Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9419

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1388

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 7

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 63

Tập 01 - Chương 2: ...Phát Sáng?

Chương 2: ...Phát Sáng?

 

Khi lễ tốt nghiệp đã cận kề, tôi đang lê bước về phía nhà thể chất của trường trung học.

Tại sao tôi lại đi đến đó ư?

Kiểm tra năng lực đặc biệt.

Đúng như tên gọi, đây là buổi kiểm tra để xem ai có năng lực đặc biệt hay không.

Đó là nghĩa vụ bắt buộc mà mọi học sinh năm cuối cấp hai đều phải thực hiện trước khi ra trường.

...Vâng, như hạch.

"Nghĩa vụ" là một trong những từ mà tôi ghét nhất trên đời.

Chỉ đưa quyền lợi đây thôi.

Với tôi, không tồn tại hai chữ nghĩa vụ.

Ngay từ lúc này, tôi đã chẳng muốn tham gia cái buổi kiểm tra này chút nào rồi.

Nói chung là, cái việc nghiêm túc đi kiểm tra thứ năng lực mà trước đây chỉ có mấy đứa "tự kỷ" (chuuni) ảo tưởng sức mạnh mới nhận vơ là mình có, thật nực cười hết sức.

Cơ mà, kể từ khi mấy cái công trình quái đản gọi là "Hầm ngục" xuất hiện, thì chuyện năng lực đặc biệt có thật và đang được sử dụng cũng là sự thật.

"Này, Kuchinashi. Buổi kiểm tra năng lực hôm nay bắt đầu lúc mấy giờ thế nhỉ?"

Trên đường đến nhà thể chất, một gã con trai bắt chuyện với tôi.

...Trông mặt quen quen.

Bạn cùng lớp à?

Vì tôi chẳng có tí hứng thú nào nên hoàn toàn không nhớ nổi tên hắn.

Mà khoan, không phải hơi bị thân thiết quá à?

"10 giờ cậu nhé."

"Thank you."

Cậu ta cười rồi vỗ vai tôi cái bộp.

Thằng nào đây?

Bắt chuyện với ông đây tự nhiên như ruồi, nhưng bố mày đếch biết mày là ai cả.

"Này, nếu bọn mình có năng lực đặc biệt thì làm gì giờ?"

Vẫn còn lải nhải nữa...

Nói chuyện với mày chẳng có chút lợi lộc nào nên tao không muốn mở mồm đâu...

『Chà, ngay từ đầu cái tư tưởng chỉ giao tiếp khi có lợi ích đã là thế nào rồi?』

...Trong đầu tôi lại vang lên giọng nói của gã đàn ông lạ hoắc nào đó.

Là một ông chú.

Giọng của một ông chú đã bị sóng gió xã hội vùi dập đến tàn tạ.

『Không phải nhé!? Tôi trạc tuổi cậu thôi mà!? Với cả, tôi đã giải thích về mình bao nhiêu lần rồi hả?』

Tại sao tôi lại phải niềm nở chào đón một kẻ tự tiện ký sinh trong não người khác chứ?

『............Thôi, chuyện đó gác sang một bên đi.』

Cái quái gì thế không biết.

Một con ma, tự nhiên xuất hiện từ vài năm trước.

Thỉnh thoảng tôi còn thấy hắn mờ mờ ảo ảo nữa chứ.

Trong khi hạ quyết tâm rằng một ngày nào đó sẽ đến ngôi đền xịn xò nhất để trừ tà, tôi sực nhớ ra mình đang bị gã "bạn-cùng-lớp-nhưng-không-nhớ-tên" bắt chuyện.

Lờ đi thì mang tiếng xấu.

Thế nên, tôi miễn cưỡng trả lời.

"Chắc không có đâu. Xác suất con trai sở hữu năng lực đặc biệt còn chưa đến 1% mà."

Kiểm tra năng lực đặc biệt là bắt buộc đối với cả nam lẫn nữ khi sắp tốt nghiệp cấp hai.

Tuy nhiên, những người được xác nhận có năng lực hầu hết là nữ.

Có thể một phần lý do là vì nữ giới chiếm quá nửa dân số thế giới chăng.

Nghe nói nhiều quốc gia đang nghiên cứu nguyên nhân, nhưng vẫn chưa có kết quả.

Tóm lại, con trai gần như không bao giờ thức tỉnh năng lực.

『Kỳ lạ thật nhỉ. Tại sao thế cơ chứ?』

Không biết, không quan tâm.

Chuyện đó có lợi cho tôi, nên tôi cũng chẳng buồn tìm hiểu làm gì.

"Đúng là thế thật. Nhưng mà, vẫn nuôi hy vọng chứ? Dù sao thì, nếu có năng lực đặc biệt, bọn mình sẽ được vào cái học viện toàn nữ sinh đó đấy!?"

Nghe cảm thán của tên cùng lớp, tôi thầm phỉ nhổ trong lòng.

Trong đầu mày chỉ có mỗi dục vọng thôi à, con khỉ này.

Trong ba loại ham muốn lớn nhất của con người, dục vọng là thứ duy nhất có thể kiểm soát hoàn toàn và cũng là thứ không cần thiết nhất.

Và, trong cái thế giới hiện đại đầy đủ này, thứ dễ khiến con người ta phát điên nhất cũng chính là nó.

Nói cách khác, đó là thứ ghê tởm đáng bị khinh bỉ.

『Cần phải nói nặng lời thế không? Bình thường thì ở tuổi cậu, có hứng thú với người khác giới là chuyện đương nhiên mà?』

Đếch quan tâm.

Tôi hoàn toàn không có hứng thú với những người khác giới không mang lại lợi ích gì cho mình.

Tuy nhiên, không được trả lời sai ở đây.

Đang đi đến nhà thể chất không chỉ có hai đứa tôi.

Xung quanh còn có rất nhiều học sinh cùng khối... và cả các bạn nữ nữa.

"Tớ không có ý định đến những nơi như thế đâu. Xin lỗi nhé, tớ khác cậu."

"Chè... Chán thế."

Tên cùng lớp cau mày trước câu trả lời của tôi.

Nhưng sự chú ý của tôi không nằm ở hắn, mà là ở xung quanh.

"Quả nhiên, cậu Kuchinashi đúng là khác bọt nhỉ."

"Đánh đồng cậu ấy với mấy đứa con trai khác là thất lễ đấy."

Các cô nàng đang thì thầm to nhỏ, nhưng tôi nghe rõ mồn một đấy nhé.

Uy tín của tôi, tăng vùn vụt.

Cảm ơn nhé, cái bàn đạp tự nguyện kia.

Nhờ mày bị hạ thấp mà tao lại được nâng cao giá trị thêm một bậc.

『Đúng là một cậu học sinh trung học với những suy nghĩ đen tối...』

Mặc kệ giọng nói của con ma (ký sinh trùng), tôi bước vào nhà thể chất.

Khi toàn bộ học sinh trong khối đã tập trung đông đủ, giáo viên chủ nhiệm khối bắt đầu lên tiếng.

"Hôm nay, như đã thông báo trước, chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra năng lực đặc biệt. Tất cả xếp thành một hàng, lần lượt chạm vào khối pha lê kia. Nếu pha lê phát sáng, nghĩa là em có sở hữu năng lực đặc biệt. Những ai làm pha lê phát sáng, hãy đứng chờ ở trong nhà thể chất. Những người còn lại có thể ra về. Nào, bắt đầu theo thứ tự số báo danh."

Việc thiết lập được thực hiện đơn giản, giống như khi tổ chức bầu cử trong nhà thể chất vậy.

Có một cái bàn, và bên trên đặt một khối pha lê khá lớn.

Theo chỉ thị của giáo viên, từng học sinh lần lượt chạm tay vào đó.

Thỉnh thoảng, ánh sáng Pika lóe lên, và học sinh đó sẽ đứng lại chờ trong nhà thể chất.

Và, nhắc đến học sinh nam, thì trong số những người đang đứng chờ kia, chẳng có lấy một mống.

Tốt, được lắm.

Mọi chuyện đang suôn sẻ.

"Này, biết gì không? Nghe đồn ánh sáng kia càng mạnh thì năng lực đặc biệt càng mạnh đấy."

"Thế à."

Tên cùng lớp đứng xếp hàng trước tôi thì thầm quay lại nói.

Cảm ơn vì đã cho tôi biết một thông tin mà tôi hoàn toàn đếch quan tâm.

Mà ngay từ đầu, sức mạnh của năng lực đặc biệt được đo bằng tiêu chuẩn quái nào chứ.

『Kể cũng đúng, là gì nhỉ. Chắc là độ hiếm chăng? Sức mạnh to lớn thường hiếm mà.』

Hừm.

Thôi, dù sao cũng chẳng liên quan đến mình, nghĩ nhiều tốn não.

"Với cả, mấy người mặc đồ đen kia là người của chính phủ đúng không?"

"Ừ. Nghe bảo là để đề phòng năng lực đặc biệt bùng phát mất kiểm soát..."

Liếc mắt nhìn quanh, tôi thấy những nam nữ mặc vest đen đứng chắn ở tất cả các lối ra vào của nhà thể chất.

Lũ sâu mọt ăn tiền thuế được nhà nước phái đến đấy.

『Cậu nghĩ tất cả công chức đều là kẻ trộm hả? Cậu vặn vẹo quá rồi đấy...』

Như đã nói với tên cùng lớp, bề ngoài là họ được phái đến để đảm bảo an toàn cho buổi kiểm tra.

Nhưng tôi thì đếch tin.

Chắc chắn không chỉ có thế.

Chắc chắn còn lý do khác.

Ví dụ như, để tóm sống mấy đứa định bỏ trốn chẳng hạn.

Thì đấy, kiểu gì chả có đứa muốn trốn.

Tùy vào độ mạnh yếu của năng lực, nhưng nếu xui xẻo thì sẽ bị ép nhập học vào cái học viện kia.

Không thể tự do lựa chọn con đường tương lai cho mình.

Và rồi, tốt nghiệp xong là bị ấn định làm công chức nhà nước.

Tự do lựa chọn nghề nghiệp cái nỗi gì, bị lờ đi hoàn toàn.

Có mấy thằng ngu bảo làm công chức nhà nước thì tốt chứ sao, nhưng tốt cái khỉ khô.

Về cơ bản, là bị bắt đi giám sát hầm ngục, chiến đấu với mấy con quái vật giết người như ngóe.

Có bao nhiêu mạng cũng chẳng đủ.

Đúng là cái nghề "đen" như mõm chó.

Cái này khác quái gì chế độ nghĩa vụ quân sự đâu.

Vì ngày xưa có nhiều chuyện lùm xùm nên họ không công khai gọi là nghĩa vụ quân sự, nhưng thực chất thì gián tiếp bắt đi lính rồi còn gì.

Nghe đâu mấy quốc gia khác còn tồn tại thì đang áp dụng chế độ nghĩa vụ quân sự gắt gao lắm.

Mà thôi, tôi không liên quan, kệ xác.

"A~, sắp đến lượt rồi. Nhưng mà, bọn mình chắc không có cửa đâu nhỉ."

"Ừ."

Thế lại càng tốt cho tao.

Muốn về sớm chết đi được...

Dám giam lỏng thời gian của ông đây, rốt cuộc nhà nước nghĩ mình là cái thá gì chứ.

『Dám đối đầu với cả quốc gia, lòng tự trọng của cậu cao ngút trời thật đấy.』

"Khỉ thật. Tại sao tỷ lệ thức tỉnh năng lực của con trai lại thấp hơn con gái thế không biết."

"Ai biết được."

Dù là cuộc hội thoại nhàm chán đến mức muốn ngáp ngắn ngáp dài, tôi vẫn cố gắng hùa theo.

Tiếc là, tôi cũng chẳng hứng thú nốt.

Chỉ là, việc tỷ lệ thức tỉnh ở nam giới thấp là một điều cực kỳ đáng mừng.

Nghĩa là xác suất bị bắt đi lính gián tiếp cũng thấp theo.

Cái chuyện tôi phải bán mạng chiến đấu vì người khác, đúng là một diễn biến nực cười không thể hiểu nổi.

Tuyệt đối không bao giờ xảy ra.

『Cậu á, dù có chuyện gì xảy ra chắc cũng không bao giờ chịu hy sinh bản thân đâu nhỉ.』

Đương nhiên rồi...

Ấy chết.

Chắc chắn có người đang nghe cuộc nói chuyện của chúng tôi, thôi thì tranh thủ cày thêm điểm thiện cảm vậy.

"Nhưng mà, tớ nghĩ dù không biết lý do là gì, chúng ta cũng nên tỏ lòng biết ơn đối với những người đã thức tỉnh năng lực và đang liều mạng chiến đấu vì chúng ta."

"Cậu đúng là 'bé ngoan' ghê ha."

Tên cùng lớp cười khổ.

Nhưng nhìn phản ứng xung quanh mà xem.

"Cậu Kuchinashi tính cách tốt thật đấy."

"Ừ ừ! Khác hẳn mấy đứa con trai bình thường."

Thấy chưa, dễ ợt.

Chỉ cần phát ngôn kiểu "bé ngoan", cộng thêm cái mã đẹp trai của tôi, là được đánh giá cao ngay tắp lự.

Quả nhiên, con người thật đơn giản.

『Cậu đang nói những điều như ác quỷ ấy...』

Tính cách tôi tràn đầy thiện lương vượt xa cả đại thiên sứ nhé.

『Ha ha, đùa vui đấy.』

Hả?

"Ngầu quá đi, cậu Kuchinashi. M-Mình có nên thử tỏ tình không nhỉ!?"

"Cậu Kuchinashi vừa đẹp người vừa đẹp nết. Nên cỡ cậu không có cửa đâu."

"Ugh..."

Ây chà, quý cô ơi.

Nếu cô chịu nuôi tôi, thì tôi hoàn toàn không phiền đâu nhé.

Tôi sẽ không đi làm cũng chẳng làm việc nhà đâu, nhưng mong cô giúp đỡ.

『Ai mà thèm gật đầu với điều kiện đó chứ? Nô lệ à?』

"Đến lượt tao rồi, đi đây!"

"Ừ."

Tên cùng lớp giơ tay đầy khí thế rồi bước về phía khối pha lê.

Đừng có quay lại nữa nhé.

"Uooooooohhhhhhhh!!"

"Vô năng. Mời người tiếp theo."

"............"

Ahihihihihi!

Hùng hổ thế kia mà lại là vô năng sao!

Được đấy, hài hước đấy.

Thảm hại và nhục nhã, tôi thích lắm.

Chắc tí nữa phải bảo hắn giới thiệu bản thân mới được.

Muốn làm quen ghê cơ.

『Ở đoạn đó mà cậu không dùng từ 'kết bạn' thì đúng là đậm chất cậu luôn.』

"Tiếp theo, em Kuchinashi Yoshihito."

"Chà, đến lượt mình rồi sao."

Tôi đứng trước khối pha lê.

Haaa... phiền phức thật.

Làm nhanh cho xong rồi về nào.

Tôi đã quyết định hôm nay sẽ vừa ăn bánh ngọt (Wagashi) ngon lành vừa nhâm nhi trà nóng rồi.

Vừa nghĩ đến viễn cảnh đó, tôi vừa đưa tay về phía khối pha lê.

Nào thì chạm.

"――――――Ư!?"

Khoảnh khắc tiếp theo, khối pha lê lóe lên một luồng sáng dữ dội KAAAA!!.

...Phát sáng?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!