Chương 58
Lễ hội hạ màn và chúng tôi liền dạo bước về nhà.
Tay em vẫn đang quàng lấy tôi, vẫn luôn là vậy trong suốt cuộc dạo chơi này.
“Mmm, thỏa mãn thật đấy!’’
Xoa xoa cái bụng của mình, em tung tăng dạo qua khu dân cư, tiếng guốc của em vang lên lộp cộp một cách nhẹ nhàng. Nếu giờ còn là mùa hè thì cái nóng oi ả với độ ẩm cao sẽ khiến em phải khổ sở hơn thế này – nhưng tiếc là giờ sang thu rồi.
Ở góc nào đó, những đóa hoa chi mộc tê bung nở tỏa hương thơm ngát.
“Thi thoảng đi mấy dịp như này cũng không tệ.’’
Tôi nhớ lại khung cảnh nhộn nhịp vừa nãy. Khi mọi người cùng nhau dạo quanh phố xá và mỉm cười.
“Đúng ha~ Em mừng là mai em xin nghỉ rồi.’’
Lời đàm tiếu vu vơ của em thoáng qua bên tai tôi khi đang nghĩ linh tinh.
Ui trời, em ấy đã xin phép nghỉ có lương rồi à…? Vì em đột nhiên rủ tôi ra ngoài nên… tôi cũng chỉ cố gắng để về đúng giờ thôi – tôi còn không có thì giờ nghĩ đến việc đấy luôn nữa.
“Oh? Senpai, bộ mai anh vẫn phải đi làm sao?’’
“Ừ. Vì có ai đó bất chợt lại rủ anh đi chơi đấy.’’
Shiraho liền cố gắng huýt sáo để giả ngơ đi nhưng trông có vẻ không thành rồi. Rồi em bất ngờ giật nảy mình lên mà quay người sang nhìn tôi.
“Mà bên cạnh đó thì mai anh phải làm việc gì vậy…?’’
“Thì cũng không có việc gì quan trọng, chắc là lại xử lí mấy cái giấy tờ thôi.’’
“Sẽ không có cuộc họp nào đâu đúng không anh?’’
Tôi cố nhớ lại lịch trình của mình – yeah, tôi khá chắc là không có cuộc họp nào cả. Rồi sau đó nhìn vô mắt em mà gật đầu.
“Vậy sao anh không làm việc tại gia đi!’’
“Ah… cũng là một lựa chọn ha…’’
Vì em đã liên lạc với tôi qua kênh nội bộ của công ty để khiến tôi chú ý, nên thành thật mà nói ngày mai tôi vẫn muốn đến chỗ làm hơn. Nếu tôi mà tự dưng không đâu xin làm việc ở nhà thì có khi sẽ gây ra hiểu lầm mất.
“Em sẽ làm bữa trưa cho anh cho! Vì một senpai khổ sở lại phải vật lộn với công việc sau một ngày đi chơi lễ hội mệt mỏi đó.’’
“Có mà em chỉ đang muốn trêu anh thôi thì có.’’
“Hehe.’’
Em lè chiếc lưỡi đỏ mọng của mình ra. Có lẽ vì tôi cũng không đối đáp gì thêm nữa nên em cũng dần im lặng. Và vì lí do nào đó mà tôi ngày càng cảm thấy mỗi bước chân của mình như nặng hơn vậy.
“…Chắc là anh đành phải đón nhận bữa trưa của em thôi.’’
Câu từ thốt ra trước cả khi tôi kịp cản chúng lại, đúng hơn là tôi đã không thể cản chúng lại.
Một cơn gió mát thoảng qua giữa bọn tôi. Tôi rất muốn nói gì đó tiếp, nhưng bộ não đã dần thả lỏng này của tôi thì không nghĩ vậy. Tạ ơn trời vì giờ không phải mùa hè. Nếu là mùa hè thì cái bầu không khí này chỉ khiến tôi cảm thấy rạo rực hơn mà thốt nên điều gì đó không đâu mà thôi.
“Nếu anh đã muốn đến vậy rồi thì Shiraho đảm đang đây sẽ dốc hết sức mình vào việc đó luôn!’’
Em gồng cơ tay của mình lên mà tự đắc – dù chả có múi cơ nào – và rồi làn da trắng ngần của em liền hé ra ngoài sáng.
Có lẽ vì xấu hổ khi thấy tôi chú ý đến nó nên em liền từ từ hạ tay mình xuống.
“Senpai, nhà của anh cũng khá xa nhỉ?’’
Và có lẽ vì em đang mặc một bộ yukata, nên hai bước chân của em mới bắt kịp một bước chân của tôi. Tôi cũng chả biết giờ ai mới là người đang bước chân nhanh hơn nữa.
“Ừ… cảm giác như nó xa hơn mọi khi vậy.’’
Vài cây cột điện lướt ngang qua tụi tôi.
Tôi và em ấy chỉ đơn giản là senpai và kouhai, không gì hơn – chỉ là hai con người tình cờ sống đối diện nhau. Dòng suy nghĩ đó chợt hiện lên trong đầu tôi rồi liền biến mất nhanh chóng.
Rồi khi chúng tôi nhận ra thì cũng đã đến trước cửa lối vào khu chung cư của em ấy rồi. Thông thường, bọn tôi sẽ vẫy tay chào tạm biệt nhau ở đây.
Ah… mình cảm thấy bị cuốn hút vô cái bầu không khí này thật.
“Này, Shiraho. Cảm ơn em vì đã mời anh hôm nay. Anh không thường đi mấy nơi như này lắm, nên anh đã rất vui đó.’’
Em liền nghiêng đầu qua đối diện với tôi. Đó đáng ra là khuôn mặt mà tôi phải quen thuộc nhất, nhưng giờ nó trông như vừa tự hào, cũng thật vừa ngại ngùng và như có khóe lệ trên mi em vậy.
“Không, không, em mới là người thấy vui này!’’
Tôi biết mình vừa nói một câu gì đó không giống bản thân tí nào, nhưng em ấy lại không chỉ điểm nó ra.
“Nè, senpai.’’
Hai cánh tay vừa nãy còn quấn quít lấy nhau giờ đã chia xa, để lại khoảng không lạnh lẽo ở bên trái tôi.
“Bọn mình có thể tiếp tục như thế này nếu anh muốn mà, anh biết đó? Em hoàn toàn ổn với nó… mãi mãi mà.’’
Để lại câu nói phía sau, Shiraho liền biến mất vào sau cánh cửa ra vào khu chung cư. Chỉ có tiếng vang vọng từ đôi guốc em đi là còn kêu rõ bên tai tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
