Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Màn 3: Hành Trình Mới Của Diva Chuyển Sinh - Chương 1: 『Dằn Vặt』

Thời gian cứ thế trôi đi trong khi lòng tôi vẫn ngổn ngang trăm mối.

Đã vài lần tôi định mở lời với anh Kite, nhưng cứ đứng trước mặt anh ấy là tôi lại cứng họng vì căng thẳng. Thấy tôi ấp úng, anh ấy lo lắng hỏi han, nhưng tôi cũng chỉ biết lảng tránh cho qua chuyện.

Trong những ngày tháng dằn vặt đó, tin nhắn từ chị Prusia báo bộ váy của Meetia đã hoàn thành như một làn gió mát thổi tan chút u ám trong tôi.

Nhận được tin, tôi lập tức đưa Meetia đến cửa hàng.

"Mama~? Mama không vui ạ?"

"Hả? K-Không có đâu, Mama đang vui mà! Sắp có váy đẹp rồi kìa~."

Chết thật. Để cả Meetia phải lo lắng thế này. Thôi, tạm thời gác chuyện đó sang một bên đã.

Lấy lại tinh thần, chúng tôi rảo bước đến Cửa hàng Ma cụ Prusia.

Keng keng~, tiếng chuông cửa vang lên.

"A, hoan nghênh! Katia-chan, Meetia-chan. Chị đợi mãi!"

"Chào chị~, Prusia-san."

"Em chào chị ạ!"

"Nào nào, mau lại đây mà xem! Kiệt tác của chị!"

Chị Prusia hào hứng tuôn một tràng, chẳng kịp để chúng tôi chào hỏi tử tế. B-Bình tĩnh nào chị...

"Đây nè!"

Chị ấy lấy ra một chiếc hộp... gỗ hòe (Paulownia)? Mở nắp ra là bộ quần áo được gấp gọn gàng.

"Nào, cầm lên xem thử đi."

"V, vâng..."

Tôi lấy ra và trải rộng nó.

Đó là một chiếc váy liền thân tay ngắn màu xanh đen (Navy Blue). Meetia mặc vào chắc sẽ dài đến đầu gối. Gấu váy, tay áo và cổ áo được viền ren trắng tinh khiết, toát lên vẻ sang trọng.

Chất liệu mềm mượt và bóng bẩy như lụa, nhưng cảm giác chắc chắn và dẻo dai hơn lụa, không hề mỏng manh.

Trên cổ và tay áo có đính vài viên đá quý nhỏ, chắc là để tích trữ ma lực.

"Thế nào? Lần này chị gắn thêm tính năng Tự động điều chỉnh kích cỡ, nên thiết kế theo phong cách trang nhã một chút để lớn lên mặc vẫn hợp."

"Vâng... Đẹp quá ạ! Màu này rất tôn da và màu tóc của Meetia, chắc chắn sẽ rất hợp."

"Chị ơi, em mặc thử được không?"

"Tất nhiên rồi! Phòng thử đồ đằng kia nhé."

Chúng tôi vào phòng thay đồ cho Meetia.

"Oa, đúng như dự đoán... không, còn đẹp hơn nữa!"

"Thật sự... hợp với con lắm, Meetia."

"Ehehe~."

Được khen nức nở, Meetia cười tít mắt đầy tự mãn.

"Nhân tiện, nó có những tính năng gì thế ạ?"

"E~to, ngoài Tự động điều chỉnh kích cỡ thì có... Tăng cường năng lực cơ thể, Điều hòa thân nhiệt, Kích hoạt kết giới Vật lý/Phép thuật, Hồi phục liên tục, Tự động sửa chữa... đại loại thế. A, tất nhiên là Kháng cắt, Chống bẩn, Khử mùi đầy đủ nhé! Xứng đáng là kiệt tác để đời của chị chưa!"

Uwa... Có quá đà không vậy?

"Th-Thế này có ổn không ạ...?"

"Thì, bán đại trà thì hơi quá tay thật, nhưng đây là hàng độc bản (one-off) mà. Nhờ nghiên cứu thuật thức trên bộ đồ cũ mà chị học được khối thứ về kiểm soát ma lực hiệu quả, ngoài cái vụ chỉnh kích cỡ ra. Nên mới nhồi nhét được nhiều tính năng thế đấy."

"Ưm~, đồ xịn thế này mà nhận không thì..."

"Nói gì thế! Chị còn muốn trả tiền cho em ấy chứ."

"V-Vậy ạ... Thế thì em xin nhận lòng tốt của chị nhé."

"Em cảm ơn chị ạ!"

"Ừ ừ, không có chi. Chị cũng nâng cao tay nghề được mà. Cảm ơn em nhé."

Coi như đôi bên cùng có lợi (win-win) đi ha?

Tạm biệt chị Prusia, chúng tôi rời cửa hàng.

Meetia vẫn mặc nguyên bộ váy mới, không thèm thay lại đồ cũ. Có vẻ con bé thích mê rồi.

"Mama, mình về nhà luôn ạ?"

"Ưm~, xem nào... Ghé qua Guild chút nhé?"

"Đi làm nhiệm vụ ạ?"

"Nếu có cái nào vừa sức."

Tôi cũng muốn đổi gió chút. Biết là không thể trì hoãn mãi được...

Đến bảng nhiệm vụ ở Guild.

Giờ này đã qua giờ cao điểm, tôi cũng dắt Meetia đến đây vài lần rồi nên không còn bị soi mói như trước nữa. Dạo trước đi đâu cũng thấy xì xào bàn tán, giờ thì yên ắng hơn nhiều.

Có cái nào thu hái gần đây không nhỉ?

"Này."

"...Ưm~, cái này hơi xa..."

"Này con kia."

"...Cái này thì sao? Vùng có quái vật à. Có Meetia đi cùng nên thôi."

"Tao bảo NÀY cơ mà!!"

"Hả? ...Gọi tôi?"

Nãy giờ thấy ồn ào, hóa ra là gọi mình à. Gì đây? Người lạ. Một gã mạo hiểm giả nhìn thô lỗ, cục súc. Dạng "não cơ bắp".

"Này con ranh! Trẻ con mà dắt trẻ con đến đây làm gì. Đây không phải chỗ chơi đâu nhé!"

...Ngạc nhiên thật. Tôi ra vào đây bao lâu nay, lần đầu tiên bị gây sự kiểu này.

Cái này gọi là Template (Mô típ kinh điển) đây mà.

Tôi đang thầm cảm thán trong lòng thì gã kia càng hăng máu hơn. Chán ghê... thiếu canxi à? Tôi rộng lượng nên không chấp nhặt mấy chuyện này đâu. Làm sao cho êm chuyện đây...

"Con khốn!! Dám bơ tao à!!"

"Hí!! M-Mama, sợ quá..."

!? Khốn kiếp... Dám làm Meetia bé bỏng đáng yêu của ta sợ hãi... Tội đáng muôn chết!! (Tức điên trong 0.5 giây)

"Câm mồm, đồ rác rưởi."

"Hả?"

"Thằng khốn, làm Meetia sợ mà nghĩ xong chuyện dễ dàng thế à?"

"Ồ? Gì đây, muốn đánh nhau à?"

(Này, lại thêm một thằng ngu nữa xuất hiện.)

(Gây sự với Katia-chan, chắc là dân ở nơi khác đến.)

(Trông có vẻ khá khẩm hơn thằng ngu hôm nọ...)

(...Cá cược không?)

(Một vàng cho Katia-chan!)

(Theo.)

(Theo.)

(...Lại không thành kèo rồi.)

(...A, nhân viên ra can kìa.)

"Dừng lại! Cấm đánh nhau trong Guild!"

"A, chị Surya, chào chị (Hơi bình tĩnh lại rồi)."

"Im đi! Tao phải dạy cho con ranh này biết thế nào là lễ độ!"

"Muốn đánh thì ra sân tập!"

(((Không ngăn cản à!?)))

"Được rồi, nhận nhiệm vụ xong rồi, mình đi thôi con."

"Vâng!"

Quyết đấu á? Xong rồi.

Đúng như dự đoán, chỉ là tên não cơ bắp. Tôi né đòn đánh vụng về của hắn rồi tát cho một cú bay xa 5 mét. Vẫn còn sống, không sao đâu.

Thật tốn thời gian.

Cơ mà, được Meetia khen "Mama mạnh quá~!" nên cũng bõ công. Hơi hả dạ tí.

Giáo dục không tốt cho trẻ nhỏ? Không, ở kiếp trước thì có thể, chứ ở thế giới này thì phải thể hiện sức mạnh mới không bị chèn ép vô lý.

Quan trọng hơn là, chị Surya đã nói một chuyện đáng lo ngại.

Nghe đâu anh Kite gần đây có nói bóng gió về việc sắp rời khỏi thành phố này và sẽ không quay lại trong một thời gian.

...Nghĩa là sao?

Tôi cứ tự tiện nghĩ rằng anh Kite cũng có tình cảm với mình, chỉ cần nói chuyện rõ ràng là anh ấy sẽ đi Vương đô cùng... nhưng có khi không phải vậy.

Làm sao đây... tôi càng sợ phải nói chuyện với anh ấy hơn...

Cứ bảo lạc quan, tích cực là ưu điểm của tôi, mà giờ thì thảm hại thế này đây. Cứ dính đến chuyện tình cảm là tôi lại nhát cáy, chẳng biết phải làm sao...

"Mama? Mama sao thế?"

Ấy chết! Lại làm Meetia lo lắng rồi.

"A, k-không sao đâu. Mama đang suy nghĩ chút thôi. Đi nào con?"

"Vâng!"

Tạm thời hôm nay nhận nhiệm vụ thu hái gần đây vậy.

Định đi đổi gió mà lại thành ra u sầu thêm. Nhưng để Meetia lo lắng mãi thì không xứng làm mẹ tí nào, chuyện buồn để sau tính!

Tôi ép bản thân chuyển đổi tâm trạng và hướng về phía cổng thành.