Chương 56
“Cuối cùng thì bọn mình cũng đến đây ha.’’
“Ý em là gì khi nói ‘cuối cùng’ hả?’’
Trước mặt chúng tôi là một dãy hàng quán được trang trí liền lại với nhau bởi một dây lồng đèn kéo dài dọc theo bờ sông.
Đám đông tấp nập qua lại, mặt trời thì đã lặn và không khí phảng phất lên mùi nước sốt thơm lừng.
“Thì anh biết đó, em từng bảo là bọn mình nên đi thử cái lễ hội mùa thu này ý.’’
…Đúng là em có nói thế thật. Và giờ thì em đang làm nó luôn rồi.
“Eh~ em có nói vậy sao, Shiraho?’’
Tôi giả vờ ngây ngô đá khoáy lại em.
Tính ra, lần này tôi cũng chả muốn phản kháng lại em lắm. Bụng tôi đang đói meo và thành thật thì bây giờ tôi chỉ muốn có ngay cốc bia với hộp mì yakisoba hay thứ gì đó để lấp đầy cái bụng này thôi.
“Không phải ‘Shiraho’ mà anh!? Thôi nào!’’
Whoa whoa, bình tĩnh thôi chứ - em là cái giống gì vậy, thú hoang à?
“Rồi, rồi.’’
Bọn tôi phải làm như thế này trong suốt cả một tháng trời sao? Tôi còn suýt thì gọi nhầm tên của em lên ở chỗ làm rồi đấy. Tomine-san cũng bắt đầu dấy lên nghi ngờ rồi.
Từ cái ngày mà tôi phải thấy mặt Shiraho – không, là Yo - ở cả trong lẫn ngoài giờ làm việc thì cái ranh giới giữa chúng tôi đang mờ dần đi rồi.
“Và đừng quên là có một thứ quan trọng hơn mà anh cần phải nói trước tiên đấy! Bọn mình đã phải cất công tách ra đi riêng đến đây là vì nó đấy!’’
“Ah…’’
Ừ thì đến cả một người như tôi, người mà có vẻ chậm tiêu, cũng hiểu điều này.
Chiếc obi màu lam nhạt khẽ uyển chuyển quanh thân áo yukata lỗng lẫy sắc vàng của em.
“…Trông… hợp với em lắm.’’
Biểu cảm của em ngay lập tức như một quả pháo bông rực nở trên bầu trời, hay như một chiếc xe vụt ra khỏi đường hầm tăm tối mà sáng bừng lên tươi cười.
“Yay! Cảm ơn anh! Mừng là em đã cất công ăn diện mà!’’
Với động tác uyển chuyển, em liền tiến tới khoác lấy tay tôi và bước đi.
Khi em bất chợt nhắn với tôi qua hệ thống liên lạc nội bộ của công ty hồi chiều rằng, “Nay phải tan làm đúng giờ nhe anh!’’, tôi đã rất sốc luôn.
Dù chúng tôi cũng có các công cụ nhắn tin tiện lợi hơn khác, nhưng em ấy thì lại khăng khăng là, “Nếu em không làm vậy thì sẽ mất hết dũng khí mất~’’.
Tôi không chắc sự tự do như này có phù hợp ở nơi làm việc hay không, nhưng dù gì thì em ấy cũng là một trong những nhân viên xuất sắc nhất của tông ty bọn tôi, nên thôi kệ vậy.
“Thế khai vị với món gì đây? Với mấy món đậm chất lễ hội hay một cây kẹo táo nhá?’’
“Sao bọn mình phải khai vị với món ngọt chứ? Gọi bia luôn đi anh. Bia.’’
Tôi kéo tay cái người mà còn đang khoác lấy mình mà đi về phía mùi hương nước sốt tỏa ra.
Ở gần quầy yakisoba chắc chắn sẽ có quầy bán bia – đó là suy nghĩ của một ông chú già như tôi đây.
“Bia là tất cả mà một lễ hội có cho một người trưởng thành à~’’
Shiraho tung tăng từng bước chân mà vui vẻ theo sau tôi. Chính điều này khiến cảm giác ở bên em ấy thật dễ chịu mà.
Vì bạn không cần phải cố ra vẻ làm gì cả.
“Cho bọn tôi hai lon bia với.’’
“Có ngay đây!’’
Một anh chàng điển hình của mấy quầy bán hàng lễ hội với chiếc khăn xanh quấn trên trán liền đưa cho bọn tôi hai lon.
Có vẻ chúng đều ngâm trong xô đá nên đã được làm mát đến độ lạnh tuyệt hảo.
“Thế này cũng được chứ?’’
Phớt lờ đi những giọt nước còn đang lấm tấm trên thân lon, em liền chộp lấy một trong hai lon 350ml mà không chần chừ gì.
“Được cả mà!’’
Dưới ánh đèn sáng rực của các quầy hàng ven sông, hai chiếc lon màu bạc khẽ chạm vào nhau.
““Cheers.””
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
