Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 13

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 313

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Màn 2: Diva Chuyển Sinh Và Tàn Tích Cổ Đại - Chương 18: 『Búp Bê Thay Đồ』

Chúng tôi rời Thần Giới và trở lại thế giới thực. Cũng như lần trước, thời gian trôi qua dường như chưa đến một tích tắc.

"Ủa~?"

"Sao thế Meetia?"

A, Meetia chưa hiểu chuyện gì xảy ra nên đang hoang mang. Anh Kite không biết chuyện chúng tôi vừa đi Thần Giới về đâu.

"Meetia, suỵt~, nhé?"

"Vâng. Suỵt~!"

Tôi ra hiệu cho con bé im lặng, rồi giả vờ cầu nguyện thêm một chút nữa.

"Rồi, đi thôi nào."

"...Nói chuyện xong rồi sao?"

"Vâng, bên này (tâm linh) nhanh lắm ạ. Ra ngoài rồi em kể chi tiết..."

A, nói sao đây nhỉ... Ưm~, chuyện 『Thần Y』, chuyện Homunculus thì nói được, nhưng chuyện linh hồn thì dính dáng đến bí mật của tôi...

Được rồi, lươn lẹo chút thôi. Cứ bảo là do ảnh hưởng từ Thần Ấn của chị Ril mà tôi đang sở hữu, thế là xong. Cũng đâu phải nói dối hoàn toàn đâu.

Chúng tôi ra khỏi thần điện, ngồi xuống bên đài phun nước ở Quảng trường trung tâm để nói chuyện.

"...Đại khái là vậy ạ."

Tôi kể lại chuyện ở Thần Giới, có pha chút "gia vị". Meetia thì đang nghịch nước ở đài phun nước, tay khuấy bì bõm vui vẻ. ...Nước đó có sạch không vậy trời?

"Thần Y, Người nhân tạo (Homunculus)... Vậy nên con bé mới coi em là mẹ à. Nhưng tại sao anh lại là bố...?"

"Hả? Ch-Chuyện đó thì em chịu~."

"Hừm? ...Nhưng mà Homunculus có lớn được không? Hay cứ mãi là trẻ con thế này?"

"A, cái đó thì yên tâm ạ. Sự trưởng thành về tinh thần... thông qua việc trải nghiệm nhiều thứ, cơ thể cũng sẽ phát triển theo. Thậm chí có khi còn lớn nhanh hơn người thường ấy chứ. Nghe bảo tuổi thọ cao hơn và thông số cơ thể (specs) cũng tốt hơn người thường, nhưng cấu tạo cơ thể thì không khác mấy."

"Ra vậy, thế thì yên tâm rồi. Vậy là cứ nuôi dạy bình thường thôi nhỉ."

"Vâng, em nghĩ thế. Em muốn dõi theo sự trưởng thành của con bé như một con người bình thường."

Theo một nghĩa nào đó, con bé là một bản thể khác của tôi. Bảo sao không thương cho được.

...A á!?

"Này! Meetia! Không được chui vào đó! Ướt hết bây giờ!"

Thiệt tình, nghịch như quỷ sứ. Giống ai không biết...

"Được rồi, giờ hai mẹ con định đi mua quần áo cho Meetia, anh Kite đi cùng được không ạ?"

"Ừ, được chứ."

"Fufu, cảm ơn anh."

Điểm đến là cửa hàng thời trang của chị Yulisia, nơi tôi mua cái áo choàng Mirage Cape. Chỗ đó chắc chắn có nhiều đồ dễ thương hợp với Meetia. Háo hức ghê.

"A, đây rồi."

"Oa~, nhiều quần áo quá~."

"...Anh hơi ngại vào mấy chỗ này."

"Không sao đâu mà! Vào thôi anh."

Cũng hiểu cảm giác đó, đàn ông con trai đứng trơ trọi trong shop quần áo nữ thì kỳ thật.

Keng keng~, tiếng chuông cửa vang lên.

"Kính chào quý khách~. A, Katia-san, chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng~."

"Sáng~!"

"...Chào chị."

"Ara, cả gia đình đi mua sắm ạ..."

"K-Không phải, bé này là... con họ hàng, còn đây là... b-bạn mạo hiểm giả thôi ạ."

Tôi lắp bắp trả lời... Thì đúng là bạn mạo hiểm giả mà.

"Hôm nay em muốn tìm đồ cho bé này."

"Ra vậy. Đồ trẻ em ở đằng kia nhé."

Khu vực đồ trẻ em bày la liệt đủ loại váy áo, từ đơn giản đến diêm dúa cầu kỳ. Đúng là hàng tuyển, nhìn cái nào cũng muốn mua.

"Oa~, nhiều đồ đẹp quá Mama ơi~!"

"Đúng rồi~, Meetia thích cái nào thì chọn nhé."

Mắt con bé sáng rực lên. Dù còn nhỏ nhưng vẫn là con gái nhỉ. Mà, vốn là từ linh hồn tôi ra thì chắc chắn phải thích rồi.

"Mama! Cái này!"

"Đâu xem nào. ...Hê~, có gu phết đấy chứ."

Tôi tưởng con bé sẽ chọn mấy cái váy xòe công chúa lòe loẹt, ai dè nó chọn một chiếc váy liền thân màu xanh non khá đơn giản.

"Giống Mama!"

"Hửm? A, đúng rồi."

Nhìn kỹ thì cũng giống đồ đôi với bộ tôi đang mặc thật. Ưm~, sao mà đáng yêu thế không biết!

"Được rồi, cái này tí nữa thử sau... Chọn thêm mấy cái nữa đi."

Một bộ sao đủ. Ít nhất cũng phải 3-4 bộ.

Thế là chúng tôi lựa thêm vài bộ ưng ý rồi chuyển sang tiết mục thử đồ.

Trong lúc đó, anh Kite đứng ngồi không yên. Đúng là đàn ông khó mà xen vào chuyện mua sắm của phụ nữ. Thôi chịu khó tí nhé anh...

"Nào, thử đồ thôi."

"Vâng~!"

Chúng tôi vào phòng thay đồ, và màn trình diễn thời trang của Meetia bắt đầu. Rốt cuộc tôi đã chọn đến 10 bộ. Tại cái nào cũng xinh mà.

"Kyaa~! Dễ thương quá~!"

"Bộ này cũng hợp lắm nè."

"Còn cái này thì sao!?"

"Unya~!?"

Bị thay ra thay vào liên tục như búp bê, Meetia bắt đầu chóng mặt. Xin lỗi con nha~, nhưng Mama không dừng lại được~.

Chị Yulisia cũng hào hứng tham gia bình luận.

Đột nhiên, chị Yulisia lầm bầm vẻ ngạc nhiên.

"Ara? ...Cái này là..."

Chị ấy đang gấp lại bộ đồ cũ của Meetia cho khỏi nhăn.

"Sao thế chị?"

"A, không có gì. Chỉ là bộ đồ Meetia-chan mặc lúc đến đây, cả đôi giày nữa. Hình như là Ma cụ?"

"Dạ? Ma cụ ạ? Cái này á? Không phải Phụ ma sao?"

Nhìn qua chỉ là bộ váy đơn giản và đôi giày da bình thường. ...Nhưng nghe chị ấy nói, tôi nhìn kỹ lại...

"A... có ma lực...?"

"Đúng vậy. Tôi không rõ hiệu quả là gì... nhưng chắc em gái tôi sẽ biết."

"À, chị Prusia."

"Ừ. Nghe nói em đã ghé cửa hàng nó rồi nhỉ."

"Vâng. Shop thú vị lắm ạ."

Nhưng mà, bộ đồ này là Ma cụ ư...

...Nghĩ kỹ thì, Homunculus thay đổi hình dạng tùy theo linh hồn, việc nó mặc sẵn bộ quần áo vừa khít ngay khi xuất hiện là điều vô lý... Chắc chắn có liên quan đến cơ chế đó.

"Em hơi tò mò rồi đấy. Lát nữa em sẽ qua chỗ chị Prusia hỏi thử. Tiện thể mua vài thứ luôn."

Quyết định vậy đi, giờ quay lại tiết mục chính: Thay đồ cho Meetia!

"Mama!? Thôi mà~!"

"Nốt bộ này thôi! Nhé!?"

"...Ổn không đấy? Meetia?"

"Mama... đáng sợ quá..."

"Ahaha... xin lỗi con nha~. Tại cái nào cũng xinh quá nên Mama lỡ tay..."

Bị hành hạ tơi tả, Meetia trông phờ phạc hẳn. ...Hơi quá đà thật.

Hiện tại con bé đang mặc bộ váy xanh non tự chọn lúc đầu. Mấy bộ khác thì nhét hết vào Túi không gian của tôi.

Kết quả sau một hồi vật lộn là chốt mua 6 bộ. Cộng thêm đồ lót, tất vớ các kiểu nữa.

Tốn một khoản kha khá, may mà chị Yulisia giảm giá mạnh nên cũng đỡ.

"Rồi. Coi như xong việc. Em cũng tò mò về bộ đồ cũ của Meetia nên định ghé tiệm Ma cụ Prusia luôn."

"À, trước đó ghé tiệm vũ khí chút được không? Ngay gần đây thôi... Mà, hay đi ăn trưa trước nhỉ?"

"Cơm! Con đói~"

"Ừ nhỉ, cũng đến giờ rồi. Vậy kiếm gì ăn gần đây rồi đi tiệm vũ khí nhé."

Thế là lịch trình buổi chiều đã được chốt.