Chương 5: "Obandusu Miyagi" tới Seijoh
Trong phòng câu lạc bộ ồn ào, năm nhất Kindaichi kéo mở tủ khóa của mình. Cậu nhìn ngó xung quanh, rồi chăm chú vào chiếc gương gắn bên trong. Khi cậu đang vuốt vuốt mái tóc như củ hành của mình, đội phó Iwaizumi gọi.
"Này, Kindaichi."
"D- Dạ!"
Cậu giật mình quay lại.
Trong phòng của câu lạc bộ Bóng chuyền thuộc Cao trung Aoba Johsai, không chỉ có Kindaichi hăng hái hơn hẳn ngày thường. Ai cũng vậy. Mọi người đều liên tục chỉnh trang bản thân trong gương và nhắn tin linh tinh, chứ không ngồi yên nổi.
Bởi vì hôm nay là ngày đoàn quay phim cho chương trình nổi tiếng khắp tỉnh "Obandusu Miyagi" sẽ tới đây. Mục đích là để phỏng vấn Oikawa, đội trưởng và một cầu thủ đầy hứa hẹn trong giải Liên trường sắp tới.
"Đây là phỏng vấn Oikawa, nên có làm gì thì mấy đứa cũng không lên TV đâu. Cứ cư xử như bình thường thôi."
Iwaizumi không chỉ dặn dò Kindaichi, mà là tất cả các thành viên đang trong phòng, nhưng chính cậu cũng có chút hồi hộp từ khi hay tin. Nhưng không phải vì hồi hộp nghĩ rằng, "Có khi mình sẽ được lên TV!" như các thành viên khác.
Phỏng vấn Oikawa ấy hả? Ai biết thằng này sẽ làm ra mấy thứ không thể chấp nhận gì chứ, hoặc ít nhất là vạ mồm cái gì. Ai bảo họ làm bạn từ hồi bé rồi còn gì.
Phải canh chừng thằng này…
Iwaizumi cau mày, ngay đúng lúc Oikawa đẩy cửa bước vào.
"Xin lỗi vì luôn là người tỏa sáng nhất nha!"
Cái mặt với cái dáng đó.
Thằng này chẳng biết đọc bầu không khí gì cả…
"Im ngay!"
Iwaizumi nhấn đầu Oikawa xuống ngay lúc cậu ta giơ hình chữ V mà cười.
"Tự nhiên làm sao thế Iwa-chan…"
Oikawa giật lùi lại vài bước, một dòng máu tươi chảy xuống từ mũi.
.
Cả đoàn quay phim đều sững sờ. Lúc giải thích quá trình quay chụp thì Oikawa vẫn còn cười rạng rỡ, nhưng vừa quay lại từ phòng câu lạc bộ thì mũi đã nhét đầy khăn giấy.
Vị đạo diễn với bộ râu hỏi.
"...Này, Oikawa, khăn giấy để làm gì đấy?"
"À, cháu chảy máu mũi thôi ạ, nên không sao! Nó sẽ ngưng thôi ạ!"
Hình như cậu ta còn cười tươi hơn thường lệ, nhưng nhân viên đã chụm lại nhỏ giọng bàn bạc.
"Này, làm gì bây giờ?"
"Cứ lơ đi được không? Thế nhé?"
"Nếu lên hình thì cũng không sao, nhưng để đề phòng thì quay góc nào khó thấy vậy…"
Tiếng còi vang vọng khắp nhà thể chất, cứu vãn bầu không khí khó xử, và mọi người bắt đầu tập giao bóng. Đoàn quay phim chỉnh góc quay sang bên phải cho né khỏi đám máu mũi, và bắt đầu quay.
"Được rồi, mong mọi người giúp đỡ nhé."
Ban đầu các thành viên còn bồn chồn liếc nhìn máy quay, nhưng khi bắt đầu luyện tập thì ai cũng nhanh chóng trở lại như thường. Ở vị trí top 4 tỉnh, câu lạc bộ Bóng chuyền Aoba Johsai có khá đông thành viên, nên buổi luyện tập của họ cũng rất ấn tượng.
Iwaizumi nhìn qua các thành viên, hài lòng gật đầu và ra lệnh, "Năng động lên!" nhưng Oikawa bên cạnh, mũi vẫn nhét đầy khăn giấy, đang lầm bầm.
"Chậc, góc bên trái của tớ đẹp hơn mà…"
Oikawa bất mãn vuốt ve má trái, và Iwaizumi quát.
"Cậu ẻo lả thế hả!?"
"Nhưng mà…"
"Thế tớ cho góc bên phải của cậu chảy máu luôn nhé?"
Máy quay đã chộp được khoảnh khắc này. Nếu tắt tiếng đi thì sẽ có vẻ giống cảnh đội trưởng và đội phó đang nghiêm túc quan sát buổi tập hơn.
.
"Bây giờ tôi phỏng vấn chút được chứ?"
Máy quay lại gần Oikawa trong quãng nghỉ giữa buổi tập. Sau khi chắc chắn là máu mũi của cậu ta đã ngừng và đống khăn giấy đã bị dúi đi, nữ phóng viên nói vào mic.
"Cậu mong chờ gì nhất ở một trận đấu quan trọng?"
"Tôi muốn được thấy đối thủ run sợ khi thấy chúng tôi và buồn rầu khi thua cuộc!"
"...Hả?"
Câu trả lời này làm nữ phóng viên câm nín. Iwaizumi, người đang canh chừng đằng sau, làm dấu X bằng tay và cúi đầu xin lỗi nhân viên.
"Xin hãy cắt đoạn này đi ạ…"
Mọi người cũng gật đầu đồng ý với Iwaizumi, rồi xôn xáo bình tĩnh lại để tiếp tục buổi phỏng vấn.
"Vậy sao cậu lại chọn Cao trung Aoba Johsai?"
"Tại đồng phục trường này hợp tôi nhất."
"Cắt cái này đi ạ…"
"Châm ngôn của cậu trong bóng chuyền là gì?"
"Đã ra trận thì phải đánh tới cùng!"
"Cắt!"
"Cậu nghĩ gì về Iwaizumi, người đội phó đã đồng hành cùng mình rất lâu?"
"Cậu ta ở đó để làm nền cho tôi thôi!"
"Cắt luôn!"
Đạo diễn mệt mỏi ôm đầu, nhưng nữ phóng viên vẫn kiên trì hỏi.
"Thế có ai cậu nghiêm túc coi là đối thủ trong vòng loại này không? Hẳn là có Ushijima từ Học viện Shiratorizawa nhỉ?"
"Ushijima?"
Nụ cười của Oikawa thoáng phai đi, nhưng ngay khi cậu ta mở miệng thì nó đã trở lại.
"...À, đúng rồi nhỉ! Đương nhiên cậu ta là "Ace siêu cấp" trong "top 3 toàn quốc" rồi. Đương nhiên là tôi muốn đánh bại Shiratorizawa, nhưng tôi không có tư thù cá nhân gì với cậu ta đâu!"
Chợt nhận ra giọng cậu ta có vẻ hơi gắt gỏng, phóng viên vội lật sổ mà tìm chủ đề khác.
"À, ừm… Tôi có tìm hiểu một chút. Kageyama từ Cao trung Karasuno từng là đàn em của cậu hồi sơ trung nhỉ? Vì đều là chuyền hai, nên cậu nghĩ gì về cậu ta?"
Lông mày Oikawa giật giật.
"...Đối thủ chăng? Tobio là đối thủ nhỉ? À, ừ, đối thủ. Vậy đó vậy đó, Tobio là đối thủ thôi."
"Xin lỗi ạ…"
Khi Iwaizumi lại cúi đầu xin lỗi, Oikawa quay ra nói thẳng với máy quay.
"Tobio không phải là đối thủ, mà là gan ngỗng."
"Hả?"
Không chỉ Iwaizumi, mà đoàn quay phim cũng thấy khó hiểu. Thấy vậy, Oikawa thích thú giơ một ngón tay lên, tươi cười giải thích.
"Nuôi càng lâu thì càng ngon miệng."
"...Ơ, cũng sâu xa nhỉ."
"Món ăn ưa thích của tôi mà."
Ánh mắt của Oikawa không có vẻ đùa cợt như trước.
.
"Cảm ơn rất nhiều! Chúng tôi sẽ liên lạc lại!"
Sau buổi tập, đoàn quay phim đẩy chiếc xe hàng đầy dụng cụ ra khỏi nhà thể chất.
Oikawa một tay cầm bóng, tay còn lại vẫy chào, thì thầm lẩm bẩm.
"Thế thôi à? Quay cả ngày thì tốt hơn nhiều."
"Tớ không chịu nổi đâu… Sau khi đánh bại Ushiwaka thì mới được. Đọc chưa?"
Iwaizumi quăng cậu số mới nhất của Nguyệt san Bóng chuyền.
Trong mục "Cầu thủ cao trung", ace của Học viện Shiratorizawa, Ushijima, được ghi là "rất đáng lưu tâm". Thế nhưng chẳng có dòng nào về Oikawa.
Khi thấy cuốn tạp chí Iwaizumi đưa, khuôn mặt Oikawa giật giật.
"...Iwa-chan, cậu xấu tính phết nhỉ?"
"Chúng ta được lên TV mà, sao đâu. TV tốt hơn tạp chí nhiều còn gì?"
"Obandusu là chương trình của tỉnh thôi! Nguyệt san Bóng chuyền là tạp chí toàn quốc đấy!"
Oikawa bắt đầu cáu lên, nhưng chuyện này không phải lần đầu. Cả hai người đã nghe nói về Ushijima từ hồi tiểu học, đối mặt với cậu ta, bị đánh bại, rồi lại đứng lên tiếp tục tập luyện. Đấy là cảm giác ở chung một tỉnh với "đại ace" đấy.
Iwaizumi quay lưng lại với Oikawa, nói đơn giản.
"...Thế thì năm nay chúng ta chỉ cần đánh bại Shiratorizawa và đến giải toàn quốc thôi."
Nghe vậy, tay Oikawa nắm chặt bóng hơn. Khuôn mặt phụng phịu ban nãy đã chuyển thành một nụ cười đầy khiêu khích.
"Đương nhiên rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
