Vài ngày sau khi vụ án 『Linh hồn Dị giới』 được giải quyết. Đoàn kịch chúng tôi tiến hành buổi biểu diễn thứ 5 tại thành phố này theo đúng lịch trình.
Địa điểm tổ chức là một tòa nhà nằm ở một góc Quảng trường trung tâm, giống như hội trường thành phố (Civic Hall) ở kiếp trước. Đây là nơi thường diễn ra các sự kiện hay nghi lễ quan trọng, đáng lẽ tiền thuê sẽ rất đắt, nhưng nhờ sự hào phóng của Hầu tước nên chúng tôi thuê được với giá rẻ. Nghe đâu Ngài ấy bảo: "Cung cấp hình thức giải trí cho lãnh dân cũng là trách nhiệm của Lãnh chúa".
Hôm nay là ngày đầu tiên của đợt công diễn lần thứ 5 tại Brezentum. Do đã diễn nhiều lần nên độ nhận diện của đoàn kịch rất cao, lượng khách đến xem cực kỳ đông đảo. Hiện tại, vở kịch chính (tiết mục đinh) đang được trình diễn, và tôi đang đứng quan sát từ sâu trong cánh gà.
Từ nay, tôi sẽ phải đứng trên sân khấu liên tục trong vài ngày, dự là sẽ rất bận rộn. Nói là vậy chứ tôi chỉ ra hát thôi. Vâng, vâng, do tôi là một diễn viên hạng bét (diễn đơ) nên không được cho đóng kịch. Hừ... Cứ đợi đấy, tên Sixtine đáng ghét!
"...Katia-san, nếu muốn đóng kịch thì ít nhất cô phải sửa cái tật đọc thoại như trả bài (đọc không cảm xúc) đi đã. Haizzz... uổng phí cái ngoại hình sáng sân khấu như thế... Tiếc thật. Tại sao hát thì biểu cảm phong phú thế kia mà diễn xuất lại không áp dụng được tí nào nhỉ..."
Người đang nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một món đồ phế phẩm, vừa thở dài vừa nói chính là cái tên Sixtine đó. Hắn đọc được suy nghĩ của tôi à?
"Nếu là cảnh đấu kiếm thì tôi diễn hoàn hảo mà."
"...Một người nổi bật như cô mà chỉ xuất hiện mỗi cảnh đánh nhau thì khán giả sẽ thấy sai sai (vi diệu) lắm..."
"Thế thì cho tôi một vai không thoại đi."
"Đã bảo rồi. Người nổi bật như cô mà lên sân khấu không nói câu nào thì càng kỳ quặc hơn..."
"Tôi nhớ thoại giỏi lắm đấy nhé."
"Haizzz, đúng là phí của giời..."
Trong lúc chúng tôi đang tranh luận, câu chuyện trên sân khấu vẫn tiếp diễn và khán giả đang rất phấn khích.
Chị Rosetta, khoác trên mình bộ váy đỏ rực rỡ, vừa cười lớn vừa dõng dạc đọc thoại.
『O~hohohoho! Một con ranh con như ngươi mà đòi làm hôn thê của chàng sao, nực cười! Chỉ có Tiểu thư Công tước gia là Ta đây mới xứng với chàng mà thôi!』
Vai diễn lần này của chị ấy là một Ác nữ (Villainess) chuyên bắt nạt nữ chính. ...Hợp vai đến lạ lùng. Hay đúng hơn là tôi thấy chẳng khác gì ngày thường cả. Cơ mà, để gọi là "Tiểu thư" (Lệnh nương) thì tuổi tác có hơi... (Rùng mình)... Ấy chết, tự nhiên thấy ớn lạnh, thôi không nghĩ nữa.
『Em... yêu chàng! Dù cho thân phận có cách biệt, em cũng không thể từ bỏ!』
Và người đóng vai nữ chính không phải chị Anessa... mà là ngôi sao trẻ đầy triển vọng - bé Hannah (13 tuổi). Tóc nâu nhạt, mắt nâu, tuy ngoại hình không quá nổi bật nhưng lại toát lên vẻ đáng yêu khiến người ta muốn che chở.
Đáng ngạc nhiên là lần này con bé được đóng vai chính ngay trong lần ra mắt (debut). Cốt truyện lần này là thể loại tình cảm học đường - hiếm thấy trong các vở diễn của đoàn chúng tôi - cũng là để lăng xê tối đa nét ngây thơ, trong sáng của con bé.
Trong một lần diễn ở thành phố nọ, chúng tôi có mời trẻ em ở trại trẻ mồ côi đến xem. Lúc đó, con bé đã quá xúc động trước vở kịch và nằng nặc đòi đi theo, "cho làm tạp vụ cũng được".
Thấy con bé có nghị lực, mọi người trong đoàn đã chấp nhận. Sau một thời gian rèn giũa từ dưới đáy đi lên, cuối cùng hôm nay con bé cũng được debut.
Nó trạc tuổi tôi nên hai chị em khá thân thiết.
...Tôi không hề ghen tị vì mình vào nghề lâu hơn mà lại bị đàn em vượt mặt trong mảng diễn xuất đâu nhé. Không hề.
Nhân tiện, chị Anessa đóng vai bạn thân của nữ chính.
"Hannah-chan làm tốt đấy chứ."
"Ừ, đúng vậy. Con bé có tài năng đấy. Tương lai rất đáng mong đợi."
Đúng thế. Cũng phải tính đến chuyện chuyển giao thế hệ chứ. Chị Anessa hay chị Rosetta đâu thể đóng vai thiếu nữ mãi đượ... Khụ khụ.
Vở kịch dần đi đến hồi kết. Dù là kịch tình cảm nhưng vẫn phải nhồi nhét mấy cảnh chiến đấu (đặc sản của đoàn) vào một cách hơi gượng ép. Kết quả là khán giả phấn khích tột độ cho đến tận phút cuối. À quên, chị Rosetta - Ác nữ quý tộc - tất nhiên đã bị "nghiệp quật" (Zamaa/Trừng trị) thích đáng.
"Được rồi, sắp đến lượt tôi rồi."
"Vâng, cố lên nhé. Cùng với kịch nói, giọng hát của cô là thứ 'hái ra tiền' của đoàn ta đấy. Hãy nắm chặt trái tim khán giả nhé."
Được anh Sixtine khích lệ, tôi chuyển ý thức sang chế độ Diva. Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi đứng trên sân khấu kể từ khi 【Tôi】 chuyển sinh... Ừm, chắc không vấn đề gì đâu. Tôi cảm nhận được những gì 【Tôi - Nữ】 đã rèn luyện bấy lâu nay vẫn đang sống động trong cơ thể này.
Sự căng thẳng vừa đủ giúp tinh thần tôi trở nên sắc bén.
Nào, quẩy lên thôi!
...A, nhưng mà.
Trong buổi tiệc hôm nọ, được hát trên nền nhạc đệm của anh Kite vui thật đấy. Giá mà được cùng anh ấy biểu diễn trên sân khấu lớn thế này nhỉ...
Nhắc mới nhớ, tôi đã đưa vé mời cho nhóm 『Diều Hâu』 rồi. Không biết hôm nay họ có đến xem không ta?
Nếu có thì vui biết mấy.
Và thế là, tấm màn nhung cho màn biểu diễn của tôi từ từ được kéo lên.
