liếm đôi gò má đang giãn ra không thể kìm nén được.
"Nè nè, được gặp chị Haruru vui đến thế cơ à? Natsume-kun vẫn dễ thương như ngày nào ha. Muốn bắt về làm em trai ghê."
Senpai bước lại gần, vừa nói những lời thoại đùa cợt vừa vỗ bộp bộp lên vai tôi. Đây là người mà tôi không muốn để lộ vẻ mặt thảm hại nhất, nhưng Haruru-senpai với tính hiếu kỳ mãnh liệt cứ cố nhìn vào mặt tôi, làm tôi phải lập tức ngoảnh mặt đi.
"Cuộc sống độc thân mới mẻ chưa quen nên chị thấy hơi cô đơn, được nói chuyện với Natsume-kun mặc đồng phục thế này làm chị thấy hoài niệm và bình tâm hẳn."
Có lẽ tôi đã đói khát đến tận cùng. Khoảng thời gian được nói chuyện với người này. Thời gian sung sướng trôi qua nhanh thật, nhưng bốn tháng kể từ khi người này tốt nghiệp cấp ba để lại những ngày tháng thiếu vắng, cảm giác như dài bằng mấy năm vậy.
"Ủa? Natsume-kun, hình như em cao lên chút rồi phải không?"
"...Mới có bốn tháng thì làm sao đổi khác đến thế được."
"Hể? Chắc chắn là cao lên mà. Chị với em chênh nhau khoảng bao nhiêu xăng-ti nhỉ?"
"Khoan, Haruru-senpai..."
Gần quá, gần quá... Bộ chị muốn so chiều cao hay sao mà cứ sáp lại gần thế?
Mùi nước hoa thoang thoảng tô điểm cho tâm trạng của chàng trai đang yêu một cách dễ chịu, tôi có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của chị. So với hồi còn ở Kisarazu, chị mang hương thơm của người lớn hơn.
Tôi bất giác lùi lại một bước. Để chị không nhận ra hơi nóng râm ran trên da thịt hay ánh nhìn đang dao động bất quy tắc của tôi.
"Tiện thể, em xem chị ném chút nhé?"
Haruru-senpai chậm rãi xoay người về phía rổ, hai tay giữ bóng và tung lên bầu trời màu hoàng hôn. Thân trên vươn hết cỡ. Quả bóng được phóng đi từ tư thế ném lý tưởng, bị trọng lực kéo xuống, vẽ nên một đường parabol tuyệt đẹp rồi bị hút vào chiếc vòng rỉ sét.
"Dô! Tay nghề của chị vẫn chưa bị mai một đâu nha, ừm."
Quả bóng rơi xuống đất nảy lên một nhịp, hai nhịp. Tiếng bóng đập xuống mặt sân nhỏ dần, và khi không gian chìm vào tĩnh lặng, tiếng ống xả của xe cộ chạy quanh đó lại càng trở nên ồn ào hơn.
"Dô!" - Tiếng hô đáng yêu cùng tư thế nắm tay ăn mừng ấy lấp đầy và chiếm đoạt mọi giác quan hạnh phúc của tôi.
Shirahama Natsume của hiện tại đang bị cảm xúc dành cho Hirose Haruru chi phối, và chẳng thể nghĩ được gì ngoài người này.
"Natsume-kun."
"...Dạ?"
Đột nhiên bị gọi tên, tôi bừng tỉnh.
"Em nhìn chằm chằm quá đấy. Xấu hổ lắm biết không?"
Haruru-senpai nhíu mày, lấy ngón tay chọc vào trán tôi, nhưng rồi mỉm cười ngay lập tức.
"Em đang quan sát kỹ xem chị có bị xuống tay do bỏ bê tập luyện không thôi. Cú ném đẹp y như thời ở đội bóng rổ nữ vậy."
"Nè! Bộ ném trượt là em định chê bai đấy hả! Hậu bối mà láo ghê ta!"
Mái tóc bị vò rối bù xù, cậu hậu bối giả vờ khó chịu nhưng không hề gạt tay ra.
Kể từ khi chị tốt nghiệp, em đã luôn khao khát khoảng thời gian này.
"Nhắc mới nhớ, em cũng là sĩ tử rồi nhỉ. Sao rồi? Việc ôn thi có thuận lợi không đấy?"
"Việc học thuận lợi quá mức luôn nên khi nào chị về quê cứ thoải mái rủ em đi chơi nhé."
"Cảm ơn nha! Có được cậu hậu bối dễ thương luôn sẵn sàng chạy đến bất cứ lúc nào đúng là đáng đồng tiền bát gạo."
Vì muốn chia sẻ thời gian với Haruru-senpai, vì muốn tiếp tục là đứa hậu bối dễ thương, xin hãy tha thứ cho cái sĩ diện hão nhỏ nhoi của em khi nói dối rằng việc ôn thi đang thuận lợi. Nếu không thể trở thành bạn trai, thì em muốn được làm hậu bối số một của chị.
"Cố gắng thi đỗ vào cùng trường đại học với chị đi nhé. Chị chờ đó nha, hậu bối-kun."
Khi nụ cười vô tư ấy đi kèm với lời khích lệ, nỗi cô đơn mơ hồ bấy lâu bỗng thay áo đổi màu thành niềm kỳ vọng không căn cứ. Cấu tạo con người tôi đơn giản dễ hiểu đến mức ấy đấy.

Dù chẳng có ước mơ rõ ràng nào, nhưng tôi có khao khát muốn học cùng trường đại học với Haruru-senpai.
Nhưng đó, chắc chắn không phải là dáng hình tôi mà Haruru-senpai kỳ vọng.
Cá heo May mắn... hả.
Chẳng hiểu sao đúng lúc này cái tin đồn không rõ nguồn gốc ấy lại lướt qua tâm trí. Haruru-senpai, người bận rộn với cuộc sống sinh viên và đi làm thêm ở Tokyo, chẳng có dấu hiệu gì là sẽ về thăm nhà, vậy mà lại ngẫu hứng ghé về vào đầu mùa hạ.
Vào đúng cái ngày mà lâu lắm rồi tôi mới ghé lại nơi này, lại còn vào cùng một khung giờ nữa.
Gặp được Cá heo May mắn thì [mối tình đơn phương giậm chân tại chỗ] sẽ chuyển động. Ở vùng biển Kisarazu này chẳng có chuyện cá heo thật bơi lội đâu, nhưng cô bé nữ sinh cấp hai tôi gặp ở cầu tàu, dù chỉ là tình cờ, lại giống như đã dẫn đường cho tôi vậy.
...Ngớ ngẩn. Làm gì có chuyện đó.
Tin vào mấy câu chuyện bịa đặt sến súa không rõ nguồn gốc đúng là ngu ngốc. Tôi không có lụy tình đến mức gán ghép sự liên quan chỉ vì cái kẹp tóc hình cá heo đâu.
Mối tình đơn phương của tôi đã sớm đóng băng như lớp băng vĩnh cửu rồi.
Chỉ nên giữ cảm xúc ở mức nghiền ngẫm cái may mắn nhỏ nhoi được trò chuyện với Haruru-senpai thôi, hãy đưa tâm trạng đang như trong mơ trở về thực tại đi.
Từ ngày mai lại là những ngày tháng ôn thi và trốn tránh thực tại. Chắc chắn sẽ là như thế.
Mặt trời rực cháy nơi đường chân trời mãi chẳng có dấu hiệu lặn xuống dù đã về chiều, tiếp tục thiêu đốt làn da của cậu sĩ tử đang đắm mình trong mối quan hệ hiện trạng không ai bị tổn thương, khiến mồ hôi rịn ra làm ướt đẫm chiếc áo sơ mi.
Trái ngược hẳn với mối tình đầu đã đóng băng từ lâu.
Mùa hè năm nay, tôi có dự cảm trời sẽ nóng lắm đây.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
