Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18791

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

Web Novel - Chương 57

Chương 57

Cả hai bọn tôi uống liền một hơi lớn và rồi như thể không có gì to tác mà lại khoác tay trong tay với nhau tiếp. Anh không phải người khởi xướng đâu đấy nhá? Tôi thầm nghĩ một lời bao biện trong đầu mình mà không nhắm tới đích danh cụ thể ai cả.

Không biết sau một tháng như này, mình có quen được với nó không nữa.

Tôi lén liếc nhìn gương mặt đang được chiếu sáng bởi vô số lồng đèn bên đường của Shiraho.

Má em ửng hồng hơn so với lúc ngồi văn phòng và bờ môi đó, trông bóng mượt như một cây kẹo táo vậy.

“Có gì sao ạ?’’

Khi em quay mặt về phía tôi, một mùi hương ngọt ngào thoảng qua và gương mặt tươi cười khi nói đó của em khiến tim tôi chỉ muốn đập loạn lên.

Ah… có khi mình đã bị ‘chuốc say’ bởi cái bầu không khí lễ hội này rồi.

“Nah, không có gì cả đâu. Chỉ là anh thấy hứng thú với kiểu tết tóc của em mà thôi.’’

Tôi liền buộc miệng nói ra một điều thừa thãi.

Em ấy chớp mắt ngạc nhiên, rồi lại quay mặt mình về phía trước.

“Hehe, trông đẹp lắm đúng không anh? Em biết mà – senpai kiểu gì cũng thích nó thôi.’’

“Ai biết được.’’

Tôi cũng quay mặt mình lại ra đằng trước và nhấp một ngụm bia.

Có lẽ vì đã qua cái nóng nực của mùa hè rồi nên lon bia vẫn còn khá mát lạnh.

Bị thu hút bởi hàng tá mùi thơm, chúng tôi cứ thế mà tiến tới các hàng quán đồ ăn như thể bị nam châm hút vậy.

“Này… anh đói rồi. Không phiền khi anh đi mua chút yakisoba chứ?’’

Tôi hỏi ý kiến nàng kouhai của mình, người còn đang khoác lấy tay tôi.

“Yakisoba à… cũng ngon đó! Nhưng em còn muốn ăn mực nướng nữa cơ!’’

Tôi không ngờ là em lại chấp thuận dễ dàng như vậy đấy.

Chỉ việc nghĩ tới vừa uống bia, vừa ăn yakisoba, xong còn mực nướng nữa cũng khiến bụng tôi trở nên cồn cào hơn rồi.

Bọn tôi lướt qua các gian hàng mà tìm món mình muốn.

“Em có thể bỏ tay anh ra được chưa vậy?’’

“Ehh~! Nếu em mà buông ra thì còn lâu anh mới cho em khoác tay nữa à!’’

“Nhưng em không thể ăn yakisoba với chỉ một tay đâu đó.’’

Em ấy liền dơ ngón trỏ lên mà lắc “tsk tsk”. Bộ đây là trào lưu mới nào đó à? Trông khó chịu thật, ước gì em bớt làm mấy trò này đi thì hơn.

“Đó là lí do vì sao em ở đây đó, phải hem?’’

“Không nhá, nếu bình thường anh mà ở một mình là tự xử được luôn rồi.’’

Vừa nói mà như vừa cãi nhau, chúng tôi đã mua xong phần yakisoba và mực nướng. Phải cảm ơn sự chu đáo của chủ quán mới được, vì chúng tôi được cho hai đôi đũa riêng biệt lận… Tuyệt.

Lúc tôi mở nắp hộp nhựa lên, hương thơm nông nàn của mùi vị nước sốt liền bay lên không trung.

Lớp sốt phủ trên bắp cải và cà rốt nướng đã kích thích vị giác của tôi dù có ghét nó hay không.

“Em muốn ăn gừng muối!’’

Shiraho há miệng mình ra mà háo hức đợi.

“Rồi, rồi. Còn anh thì muốn đống bắp cải bên này hơn.’’

Vì một bên tay tôi vẫn còn đang bị bám lấy, nên tôi đành cầm lấy một đôi đũa lên mà gắp phần yakisoba trên tay em và đưa miếng gừng muối vào miệng em ấy.

“Mmm~ đúng là ngon tuyệt cú mèo mà! Em cũng phải uống thêm hớp bia nữa mới được!’’

Sau khi em uống ực một hơi và thở hắt ra sảng khoái, Shiraho liền quay phắt người về phía tôi.

Cánh tay tôi vẫn bị em giữ lấy.

Em bám lấy nó chặt hơn trước – như thể nó thuộc về em ấy vậy.

“Nè senpai, cứ như này…’’

Dòng người cứ thế bước qua bên cạnh chúng tôi, còn em thì khẽ áp sát người lại gần tôi hơn mà hé miệng thủ thỉ.

“Anh không nghĩ nó cũng rất thú vị sao… cứ chậm rãi tìm hiểu sở thích của đối phương như vầy ý?’’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!