Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Màn 2: Diva Chuyển Sinh Và Tàn Tích Cổ Đại - Chương 17: 『Chân Tướng』

Tỉnh lại từ 『Giấc mơ』 đó, ánh nắng ban mai đã tràn ngập căn phòng. Đến giờ dậy rồi.

Meetia đang gối đầu lên tay tôi, ngủ say sưa, thở đều đều su~ su~. Đánh thức con bé ngay thì tội nghiệp, tôi để nó ngủ thêm chút trong lúc chuẩn bị vậy...

Tôi rón rén rút tay ra...

"Unyu... Mama..."

Ngược lại, con bé ôm chặt lấy tay tôi hơn. Muu, độ khó cao đây...

Loay hoay một hồi tôi cũng thoát ra thành công.

Tôi để Meetia ngủ tiếp và làm vệ sinh cá nhân buổi sáng.

A~, phải mua quần áo, đồ lót các thứ cho Meetia nữa chứ... Con bé vẫn đang mặc cái váy sơ sài lúc tìm thấy.

Con gái dễ thương thế này phải cho ăn diện thật đẹp mới được.

Tiện đường đi thần điện, rủ anh Kite đi mua sắm cùng luôn nhỉ. Fufu, là Papa cơ mà.

Chuẩn bị xong xuôi, tôi đánh thức Meetia.

Tôi đến bên giường, lay nhẹ vai con bé.

"Meetia, sáng rồi. Dậy đi con."

"Umyu... Oáp... afu."

Ngáp một cái rõ to, con bé ngồi dậy vươn vai. Dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, chớp chớp vài cái rồi cũng tỉnh táo hẳn.

"...Chào buổi sáng~, Mama."

"Ừ, chào buổi sáng. Dậy đúng giờ, giỏi lắm~."

"Ehehe~."

Được xoa đầu, con bé nheo mắt cười tít. ...Dễ thương quá.

"Nào, chuẩn bị thôi. Đánh răng rửa mặt trước nhé."

Chắc con bé chưa biết làm, tôi phải dạy từng chút một. Chải tóc cho con bé, không bị rối, mượt mà y như tóc tôi, đỡ tốn công chăm sóc ghê.

Tóc tai thì... trời ấm lên rồi, buộc gọn lại cho mát. Buộc đơn giản sau gáy thôi. Dùng cái kẹp tóc chị Yulisia tặng hôm nọ là chuẩn.

"Xong rồi nè. Đáng lẽ phải thay đồ nữa, nhưng chưa có quần áo. Hôm nay mình đi mua nhé."

Chắc cửa hàng chị Yulisia có bán đồ trẻ em.

"Quần áo?"

"Đúng rồi. Con dễ thương thế này phải ăn mặc đẹp chứ."

Máu thời trang của 【Tôi - Nữ】 đang sôi sục đây.

"Vâng, Meetia muốn mặc đẹp!"

"Ừ ừ, mua thật nhiều nhé."

Fufufu, bắt đầu thấy hóng rồi đây.

Gặp anh Kite ở sảnh, chúng tôi ăn sáng cùng nhau rồi đi đến thần điện.

"Anh đã đến thần điện Emeril bao giờ chưa?"

"Rồi, sau vụ án lần trước ấy."

"Vậy ạ. Em cũng đến lần đầu sau vụ đó, rồi được gọi lên Thần Giới."

Trên đường đi, tôi kể chuyện gặp chị Ril và mọi người. ...Tất nhiên giấu vụ tư vấn tình cảm.

Meetia nắm tay tôi đi lon ton bên cạnh. Giờ thì tôi kệ, không thèm lén lút nữa.

Trời ấm áp thế này mà mặc áo choàng trùm kín mít thì càng khả nghi, càng gây chú ý.

Đến thần điện Emeril ở Quảng trường trung tâm.

Chúng tôi vào trong, tiến đến trước bàn thờ và cầu nguyện. Anh Kite cũng quỳ một chân xuống bên cạnh.

(Chị Ril, hôm nay em muốn nói chuyện, được không ạ?)

Vừa gọi trong tâm trí... ý thức lại bị kéo đi, tầm nhìn trắng xóa.

"Chào em, Katia. Mừng em đến chơi."

Vẫn là khung cảnh quảng trường trong rừng quen thuộc, chị Ril ngồi trên ghế thưởng trà, mỉm cười tao nhã. Lúc nào cũng đẹp như tranh vẽ...

"Chào chị, chị Ril."

"Unyu~? Mama, đây là đâu~?"

!? Meetia cũng đến luôn á!?

"Chào cô bé đáng yêu."

"Oa~, chị gái xinh đẹp quá~. Bạn của Mama ạ?"

"Fufu, cảm ơn em. Ừm, chị giống như chị gái của Katia vậy."

"Hư~m, vậy ạ~."

A, hai người nói chuyện tự nhiên ghê...

"Eto, chị Ril? Con bé này tên là Meetia, nhưng sao nó lại ở đây thế?"

"Hôm nay em đến hỏi chuyện về con bé mà đúng không?"

"Vâng, đúng là thế..."

"Con bé ở đây là vì... bước sóng linh hồn của em và con bé gần như đồng nhất, nên chắc là bị kéo theo cùng với Katia."

"Hả...? Linh hồn... đồng nhất? Là sao ạ?"

"Không hiểu sao? ...Cô bé này chính là 『Linh hồn Dị giới』 đã làm tổn thương linh hồn em đấy."

...Hả?

"EEEEHHHHHHHHH!!!???"

Hả? Đùa à? Tại sao? Sự thật chấn động khiến não tôi đình trệ. Liếc nhìn Meetia, con bé có vẻ chả hiểu gì. Nó đang nghịch nghịch, lấy tay chọt má tôi muni~. Ưm~, mềm mềm (trốn tránh hiện thực).

"Muni~?"

"Hả? ...Dễ thương thế này mà? ...Hả?"

Vẫn chưa load xong.

"Ơ? Nhưng mà ổn không ạ? Nó phải ăn linh hồn thế giới này mới sống được mà..."

Hôm qua ở căng tin Guild nó ăn cơm bình thường mà...

"...Chị không rõ chi tiết chuyện gì đã xảy ra, nhưng linh hồn con bé đã lấy phần hồn của Katia làm hạt nhân và hoàn toàn định hình (hòa nhập) thành linh hồn của thế giới này. Thế nên con bé sống ở đây bình thường, không vấn đề gì cả. Chuyện này chưa từng có tiền lệ. ...Hoặc có thể, Thần Ấn của chị đã tác động tích cực."

"Hê~... Vậy chuyện gọi em là 'Mama' là..."

...Con bé đã leo lên ghế ngồi uống nước trái cây chùn chụt từ lúc nào. Đang nói chuyện về nhóc đấy.

"Chắc do bản năng cảm thấy em là người gần gũi nhất với nó."

Gần gũi, hay nói đúng hơn là cùng chung một linh hồn...

"...Thế còn gọi anh Kite là 'Papa'...?"

"...Chắc nó cảm nhận được tình cảm em dành cho cậu ấy."

Oa~!! X-Xấu hổ quá! B-Bị nói toẹt ra thế này...

Tôi quằn quại vì xấu hổ, chị Ril nhìn tôi với ánh mắt ấm áp (như nhìn con gái mới lớn).

A, khoan đã? Nhắc mới nhớ... Tôi chợt thắc mắc.

"Nè chị Ril? Sao Meetia lại có thực thể? Không chiếm xác tôi, vậy làm sao..."

"Là do cái di tích cổ đại đó. Chị tình cờ nhìn thấy lúc các em thám hiểm..."

Đúng rồi, Meetia ở trong đó. Căn phòng bí mật bị phong ấn bằng Thần Ấn. Định hỏi chị Ril vụ đó luôn. Ra là chị Ril có quan sát à.

"Di tích đó rốt cuộc là gì? 『Thần Y』 là sao ạ?"

"Đó là ngôi đền thờ phụng 『Thần Y』. Thần Y là... khi chúng tôi, các vị thần quyết định rời bỏ mặt đất, một số con người đau buồn vì chuyện đó đã mong muốn một ngày nào đó chúng tôi quay lại, nên đã tạo ra... Homunculus (Người nhân tạo)."

"Homunculus...?"

"Phải. Các pháp sư thiên tài đã học hỏi ma pháp và kỹ thuật của chúng tôi để tạo ra một Artifact sống. Nó sẽ thay đổi hình dạng tùy theo linh hồn nhập vào. Linh hồn của Meetia đã định hình thành linh hồn thế giới này, nhưng theo một nghĩa nào đó thì nó mới được sinh ra, tinh thần còn non nớt, nên hình dạng của nó phản ánh điều đó (biến thành trẻ con)."

"Có thứ như thế sao..."

Đương sự thì uống hết nước và đang xử lý đĩa bánh kẹo. ...Nãy giờ đồ ăn thức uống ở đâu ra thế?

"Amu amu... Mama, cái này ngon lắm~."

"A, dính vụn bánh rồi kìa."

Chị Ril nhìn chúng tôi với vẻ mặt phức tạp rồi hỏi:

"...Katia, em nghĩ sao về chuyện này? Em có hận hay ghét con bé không?"

"Dạ? ...Ưm~, không hẳn. Không hận đâu... Vốn dĩ em thấy Linh hồn Dị giới rất đáng thương, và giờ em vẫn sống sờ sờ đây. Với lại, Meetia dễ thương mà. Con bé sống được ở thế giới này thế này là tốt rồi."

Tôi xoa đầu Meetia.

"Mufu~"

Con bé nheo mắt hưởng thụ như mèo con. Dễ thương. Nhìn thế này ai mà ghét cho nổi.

"Vậy à, tốt quá. Fufu, em đúng là người tốt bụng nhỉ."

"Thế ạ~?"

Em thấy bình thường mà.

"Chuyện này đến đây là xong nhỉ?"

"Vâng."

"Vậy gọi Rina và chị Riria đến nhé."

Nói rồi chị Rina... à không, chị Ril lấy God Phone ra gọi điện cho hai người kia. ...Hình ảnh Nữ thần cầm smartphone vẫn siêu thực quá.

"Tớ~i rồ~i đây~! Chào em, Katia-chan!"

Chị Rina vẫn năng động như mọi khi, Vút cái xuất hiện.

Và...

"Ril, chị đến rồi. Hô, cô bé đó là Katia à. Hửm? Còn nhóc tì kia là ai?"

Đi cùng chị Rina là một mỹ nhân tóc và mắt cùng màu với chúng tôi, nhưng toát lên vẻ oai phong lẫm liệt, rất "Ngầu" (Cool). Tóc đuôi ngựa (Ponytail), mặc bộ giáp váy (Dress Armor) màu trắng bạc. Ngoại hình chuẩn "Công chúa Hiệp sĩ" (Princess Knight), giọng điệu và phong thái cũng mạnh mẽ.

"A! Thật nè! Gì thế, bé này!? Đáng yêu quá!!"

Chị ấy lao vào ôm chầm lấy Meetia, cọ má lia lịa. Meetia mắt tròn mắt dẹt ngạc nhiên.

"E~to, xin chào... Emerilia-sama đúng không ạ?"

"Ừ, đúng rồi. Gọi là Rilia được rồi. Cứ thoải mái như với hai đứa em chị là được."

"A, vâng... vậy em gọi là chị Rilia nhé. Mong chị giúp đỡ."

"Ừ, nhờ em nhé. Thế, nhóc con kia là ai?"

"A, bé này là Meetia..."

Tôi kể lại câu chuyện vừa nói với chị Ril.

"Hô, ra là vậy... Đúng là không cảm thấy sự bài xích đặc trưng của 『Linh hồn Dị giới』, không nguy hiểm đâu."

"Ổn mà! Vì con bé dễ thương thế này cơ mà!"

Chị Rilia bình tĩnh phân tích, còn chị Rina thì phát ngôn "não tàn" giống tôi lúc nãy.

"Cơ mà, cái Homunculus đó, hồi xưa ta thấy lũ người đó làm cái trò lưu luyến vớ vẩn, ai ngờ lại có ích vào lúc này. Chà, đúng là kỳ tích do nhiều yếu tố ngẫu nhiên tạo thành. Giá mà ứng dụng được thì tốt, nhưng không thể lấy người có Thần Ấn khác ra làm chuột bạch được."

"Chưa chắc đã lặp lại được đâu."

A, chị Rina bắt đầu dụ dỗ Meetia bằng bánh kẹo rồi đặt lên đùi. Đừng cho ăn nhiều quá nhé chị...

Chúng tôi trò chuyện vui vẻ với hai thành viên mới. Meetia ăn no nê xong thì chạy nhảy tung tăng trên đồng cỏ.

"Phải rồi, Katia-chan được Ocupalos dạy phép thuật đúng không?"

"Hả? V, vâng. Phép [Biến Chuyển Lưu Chuyển] ạ."

"Muu. Là chị thì không thể thua được... Được rồi! Chị sẽ ban Gia hộ (Blessing) cho em!"

"Hả!? ...Được ạ?"

"Tất nhiên! Ocupalos đã dạy mà chị em mình không làm gì thì mang tiếng chết!"

Cái tính hiếu thắng gì đây...

"Hừm, nếu thế thì ta cũng ban cho một cái. Thế là đủ bộ Gia hộ của ba chị em nhé."

"Gia hộ của 『Nữ thần Sinh mệnh』 là ta đây sẽ cường hóa hiệu quả phép chữa trị lên cực đại nhé!"

"Gia hộ của 『Nữ thần Chiến thắng』 là ta sẽ tăng cường toàn diện năng lực cho bản thân và những người được em công nhận là đồng đội. Kết hợp với [Tuyệt Xướng] của em thì hiệu quả sẽ rất khủng đấy."

"A, cảm ơn các chị!"

Lúc chuyển sinh chị Rina đã cho Gia hộ "Miễn nhiễm Tức tử" (Chống đòn chết ngay) để đối phó Linh hồn Dị giới. Toàn hàng khủng. Em sẽ tận dụng triệt để ạ.

"Nhân tiện, chuyện với Anh ấy thế nào rồi?"

Chị Rina đột ngột "quay xe".

"! ...E, e~to, chưa có tiến triển gì đặc biệt... Ahaha..."

"Vậy sao, vẫn chưa giải tỏa được nỗi lo à?"

"Ưm~, cái đó thì em không bận tâm lắm nữa..."

Tôi kể về giấc mơ hôm qua. Về việc linh hồn và ý thức của tôi đang hòa trộn để trở thành một Katia hoàn chỉnh.

"Ra vậy... Sẽ thành như thế sao. Katia thấy ổn chứ?"

Chị Ril hỏi. Trước khi chuyển sinh chị ấy bảo là "ẩn số", nên chắc chị ấy lo lắng.

"Vâng, ổn ạ. Em nghĩ đó là kết quả tốt nhất."

"Vậy thì tốt rồi."

"Vậy nỗi lo đó coi như xong... Tỏ tình luôn đi (Kokucchaba)?"

"!? T-Tỏ..."

"Thôi nào, ngay lập tức thì khó quá. Em ấy nhát mà."

Đúng thế. Đã bảo đừng vội mà...

Hơn nữa, tôi cảm giác anh Kite vẫn đang giữ khoảng cách. Chưa đến lúc... Như kiểu anh ấy đang giấu giếm điều gì đó...

Tôi nói ra suy nghĩ đó...

"Hư~m? Tên là Kite hả? Người thế nào nhỉ."

"A, nếu thế thì giờ hắn đang ở cạnh Katia (xác) đấy."

"A, thật hả? Đâu đâu?"

Có vẻ họ đang nhìn xuống thế giới thực. Uuu, bị soi người trong mộng xấu hổ quá?

"Hô~, đẹp trai phết. Trông có vẻ thành thật. ...Ủa? Cảm giác này... Tại sao lại ở đây...? ...A, ra là thế. Chà, con người đúng là nhiều chuyện nhỉ."

Chị Rina vừa quan sát vừa lầm bầm. ...Tò mò chết đi được.

"Hừm, để ta xem... Hửm? Cái này là..."

Chị Rilia cũng quan sát và có vẻ nhận ra điều gì đó. Anh Kite bị sao thế? Tò mò quá!

"Hai chị sao thế?"

"Gì? Chị Ril không nhận ra à? Vẫn hậu đậu như ngày nào."

"L-Làm gì có. ...Mồ, cái gì chứ... A, a, ra là vậy... Hơn nữa, chẳng lẽ đây là..."

Chị Ril cũng nhận ra rồi. Và còn bị em gái chê hậu đậu nữa...

"N-Nè? Anh Kite có chuyện gì sao?"

Tôi lo lắng hỏi.

"...Ưm~, chị không nói được... Chắc cậu ấy đang giữ bí mật."

E, eehhh~... Nói thế làm người ta tò mò chết mất.

"Không sao đâu, đừng làm mặt sắp khóc thế. Không phải chuyện xấu đâu, rồi cậu ấy sẽ tự nói với em thôi."

"Vậy, ạ...?"

"Ừ, chắc chắn. Cuộc gặp gỡ của hai đứa là định mệnh đấy."

Chị Ril cũng nói thế, nhưng định mệnh là sao...?

"Chị ơi...?"

"Nên là, em cứ bình tĩnh, cứ tự nhiên như bây giờ là được."

"...Vâng ạ. Em sẽ chờ đến ngày anh Kite kể cho em nghe."

Kết cục là tôi vẫn phải làm như cũ. Tiếp tục tìm hiểu anh ấy từng chút một.

Sau đó, chúng tôi nói chuyện thêm một lúc rồi tôi và Meetia rời Thần Giới.

—— Cuộc trò chuyện của Ba Nữ Thần sau đó ——

"Nè chị, 'Định mệnh' là sao? Cái anh chàng Kite đó... ngoài việc ...... ra thì còn gì nữa?"

"Chị cũng mới nhận ra thôi. Cuộc gặp gỡ của hai đứa nó đúng là định mệnh không thể chối cãi."

"...Ra thế. Người bảo hộ linh hồn mà đã nói là 'gặp gỡ' thì tức là..."

"...A, ý chị là? Tức là hai người họ có duyên nợ sâu sắc từ kiếp trước?"

"Đúng vậy. Sức mạnh của tình cảm không thành ở kiếp trước đã dẫn lối cho họ gặp lại nhau. Chị tin là như thế."

"Được đấy~, lãng mạn ghê~."

"...Cầu mong kiếp này họ sẽ được hạnh phúc..."