Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Màn 2: Diva Chuyển Sinh Và Tàn Tích Cổ Đại - Chương 19: 『Tuyệt Phẩm』

Ăn trưa xong, chúng tôi đi đến cửa hàng vũ khí theo nguyện vọng của anh Kite. Meetia ăn no nên buồn ngủ díp mắt, giờ đang được tôi cõng trên lưng. Con bé gà gật liên tục, lắc lư thế này chắc ngủ say lúc nào không biết.

"Mà anh đến cửa hàng vũ khí làm gì thế?"

"À, định mang con hàng này đi bảo dưỡng."

Anh ấy vỗ nhẹ vào thanh trường kiếm đeo bên hông.

"Ủa? Chẳng phải hôm nọ anh mới đi mài rồi sao?"

"Ừ. Nhưng dạo này nó xuống cấp nhanh quá. Chắc là đến giới hạn rồi. Có khi phải mua cái mới hoặc rèn lại..."

Vũ khí là thứ bảo vệ mạng sống mà. Dùng xong phải chăm sóc kỹ lưỡng, nếu thấy không ổn thì phải thay ngay trước khi xảy ra chuyện đáng tiếc.

Thanh kiếm của tôi cũng là hàng cũ của Cha, dùng lâu lắm rồi, tuy đã rèn lại một lần và vẫn còn tốt, nhưng sớm muộn gì cũng phải thay thôi.

A, tôi chợt nảy ra một ý.

"A, nếu vậy thì để em thử xem sao?"

"Hửm? Ý em là sao?"

"Thì cái phép Ocupalos-sama dạy ấy."

"...A, [Biến Chuyển Lưu Chuyển] hả. Ra thế, dùng phép đó để rèn lại kiếm à."

"Em không biết có làm được hoàn hảo không, nhưng đằng nào anh cũng định mua mới hoặc rèn lại thì cứ thử xem sao? A, hay là trộn thêm cái quặng Mythril hôm nọ vào làm hợp kim luôn?"

"...Cũng được. Đằng nào cũng sắp hỏng rồi, cứ thử đi. Nhờ em nhé?"

"Vâng! Cứ giao cho em! ...A, nhưng mà làm ở đâu cho kín đáo nhỉ?"

"Cái hẻm nhỏ đằng kia được đấy. Ngõ cụt nên không ai qua lại, anh đứng canh ở ngoài thì không ai biết em làm gì đâu."

Ừm, cái hẻm nằm giữa hai cửa hàng trông có vẻ khả nghi kia. Ngõ cụt thì chắc không ai vào đâu.

Tôi chuyển Meetia đang ngủ trên lưng sang cho anh Kite bế, rồi rút thanh trường kiếm của anh ấy ra khỏi vỏ. Lấy từ trong Túi không gian con dao găm Mythril (sản phẩm thử nghiệm hôm nọ) ra, đặt chồng lên thanh kiếm.

Và bắt đầu hình dung thanh kiếm sau khi hoàn thành. Hình dáng cơ bản giữ nguyên như cũ. Trộn đều Mythril vào để tạo hợp kim. Thân kiếm phải vừa cứng vừa dẻo dai, có độ đàn hồi tốt. Lưỡi kiếm phải cứng và sắc bén.

Hình dung xong, bắt đầu niệm chú.

『Vạn vật trên đời không có gì là bất biến. Vạn vật luôn lưu chuyển và đổi thay. Vậy nên, ngay tại thời khắc này, hãy biến chuyển theo hình dáng mà ta mong cầu.』

Kết thúc câu niệm, thanh kiếm và con dao trên tay tôi tỏa sáng... Khi ánh sáng tắt, trên tay tôi là một thanh trường kiếm với lưỡi kiếm ánh lên màu xanh nhạt.

...Nhìn qua thì có vẻ ổn, nhưng chất lượng thế nào nhỉ?

"Tạm thời thì xong rồi đấy ạ, không biết thế nào?"

Tôi đưa thanh kiếm cho anh Kite và đón lấy Meetia.

Anh Kite ngắm nghía thanh kiếm, lật qua lật lại kiểm tra.

"...Nhìn khá lắm. Nhưng để chắc ăn thì cứ nhờ chuyên gia xem thử."

"A, đúng rồi. Thế cho yên tâm."

"Vậy đi thôi. Ngay đây rồi."

Ra khỏi hẻm, đi bộ thêm vài bước.

Meetia đã ngủ say sưa. Trẻ con mau lớn nhờ ngủ nhiều. Lớn nhanh nhé con.

"Đây rồi."

"『Cửa hàng vũ khí Gazak』... sao."

Có vẻ là cửa hàng kiêm xưởng rèn, bên trong vang lên tiếng ceng ceng đập kim loại.

Bước vào trong, vũ khí bày la liệt trên kệ, mùi kim loại xộc vào mũi.

"Chào mừng! ...Ơ, Kite hả. Gì? Lại mài à? Đã bảo là mua cái mới đi cơ mà?"

"Chào chú, Gazak-san."

"Cháu chào chú..."

Bị khí thế của ông chú lấn át nên tôi chào hơi bé.

"O? Gì đây, người ấy của mày hả?"

Ông chú giơ ngón út lên hỏi. ...Cái cử chỉ này giống hệt kiếp trước nhỉ.

"Không, cô ấy là bạn mạo hiểm giả..."

"Cháu là Katia. Rất vui được gặp chú."

"Ừ, chào cháu. Gì thế? Cõng đứa bé ngủ gật à?"

"A, vâng. Đây là cháu họ hàng, tên là Meetia."

"Hahaha! Trông trẻ thế mà làm bảo mẫu à, vất vả ghê! ...Rồi? Có việc gì? Mua kiếm mới chưa?"

"Không, cháu muốn nhờ chú xem cái này."

Anh Kite đưa thanh kiếm vừa được tôi "tái sinh" ra. Đôi mắt ông chú Gazak sắc lại ngay khi nhìn thấy thanh kiếm.

Ông ấy cầm kiếm lên soi xét tỉ mỉ, không nói một lời nào khiến tôi căng thẳng muốn chết. Xem xét chán chê, ông ngẩng lên hỏi anh Kite.

"Kite, mày kiếm đâu ra cái này?"

"Kiếm được trong nhiệm vụ hôm trước. Chú thấy sao?"

...Lảng tránh khéo ghê. Tất nhiên không thể nói toạc ra là dùng Thần đại ma pháp được.

"...Để nguyên thế này thì vứt đi."

E~, thất bại sao... Nhưng ông chú nói tiếp.

"Nhưng mà, thân kiếm cực tốt, lưỡi kiếm cũng ngon. Cái thiếu là mài. Mài cho tử tế thì thành Tuyệt phẩm (Wazamono/Hàng xịn) đấy. Cơ mà, hình như có trộn Mythril... làm sao trộn đều được thế này hay vậy..."

Có vẻ thành công rồi. Dùng ma pháp để mài sắc bén từng milimet thì hơi quá sức thật.

"Vậy, nhờ chú mài giúp cháu được không?"

"Được, để đấy cho tao! Được đụng vào hàng ngon thế này tao còn phải cảm ơn mày ấy chứ. Để cho bọn thợ trong xưởng mở rộng tầm mắt luôn!"

Hả? Đến mức đó cơ á? Hóa ra cái phép này "bá đạo" hơn tôi tưởng.

"Vâng, nhờ cả vào chú."

Gửi lại kiếm, chúng tôi rời cửa hàng.

"Có vẻ đại thành công rồi nhỉ."

"Ừ, cảm ơn em, Katia. Nhờ em mà anh có vũ khí tốt rồi. Phải rồi, trả tiền công cho em chứ."

"Thôi, không cần đâu anh. Vốn là kiếm của anh mà, em cũng được dịp thử nghiệm phép thuật."

"Không được, chuyện nào ra chuyện đó."

"Thật sự không cần mà."

"...Vậy, ít nhất để anh trả tiền phần Mythril nhé?"

"Được rồi. Để anh dùng cho thoải mái thì em nhận."

Thực ra đống quặng đó em để không cũng chẳng làm gì, không cần tiền đâu, nhưng anh ấy câu nệ quá nên thôi.

"Ừ, cảm ơn em. Anh sẽ trân trọng nó."

"Em nắm được bí quyết rồi nên anh cứ dùng thoải mái đi. Hỏng thì em lại dùng phép rèn lại cho."

Vậy là kiếm của tôi cũng có thể tự bảo dưỡng được rồi, thử nghiệm thành công mỹ mãn.

"Nào, tiếp theo đến cửa hàng chị Prusia nhé."

"Vụ quần áo của Meetia và... món em muốn mua lúc nãy hả?"

"Vâng. Cái 『Thẻ bài Đại diện』 chị Liese dùng ấy. Tiện thật đấy. Em cũng muốn một cái."

"À, cái đó hả. Công nhận tiện."

Dùng cho mấy phép hiệu quả duy trì theo thời gian. Kết giới, Buff, Hồi phục liên tục (HoT)... Ứng dụng được nhiều lắm.

Nhưng mua hay không còn tùy giá cả. Lúc nãy quên không hỏi chị Liese giá bao nhiêu.

"U... myu..."

A, cục bông trên lưng cựa quậy. Sắp dậy rồi à?

"Afu... Oáp~. ...Mama?"

"Chào buổi sáng (trưa), Meetia."

"...Chào Mama. Đây là đâu~?"

"Vẫn đang đi mua sắm con ạ. Còn một chỗ nữa là xong. Meetia đi bộ được không?"

"Vâng! Con tự đi~"

Tỉnh ngủ hẳn rồi nên tôi thả con bé xuống.

"Papa, tay."

"Ừ, đây."

Nãy giờ tôi cõng nên giờ con bé đòi Papa dắt.

Và thế là, chúng tôi lại dắt tay nhau đi dạo phố như một gia đình hạnh phúc.