Chương 60: Và rồi nàng kouhai đưa ra quyết định của mình
Góc nhìn: Shiraho Yo
Làn nước ấm chảy dọc theo mái tóc tôi. Hôm nay là ngày mà senpai sẽ đến gặp bố mẹ tôi. Ngay cả chính tôi cũng thấy điều này thật vô lí mà.
Nếu tôi muốn từ chối cuộc xem mắt đó, thì tệ nhất tôi chỉ cần nói rằng “Tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau đâu” với đối tượng xem mắt là xong. Nhưng vì tôi muốn dựa dẫm nhiều hơn vào senpai, nên thành ra chuyện lại thế này.
“Không, mình cũng đâu ghét ý tưởng này đâu…’’
Câu từ thốt ra liền theo dòng nước mà trôi đi. Hai tuần trước, tôi đã nghĩ, Chỉ đơn giản là giới thiệu anh ấy với gia đình mình thôi, chả có gì to tác cả. Nhưng khi càng tới gần ngày đó, tôi lại càng cảm thấy lo lắng hơn – mình nên giới thiệu senpai với bố mẹ sao đây, liệu anh ấy có thể thưa chuyện đàng hoàng với họ không, lỡ đâu chúng tôi lại nói gì đó không đâu thì sao? – và rồi nỗi lo cứ thế mà chất đống.
Và giờ thì ngày đó cuối cùng cũng tới rồi, không còn cách nào cả. Tôi phải tự trấn an bản thân mình. Tôi tự làm mát đầu mình bằng dòng nước xối trong hai mươi phút, cũng đến lúc rồi.
Dù chỉ là đi về quê nhà của mình thôi, tôi vẫn muốn ăn diện sao cho trông thật thanh lịch một chút. Có vẻ một chiếc váy liền thân là lựa chọn tốt nhất rồi.
Vừa kiểm tra lại thời gian, tôi vừa trang điểm một cách cẩn thận. Tôi luôn muốn mình trông thật xinh đẹp trước mặt anh ấy. …Dù lần đầu gặp mặt trên hiên nhà, tôi đã để lộ mặt mộc của mình ra, nên mấy việc này có khi cũng hơi vô nghĩa.
Khi tôi xuống đến cửa khu chung cư, senpai đã ở đó rồi. Đó không phải là bộ vét mà anh ấy thường hay mặc, cũng không phải bộ đồ mà thỉnh thoảng anh diện lên. Dù đồ của anh trông thật giản đơn – chỉ là một chiếc quần âu, một cái áo sơ mi trắng và một chiếc áo khoác bên ngoài – nhưng để so với kiểu hay mặc thường ngày của anh, nó trông như ở một đẳng cấp cao hơn vậy. Chỉ riêng lớp chất liệu vải thôi cũng đã cho thấy điều đó rồi.
Ah… tôi thật đơn giản mà.
Kể cả khi đây chỉ là một mối quan hệ giả tạo, anh vẫn tiếp nhận nó một cách nghiêm túc. Chỉ việc thấy anh ăn diện hơn mọi khi một chút thôi cũng khiến tôi hạnh phúc lắm rồi. Tôi thực sự đã đổ anh ấy quá mà.
“Senpai, xin lỗi đã để anh đợi lâu.’’
Anh chậm rãi quay người lại. Cả phần tóc mái mà mọi khi anh hay để bù xù giờ cũng đã được chải chuốt cho gọn gàng lại. Trông anh ấy thật bảnh quá đi thôi – một phần trong tôi thì muốn anh như thế này mỗi ngày, còn một phần thì lại cảm thấy nếu vậy thì chắc con tim tôi sẽ không thể chịu đựng được mất, nên tôi muốn anh cứ thoải mái như mọi khi hơn.
“Không sao đâu, anh cũng vừa mới tới thôi.’’
Anh đáp lại tôi trong khi đưa một tay lên gãi má. Đắm mình vào trong làn nắng sớm chiếu rọi qua khung cửa sổ, trông anh thật rạng ngời mà.
Tình yêu quả thật như một trò đùa.
“Nè, senpai.’’
Tôi tiến một bước lại gần với anh ấy hơn. Đôi gót tôi đi hôm nay cao hơn mọi khi và vang lên rõ hơn mỗi khi tôi bước đi trên sàn.
“Em nghĩ là mình tham lam hơn em tưởng đấy.’’
Ngôn từ cứ thế mà tự thốt lên, như thể tôi không còn kiểm soát nó nữa vậy.
“Em lúc nào chả thế.’’
Gương mặt anh giờ đây còn gần với tôi hơn cả những lúc đi làm cùng nhau, hay kể cả lúc đi lễ hội nữa. Bầu không khí toát ra từ anh lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy thoải mái – như ánh nắng ấm áp sưởi ấm bên hiên nhà vậy.
Nhưng một senpai chậm tiêu như anh thì lại chả hiểu gì cả.
“Dù em đã có sẵn nhiều thứ rồi.’’
Anh vừa nói vừa nhìn về một hướng khác. Không, không phải là lòng tham với những thứ mà em đã sở hữu rồi đó.
“Thứ mà em muốn là thứ mà em không thể có cơ.’’
Tôi đang dần không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa. Tôi khao khát có được anh ấy đến độ cổ họng nghẹn lại, còn đôi tay thì ngứa ran cả lên. Có thể anh không còn nhớ nữa. Trước cả cái ngày chúng tôi gặp nhau trên hiên nhà đó – từ cái lúc bọn tôi chung nhau dự án ở công ty – tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Nhớ đến từng câu anh đã nói với tôi lúc đó, nó như cứu rỗi tôi vậy.
“Thôi nào, đi thôi, Yo.’’
Đầu óc tôi liền trống rỗng khi anh chìa tay ra về phía tôi. Liệu tôi có thể vượt qua được ngày hôm nay trong tình trạng này không? Bằng cách nào đó, tôi vẫn giữ khuôn mặt mình tự nhiên được mà đan lấy những ngón tay phải của mình vào lòng bàn tay trái anh.
Tôi đẩy cánh cửa bước ra ngoài.
Nheo mắt trước ánh nắng chói lóa bên ngoài, tôi tự nhủ trong lòng mình một quyết định.
Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải khiến anh ấy nhìn về phía mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
