Chương 6: "Quyết tâm" của tường sắt
"Được rồi!"
Đó là một ngày tháng 5. Sau giờ học, các thành viên câu lạc bộ bóng chuyền dần kéo tới phòng câu lạc bộ, dù vẫn còn mặc nguyên đồng phục đi học. Mỗi lần cánh cửa mở ra khép lại, thanh sắt lại kẽo kẹt một chút.
"Hôm nay nóng thật."
Các thành viên tháo giày ra, để lung tung trên sàn, rồi vừa trò chuyện vừa thay đồ tập.
Buổi tập sắp bắt đầu rồi.
Trong đó có một người lại hối hả ra ra vào vào phòng. Cậu không nhỏ con lắm, nhưng so với các thành viên cao lớn còn lại thì có.
"Nhiều việc quá! Bận thật đấy! Người xưa đúng là chí lí khi ghép chữ 'mất trí' lại thành chữ 'bận rộn' mà!"
Con người đang lẩm bẩm thật to đó là Moniwa, một học sinh năm ba. Đội trưởng Moniwa lục lọi đống đồ trong phòng câu lạc bộ, rồi đóng sầm cửa lao ra ngoài. Được một lúc sau thì cậu lại quay lại tìm thứ gì đó.
"Chắc chắn là phải ở trong hộp nào đó…"
Thấy Moniwa liên tục lục lọi đồ, Futakuchi, một học sinh năm hai đã thay đồ xong, ngao ngán lắc đầu.
"Anh Moniwa, anh cứ than vãn bận bịu như thể nô lệ tư bản thế à?"
"...Thôi ngay! Mình phải chuẩn bị cho lễ ra quân đấy! Ít ra em cũng phải giúp đi! Hình như còn bài phát biểu của lứa trước…"
Moniwa thở dài, dốc ngược một chiếc hộp, nhưng cậu chỉ thấy băng đầu gối rách rưới, khăn đã dùng, tạp chí có hình người mẫu đồ bơi trên bìa (loại này cũng chẳng phổ biến mấy nữa), và bụi.
"Khỉ thật!"
Thấy đàn anh cố dọn dẹp đống đồ trên sàn, Futakuchi ăn nói chẳng thèm kiêng nể nữa.
"Lễ ra quân bộ hay lắm hả anh? Trường mình còn chẳng có cổ động viên. À mà có mấy con gái đâu!"
Moniwa hắt xì một cái rõ to vì đống bụi, rồi vừa mò lấy khăn giấy vừa cãi lại.
"Đấy không phải mục đích chính! Em không quan tâm đến tình đồng đội à? Cứ ích kỉ như thế thì mới có rạn nứt rồi tường sắt cũng sẽ sụp đổ! …À, xin miếng giấy với."
"Anh Moniwa bớt ăn nói như mấy ông già đi ạ."
Futakuchi quăng hộp khăn giấy rồi quay người rời khỏi phòng câu lạc bộ cùng Aone. Aone vẫn chưa thay đồ xong, nên đầu cậu vẫn còn ở trong chiếc áo phông thùng thình của mình.
Tiếng thanh sắt đánh rầm một cái.
"Mấy thằng này giỏi thế mà sao cứ hời hợt vậy…?"
Khi Moniwa xụ xuống nhìn theo cánh cửa, các thành viên khác cười bất lực, kháo cậu "bỏ cuộc đi". Thấy năm hai Obara đang bối rối nhìn mình, cậu chuyển sang giọng cầu xin.
"Em… Nhất là em đấy, đừng có thành ra như tụi nó!"
"V- Vâng ạ…"
Obara ngập ngừng trả lời, không giấu được vẻ mặt thương xót cho đàn anh.
.
"Rồi, bắt đầu thôi."
Futakuchi và Aone, hai con người vào nhà thể chất đầu tiên, đã bắt đầu tập chuyền bóng qua lại. Aone vẫn trả bóng đều đặn, nhưng cũng thường xuyên ngó nhìn Futakuchi.
"..."
"Sao đấy? Cậu muốn nói gì thì nói đi!"
Futakuchi cau có trả bóng. Nhưng Aone vẫn không mở lời mà chỉ im lặng chuyền đi.
"Nói gì đấy giùm!"
"..."
"Cậu bị làm sao đấy?"
Dù có chuyền bóng bao nhiêu lần, Aone vẫn y hệt như trước, trả lại bóng và nhìn chằm chằm Futakuchi.
Sau vô số câu mở lời vô nghĩa, Futakuchi đã bỏ cuộc.
"...Được rồi."
Cậu dừng tay và ngẩng đầu lên nhìn Aone. Trái với vẻ mặt cứng nhắc đó, cậu ta lại rất tốt bụng.
"Dù sao thì chúng ta cũng là thành viên của bức 'tường sắt' này mà."
Nghe Futakuchi nói vậy, Aone gật đầu lia lịa.
.
Futakuchi bất mãn lê mình về phòng câu lạc bộ để xin lỗi Moniwa, một phần cũng vì Aone lôi cậu về. Ngay khi mở cửa phòng, cậu lại chạm mặt Kamasaki, người đang tập cơ như thường lệ.
"Này, thằng oắt con vác xác về rồi!"
Thấy Kamasaki cười vang trong lúc dùng con lăn tập bụng, Futakuchi liền thốt ra.
"...Anh có làm thế đến mấy thì cơ bụng cũng không rắn hơn đâu."
"Hả?"
Lông mày Kamasaki giật giật, con lăn cũng dừng lại. Nhưng cậu không đứng dậy hay chống gối xuống, mà chỉ giữ nguyên dáng đó. Khỏe kinh khủng.
"Đúng rồi còn gì? Không có sáu múi đâu."
Nghe Futakuchi nói vậy, Kamasaki mới đứng dậy. Cả Kamasaki và Futakuchi đều trên 180 cm, và Aone hơn 190 cm đứng đằng sau, phòng câu lạc bộ chợt trở nên quá sức chật chội.
"Sáu… gì cơ? Loại protein mới à?"
"Không phải protein. Là cơ bụng…"
Futakuchi gặng giải thích, nhưng Moniwa đã cắt ngang.
"Sao đâu, cứ để Kamasaki tùy ý đi.
Futakuchi liếc Moniwa một cái rồi im bặt.
"Này, Futakuchi! Đừng có nói ăn lấp lửng như thế! Sao cơ? Cái gì mà anh không rắn chắc hơn được!?"
Kamasaki đang vén áo lên, để lộ ra cơ bụng sáu múi của mình thì lại bị Futakuchi nói kháy xen vào.
"Anh Kamasaki, não anh cũng chỉ có cơ thôi ạ?"
"Hả!?"
"Này, Futakuchi, đủ rồi!"
Aone im lặng nhìn đồng đội của mình lại cãi nhau vì mấy chuyện linh tinh, mệt mỏi thở dài.
Và đó là lúc cậu nhìn thấy nó. Chiếc băng rôn treo trên tường phòng câu lạc bộ. Là thứ sẽ được treo lên cho vòng loại giải Liên trường và dùng trong lễ ra quân.
Ánh nắng chiếu vào qua những khe hở trên viền rèm, làm những hạt bụi bay bay trong không khí trở nên lấp lánh. Aone nhìn chằm chằm vào chiếc băng rôn.
[Tường sắt Date]
Thấy dòng chữ đó, Aone run lên. Rồi có lẽ vì bị nó thúc đẩy, cậu nắm chặt vai Moniwa và Futakuchi.
"L- Làm sao đấy!?"
Mặc kệ câu hỏi đó, Aone kéo họ lại gần.
Rồi cậu chỉ thẳng vào tấm băng rôn.
Futakuchi và Moniwa, vẫn đang bị Aone nắm chặt lấy người, cùng ngẩng đầu lên nhìn theo.

"...Tường sắt."
"Tường sắt hả…"
Aone im lặng gật đầu.
Kamasaki ngẩng lên nhìn băng rôn, dường như đã quên hẳn múi cơ bụng của mình, rồi đặt tay lên vai Aone. Sasaya cũng tham gia vào, "Ừ, tường sắt mà!"
Obara và năm nhất Sakunami đang đứng gần đó cũng lại gần, đặt tay lên người Aone.
Chưa gì thì các thành viên đội bóng chuyền của Date Tech đã xếp thành một vòng tròn xoay quanh Aone.
"Cái gì đây?"
Futakuchi tính lẻn đi, nhưng Aone túm chặt tay cậu kéo lại, nên cậu chỉ có thể lẩm bẩm.
"Thôi mà…"
Khi Futakuchi đã bị lôi lại vào vòng tròn và các thành viên nắm chặt tay nhau, Aone hài lòng gật đầu.
.
Dưới bầu trời buổi chiều, miếng bảng gỗ ghi "Câu lạc bộ Bóng chuyền" lỏng lẻo hơi đung đưa theo đó.
Buổi chiều đó khá yên ả. Từ trong phòng câu lạc bộ bóng chuyền, tiếng của đội trưởng Moniwa lọt ra một chút.
"Được rồi, mục tiêu của chúng ta năm nay là vòng toàn quốc! Date Tech…"
"Chiến!"
Tiếng hô vang của mọi người vang vọng khắp bầu trời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
