Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Màn 2: Diva Chuyển Sinh Và Tàn Tích Cổ Đại - Chương 2: 『Ghen Tuông』

Bị "bắt cóc" đi, tôi được giới thiệu với hết người này đến người khác, chào hỏi qua lại đến chóng cả mặt.

May mà Phu nhân đi cùng và hỗ trợ rất nhiều, nếu không chắc tôi đã phát điên.

Cũng có vài gã định tán tỉnh bóng gió, làm tôi ngán ngẩm, nhưng Phu nhân đã khéo léo chặn đứng giúp tôi.

...Cơ mà nhìn bà ấy thế này, bảo là cựu lính đánh thuê thì ai mà tin nổi chứ?

Xong màn chào hỏi xã giao, tôi quay lại chỗ mọi người.

Aaa, cuối cùng cũng được ăn...

Về đến chỗ mọi người...

Cha đang trò chuyện với Hầu tước và vài vị khách khác.

Trông có vẻ hơi chán.

Đừng có ngáp đấy nhé Cha.

Anh Tida và chị Anessa thì đang chìm trong thế giới riêng.

A, lại còn đút cho nhau ăn ("A~n") nữa kìa.

Kết giới màu hồng ngăn cản mọi sự tiếp cận.

...Vừa phải thôi hai người.

Anh Rowen thì đang cắm đầu vào ăn.

Hừm, tôi cũng nên gia nhập hội này.

Nhóm 『Diều Hâu』 thì cầm đĩa thức ăn tụ tập nói chuyện vui vẻ.

...Ủa? Anh Kite đâu rồi?

Đâu rồi ta...

A, kia rồi.

Người đang ở cùng anh ấy là... Tiểu thư Luciela?

Anh Kite đang lắng nghe Tiểu thư nói, thỉnh thoảng gật đầu với nụ cười dịu dàng.

Tiểu thư trông cũng rất vui vẻ, hai người họ có vẻ thân thiết quá mức bình thường.

Trai tài gái sắc đứng cạnh nhau nói cười, trông đẹp đôi như một cặp tình nhân vậy.

(Nhói...)

Gì thế này...

Ngực tôi thắt lại...

Nhìn hai người họ vui vẻ như thế, tự nhiên tôi thấy buồn vô cớ.

Đúng lúc đó, Tiểu thư Luciela nhận ra tôi và mỉm cười hướng về phía này.

Nụ cười đó là ý gì vậy...

Cảm giác khó chịu dâng trào khiến tôi không thể chịu nổi, tôi giả vờ không thấy và quay lưng bỏ đi chỗ khác.

—— Cuộc trò chuyện giữa Kite và Luciela ——

"Kite-sama, lâu lắm rồi không gặp."

"À, ừ. Em vẫn khỏe chứ?"

"Vâng, em vẫn khỏe. Kite-sama cũng không có gì thay đổi nhỉ. Anh vẫn chưa định về nước sao?"

"...Chuyện đó khó nói lắm. Anh cũng chẳng muốn về làm gì."

"Vậy sao... Fufu, chắc là anh đã tìm được lý do để 'không muốn về' rồi chứ gì?"

"? Ý em là sao?"

"Là Katia-san đó. Anh thích cô ấy đúng không?"

"...Haizzz, lại là Hầu tước nói à. Rắc rối thật."

"Ara, chẳng cần nghe Cha kể, nhìn qua là biết ngay mà."

"..."

"Thế nào? Thực sự thì sao?"

"...Ừ thì, anh nghĩ là mình bị thu hút. Nhưng mà..."

"Có tình cảm đó là đủ rồi. Còn lại thì cứ thành thật với lòng mình thôi."

"...Hừ, anh không cãi lại em được. Thiệt tình, cái tính này y hệt Hầu tước. À không, giống Phu nhân hơn chứ?"

"Thì em là con gái của hai người mà lị. A... Vừa nhắc Tào Tháo, Katia-san quay lại rồi kìa."

"À, cuối cùng cũng được thả rồi sao. Có Phu nhân đi cùng chắc không sao đâu."

"...Ara, hỏng rồi."

"? Sao thế?"

"Hình như cô ấy hiểu lầm gì đó... Để em đi giải quyết chút nhé."

"N-Này!"

—— Quay lại Katia ——

"Haizzz, sao mình lại bỏ chạy thế này..."

Tôi tự hỏi bản thân mà không có câu trả lời.

Hai người đó đẹp đôi thật.

Anh Kite và Hầu tước là chỗ quen biết cũ.

Vậy thì anh ấy có quan hệ với Tiểu thư cũng chẳng có gì lạ...

A, ra là thế...

Tôi đang ghen.

Kỳ cục ghê.

Có phải người yêu đâu mà ghen.

Chính tôi còn chưa giải quyết xong mâu thuẫn của 【Tôi】 nữa là.

Ngốc thật.

"Katia-san, chờ chút đã."

"Hể? A, Tiểu thư..."

Đang muốn ở một mình thì Tiểu thư lại bắt chuyện.

Bỏ mặc anh Kite ở đó có ổn không vậy?

"Sao thế? Trông chị ủ rũ vậy?"

"A, không. Không có gì đâu ạ."

"Fufu, chị để ý chuyện giữa em và Kite-sama đúng không?"

"! Kh-Không phải, chỉ là... em thấy hai người rất đẹp đôi... sợ làm phiền nên em tránh đi thôi..."

"Ara? Chị thấy tụi em có quan hệ gì thế?"

"! ...Thì, người yêu... chẳng hạn?"

"...Phụt! Ufufufu! Ahahaha!"

...Cười kìa.

Tiểu thư khuê các mà ôm bụng cười ngặt nghẽo thế này trông siêu thực (surreal) quá...

"X-Xin lỗi... Fufu, tại Katia-san... dễ thương quá... nên em... fufufu."

Vẫn cười.

Gì vậy trời...

"Hà... phù, xin lỗi chị nhé? Tại chị hiểu lầm đáng yêu quá nên em lỡ trêu chút thôi."

"Hiểu lầm, ạ?"

Cười đến tắt thở thế kia.

Bắt đầu thấy giống Hầu tước rồi đấy?

"Vâng, Kite-sama... nói sao nhỉ, đối với em thì giống như anh trai từ nhỏ (thanh mai trúc mã) vậy."

"Thanh mai trúc mã..."

"Đúng thế, với lại em có hôn phu rồi. Bị đồn đại tơ tưởng đến người đàn ông khác là rắc rối to đấy."

"Hả? A, em xin lỗi..."

"Katia-san, chờ chút đã."

"Hể? A, Tiểu thư..."

Đang muốn ở một mình thì Tiểu thư lại bắt chuyện.

Bỏ mặc anh Kite ở đó có ổn không vậy?

"Sao thế? Trông chị ủ rũ vậy?"

"A, không. Không có gì đâu ạ."

"Fufu, chị để ý chuyện giữa em và Kite-sama đúng không?"

"! Kh-Không phải, chỉ là... em thấy hai người rất đẹp đôi... sợ làm phiền nên em tránh đi thôi..."

"Ara? Chị thấy tụi em có quan hệ gì thế?"

"! ...Thì, người yêu... chẳng hạn?"

"...Phụt! Ufufufu! Ahahaha!"

...Cười kìa.

Tiểu thư khuê các mà ôm bụng cười ngặt nghẽo thế này trông siêu thực (surreal) quá...

"X-Xin lỗi... Fufu, tại Katia-san... dễ thương quá... nên em... fufufu."

Vẫn cười.

Gì vậy trời...

"Hà... phù, xin lỗi chị nhé? Tại chị hiểu lầm đáng yêu quá nên em lỡ trêu chút thôi."

"Hiểu lầm, ạ?"

Cười đến tắt thở thế kia.

Bắt đầu thấy giống Hầu tước rồi đấy?

"Vâng, Kite-sama... nói sao nhỉ, đối với em thì giống như anh trai từ nhỏ (thanh mai trúc mã) vậy."

"Thanh mai trúc mã..."

"Đúng thế, với lại em có hôn phu rồi. Bị đồn đại tơ tưởng đến người đàn ông khác là rắc rối to đấy."

"Hả? A, em xin lỗi..."

"Fufu, người phải xin lỗi là em mới đúng. Xin lỗi vì đã trêu chị nhé?"

"Không, tại em tự ý hiểu lầm thôi..."

Thật đấy, sao tôi lại hiểu lầm tai hại thế chứ...

Chắc là mất bình tĩnh quá.

"Chị thích Kite-sama nhỉ."

"! ...Cái đó, chính em cũng không rõ nữa. Chắc là có thích... nhưng có một phần trong em không chịu thừa nhận điều đó..."

"Ra vậy... Tâm lý con gái phức tạp thật."

Không, vấn đề là tâm lý đàn ông cơ.

Dù dạo này nó teo tóp đi nhiều rồi...

"Mà, người ngoài không nên xen vào chuyện này. Nhưng em ủng hộ hai người đấy."

"À, cảm ơn Tiểu thư?"

Cảm giác Tiểu thư khác hẳn ấn tượng ban đầu là một cô gái trầm tính, ít nói.

Quả nhiên con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, không thể là một tiểu thư bình thường được.

...Đừng bảo là cô này cũng cầm đại kiếm một tay nhé?

"Katia, em ổn chứ?"

"A, anh Kite. Ừm, có Phu nhân đi cùng, mọi người cũng tốt bụng nên không sao đâu ạ."

"Vậy à, tốt rồi."

Thấy chưa, tâm trạng chán nản lúc nãy bay biến đâu mất tiêu.

"Ufufu, kỳ đà cản mũi xin phép rút lui. Chúc vui vẻ~ (Đi báo cáo Mẹ đây~)."

"A, Tiểu thư Luciela... đi mất rồi..."

"Hai người nói chuyện gì thế?"

"Hả? À, không có gì to tát đâu... Về buổi diễn hôm nay thôi."

"Thế à. Thấy không khí có vẻ nghiêm trọng, anh tưởng có chuyện gì."

"Fufu, không sao đâu mà."

Ra thế~, anh ấy lo lắng cho mình, ehehe.

"A, phải rồi. Anh Kite quen cả Tiểu thư nữa ạ? Em nghe bảo là thanh mai trúc mã."

"Hửm? Thanh mai trúc mã... Ờ thì cũng đại loại thế. Cha anh và Hầu tước thân nhau lắm. Nên từ nhỏ đã qua lại rồi."

Ồ? Anh ấy chịu kể chút ít về bản thân rồi kìa.

Cứ thế này, dần dần anh ấy sẽ mở lòng thôi...

"Phù, nói nhiều khát nước quá. A, xin lỗi, cho tôi ly nước với?"

Nãy giờ nói chuyện với người lạ căng thẳng quá, họng khô khốc.

Tôi nhận lấy ly nước từ người phục vụ đi ngang qua.

"Cảm ơn. ...Ực ực. Ưm! Ngon quá, rượu vang này...!"

Tôi uống một hơi cạn sạch để giải khát.

Hơi kém sang tí nhỉ?

...Hửm? Rượu vang?

Á!?

"N-Này!? Katia, cái đó là...!"

Ch-Chết dở!

Ý thức!?

Aaa... mờ dần... rồ, i...

—— Hiện đang trong quá trình quậy phá, vui lòng chờ trong giây lát ——

"Hả!?"

"...Tỉnh lại rồi à?"

Ơ kìa?

A~, đúng rồi, hình như lỡ uống nhầm rượu vang...

...Mình lại làm gì rồi à?

...Làm rồi.

Lần này, không hiểu sao tôi đang được anh Kite bế kiểu công chúa...

Được thả xuống đứng trên sàn...

"Lại làm phiền anh rồi... Thành thật xin lỗi."

"...Không, anh cũng sơ suất. Xin lỗi em."

"Lần này~ có muốn nghe xem mình làm gì không~?"

"Không!? Em không muốn nghe!!"

Chị Anessa (lại là người giải độc) hỏi với vẻ thích thú, nhưng tôi cự tuyệt ngay!

Lịch sử đen tối (Hắc lịch sử) phải bị phong ấn vĩnh viễn!

"Nhưng mà~ dù Katia-chan không nhớ~ thì bọn chị nhớ kỹ lắm đấy~."

"Khônggggg!! Quên điiiii!!"

Á á á!?

Mấy người lạ xung quanh cũng nhìn mình bằng ánh mắt ấm áp kìa!

Kuu~, thề tuyệt đối không bao giờ uống rượu nữa!!

Ngày hôm đó, lại thêm một trang hắc lịch sử được ghi vào đời tôi...

...Hửm?

A, lại là giấc mơ đó.

"Anh trai, chào anh."

Quả nhiên.

Quay lại phía tiếng nói, đúng như dự đoán, bé Katia đang ở đó.

Lần trước tầm 5 tuổi.

Lần này có vẻ lớn hơn một chút rồi.

"Chào em, Katia-chan."

"Ủa? Anh trai...? Ưm~? ...Chị gái?"

Hửm?

Chị gái?

Thấy lạ trước lời nói của bé Katia, tôi nhìn xuống tay mình...

"A, ơ? Gì thế này? Nhìn như bị chồng hình (double exposure)...?"

"Ừm. Em thấy Anh trai và Chị gái chồng lên nhau đó?"

"...Ưm~? Nghĩa là sao ta?"

"Em hổng biế~t."

Ừ, biết sao được.

Nhưng mà, trạng thái này là sao?

...Có lẽ nào, bản thân 【Tôi】 đang dần bị ảnh hưởng bởi cơ thể và linh hồn của Katia...

...Cảm giác đúng là thế thật.

Hôm nay còn hiểu lầm rồi ghen tuông các kiểu nữa...

Đó là chuyện tốt hay xấu đây...

Không hẳn là xấu, nhưng phức tạp thật...

"Anh trai hay Chị gái gì cũng được. Hôm nay mình nói chuyện tiếp đi?"

"Ừ, được thôi. À đúng rồi, hôm nay có buổi diễn đấy..."

Và thế là, chúng tôi lại trò chuyện cho đến khi tôi tỉnh giấc như mọi khi.