Đợt công diễn lần thứ 5 tại Brezentum đã kết thúc tốt đẹp trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt.
Thành phố này tuy nằm ở biên giới nhưng dân số khá đông, lại là đầu mối giao thương tỏa đi bốn phương nên lượng khách vãng lai rất lớn.
Nhờ đó mà dù diễn đi diễn lại nhiều lần, lượng khán giả vẫn không hề sụt giảm.
Tôi thích đi đây đi đó, nhưng cũng bắt đầu thấy quyến luyến nơi này rồi.
Lời đề nghị định cư của Hầu tước hôm nọ... có khi cũng không tồi.
Có lẽ Cha cũng đang suy nghĩ về điều đó.
Tất cả các tiết mục đã kết thúc suôn sẻ. Hiện tại, toàn bộ thành viên đoàn kịch đang đứng trên sân khấu để chào khán giả lần cuối.
Những người phát biểu đại diện là Trưởng đoàn (Cha), anh Tida, chị Anessa và những thành viên trụ cột khác, trong đó có tôi.
Sau khi vài người phát biểu xong, chị Rosetta trao chiếc micro (Ma cụ khuếch âm) cho bé Hannah.
Khi con bé bước lên trước, một tràng pháo tay và reo hò vang dội nổi lên.
Oa, nổi tiếng quá ta!
Vừa ra mắt (debut) đã thuận buồm xuôi gió thế này, bà chị đây cũng mừng rớt nước mắt... (Sụt sùi).
Bị tiếng hò reo làm cho giật mình, Hannah có vẻ hơi run.
Cố lên em!
『A, ưm... Thưa quý vị khán giả! Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đến xem buổi diễn của chúng tôi hôm nay! Đ-Đây là lần đầu tiên em được lên sân khấu, có thể còn nhiều thiếu sót, nhưng em đã cố gắng diễn hết mình ạ! Em có thể đứng đây đến phút cuối cùng là nhờ sự cổ vũ nồng nhiệt của mọi người! Mong mọi người tiếp tục ủng hộ em ạ! Em xin cảm ơn!』
"Hannah-cha~n!!!"
"Cố lên nha~!!!"
Ừm ừm, bài phát biểu tuyệt vời.
Được rồi, đến lượt tôi.
Rầm rầm! Tiếng hò reo vang lên không thua kém gì Hannah.
Fufufu, chị đây vẫn chưa hết thời đâu nhé!
『E hèm~, thưa quý vị. Cảm ơn mọi người đã đến xem buổi diễn hôm nay. Mọi người thấy buổi diễn của đoàn kịch chúng tôi thế nào ạ?』
"Tuyệt vời~!!!"
"Katia-cha~n!!!"
『Cảm ơn mọi người! Sự ủng hộ của quý vị là nguồn động lực lớn nhất của chúng tôi! Đợt công diễn lần này sẽ kết thúc tại đây, nhưng tôi rất mong chờ ngày được gặp lại quý vị. Hôm nay thực sự cảm ơn rất nhiều!』
"Katia~!!!"
"Lần sau lại diễn tiếp nhé~!!"
"Làm vợ anh nhé~!!"
...Hình như vừa nghe thấy cái gì đó lạ lạ.
A, tên đó đang bị hội đồng (bắt đi) rồi...
Dù sao thì, buổi diễn cuối cùng (Senshuuraku) đã kết thúc êm đẹp, coi như xong một việc lớn!
Tiệc ăn mừng buổi diễn cuối được tổ chức tại quán 『Bông Lúa Vàng』, bao trọn cả quán.
...Cảm giác dạo này ăn mừng hơi bị nhiều thì phải.
Tất nhiên tôi bị cấm uống rượu.
Tôi uống nước ngọt cùng với Hannah.
Xí...
Ngoài ra còn có bé Lina và mấy đứa nhóc khác trong đoàn (Nhóm Nhi đồng) ngồi cùng bàn.
Tôi tuy đã thành niên nhưng trong mắt mọi người ở đoàn vẫn là trẻ con nên bị xếp vào nhóm này.
Chức danh: Trưởng nhóm Nhi đồng.
"Hannah-chan, vất vả rồi~."
"Chị Katia cũng vất vả ạ~."
"Mấy chị vất vả rồi~."
Cả bàn cụng ly nước ngọt cạch một cái.
"Chà~, lần này nhân vật chính phải là Hannah-chan rồi."
"Đúng đó, chị Hannah tuyệt lắm~."
"K-Không đâu... Chị Katia lúc nào cũng tuyệt vời mà..."
"Fufu, cảm ơn em. Nhưng mà lần này em tỏa sáng nhất thật đấy. Không ai nghĩ đây là lần đầu em debut đâu. Anh Sixtine cũng khen em có triển vọng lắm."
"Ehehe~, cảm ơn chị. Em run lắm, nhưng thấy khán giả vui em cũng mừng."
"Ừ, có tinh thần đó là tiến xa được rồi."
"Vâng, em thấy thật may mắn khi được vào đoàn kịch. Mọi người đều tốt bụng, em coi như gia đình vậy."
"Đúng thế, chị cũng coi Hannah như em gái ruột mà."
"Em cũng vui vì có tận hai người chị gái."
Ừm ừm, tình chị em thắm thiết thật đẹp.
"Xí~, sướng thế, mấy bà chị. Em cũng muốn làm người lớn nhanh nhanh~."
Cậu bé đang phàn nàn là Albert (9 tuổi).
Bố mẹ cậu bé đều là thành viên đoàn kịch, nên cậu bé cũng muốn sớm được lên sân khấu... hay đúng hơn là muốn làm mạo hiểm giả.
"Al-kun muốn làm mạo hiểm giả đúng không?"
"Ừ! Đàn ông là phải phiêu lưu chứ! Em đang được bố với bác Dard dạy dỗ đấy! Mọi người khen em có khiếu lắm!"
Cũng đúng, con nhà nòi (thoroughbred) mà lị.
...Đừng có trở thành một diễn viên "cơ bắp não" (Muscle-brain) là được.
"Lina thì sao? Em có muốn lên sân khấu không?"
"Có ạ! Em muốn hát hay như chị Katia cơ!"
"Oa, nghe mát lòng mát dạ ghê. Thế có muốn diễn kịch cùng mẹ không?"
"Em cũng muốn!"
"Vậy à~, Lina chăm chỉ lắm nên chắc chắn sẽ làm được thôi."
"Đúng rồi, Lina mà debut thì chắc chắn nổi tiếng hơn chị nhiều."
"Đâu có, chị Hannah tuyệt lắm mà, em cũng muốn được như chị ấy."
"Th-Thế hả? Ehehe~, vui quá~."
Mong chờ ngày được đứng chung sân khấu với hai đứa nhỏ ghê.
...Tôi thì vướng bức tường thành mang tên Sixtine.
Uuu... khéo bị Lina vượt mặt vụ diễn xuất mất...
"Nè chị Katia, lần đầu tiên chị lên sân khấu là mấy tuổi thế?"
Hannah tò mò hỏi.
Để xem nào...
"Oya, mấy đứa đang ôn nghèo kể khổ đấy à?"
"A, bà Midit! Bà xong việc rồi ạ~."
Bà Midit bận dọn dẹp hậu trường nên đến muộn, giờ đã đứng cạnh bàn chúng tôi từ lúc nào.
"Ừ, cảm ơn cháu, Katia. Hannah cũng làm tốt lắm."
"Bà vất vả rồi ạ. Xin lỗi vì cháu không giúp được gì."
"Không sao không sao, việc của bà già này là hậu cần mà. Mà, nãy đang nói Katia diễn lần đầu lúc mấy tuổi hả?"
"Vâng, chị Katia nhìn trẻ mà phong thái chuyên nghiệp quá nên em tò mò..."
"Cũng phải thôi, thâm niên nó khác. Chắc cũng phải... 10 năm rồi nhỉ?"
"Vâng, tầm đó ạ. Chắc là khoảng 5 tuổi."
"5 tuổi!?"
"Hể~, chị hai ghê quá!"
"Vãi! Bà chị đỉnh thật!"
Mọi người trầm trồ, nhưng mà...
Hồi đó quy mô đoàn kịch khác xa bây giờ.
"Hồi đó làm gì thuê được hội trường to thế này, chỉ là đoàn kịch rong diễn ngoài đường thôi. Một đứa trẻ con hát hò nhiệt tình thì ai mà chẳng thấy dễ thương."
"Hahaha! Khiêm tốn quá đấy. Giọng hát của cháu bây giờ đúng là thần thánh, nhưng bà thấy hồi đó cũng đã đạt đến độ hoàn thiện rồi."
"Bà cứ nói quá..."
"Quá cái gì mà quá. Đoàn mình lớn mạnh được như hôm nay, một phần lớn là nhờ giọng hát của cháu đấy."
"O~hohohoho! Chính xác! Ta công nhận giọng hát của Katia tuyệt vời ngang ngửa với nhan sắc và diễn xuất của Ta!"
"Uwa! Dì Roze (Lườm!)... Chị đẹp, giật cả mình!"
"Cái con này, giọng to vừa thôi! Đây có phải sân khấu đâu!"
Chị Rosetta đã xuất hiện từ lúc nào.
Cả anh Sixtine cũng đi cùng.
Do chị Rosetta chói sáng quá nên hai người đi cùng nhau thì anh chồng hay bị lu mờ...
"A, xin phép nhé. Hannah, vất vả rồi. Hôm nay em diễn tốt lắm. Cố gắng phát huy để mở rộng phạm vi diễn xuất nhé."
"Đúng vậy! Hôm nay cô đã chứng minh được mình xứng đáng là đối thủ của Ta! Từ nay chúng ta sẽ vừa là đồng đội, vừa là kịch địch (kỳ phùng địch thủ) để cùng nhau tiến bộ!"
...Thật sự, trừ cái tính hay làm quá lên thì chị ấy là người rất tốt...
"A, cảm ơn anh Sixtine, Dì Roze... à nhầm, Chị đẹp Rosetta. Em sẽ cố gắng ạ!"
Sau hai người đó, các thành viên khác cũng lần lượt đến chúc mừng và động viên Hannah.
Đúng là cô bé được mọi người yêu quý.
"Nhân tiện, Katia."
"Hửm? Gì thế bà?"
"Nghe đồn cháu đang có bạn trai hả?"
"Phụt!? Khụ! Khụ! ...B-Bà nói cái gì thế?"
Đang uống nước mà sặc luôn!
Hả?
Bạn trai gì cơ?
"A-Ai đồn bậy bạ thế ạ..."
"Anessa với mấy đứa kia nói bóng gió thế... Không phải à?"
"K-Không phải đâu ạ... Cháu với anh Kite đâu có hẹn hò..."
"Hô, tên là Kite hả. ...Hừm. Chưa hẹn hò, nhưng cháu thích nó đúng không?"
A, lỡ mồm khai tên ra rồi...
"Hả? À~, không phải... k-không ghét, nhưng mà. Ờ thì, chắc là có thích? Ahaha..."
"A~! Chị hai, anh Kite là cái anh đẹp trai hôm nọ đúng không? Chị thích anh ấy hả~."
I-Iya, thì, ừm, chắc thế...
"Hô, Lina cũng biết à?"
"Vâng! Cháu gặp một lần rồi, anh ấy ngầu lắm mà còn hiền nữa!"
"Hô hô. Có vẻ triển vọng hơn đám đàn ông trong đoàn nhỉ? ...Mà, tóm lại là Katia?"
"D-Dạ!?"
T-Tự nhiên bà tỏa ra sát khí như lúc mắng Cha vậy...
Run lẩy bẩy...
"Nếu định hẹn hò với thằng đó thì hôm nào dẫn về đây. Bà phải xem tướng nó có xứng với cháu không đã."
"X-Xứng với cháu... làm gì đến mức đó..."
"Hừ, cháu không hiểu giá trị bản thân gì cả. Tóm lại, bà không thể giao đứa con gái rượu của cái đoàn này cho thằng ất ơ nào được."
...Hình như mình bị Boss cuối ghim rồi hay sao ấy?
"Yo, làm phiền chút nhé."
Keng keng~, tiếng chuông cửa vang lên và ai đó bước vào.
...Giọng nói này là...
"Hầu tước!"
"Chào cô bé. Diễn tốt lắm. Mọi chuyện suôn sẻ chứ?"
"A, cảm ơn Ngài. ...Sao Ngài lại ở đây? Chẳng phải mai Ngài đi Vương đô rồi sao?"
"À, mang đồ tiếp tế đến thôi. Này lũ kia! Ta mang rượu quý trong kho đến đây! Uống cho đã đời đi!"
"Hả, đúng là Hầu tước đại nhân, hào phóng quá. Nào anh em, cảm ơn Ngài ấy đi!"
"""Ooooo~!!!"""
"""Cảm tạ các hạ!!!"""
Trông như băng cướp đang chia chác chiến lợi phẩm ấy...
"Vào vấn đề chính, ta có chuyện muốn nói với cô."
"Với cháu ạ? A, chẳng lẽ là?"
Lúc này mà tìm tôi thì chỉ có một chuyện thôi.
"Ừ, chuyện của Luciela. Xin lỗi vì làm phiền cô, nhưng nhờ cô trông chừng nó giúp ta nhé."
"A, vâng, chuyện đó thì cháu không ngại đâu ạ... Nhưng Ngài cho phép dễ dàng thế ạ?"
Đúng vậy.
Cảm giác Ngài ấy không phản đối gì mấy.
"Hửm? A~, con bé đó hiểu lầm gì đó thôi, chứ ta đâu có cấm nó tích lũy kinh nghiệm thực chiến. Nhà ta đời đời võ tướng mà."
"Ủa? Nhưng chị Surya bảo Ngài từng ngăn cản Tiểu thư đăng ký mạo hiểm giả mà?"
"Thì đúng rồi, con bé mà đăng ký mạo hiểm giả thì sẽ tự tiện lập Party với mấy thằng ất ơ nào đó rồi chạy rông ra ngoài, ai mà quản được. Cái đó ta cấm tiệt."
...Hả?
Tiểu thư định làm thế thật á...?
Giống hệt Hầu tước luôn.
Ngoại hình không giống nhưng tính cách thì y khuôn đúc...
"Nếu là đi cùng Kite và Katia thì ta yên tâm giao phó."
"Ngài tin tưởng bọn cháu thì cháu vui lắm... nhưng Ngài không lo lắng sao?"
"Các người cũng đâu có định đi săn mấy con quái khủng bố đâu đúng không? Với lại, con bé tuy chưa có kinh nghiệm thực chiến nhưng tay nghề cũng khá lắm. Ta không lo lắm đâu."
Hầu tước cũng đánh giá cao thực lực Tiểu thư giống anh Kite.
Kiểu này thì tôi bắt đầu tò mò không biết Tiểu thư mạnh cỡ nào rồi đấy.
"Vâng, bọn cháu đã chọn sẵn nhiệm vụ rồi, mức độ đe dọa tầm Rank C thôi ạ. Là nhiệm vụ tiêu diệt quái vật trong di tích ngầm mới phát hiện ở phía Đông."
"À, cái đó hả."
"Ngài biết ạ?"
"Tất nhiên. Di tích cơ bản thuộc quyền quản lý của Quốc gia. Nhiệm vụ đó cũng là do bên ta phát hành mà."
"A, ra là vậy."
Di tích thuộc quản lý nhà nước... cũng hợp lý.
Giống kiếp trước thôi.
"Ngày mai ta đi vắng rồi, chắc lúc ta về thì việc khảo sát bên đó cũng tiến triển kha khá rồi nhỉ."
Đúng là công việc của Hầu tước bao đồng thật...
Tất nhiên có người phụ trách chuyên môn, nhưng Ngài ấy nắm tình hình rất rõ.
"Vậy ta về đây. Ta cũng muốn ở lại chơi nhưng mai phải đi sớm. ...Lần tới gặp lại chắc còn lâu đấy."
Hầu tước xong việc là về ngay.
Làm mấy việc cỏn con này sai người hầu là được mà cũng tự mình đi, đúng là...
...Vậy là, sẽ không được gặp Hầu tước một thời gian dài nhỉ.
Tự nhiên thấy hơi buồn.
Ở thành phố này tôi cũng bắt đầu có những ràng buộc tình cảm rồi.
"Vâng, Ngài đi đường cẩn thận. Lúc Ngài về không chừng bọn cháu đã chuyển sang thành phố khác rồi cũng nên."
"Gì? Quyết định rồi à?"
"Không, chưa đâu ạ... Chỉ là như Ngài nói hôm trước, bọn cháu cũng đang phân vân xem có nên định cư ở đâu đó không, hay tiếp tục đi..."
"Ra thế. Nếu định cư ở lãnh địa của ta thì ta hoan nghênh cả hai tay."
"Vâng, bọn cháu sẽ suy nghĩ."
"Ừ, gặp lại sau."
Hầu tước chào tạm biệt rồi ra về.
Gần đây tôi ít nghĩ đến chuyện rời khỏi thành phố này...
Đúng rồi, trước giờ cứ diễn xong là đi, đó là chuyện bình thường.
Nhưng nếu đi, thì tôi...
Anh Kite...
Sau đó, mọi người vẫn vui vẻ ăn uống, nhưng lòng tôi lại chùng xuống với những suy nghĩ miên man...
