Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 3: ...Con Nhỏ Này Làm Cái Quái Gì Thế?

Chương 3: ...Con Nhỏ Này Làm Cái Quái Gì Thế?

 

"Đ-Đùa à..."

"Cậu Kuchinashi...?"

"K-Kuchinashi, cậu..."

Những tiếng thì thào sửng sốt của lũ bạn cùng lớp lọt vào tai tôi.

Sao chúng nó lại phản ứng như thế?

Nhắc mới nhớ, hình như lúc tôi chạm tay vào, khối pha lê đã phát sáng thì phải...

...Chắc là mình đang mơ rồi.

『Chối bay chối biến kìa! Nó sáng rực rỡ thế kia cơ mà!?』

Không thể nào có chuyện đó được.

Bởi vì tôi là đàn ông.

Cái giới tính mà tỷ lệ thức tỉnh năng lực cực kỳ thấp.

Con đường trở thành kẻ "vô năng" đã được hứa hẹn rồi cơ mà.

『Tuy số lượng ít nhưng vẫn có đàn ông sở hữu năng lực mà, chẳng phải cậu cũng nằm trong số đó sao?』

Có cái khỉ gió ấy!

Tại sao lại cứ phải là tôi chứ...!

Cái thằng hừng hực khí thế lúc nãy còn là vô năng cơ mà?

Thế thì một kẻ chẳng có tí động lực nào như tôi làm sao mà là người có năng lực được.

Thử lại lần nữa, thử lại xem nào!

Tôi lại đưa tay về phía khối pha lê.

Pika—!

"Hự, chói quá!?"

"...Phản ứng mạnh mẽ thế này, lần đầu tiên tôi mới thấy đấy. Có vẻ như một nhân tài kiệt xuất đã xuất hiện rồi. Tương lai nước Nhật an toàn rồi."

Gã mặc đồ đen, tên sâu mọt ăn tiền thuế đang lầm bầm cái gì đấy.

An toàn?

Định biến ông đây thành chó săn cho nhà nước hả!?

Thế là bất kính đấy nhé!!

『Này, hay là bỏ cuộc đi?』

Giọng nói chán chường vang lên trong não bộ.

Im đi thằng ngu, cái đồ ký sinh trùng này!

Con người không được phép bỏ cuộc dễ dàng như thế!

Nếu không bỏ cuộc, kiểu gì cũng sẽ tiến về phía trước được thôi!

『Nói thì hay lắm, nhưng dùng câu đó để trốn tránh hiện thực thì tôi thấy hơi bị sai sai đấy.』

Tôi vắt óc suy nghĩ, cố gắng kiểm chứng xem tại sao khối pha lê lại trông như đang phát sáng.

Là nó!

Là do khối pha lê bị lỗi!

Làm lại lần nữa, chắc chắn sẽ...

Tôi đưa tay ra.

Pika—!

"Chói quá!?"

...Đưa tay ra.

Pika—!

"Chói...!?"

............Đưa ra.

Pika—!

"Ch...!? "

........................

Pika—!

『Định làm bao nhiêu lần nữa hả!? Dai như đỉa ấy! Bỏ cuộc rồi ngoan ngoãn chấp nhận đi!』

Khônggggg!

Tuyệt đối khônggggg!

Vô lý!

Chuyện này chắc chắn vô lý!

"N-Này! Em kia! Dừng ngay cái trò làm lóe sáng liên tục lại!"

Ông thầy chủ nhiệm khối đang tiến lại gần để ngăn cản.

Cái gì!?

Định kiếm chuyện với ông đây à!

"Ánh sáng mạnh thế này, chắc chắn là năng lực cực mạnh rồi. Không còn nghi ngờ gì nữa, tống thẳng vào học viện thôi."

"Hả!?"

Giọng nói của tên áo đen vang lên.

Học viện... cái nơi mà tụi bạn cùng lớp khao khát muốn vào, nơi chỉ tập trung những kẻ có năng lực.

Với tôi, nó chẳng khác nào đường lên máy chém cả.

『Ngon rồi nhé. Chẳng cần thi cử gì cũng chốt được lộ trình tương lai.』

Tao đỗ nguyện vọng một rồi nháaaaa!

Đời nào tao chịu khuất phục trước cái trò đi lính trá hình này!

Tôi xác nhận lại rằng mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

Đặc biệt là lũ chó săn chính phủ đang tiến lại gần để tóm lấy tôi.

Chính lúc này!

Tôi đưa tay về phía khối pha lê.

Ăn này! Thái dương hạ san (Solar Flare)!

Pika—!

"Oaaaaaaaáááááá!"

"Mắt tôi, mắt của tôiiiiiiii!"

Trong lúc khung cảnh hỗn loạn như địa ngục trần gian, tôi lập tức vắt chân lên cổ mà chạy.

Mấy gã áo đen canh cửa vì hứng trọn luồng sáng cường độ cao nên mắt mũi tèm lem hết cả, tôi dễ dàng luồn qua trót lọt.

"N-Nó chạy rồi! Đuổi theo mauuuuuu!"

Tiếng gào thét vang lên từ phía sau, nhưng tôi không dừng lại.

Đừng hòng mà dừng lại...

Với cả, tôi không có chạy trốn!

Tôi đang tiến về phía sau đấy chứ!!

『Cái đó người ta gọi là chạy trốn đấy ông tướng ạ.』

Bỏ ngoài tai lời của con ký sinh trùng, tôi bán sống bán chết guồng chân chạy.

Tương lai ra sao, đếch cần biết nữa.

☆☆☆

 

"Hể. Một câu chuyện nhạt toẹt, nghe giết thời gian cũng tạm."

"Chính cô đòi nghe còn gì!"

Và đó là cảm tưởng của Kirako sau khi nghe tôi kể lại sự tình.

Con nhỏ này, bảo là nhạt toẹt...

Rõ là mặn mòi, kịch tính thế cơ mà.

Căng đét luôn ấy chứ.

『Thì cũng chỉ là trốn tránh hiện thực thôi mà.』

Cả ngươi cũng theo phe địch sao, Brutus.

『Ai cơ?』

"Thế, giờ tính sao? Tôi thì chưa bị lên tin tức, nên định vượt biên sang tỉnh khác kiếm gã đại gia nào đó bao nuôi đây."

"Con ả lẳng lơ..."

Kirako ưỡn ngực đầy tự hào.

Làm gì có mà ưỡn.

Phẳng lì thế kia mà ưỡn.

Đúng là bức tường thành vĩ đại.

Nhưng mà, phải viện cớ thế nào đây.

Đương nhiên, tôi không có ý định sống kiểu tự cung tự cấp nơi rừng sâu núi thẳm này rồi.

Cuộc sống đúng nghĩa của con người là phải để kẻ khác làm việc và cung phụng cho mình.

Không phải tôi tự mình sống vì mình, mà là người khác phải sống vì tôi.

『Độc tài còn phải gọi bằng cụ!』

Đừng đánh đồng tôi với mấy gã độc tài phèn chúa đó.

『Cậu tự đánh giá mình cao quá rồi đấy...?』

Nào, lý do.

Lý do tại sao lúc đó tôi lại bỏ trốn.

Hừm...

Tôi nhìn chằm chằm vào Kirako.

...Này, đừng có làm cái mặt ghét bỏ đó chứ.

Lúc ấy, một ý tưởng chợt lóe lên.

"Bị đe dọa, chẳng hạn...?"

"S-Sao cậu lại nhìn chằm chằm vào tôi thế...? Này... đừng bảo là cậu định đổ hết tội lỗi lên đầu tôi nhé!?"

Ví dụ nhé.

Đúng rồi, nếu không phải do tôi tự nghĩ ra, mà là do bị ai đó ép buộc thì sao.

Kết hợp với khả năng diễn xuất thần sầu của tôi, chẳng phải tôi sẽ trở thành nạn nhân bi thảm sao?

『Cái cách cậu bình tĩnh tính kế đổ vỏ cho người khác thật đáng sợ.』

Phải gọi là thông minh.

Vừa khéo có vật tế thần ngay đây rồi.

Duyệt!

『Chuyện này có gì đáng để vui vẻ chốt đơn thế hả!?』

"Này, có thấy nó không!?"

"Chắc chắn nó trốn vào đây rồi. Kiểu gì cũng ở quanh đây thôi. Tìm cho kỹ vào!"

Đang định tóm lấy Kirako thì tiếng quát tháo vọng lại khiến tôi giật bắn mình.

V-Vô lý...!

Đã bị tìm thấy rồi sao!?

『Thì cũng có chạy được bao xa đâu. Cậu làm gì có thể lực.』

Cần quái gì.

Mấy việc chân tay thì cứ để người khác làm là được.

"A~, xem ra hết đường rồi nhé. Toàn là mấy gã đàn ông nhắm vào cậu đấy. Đúng là lễ hội 'khiêng kiệu' của mấy gã đực rựa rậm râu."

"Ý gì hả?"

Kirako cười khúc khích.

Cái nụ cười đầy vẻ bạo ngược đó chẳng chứa đựng gì ngoài sự tà ác.

Chắc vì biết mình không bị làm vật tế thần nên ả bắt đầu nói mấy câu khó hiểu.

"Mà, tóm lại là họ nhắm vào cậu, nên lượn đi chỗ khác nhanh đi. Để tôi bị liên lụy thì phiền lắm."

"À, ừ nhỉ..."

"Ara, hiếm khi thấy cậu biết điều thế đấy. Ngoan lắm, bé ngoan bé ngoan. Nếu cứ ngoan thế này thì sau này tôi kiếm được đại gia, tôi sẽ nuôi cậu làm thú cưng nhé."

Kirako xoa đầu tôi khi thấy tôi gật gù.

Coi tôi là thú cưng hay gì?

Cô mới là thú cưng ấy!

『Cặp đôi biến thái à?』

"Không, không cần thiết đâu. Bởi vì tương lai đó của cô không tồn tại."

"Hả?"

Tôi nắm chặt lấy cánh tay khẳng khiu của ả, khiến ả lườm tôi với vẻ mặt "làm cái quái gì thế".

Đúng vậy, cái tương lai mà cô được hạnh phúc là điều không thể xảy ra.

Bởi vì, tôi sẽ phá đám đến cùng.

『Đâu phải chuyện gì đáng tự hào để tuyên bố hùng hồn thế?』

Bỏ ngoài tai lời con ký sinh trùng, tôi kéo mạnh tay Kirako khiến ả ngã lăn quay.

"Hây a."

"Oáiiiii!?"

Phụt!?

Oáiiiii kìa! Oáiiiii kìa!

Ohyohyohyohyo!!

『Điệu cười của cậu đúng chuẩn ác quỷ luôn rồi.』

Đương nhiên, tôi đã tính toán để Kirako ngã mà không bị thương.

Nền đất toàn lá mục nên êm lắm.

Chỉ là, mái tóc đen mượt mà sờ thích tay kia sẽ lại dính đầy lá cây thôi, nhưng tôi không quan tâm.

Tôi có bị thiệt hại gì đâu.

"Này, có tiếng động đằng này!"

"Nhanh lên!!"

Tiếng người đang đến gần.

Trong tình huống ngặt nghèo thế này mà nụ cười trên môi tôi vẫn không tắt.

Đến lúc này, Kirako mới vỡ lẽ.

Rằng ả ta, đã bị dùng làm mồi nhử.

"N-Nhà ngươi...! Dám làm cái trò...!"

"Cứ ở lại thu hút sự chú ý rồi bị bắt đi nhé. Trong lúc đó, tôi sẽ chuồn."

"Cái quái gì thế hảảảảảả!?"

Tiếng hét thất thanh.

Nhưng ưu thế tuyệt đối đang thuộc về tôi.

Đương nhiên, tôi không nghĩ con ả này sẽ ngoan ngoãn chịu trói.

Kiểu gì lúc đó nó cũng sẽ khai ra tôi cho xem.

Nên là, tôi xin phép té trước đây.

"Cái trò khốn nạn đó, còn lâu bà đây mới chấp nhận...!"

"Vĩnh biệt nhé. Đồ mù vận động."

Tôi nở nụ cười rạng rỡ, bỏ mặc Kirako đang ngồi bệt dưới đất.

Với nhan sắc và tài diễn xuất của mình, tôi sẽ lừa một cô nàng nào đó và sống một cuộc đời an nhàn thôi.

Tương lai của tôi sáng lạn quá đi.

『Sáng lạn trên tiền đề làm trai bao thì có gì hay ho hả?』

Được rồi, giờ thì mình té...

Ngay khi tôi vừa nhấc chân định bước đi.

"Hây."

"Bụp!?"

Chân bị ngáng, tôi lao cả mặt xuống đất.

...Con nhỏ này làm cái quái gì thế?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!