Buổi diễn đầu tiên kết thúc thành công tốt đẹp. Lẽ ra giờ này mọi người vẫn còn ở hội trường để họp rút kinh nghiệm và chuẩn bị cho ngày mai, nhưng tôi và một số thành viên khác đã về nhà trọ trước.
Lý do là tối nay Hầu tước gia tổ chức một buổi dạ hội, và chúng tôi phải về chuẩn bị trang phục để tham dự.
...Nói thật lòng, với cái ông Hầu tước xuề xòa đó thì có cần chuẩn bị kỹ càng thế không nhỉ? Tất nhiên tôi chỉ dám nghĩ thầm thế thôi, chứ dẫu sao người ta cũng là đại quý tộc, lại còn có khách mời khác nữa, nên không thể qua loa được.
"Nè chị Anessa. Cái váy này ở đâu ra thế? Em cũng có đồ dự tiệc (Formal) mà?"
Dù sao tôi cũng từng đi chào hỏi hay dự tiệc của quý tộc vài lần rồi, nên cũng có sắm sửa đồ đàng hoàng. Nhưng chị Anessa không dùng đồ của tôi mà bắt tôi mặc cái váy chị ấy mang đến.
Chiếc váy có màu thạch anh tím giống màu mắt tôi, cổ và gấu váy được viền ren trắng tinh xảo. Sờ vào thấy mềm mịn và mát lạnh, có độ bóng sang trọng, chắc chắn là lụa tơ tằm thượng hạng.
Đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng nhìn qua là biết hàng đắt tiền. Tôi rất tò mò về nguồn gốc của nó.
"Phu nhân Hầu tước~ nhất định muốn tặng cho Katia-chan đấy~."
"Phu nhân ạ? Tại sao?"
"Lần đầu tiên đến thành phố này~ mình có đến chào hỏi đúng không~? Lúc đó bà ấy nhìn thấy Katia-chan~ và nảy sinh ý định muốn cho em mặc thử cái này cái kia~. Cũng phải thôi~, Katia-chan xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành thế này mà lị~? Chị hiểu cảm giác đó lắm~."
"L-Làm gì có... Nhưng mà đồ đắt tiền thế này em không dám nhận đâu."
"Không sao đâu~. Em cứ bảo là nhờ sức mạnh của mọi người~, nhưng vụ án lần trước được giải quyết~ công lớn nhất vẫn là nhờ có em mà~. Hầu tước cũng muốn cảm ơn riêng em nữa~. Người ta đã có lòng thì~ mình cứ nhận cho họ vui~."
"N-Nếu chị nói vậy... Cái váy này đẹp thật, em cũng thích..."
【Tôi - Nữ】 vốn cũng thích ăn diện mà. Ehehe, mặt tôi giãn ra vì sung sướng.
Hôm nay gặp Phu nhân phải cảm ơn tử tế mới được.
"Nào~ để chị làm tóc cho nhé~. Ufufu~, phải đeo cả cái kẹp tóc Kite-kun tặng nữa chứ~."
Hừm... lại bắt đầu chế độ trêu chọc rồi. Hừ, trình độ này chưa đủ để làm tôi dao động đâu, bà chị.
"Đúng rồi, hôm nay cũng gặp anh Kite mà. Được người ta mua cho mà không đeo thì thất lễ lắm."
"Ara~ bình tĩnh gớm nhỉ~. Nhưng mà~ mặt đỏ hết cả rồi kìa~?"
Hự... Vẫn còn non và xanh lắm.
Dinh thự Hầu tước không xa lắm, đi bộ cũng được, nhưng họ đã phái xe ngựa đến tận nhà trọ đón. Kể cũng đúng, mặc đồ dạ hội lộng lẫy thế này mà đi bộ ngoài đường thì hơi kỳ...
"Xin chào quý vị nhóm 『Edelweiss』. Tôi là Butler, quản gia của Hầu tước gia. Chân thành cảm ơn quý vị đã nhận lời tham dự dạ hội đêm nay. Sau đây tôi xin phép được đưa quý vị đến hội trường."
Một bác quản gia trung niên bước xuống xe, cúi chào đúng chuẩn mực quý tộc.
"Ừ, phiền ông."
Cha trả lời một cách tự nhiên rồi bước lên xe, chúng tôi lần lượt theo sau. Xe ngựa rất lớn, 5 người ngồi vẫn rộng rãi thoải mái.
"Oa~, đúng là xe của Hầu tước gia~. To và xịn thật đấy~."
"Nhìn lão Hầu tước ngày thường cứ tưởng lão quên mình là quý tộc rồi chứ. Có mỗi đoạn đường ngắn tẹo mà cũng bày vẽ xe cộ."
"Aha, con cứ tưởng với tính cách của Ngài ấy thì sẽ bao trọn căng tin Guild để tổ chức tiệc chứ."
"Làm gì có chuyện đó..."
"Ufufu~, nhưng mà đúng là hợp với hình tượng của ổng thật~."
"Uuu... Em thấy thế còn đỡ hơn ssu. Đại tướng quen rồi chứ em có bao giờ được mời đến dinh thự quý tộc đâu... Hồi hộp chết đi được ssu."
"Có gì đâu mà hồi hộp. Lão ấy chứ ai."
"Không, Hầu tước thì không nói ssu... nhưng nghe bảo còn có quý tộc khác với quan chức nữa mà?"
"À, hình như thế. Nghe đâu là tiệc chiêu đãi sau Hội nghị Lãnh địa, khách mời chính là đám đó. Bọn mình được mời với danh nghĩa khen thưởng công lao, nhưng thực ra là 'hàng đính kèm' thôi. Chắc lão lười tổ chức hai lần nên gộp lại cho tiện ấy mà."
"Hàng đính kèm ssu hả. Thế thì em cứ cắm đầu ăn cho lành ssu."
"...Thì lão cũng bảo là đến mà ăn đồ ngon đi còn gì. Cứ thế mà làm."
"Thế con cũng vậy nha. A, nhưng chắc phải chào hỏi Hầu tước và Phu nhân một tiếng."
"A~, con thì chắc sẽ bị lôi đi chỗ này chỗ kia đấy."
"Hả, sao lại thế? Con cũng muốn ăn đồ ngon mà."
"Hầu tước đã ưu tiên vé buổi diễn hôm nay cho đám quý tộc khách mời đấy. Chắc chắn họ sẽ muốn nói chuyện với con."
"Sao lại chỉ mình con?"
"Vì con nổi bật nhất chứ sao. Lần này Anessa chỉ đóng vai phụ mà."
"Ehh~... Phiền phức thế... Khoan đã? Chẳng lẽ cái váy này..."
Phu nhân tặng vì thiện ý chắc là thật, nhưng có khi nào Hầu tước cũng có tính toán gì không đây? Ông chú nhìn như sơn tặc đó nhưng thực ra đầu óc chính trị cũng ghê gớm lắm...
"Katia-chan~, để tránh mấy con bọ vo ve làm phiền~ thì nhớ bám chặt lấy Kite-kun nhé~."
Cứ tưởng lại trêu, nhưng lần này có vẻ chị ấy lo lắng thật.
"Nhưng mà làm phiền anh ấy..."
"Nói gì thế~, cậu ta chả sướng rơn lên ấy chứ~."
Thật không đó? Tôi còn chưa biết anh ấy nghĩ gì về mình nữa... Chắc không ghét đâu, nhưng mà...
Mà khoan, bản thân tôi thì sao? 【Tôi - Nữ】... tức bé Katia thích anh ấy, nên tôi bị ảnh hưởng theo, nhưng 【Tôi - Nam】 vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận chuyện này. Chính mình còn chưa thông suốt mà nhờ vả người ta đóng giả cặp đôi thì có hơi...
Mải suy nghĩ vẩn vơ thì xe đã đến nơi.
...Thôi kệ. Tới đâu hay tới đó.
Đây là lần thứ hai tôi đến dinh thự Hầu tước kể từ khi tới thành phố này.
Anh Kite bảo dinh thự này không rộng lắm so với tiêu chuẩn Hầu tước, nhưng với tôi thì thế này là quá khủng rồi.
Bước vào trong, sảnh chính thông tầng cao vút, hai bên là cầu thang uốn lượn, trên trần treo đèn chùm lộng lẫy. Đúng chuẩn nhà quý tộc trong phim ảnh.
Vẫn chưa đến giờ khai tiệc nên chúng tôi được dẫn vào phòng chờ.
"A! Chào mọi người. Mọi người đến sớm thế."
Trong phòng chờ, nhóm 『Diều Hâu』 đã có mặt đông đủ.
"Katia-chan! Chào cả nhà. Chà... chiếc váy đẹp tuyệt vời..."
"A, cảm ơn chị. Chị Layla và chị Liese cũng đẹp lắm ạ."
"Fufu, cảm ơn em. Nhưng vẫn không bì được với Katia-chan đâu~."
"Đúng đấy ạ~, em nhìn giản dị quá. Ngưỡng mộ thật."
"Em sẽ là tâm điểm của bữa tiệc cho xem. Nè Kite, thấy sao?"
"! ...A, ừ. Hợp với em lắm."
"A, cảm ơn anh... Anh Kite cũng phong độ lắm ạ."
Anh Kite cũng mặc lễ phục, trông rất bảnh bao và đĩnh đạc. Bình thường mặc đồ mạo hiểm giả nhìn bụi bặm phong trần, giờ lên đồ vào nhìn như quý công tử vậy. Ấn tượng thay đổi 180 độ luôn. Bảo anh là quý tộc chắc ai cũng tin.
Cơ mà... Chắc tại lúc nãy chị Anessa xúi nhờ anh ấy hộ tống nên giờ tôi thấy xấu hổ kinh khủng... Nhắc mới nhớ, bình thường tôi để mặt mộc, nhưng hôm nay mặc lễ phục nên có trang điểm nhẹ một chút. Không biết trông thế nào nhỉ...? C-Có kỳ cục không?
"Nè~ Kite-kun~. Cậu hộ tống (Escort) Katia-chan~ được không~?"
Hự!? Chị Anessa! Đánh úp bất ngờ thế!
"Tôi ạ? Chẳng phải nên là bác Dardray sao?"
"Thôi đi~, đi với ông chú mặt sẹo này~ thì thà đi với chàng trai trẻ tuấn tú~ chả đẹp đôi hơn sao~?"
"...Xin lỗi nhé, vì là ông chú mặt sẹo."
"Hay là~ định đi với Layla-chan hay Liese-chan~?"
"A, tôi nhờ Leda rồi."
"Em đi với anh Zyle ạ."
"Thế thì~, chốt đơn nhé~."
"...Tôi hiểu rồi. Nếu Katia không phiền. Mà Katia, em có đồng ý không?"
"A, h-hả, vâng! Phiền anh giúpppp!"
Cắn lưỡi rồi.
Thiệt tình, chị Anessa ép người quá đáng...
Sắp đến giờ khai tiệc, người hầu đến mời chúng tôi vào hội trường.
Tôi khoác tay lên khuỷu tay anh Kite đưa ra, được anh ấy dìu đi.
"Anh Kite, xin lỗi nhé, chị Anessa tự nhiên lại..."
"Không sao, được hộ tống ca sĩ nổi tiếng là vinh dự của anh mà. Fufu, buổi diễn hôm nay tuyệt lắm."
"A, anh đến xem ạ!"
"Ừ, đi cùng mọi người. Layla với Liese xúc động lắm đấy."
"Mọi người vui là em hạnh phúc rồi."
Hóa ra hôm nay mọi người đều đến. Vui quá, đúng là không uổng công hát.
Vừa trò chuyện chúng tôi vừa bước vào hội trường.
Hầu tước bảo là tiệc nội bộ nên không cần câu nệ, nhưng không khí vẫn làm tôi hơi căng thẳng.
Đèn chùm ở đây còn lộng lẫy hơn ngoài sảnh, chiếu sáng rực rỡ cả khán phòng. Thức ăn đã được bày biện sẵn trên các dãy bàn dài, mùi thơm hấp dẫn lan tỏa.
Có vẻ là tiệc đứng (Buffet). Thế này đỡ gò bó hơn. Tất nhiên không phải tự lấy mà có người phục vụ đứng túc trực gắp cho.
"Ưm, không biết nên đứng ở đâu nhỉ..."
"À, tiệc đứng thì không quan trọng chỗ ngồi đâu, cứ đứng quanh đây là được."
"Anh Kite có vẻ rành nhỉ?"
"Hửm? ...À thì, cũng có chút kinh nghiệm..."
Hừm. Có vẻ không nên hỏi sâu thêm.
Người phục vụ mang đồ uống đến, tôi định lấy ly rượu vang...
"Katia-chan~ cấm uống rượu nha~."
...Đành ngậm ngùi lấy ly nước trái cây. Muu...
"Em cũng muốn uống rượu."
"Quyết định sáng suốt đấy."
"Kite chắc tiếc lắm nhỉ?"
"...Tha cho tôi đi."
Nhìn mặt anh ấy khổ sở khi trả lời chị Layla, tôi thấy mình tội lỗi quá. Đúng là rượu bia hại người...
Khách khứa bắt đầu vào đông đủ, tiếng ồn ào náo nhiệt dần lên.
Và rồi, Hầu tước cùng Phu nhân và Tiểu thư bước vào.
Bình thường nhìn như sơn tặc, thế mà khoác bộ lễ phục lên, bước đi đường hoàng lại toát ra khí chất đại quý tộc uy nghiêm lạ thường. Vi diệu thật.
"Được rồi, mọi người cứ tự nhiên. Hội nghị Lãnh địa vất vả rồi. Nhờ mọi người mà chúng ta đã có những thảo luận rất hiệu quả. Hội nghị vẫn còn tiếp tục, nhưng tối nay hãy quên công việc đi và tận hưởng nhé."
Lời chào hỏi lịch sự hơn bình thường một chút, nhưng vẫn giữ nét phóng khoáng, không hề sáo rỗng như văn mẫu quý tộc. Tôi thấy nhẹ cả người.
"À, còn nữa... Về vụ việc ở rừng Suoji được nhắc đến trong hội nghị hôm nay. Ta có mời cả hai nhóm mạo hiểm giả đã giải quyết vụ đó là 『Edelweiss』 và 『Diều Hâu』 đến đây. Hiếm khi có dịp nghe chuyện từ người trong cuộc, mọi người hãy giao lưu nhé."
Hả, phiền thế. Đó là suy nghĩ thầm kín của tôi.
Nào, Hầu tước phát biểu xong rồi, nhập tiệc thôi~. Lát nữa phải đi chào hỏi, nhưng giờ mình là "hàng đính kèm" mà lị. Tranh thủ ăn đồ ngon đã!
...Tôi đã nghĩ thế. Nhưng sao gia đình Hầu tước lại đi thẳng về phía này vậy trời? Ngài nhanh nhẹn quá mức cần thiết rồi đấy.
"Ooh, đến đủ cả rồi hả."
"Gì thế? Ông tự tiện qua đây được à?"
"Có sao đâu. Khách hôm nay toàn người quen cả. Cũng chẳng ai cần nịnh bợ ta, coi như tiệc nhậu sau giờ làm thôi. Các người cũng đừng câu nệ, cứ ăn uống thoải mái đi."
"Thì đang định thế đây."
"Fufufu, Dard vẫn như ngày nào nhỉ."
"Chứ sao. Bà cũng ra dáng Phu nhân Hầu tước phết rồi đấy, Riphana."
Ủa? Cha quen cả Phu nhân sao?
Nghe bảo Cha từng chiến đấu cùng Hầu tước trong Đại chiến. Nhưng tại sao một lính đánh thuê lại kề vai sát cánh với quý tộc thì tôi chịu.
Phu nhân Riphana búi tóc đen bóng lên cao, mặc chiếc váy màu xanh lam sẫm, không quá cầu kỳ nhưng toát lên vẻ quý phái. Đôi mắt đen láy hiền từ của bà khiến 【Tôi】 cảm thấy thân thuộc (vì giống người Nhật).
A, phải cảm ơn Phu nhân đã.
"Thưa Phu nhân, đã lâu không gặp ạ. ...Về chiếc váy này, con xin cảm ơn Người rất nhiều. Nó đẹp tuyệt vời, con xúc động lắm ạ."
"Chào con, Katia-chan. Fufu, đúng như ta nghĩ. Rất hợp với con, đẹp lắm. Nhìn xem, các chàng trai đang ngẩn ngơ hết cả rồi kìa."
"Dạ không, làm gì có... A, xin chào tiểu thư Luciela."
"Chào Katia-san. Rất vui được gặp lại chị. Buổi diễn hôm nay tuyệt lắm. Chị hát hay đến nỗi em đã khóc đấy."
"A, cảm ơn tiểu thư. Được tiểu thư khen thế này là niềm vinh hạnh của một ca sĩ như tôi."
Tiểu thư Luciela là con gái Hầu tước. Gặp lần thứ hai rồi nhưng vẫn thấy... không giống bố tẹo nào. Trừ đôi mắt xanh biếc giống Hầu tước ra thì chẳng thừa hưởng nét nào (may thế). Mái tóc đen và khuôn mặt thanh tú y hệt mẹ.
"Nhắc mới nhớ, Phu nhân cũng biết Cha tôi từ trước ạ?"
"Ara? Dard chưa kể cho con nghe à?"
"Hử? ...Có gì đâu mà kể?"
"Haizzz... Thiệt tình. Con biết chồng ta và Dard từng chiến đấu cùng nhau trong Đại chiến đúng không?"
"Vâng, con có nghe qua ạ."
"Fufu, lúc đó ta cũng ở đó mà. Hay đúng hơn, ta cũng ở trong đoàn lính đánh thuê cùng với Dard. Nói cách khác, ta và Dard là anh em họ (Biểu huynh muội) đấy."
"EEEEHHH!!?"
Thật á... Nhìn bà ấy liễu yếu đào tơ, đậm chất quý phái thế kia, ai mà tin được từng là lính đánh thuê? Khó tin quá...
Mà anh em họ... Thế tức là Hầu tước và Cha là họ hàng à!
Nhiều thông tin quá não tôi xử lý không kịp.
"Kuku, khó tin lắm phải không? Ngày xưa bả dũng mãnh lắm đấy, được gọi là 『Tử Thần Chiến Trường』 cơ mà. Tay yếu chân mềm thế kia mà vác đại kiếm quẩy nát đội hình địch. Ta mê mẩn cái dáng vẻ đó nên mới bất chấp sự phản đối của gia đình mà rước về đấy."
Cầm đại kiếm một tay thì tôi tưởng chỉ có Cha làm được thôi chứ. Mà gu của Hầu tước cũng mặn thật.
"Fufufu, chuyện xưa rồi. Giờ tay chân lù đù lắm... thỉnh thoảng cũng muốn vận động (quẩy) chút ghê."
Nghe cứ như đi tập thể dục buổi sáng ấy nhỉ...
"Xin lỗi đã cắt ngang cuộc trò chuyện. Các hạ, những vị này chẳng lẽ là..."
Một quý ông lớn tuổi xen vào.
"À, đúng rồi. Nhóm 『Edelweiss』 cũng là thành viên của đoàn kịch Dardray lừng danh đấy."
"Ồ! Quả nhiên là vậy. Tôi cũng đã xem buổi diễn hôm nay, thật sự rất ấn tượng. ...A, xin tự giới thiệu, tôi là Marquis Bresse, Trưởng quan Hành chính của thành phố Brezentum. Được Bệ hạ ban cho tước vị Nam tước."
"Rất hân hạnh được gặp Ngài. Tôi... thần là Dardray, Trưởng đoàn kịch. Mong được Ngài giúp đỡ."
Eo ôi, ghê quá. Cha nói giọng đó không hợp tí nào.
"Gì thế này... Buồn nôn quá. Sao thái độ với ta khác hẳn thế hả?"
"Ngài nói gì vậy? Phận thường dân như tôi làm sao dám vô lễ với Hầu tước các hạ chứ."
"Thôi diễn đi, nghe giả tạo vãi..."
"Hô hô hô, thú vị thật. Các vị là bạn của Các hạ, không cần câu nệ với kẻ hèn này đâu."
Chà, ông này hiểu chuyện ghê. Nhiều quý tộc hay coi thường thường dân lắm, nhưng chắc những người được Hầu tước coi là "người nhà" và mời đến đây đều là người tốt cả.
"Thế à? Vậy tôi xin phép. Nhưng mà Hầu tước này. Tôi cũng phải đi chào hỏi, tiếp đãi bao nhiêu quý tộc rồi chứ bộ? Có gì mà buồn nôn."
"Không hợp với cái mặt ông."
Chuẩn. Không hợp là không hợp. Với lại mấy vụ ngoại giao này toàn anh Tida lo mà.
"Phải rồi, vị tiểu thư này là Diva Katia đúng không?"
"A, vâng. Là tôi ạ. Cảm ơn Ngài đã đến xem buổi diễn."
"Không không, tôi mới là người được thưởng thức. Giọng hát của cô tuyệt vời lắm, tôi xúc động vô cùng. Trên sân khấu đã đẹp, ở ngoài còn lộng lẫy hơn."
"A, cảm ơn Ngài quá khen."
"Gì thế Marquis, già rồi còn định tán gái à?"
"Hô hô hô, tôi mà trẻ lại 10 tuổi là không tha đâu nhé. Mà tôi độc chiếm cô ấy thế này cũng ngại. Thế nào, cô có thể qua bên kia trò chuyện với mọi người một chút được không?"
A, đến rồi. Đành chịu vậy. Coi như là Fan-service (chiều fan) thôi...
"V, vâng, nếu mọi người không chê..."
Và thế là, tôi bị "bắt cóc" đi...
Uuu, đồ ăn của tôi...
